Chương 103 Trình Du là quả dưa ngốc, không bao giờ để ý tới việc bà cô kia tới lúc nào. “Lúc nào cô Dương cũng tới nấu cơm cho mình lúc 12 giờ…” Đây là thời gian nhà họ định ra nhưng cuối tuần Trình Du thường ngủ dậy
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 102
Chương 102 Giản Lê nhìn thấy mặt Giản Phong thì theo bản năng biết tâm tình ông không tốt. Cô nghĩ có nên hỏi thăm hay không nhưng Giản Phong đã nhanh chóng điều chỉnh tâm tình và hỏi con gái muốn ăn gì. Giản Lê: “Con muốn ăn mì.”
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 101
Chương 101 Cô Khương thấy thái độ của Giản Phong nghiêm túc thì không tiếp tục giữ Giản Lê lại nữa mà chỉ hỏi ông ấy về chuyện trong nhà: “Tôi nghe học sinh trong lớp nói hiện tại Giản Lê phải về nhà phụ việc vào buổi trưa và
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 100
Chương 100 Giản Lê vào văn phòng giáo viên. Chủ nhiệm lớp cực kỳ đau đầu bởi sau khi Giản Lê mắng xong một câu là thằng nhóc kia lập tức nổi khùng lên. Hai đứa cứ thế cãi nhau. Không! Là Giản Lê đơn phương công kích người ta.
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 99
Chương 99 Giản Lê có thêm một biệt hiệu: “Tây Thi lẩu cay”. Lần đầu nghe thấy cái biệt hiệu này phản ứng của Giản Lê lại là —— “Sao lại là lẩu cay? Sao không phải mì chua cay?” Trình Du vốn đang lo lắng cô nghe thấy sẽ
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 98
Chương 98 Vừa tan học là Giản Lê đã chạy biến. Trình Du vốn đang muốn bám càng đi ăn trực nay đành tiu nghỉu đeo cặp và ra nhà để xe lấy xe về. Gần đây bà cô giúp việc luôn nấu các món cải trắng. Không biết có
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 97
Chương 97 Lời Lâm Tuệ nói khiến Vương Mộng Mai choáng váng. Mãi tới khi về đến cửa hàng bà vẫn nghĩ mãi tới việc này, ngay cả khi Tiết Linh gọi nhiều lần bà cũng không nghe thấy. Vì thế Tiết Linh dứt khoát đi tới phía sau vỗ
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 96
Chương 96 Trình Du cưỡi xe đạp cùng Giản Lê tới tiệm cơm nhỏ. Thời tiết đã lạnh nên Vương Mộng Mai treo rèm cửa thật dày vì thế tiệm nhỏ vốn khá sáng sủa bị rèm cửa chắn càng thêm lộ vẻ cũ nát. Trình Du chần chờ dừng
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 95
Chương 95 Dưới yêu cầu của chồng, chị Trịnh vùng vằng đi tới trả nợ cho Vương Mộng Mai. Trước kia ăn không thì chả thấy làm sao, nhưng tới lúc tính tiền thì thịt lại đau. Bà ta phải trả hơn 300 đồng nên thấy tim thắt lại. Với
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 94
Chương 94 Thôi Phán Phán bắt đầu kiên trì bền bỉ tới tìm Nghê Hạo. Nghê Hạo lại giống như đã nghĩ thông suốt. Vương Mộng Mai hỏi anh định làm gì nhưng anh chỉ cười khổ: “Cháu biết Phán Phán thích cháu và cháu cũng thế nhưng…” Anh thật
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 93
Chương 93 Dù Nghê Hạo có thích Thôi Phán Phán thì anh cũng không thể quyết định chuyện nhà ở. Cha mẹ Nghê Hạo tức điên nhưng vẫn cố nén cơn giận rồi thu lại 8888 đồng sau đó chỉ để lại một câu: “Chuyện nhà ở không thương lượng.”
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 92
Chương 92 Siêu cấp biến hình là một chương trình của Nhật Bản. Mỗi lần có vài người với các tạo hình khác nhau cùng tạo thành một đồ vật hoàn chỉnh hoặc tranh vẽ. Giản Lê hoàn toàn không thể ngờ mình sẽ nhìn thấy thứ trừu tượng như
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 91
Chương 91 Vương Mộng Mai xé tờ lịch cuối cùng của tháng 9 và hỏi Giản Phong lúc này mới về nhà: “Ông chủ của anh đã ra ngoài rồi nhưng không nói sẽ làm gì à?” Theo ý bà nếu Khổng Quốc Vinh đã đuối lý thì bên bù
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 90
Chương 90 Vào ban đêm, khi cả nhà Giản Phong đang ngủ ngon lành thì điện thoại trong phòng khách đột nhiên vang lên. Vương Mộng Mai hãi hùng khiếp vía. Người tới tuổi này thì sợ nhất chính là nghe được điện thoại vào đêm. Đó thường là tín
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 89
Chương 89 Từ khi hai nhà thống nhất khoản sính lễ 8888 đồng thì dù nhà Nghê Hạo không vui lắm nhưng vẫn bóp mũi nhịn. Bình thường, lễ hỏi của các nhà trong khu tập thể chỉ khoảng 2000, cùng lắm là 5000. Còn 8888 là cao hơn rất
Continue Reading