Tân An quỷ sự – Chương 43

Chương 43: Ký Dao

“Từ từ,” Trình Mục Du đi theo phía sau hắn hỏi, “Ngươi nói tối hôm qua ngươi nhìn thấy gì?”

Vương Chi Du bỗng nhiên quay đầu, hai tay nắm chặt lấy áo Trình Mục Du, đáy mắt lập loè ánh sáng quỷ dị, “Nàng nổi lên từ trong nước, quần áo ướt ngượng ngùng, thân thể đều bị nước ngâm trướng lên,” hắn đột nhiên che lại đôi mắt, “Rắn, rắn, còn có một con rắn.”

Trình Mục Du hung hăng gỡ hai tay hắn đang che mắt xuống hỏi, “Cái gì rắn, ngươi nói rõ một chút đi.”

“Trên trán của nàng bị khắc một con rắn……”

Nghe hắn nói lời điên khùng này, nhất thời Trình Mục Du không biết nên đáp lại thế nào. Cũng may Yến Nương lúc này đi lên phía trước, nhìn Vương Chi Du cười nói: “Việc trong giấc mơ làm sao là thật chứ? Ngươi cũng thật là kẻ si tình.”

“Ai nói đó là mộng?” Vương Chi Du rống lớn một tiếng khiến vài người bên cạnh hoảng sợ. Hắn một phen túm chặt cánh tay Yến Nương lôi ra bên ngoài, trong miệng lẩm nhẩm lầm nhầm một ít lời khùng điên mà người khác không hiểu.

Ba người Trình Mục Du đi theo bọn họ ra khỏi khách điếm, phát hiện Vương Chi Du lôi kéo Yến Nương một đường đi tới bên hồ, phía sau chính là Kinh gia đại trạch. Giờ phút này, Phật tháp ở giữa đống tường viện đang tỏa ra ánh sáng ôn hòa dưới hoàng hôn.

“Buông ra, ngươi nắm tay ta đau quá.” Yến Nương không tốn nhiều sức lực đã gạt được cái tay vốn đang tóm chặt lấy mình bởi vì Vương Chi Du vừa thấy cái hồ thì đã ngây ngốc đi tới mép nước, mãi cho đến khi áo dài bị nước thấm ướt mới dừng lại.

“Ký Dao cả đời chưa bao giờ được sung sướng,” hắn nhìn sóng nước lóng lánh trên hồ, trên mặt hiện lên một tia cười khổ. “Cha mẹ nàng coi nữ nhi trở thành cây rụng tiền, một lòng muốn đem nàng đính hôn cho nhà giàu làm thiếp để đổi lấy chút sính lễ xa xỉ. Sau khi biết hai người chúng ta yêu nhau, Ký Dao lập tức bị nhốt trên gác mái, không cho cơm canh. Cha mẹ nàng mỗi ngày tới nhà ta chỉ cây dâu mà mắng cây hòe nháo loạn khiến mẫu thân ta sợ tới mức suốt ngày không dám ra cửa. Sau ba ngày, Ký Dao từ gác mái nhảy xuống, ngã gãy một chân, nhà giàu kia thấy nàng bị tàn phế thì ngay hôm sau đã cho bà mối tới lui hôn sự. Cha mẹ nàng cũng nhìn thấy nàng cương liệt, không dám làm trái ý nguyện nàng nữa mà đành miễn cưỡng đồng ý đem nữ nhi đính hôn cho ta. Lúc bà mối nói cho ta cha mẹ nàng nhận lời hôn sự này, ta cảm giác mình vui sướng như muốn bay lên. Tuy rằng cái giá phải trả lớn như vậy nhưng kết quả lại viên mãn. Ta đã thề sẽ dùng cả đời để yêu thương nàng, rồi tìm kiếm danh y trong thiên hạ trị bệnh cho nàng. Nhưng ta chưa bao giờ nghĩ đến có một ngày ta dùng hai chân đạp đến tận biên giới Đại Tống cũng chỉ để tìm nàng.”

Ánh chiều tà hoàng hôn dần dần ảm đạm, ánh sáng trên mặt nước cũng lui dần, tựa như đôi mắt tràn đầy tuyệt vọng của Vương Chi Du.

“Lần cuối cùng ta thấy nàng là ở hội đèn lồng tết Nguyên Tiêu hai năm trước. Khi đó hai người chúng ta đã đính thân, y theo quy củ thì không thể gặp mặt lúc riêng tư. Ta biết nàng thích xem hoa đăng cho nên hội đèn lồng còn chưa bắt đầu đã sớm đợi ở nơi đó chỉ vì muốn cùng nàng cách đám người nhìn nhau một cái. Ngày đó Ký Dao thật là đẹp, nàng mặc một bộ váy màu xanh nhạt, giống vị cô nương này,” hắn si ngốc nhìn Yến Nương, giống như nàng đã hóa thành nữ tử hắn tâm tâm niệm niệm, “Ta nhìn vào mắt nàng, cảm thấy đôi mắt nàng còn sáng hơn cả sao trời. Ánh mắt đó tiến thẳng vào lòng ta, cả đời này ta cũng không quên được.” Vương Chi Du cười, hắn tựa hồ đã đắm chìm trong cảnh mơ của chính mình, vĩnh sinh vĩnh thế đều không muốn tỉnh lại.

“Sau đó thì sao?” Trình Mục Du nhịn không được đánh gãy hồi ức của hắn.

“Sau đó ư?” Vương Chi Du ngây ra một lúc, giống như vừa mới tỉnh táo lại mà lắc lắc đầu, sắc mặt của hắn trắng đến xanh, giống như lúc nào cũng có thể té xỉu, “Nàng không thấy đâu nữa.”

“Không thấy?”

“Những người đi cùng Ký Dao bị đám người đông đúc tách ra, sau đó chẳng ai thấy nàng nữa. Thời gian đó trên trấn có xuất hiện vài người nơi khác, cho nên bọn họ nói Ký Dao bị những người đó mang đi.”

“Cho nên mấy năm nay ngươi mới tìm kiếm trên toàn bộ lãnh thổ đất nước sao?” Trình Mục Du thay đổi ngữ khí, trên mặt có đồng tình và chút kính nể.

Vương Chi Du cười, trong nụ cười có lệ quang. Hắn nhìn Trình Mục Du noi, “Ngươi biết không? Mấy ngày trước đây ta lại gặp được mấy người nơi khác đó ở trên phố, bọn họ……” Hắn che mặt nhưng không ngăn được tiếng cười vẫn cứ trượt ra khỏi kẽ ngón tay, “Bọn họ căn bản không phải kẻ buôn lậu, cũng chưa bao giờ gặp Ký Dao. Hóa ra mấy năm nay ta tìm kiếm, căn bản là lấy giỏ tre múc nước, ha…… Ha ha……”

“Nói chuyện tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì đi.” Yến Nương bất động thanh sắc hỏi.

“Hôm qua ta mua bầu rượu, một đường vừa uống vừa đi, bất tri bất giác đi tới nơi này. Ta ở bên hồ ngủ sau đó bị nước hắt lên tỉnh lại thì thấy đã là đêm khuya. Nhìn mặt hồ tràn đầy gợn sóng, ta đột nhiên thấy bi thương vô hạn, cứ thế phủ phục ở bên hồ khóc lớn. Đúng lúc này, hồ nước đột nhiên giật giật, chia làm hai nửa, ta thấy Ký Dao đứng ở trong nước, như khóc như tố nói với ta cái gì đó. Nếu không phải trên trán nàng có con hắc xà tà ác kia thì ta gần như cho rằng nàng đã biến thành tiên tử trên trời, tới thế gian an ủi một kẻ có xác không hồn là ta.”

“Nàng nói gì với ngươi?” Yến Nương nhìn chằm chằm khuôn mặt trắng bệch của hắn, nhẹ giọng hỏi.

“Ta nhớ không được, lúc ấy ta đau đầu lợi hại, quả thực giống như sắp nứt ra. Không, ta hẳn là nghe được lời nàng nói nhưng bởi vì say rượu nên khi tỉnh lại đã quên hết. Ta chỉ nhớ rõ chính mình nhào vào trong nước, dùng hết sức lực bơi về phía nàng, nhưng tay chân ta lúc đó đau đến không động đậy được, còn Ký Dao thì vẫn cách ta tầng tầng hồ nước, ta vĩnh viễn không đến được chỗ nàng. Ta cho rằng mình sẽ chết tại hồ này nên chỉ đơn giản từ bỏ giãy giụa, đó là kết quả tốt nhất, với ta và với Ký Dao đều là như thế. Nhưng có hai người dân đi ngang qua phát hiện, bọn họ cứu ta lên, sau đó đưa về nhà.” Hắn bụm mặt, tiếng nói nho nhỏ dần dần hóa thành tiếng rống giận cùng rít gào, “Vì sao lại cứu ta? Ta đã sống đủ rồi, để ta đi theo nàng thôi.” Hắn nói xong thì phóng đến hồ nước. Nhưng Sử Phi và Sử Kim là người nào chứ? Há có thể để một người đứng trước mặt mình tự sát? Hai huynh đệ một trái một phải lôi kéo cánh tay Vương Chi Du, lôi hắn lên bờ.

“Kẻ bất lực,” Yến Nương từ phía sau đi đến bên người Vương Chi Du, làn váy quét trên mặt hắn nói, “Không nói đến trong nhà còn có lão nương chờ ngươi phụng dưỡng, đến bây giờ ngay cả nguyên nhân Ký Dao chết cũng chưa làm rõ ràng mà ngươi đã muốn từ bỏ tính mạng cho xong chuyện sao?” Nàng ngồi xổm xuống, ngón trỏ câu lấy cái cằm Vương Chi Du, từng câu từng chữ nói, “Chết là chuyện dễ dàng nhất trên đời này, nhưng cũng là việc vô dụng nhất. Chẳng lẽ ngươi không muốn biết ai khắc con rắn kia lên trán nàng ta sao?”

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Hai 2019
H B T N S B C
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728  
error: Content is protected !!