Chương 144 Thời gian đã tới tháng 5 và kỳ thi đại học chỉ còn cách 1 tháng. Trong một tháng này tuy đám học sinh lớp 11 như Giản Lê không phải những kẻ lo lắng nhất nhưng trong lúc lớp 12 đang như tiêm máu gà thì bọn
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 143
Chương 143 Cát Minh hoàn toàn không ngờ mình lại gặp cùng một chuyện đến hai lần. Lúc người ta rọi đèn pin lên mặt nó và hỏi ai thì lòng nó đột nhiên hẫng một nhịp. Nó không rảnh nghĩ nhiều đã cùng Anh Gà và tên còn lại
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 142
Chương 142 Nam sinh run rẩy nói: “Tôi biết chỗ nào có tiền. Ba tôi ở công trường, mẹ thì đi công tác nên tiền của nhà tôi đều ở ngăn kéo trong văn phòng.” Lời này không giả. Nói xong cậu còn sợ đám kia không tin nên lấy
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 141
Chương 141 Giản Phong không lựa chọn tìm phụ huynh của đứa nhỏ mà nói chuyện thẳng với nó. Một là vì ông cảm thấy dáng vẻ đứa nhỏ giống như đã bị ngó lơ thời gian dài. Dù nó không nói nhưng bao lâu nay nó bị bắt nạt
Continue ReadingTrở lại năm 1995 – Chương 140
Chương 140 Giản Phong và Vương Mộng Mai biết con gái bị côn đồ chặn đường thì tức muốn nổ đầu. Giản Phong hận không thể lập tức đi tẩn thằng nhãi kia. Vương Mộng Mai cũng bị dọa mặt trắng bệch. Vốn Giản Lê nói với cha mẹ là để
Continue ReadingTrở lại năm 1995 – Chương 139
Chương 139 Ăn tết xong Vương Mộng Mai gặp lại Lâm Tuệ và rất kinh ngạc. Bên cạnh Lâm Tuệ có một bà lão chân bó với gương mặt hiền từ có 7-8 phần giống Lâm Tuệ. Vừa nhìn đã biết là mẹ đẻ của bà. Bà lão gặp người
Continue ReadingTrở lại năm 1995 – Chương 138
Chương 138 Mẹ của Trình Du quá bận. Hình như năm trước mẹ cô nhận một hạng mục bảo mật nào đó nên trực tiếp ở lại viện nghiên cứu 3-4 tháng. Sau đó bà vẫn biền biệt vì thế mãi bà chưa tới gặp Vương Mộng Mai được. Vương
Continue ReadingTrở lại năm 1995 – Chương 137
Chương 137 Mùng 8 thì Giản Phong nhận được một tin tức tốt. Hộp quà ông gửi bán ở siêu thị đã bán hết và người của siêu thị gọi điện thoại tới thúc giục ông mau đưa thêm hàng. Ông nắm chắc thời gian để đưa hàng tới và
Continue ReadingTrở lại năm 1995 – Chương 136
Chương 136 Năm nay có rất nhiều người tới thăm gia đình Vương Dược Đông. Một vài người họ hàng có quan hệ đã nhạt nhòa cũng tới cửa và xách theo ít trái cây hoặc quà. Họ ngồi đó hâm nóng tình cảm nhân tiện hỏi thăm hiện tại
Continue ReadingTrở lại năm 1995 – Chương 135
Chương 135 Vương Mộng Mai nắm tay lái, cả người căng như dây đàn. Giản Phong ngồi ở ghế phụ, ngoài miệng nói không sao nhưng trên thực tế lại lặng lẽ siết chặt dây an toàn. Giản Lê cũng không say xe bởi vì toàn bộ hành trình cô
Continue ReadingTrở lại năm 1995 – Chương 134
Chương 134 Hộp quà mà Lâm Tuệ đặt chính là sản phẩm chính mà Giản Phong nhắm tới. Ông dùng quả khô mình mang từ Tân Cương về làm hộp quà xuân. Bên trong có một hộp nho khô, một hộp hạnh khô, còn có hạch đào và ông cũng
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 133
Chương 133 Tuy không thiếu tiền nhưng Giản Lê vẫn rất vui vẻ. Cô hứng thú chen giữa cha mẹ và nói ríu rít, cuối cùng bị Vương Mộng Mai đuổi đi. “Ngày mai không đi học à? Mau về đi ngủ đi!” Bà đã gặp chủ nhiệm lớp mới
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 132
Chương 132 Diêu Phượng bán cửa hiệu mặt tiền cho Vương Mộng Mai. Trong tay Vương Mộng Mai thật ra chỉ có 4 vạn và sau khi gọi điện cho chồng bà xác định việc mua bán bà quyết định vay ngân hàng số tiền 6 vạn còn thiếu. Dù
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 131
Chương 131 Diêu Phượng gấp gáp bán nhà. Chờ tới khi bà bán xong cửa tiệm và căn hộ kia thì ông chồng mới thò mặt về. Vừa nghe nói nhà và tiệm đã bị bán là mắt ông ta lập tức tối sầm. “Họ Diêu kia, nhà của tôi
Continue ReadingTrở về năm 1995 – Chương 130
Chương 130 Vương Mộng Mai thấy rất bực bội bởi bà đương nhiên cảm thấy có vấn đề nhưng… “Lúc muốn nói lời phản bác mẹ lại cảm thấy đạo đức của mình có vấn đề à?” Giản Lê vô tình chọc thủng suy nghĩ của bà. Vương Mộng Mai
Continue Reading