Tân An quỷ sự – Chương 36

Chương 36: Đầu lâu

Nàng nín thở ngưng thần, một bước hướng bụi cỏ đi tới. Vừa cúi người thì đã nghe thấy tiếng Kinh tiểu thư truyền đến từ phía sau lưng, “Cô nương có phát hiện cái gì không?”

Tưởng Tích Tích làm động tác giữ im lặng, rồi vẫy tay ý bảo nàng ta lại đây. Sắc mặt Kinh tiểu thư từ từ ngưng trọng, tay chân nhẹ nhàng đi đến bên người Tưởng Tích Tích, sau đó chậm rãi ngồi xổm xuống.

Tưởng Tích Tích nhìn nàng ta một cái, hít một hơi thật sâu rồi đẩy đám cỏ trước mặt ra. Một thứ to bằng bàn tay theo đám cỏ lăn vài cái rồi dừng lại trước mặt hai người. Các nàng trong lúc nhất thời không nhận ra được đó là cái gì, chờ đến lúc rốt cuộc thấy rõ nó là cái gì thì Kinh tiểu thư đột nhiên lùi về phía sau mấy bước, ngồi bệt xuống dưới đất, ôm bụng phát ra một trận nôn khan.

Ánh mắt Tưởng Tích Tích dừng lại trên khối đồ vật đỏ sậm kia không nhúc nhích. Đó là một mẩu xương, nói đúng hơn thì đó là một nửa bị tách ra của đầu lâu, óc bên trong vẫn còn chưa khô, dính ở trên mặt xương. Bên cạnh cục xương còn có một con mắt đã bị gặm hơn nửa tròng mắt, cái tròng trắng vẫn nhìn hai người.

“Sọ là bộ phận cứng rắn nhất trên cơ thể người.” Trong đầu Tưởng Tích Tích đột nhiên nhảy ra những lời Trình Mục Du đã nói qua. Nàng ngây ngốc ngồi đó nhìn khối xương người tự mình lẩm bẩm: “Là nó, nhất định lại là nó. Nó đã rời khỏi núi Khâu Hưng đi vào nơi này.”

“Cô nương, ngươi nói ‘nó’ là cái gì?” Kinh tiểu thư cưỡng chế cảm giác muốn nôn mà hỏi câu này.

“Kẻ ăn thịt Đắc Thắng hẳn là con quái vật trên núi Khâu Hưng kia,” Tưởng Tích Tích quay đầu lại nhìn nàng ta một cái, “Đông Hương ở đâu? Chúng ta đi tìm nàng ta hỏi cho rõ ràng. Thử nhìn xem rốt cuộc là cái gì mà lại hại nhiều mạng người như vậy.” Ngữ khí của nàng trở nên lạnh băng chói tai, trong ánh mắt cũng dần dần bịt kín một tầng sát ý.

Kinh Vân Lai nhìn Đông Hương bị nhóm gia phó nâng đến trước đường, giữa mày nhăn lại thành hình chữ xuyên: Tay chân nàng ta đều bị trói buộc, trên người bọc một tầng chăn bông thật dày, miệng không biết đụng vào cái gì mà đầy máu, máu tươi theo khóe miệng nhỏ giọt trên mặt đất.

“Đây là có chuyện gì?” Kinh Vân Lai chậm rãi đi đến trước người Đông Hương, sau đó đem ánh mắt chuyển hướng Hồ hán tử cùng lão bà của ông ta đang quỳ ở bên cạnh, giọng nói tuy bình thản nhưng bên trong lại lộ ra một cỗ uy nghiêm.

“Buổi sáng còn tốt nhưng sao đột nhiên lại điên. Lão gia, lão gia, ngài phải thay chúng ta làm chủ.” Hai người thút tha thút thít nức nở nói xong thì nằm trên mặt đất ô ô khóc rống lên.

“Cha, Đông Hương sáng nay đi kho lúa, lúc trở về thì biến thành cái dạng này. Còn có Đắc Thắng, hắn…… Ở kho thóc bị hại, chỉ còn lại có…… Nửa cái xương đầu.” Kinh tiểu thư nói xong thì nhìn thoáng qua gã sai vặt. Mấy gã đó nhanh chạy lên phía trước, đem một cái bao tải để trước mặt Kinh Vân Lai, nơm nớp lo sợ cởi bỏ dây thừng ở bên trên.

Kinh Vân Lai nhìn chằm chằm cái bao tải một hồi lâu, nếp nhăn giữa mày ông ta càng thêm sâu, cả khuôn mặt đều u ám, “Hắn là cùng Đông Hương đi kho lúa sao?” Ông ta đột nhiên chuyển hướng nhìn nữ nhi hỏi.

Kinh tiểu thư ngây ra một lúc, sau đó nhanh chóng nói, “Không biết, nhưng lúc hắn bị hại thì Đông Hương hẳn là cũng ở nơi đó, phỏng chừng là thấy được sự kiện kia nên mới bị dọa đến thần chí mất hết.”

Nghe vậy Kinh Vân Lai lại đi tới bên cạnh Đông Hương, ngồi xổm xuống nhẹ giọng hỏi, “Ngươi ở kho lúa nhìn thấy cái gì? Là người nào biến Đắc Thắng thành bộ dáng này?”

Đông Hương ngơ ngác nhìn Kinh Vân Lai, môi nàng ta giật giật, sau đó ngậm chặt lại. Nàng ta đột nhiên run run lên, máu tươi trong miệng cũng nhỏ từng chút xuống chăn bông.

“Không tốt, hình như nàng ta đang cắn lưỡi.” Kinh tiểu thư thở nhẹ một tiếng, “Mau, dùng vải chặn miệng nàng ta lại, bằng không lưỡi bị cắt đứt mất.”

Đám gia phó đi khắp nơi tìm vải dệt, có người dứt khoát kéo một góc áo trên người mình, hoảng loạn chặn miệng Đông Hương lại. Đúng lúc này thì Đông Hương lại vẩy đầu tránh ra, đôi mắt nàng ta trừng thật lớn, chăm chú nhìn vào Kinh Vân Lai, “Tiểu hài tử, là cái tiểu hài tử, nó ăn hắn, ăn sạch sẽ, ha ha…… Ha ha……” Tay chân nàng ta lại kịch liệt run rẩy vài cái, sau đó lạch cạch một tiếng nằm liệt trên mặt đất, cả người chết ngất. Mọi người bị lời nói khùng điên của nàng ta dọa sợ tới mức nghẹn họng nhìn trân trối. Bọn họ đứng ngốc ở đó một cử động cũng không dám. Ngay cả Kinh tiểu thư luôn luôn trấn định cũng che miệng, trong ánh mắt tràn đầy thần sắc kinh hoảng.

“Trước bố trí cho Đông Hương rồi tìm đại phu lại đây khám cho nàng ta.” Kinh Vân Lai lên tiếng, sắc mặt ông ta không có chút biến hóa nào, ai cũng không đoán được dưới bộ mặt âm trầm đó của ông ta giấu cái gì, “Ngọc Nhi, trong phủ trên dưới đều phải tăng cường thủ vệ, lại thông báo mọi người đều phải cảnh giác.”

“Đúng vậy, cha.”

“Còn có,” ông ta nhìn lướt qua bao tải kia, sau đó thở dài nói, “Đem di cốt của Đắc Thắng đi an táng đi.”

“Con biết.”

Đông Hương bị mấy gia phó nâng đi rồi, cha mẹ nàng khóc sướt mướt đi theo phía sau. Lúc đi tới cửa, không biết vì hoảng hốt hay vì nguyên nhân gì mà một người hầu bị vấp vào bậu cửa, tay buông lỏng ra. Cái chăn trên người Đông Hương vì thế mà bị hở một đoạn, lộ ra hơn phẩn nửa bộ ngực của nàng ta. Hồ bà tử cuống quít đem chăn che cho nữ nhi của nàng nhưng mọi người trong phòng đều thấy một màn này. Mấy người chưa lấy vợ đều đỏ hồng mặt, ngượng ngùng đem ánh mắt chuyển hướng nơi khác. Kinh tiểu thư nhíu đôi mày liễu, “Cuống chân cuống tay, có mỗi việc nhỏ cũng làm không xong.” Nàng nhìn phụ thân của mình, phát hiện ông ta đứng trong bóng tối, một tia hoàng hôn thình lình đánh vào trên mặt ông ta khiến cái mặt kia chia làm hai nửa bất đồng, quỷ dị đến nỗi nàng không dám lại nhìn tiếp.

Tưởng Tích Tích đi tới chuồng ngựa, bước chân nhanh giống như sắp bay lên.

“Cô nương, Dương cô nương.” Phía sau truyền đến một giọng nói so với bước chân của nàng còn muốn gấp hơn. Tưởng Tích Tích quay đầu lại, thấy Kinh tiểu thư thở hổn hển chạy tới nở nụ cười nhạt với nàng nói, “Cô nương phải đi sao? Hiện tại trời đã tối rồi, một mình cô đi sợ là không an toàn.”

Tưởng Tích Tích hành lễ, “Đa tạ tiểu thư nhắc nhở nhưng ta có việc gấp trong người, không thể không đi.”

“Cô nương gan dạ sáng suốt hơn người, nếu ta không đoán sai thì ngươi hẳn không phải muội tử của Dương đại thẩm đúng không?”

Tưởng Tích Tích sửng sốt, sau đó cười xin lỗi nàng ta nói, “Không dối gạt tiểu thư, ta xác thật không phải muội tử của Dương gia đại thẩm, nhưng một mình lên đường có nhiều bất tiện cho nên……”

“Cô nương không cần giải thích,” Kinh tiểu thư nói rồi đem một gói lương khô nhét vào trong lòng Tưởng Tích Tích, “Sự tình của Đông Hương, cô nương đã giúp không ít, ta cảm kích còn không kịp làm sao dám trách cô nương. Hiện tại Ngọc Tuyền trấn xảy ra chuyện lạ bực này, cô nương một người lên đường nhất định phải để tâm một chút, nếu có duyên ngày sau gặp lại.”

“Kinh tiểu thư là người sảng khoái, nếu có thể gặp lại ta sẽ kết bạn với cô.” Tưởng Tích Tích nhảy lên lưng ngựa, đưa tay ôm quyền hành lễ sau đó lôi kéo dây cương đi ra bên ngoài.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Hai 2019
H B T N S B C
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728  
error: Content is protected !!