Tân An quỷ sự – Chương 9

Chương 9: Khai trương

Bãi đất trống phía trước đột nhiên nổi lên một trận gió to. Cơn gió đó chậm rãi biến thành một cơn lốc xoáy nhàn nhạt, ở giữa cơn lốc có vài đồ vật màu đen. Trình Mục Du đứng lại, bất động cảnh giác nhìn cảnh tượng quỷ dị kia. Đột nhiên lốc xoáy kia thay đổi phương hướng, đánh về phía hắn. Chóp mũi hắn ngửi được một mùi tanh hôi nồng đậm. Trình Mục Du nghiêng người tránh qua, nhưng Sử Phi lại không né tránh kịp nên chỉ nghe hắn hô to một tiếng “Thứ gì” sau đó ai u một tiếng ngã trên mặt đất. Trình Mục Du cùng Sử Kim chạy nhanh đến bên Sử Phi, bọn họ thấy hắn thống khổ rên rỉ trên mặt đất, đôi tay dùng sức lôi kéo da mặt như muốn đem mặt mình xé ra.

Trình Mục Du cúi người, nắm chặt lấy tay Sử Phi muốn ngăn cản hành vi điên cuồng của hắn nhưng lại bị hắn tránh thoát. Hắn đột nhiên phun ra một ngụm nước miếng, gao lên với Sử Kim đang không biết làm sao, “Ca, dùng kiếm cắt lên mặt đệ, mau.”

Sử Kim như là bị sét đánh, ngốc ngốc đứng tại chỗ, trong chốc lát nhìn Trình Mục Du, trong chốc lát lại nhìn đệ đệ đang cuộn tròn trên mặt đất rên rỉ. Thanh kiếm trong tay hắn vung lên vài cái nhưng sau đó lại rũ ra trên đất như một con gà trống bị chặt đứt đầu.

“Ca,” Sử Phi lớn tiếng hô, vừa hô vừa rên rỉ chứng tỏ thống khổ mà hắn đang phải chịu, “Mau ra tay, bằng không mạng ta hôm nay phải mất chỗ này.”

Thân thể Sử Kim đột nhiên động một chút, tựa hồ đã quyết tâm. Hắn giơ cao thanh trường kiếm nhưng lực rơi xuống lại rất nhẹ, vẫn không thể nhẫn tâm cắt xuống mặt đệ đệ.

“Cứu ta…… Cứu ta……” Sử Phi nâng một tay lên, hắn khóc lóc, trong giọng nói tràn ngập sợ hãi cùng tuyệt vọng.

Bàn tay cầm kiếm của Sử Kim bị Trình Mục Du tóm được, hắn ấn mu bàn tay Sử Kim xuống dùng sức cắt mộ nhát, rồi hai, ba……

Người kêu rên trên mặt đất sau đó bất động. Trình Mục Du lau sạch mồ hôi trên thái dương, sắc mặt nghiêm túc nói với Sử Kim: “Mau mang hắn hồi phủ, trị liệu ngay thì sẽ không lưu lại vết sẹo quá sâu.”

Lúc Sử Phi tỉnh lại thì trời đã sáng, hắn ngồi lên thì đã thấy Trình Mục Du đang ngồi ở bên cạnh vẻ mặt ngưng trọng nhìn mình. Phải mất một lúc lâu hắn mới nhớ ra hôm qua đã xảy ra chuyện gì. Vì thế hắn lăn một cái ngồi dậy, đôi tay hoảng loạn tìm kiếm trên mặt. Lúc ngón tay hắn chạm vào một tầng vải bố thì hắn run run đưa mắt nhìn Trình Mục Du, giống như một đứa trẻ bất lực.

“Ta đã giúp ngươi dùng kim sang dược tốt nhất và Kỳ Lân Kiệt,” Trình Mục Du đứng lên, tiến đến mép giường, trong mắt có thương tiếc rõ ràng, “Lưu sẹo là không thể tránh khỏi, nhưng cũng sẽ không đặc biệt nghiêm trọng, không nhìn kỹ thì sẽ không thấy. Chỉ là ngươi chưa đón dâu, vết thương này sợ là sẽ ảnh hưởng tới hôn sự của ngươi……”

Nghe xong lời hắn nói, Sử Phi lại nhẹ nhàng thở ra. Hắn cúi người chắp tay hành lễ với Trình Mục Du, “Trên mặt nhiều thêm vài vết sẹo cũng không có gì, nếu không phải đại nhân trong lúc nguy cấp cứu ta thì Sử Phi đã sớm mất mạng rồi.”

Trình Mục Du cao giọng cười, vỗ thật mạnh lên vai hắn vài cái, “Là nam tử hán đại trượng phu thì sợ gì không có vợ. Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ cực lực giúp ngươi tìm được một nhân duyên thật tốt, chỉ là,” hắn ngừng lại một chút, “Thứ công kích ngươi đêm qua rốt cuộc là thứ gì?”

Cả người Sử Phi đột nhiên run lên một chút, hắn nắm chặt khăn trải giường giống như phải cố gắng lắm để lấy dũng khí mới có thể nhớ lại chuyện đêm qua.

“Thứ kia thật kinh khủng, có mùi thịt thối, trên người dính đầy dịch nhầy nhưng,” hắn che miệng nôn khan một tiếng, sau đó nói tiếp, “Chúng lại không hoàn toàn trơn nhẵn, có một phần nhô lên, hình như cả người mọc đầy chân nhỏ.”

“Còn có đặc điểm gì khác không?” Trình Mục Du nhìn chằm chằm Sử Phi, lại tiến lên một chút.

“Lúc nó bay tới là một đám, nhưng vừa chạm vào mặt thuộc hạ đã tản ra biến thành từng hàng thật dài.”

“Hàng?”

“Vâng,” Sử Phi nuốt một ngụm nước miếng, “Tựa như sâu, nhưng lại không giống. Cái thứ kia đầu rất nhỏ, gặp được thịt thì chui vào, giống như muốn chui sâu vào trong cơ thể thuộc hạ, đau đến xuyên tim, cắt xương.” Thấy Trình Mục Du như suy tư điều gì, Sử Phi không khỏi nhẹ giọng hỏi, “Đại nhân, Chu Ngũ Nhi…… Thế nào rồi?”

Ánh mắt Trình Mục Du ảm đạm, “Hắn đã chết. Ta dàn xếp cho ngươi xong thì đi Chu gia, nhưng đứa bé kia đã sớm không còn nên đành đưa xác đến Thiết Thạch Lan.”

Sử Phi nắm chặt nắm tay, “Con mẹ nó, nói như vậy hài tử trong thành đều bị cái thứ này giết chết chứ chẳng có dịch bệnh nào cả.”

“Cũng không thể kết luận vội vàng bởi vì rốt cuộc chúng ta cũng không có tận mắt nhìn thấy Chu Ngũ Nhi bị nhiễm bệnh thế nào. Người Chu gia chỉ nói là hắn ra ngoài đi tiểu, sau khi trở về thì hôn mê, rốt cuộc chết vì nguyên nhân gì còn chưa rõ.” Trình Mục Du đứng lên nhìn ra ngoài cửa sổ. Mặt trời đã lên nhưng ánh mặt trời giống như bị tơ liễu bao phủ, có vẻ mờ nhạt mà hiu quạnh.

Trong ngõ nhỏ đột nhiên vang lên một loạt tiếng pháo “Bùm bùm”, Trình Mục Du cau mày đẩy cửa sổ hỏi: “Sao lại thế này?”

“Đại nhân, tú trang kia hôm nay khai trương cho nên sáng sớm như vậy đã náo nhiệt.” Gã sai vặt bên ngoài vội vàng trả lời.

“Sớm như vậy đã khai trương rồi à? Không phải nói muốn đợi mấy ngày sao. Ta còn đang muốn mua cho tiểu muội mấy cây quạt.” Sử Phi tiếp lời. Hắn tựa hồ đã quên mất trên mặt mình đã có thêm vài vết sẹo cả đời này phải mang.

“Tích tỷ tỷ, tiếng gì vậy?” Tấn Nhi mở to mắt, quay đầu nhìn Tưởng Tích Tích đang ngồi ở bên mép giường. Đây là câu đầu tiên hắn nói từ khi trở về phủ. Từ tối hôm qua đến bây giờ hắn hoặc lặng im không nói hoặc nhắm mắt lại hôn mê, hoàn toàn không có bộ dáng tiểu tinh linh của mấy ngày trước.

Trong lòng Tưởng Tích Tích vui mừng, “Tấn Nhi, đệ đói bụng không? Có muốn ăn cơm không? Không, uống miếng nước trước, ta cho người đi lấy.”

“Là tiếng gì vậy?”

“Có muốn ta gọi cha đệ tới không?”

“Bên ngoài là tiếng gì vậy?”

“Tấn Nhi……”

“Là…… tiếng gì?”

“Tấn Nhi, đệ muốn đi đâu?”

Tấn Nhi ngồi dậy, xốc chăn lên rồi xuống giường đi ra ngoài phòng. Tưởng Tích Tích vươn cánh tay ngăn hắn lại nhưng lại bị hắn dùng sức đẩy ra. Hắn đi ra khỏi phòng, xuyên qua sảnh rồi đi ra ngoài cửa lớn.

Pháo còn chưa đốt xong, xác pháo đỏ lẫn với tơ liễu làm cho người ta nhất thời không phân được đây là cảnh trong mơ hay hiện thực.

Khóe miệng Tấn Nhi nhếch lên thành một nụ cười. Những điểm màu đỏ này làm cho tâm hắn cảm thấy kiên định. Chúng nó hòa tan lạnh lẽo mà nữ hài tử kia để lại trong thân thể hắn. Chính cơn lạnh băng đó đã vây khốn thể xác và suy nghĩ của hắn, khiến hắn giống như một cái xác biết đi.

Cách đó không xa, một bóng dáng yểuu điệu đi về phía Tấn Nhi, trong tay cầm một cái vòng cổ bện bằng tơ hồng. Trên mặt nàng ý cười rạng rỡ nhìn Tấn Nhi, “Ngươi là vị khách đầu tiên của Tễ Hồng tú trang, vậy tặng ngươi cái này nhé?”

Tân An quỷ sự – Chương 8

Chương 8: Tê Phượng Lâu

Chu Ngũ Nhi lại ở trong chăn lăn lộn một lát, muốn tiếp tục ngủ nhưng bụng nhỏ của hắn cứ trướng lên nhịn không nổi. Vì thế hắn đánh nhau với con yêu quái ở trong đầu mấy trăm hiệp rồi cuối cùng hạ quyết tâm xuống giường, mở cửa bước vào bóng đêm mênh mông.

Đêm lạnh như nước, Chu Ngũ Nhi run lập cập, vuốt ve hai tay chạy tới nhà xí. Một cơn gió thổi qua tung hết đống tơ liễu bị vun trên mặt đất ra khiến chúng bay lả tả trên khuôn mặt hắn, có một hai sợi còn bay vào mắt hắn. Chu Ngũ Nhi đứng lại bất động, ngón tay dùng sức xoa mí mắt để bụi bay ra. Khi hắn mở đôi mắt đẫm lệ ra thì trên đỉnh đầu đột nhiên vang lên một loạt những tiếng “Oa oa” kỳ quái. Ngay sau đó giống như có thứ gì từ trên trời giáng xuống, rơi xuống phía trên cây đại thụ kia.

Chu Ngũ Nhi chớp chớp mắt, đau đớn trong mắt còn chưa biến mất thì hắn đã cảm thấy trái tim bị siết lại. Nỗi sợ hãi chưa từng có trong đời giống như tảng đá ngàn cân đè lên người hắn.

Từ đôi mắt ti hí, hắn nhìn lên tán cây, vừa rồi là cái gì nhỉ? Chẳng lẽ chỉ là một con chim đi ăn đêm sao? Bởi vì tán cây kia thoạt nhìn không có điều gì đặc biệt giống như thứ kia đã hòa làm một với cái cây.

Chu Ngũ Nhi thoáng nhẹ nhàng thở ra, hắn cảm giác đôi mắt rốt cuộc có thể mở ra vì thế lại đi vài bước về phía trước, chuẩn bị tốc chiến tốc thắng rồi quay trở lại ổ chăn ấm áp của mình. Nhưng khi hắn sắp vòng qua thân cây thì đột nhiên dừng lại.

Thân cây so với ngày thường thì to hơn một vòng, tuy chỉ nhìn qua nhưng Chu Ngũ Nhi vẫn nhạy bén phát giác. Bởi vì hắn suốt ngày bò lên bò xuống cái cây này nên mỗi chi tiết nhỏ của cái cây hắn đều thuộc nằm lòng. Huống chi cái tầng “Vỏ cây” nhiều ra kia cũng không đứng yên mà nhẹ nhàng di động, tựa như…… Tựa như một “Người” đang từ thân cây trượt xuống.

Chu Ngũ Nhi hít một hơi khí lạnh. Hắn rất muốn chạy nhưng hai chân lại không nghe sai sử, đầu gối bủn rủn giống như không phải của mình nữa. Quần hắn đã ướt đẫm, nước tiểu theo ống quần chảy tí tách xuống đất tạo thành một cái vòng nhỏ rồi cái vòng đó cứ lớn dần. Hắn trơ mắt nhìn cái thứ màu đen kia trườn xuống từ trên cây tiến về phía hắn. Nó chậm rãi phình ra, tựa như một cánh cung cong cong.

Một đội ngũ thật dài đi tới từ góc đường, Trình Mục Du đi đầu, trên người mặc thường phục, không cưỡi ngựa mà chỉ đem trường kiếm đeo ở bên hông. Trong con ngươi đen thẳm của hắn lộ ra ánh mắt cẩn trọng quan sát hai bên đường tỉ mỉ, sợ bỏ qua điểm đáng ngờ nào. Chỉ là mặc dù hắn chăm chú “Tuần tra ban đêm” như vậy nhưng trong đầu lại vẫn không xóa được bộ dáng của Tấn Nhi: Đứa nhỏ chắc nịch kia hiện tại sắc mặt trắng bệch nằm ở trên giường, trong ánh mắt đều là kinh hoàng. Điều này làm cho người làm cha như hắn không khỏi đau lòng. Hắn lại nghĩ tới nữ tử tên Yến Nương kia. Nàng đứng dưới ngọn cây, trên người phát ra một loại bình tĩnh khiến tâm trạng nôn nóng của hắn được thoáng an ủi. Tuy nhiên khi nghĩ đến đây thì hắn đột nhiên lại nảy sinh chút nghi ngờ. Trên người nàng kia có một loại khí chất trầm ổn không thuộc về một nữ tử chưa đầy hai mươi tuổi. Phần bình tĩnh này hẳn là phải thuộc về một lão nhân, một người đã trải qua năm tháng mài giũa mà trở nên bách độc bất xâm.

Đội tuần tra đêm quẹo ở góc đường, đi tới phía nam thành Tân An. Từ xa Trình Mục Du đã thấy phía trước có mấy tòa nhà đèn đuốc sáng trưng, mơ hồ còn có thể nghe được tiếng oanh ca yến ngữ không dứt bên tai, quả thật khác với cảnh tượng tĩnh mịch chung quanh. Hắn không quay đầu lại mà hỏi: “Không phải đã cấm đi lại ban đêm sao, làm thế nào mà nơi này vẫn náo nhiệt thế?”

Sử Phi ghé sát tai hắn, nhỏ giọng nói, “Đại nhân, Tê Phượng Lâu này là nơi các nam nhân tìm hoan mua vui, quy củ của triều ta là không cấm sênh ca, cho nên……”

“Trong tình hình rối ren thế này mà vẫn sênh ca,” Trình Mục Du hừ lạnh một tiếng, “Đúng là không sợ chết.”

“Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu mà.” Sử Phi hắc hắc cười lui xuống.

“Đại nhân, đại nhân.” Tiếng gọi liên tiếp đánh vỡ ban đêm yên tĩnh. Ngay cả những người đang vui vẻ trong Tê Phượng Lâu cũng bị quấy nhiễu, một người tiếp một người đẩy cửa sổ ra ngóng.

Một nha dịch vừa kêu vừa chạy tới, chỉ chốc lát đã đến bên người Trình Mục Du, “Đại nhân, mau, lại xảy ra chuyện rồi.”

Lúc Trình Mục Du đuổi tới Chu gia thì Chu Ngũ Nhi đã lâm vào trạng thái hôn mê. Hắn một phen đẩy mọi người đang khóc thút thít xung quanh ra, kéo tay Chu Ngũ Nhi để kiểm tra mạch tượng lại phát hiện mạch của hắn đập rất yếu. Trình Mục Du lấy từ trong lòng ra một bình ngọc nhỏ, đổ thuốc viên ra nhét vào miệng Chu Ngũ Nhi.

“Đây là Nam Chúc dưỡng vinh hoàn, có thể tạm thời ổn định hơi thở của hắn,” Trình Mục Du vừa nói vừa cởi quần áo của Chu Ngũ Nhi, tỉ mỉ xem xét cả người hắn, “Không có chảy máu, không bị sưng, không có thối rữa……” Ánh mắt hắn dừng trên gan bàn chân của tiểu nam hài, bên trên có một điểm màu đen, lớn bằng hạt đậu xanh, bóng loáng, giống hệt như có người dùng bút lông chấm lên.

Trình Mục Du giơ một cây nến lên muốn cẩn thận xem gan bàn chân của Chu Ngũ Nhi nhưng đúng lúc này một loạt tiếng động “Xôn xao” truyền tới. Ngay sau đó một bóng đen từ trong viện chợt lóe lên, xông thẳng ra ngoài cửa bay đi. Trình Mục Du nắm lấy kiếm, chạy nhanh ra ngoài. Sử Phi và Sử Kim theo sát phía sau hắn. Ba người lao ra khỏi Chu gia, đi vào cuối đường mới phát hiện đó chính là hướng đi đến phía nam thành Tân An.

Cả thành Tân An lúc này tối đen, cả tòa thành giống như một thế giới bị phong bế, duỗi ra không thấy năm ngón tay, tối đến mức người ta hít thở không thông. Chỉ có Tê Phượng Lâu ở nơi xa là phát ra một vòng ánh sáng nhàn nhạt, ánh sáng giống như lửa cháy lên, trong bóng đêm có vẻ càng thêm quỷ dị.

Tay Trình Mục Du cầm trường kiếm chạy trên đường, áo choàng trắng trên người hắn nhìn trong bóng đêm đặc biệt chói mắt. Hắn mơ hồ cảm thấy trong lòng có một bóng dáng mơ hồ, chờ hắn đâm thủng, kéo tơ lột kén đem nó mở ra. Tiếc rằng hắn còn cách nó một bức tường, tuy trong suốt nhưng lại khó mà phá vỡ.

“Phịch.” Tựa hồ có thứ gì từ trên trời giáng xuống, dán vào mặt đường trượt qua. Trình Mục Du híp mắt, muốn phân biệt bộ dáng của thứ kia nhưng bóng tối và tơ liễu đầy trời đã che mắt hắn, khiến cho hắn chỉ có thể thấy rõ ràng vài trượng trước mắt.

“Mau.” Hắn gầm nhẹ với Sử Phi và Sử Kim ở phía sau, ba người nắm chặt chuôi kiếm rảo bước nhanh hơn.

Tân An quỷ sự – Chương 7

Chương 7: Tuần tra ban đêm

Một đồ vật nhẹ nhàng rơi xuống bên hông Vân Oanh, đúng lúc này hết thảy mọi thứ trước mắt đều biến mất, kể cả bài vị trong tay nàng ta. Vân Oanh quỳ rạp trên mặt đất thở hổn hển mất một lúc mới run run rẩy rẩy nhặt đồ rơi trên mặt đất nhặt lên, cầm trong tay xem.

Đó là một khối khăn, bên trên thêu một con chim nhỏ lông màu xanh biếc, trong sáng giống ngọc bích, một đôi móng vuốt đỏ như máu hơi hơi giương ra giống như nó đang giương cánh muốn bay về phía không trung.

“Đông” một tiếng, đầu Vân Oanh đột nhiên đập thật mạnh lên một vật cứng, nàng ta mở choàng mắt phát hiện mình đang phủ phục trên mặt đất, mà tiểu nha đầu bên cạnh còn đang dựa vào người nàng ngáy khò khè. Hóa ra những chuyện vừa rồi chỉ là một giấc mơ kỳ quái. Chỉ có điều nếu là mộng thì tại sao trong tay mình lại thực sự nắm một chiếc khăn lụa, lại giống hệt khối khăn ở trong mộng?

Vân Oanh nhìn chằm chằm khối khăn tay kia, lúc này mới nhớ tới ngọn nguồn của nó. Hôm nay lúc nàng ta bi thống vạn phần thủ Tiểu Phu ở trước phủ Tân An thì có một người đã đưa chiếc khăn thêu này cho nàng. Nàng ta không nhìn thấy dung mạo người kia nhưng đoán đó là một nữ tử trẻ tuổi, bởi vì cái tay đưa khăn vừa nhỏ vừa trắng, còn có một mùi hương dễ ngửi.

Vân Oanh nhắm mắt ngưng thần trong chốc lát, thu lại ý nghĩ hoang đường của chính mình. Nàng ta mở to mắt, thấy nắng sớm chen vào trong sảnh vì thế nhét cái khăn trở lại vạt áo, đánh thức đám nha đầu bà tử kia dậy để hoàn thành những việc cần làm hôm nay. Hai vị phu nhân đều không còn, lão gia thương tâm không dậy nổi thế nên nàng ta phải gánh vác cả Hoắc phủ, không thể để gia nghiệp này hoàn toàn rối loạn.

Hữu Nhĩ bưng một chén cháo trắng cho Yến Nương sau đó dựa nghiêng một bên ghế, không chút để ý nói: “Nghe nói tiểu hài tử Trình gia kia tối hôm qua lại về Tân An phủ, lại còn bị thương.”

Yến Nương múc một thìa cháo cho vào miệng nhưng bị nóng đến rụt cổ, chép miệng nói, “Ta biết hắn đã trở lại, động tĩnh lớn như thế có khi người toàn cái ngõ này đều bị đánh thức ấy chứ.”

“Vậy ngươi có biết hắn làm sao mà bị thương không?”

“Hài tử kia từ nhỏ đã nhanh nhạy lại có thể nhìn thấy chút việc người thường không thấy.” Yến Nương nghiêm túc thổi chén cháo kia, giống như đây là chuyện quan trọng nhất thiên hạ.

Hữu Nhĩ “À” một tiếng sau đó nhảy khỏi ghế. Hắn ném cái giẻ trong tay đi rồi ra cửa nhưng chân vừa mới bước qua cửa thì lại thu về. Hắn quay đầu lại nhìn Yến Nương hỏi: “Không phải là bởi vì ngày hôm qua ngươi làm chuyện kia nên hài tử mới……”

Yến Nương nhíu mày liễu, lại múc một muỗng cháo đưa đến bên miệng, nói một cách mơ hồ, “Có lẽ thế, nhưng đây đều là mệnh của hắn, làm sao trách ai chứ.”

Thấy Trình Mục Du đi ra từ phòng Tấn Nhi, Tưởng Tích Tích chờ bên ngoài đã lâu lập tức chạy tới, “Vết thương của Tấn Nhi thế nào rồi?” Giọng nói của nàng run lên, run đến nỗi không giống giọng của chính mình.

Sắc mặt Trình Mục Du không nhẹ nhàng hơn Tưởng Tích Tích bao nhiêu nhưng hắn vẫn miễn cưỡng cố cười một lần, “Chỉ là một chút vết thương ngoài da, nhưng hình như hắn đã chịu kính hách quá độ, mãi mới dỗ hắn ngủ được.”

Tưởng Tích Tích nện một quyền lên cây cột bên cạnh, “Đều tại thuộc hạ. Thuộc hạ hẳn là phải cùng hắn đi nhà cũ. Hắn vốn còn nhỏ, hôm qua lại thấy xác chết của Tiểu Phu cho nên ……”

Trình Mục Du mệt mỏi phất phất tay, “Việc này đều là những lời Tấn Nhi nói. Ta có hỏi Sử Phi, tuy lúc ấy hắn không phát hiện ra cái gì nhưng cũng cảm giác được sau lưng có một thứ đồ ướt lạnh. Theo như hắn nói thì đồ vật kia giống như mới bò từ trong đất ra, còn có mùi thối. Bà vú của Tấn Nhi cũng vội cả đêm thu thập đồ đạc rời đi. Bất kể Sử Phi hỏi thế nào bà ta cũng đều không nói một lời, giống như có thứ gì khiến bà ta e sợ muốn chạy vậy.”

Trên người Tưởng Tích Tích chợt nổi lên một tầng da gà, nàng liếm đôi môi khô khốc hỏi, “Vậy vì sao cái thứ kia lại tìm tới Tấn Nhi?”

“Lúc Tấn Nhi sinh ra từng có người tính cho hắn một quẻ. Người nọ nói hắn lục căn thanh tịnh, tai thính mắt tinh, có thể gặp và thấy những gì người khác không thấy, nghe thấy những gì người khác không nghe được nhưng ta chưa bao giờ phát hiện hắn có gì bất đồng với những hài tử khác,” Trình Mục Du rũ mắt, qua thật lâu mới lại ngưng thần nhìn chăm chú vào Tưởng Tích Tích nói, “Thành Tân An lúc này rối loạn, ta không thể phân thân nên đành phải giao Tấn Nhi cho ngươi. Hãy thay ta chăm sóc hắn cho tốt.”

“Vâng.” Tưởng Tích Tích đáp lời rồi yên lặng niệm mấy lần trong lòng. Mặc kệ là ai đang giả thần giả quỷ thì đừng mơ tưởng đụng đến một sợi lông của Tấn Nhi.

Trình Mục Du lại vội vã rời đi, hai huynh đệ Sử Phi và Sử Kim đi sát theo hắn. Thần sắc bọn họ chăm chú, sắc mặt so ra còn âm trầm hơn cả bầu trời đen. Yến Nương đứng ở dưới cây liễu nhìn bọn họ, nàng phát hiện ánh mắt Trình Mục Du lướt qua chỗ mình giống như hơi dừng lại trên người nàng một lát rồi lại thu về. Yến Nương bình tĩnh xem kỹ tấm vải đang cầm, cũng không lảng tránh ánh mắt kia. Nàng câu được câu không đùa bỡn với đám lão nhân đang ngồi tán gẫu, rồi lại hứng thú nhìn chăm chú vào Trình Mục Du đang vội vàng đi. Không lâu sau bọn họ đã xoay người rồi biến mất ở cuối đường.

“Trình đại nhân đang tự mình đi tuần tra ban đêm phải không?”

“Còn không phải sao? Nghe nói tối qua lại có hai đứa nhỏ đi rồi.”

“Nhưng đây là dịch bệnh, tuần tra ban đêm thì được tích sự gì?”

“Xem ra là có điểm kỳ quặc. Thôi giản tán đi, ai về nhà nấy đi. Gần đây nếu không có việc gì thì đừng ra cửa nữa. Thành Tân An này loạn rồi.”

Nhóm hương thân dần dần tản đi. Yến Nương nhìn về cửa lớn đỏ thắm của phủ Tân An sau đó cũng xoay người đi vào trong nhà.

Đêm đã khuya, thiên không đen như mực giống như có nghiên mực vừa đổ ra. Mọi nơi đều được bao phủ bởi ánh trăng mơ hồ. Thời gian như mắc kẹt lại, vô cùng yên tĩnh chỉ thỉnh thoảng mới có một loạt những tiếng nho nhỏ kỳ quái vang lên.

Thành Tân An vào đêm vốn tĩnh lặng nhưng hiện giờ sự tĩnh lặng này lại khiến người ta lâm vào tịch mịch hoảng sợ. Sự yên lặng này giống như căn bệnh, lướt qua các hộ dân, hút sạch sinh khí của tòa thành, đem cả thành Tân An trở thành một nấm mồ lớn chôn người chết.

Chu Ngũ Nhi bị nghẹn tiểu nên tỉnh lại. Hắn đẩy đẩy Chu Tiểu Tứ đang nằm bên cạnh, nhẹ giọng nói: “Tỷ, ta muốn đi tiểu.”

Chu Tiểu Tứ mơ mơ màng màng kêu rên một tiếng, trong miệng mắng: “Ngươi lớn thế rồi chẳng lẽ còn muốn ta xi tiểu nữa hả?”

Chu Ngũ Nhi nuốt nước miếng một cái, “Cha nói Tân An thành hiện tại có yêu quái chuyên môn ăn tiểu hài tử cho nên mới không cho ta ra cửa. Cha còn nói Lăng tỷ cách vách đã bị yêu quái bắt ăn mất tối hôm qua……”

Tiểu Tứ kéo chăn lên, thời tiết lúc ấm lúc lạnh này khiến cánh tay lộ ra bên ngoài của nàng lạnh lẽo. Nàng cáu gắt nói, “Đó đều là chuyện để lừa tiểu hài tử, ngươi muốn đi thì tự mình đi đi, dù sao ta cũng sẽ không đi với ngươi đâu.” Nói xong nàng lại nặng nề đi ngủ.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Hai 2019
H B T N S B C
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728  
error: Alert: Content is protected !!