Chương 132:Thảo nguyên dịu dàng thuộc về em gái Khi con người ta chăm chỉ làm việc thì thời gian trôi qua rất nhanh. Lâm Tuyết Quân thụ tinh nhân tạo cho đám bò mẹ của đội số 7 rồi qua đội số 8 hỗ trợ sau đó trở về
Continue ReadingBác sĩ thú y – Chương 131
Chương 131: Ba chầu rượu trên thảo nguyên Đêm đầu tiên tới công xã Hô Sắc Hách, Lâm Tuyết Tùng ngủ cực kỳ ngon! Sáng hôm sau tỉnh lại, anh ngồi xếp bằng trên giường đất và không nhớ nổi mình rời khỏi nhà ăn bằng cách nào rồi lên
Continue ReadingBác sĩ thú y – Chương 130
Chương 130: Bữa say đầu tiên Lâm Tuyết Tùng đứng thẳng trong sân của khu văn phòng, những đồng chí từng theo xã trưởng tới đại đội số 7 học tập với Lâm Tuyết Quân đều sôi nổi đi qua bắt tay anh. Mọi người ngồi trong văn phòng nhiệt
Continue ReadingBác sĩ thú y – Chương 129
Chương 129: Anh có nghe nói về Lâm Tuyết Quân chưa? Lúc Lâm Tuyết Quân đang ở đội số 8 thụ tinh nhân tạo cho đám bò mẹ thì anh trai cô là Lâm Tuyết Tùng lại theo tàu lên phía bắc, thẳng tới thảo nguyên. Toa xe màu xanh
Continue ReadingBác sĩ thú y – Chương 128
Chương 128: Đánh nhau Lâm Tuyết Quân cưỡi ngựa mang theo A Mộc Cổ Lăng lao tới đội số 8 hỗ trợ thụ tinh. Trong lúc ấy phương nam đã vào lúc gặt hái, sau khi gặt xong vụ mùa thì bộ đội tới chi viện cũng được nghỉ ngơi.
Continue ReadingBác sĩ thú y – Chương 127
Chương 127: Con bò bị chồn sóc cắn Gò đất trên thảo nguyên hoàn toàn mơ hồ vào ban đêm. Lúc không có trăng sao thì khó mà nhìn được phương hướng. Nếu không có người quen thuộc thảo nguyên đi cùng thì chỉ sợ hơi đi chệch một chút
Continue ReadingBác sĩ thú y – Chương 126
Chương 126: Ốc Lặc, Ốc Lặc! Thụ tinh xong cho đám bò khiến tay Lâm Tuyết Quân không động đậy nổi nữa. Bởi vì lúc cô làm việc phải cực kỳ chăm chú nên cơ bắp cả người căng lên nên vừa thả lỏng cô sẽ thấy cả người đau
Continue ReadingBác sĩ thú y – Chương 125
Chương 125: Đại sứ thụ tinh Lâm Tuyết Quân Núi non phương bắc không hiểm trở như núi non phương nam. Sông ở thảo nguyên cũng không thẳng tắp như ở phương nam. Sông Morigele uốn lượn qua thảo nguyên giống một dải màu xanh lam được vẽ bằng bút
Continue ReadingBác sĩ thú y – Chương 124
Chương 124: Thư của Lâm Ưng Chí Khi buổi tối cũng có ánh đèn thì mọi xã viên đều lao động nhiệt tình. Đối với rất nhiều người chưa từng thấy cuộc sống xa hoa giàu có thì nguyện vọng của họ không phải siêu xe biệt thự mà là
Continue ReadingBác sĩ thú y – Chương 123
Chương 123: Đèn điện và điện thoại Lúc Triệu Đắc Thắng vung rìu chặt xuống thì tất cả mọi người đều lặng lẽ túa mồ hôi. Lâm Tuyết Quân sợ con chó vùng vẫy nên đè chặt đầu nó để nó không nhúc nhích. Cô sợ mình theo bản năng
Continue ReadingBác sĩ thú y – Chương 122
Chương 122: Rìu to chém đầu chó Lâm Tuyết Quân và Y Tú Ngọc ngủ một giấc trên cái giường đất ấm áp và cảm thấy mệt mỏi trên người giảm bớt rất nhiều. Họ ngủ không đến nửa giờ là dậy. Tiếp theo Y Tú Ngọc còn phải xử
Continue ReadingBác sĩ thú y – Chương 121
Chương 121: Đường về Mùa hè của Hô Luân Bối Nhĩ quả thực quá ngắn. Mọi người trong đoàn hái thuốc đi một đường lên phía bắc và tuy còn cách điểm tận cùng của biên cương phía bắc một đoạn nhưng cũng đã đi tới nơi có mùa hè
Continue ReadingBác sĩ thú y – Chương 120
Chương 120: Mùa mưa đã qua, trời lại trong Thịnh tình không thể chối từ nên Lâm Tuyết Quân chỉ đành ở lại thêm một ngày. Cô ngồi trên một gốc cây đổ và cầm ghi chú mình muốn đưa cho tộc trưởng rồi đọc lần lượt cho Công Đạt
Continue ReadingBác sĩ thú y – Chương 119
Chương 119: Giấu trời qua biển, diệu thủ hồi xuân Trên thế giới này có rất nhiều vấn đề mà nhân quả không thể phân biệt rõ ràng. Mọi người thấy gia súc bị bệnh chưa chắc có thể xác định được nguyên nhân bệnh. Ví dụ như trước khi
Continue ReadingBác sĩ thú y – Chương 118
Chương 118: Đêm đã hồi phục Kỳ Na Cáp dắt 5 con ngựa bị bệnh tới trước căn nhà gỗ đã được dựng lên và kinh ngạc phát hiện trên tường của căn nhà mới xây bằng vỏ bạch dương có mấy cái lỗ tròn có kích thước bằng nhau.
Continue Reading