Tân An quỷ sự – Chương 42

Chương 42: Tình si

Trình Mục Du cùng Sử Phi và Sử Kim đi ra ngoài cửa. Sử Kim vuốt đầu, “Đại nhân, ngài sở dĩ dự tiệc chính là muốn hỏi Kinh Vân Lai chuyện mấy dân nữ mất tích phải không?”

“Ta chỉ muốn thử phản ứng của ông ta một chút.” Trình Mục Du nhàn nhạt nói.

“Đại nhân hoài nghi Kinh gia?”

“Rốt cuộc Kinh gia là nơi cuối cùng thấy Tích Tích, ta không thể không chú ý hơn. Nhưng phản ứng của Kinh Vân Lai cũng không có cái gì dị thường.”

“Nhưng đại nhân, ta quả thật có nhìn ra chút dị thường.” Sử Phi hắc hắc cười hai tiếng, nói ra lời này.

Trình Mục Du cùng Sử Kim đều định thần nhìn hắn, “Cái gì?”

“Vị Kinh lão gia kia tựa hồ muốn đem nữ nhi cho ngài, nếu không làm sao để vị thiên kim tiểu thư kia hầu hạ ngài uống rượu chứ?”

“Đúng vậy, ta như thế nào không thấy nhỉ?” Sử Kim một bộ bừng tỉnh đại ngộ nói.

“Ngươi đương nhiên nhìn không ra bởi vì hắn căn bản là đang hồ ngôn loạn ngữ.” Trình Mục Du nhìn cũng không thèm nhìn Sử Phi nói. Ba người đi theo hành lang, rẽ ở chỗ cuối để đi ra khỏi cửa lớn Kinh phủ.

Thủ vệ canh cửa là một ông lão, lúc này ông ta đang cúi đầu, vừa khóc nức nở vừa lấy tay lau nước mắt. Lúc nhìn thấy ba người Trình Mục Du đi tới ông ta vội đứng thẳng người, rũ tay tránh sang một bên.

“Lão nhân gia, có việc gì thương tâm sao?” Trình Mục Du thấy ông ta khóc đến thảm thì trong lòng khó tránh khỏi có chút không đành lòng vì thế dừng lại dò hỏi.

Không nghĩ tới lão nhân kia đầu gối mềm nhũn quỳ xuống, “Đại nhân, mong đại nhân vì tiểu nhân làm chủ, nữ nhi Đông Hương của tiểu nhân mất tích đến bây giờ cũng chưa tìm được người.”

“Đông Hương? Nàng chính là nữ tử mấy ngày trước đây bị cái chết của Đắc Thắng dọa phát điên sao?” Trình Mục Du vừa nói vừa nâng lão nhân kia dậy.

“Không dám giấu đại nhân, nữ nhi kia của ta và Đắc Thắng lưỡng tình tương duyệt. Ngày ấy bọn họ ở kho lúa gặp lén, nữ nhi của ta thấy Đắc Thắng chết thảm thì phát điên. Lão gia tìm vài đại phu đến xem đều lắc đầu. Đêm qua bệnh điên của nàng càng nghiêm trọng hơn nên đã chạy từ trong phòng ra ngoài. Sau đó, sau đó thì nàng mất tích, không thấy tăm hơi đâu nữa.” Ông ta nói đến đây thì lại chảy xuống hai hàng nước mắt, “Đại nhân, tiểu nhân dưới gối không nhi tử, chỉ có một nữ nhi này. Kể cả nàng điên rồi thì mỗi ngày thấy nàng cũng đủ để tiểu nhân và bạn già vui vẻ. Nhưng hiện tại người không thấy đâu, ngài bảo chúng ta làm sao mà sống?”

Trình Mục Du cầm tay ông ta nói, “Kinh lão gia có biết Đông Hương bị mất tích không?”

“Đương nhiên biết, lão gia đã phái thật nhiều người đi tìm nhưng đều tìm không thấy.”

“Lão nhân gia, chuyện này ta nhớ kỹ,” Trình Mục Du nhẹ giọng nói, “Nhưng ngươi nhớ rõ, đừng nói với người khác rằng ngươi đã nói chuyện nữ nhi mất tích với ta, nhớ lấy.”

Lão nhân kia liều mạng gật gật đầu, lại hành đại lễ với bọn họ sau đó mới thút tha thút thít nức nở đứng ở cạnh cửa lớn.

“Đại nhân,” Sử Kim nhỏ giọng nói ở bên tai Trình Mục Du, “Đông Hương rõ ràng mất tích, vì sao Kinh Vân Lai vừa rồi lại nói chính mình không rõ ràng lắm gần đây có người mất tích hay không chứ?”

Trình Mục Du hướng ném một ánh mắt cho hắn sau đó ba người bước nhanh về phía trước, mãi cho đến khi rời xa Kinh phủ hắn mới mở miệng nói: “Có hai loại khả năng, một là ông ta không đem chuyện Đông Hương mất tích liên hệ với mấy vụ án trước nên lời nói vừa rồi chỉ là vô tâm.”

“Một loại khác khả năng khác chính là ông ta cố ý giấu diếm?”

Trình Mục Du nhìn về phương xa, giữa mày càng nhăn sâu hơn, “Không sai, sự tình ở Ngọc Tuyền trấn càng ngày càng phức tạp, chúng ta cần phải cẩn thận hơn. Mặc dù có điều hoài nghi cũng đừng để người ta nhìn ra.”

“Vâng, đại nhân. Chúng ta hiện tại tìm Vương tú tài hỏi rõ ràng đã.” Sử Phi nói.

“Tìm hắn là nhất định rồi nhưng trước đó phải tìm một người khác đã.” Trình Mục Du nheo mắt, nhìn ngã rẽ phía trước nhẹ nói.

“Các ngươi muốn tìm vị Yến cô nương kia sao? Hôm nay người tìm nàng ta nhiều thật đó.” Điếm tiểu nhị vừa dẫn ba người vào vừa nói.

“Còn có người đến khách sạn tìm nàng sao?” Trình Mục Du nghiêng người hỏi.

“Có, mới vừa đi vào, chính là kẻ si trình trong thị trấn này.” Điếm tiểu nhị dùng ngón tay chỉ một gian nội viện, “Nàng ở sương phòng phía bắc, các ngươi đi xem đi.”

“Kẻ si tình.” Trình Mục Du lẩm bẩm tự nói. Ba người bọn họ đi đến phòng của Yến Nương, vừa đến gần thì nhìn thấy cửa phòng bị mở ra. Yến Nương cùng một người có bộ dáng thư sinh xuất hiện ở cửa. Thư sinh kia dáng người thon gầy, khoác một thân áo sam cũ kỹ, bộ dáng giống như nhiều năm không ngủ đủ giấc. Trên gương mặt gầy gò có hai quầng thâm màu đen, đi đường lắc lư, cảm giác lúc nào cũng có thể bị một trận gió to thổi bay.

“Cô nương, ngươi…… Thật sự không phải Ký Dao?” Thư sinh kia nhìn chằm chằm Yến Nương, làm sao cũng rời không được.

“Ta có bị điên đâu? Làm sao mà cả tên mình ta còn không nhớ chứ?” Yến Nương khe khẽ thở dài.

“Nhưng mà,” hắn đột nhiên duỗi tay bắt lấy tay áo Yến Nương, “Gương mặt này, gương mặt này rõ ràng chính là Ký Dao mà.”

“Vương tú tài,” điếm tiểu nhị thấy Yến Nương bị hắn dây dưa thì không kiên nhẫn, nhịn không được tiến lên nói, “Vị cô nương này rõ ràng lớn lên không giống Ký Dao. Không phải mỗi ngày ngươi đều vẽ một bức họa của nàng sao? Sao lại đến bộ dáng của nàng ấy cũng không nhớ chứ?”

Thư sinh kia bị hắn nói thế thì sửng sốt, ngốc ngốc đứng tại chỗ, qua thật lâu mới đi đến trước mặt Yến Nương cẩn thận nhìn nhìn sau đó nói, “Đúng rồi, ngươi xác thật không phải nàng, mặt mày của nàng chưa từng thoải mái như vậy. À, không, chỉ có một lần, chính là ở hội chùa lúc nàng biến mất.”

“Vương tú tài……” Trình Mục Du hơi trầm ngâm, sau đó hỏi điếm tiểu nhị, “Hắn chính là Vương Chi Du sao?”

“Ngoài hắn ra còn có thể là ai nữa chứ? Hai năm trước vị cô nương có hôn ước với hắn mất tích ở hội chùa. Từ đó hắn điên điên dại dại mà hỏng cả người. Đúng rồi, ngươi có biết hắn tìm đến tận đâu không? Đại Liêu biên cảnh, thiếu chút nữa đã bị Liêu quân bắt được. Hắn phí sức chín trâu hai hổ trở lại nhưng chưa nghĩ đến buông tay đâu. Aizzz, cũng là làm bậy mà, lão nương gần bảy mươi tuổi của hắn cũng là bị tức đến bệnh rồi. Hôm nay không biết như thế nào mà ở trên phố hắn ngẫu nhiên gặp được vị Yến cô nương này rồi nói người ta lớn lên giống với thê tử chưa qua cửa của mình như đúc sau đó một đường từ bên ngoài đuổi tới khách điếm, quấn lấy người ta không thôi. Ngươi nó có buồn cười không?”

“Ngẫu nhiên gặp được sao? Thật đúng là quá khéo.” Trên mặt Trình Mục Du hiện lên một mạt cười không dễ phát hiện. Hắn cao giọng nói với bóng người áo tím phía trước, “Yến cô nương, Trình mỗ có việc phải thỉnh giáo cô nương.”

“Trình đại nhân?” Yến Nương đón hắn nói, “Để mọi người chê cười rồi, vị tú tài này nhận nhầm ta thành thê tử chưa qua cửa của hắn.”

Nàng chưa nói xong thì cả người đã bị Vương Chi Du đụng thật mạnh, may mà Trình Mục Du phản ứng mau, bước nhanh đến đỡ cánh tay nàng nên nàng mới không ngã trên đất.

“Ngươi đi đường sao lại không nhìn thế hả?” Yến Nương có vẻ giận.

“Đúng vậy, không có khả năng là nàng, ngươi không có khả năng là nàng. Nàng hẳn là đã chết, ta đã nhìn thấy, tối hôm qua ta tận mắt nhìn thấy.” Vương Chi Du không để ý tới nàng, hắn lẩm bẩm tự nói, biểu tình hoảng hốt đi qua mấy người.

Tân An quỷ sự – Chương 41

Chương 41: Mất tích

Tinh Vệ rơi trên một cây đại thụ, run run lông chim khiến ngọn lửa trên người nó rào rạt rơi xuống, liếm qua vài miếng lá khô dưới tàng cây. Nó chuyển động cổ nhìn khắp mọi nơi, sau đó ánh mắt tập trung đến mấy dấu chân màu đen trên thảm cỏ. Dấu chân kia như là của hài tử ba bốn tuổi nhưng nơi nó đi qua cây cỏ đều cháy đen, bùn đất hãm sâu, thấy thế nào cũng đều không giống như việc một hài tử có thể làm được.

Tinh Vệ bay theo dấu chân liên tiếp này tiến về phía trước, càng đi sâu vào trong núi thì nhiệt độ càng xuống thấp. Đại thụ trên đỉnh núi ngày càng thưa thớt, dần dần lộ ra sương mù dày đặc ở phía trên. Không biết bay bao lâu, nó phát hiện dấu chân trên mặt đất đột nhiên không thấy, phía trước chỉ có một gốc vân sam che trời. Thân cây thẳng tắp không chút uốn lượn, cành lá rậm rạp rắn chắc, ngọn cây nhòn nhọn thẳng tắp cắm vào đống sương mù hỗn độn.

Tinh Vệ nhẹ nhàng kêu một tiếng, bay đến đậu trên một cành của cây vân sam, móng vuốt vừa chạm xuống nhánh cây thì thân hình nho nhỏ của nó đột nhiên chấn động hai cái, thiếu chút nữa rơi khỏi cành cây. Nó ổn định thân mình nhìn xuống dưới, lại thấy bên trong bộ rễ của cái cây có một cái động lớn, ngoài cửa động có vài sợi khói trắng. Đôi mắt Tinh Vệ lập tức biến sáng, móng vuốt màu đỏ gắt gao khảm ở nhánh cây, trong miệng phát ra một chuỗi tiếng kêu cảnh cáo nhòn nhọn.

Vài sợi khói trắng kia lập tức trở nên đặc sệt, ngay sau đó, một đôi tay màu đen từ trong động duỗi ra, chậm rãi bám lấy thân cây to. Cái cây vân sam kia bắt đầu kịch liệt đong đưa, Tinh Vệ giương cánh bay khỏi nhánh cây chuẩn bị bay lên cao hơn nhưng đúng lúc này bóng dáng màu đen kia đột nhiên nhảy lên chỗ nó vừa mới đứng, tốc độ nhanh như tên bắn. Một cỗ mùi tanh phun về phía Tinh Vệ, còn có vài tiếng “Răng rắc răng rắc” kỳ quái vang lên giống như có vài hàm răng đồng thời cắn vào nhau.

Ở mấy dặm bên ngoài Ngọc Tuyền trấn, Yến Nương chậm rãi mở mắt, vừa rồi nàng xuyên qua đôi mắt của Tinh Vệ đã nhìn ra được thứ kia là cái gì: Đôi mắt tà ác màu đỏ tươi, giống như lửa địa ngục bất diệt, một cái miệng đầy răng, cứ một hàng lại một hàng nối với nhau, tất cả đều là răng nanh sắc bén, bên trên còn dính vết máu tanh tưởi.

Nhưng không đúng, nó không phải chỉ là một hài tử sao?

Nàng nắm chặt chiếc khăn tay rỗng tuếch, lo lắng nhẹ gọi một tiếng: “Tinh Vệ.”

“Đại nhân,” Sử Phi Sử Kim đi đến phía sau Trình Mục Du, “Bọn thuộc hạ nghe được có người nói Tưởng cô nương xác thật đã tới Kinh phủ.”

Trình Mục Du đi ra từ phía sau cây quế hỏi, “Nói như thế nào?”

“Có một phụ nhân họ Dương nói mình đến Kinh phủ cùng một vị cô nương nhưng hai ngày trước vị cô nương kia nói có việc gấp nên vội vàng rời đi. Theo phụ nhân kia miêu tả thì hẳn là Tưởng cô nương không sai.”

“Vì sao bà ta lại cùng Tích Tích tới Kinh phủ?”

“Bởi vì trượng phu của vị nông phụ kia mất tích trên núi Khâu Hưng, Tưởng cô nương từng lên núi giúp nàng tìm người, cho nên hai người cũng có chút giao tình. Thuộc hạ nghĩ Tưởng cô nương nhân cơ hội này trà trộn vào Kinh phủ, nhưng không biết vì sao sau khi rời khỏi đây thì người lại không thấy đâu. A, đúng rồi, bà ta còn nói một sự kiện.”

“Cái gì?” Trình Mục Du vội vàng hỏi.

“Phụ nhân kia biết được chúng ta hỏi thăm Tưởng cô nương thì lầm bầm lầu bầu nói Ngọc Tuyền trấn này mỗi năm đều có nữ tử mất tích bí ẩn. Trước kia người trong nhà báo quan nhưng quan phủ tới mấy lần cũng không phát hiện người ở đâu, dần dần các nhà cũng không báo quan nữa bởi vì phần lớn những gia đình đó không hòa thuận, cho nên mọi người đều nghĩ các nàng có thể là bởi vì đối bất mãn với hôn sự nên chính mình đào tẩu.”

“Còn có chuyện này nữa sao?” Trình Mục Du cúi đầu trầm tư trong chốc lát, sau đó lại nhìn về phía Sử gia huynh đệ, “Tích Tích công phu tốt như vậy, người bình thường tuyệt không có khả năng dễ dàng bắt lấy nàng, trừ phi……”

“Trừ phi có yêu nghiệt giống như lần trước sao?” Sử Phi giành trước một bước hỏi.

Trình Mục Du không trả lời, thần sắc ngưng trọng quét qua hai huynh đệ một cái hỏi, “Có hỏi ra được thân phận của những nữ tử mất tích kia không?”

“Bà ta cũng nhớ không rõ, nhưng lại nhớ rõ một người. Bởi vì nàng kia chưa kết hôn mà mới chỉ đính hôn với một tú tài ở trấn trên. Sau khi nàng kia mất tích, tú tài này cũng từ bỏ khoa cử, khắp nơi tìm nàng cho đến bây giờ người đã bị dày vò đến điên điên dại dại, nhưng vị hôn thê vẫn không thấy đâu.”

“Tú tài kia tên là gì? Đang ở nơi nào?”

“Vương Chi Du, đang ở……”

Sử Phi đột nhiên ngừng nói bởi vì Kinh tiểu thư đã xuất hiện ở cửa. Nàng ta đi về phía bọn họ, nhẹ nhàng hành lễ nói: “Đại nhân, phụ thân nói ba vị vì việc của Kinh gia mà một đường mệt nhọc khiến trong lòng ông cũng băn khoăn nên cố ý mở tiệc rượu đón gió. Mong ngài cùng hai vị Sử đại nhân đến dự.”

Sử Kim vừa định cự tuyệt lại bị Trình Mục Du ngăn trở, trên mặt hắn nở một nụ cười nói, “Thịnh tình không thể chối từ, vậy mong tiểu thư dẫn đường.”

Trình Mục Du cùng Kinh Vân Lai ngồi chung một bàn, Kinh Trần Cẩm cùng Sử huynh đệ ngồi ở bàn bên cạnh còn Kinh tiểu thư đứng ở phía sau phụ thân, tự mình hầu hạ đem một bàn thức ăn từ tay nha hoàn để đến trên bàn.

“Ngọc Nhi, ta bên này đã quen, con qua bên kia hầu hạ Trình đại nhân đi thôi.” Kinh Vân Lai nói với nữ nhi ở phía sau.

“Trình mỗ không dám để tiểu thư tự mình hầu hạ.” Trình Mục Du nhanh chóng đứng dậy cự tuyệt, lại bị Kinh Vân Lai cường ngạnh kéo ngồi xuống.

“Sao lại không dám. Trình đại nhân tuy mới nhậm chức nửa năm nhưng đã bố trí thành Tân An gọn gàng ngăn nắp. Đây coi như chúng ta thay bá tánh thành Tân An cảm ơn đại nhân.” Ông ta nói xong thì nâng chén, “Ta kính đại nhân một chén.”

Trình Mục Du cũng không tiện nói thêm cái gì. Hắn cũng theo Kinh Vân Lai mà uống cạn rượu. Hai người nói chuyện trời đất, chuyện xưa chuyện nay, cứ thế ăn uống khiến thời gian một canh giờ sớm trôi qua.

Trình Mục Du thấy thời cơ đã đến thì buông đũa trong tay nói, “Kinh lão, ngoài việc trộm lương, Trình mỗ còn có một việc muốn hỏi thăm ngài một chút.”

“Trình đại nhân xin nói, phàm và việc Kinh mỗ biết thì chắc chắn không dám giấu diếm nửa lời.”

“Là thế này, mấy ngày trước đây ta để sư gia đem hồ sơ vụ án trước kia sửa sang lại thì phát hiện ra Ngọc Tuyền trấn có mấy vụ án còn chưa phá được.”

“Hả? Là cái gì vậy?” Kinh Vân Lai nhướng mày hỏi.

“Mấy dân nữ mất tích, không biết Kinh lão có nghe thấy chuyện này hay không?”

Kinh Vân Lai ngưng thần suy nghĩ trong chốc lát nói, “Đúng là ta có nghe qua nhưng những nữ nhân này phần lớn gia đình không hòa thuận, cho nên mới rời khỏi nhà chồng. Hơn nữa quan phủ cũng phái người tới tra xét vài lần, cũng không tìm được bất luận manh mối gì có giá trị, cho nên cũng không giải quyết được gì.”

“Vậy gần đây có xảy ra chuyện này nữa không?”

“Cái này thì ta không rõ lắm, gần đây vì việc trộm lương mà ta vội đến sứt đầu mẻ trán, nào còn tinh thần mà bận tâm cái khác.”

Tân An quỷ sự – Chương 40

Chương 40: Ăn thịt người

Trình Mục Du cùng Sử gia huynh đệ đi theo Kinh tiểu thư tới một khu viện tinh xảo, nơi đó cổ thụ che trời, tường hồng ngói vàng, vừa hoa lệ vừa khí thế.

“Kinh gia không hổ là cự phú, ngay cả phòng dành cho khách cũng xây dựng khí phái đến thế này.” Sử Phi cảm thán nói.

“Kinh tiểu thư, khách nhân trong Kinh phủ đều ở tại đây sao?” Trình Mục Du làm bộ lơ đãng hỏi.

“Đương nhiên không phải, phụ thân thích làm việc thiện nên thường xuyên cung cấp nơi ở cho những người không nhà. Nhưng bọn họ đều ở tại gian nhà phía nam kia. Trình đại nhân là khách quý của Kinh phủ, tất nhiên là không thể cùng bọn họ ở cùng một chỗ được.”

“Thì ra là thế,” Trình Mục Du cúi đầu nghĩ nghĩ, “Kia……” Hắn vừa định hỏi chút gì thì lại thấy Kinh tiểu thư đi đến bên một gốc cây quế, nhẹ nhàng vuốt ve thân cây thô ráp của nó, lạnh lẽo trong mắt hóa thành nhu tình, thanh lệ.

Qua thật lâu, nàng ta mới như nhớ tới ba người phía sau, nhanh chóng dùng khăn tay chấm lên khóe mắt, hơi xin lỗi nói, “Làm Trình đại nhân chê cười rồi. Cây này là mẫu thân tự tay trồng, mỗi khi nhìn đến nó ta đều sẽ thấy thương cảm.”

“Đó là nhân chi thường tình, cần gì phải xin lỗi,” Trình Mục Du đi đến bên người nàng, ngẩng đầu nhìn lá cây xanh ngắt, “Ai ở trong lòng không có hồi ức khó có thể dứt bỏ, và cố nhân không thể quên được chứ?”

“Đại nhân cũng……” Kinh tiểu thư nhìn sườn mặt của Trình Mục Du, lại đột nhiên hét lên một tiếng chói tai. Nàng thấy sau thân cây tự dưng nhiều thêm một gương mặt trắng bệch. Trên khuôn mặt đó có hai tròng mắt đen nhánh, bên trong đựng đầy u oán.

Trình Mục Du lập tức che ở phía trước Kinh tiểu thư, hắn híp mắt nhìn phía trước lại chẳng thấy cái gì. Vừa quay đầu lại thì thấy nữ tử nhìn như lãnh đạm kia lại đang bắt lấy tay áo mình, thân thể co rúm lại thành một đoàn.

“Kinh tiểu thư, ngươi nhìn thấy gì?” Trình Mục Du không tiện đụng vào tay nàng ta, chỉ có thể để nàng ta lôi kéo mình, ôn nhu hỏi.

Kinh tiểu thư cố lấy dũng khí ngẩng đầu, lúc này mới phát hiện mình đang túm cánh tay Trình Mục Du thế nên khuôn mặt không khỏi đỏ lên, nhanh chóng buông tay. Nàng ta nghiêng đầu nhìn lại phía sau thân cây, phát hiện khuôn mặt kia đã không còn, giống như bị tan trong không khí vì thế thoáng lấy lại bình tĩnh, “Không có gì, vừa rồi có một con nhện thật lớn nằm bò trên nhánh cây, khiến đại nhân chê cười rồi.”

Sử Phi Sử Kim nghe tiếng đuổi đến, bọn họ liên thanh hỏi, “Đại nhân, xảy ra chuyện gì?”

“Không có việc gì,” Trình Mục Du thấp giọng nói, “Chúng ta nhanh chóng thu thập sau đó đi đến kho thóc thôi.” Ba người hành lễ với Kinh tiểu thư, sau đó theo mấy nha đầu đến phòng cho khách.

Kinh tiểu thư lại không rời đi mà đứng ở dưới cây quế, không tiếng động cười. Đến khi nước mắt từ khóe mắt trào ra nàng ta mới dùng mu bàn tay hung hăng lau chúng đi.

“Trăm thạch lương thực cứ thế mà không cánh bay. Vài ngày sau Đắc Thắng lại chết ở nơi này, chỉ để lại nửa khối xương cốt và mấy cái răng.” Trình Mục Du nhìn mấy chục kho thóc rỗng tuếch, trong đầu óc không hiểu sao lại nhớ đến chuyện xưa khi còn nhỏ.

“Nương, nương, ngài xem muội muội sắp chết đói rồi, chỉ còn lại có chút da.”

“Mau lấy chút canh cho nàng ăn.”

“Không được, cốc y canh (canh nấu bằng đất đá) này ăn xong sẽ không thải ra được, đào cũng không ra, bụng sẽ trướng lên.”

“Nương, nương, muội muội không được, nương, con cũng đói, đói quá.”

“Ăn…… Ăn đi……”

“Ăn cái gì?”

“Ăn nàng…… Ăn nàng đi thôi.”

Trình Mục Du rũ mi mắt, liều mạng rũ những hình ảnh trái với luân thường đó ra khỏi đầu mình. Hắn nhìn về phía Sử gia huynh đệ đang quỳ rạp xuống mặt đất thăm dò, giọng nói càng thêm trầm trọng, “Qua trận mưa to tối hôm qua, chung quanh kho thóc chẳng còn chút dấu vết nào lưu lại. Chúng ta ở Ngọc Tuyền trấn cũng để lại ký hiệu trên đường, nếu Tích Tích còn ở đây thì nhất định có thể nhìn đến nhưng đến bây giờ nàng vẫn chưa đến gặp chúng ta. Nàng chính là mất tích ở trong thị trấn này. Các ngươi hiện tại đi qua khu nhà phía nam dành cho khách, hỏi những người ở đó xem có ai đã từng gặp nàng không, nhìn xem có thể tìm hiểu hành tung của nàng trước khi mất tích không.”

Sử Phi Sử Kim rời đi, mấy gã sai vặt của Kinh gia đứng ở xa xa bên cửa kho thóc, bóng dáng bọn họ trong mắt Trình Mục Du đột nhiên trở nên có chút mơ hồ.

“Ăn đi, nhanh ăn đi.”

“Thịt, nương, đây là thịt …… Nương, sao ngài không ăn? Nương, sao ngài lại khóc? Muội muội đâu, muội muội ở nơi nào? Sao dây buộc tóc của muội muội lại ở trên bệ bếp?”

Trình Mục Du đỡ đầu gối đã có chút run rẩy đứng dậy. Dạ dày hắn có một trận nhộn nhạo, đầu đau như sắp nứt. Hắn không hiểu vì sao trong đầu lại hiện ra câu chuyện này, nhưng người kể chuyện xưa này là ai chứ?

Là cha, không sai, thần sắc ông ta ngưng trọng, từng chữ leng keng nói: “Du nhi, con phải nhớ kỹ cực khổ này, càng phải nhớ kỹ hiện tại có thái bình thịnh thế là do bá tánh Đại Tống dùng huyết nhục đổi trở về. Thế đạo này không bao giờ có thể loạn, rốt cuộc cũng loạn không được.”

Trình Mục Du ngửa đầu nhìn không trung, hít một hơi thật sâu nói: “Con nhớ rõ, nhưng cha, ngài nói chuyện đó phát sinh khi nào?”

“Đại nhân nghe qua lời sấm truyền của Vương Mãng chưa?” giọng nói thanh thúy của Yến Nương lại nhảy lên trong đầu hắn, “Ba năm đói kém, người ăn người, toàn thành trống không, xương trắng phơi đầy……” Trình Mục Du chậm rãi nói ra mấy chữ này, đầu óc hắn bỗng nhiên thanh tỉnh, lắc đầu phát ra một tiếng cười lạnh: “Yến Nương, đối với chuyện này rốt cuộc ngươi biết bao nhiêu?”

Yến Nương đi đến khách điếm, xác định xung quanh không có ai mới rút từ trong cổ tay áo ra một khối khăn tay. Nàng nhẹ nhàng vuốt ve hình thêu bên trên, chỉ trong chốc lát đã nghe thấy tiếng kêu thanh thúy. Một con chim cả người màu xanh lộ ra từ tay nàng. Nó có một đôi mắt đen lúng liếng, nhìn nàng không chớp.

“Tinh Vệ,” Yến Nương dùng ngón trỏ điểm đầu nó, “Đi núi Khâu Hưng đi, cỗ mùi tanh kia càng ngày càng nặng, ngươi đi tìm xem sào huyệt của nó rốt cuộc là ở chỗ nào.”

Tinh Vệ đảo mắt, sau đó phành phạch cánh nhảy đến trên tường, kêu với Yến Nương một tiếng, móng vuốt đỏ như máu đột nhiên thu lại giương cánh bay về phía không trung nhắm thẳng bóng núi đen sì phía trước mà bay.

Bên trên núi Khâu Hưng có một màn sương mù bao phủ, đám sương này giống như không chuyển động, trùm một tầng thật dày lên ngọn núi, gió thổi cũng không động mà ánh mặt trời cũng không chiếu vào được. Tinh Vệ ở phía trên đám sương mù lượn vòng một vòng, sau đó nhắm ngay một chỗ hơi loãng mà chui đầu xuống.

Sương mù chứa đầy những giọt nước lạnh lẽo thấm ướt lông của Tinh Vệ. Bỗng nhiên, những giọt nước đó hóa thành những khuôn mặt người quỷ dị, ánh mắt trống rỗng, tròng mắt lại nhô lên một cách không bình thường, miệng giương lớn cắn nó. Tinh Vệ hơi hơi mở cái mỏ nhọn, phun ra một quả cầu lửa, quả cầu càng ngày càng lớn bao phủ toàn bộ người nó, phá tan đám sương mù dày đặc, cả con chim rơi thẳng xuống núi Khâu Hưng.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Hai 2019
H B T N S B C
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728  
error: Alert: Content is protected !!