Tân An quỷ sự – Chương 54

Chương 54: Ác nhân

Trình Mục Du thúc giục con ngựa đi đến bên người nàng, “Yến cô nương nhớ tới cái gì sao?”

Yến Nương quay đầu lại, trong mắt hiện lên một tia nghi ngờ, “Đại nhân ở Kinh phủ ở mấy ngày có từng phát hiện điểm đáng ngờ nào không?”

Trình Mục Du cúi đầu suy nghĩ trong chốc lát, “Kinh gia là nhà giàu, quy củ lễ nghĩa tự nhiên so với nơi khác rườm rà chút nhưng Kinh tiểu thư lại đem mọi việc trong phủ sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, thật sự không có gì có thể chỉ trích được……” Hắn nói đến một nửa đột nhiên ngừng lại, tựa hồ bị ai đó chặn ngang.

“Đại nhân có phải đã nghĩ ra cái gì?” Yến Nương ở một bên hỏi.

“Kinh tiểu thư là danh môn khuê tú, từ nhỏ đọc đủ thứ thi thư nhưng vì sao lại nói với ta một câu không hợp tình thơ như vậy chứ? Nhân diện đào hoa tương ánh hồng, nơi nào còn có hoa đào, hoa đào đã sớm rụng hết rồi.” Trình Mục Du nói với Yến Nương nhưng lại giống như nói với chính mình, “Nàng đứng ở dưới gốc cây đào, nói với ta người đi nhà trống vốn là chuyện thường tình, lúc ấy ta chỉ cảm thấy không thích hợp, sau nàng lại tự sát, ta cũng chỉ nghĩ nàng đối với ta nói lời cáo biệt, nhưng hiện tại mới thấy Kinh tiểu thư hẳn là có ý khác.”

Hai người đều không nói, bọn họ nhìn đối phương sau đó đột nhiên đồng thời giơ lên roi ngựa, đáng vào mông ngựa. Con ngựa phát ra một tiếng hí vang, nhấc cao chân trước rồi lao vọt ra khỏi núi Khâu Hưng, hướng tới Kinh phủ mà chạy như bay.

“Đại nhân,” thấy Trình Mục Du vội vã từ cửa đi vào, Sử Phi bước nhanh lên đón, “Vẫn không phát hiện Tưởng cô nương ở chỗ nào, Kinh Trần Cẩm cũng chưa bắt được.”

Trình Mục Du hơi gật đầu, “Kêu vài người cầm dụng cụ theo ta đến rừng đào.”

Sử Phi lộ vẻ mặt khó hiểu, nhưng nhìn thấy biểu tình của Trình Mục Du thì hắn cũng không dám hỏi nhiều chỉ vội vàng theo ý từ mà đi an bài.

Đất đai dưới cây đào bị đào sang một bên, chỉ nghe một tiếng “Phanh” vang lên, cái xẻng tựa hồ đụng vào đồ vật gì đó rồi dừng lại bất động. Một nha dịch ở trong đống đất moi nửa ngày mới dùng sức tóm lên được một cái hộp tinh xảo, hắn phủi phủi bùn đất bên trên, đưa cái hộp kia cho Trình Mục Du.

Trình Mục Du lắc lắc hộp gỗ, nghe được bên trong phát ra tiếng “Đinh đang” thì quyết đoán mở nó ra. Bên trong hộp chứa đầy nữ trang, có vòng tay, vòng cổ, hoa tai, có cái mới có cái cũ, thủ công không giống nhau, vừa nhìn là đã thấy chúng thuộc về nhiều người. Ánh mắt hắn dừng trên một cái đai buộc trán màu đen. Hình thêu trên cái đai kia tinh xảo, hoa văn cũng tinh xảo, còn đính một khối ngọc lam, rõ ràng là đồ của quý nhân. Trình Mục Du cầm nó lên giọng phát ra một tiếng hừ lạnh, “Nhìn hoa văn và màu sắc của cái này không giống đồ của nữ nhân.”

Yến Nương đi lên trước, nhìn cái đai buộc trán trong tay hắn, “Kiểu dáng như vậy thì nam tử trẻ tuổi bây giờ không muốn đeo không biết Kinh tiểu thư đặt nó trong hộp là muốn biểu đạt cái gì?”

Trình Mục Du nhìn nàng, ánh mắt như mực, “Cô nương và ta cho dù nghĩ nữa thì trong Kinh phủ hiện tại cũng chỉ có mình Kinh lão gia là có thể trả lời vấn đề này. Không bằng chúng ta đi gặp ông ta xem sao.”

“Đại nhân, Kinh lão gia hiện tại chỉ sợ còn không thể nói chuyện.” Sử Kim đi theo phía sau bọn họ nhắc nhở nhưng Sử Phi lại hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái, “Huynh còn nhìn không ra sao? Ông ta chính là đang giả vờ, từ đầu tới cuối đều giả vờ.”

Kinh Vân Lai ở trong nội viện, cổng đóng chặt, hai gã sai vặt còn đang ngủ gà ngủ gật đã bị tiếng đập cửa của Sử Kim làm bừng tỉnh. Hai người vội quỳ dập đầu nói, “Đại nhân, lão gia vừa mới ngủ, có chuyện gì thì ngài nói với tiểu nhân là được, xin đừng quấy rầy lão gia.”

Sử Kim đang nổi nóng, hắn rút kiếm ra một nửa rồi hung tợn quát gã sai vặt kia, “Chuyện liên quan tới mạng người ngươi có làm chủ được không? Nếu không mở ta chém đầu ngươi, kiếm của lão tử chính là không có mắt đâu.”

Hai gã sai vặt kia ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, trong lúc nhất thời do dự không biết làm sao nhưng lúc này từ trong nội thất truyền ra một tiếng nói hồn hậu, “Lá gan càng ngày càng lớn, Trình đại nhân đã tới cửa còn không mời vào.”

Nghe tiếng này, tất cả đều ngây ngẩn cả người, bởi vì chủ nhân giọng nói này mới ngày hôm qua còn hơi thở thoi thóp nằm trên ghế, một bộ buông xuống sự đời. Nhưng mới qua một ngày mà ông ta đã lại cao giọng như chuông lớn, cây to là như thế nào chứ?

Trình Mục Du không do dự đã đẩy cửa lập tức đi vào nội thất. Lúc hắn vào thì thấy Kinh Vân Lai đang ngồi ngay ngắn trên giường, sắc mặt hồng nhuận, sống lưng thẳng tắp, làm gì có chút bộ dáng sinh bệnh nào. Một lão nô đứng bên người ông ta, trong tay bưng một chén canh, hương vị rất thơm, tràn ra cả căn phòng khiến hai gã sai vặt thèm đến nỗi nuốt nước miếng. Yến Nương rất có hứng thú nhìn quang cảnh trước mặt, cái này với những gì Tinh Vệ nói với nàng giống nhau như đúc.

“Kinh lão thật là hùng phong không giảm, chỉ là chén canh xương dê nấu thung dung này vẫn nên kết hợp với mấy bình mị dược kia mới có hiệu quả càng tốt.” Trong giọng nói của Trình Mục Du có ý cười, da mặt lại vẫn không nhúc nhích.

Kinh Vân Lai lại uống một ngụm canh lão nô đưa qua, sau đó dùng khăn xoa xoa miệng, tròng mắt nhìn về phía trước, “Trình đại nhân, ta tuổi tác đã cao, đầu óc cũng hồ đồ, thật sự nghe không hiểu đại nhân đang nói cái gì.”

Trình Mục Du đem hộp gỗ trong tay đập “Bang” một cái ném tới trước mặt Kinh Vân Lai, nắp hộp và thân hộp phân làm hai, đồ vật trong đó lăn đầy đất, “Kinh lão sẽ không hồ đồ đến nỗi ngay cả đai buộc trán của mình đều không nhận ra chứ? Ta muốn hỏi ông một chút, vì sao đồ của ông và những nữ nhân bị chết kia lại ở cùng một chỗ rồi bị Kinh tiểu thư chôn dưới gốc cây đào chứ?”

Kinh Vân Lai cao giọng cười, đôi tay nâng quần áo đứng lên, “Loại sự tình này đại nhân làm sao có thể hỏi ta chứ? Tiểu nữ hiện tại đã bất tỉnh nhân sự, đại nhân làm sao biết những thứ này là nàng chôn xuống đây? Theo ta thấy, đây chỉ giống như có kẻ cắp trộm mấy thứ này rồi chôn xuống gốc cây đào thôi.”

Thấy mặt ông ta không đổi sắc, Trình Mục Du cắn răng cười lạnh một tiếng, “Ta sẽ tự phái người đi so những trang sức đó, để xem chúng có đúng thuộc về những nữ nhân đó không, nếu đúng là của bọn họ ……”

“Thì cũng làm gì?” Lời hắn nói bị Kinh Vân Lai đánh gãy, “Kinh phủ ta mỗi ngày có bao nhiêu người ra ra vào vào, Trình đại nhân không bằng đi ra ngoài hỏi một chút xem ở Ngọc Tuyền trấn này có hộ nào chưa tới phủ ta lấy lương thực, nếu ném một chút đồ trang sức ở đây thì có cái gì hiếm lạ chứ?”

Trình Mục Du đi về phía trước hai bước, trong ánh mắt có sấm sét lóe qua, “Ngươi muốn chống chế sao? Đừng quên những thứ dơ bẩn trong ngăn tủ kia, chúng nó đều là bằng chứng đó.”

“Bằng chứng? Chứng minh cái gì?” Kinh Vân Lai lộ ra vẻ mặt hung ác nham hiểm nhìn Trình Mục Du, lại kề sát tai hắn mà nói từng chữ, “Đại nhân, ta nghe nói những thi thể đó đều đã biến mất, ở trong phủ ta ngoài những thứ này thì có gì có thể chứng minh ta có tội? Kinh phủ nhiều người như vậy, ai còn có thể không có cái nhu cầu đam mê đặc biệt chứ? Cái đó mà quan phủ cũng phải quản sao?”

Tân An quỷ sự – Chương 53

Chương 53: Tượng đất

“Đại nhân, đại nhân cứu ta.” Nha dịch kia phát ra tiếng khóc nức nở, Trình Mục Du đỡ người đứng lên, tập tễnh tiến về phía hắn nhưng đúng lúc này có một bóng người lóe qua trước mắt hắn, giành trước một bước đi tới trước mặt con quái vật.

“Này, ngươi xem đây là cái gì.” Yến Nương cười hì hì nói, tay nàng không biết từ khi nào đã có thêm một con búp bê bằng đất, con búp bê kia mặc một thân đỏ rực, váy xanh, cợt nhả nhìn chằm chằm con quái vật trước mặt.

Con quái vật kia ngây ra một lúc, ngay sau đó trên mặt nó thế nhưng lộ ra một nụ cười tò mò. Nó đứng lên, lung lay tụt xuống khỏi người nha dịch kia, vươn tay muốn bắt lấy tượng đất trong tay Yến Nương. Nhưng lần này nó tóm hụt, bởi vì Yến Nương lại lui về phía sau hai bước, cùng nó ngăn cách một khoảng cách.

Quái vật dừng một chút, ngay sau đó lại đi lên hai bước, lần nữa vươn tay ra lấy bức tượng. Trong lúc nghìn cân treo sợi tóc này, Yến Nương thoáng ngồi xổm xuống rút ra thanh kiếm của nha dịch rơi trên mặt đất. Chỉ thấy một đạo hàn quang hiện lên, thanh bảo kiếm kia lướt qua cổ con quái vật chém rớt đầu nó. Cái đầu quay vòng vài lần trên mặt đất sau đó dừng lại bất động, nhưng phần thân của nó thì vẫn đứng tại chỗ, cánh tay cứng còng duỗi về phía tượng đất, bàn tay lúc đóng lúc mở giống như còn không cam lòng khi chưa lấy được con búp bê. (tội nghiệp quá, rốt cuộc vẫn là những đứa trẻ con, đọc truyện vừa sợ vừa thương cảm)

Thần sắc trên mặt Yến Nương dần dần nhu hòa lại, nàng thở dài, chậm rãi đi về phía trước nhét tượng đất vào trong bàn tay vừa bé vừa đen kia. Bàn tay rốt cuộc bất động, nó nắm chặt tượng đất trong tay, thân mình mềm nhũn ngã “Bùm” một tiếng trên mặt đất.

Mọi thứ đều yên lặng lại, sương mù dày đặc cũng thu lại từng chút một để lộ ra một cây vân sam che trời ở giữa đám sương. Trong rễ của cây có một cái động lớn, đám sương mù kia rút vào bên trong động, biến mất vô tung.

Yến Nương lau mồ hôi, quay đầu lại nói với Trình Mục Du: “Đại nhân thất thần làm gì, còn không mau lại đây hỗ trợ.”

Bị nàng nói như vậy Trình Mục Du mới bình phục từ hoảng hốt. Hắn đi đến bên người Yến Nương, ngồi xổm xuống nhìn cái đầu và thân thể của con quái vật trên mặt đất, thần sắc càng thêm nghiêm túc.

“Đại nhân suy nghĩ cái gì thế?” Yến Nương nhìn hắn hỏi.

“Phụ thân từng nói qua, Đại Tống thái bình được như ngày nay thực không dễ dàng, ta nhận bổng lộc của triều đình thì phải tận lực giữ vững cục diện này. Khi đó ta còn nhỏ, vẫn chưa hiểu thấu đáo thâm ý trong những lời này nhưng hôm nay nhìn đến những đứa trẻ vì đói mà bị người ta ăn luôn này ta mới hiểu được ý của ông ấy.”

“Phụ thân đại nhân chính là Hàn Lâm Sử Trình đại nhân sao?”

Trình Mục Du quay đầu lại, “Đúng là, nhưng phụ thân ở triều làm quan, hai người chúng ta cũng đã lâu không gặp,” hắn nhìn cái xác trên mặt đất kia rồi nhíu mày hỏi, “Yến cô nương, phải làm gì với thi thể này bây giờ?”

Yến Nương nhún nhún vai, “Người của ngài kẻ thì trốn, người bị thương, chỉ đành phiền ngài tự mình đem cái đầu và thân này ném vào trong động thôi.”

Trình Mục Du gật gật đầu, mở khăn tay ra sau đó đặt thân và đầu của con quái vật kia lên, cẩn thận gói thành một cái bao nhỏ. Làm xong hắn đứng dậy cùng Yến Nương đi đến dưới tàng cây vân sam, nhìn cái động to tối đen, lẳng lặng đứng.

“Cô nương, cửa động này hẳn là bị nước mưa lúc trước làm sụt mở ra……”

Yến Nương làm một động tác “suỵt” rồi nói, “Đại nhân, ngài nghe đi, trong động giống như vẫn còn tiếng nói của người đã chết.”

“Nương, con đói bụng.”

“Cha, thanh đao của người lấy ra làm gì vậy?”

“Muội muội đã chết, tiếp theo…… Tiếp theo sẽ là con sao?”

“Con không muốn chết…… Không muốn chết……”

Trình Mục Du nhắm mắt lại, trong lòng mặc niệm nói: “Tâm không mê, không vào sinh tử. Yêu không nặng, không vào sa bà. Không chấp niệm không mệt mỏi.” Hắn nhẹ buông tay để cái bao kia rơi thẳng xuống bóng đêm vô tận.

 

Tưởng Tích Tích ở trong bóng đêm mở hai mắt, thở hổn hển từng hơi. Vừa rồi ở trong mộng nàng lại quay lại cái bẫy rập ẩm ướt lạnh băng kia, một lần nữa cảm thấy máu và linh hồn mình dần rời khỏi thân thể mình, chỉ để lại một cái xác. Nhưng dày vò trên thân thể vẫn là thứ yếu, tình cảnh cha trước khi chết lại một lần nữa chạm vào não nàng, khiến tinh thần nàng hoàn toàn tan nát không còn gì.

“Tích Tích, chạy mau, không cần quay đầu lại.” Cha dùng thân thể tạo thành một bức tường, ngăn chặn đám Liêu binh giống như thủy triều mãnh liệt tiến lên. Sau lưng ông bị đâm xuyên, miệng vết thương trên cổ phun máu ào ạt nhưng ông vẫn dùng tinh thần chống đỡ thân thể, đôi tay máy móc dùng trường mâu đâm thủng bụng một tên lại một tên Liêu binh, mãi  đến một khắc cuối cùng của sinh mệnh cũng không ngã xuống. Ông quỳ một gối trên mặt đất, nhìn bóng dáng con gái biến mất trong rừng sâu thì trên mặt mới nổi lên nụ cười nhàn nhạt.

“Ta không thể chết được, không thể……” Tưởng Tích Tích hét lên một câu ở trong lòng, nàng đột nhiên ngồi dậy từ sàn nhà lạnh băng nhưng lại cảm thấy một trận choáng váng, cổ mềm nhũn trượt xuống. “Khốn nạn.” Tưởng Tích Tích hung hăng mắng một câu trong lòng, tay cuộn thành nắm đấm nện trên sàn nhà, không nghĩ tới nắm tay lại đánh vào một đoàn ẩm ướt dinh dính. Tưởng Tích Tích vội vàng thu tay lại để ở chop mũi nhẹ nhàng ngửi một chút. Nàng hít hà một hơi, là máu, không sai, thứ đang chảy khắp nơi, không còn chút hơi ấm nào này lại là máu người.

“Đông Hương,” Tưởng Tích Tích miễn cưỡng gọi ra hai chữ này từ trong cổ họng. Nhưng tiếng nàng nhỏ như ruồi muỗi, ở trong phòng trống trải thật nhanh biến mất không còn bóng dáng, “Đông Hương, hắn làm gì ngươi rồi?” Từ đáy lòng nàng phát ra một tiếng hò hét, sau đó nàng nằm ở trong đống máu tươi kia khóc không thành tiếng.

 

Ánh mặt trời từ kẽ lá rơi xuống dưới chiếu lên đội nhân mã đi trong rừng lúc sáng lúc tối. Yến Nương tùy tay tháo xuống một mảnh lá cây ngậm trong miệng, nhẹ giọng thổi lên. Làn điệu khéo đưa đẩy lưu sướng, uyển chuyển du dương giống như một dòng suối nhỏ quấn quanh ở trong rừng róc rách mà chảy xuống. Bỗng nhiên, trong không trung truyền đến một tiếng kêu trong trẻo, một con chim cả người lông xanh bay qua tầng lá dừng ở bên một nhánh cây sau đó dồn dập kêu lên với đội ngũ.

“Con quái vật kia vừa chết thì vật sống đã quay lại ngọn núi này. Ngươi xem nó kêu mới vui vẻ làm sao.” Một nha dịch đi đằng sau chỉ vào con chim kia nhẹ giọng nói.

Yến Nương cũng ngừng thổi lá, dừng ngựa cẩn thận lắng nghe tiếng chim kêu. Con chim nhỏ dùng đôi mắt như hai hạt đậu đen nhìn nàng, cái đầu nhẹ nhàng lắc lư như muốn nói hết lại như thúc giục. Rốt cuộc, nó ngừng kêu, móng vuốt hơi dùng lực bay đi, chỉ chốc lát sau đã biến mất trong tầng tầng cây lá.

“Cô nương thật thú vị, còn đưa cả chim chóc tới đây.” Trình Mục Du ở sau lưng nói.

“Đại nhân,” Yến Nương như suy tư gì đó mà nhìn khoảng không trên đầu nói, “Sự tình ở Kinh phủ tựa hồ càng ngày càng phức tạp.”

Tân An quỷ sự – Chương 52

Chương 52: Khăn tay

Lúc đoàn người đi vào chân núi Khâu Hưng thì sắc trời đã không rõ, nhìn lại chỉ thấy mênh mông đồi núi vô bờ, nơi xa trên núi có chỗ cao chỗ thấp, phập phồng liên tiếp, trong sương khói mờ ảo chợt xa chợt gần. Cưỡi ngựa đến đây thì không thể đi tiếp nên bọn họ buộc ngựa ở trên cây rồi đi bộ vào trong rừng.

“Nơi này quả nhiên không thích hợp,” Trình Mục Du vừa đi vừa đánh giá rừng cây hai bên, “Ngày cả nửa tiếng chim cũng đều không có, chẳng giống một cánh rừng già sơn dã gì.”

“Nơi này vốn dĩ cây cao, chim béo, dã thú nhiều, là địa điểm săn bắn lý tưởng của thợ săn. Mà cái này cũng không kỳ quái, xương cốt bị chôn mấy thập niên bón cho đất đai nên chỗ này phì nhiêu hơn những chỗ khác là đúng thôi.” Yến Nương không chút để ý nói.

Lời này vừa nói ra, mấy nha dịch đi theo đã cảm thấy lông tơ sau lưng đều dựng lên, tức khắc cảm thấy cánh rừng u ám thêm vài phần, bọn họ mồm năm miệng mười hỏi, “Cô nương, trong núi này có chôn cái gì mà lại có thể sinh ra một con quái vật như vậy?”

“Hài tử, những đứa nhỏ bị chính huynh đệ, phụ mẫu của mình ăn luôn. Bọn họ bị chôn ở chỗ này đã vài thập niên, chung quy oán khí khó tiêu, thời gian lâu những oán khí đó ngưng kết ở bên nhau, hóa thành một con quái vật thị huyết. Sau đó dưới một thời cơ ngẫu nhiên nào đó nó chui ra từ dưới mặt đất. Trước tiên nó ăn hết toàn bộ vật sống trong núi, sau đó lại trộm lẻn vào Ngọc Tuyền trấn, trộm lương, ăn thịt người, ăn xác, tóm lại, chỉ cần thứ gì có thể lấp đầy bụng thì sẽ bị nó nuốt tất vào trong bụng.”

Nha dịch kia rùng mình một cái, “Chúng ta đi chuyến này không phải chịu chết sao? Phỏng chừng vài người chúng ta còn chưa đủ để nó nhét kẽ răng đâu.”

“Hiện tại ngươi đi còn kịp đó, Tân An phủ không nuôi phế nhân.” Trình Mục Du lạnh lùng quăng một câu.

“Đại nhân hiểu lầm, hắn chỉ thuận miệng nói thế thôi. Ngay cả vị cô nương này còn không sợ thì mấy người chúng ta sao lại không dám đi chứ?” Một nha dịch khác nhanh chóng giảng hòa nhưng miệng hắn nói thế còn bước chân lại cứng đi nhiều, giống như mỗi bước đi đều phải tốn rất nhiều sức lực.

Yến Nương thấy bọn họ càng ngày càng bước chậm thì khóe miệng không nhịn được hiện lên ý cười. Nàng nhìn Trình Mục Du nói, “Đại nhân hà tất làm khó người khác? Vốn dĩ chính là việc có thể rơi đầu lúc nào cũng được còn bắt người ta giả bộ không sợ. Theo ta thấy, bọn họ có thể rời khỏi thì cứ để họ rời khỏi, như vậy cũng đỡ phiền toái cho ta.”

Trình Mục Du biết nàng đang châm chọc chính mình dùng người không quen nhưng cũng hoàn toàn không để ý. Hắn đánh giá bốn phía, thấy lá cây trên đỉnh đầu càng ngày càng thưa thớt, bầu trời hiện ra từng mảng thì biết bọn họ sắp đi đến cuối rừng cây rồi. Quả nhiên không đi bao lâu, trước mắt hắn xuất hiện một tảng đất trống lớn, trên mặt đất trũng có vài cái khe, từ đó đang tỏa ra những cụm sương mù màu trắng. Sương mù kia cực lạnh, cho dù có đứng cách nó mấy chục thước thì đoàn người Trình Mục Du cũng đã cảm giác được hàn ý khác thường của nó. Đến khi đi lên phía trước vài bước thì mấy nha dịch cùng đi đã bị lạnh đến không chịu nổi, phải chụm lại thành một đoàn thì mới miễn cưỡng đi tiếp được.

“Yến cô nương có thấy đám sương mù này không thích hợp không?” Trình Mục Du thở ra một hơi khói trắng, “Tuy núi sâu rét lạnh, nhưng cũng không đến mức này, còn nữa,” hắn dùng sức hít vài hơi, “Nơi này hình như có một cỗ hương vị kỳ quái.”

“Đây là thi khí, đại nhân vẫn nên sớm bịt miệng mũi lại đi.” Yến Nương nheo mắt, ánh mắt tựa hồ muốn xuyên qua đám sương mù dày đặc phía trước.

Nghe nàng nói như vậy, Trình Mục Du cùng bọn nha dịch nhanh chóng lấy khăn tay che miệng mũi lại, một nha dịch hoảng loạn quá nên tay run lên, đánh rơi khăn tay xuống đất. Hắn ngồi xổm xuống trong đám sương mù dày đặc mà sờ soạng nhưng cái khăn kia giống như có chân, cứ thế biến mất trong đám sương mù.

“Rõ ràng vừa rồi nó còn ở bên chân sao lập tức đã không thấy đâu rồi?” Nha dịch kia sợ tới mức mồ hôi lạnh ròng ròng, thi khí thì liên tục chui vào mũi, huân hắn đến liên tục ho khan, cơ hồ đứng thẳng không xong.

“Khanh khách…… Ha ha ha……” Ở chỗ sâu trong đám sương mù đột nhiên truyền đến vài tiếng tiểu hài tử cười, run run, nhòn nhọn, trong tiếng ngây thơ lộ ra âm trầm. Tiếng động càng lúc càng gần, giống một nắm châm cứng nhọn đâm vào trong lòng những người này khiến bọn họ đều thở dốc và đi chậm lại.

Một cái đầu màu đen dần dần hiện ra từ trong sương mù, cái đầu kia vừa bẹp lại to, rất là cồng kềnh, không giống thân mình nhỏ bé ẩn hiện phía dưới. Trên cổ nó có đeo một cái khăn tay màu đỏ, cả người nó lắc lư từ trong sương mù đi ra, vừa đi còn vừa khanh khách cười, giống như bị cái bộ dáng quái dị của chính mình khi đeo cái khăn đó làm buồn cười vậy.

“A.” Nhìn đến cái này, tên nha dịch đứng gần nó nhất hét lớn một tiếng, quay đầu chạy về phía sau, nhưng lại bị một cục đá làm vướng chân ngã trên đất. Hắn chỉ có thể che lại chân và mông mình, từng bước bò về phía trước như một con giun.

Con quái vật kia từng bước một đi đến trước mặt nha dịch, hai con mắt đỏ nhìn hắn từ đầu đến chân mấy lần, rồi nó cởi cái khăn trên cổ xuống, đưa tới trước mặt hắn.

Nha dịch kia sợ tới mức mặt đều xanh lên, cả người run đến lợi hại, cánh tay căn bản không nâng lên nổi, làm sao còn dám đưa tay nhận cái khăn kia. Thấy thế con quái vật kia lại tiến về phía trước, đặt cái khăn tay ở ngay trước mắt hắn, cách cái khăn tay cùng hắn nhìn nhau trong chốc lát rồi nó đột nhiên lại phát ra một chuỗi “Cạc cạc cạc cạc lạc” tiếng cười, sau đó há to miệng, lộ ra tầng tầng lớp lớp răng nanh bên trong mà ép về phía nha dịch kia.

Những người khác nhìn thấy thế thì sợ tới mức hồn phi phách tán, vội túm tụm chạy hết xuống dưới núi, chỉ có Trình Mục Du rút trường kiếm chạy vội tới, trong một khắc cuối cùng nhanh chóng cắm trường kiếm vào họng con quái vật kia.

Thanh kiếm xuyên từ miệng nó đến yết hầu, toàn bộ cắm trong người nó nhưng miệng vết thương lại không có máu, một giọt máu cũng không có. Trình Mục Du buông chuôi kiếm ra sững sờ tại chỗ, nhìn cái thứ giống đứa nhỏ ở phía trước lắc đầu trái phải, sau đó miệng lúc đóng lúc mở, phát ra tiếng “Dát đạt dát đạt”. Theo động tác nhai nuốt của nó, thanh kiếm đã cùng Trình Mục Du ở trên chiến trường giết địch vô số này cứ thế vỡ vụn bị nó nuốt tất vào bụng.

Thấy thế, nha dịch trên mặt đất sợ tới mức liên tục kêu to, tiếng kêu này khiến con quái vật đang ăn cơm kia bị chọc giận, nó nhún hai chân nhảy lên bụng nha dịch kia, đôi tay ghì chặt vai hắn, mở miệng thật lớn mà cắn vào cổ hắn.

Trình Mục Du thấy người nọ lập tức sẽ bị nuốt sống thì không quan tâm gì mà vọt lên nhưng cái thứ kia sức lớn, một cái tát đã đánh hắn đi thật xa, thân mình “Đông” một tiếng đụng vào trên cây đại thụ, phần lưng bị đập đến đau đớn.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Viettel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng 2 2019
H B T N S B C
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728  
DMCA.com Protection Status