Tân An quỷ sự – Chương 385

Chương 385: Vòng cổ

 

Sáng sớm Trình Mục Du đã đến Đoạn phủ. Sáng nay tỉnh lại, hắn không thấy vòng cổ của Tấn Nhi đâu, liền nghĩ chắc tên nhóc này ném lại ở nhà ông ngoại hắn rồi, vì thế rời khỏi phủ Khai Phong là hắn đi đến Đoạn gia để thu nó lại.

Hai gã sai vặt mở cửa cho hắn xong hắn liền phân phó không cần đánh thức những người khác, một mình hắn đi vào bên ngoài nội viện, gọi một tiểu nhà đầu dậy sớm giúp hắn đem đồ lấy ra. Sau khi lấy được vòng cổ, hắn từ trong đi ra ngoài, lúc đi qua trước đường thì nghe thấy tiếng của Đoạn Biết Hành truyền đến, vừa định vào thỉnh an thì thình lình nghe được ông ta nhắc đến tên mình, vì thế đứng lại bất động.

“Mấy ngày nay Mục Du trở về, ngươi nói chuyện nhớ phải cẩn thận, không thể đem chuyện Hà Tư trộm gặp Thục Viện 6 năm trước cho hắn biết.”

Giọng Lý Thân truyền ra, “Lão gia yên tâm, năm đó tiểu nhân không đem chuyện này nói với quan phủ, hiện tại tự nhiên sẽ không nhắc đến nửa lời.”

Đoạn Biết Hành thở dài, “Nói gì đi nữa, năm đó nếu không phải Thục viện hẹn Hà Tư ở trên núi, lại mang Dục nhi theo để che giấu thì sẽ không xảy ra chuyện. Tạo nghiệt, đúng là tạo nghiệt mà.” Ông ta ngừng lại một chút, “Nhưng cũng may khi đó ngươi chỉ đem lời này nói cho mình ta, nếu không ta không chỉ mất đi Dục nhi mà danh tiết của Thục Viện cũng khó giữ.”

“Lão gia, ngài nói gì vậy, người vốn dĩ không phải do Hà Tư giết, khi đó tiểu nhân đã đáp ứng ngài là không nói chuyện này với ai, đương nhiên phải tuân thủ lời hứa. Lão gia cuối cùng còn không phải vẫn nhớ đến tiểu nhân, cứu tiểu nhân từ tay quan phủ, bằng không một người rừng như tiểu nhân làm sao có được ngày thoải mái như bây giờ. Nhưng mấy ngày trước tiểu nhân đúng là có gặp vị Hà Tư kia. Ngày đó tiểu nhân đi cùng Tấn Nhi và Tích Tích cô nương đi tế bái đại tiểu thư, liền gặp hắn từ trong mộ viên đi ra. Hắn giống như vẫn chưa quên đại tiểu thư, đem mộ của nàng thu thập đến vô cùng sạch sẽ.”

Đoạn Biết Hành cả kinh, “Không bị người ta nhìn ra manh mối gì chứ?”

Lý Thân đè thấp giọng nói, “Vị Tích Tích cô nương kia thật ra có nghi hoặc, sau đó tiểu nhân tùy tiện tìm một lý do lấp liếm lấy lệ, nhưng Hà Tư lại nhận ra tiểu nhân, còn đặc biệt tới tìm tiểu nhân một hồi, hỏi tiểu nhân vì sao lại làm công cho Đoạn gai, còn hỏi chút tình hình của ngài và Tam tiểu thư gần đây. Hắn thật ra là người thâm tình, đến bây giờ còn nhớ tới chúng ta, hơn nữa hắn còn nói, hắn nhất định phải đem cái chết của nhị tiểu thư tra rõ ràng, phải vì nàng báo thù. Tiểu nhân nghĩ, lúc ấy đại tiểu thư vì chuyện của nhị tiểu thư mà bệnh không dậy nổi, sau đó lại quy tiên khiến hắn nhất định cảm thấy mình có trách nhiệm, cho nên mới chấp nhất như thế.”

Đoạn Biết Hành lại thở dài một tiếng, “Thật ra cũng làm khó hắn, ta cũng nghe một ít chuyện về hắn, nghe nói tới giờ hắn còn chưa đón dâu. Nói vậy thì việc kia sợ là đã thành một cây kim trong lòng hắn, khó có thể nhổ ra. Năm đó Thục Viện cứu hắn một mạng đúng là đã gieo nghiệt nợ mà, ai.”

Trình Mục Du dán ven tường, tận lực phóng nhẹ bước chân, giống tên trộm mà chậm rãi đi ra khỏi Đoạn phủ.

Hắn đương nhiên không phải trộm, nhưng ở chỗ này hắn là người ngoài. Bọn họ có bí mật, bí mật này đã bị bọn họ giấu 6 năm nay, không nghe ngữ khí của Đoạn Biết Hành thì không thể chỉ 6 năm. Hà Tư và Thục Viện hẳn đã sớm quen biết, lại vì một mối hôn ước mà đôi lứa chia lìa, thậm chí âm dương cách biệt.

Cho nên, hắn phải vì bi kịch của bọn họ phụ trách sao? Cho nên, Hà Tư mới oán ghét hắn như thế sao?

Vậy hắn là cái gì?

Hắn lắc đầu lạnh lùng cười, tuy rằng hắn cùng Thục Viện chỉ ở chung hai ngày, căn bản chưa nói tới có cảm tình, nhưng ở trong lòng hắn, nàng vẫn luôn là thê tử, là mẫu thân của Tấn Nhi, là một người hắn phải xin lỗi. Nhưng hiện tại ảo ảnh vỡ nát, chân tướng trần trụi lộ ra máu chảy đầm đìa trước mắt khiến lòng hắn ngũ vị tạp trần, phân không nổi tư vị là gì.

Mưa đúng lúc ập xuống, khiến cả người hắn ướt đẫm, Trình Mục Du nhìn trời mà cười, “Thôi, thôi, ta vừa đi nhiều năm, lưu nàng lại một mình phòng không gối chiếc. Khuê phòng tịch mịch, kể cả nàng có làm chuyện xin lỗi ta thì ta cũng chẳng có lý do gì mà trách móc nặng nề.”

Nhưng mà đạo lý là đạo lý, cho dù nghĩ rõ ràng thì hắn vẫn không thể dễ dàng nghĩ thông. Trình Mục Du ở bên ngoài Đoạn trạch đi tới đi lui, giống một con thú bị vây nhốt. Người lui tới nhìn hắn cuồng loạn mà đi trong mưa, dù cũng không mang thì đều cho là hắn bị điên, sôi nổi mà trốn xa vài bước, tránh tai ương vạ lây.

“Cứu mạng a.”

Trong tai đột nhiên truyền đến một tiếng kêu cứu rất nhỏ, chỉ một tiếng đó, không còn tiếng nào nữa. Trình Mục Du đột nhiên dừng lại bước chân, đôi mắt theo hướng thanh âm đó nhìn lại. Nó đến từ bên trong bức tường của Đoạn phủ, chỉ cách hắn một bức tường, hắn muốn xác định hơn nên vôi jdán lên tai lên mặt tường ẩm ướt.

Nhưng tiếng mưa rơi trầm trọng vang dội, hắn không có cách nào phân biệt ra các thanh âm khác. Vì thế hắn không hề do dự mà phi thân qua tường, đi thẳng đến nội viện. Nhìn thấy hắn đột nhiên xông tới, Đoạn Biết Hành cùng một đám tôi tớ đều bị kinh động. Bọn họ còn không biết chuyện gì xảy ra, hỏi Trình Mục Du hắn cũng không để ý tới, chỉ lo chạy về phía nội viện vì thế mọi người cũng buông việc trong tay mà chạy theo hắn.

Tới trong viện lại phát hiện không có một ai, Đoạn Biết Hành nhìn quanh bốn phía, “Trăn nhi đâu, trăn nhi đi đâu rồi?”

Đang nói, bỗng nhiên từ phòng trong truyền ra tiếng vang “Ô ô”, đoàn người vọt vào trong phòng thì đều chấn động: Đoạn Trăn Nhi quỳ trên mặt đất, cổ bị một bàn tay gắt gao bóp, thế cho nên nàng không nói được gì, chỉ có thể phát ra tiếng “Ô ô”.

Kẻ đang bóp chặt lấy cổ nàng không phải ai khác mà chính là tiểu nha đầu đói đến ngất trước Đoạn phủ vài ngày trước. Chẳng qua giờ khắc này mọi người đều phát hiện nàng ta có điểm dị thường: Làn da có thể đổi, tóc có thể đổi, duy chỉ có ánh mắt là không đổi được. Đôi mắt kia của nàng ta âm trầm vẩn đục, lại che dấu không được lệ khí và hung tàn bên dưới. Nàng ta làm gì còn bộ dáng một tiểu nha đầu mới cập kê, rõ ràng chính là một bà lão sống đến mấy trăm tuổi rồi.

Một tay bà ta bắt lấy cổ Đoạn Trăn Nhi, một tay khác cầm một nắm bột phấn màu trắng.

“Ngươi chính là ác ma chuyên lột da nữ nhân.” Trình Mục Du giận mắng một tiếng.

Người nọ lại không thèm nhìn hắn, tay nhanh chóng hất đống bột phấn lên người Đoạn Trăn Nhi. Đám bột phấn kia rơi xuống, vô thanh vô tức, so với hương phấn thượng đẳng của Ngọc Xuân Lâm còn tinh tế, mềm nhẹ hơn.

Nàng giương đôi mắt lấp lánh, nhìn thân ảnh lưng còng trong đám người phía trước, cha, vẫn là nữ nhi bất hiếu, phải đi trước một bước rồi.

“Vèo.”

Một đạo hồng quang nhanh như điện chớp hướng Đoạn Trăn nhi bay qua, dán trên đỉnh đầu nàng, xoay tròn như điên, tốc độ xoay chuyển của nó quá nhanh, kim lân ở trên mặt không ngừng phát ra tiếng vang đinh tai nhức óc.

Tân An quỷ sự – Chương 384

Nàng nói: “Ta đã là thê tử của hắn, từ đây trong lòng sẽ chỉ có một người là hắn, ngươi về sau đừng đến dây dưa với ta nữa.”

Nàng nói: “Dục nhi đã chết, đây là ngươi sai, càng là do ta sai, ta không thể tha thứ cho chính mình, cũng không có thể tha thứ cho ngươi.”

Nàng nói: “Thực xin lỗi Hà đại ca, trước kia là ta nói lời không giữ lời, tuy tuy vì cái chết của Dục nhi mà tự trách nhưng tới bây giờ cũng nghĩ thông suốt rồi. Ta không thể bởi vì cái chết của nàng mà trách tội ngươi, đương nhiên, ta cũng không thể trách tội chính mình. Cha nói, hắn sắp trở lại, ta chỉ muốn sống thật tốt, chờ hắn trở về, cùng hắn bạc đầu, làm một đôi vợ chồng một đời một kiếp.”

Hà Tư cúi đầu, dùng mũi ủng đem cát sỏi trên mặt đất đá đá lên, hắn hung hăng cắn môi, nước mắt theo gò má lăn xuống, “Nhưng ngươi chung quy cũng không chờ được hắn trở về. Ngươi đối với hắn là một mảnh nhiệt tâm, nhưng hắn lại chẳng biết gì hết, hiện tại ngươi vĩnh viễn chôn dưới đất vàng, hắn lại vẫn sống đến khí phách hăng hái, Thục Viện, có đáng không?”

Tiếng sáo bỗng nhiên trở nên trầm thấp, đau thương mà uyển chuyển, như là đang an ủi nội tâm đau khổ của hắn. Hắn lại nhìn lên điện Lục Thường, hai cánh môi mỏng nhẹ nhàng mở: Thâm cung tịch mịch, cho dù là một người như hắn, trong lòng có người không thể quên nhưng vẫn không tránh được bị một nữ tử cô tịch mỹ lệ hấp dẫn, vậy Đồng Quan thì sao? Theo người bên cạnh hắn nói thì người này tính cách bình thản lại có chút quái gở, không cùng người khác kết oán cũng không giao hảo. Có điều một người như vậy vì sao lại đối với vị phu nhân trong điện Lục Thường này để bụng như thế?

Chẳng lẽ những người tịch mịch đặc biệt dễ bị đồng loại hấp dẫn sao? Cùng là những người lưu lạc thiên nhai nên không khỏi thưởng thức lẫn nhau.

Hà Tư đứng thẳng thân mình: Đồng Quan chết, hắn tuy rằng vẫn không nghĩ ngờ đến Hoa nhị phu nhân nhưng những dấu chân đó, bóng dáng mông lung kia, đều từng xuất hiện ở gần điện Lục Thường. Hơn nữa việc cuối cùng Đồng Quan làm lúc sinh thời là đưa một cái đầu dê cho Hoa nhị phu nhân.

Hắn nheo lại đôi mắt thon dài: Nàng nhìn như vô tội, nhưng mọi điểm đáng ngờ đều dẫn đến nàng ta, còn có một điều quan trọng nhất, nếu sát thủ kia thật sự ẩn náu trong thâm cung hậu viện, vậy thì điện Lục Thường hoang vắng không phải chỗ ẩn nấp tốt nhất sao?

Nghĩ đến đây, Hà Tư lau mồ hôi nóng trên mặt, bước nhanh về phía điện Lục Thường. Đi đến trước cửa điện, hắn thoáng chút do dự, trong lúc nhất thời không biết mình làm thế này là đúng hay sai. Trong lúc chần chừ, trong đầu hắn lại hiện lên bộ dáng bi thống vạn phần của Thục Viện sau khi Dục nhi chết, vì thế hắn kiên định vươn tay gõ nhẹ lên cửa điện.

“Ai?” Bên trong truyền đến một thanh âm kiều nhu.

“Nương nương, thuộc hạ là Hà Tư.”

Cửa điện chậm rãi mở ra, hoa nhị phu nhân tựa bên cửa, cúi đầu nhìn thân ảnh to lớn đang quỳ gối trước điện.

“Hà đại nhân có việc gì sao?”

“Thuộc hạ tuần tra đến tận chỗ này, trong bụng khát khô, muốn xin nương nương một ngụm nước uống.”

Hoa nhị phu nhân nhìn túi nước bên hông hắn, sóng mắt khẽ nhúc nhích, đột nhiên trên mặt hiện lên một nụ cười linh động, “Hà đại nhân vào đi.”

Hà Tư đứng dậy đi theo vào, thuận tay đem cửa điện đóng lại. Tiếng cửa đóng vang lên, hai người đều bất động, điện Lục Thường biến thành một chỗ kín mít không có cá nhìn chăm chú của người khác, thì cũng chẳng có cái gì mà thân phận khác biệt, chỉ còn lại một nam một nữ bị tịch mịch vây khốn.

Ý thức được điểm này, không khí lưu động chung quanh tựa hồ đều có chút bất đồng, Hà Tư cảm thấy bên tai nóng lên. Hắn đứng tại chỗ, động cũng không phải mà bất động cũng không phải, lần đầu tiên hắn cảm giác tay chân mình có chút dư thừa.

Cũng may người phía trước đã giúp đánh vỡ sự xấu hổ này. Hoa nhị phu nhân lắc vòng eo mảnh khảnh, đi đến bên trong tẩm cung bưng ra một chén nước, đem nó cho Hà Tư. Nàng ta đứng ở một bên, nhìn hầu kết của hắn lên xuống, đem chén nước kia uống hết.\

“Còn muốn sao?”

Hà Tư lau khóe miệng, “Không cần, đa tạ nương nương.”

Nói xong, hắn liền đem chén đưa lại, nhưng Hoa nhị phu nhân lại không tiếp nhận, mà ở bên cạnh bồn hoa ngồi xuống, “Đại nhân, nếu không có việc gì, có thể bồi ta tâm sự được không?”

“Tuân mệnh.”

Nhìn hắn cũng ngồi xuống, Hoa nhị phu nhân nghiêng người, “Đại nhân cả đêm ở trong cung tuần tra, phu nhân trong nhà chẳng lẽ không sinh lòng oán ghét sao?”

Hà Tư cúi đầu cười cười, “Thuộc hạ vẫn chưa cưới vợ, trong phủ chẳng qua là giường lạnh, bếp trống, cũng không có người chờ thuộc hạ về.”

Nghe hắn nói như thế, nàng lại hướng phía trước dựa sát một chút, thân mình dán lên áo giáp của Hà tư, người cũng dán sát lại, “Hà đại nhân tuổi trẻ đầy hứa hẹn, không biết có bao nhiêu nữ tử đều có lòng, vì sao lại khổ sở một mình gối lạnh chứ?”

Hà Tư bị một thân thể mềm mại dựa vào thì cả kinh đến thiếu chút nữa là đứng lên, nhưng nghĩ đến mục đích mình tới đây, nên hắn đành cưỡng bách chính mình ngồi thẳng một chút, rồi mới cúi đầu cười khổ, “Không dám gạt nương nương, nhiều năm trước, có một vị nữ tử từng phụ ta, từ đây về sau ta liền cảnh giác với nữ nhân trong khắp thiên hạ, cho nên mới cơ khổ đến nay.”

Cỗ thân thể kia lại càng dán sát hơn, “Đại nhân cùng ta giống nhau, đều là người si tình, nhưng những người như chúng ta, lại bị những kẻ khác đùa bỡn,” nàng ai ai thở dài một hơi, “Không bằng chúng ta làm bạn, sưởi ấm lẫn nhau, cũng không uổng công kiếp này đến trên đời.”

Thân mình Hà Tư run lên, trong đầu tính toán làm thế nào cho phải, nhưng hắn còn chưa nghĩ xong thì hai cánh tay của Hoa nhị phu nhân đã leo lên cổ hắn. Cánh tay nàng ta trắng nõn như ngó sen, không có nửa điểm tì vết. Nàng ta đem trán dán lên ngực hắn, “Băng cơ ngọc cốt, hắn chính là hình dung ta như vậy, đại nhân, ngươi cảm thấy từ này dùng đúng không?”

Lúc này Hà Tư ngồi cũng không được, đứng dậy cũng không xong, hắn thậm chí hối hận đã vào điện Lục Thường để phải đối mặt với cục diện vô pháp hoàn thành này.

“Nương nương, Lý Hồng còn đang…… Còn ở bên ngoài chờ, nếu thuộc hạ lâu không về thì hắn sợ là sẽ tìm đến đây.” Hắn rốt cuộc tìm được rồi một cái cớ còn tính là qua được, trong lòng không khỏi nhẹ nhàng thở ra.

Thân mình Hoa nhị phu nhân cứng đờ, từ trong ngực hắn bò dậy, trong đôi mắt mỹ lệ của nàng có khinh hoảng, nàng ta nhìn bốn phía.

Nàng ta vuốt mặt mình nói, “Chẳng lẽ, chẳng lẽ ta thật sự già rồi sao, đến một hộ vệ thủ thành như ngươi cũng chẳng màng?”

Hà Tư lo sợ không yên, “Không phải, nương nương, là bởi vì Lý Hồng…… Lý Hồng hắn……”

Lời nói mới được một nửa thì hắn thấy Hoa nhị phu nhân như là bị định trụ, dừng động tác, mắt cũng không chớp, mà gắt gao nhìn cánh tay minh, sắc mặt trắng bệch như gặp quỷ.

“Phu nhân, phu nhân ngài làm sao vậy?” Hà Tư vội vàng hỏi.

Nhưng Hoa nhị phu nhân thấy hắn đến gần thì biểu tình trên mặt càng thêm sợ hãi, giống như chim chóc bị chấn kinh, nhảy dựng lên, cũng không quay đầu mà chạy thẳng vào tẩm cung, ở trước mặt Hà Tư đem đại môn khóa lại.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Viettel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng 2 2019
H B T N S B C
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728  
DMCA.com Protection Status