Tân An quỷ sự – Chương 30

Chương 30: Đánh giá

 

Phía trước chính là núi Khâu Hưng. Tưởng Tích Tích đứng ở chân núi nhìn lên núi non liên miên phía trước. Suy nghĩ của nàng bất tri bất giác trở về khi còn nhỏ. Khi đó phụ thân luôn mang theo nàng vào trong núi luyện tập. Ông không chỉ dạy nàng kiếm thuật mà còn có không ít kỹ năng sinh tồn ở nơi hoang dã. Có một lần nàng trượt chân ngã xuống bẫy rập của thợ săn, phụ thân thấy được cũng không cứu nàng mà không nói một lời đã rời đi. Tưởng Tích Tích ở bên trong ngây người một ngày một đêm, rốt cuộc tự dựa vào sức mình mà bò lên khỏi cái hố. Lúc nàng đi lên mới thấy phụ thân vẫn luôn canh giữ ở bên ngoài. Ông ôm nữ nhi đã lạnh cóng, móng tay bong tróc đang khóc run bần bật vào lòng rồi cũng khóc như một đứa trẻ ba bốn tuổi.

Nghĩ đến đây Tưởng Tích Tích thấy mắt chua sót, nàng lấy lại bình tĩnh, không lựa chọn con đường nhỏ các thợ săn hay đi vào núi mà đi theo triền núi lầy lội từng chút lên trên. Bầu trời bị cây cối to lớn cắt thành từng miếng nho nhỏ, ánh trăng mỏng như lụa tản ra theo lá cây lay động mà nhảy nhót. Những cây đại thụ có vỏ cây sần sủi, đen đúa khô nứt dính đầy rêu xanh. Nhánh cây đan xen, thô chắc như những bàn tay hình thù kỳ quái.

Tưởng Tích Tích tuy đã tận lực không phát ra động tĩnh nhưng vẫn thấy tiếng bước chân của mình bị phóng đại mấy lần. Nàng nhíu mày, không đúng, nơi này xác thật tà môn như phụ nhân kia nói. Nàng từ nhỏ lớn lên ở trong rừng nên tự nhiên quen thuộc hết thảy mọi thứ thuộc về núi rừng. Các con vật trong núi đa phần là ngày ngủ đêm thức. Chỉ cần đến tối là tiếng chim và côn trùng còn có tiếng chân thú đã vang lên không dứt bên tai. Nhưng núi Khâu Hưng này ngoài nàng ngẫu nhiên phát ra tiếng vang thì chỉ có một mảnh tĩnh mịch, giống như những vật sống đó đều bị cái gì đó cắn nuốt trong một đêm, biến mất vô tung giống như vị thợ săn kia.

Tưởng Tích Tích bắt lấy một thân cây, chuẩn bị trèo lên cây đến chỗ cao để quan sát. Nhưng nàng đột nhiên dẫm phải một đồ vật ướt sền sệt, dưới chân trượt một cái té lăn trên đất. Tay nàng chỉ vừa chạm vào đống chất lỏng kia đã đột nhiên rụt lại. Bằng vào kinh nghiệm nhiều năm phá án, Tưởng Tích Tích không cần xem cũng đã đoán được đó là thứ gì. Nhưng nàng vẫn cưỡng bách chính mình cúi đầu, cẩn thận quan sát phần nội tạng kia.

Như nàng sở liệu, trên mặt đất bùn là một nửa khối dạ dày và một đoạn ruột không phải của động vật mà của con người. Bọn chúng tỏa ra một cỗ mùi tanh hôi đến sặc người khiến Tưởng Tích Tích phải đem cổ áo kéo lên che mũi. Nàng dùng tay tìm kiếm chung quanh bụi cỏ nhiều lần, rốt cuộc tìm thấy đồ vật mình muốn —— nửa mảnh khăn tay.

“Nói vậy thì khăn tay này chính là của thợ săn kia,” nàng nhẹ nhàng mà thở dài, “Quả nhiên hắn không còn sống mà đi ra. Đứa nhỏ bảy tám tuổi kia vậy là mồ côi cha rồi. Nhưng rốt cuộc hắn chết thế nào chứ? Chẳng lẽ trong núi sâu này có dã thú cực hung hãn sao?”

Tưởng Tích Tích nhét nửa mảnh khăn tay kia vào trong quần áo sau đó lại lần hai tay bám lấy thân cây, dưới chân thoáng dùng sức đã bám cả người vào trên cây đại thụ rồi bò từng chút một lên ngọn cây. Nàng giấu bản thân trong một đám cành lá rậm rạp nhất, tay cầm trường kiếm, híp mắt cẩn thận quan sát động tĩnh trong rừng rậm.

Ánh trăng càng bò càng cao, rốt cuộc nó chiếu cũng vào cái cây mà Tưởng Tích Tích đang ẩn núp. Ánh trăng như nước vẩy khắp trong rừng. Tưởng Tích Tích đã ở trên cây hai canh giờ, tay chân dần dần chết lặng, cơn buồn ngủ cũng dần ập đến. Nàng phải thường xuyên véo đùi để ngăn bản thân quá buồn ngủ mà rơi xuống từ trên cây. Trong rừng vẫn là một mảnh yên tĩnh. Tưởng Tích Tích quyết định lại chờ nửa canh giờ nữa bởi vì nàng còn có công vụ trong người cho nên không thể chỉ vì đồng tình nhất thời mà làm chậm trễ chính sự.

Đúng lúc nàng hạ quyết tâm thì lại nhìn thấy gốc cỏ đuôi chuột ở phía dưới cách mình vài ly nhẹ nhàng giật giật, tựa hồ có thứ gì chui vào đám cỏ làm rung cành lá ở bên trên. Tưởng Tích Tích mở to hai mắt nhìn, muốn nhìn cho rõ thứ đang giấu mình ở trong tầng tầng cành lá bên dưới nhưng đúng lúc này sự tình kỳ quái đột nhiên xảy ra. Cây cỏ đuôi chuột kia không động nữa nhưng một lùm cây khác cách nàng càng gần bắt đầu nhẹ nhàng đong đưa. Ngay sau đó, câu cỏ xung quanh nàng giống như bị lây bệnh mà một cây tiếp một cây đong đưa. Cây này vừa ngừng thì cây kia lại động, dưới ánh trăng chúng nó lay động như điên, như đang múa một điệu múa quái dị.

Rốt cuộc, lúc Tưởng Tích Tích nghẹn họng nhìn trân trối phía dưới và không biết nên nhìn về phía phương hướng nào thì bọn nó lại lần nữa rơi vào yên tĩnh.

Mồ hôi lạnh chảy dọc theo khuôn mặt Tưởng Tích Tích xuống cổ tẩm ướt áo nàng một mảng lớn. Nàng liều mạng ngừng thở, đôi tay bắt lấy chuôi kiếm để mũi kiếm hạ xuống, đôi mắt to chớp cũng không dám chớp nhìn chằm chằm bên dưới, sợ có thứ gì đột nhiên từ dưới tàng cây nhảy lên, lôi lục phủ ngũ tạng của nàng ra.

“Ca ca, ca ca……” Một loạt thanh âm kỳ quái từ phía dưới truyền lên. Tưởng Tích Tích còn không kịp tìm kiếm nơi âm thanh phát ra thì đã bị một trận rung động mãnh liệt ném rơi khỏi thân cây. Ít nhiều nàng cũng có một thân công phu, trong khoảnh khắc sắp rơi xuống đất, nàng dùng mũi kiếm điểm nhẹ trên mặt đất rồi cả người lại bắn ra ngoài, một lần nữa vững vàng đứng trên một cái cây khác.

“Khanh khách…… Cạc cạc cạc cạc lạc……” Vài tiếng cười như có như không truyền lên từ trong đám cây cối ở phía dưới. Chúng nó giống mấy cây trâm đâm vào trong lòng Tưởng Tích Tích, làm cho cả người nàng như ngâm trong khối băng, quanh người lạnh lẽo, trán nổi đầy gân xanh.

“Cạc cạc cạc cạc lạc……” Tiếng cười càng gần, nhưng lần này nó không ở phía dưới, mà là ở trong nhánh cây rậm rạp phía sau nàng. Trong tầng tầng lớp lớp cành lá, ẩn ẩn lộ ra một bóng dáng nho nhỏ.

Sau lưng Tưởng Tích Tích bỗng dưng bốc lên ra một cỗ hàn ý nhưng nàng không hề do dự đã xoay người nâng tay vung kiếm nhanh nhẹn chém đứt cành cây kia. Theo tiếng “Lạch cạch” của cành cây rơi xuống, nàng nhìn thấy một thứ gì đó từ phiến lá chui ra, “Bang” một tiếng nhảy đến trên thân cây, “Cọ cọ cọ” bò về phía mình.

“Súc sinh.” Tưởng Tích Tích hung hăng mắng một câu, sau đó bắt tay vói vào vạt áo, móc ra một viên bi sắt to bằng đầu ngón tay ném xuống bên dưới.

Viên bi chạm đến thân cây thì nổ tung, lửa bay tứ tung. Tưởng Tích Tích nghe được một tiếng kêu giống hài đồng lại giống dã thú. Sau đó nàng thừa dịp này mà nhanh chóng bay sang một cái cây khác, sau đó thả người nhảy xuống mặt đất cách đó vài thước, đầu cũng không quay lại mà chạy thẳng về phía trước.

Tưởng Tích Tích không dám quay đầu lại bởi vì nàng biết hiện giờ chỉ cần chậm trễ một chút là nàng sẽ bị cái thứ không tên phía sau đuổi theo. Nàng cũng biết mình căn bản không phải đối thủ của nó, bởi vì trong nháy mắt nhảy khỏi cái cây kia, nàng phát hiện cây đại thụ nàng vẫn ẩn nấp đã bị cắn cho tróc vỏ, lung lay, chỉ còn một đoạn nhỏ to bằng bàn tay.

Tân An quỷ sự – Chương 29

Chương 29: Phật tháp

Tưởng Tích Tích lắp bắp kinh hãi, “Trăm thạch sao? Dùng xe kéo cũng phí một phen công phu, chẳng lẽ có kẻ suốt đêm mướn xe lôi chúng nó đi sao? Có điều trộm nhiều lương thực như vậy mà sao có thể không có chút động tĩnh gì chứ? Chẳng nhẽ Kinh đại thiện nhân cũng không phát giác ra sao?”

Trình Mục Du xoa huyệt thái dương, “Trăm thạch lương này không phải để ông ta dùng trong nhà mà được chuyển đến từ bên ngoài đến để chuẩn bị phát chẩn. Hoàng Hà vừa rút nước, dân cư Ngọc Tuyền trấn đại bộ phận đều đã trở lại. Nhà cửa của bọn họ còn tốt nhưng lương thực đều bị lũ cuốn trôi hết cho nên Kinh Vân Lai đã chi một khoản tiền lớn mua lương thực từ bên ngoài về. Hành động này của ông ta thậm chí kinh động triều đình, ngay cả Hoàng Thượng cũng xúc động thưởng thêm cho hành động tích thiện này của ông ta. Nhưng chỉ trong một đêm mà lương thực đã biến mất nên triều đình cử Tân An phủ đến điều tra rõ ràng vụ án này.”

“Thuộc hạ đã hiểu, thuộc hạ lập tức sẽ đến Ngọc Tuyền trấn.” Tưởng Tích Tích quay đầu định ra cửa thì lại bị Trình Mục Du gọi lại.

“Tới Ngọc Tuyền trấn rồi thì đừng bại lộ thân phận của mình. Ta luôn nghĩ án này không quá đơn giản, nếu rút dây động rừng thì không tốt đâu.”

“Vâng.”

“Còn nữa, phải luôn đặt an toàn trên hết, bất luận phát hiện ra manh mối gì cũng không được tùy tiện hành sự mà nhất định phải báo cho ta biết trước.”

“Thuộc hạ hiểu rõ.”

Tưởng Tích Tích cưỡi ngựa ra khỏi thành Tân An, sau đó một đường đi về phía nam. Ngọc Tuyền trấn ở dưới chân núi Khâu Hưng, phong cảnh tuyệt đẹp, khí hậu hợp lòng người. Bởi vì toàn trấn rải rác có trên dưới một trăm ngọn suối nguồn cho nên được xưng là Ngọc Tuyền trấn. Ở trung tâm thị trấn có một cái hồ hình tròn, diện tích có đến sáu mẫu đất, mùa đông ấm mùa hạ mát. Hồ nước bốn mùa xanh biếc, mát lạnh thuần tịnh, trong hồ cua cá không kể xiết, cỏ cây chen nhau mọc. Ven hồ lầu các chi chít như sao trời, cầu gỗ tiếp nối. Ngoài ra còn có tùng bách lâu năm cao che trời, liễu xanh rủ bóng, sơn thủy hòa quyện, đúng là cảnh sắc như họa.

Đại trạch của Kinh Vân Lai ở ngay cạnh hồ, dựa vào hồ mà xây nên. Đình đài lầu các trong đó có đủ, mà độc đáo nhất chính là một tòa Phật tháp bên trong đó. Nghe nói nó thờ phụng một cuốn kinh phật của một vị cao tăng thời Đường. Sở dĩ có tòa Phật tháp này là bởi vì Kinh Vân lai là một người thích làm việc thiện. Ông ta xuất thân nông gia, dựa vào chính mình nhiều năm phấn đấu trở thành hoàng thương giàu có nhất một vùng. Sau khi công thành danh toại ông ta không tiếc tài vật, phàm là gặp người cần giúp đỡ ông ta đều khẳng khái bố thí. Mà mỗi khi thiên tai đến, ông ta sẽ mở kho phát lương, đem lương thực dự trữ cấp cho hương thân không có cơm ăn. Hành động tích thiện của Kinh Vân Lai kinh động đến triều đình, Hoàng Thượng ban cho ông ta một bảng hiệu bốn chữ “Bác thi tế chúng” để khen ngợi nhân dịp ông ta đại thọ bảy mươi.

Mãi cho đến lúc hoàng hôn Tưởng Tích Tích mới thấy núi Khâu Hưng như ẩn như hiện phía trước. Núi xa mông lung bao phủ một tầng lụa mỏng, lờ mờ. Ngọn núi ở trong mây khói mờ ảo như chợt xa chợt gần, giống như vài nét bút đạm mạc bôi lên chân trời màu hồng cam.

Mặt trời giống như một quả cầu màu đỏ rực đang hạ dần. Tưởng Tích Tích quất một roi lên mông ngựa, cổ vũ nó kiên trì một chút. Nhưng con ngựa đã chạy mấy canh giờ, sớm đã mệt đến chết khiếp cho nên mặc cho Tưởng Tích Tích đánh mông nó thế nào thì nó vẫn không kiên nhẫn phun khí ra từ mũi, rồi chậm rãi dạo bước về phía trước.

“Xem ra chúng ta giống nhau, đều đã khát chịu không nổi. Vậy trước tiên chúng ta tìm một chỗ lấy chút nước đã.” Tưởng Tích Tích cũng không đành lòng nên nhảy từ trên lưng ngựa xuống, dắt con ngựa đi về phía trước.

Cách đó không xa có một hộ nông gia, trong lòng Tưởng Tích Tích vui vẻ nắm dây cương dắt con ngựa chạy nhanh đến trước cửa căn nhà kia. Nàng vừa định duỗi tay gõ cửa lại nghe trong viện truyền đến tiếng khóc của nữ nhân vì thế nàng nhẹ giọng hỏi, “Ta là người qua đường, đi đã một ngày nên người mệt ngựa mỏi muốn xin chút nước. Không biết chủ nhà có tiện cho ta xin chút nước không?”

Trong viện không có động tĩnh, một lát sau cửa viện đột nhiên mở ra, một phụ nhân xuất hiện trước mặt Tưởng Tích Tích. Tay bà ta còn dắt một đứa nhỏ tầm bảy tám tuổi, một tay còn lại thì bưng một chén nước trong. Bà ta đưa chén nước cho Tưởng Tích Tích, lại nhìn con ngựa đằng sau nàng rồi thấp giọng nói, “Cô nương chờ một lát, ta đi lấy một xô nước đến cho con ngựa uống.”

“Đa tạ.” Tưởng Tích Tích nhìn bà ta vừa xoa khóe mắt vừa múc nước thì nhịn không được nói, “Trong nhà…… Có phải đã xảy ra chuyện gì hay không?”

Nghe vậy phụ nhân kia lập tức đỏ vành mắt, đặt xô nước xuống chỗ con ngựa rồi nhìn Tưởng Tích Tích nói, “Trượng phu nhà ta mấy ngày trước mất tích, hiện tại còn chưa tìm được người, không biết còn sống hay đã chết.”

“Sao tự dưng không duyên không cớ mà người lại không thấy đâu?” Tưởng Tích Tích cũng quên uống nước mà hỏi, “Ông ta mất tích ở chỗ nào?”

“Buổi tối ba ngày trước, hai chúng ta nhìn thấy trong viện có một bóng đen kỳ quái. Nó trông giống một hài tử ba bốn tuổi. Nó xuất hiện trong sân rồi bỗng chốc biến mất ở chỗ tường viện, trượng phu của ta đuổi theo nó sau đó không thấy về nữa. Mấy ngày nay các hương thân đều đã tìm ở mấy dặm quanh đây nhưng không tìm được người, chỉ thấy cung tiễn lúc ấy ông ấy mang theo rơi trong bụi cỏ dưới chân núi Khâu Hưng.” Nói xong, bà ta đã khóc nức nở nói, “Chỉ có cung tiễn còn người không thấy thì sợ là dữ nhiều lành ít rồi.”

“Nương, nương, ngài đừng khóc, đừng khóc……” Nghe phụ nhân kia khóc, đứa nhỏ bên cạnh cũng rớt nước mắt, nhịn không được lôi kép ống tay áo mẫu thân.

Phụ nhân kia ôm đứa nhỏ vào trong ngực nói, “Ta đã sớm nói không cần dọn đến nơi đây, núi Khâu Hưng này không may mắn, tà khí quá mạnh nhưng ông ấy không nghe. Ngươi xem hiện tại xảy ra chuyện chỉ còn cô nhi quả phụ chúng ta biết sống làm sao bây giờ?”

Tưởng Tích Tích nhẹ nhàng vỗ bả vai run rẩy của bà ta, “Đại tẩu tử, vì sao lại nói núi Khâu Hưng không may mắn chứ?”

“Nguyên do thì ta không rõ lắm vì ta ở ngoài gả tới đây. Nhưng khi còn nhỏ ta ở nhà thường nghe mọi người nói trong núi này có một bãi tha ma, âm khí trọng. Cũng không biết là thật hay là giả.”

Tưởng Tích Tích trầm tư trong chốc lát sau đó bưng chén nước kia lên uống một ngụm. Sau đó nàng giao dây cương ngựa cho phụ nhân kia nói, “Làm phiền tẩu giúp ta giữ nó, ta sẽ lên núi một chuyến thử xem có tìm thấy đại ca không.”

“Cô nương, ngươi đi một mình làm sao được? Vạn nhất gặp phải chuyện gì thì ta phải làm sao? ……”

Tưởng Tích Tích rút trường kiếm từ sau lưng ra, thanh kiếm phản chiếu ánh mặt trời tỏa ánh sáng lấp lánh. “Tẩu yên tâm đi, ta sinh ra ở núi rừng, từ nhỏ đã tập võ nên có trường hợp nào ta chưa gặp qua chứ? Ta đi xem một hồi thử xem là thứ gì đang làm loạn ở đây.” Nói xong nàng không màng đến lời khuyên can của phụ nhân kia mà sải bước đi vào núi Khâu Hưng.

Ánh hoàng hôn hoàn toàn khuất sau chân núi mang theo một tia nắng cuối cùng. Tưởng Tích Tích đi dọc theo con đường mòn cỏ dại mọc thành cụm về phía trước. Càng đi về phía trước nàng càng cảm thấy hàn ý không ngừng tăng lên. Nàng quấn chặt áo dài hơn sau đó cẩn thận nghe ngóng động tĩnh chung quanh. Vừa đi nàng vừa khom lưng đi vào chỗ sâu, tận lực để mình không phát ra một tiếng động nào.

Tân An quỷ sự – Chương 28

Chương 28: Người lương thiện

Nước mưa theo tóc chảy qua mắt Dương Thụ Phúc khiến tầm mắt ông ta mơ hồ. Ông ta nheo mắt, không chớp nhìn về đám cây cối phía trước, chậm rãi cong lưng cố gắng không phát ra âm thanh mà di chuyển về phía trước. Mắt thấy sắp đi đến trước mặt thì đám cỏ vừa nãy còn lay động lại đột nhiên đứng yên, giống như bị gió trấn trụ. Dương Thụ Phúc giật mình, phía sau ông ta gió vẫn thổi khiến lưng hắn lạnh cóng, sao đám cỏ này lại bất động, chẳng lẽ……

Ông ta đột nhiên mở to hai mắt nhìn, bởi vì ông ta thấy trên mặt đám cỏ không biết từ khi nào đã xuất hiện hai cánh tay nhỏ đen nhánh. Hai cái tay kia đang túm chặt lấy hai lùm cỏ, nhổ chúng nó ra khỏi đất ném về phía ông ta.

Dương Thụ Phúc lắp bắp kinh hãi lùi về phía sau hai bước, sau đó ngắm cung tân về phía trước. “Đằng” một tiếng, cung tiễn cắm vào cái cây cao vài thước ở phía trước, rung lên vài cái rồi bất động. Trong lòng Dương Thụ Phúc biết không ổn, ông ta cuống quít đẩy cỏ dại trước mặt ra, muốn bắn một mũi tên vào cái kẻ đang trốn trong đám cỏ kia nhưng ông ta còn chưa kịp rút mũi tên ra thì đột nhiên thấy sau lưng chợt lạnh. Ngay sau đó, một cơn đau nhức đánh úp lại làm ông ta lảo đảo ngồi phịch trên mặt đất.

“Chân của ta, chân của ta……” Dương Thụ Phúc hoảng sợ kêu lên, bởi vì ông ta phát hiện chân trái của mình không thấy đâu nữa, ở đó chỉ còn lại một đoạn xương trắng gãy nát, máu tươi xối ra từ miệng vết thương rơi xuống mặt đất hòa cùng nước mưa thành một đám đen đặc.

“Ha ha ha……” Phía sau lại truyền đến tiếng cười quen thuộc. Dương Thụ Phúc quay đầu lại, cổ họng ông ta lập tức siết chặt, thậm chí tiếng kêu sợ hãi cũng không kịp thốt ra, chỉ có đôi mắt trừng lớn, giống như sắp rời khỏi hốc mắt.

“Lạch cạch,” cung tên của ông ta rơi xuống dưới, cả người chợt bị kéo vào bụi cỏ, trên mặt đất chỉ lưu lại một vệt máu lầy lội.

 

“Phu nhân xem hình thêu này thế nào?” Yến Nương đón lấy một cuốn trục từ tay Hữu Nhĩ rồi mở ra trước mặt Hoắc phu nhân. Trên bức họa cuộn tròn thêu một đứa nhỏ, hắn tự đắc thổi một cây sáo đồng thời vội vàng cầm cây đàn ở trước người.

Hoắc phu nhân lộ vẻ mặt vui mừng, “Tễ Hồng tú trang quả nhiên danh bất hư truyền, ngươi xem thủ pháp thêu này vừa dày nặng chặt chẽ, lại thêu vân nghiêng thập phần độc đáo. Đúng là phải có một đôi tay khéo léo mới có thể làm ra sản phẩm thượng đẳng cỡ này.”

“Phu nhân, chín con dê này tượng trưng cho cho một sự khởi đầu mới (tra google thì Amber chỉ thấy Tam dương khai thái chứ không có cửu dương khai thái như trong truyện, cơ mà chắc ý nghĩa như nhau), đứa nhỏ cũng có nghĩa cầu con, Yến Nương hy vọng Hoắc phủ từ đây có thể trải qua khói mù, mưa thuận gió hoà. Cũng nguyện phu nhân có thể sớm ngày sinh hạ hài tử của chính mình.”

Nghe thế, ý cười trên mặt Hoắc phu nhân lại biến mất. Nàng ta cầm tay Yến Nương nói, “Yến cô nương, lần đầu tiên ta gặp ngươi đã cảm thấy thân thiết cho nên cũng không ngại nói với ngươi một chút lời trong lòng. Kỳ thật ta chỉ tạm thời ở lại Hoắc phủ chủ trì việc nhà, chờ đoạn phong ba này qua đi ta sẽ cùng lão gia hòa ly.”

“Vân Oanh đã chết, tội danh trên người phu nhân cũng đã được rửa sạch, vì sao ngài còn muốn như thế?” Yến Nương lôi kéo Hoắc phu nhân ngồi xuống, rót một chén trà nóng cho nàng ta.

Hoắc phu nhân cười sâu kín, “Mấy ngày này ta đã nhìn thấu triệt, vị phu quân này của ta quả thật tâm lạnh hơn ai hết. Hắn có thể cưới ta chỉ mấy tháng sau khi nương của Tiểu Phu mất, cũng có thể chuẩn bị cưới Vân Oanh chỉ mấy ngày sau khi ta vào ngục thì chứng tỏ trong lòng hắn chẳng có bất kỳ ai.” Nàng thở dài, “Ngươi nhìn Trình đại nhân mà xem, phu nhân của ngài ấy đã đi mấy năm mà ngài ấy vẫn cô độc một mình, đó mới là trọng tình trọng nghĩa. Ta biết ta tuổi tác đã lớn, hòa li rồi thì sau này khó tìm được cọc hôn nhân thích hợp nhưng so với đi theo một kẻ không có tình nghĩa mà sống cả đời vẫn còn tốt hơn.” Nàng ta cúi đầu cười cười nói, “Yến cô nương, ta làm như vậy có phải quá ích kỷ, không nghĩ cho phụ mẫu của mình không?”

Trong lòng Yến Nương sinh ra vài phần khâm phục, “Phu nhân tâm tính rộng rãi, thông tuệ thiện lương lại phi thường có khả năng. Ta tin tưởng ngài sẽ tìm được một mối nhân duyên thích hợp. Hoắc Thanh Minh cũng thật sự không xứng với ngài. Nhưng phu nhân đến Tễ Hồng tú trang của ta mà không sợ hàng xóm láng giềng nhàn ngôn toái ngữ sao?”

“Sợ cái gì, bởi vì ngươi làm ăn với Tê Phượng Lâu sao?” Hoắc phu nhân sang sảng cười, “Tự cổ chí kim, không biết có bao nhiêu thanh lâu nữ tử là người tài hoa, chẳng qua bị vận mệnh bức bách nên mới rơi vào ma quật.” Nàng ta khe khẽ thở dài, “Thí dụ như Vân Oanh, nàng ta tuy rằng đáng giận cực kỳ, nhưng mỗi khi nhớ tới cái chết thảm của nàng ta là ta vẫn sinh lòng thương tiếc. Ta luôn cảm thấy người như nàng ta vốn không nên lưu lạc tới tận đây.” Nói xong nàng đứng lên, giao tú phẩm cho nhà hoàn bên người nói, “Yến cô nương, bất tri bất giác cùng ngươi hàn huyên lâu như vậy ta cũng nên trở về, trong phủ còn có việc cần ta thu xếp.”

Yến Nương đưa Hoắc phu nhân ra cửa, đi đến đầu hẻm thì gặp Tưởng Tích Tích đang kéo Tấn Nhi đi từ cửa hông của Tân An phủ ra. Tấn Nhi thấy Yến Nương thì thân mật gọi nàng một tiếng, Yến Nương sờ sờ đầu của hắn, “Tấn Nhi muốn đi thư viện sao?”

“Vâng, cha nói sách đọc trăm cuốn sẽ tự hiểu biết.” Giọng Tấn Nhi vẫn còn non nớt, khi nói ra những lời này khiến Yến Nương cùng Hoắc phu nhân đều nở nụ cười.

“Tưởng cô nương, có thời gian tới trong phủ ngồi chơi nhé. Sự tình lần trước ta còn chưa cảm tạ cô nương. Ta muốn mở một bàn tiệc để cảm ơn cô nương.” Hoắc phu nhân mỉm cười nói với Tưởng Tích Tích.

“Đều là bổn phận của ta, phu nhân không cần cảm tạ. Có điều muốn cảm tạ thì ngài nên cảm tạ vị Yến cô nương này, nếu không có nàng ta ra tay tương trợ thì……” Tưởng Tích Tích mắt lé nhìn Yến Nương, khóe miệng vẽ thành một độ cong ý vị thâm trường.

Yến Nương không để ý tới khiêu khích của nàng mà đỡ Hoắc phu nhân ngồi lên kiệu. Nàng vừa mới buông mành thì nghe được một tiếng gọi vọng ra từ Tân An phủ, “Tưởng cô nương, Tưởng cô nương, đại nhân gọi ngươi về, hình như có việc cần giao cho ngươi đó.” Một nha dịch thở hổn hển chạy đến bên người Tưởng Tích Tích nói.

“Ta đi qua ngay, ngươi đưa Tấn Nhi đến thư viện đi.” Tưởng Tích Tích vừa nói vừa hành lễ với Hoắc phu nhân sau đó sửa sang lại quần áo cho Tấn Nhi rồi vội vã đi về trong viện. Nàng chạy một đường đến thư phòng của Trình Mục Du, cửa còn chưa mở đã cao giọng hỏi: “Đại nhân, có chuyện gì mà gấp như vậy?”

“Gấp thì cũng không gấp nhưng yêu cầu ngươi phải tự mình đi một chuyến.” Nghe được tiếng nàng, Trình Mục Du từ sổ con trên bàn ngước nhìn lên.

“Đi chỗ nào vậy?”

“Ngọc Tuyền trấn.”

“Vì sao đột nhiên lại phải tới đó vậy đại nhân?” Tưởng Tích Tích có chút ngạc nhiên, “Nơi đó có xảy ra đại án gì sao?”

“Đại án thì không phải nhưng lại kinh động tới triều đình.” Trình Mục Du đứng lên, vẻ mặt mỏi mệt nhìn Tưởng Tích Tích, “Ngươi biết Kinh Vân Lai phải không?”

“Ông ta chính là đại thiện nhân (Người lương thiện) mà mọi người đều biết, lại là hoàng thương, có ai không biết ông ta đâu. Đại nhân, cái vị Kinh đại thiện nhân này xảy ra chuyện gì sao?”

“Người thì không có việc gì, nhưng trăm thạch lương thực ông ta vất vả lắm mới mua được từ nơi khác lại biến mất chỉ trong một đêm không thấy đâu.”

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Hai 2019
H B T N S B C
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728  
error: Alert: Content is protected !!