Chương 154 Lên lớp 12 là Giản Lê gần như không có kỳ nghỉ. Cái gì mà trung thu hay quốc khánh đều là ngày đi học bình thường. Kỳ nghỉ vốn có 7 ngày nay chỉ còn ba ngày. Đây là ‘độc quyền’ của học sinh lớp 12. Bị
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 153
Chương 153 Vương Mộng Mai đưa vợ chồng Lý Hà tới khách sạn rồi ngó lơ khuôn mặt đen như đít nồi của cả hai mà mang theo Triệu Xuân Lan đang thấp thỏm bất an nghênh ngang mà đi. “…… Đây là chị gái tốt của anh đó hả?!
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 152
Chương 152 Cuộc sống của học sinh lớp 12 có thể dùng một chữ để hình dung: Mệt. Giản Lê thay hết cây bút này tới cây kia, tay còn mọc kén vì cầm bút nhiều quá. Giản Phong và Vương Mộng Mai thương con nhưng cũng chẳng có cách nào
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 151
Chương 151 Sinh nhật 18 tuổi là sự kiện lớn nên Giản Lê cũng hơi cảm khái. Từ lúc cô sống lại tới giờ đã 5 năm. Tính thêm cả đời trước là cô đã sống mấy chục năm và hiện tại mọi tiếc nuối trong lòng cô đã tiêu
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 150
Chương 150 Những món hàng mẫu Giản Phong mang về được Giản Lê chọn rồi bỏ vào sách giới thiệu. Cô phổ cập tri thức khoa học cho cha mình: “Không cần chọn loại quá đắt mà phải chọn thứ tốt nhất trong số những món rẻ tiền. Ba cứ
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 149
Chương 149 Trên đường trở về thành phố, Vương Mộng Mai cằn nhằn với Giản Phong. “Không phải em hám danh lợi đâu nhưng em ngứa mắt đứa em dâu đó lắm. Anh nhìn Lý Hà đi, con dâu còn chưa vào cửa cô ta đã tính toán như ăn
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 148
Chương 148 Giản Lê yêu cầu Trình Du viết xuống những việc cô ấy làm hàng ngày trên tờ giấy trắng. “Cậu viết hết những việc ngày thường hay làm đi.” Trình Du không hiểu lý do nhưng vẫn viết: “Ăn cơm, ngủ, làm bài tập, chơi trò chơi, lên
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 147
Chương 147 Tháng sáu, kỳ thi đại học tới đúng hạn. Trường thực nghiệm của tỉnh cũng là địa điểm thi đại học nên buổi sáng Vương Mộng Mai đi qua đã thấy phụ huynh đứng kín cổng trường và thò đầu thò cổ nhìn vào trong. Có con ve
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 146
Chương 146 Lâm Tuệ muốn chuyển trường cho con và ý tưởng này chỉ đột nhiên xuất hiện. Tuy Khổng Phi vào cấp ba là bắt đầu nỗ lực học tập nhưng thành tích vẫn chỉ duy trì mức trung bình. Từ khi chia khoa, chủ nhiệm lớp của cậu cũng
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 145
Chương 145 Cửa hàng của Khổng Quốc Vinh đối diện một chợ nông sản lớn. Vương Mộng Mai ngồi trên xe nhìn quanh: “Không phải người ta bảo sẽ cải tạo chỗ này ư? Sao chưa cải tạo xong vậy?” Từ mấy năm trước thành phố đã nói là muốn
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 144
Chương 144 Thời gian đã tới tháng 5 và kỳ thi đại học chỉ còn cách 1 tháng. Trong một tháng này tuy đám học sinh lớp 11 như Giản Lê không phải những kẻ lo lắng nhất nhưng trong lúc lớp 12 đang như tiêm máu gà thì bọn
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 143
Chương 143 Cát Minh hoàn toàn không ngờ mình lại gặp cùng một chuyện đến hai lần. Lúc người ta rọi đèn pin lên mặt nó và hỏi ai thì lòng nó đột nhiên hẫng một nhịp. Nó không rảnh nghĩ nhiều đã cùng Anh Gà và tên còn lại
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 142
Chương 142 Nam sinh run rẩy nói: “Tôi biết chỗ nào có tiền. Ba tôi ở công trường, mẹ thì đi công tác nên tiền của nhà tôi đều ở ngăn kéo trong văn phòng.” Lời này không giả. Nói xong cậu còn sợ đám kia không tin nên lấy
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 141
Chương 141 Giản Phong không lựa chọn tìm phụ huynh của đứa nhỏ mà nói chuyện thẳng với nó. Một là vì ông cảm thấy dáng vẻ đứa nhỏ giống như đã bị ngó lơ thời gian dài. Dù nó không nói nhưng bao lâu nay nó bị bắt nạt
Continue ReadingTrở lại năm 1995 – Chương 140
Chương 140 Giản Phong và Vương Mộng Mai biết con gái bị côn đồ chặn đường thì tức muốn nổ đầu. Giản Phong hận không thể lập tức đi tẩn thằng nhãi kia. Vương Mộng Mai cũng bị dọa mặt trắng bệch. Vốn Giản Lê nói với cha mẹ là để
Continue Reading