Tân An quỷ sự – Chương 16

Chương 16: Đồ tang

“Vân Oanh,” Hứa tổng quản hắng giọng nói, “Ngươi trở về đi, ta cũng mệt mỏi rồi. Ngày mai là cúng bảy ngày của tiểu thư, còn có nhiều việc phải chuẩn bị.”

Vân Oanh nhẹ gật đầu, đi ra khỏi phòng đến giữa sân gỡ kiện quần áo kia xuống sau đó ôm trước ngực đi đến phòng Tiểu Phu.

Trong phòng Tiểu Phu có ánh nến. Vân Oanh nhìn bên trong phát hiện Hoắc Thanh Minh nằm ở trên bàn ngủ, trên mặt còn có nước mắt, ngọn nến chiếu lên khuôn mặt tiều tụy của ông ta khiến nàng ta cảm thấy chua xót.

“Lão gia,” nàng ta nhẹ nhàng lay cánh tay Hoắc Thanh Minh, “Trở về phòng ngủ đi, ban đêm gió lớn đừng để bị lạnh.”

Hoắc Thanh Minh xoa xoa đôi mắt, bò dậy nhíu sâu nếp nhăn trên trán giống như trách cứ Vân Oanh quấy rầy mộng đẹp của mình. Ở trong mộng ông ta ôm Tiểu Phu ngồi trên đầu gối, ôn nhu mà giúp nàng chải vuốt lại tóc rối ở bên tai.

“Vân Oanh, trong tay ngươi ôm cái gì vậy?”

“Quần áo của tiểu thư.”

“Lấy nó ra làm gì?”

“Nô tỳ…… Lúc ngủ không được nô tỳ sẽ ôm nó, giống như đang ôm tiểu thư. Bằng không trong lòng nô tỳ luôn vắng vẻ, làm sao cũng không thể bình an.”

Đôi mắt Hoắc Thanh Minh che kín một tầng u buồn. Nỗi u buồn này còn trộn lẫn vài phần cảm kích. Hắn nhìn Vân Oanh, giọng nói trở nên mềm nhẹ rất nhiều, “Nhà này cũng chỉ có ngươi hiểu được nỗi đau lòng của ta. Tiểu thư từ nhỏ đã được ngươi hầu hạ, mẫu thân nàng đi rồi ngươi cũng càng coi nàng như con mình. Hiện tại nàng cũng đi rồi, ngươi thương tâm chắc cũng không kém ta có phải không?”

Vân Oanh cầm quần áo ôm chặt vào trong ngực, ánh mắt buông xuống, “Nô tỳ chỉ hận chính mình ngày đó không toàn lực ngăn cản nàng. Nếu tiểu thư không ra khỏi cửa thì sẽ không…… Sẽ không……” Giọng nàng ta càng ngày càng yếu, đến cuối cùng hóa thành một tiếng khóc bi thương.

Vành mắt Hoắc Thanh Minh phiếm đỏ. Ông ta nhẹ nhàng nâng tay ôm lấy đôi vai đơn bạc của Vân Oanh, “Cái này không thể trách ngươi, đều là tại ta đón độc phụ kia vào nhà lại bị một thân khí chất thư hương của nàng ta che mắt. Nếu lúc trước ta nghe lời phu nhân khuyên, nạp ngươi……”

Vân Oanh dùng bàn tay chặn trên môi Hoắc Thanh Minh, ánh nến ở trên mặt ông ta nhẹ nhàng nhảy lên khiến vẻ mặt ông ta phá lệ anh tuấn bất phàm, “Không cần nói như vậy,” nàng ta cảm giác tim mình đập thật nhanh, “Nô tỳ làm hết thảy đều cam tâm tình nguyện, chưa bao giờ xa cầu được đến cái gì.”

“Ta biết, chính là như vậy ta mới càng thêm kính trọng ngươi.” Ánh mắt ông ta và Vân Oanh giao nhau, tựa như những sợi tầm xuân vươn ra quấn lấy nhau, thật sâu không thể tách rời.

 

“Cái gì? Ngươi nói những hài tử đó đều không còn óc sao?” Tưởng Tích Tích dỗ Tấn Nhi đi ngủ rồi đi vào thư phòng Trình Mục Du. Ai biết mới vừa tiến đã nghe được Sử Kim mang đến tin tức kinh khủng này.

Trình Mục Du bình tĩnh hơn nàng nhiều, giống như đã sớm dự liệu đến kết quả này. Hắn đứng lên, đi đến bên người Sử Kim hỏi rõ ràng, “Sao óc lại không còn?”

Sử Kim hít một hơi thật sâu mới nói, “Nói đến đây cũng thật là quái dị. Xương sọ của những hài tử đó giống như bị một vật gì đó xuyên qua, tủy não bị hút sạch sẽ,” hắn lắc lắc đầu, lại lầm bầm lầu bầu nói, “Tuyệt đối không phải do chó hoang, sói hoang gì đó gặm cắn. Không phải, nhất định không phải.”

“Chỉ có óc không có sao? Thân thể, mặt và các bộ phận khác thì sao?” Trình Mục Du tiến thêm một bước truy vấn.

“Ai, đúng rồi,” Sử Kim đột nhiên vỗ đầu mình, “Thân thể bọn họ đều hoàn hảo. Lúc đó thuộc hạ bị sói hoang tập kích nhưng hai con súc sinh đó nhìn thấy tử thi lại không hề có ý định ăn. Thật là kỳ quái.”

“Đúng vậy, vì sao chúng không ăn thi thể mà lại tấn công ngươi chứ?” Trình Mục Du cúi đầu trầm tư.

“Sợ là không dám ăn.” Tưởng Tích Tích đột nhiên xen vào một câu.

“Không dám?”

“Vâng, khứu giác của chó sói cực kỳ nhanh nhạy, có thể do nó ngửi được trong đống xác chết đó có mùi của thứ gì đó mà nó sợ nên mới không dám đến gần.”

Đôi mắt Trình Mục Du bất động, giọng nói của hắn thanh lãnh như ánh trăng, “Cũng có lẽ sói hoang đã nhìn thấy thứ gì đó ăn óc của bọn nhỏ cho nên không dám tùy tiện ăn con mồi của nó.”

Lời vừa nói ra khiến Sử Kim cùng Tưởng Tích Tích đồng thời sửng sốt bất động. Nỗi sợ hãi từng chút một bò lên cột sống, lan ra toàn thân, cuối cùng dừng ở trên lưỡi khiến bọn họ một câu cũng không nói nên lời.

Thời gian giống như trôi qua thật lâu, rốt cuộc Sử Kim mới nuốt một ngụm nước miếng lắp bắp nói, “Đại…… Đại nhân, kỳ thật đêm nay còn xảy ra một sự kiện khiến thuộc hạ không…… Không suy nghĩ được vì sao.”

Trình Mục Du xoay đầu, “Còn có cái gì sao?”

Sử Kim lau mồ hôi, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay nói, “Lúc đó thuộc hạ bị sói hoang tập kích suýt mất mạng nhưng thình lình lại được một cái khăn tay cứu.”

“Khăn tay?” Tưởng Tích Tích lộ ra biểu tình không thể tin được. Trình Mục Du giơ tay ý bảo nàng để cho Sử Kim nói cho hết lời. Nhưng sau khi nghe Sử Kim kể về chuyện đã xảy ra thì sự kinh ngạc trên mặt Tưởng Tích Tích cũng chẳng vơi đi chút nào.

“Sao có thể? Một khối khăn tay nho nhỏ làm sao có thể giết chết một đầu sói chứ? Sử Kim có phải ngươi bị dọa điên rồi không?”

“Ta biết mọi người sẽ không tin, cho nên,” hắn lôi một cái bọc ướt nhẹp từ trong ngực ra, đặt trước mặt Trình Mục Du, “Đây là quần áo của thuộc hạ lúc đó, bên trên dính máu của con sói ấy. Nếu không phải bị cái khăn tay kia ép đến khô thì lấy đâu ra lắm máu thế?”

Tưởng Tích Tích không nói chuyện nữa, nàng mang theo vài phần mê mang nhìn Trình Mục Du, chờ đợi hắn đưa ra quyết định cuối cùng.

“Cái khăn kia ngươi có thấy rõ không?” Qua thật lâu Trình Mục Du mới hỏi mấy lời này.

Sử Kim gãi gãi đầu, cẩn thận nhớ lại những gì đã thấy, “Cái khăn kia thoạt nhìn thật tinh xảo, mặt trên là dùng chỉ bạc thêu một đống ký hiệu kỳ quái, thoạt nhìn ánh bạc lấp lánh, rất là xinh đẹp.”

“Thêu?” Tưởng Tích Tích chỉ ra trọng điểm trong lời hắn, nàng quay đầu nhìn Trình Mục Du, “Đại nhân, có thể hay không là Yến…….”

“Làm sao mà ngươi gặp chuyện vẫn nóng nảy như thế?” Trình Mục Du trách cứ Tưởng Tích Tích một câu, “Kể cả ngươi có thành kiến với nàng ta thì cũng phải nói có sách mách có chứng mới được. Chuyện vu khống người khác sau này cũng không cần phỏng đoán thêm nữa. Ít nhất cho tới bây giờ ta chưa thấy nàng ta có liên hệ gì với bất kỳ án mạng nào trong thành Tân An.”

“Nhưng đại nhân, ngài thật sự không nghĩ Tễ Hồng tú trang kia có vấn đề sao……”

“Chỉ cần không làm xằng bậy ở Tân An thành thì ta không muốn tốn sức đi để ý nàng.” Trình Mục Du ý vị thâm trường nhìn Tưởng Tích Tích liếc mắt một cái, “Giúp ta theo dõi nàng ta, nếu thực sự phát hiện ra cái gì thì rút kiếm khỏi vỏ cũng không muộn.”

“Vâng, đại nhân, còn nữa……”

“Còn có chuyện gì?”

“Hiện tại có phải đã xác định được nguyên nhân hài tử trong thành chết không phải do dịch bệnh hay không? Hung thủ đứng sau màn này đến tột cùng là cái gì?”

“Mặc kệ là cái gì, ta đều sẽ bắt nó rồi bầm thây vạn đoạn.” Trong mắt Trình Mục Du lộ ra hàn quang, gằn từng tiếng mà nói.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Hai 2019
H B T N S B C
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728  
error: Content is protected !!