Hải thượng hoa đình – Chương 39

Chạng vạng ngày tiếp theo, Hề Tùng Chu đúng hẹn tới đón giáo sư Chu và Chu thái thái cùng Mạnh Lan Đình đi ra ngoài ăn cơm.

Hắn cắt tóc, mặc một bộ âu phục kẻ sọc màu xanh đậm, đeo cà vạt, trên cà vạt có ghim kẹp, vô cùng nho nhã, lộ ra phong độ thành thục trầm ổn của nam tử, cực kỳ hút mắt. Đến cả Chu thái thái nhìn thấy hắn đều mắt sáng ngời, nhịn không được trêu ghẹo: “Tùng Chu, hôm nay không phải ăn sinh nhật, là muốn đi xem mặt phải không?”

Hề Tùng Chu cười: “Bá mẫu giễu cợt. Hôm nay có rảnh nên cháu mới sửa soạn một chút.” Hắn nhìn Mạnh Lan Đình.

Mạnh Lan Đình cũng cười, đi theo Chu thái thái lên xe.

Địa điểm ăn cơm tối là một tiệm cơm kiểu Trung Quốc lâu đời tên là Tùng Hạc Lâu, ở gần Phạn Vương Cung. Đoạn đường này không phải náo nhiệt nhất, bài trí xem ra cũng kém khách sạn A Tam cùng tiệm cơm Tây nhưng đầu bếp lại rất có lai lịch, là từ trong cung mà ra. Có vài công thức bí truyền mà ở địa phương khác không bao giờ có thể nếm được. Chỗ này chuyên đón người có máu mặt ở Thượng Hải, mà lúc nào cũng kín chỗ, nếu khách bình thường không đặt trước mười ngày nửa tháng thì không thể nào vào đây ăn.

Cũng may Hề Tùng Chu có người quen, ngày hôm qua gọi một cuộc điện thoại nên tiệm cơm mới đem ghế lô để dành cho các trường hợp phát sinh cho bọn họ. Lúc bốn người tới thì được dẫn tới một căn nhã phòng. Một tiểu nhị ăn mặc theo lối xưa, đội mũ quả dưa, mặc quần áo ngắn, trên vai vắt một mảnh khăn trắng nhanh nhẹn tới châm trà gọi món, lại đưa lên hạt dưa. Trong lúc chờ đồ ăn lên, Chu thái thái liền lấy ra một cái hộp gói bằng lụa đỏ thẫm đẩy qua, cười nói: “Tùng Chu, sinh nhật cậu, kể cả những thứ tốt mà ta và lão Chu có thể lấy ra cũng chưa chắc đã lọt vào mắt cậu nên sau khi nghĩ kỹ chúng ta vẫn tặng cậu một cái nghiên mực cổ. Đây là mấy năm trước ta cùng lão Chu ở Bắc Đại lấy được của một người quen ở Lưu Li Xưởng, nghe nói là Phương Tống nghiên. Lão Chu mấy năm nay một lòng nghiên cứu toán học, cũng không có tâm viết chữ. Cậu là người tao nhã, cái này đúng là phù hợp, mong cậu đừng ghét bỏ.”

Hề Tùng Chu vội vàng đứng dậy, đưa tay ra tiếp nhận, hướng giáo sư Chu cùng Chu thái thái thành khẩn cảm tạ, nói: “Hôm nay nguyên bản là cháu mượn cớ thỉnh hai vị tiên sinh tới ăn bữa cơm, lại để hai vị tặng cháu quà quý thế này, thật sự là hổ thẹn. Cháu nhất định sẽ bảo quản thật tốt.”

Giáo sư Chu vẫy vẫy tay, cười nói: “Cậu tuy học Kinh tế Phương Tây nhưng ta biết cậu rất có năng lực thư pháp. Cái nghiên mực này ở trong tay ta cũng chỉ để hứng bụi, đến tay cậu mới coi như hữu dụng, đâu có gì phải hổ thẹn chứ?”

Hề Tùng Chu lại lần nữa nói lời cảm tạ.

Mạnh Lan Đình cũng lấy ra cây bút mà mình mua tối hôm qua đưa tới, cười nói: “Thời gian chuẩn bị không nhiều nên tôi mua một cây bút, của ít lòng nhiều, mong anh hàng năm có ngày này, tuổi tuổi như lúc này.”

Trong đáy mắt Hề Tùng Chu có quang mang lập loè. Hắn nhận lấy, lại chăm chú nhìn nàng, chậm rãi gật đầu, nói: “Cảm ơn!”

Mạnh Lan Đình hơi hơi mỉm cười, thu hồi ánh mắt, bưng chén trà trước mặt lên uống một ngụm.

Đồ ăn rất nhanh đã được bưng lên, đều vô cùng ngon miệng. Trong số bốn người thì giáo sư Chu, Hề Tùng Chu cùng Mạnh Lan Đình đều không phải người giỏi nói chuyện, cũng may có Chu thái thái nên mọi người vừa dùng bữa vừa nghe bà nói đông nói tây, không khí cực kỳ nhẹ nhàng. Một bữa cơm này ăn vô cùng vui vẻ. Ăn xong cơm mới có 8 giờ hơn. Hề Tùng Chu lái xe đưa mấy người trở về, tới gần Chu gia, lúc đi qua con đường cây xanh kia thì Chu thái thái nói ăn no quá, đề nghị dừng xe để mọi người xuống đi bộ chút cho tiêu cơm.

Giáo sư Chu bình thường vẫn mặc cho vợ an bài mọi việc thường nhật, thế nên bà nói muốn tản bộ thì ông cũng không phản đối. Vì thế Hề Tùng Chu liền đem xe ngừng ở ven đường, mấy người đi xuống.

Bây giờ là đầu hạ, gió đêm phơ phất, trên đường có tốp năm tốp ba người đi tản bộ. Cũng có người ngồi ở bên thân cây nói chuyện.

Chu thái thái khoác tay Mạnh Lan Đình, chậm rãi tản bộ một đoạn đường, nhìn trượng phu đang vừa đi vừa nói chuyện với Hề Tùng Chu ở đằng trước , nói: “Lan Đình, Tùng Chu thật sự là người tốt khó thấy. Nếu ta có nữ nhi thì xác thực sẽ ngày ngày thỉnh cậu ta tới nhà ăn cơm a.”

Mạnh Lan Đình không lên tiếng.

Chu thái thái lại nói: “Lan Đình, ngươi đừng ngại bá mẫu dài dòng. Ta biết ngươi hiện tại lo lắng chuyện của đệ đệ cho nên không có tâm tư đi nghĩ chuyện của mình. Nhưng việc này cùng việc đó đâu có mâu thuẫn gì. Chất nhi không có tin tức, cũng không phải chuyện ngày một ngày hai. Ta cũng ngóng trông có thể nhanh chóng có tin tức tốt của hắn nhưng cho dù gấp cũng vô dụng. Tùng Chu kỳ thật cũng vẫn luôn hỏi thăm giúp ngươi. Lúc trước hắn biết được có người giống với đệ đệ của ngươi thì liền bỏ việc mà đi qua gặp, kết quả lại là hiểu lầm. Lúc ấy sợ ngươi biết sẽ thất vọng nên cậu ta đơn giản không nói ra.”

“Điều kiện tốt như vậy, nhân phẩm lại không lời gì để nói, người như vậy, thật sự không nhiều lắm, nếu cháu bỏ qua, rất là đáng tiếc.”

“Bá mẫu nói thật, ngươi mắng ta cổ hủ cũng được. Đừng nhìn hiện tại báo chí mỗi ngày đều cổ vũ bình đẳng nữ giới gì đó mà học theo. Bình đẳng tất nhiên là tốt nhưng có một nam nhân tri kỷ với ngươi mới là quan trọng. Vận nhất sau này có gió mưa gì thì ngươi cũng không cần một mình gánh vác, như thế chẳng phải tốt sao?”

“Ngươi cho rằng bá mẫu không nhìn ra sao? Mấy tháng ngươi ở đây, tuy không hề kêu khổ, gương mặt tươi cười với mọi người như chỉ sợ trong lòng so với ai khác đều bị dày vò. Nữ nhân chúng ta a, đôi khi hiếu thắng, nhưng nhẫn nhịn được thì cũng là phúc khí.”

Từ khi mẫu thân qua đời, trừ bỏ lúc mới tới Thượng Hải ngẫu nhiên gặp được Phùng Khác Chi, bị hắn vô cớ khi dễ, lại cảm thấy cực độ xấu hổ và giận dữ cùng bất lực, cảm xúc nhất thời mất khống chế nên nàng mới rơi lệ trên đường. Mấy tháng nay nàng không có tin tức đệ đệ nên càng không cho phép bản thân mình suy nghĩ về khả năng xấu nhất.

Nhưng giờ khắc này, Chu thái thái nói những lời này khiến trong lòng Mạnh Lan Đình bỗng nhiên cực kỳ khó chịu, thậm chí có chút đỏ mắt.

Nhưng nàng vẫn trầm mặc như cũ.

Lúc này, Hề Tùng Chu cùng giáo sư Chu đi ở đằng trước ngừng lại. Hề Tùng Chu quay đầu lại nhìn thoáng qua Mạnh Lan Đình, nói: “Lan Đình, có thể cùng tôi đi tới đằng trước một chút không? Tôi có lời muốn nói với cô.”

Chu thái thái sửng sốt, ngay sau đó lộ ra vẻ mặt kinh hỉ, vội vàng buông tay Mạnh Lan Đình, miệng nói: “Được, được, các ngươi cứ từ từ nói chuyện. Ta vừa lúc muốn nói chút chuyện với lão Chu. Ông ấy ngày thường chê ta lắm mồm, vừa về nhà là trốn trong thư phòng, trừ bỏ ăn cơm đi ngủ, cả ngày không chịu thò mặt ra……”

Chu thái thái một bên oán giận, một bên đi đến khoác lên cánh tay giáo sư Chu, rồi hai người sóng vai, chậm rãi đi về phía trước.

Mạnh Lan Đình dừng bước. Hề Tùng Chu đứng ở trước mặt mặt nàng, cũng không nói gì.

Gió đêm thổi qua, bên tai vang lên tiếng lá cây xào xạc.

“Lan Đình, tôi thích em!”

Sau một lát, giọng nói của Hề Tùng Chu xuyên qua tiếng lá cây truyền vào trong tai Mạnh Lan Đình.

Đối với lời này, Mạnh Lan Đình kỳ thật cũng không phải chưa chuẩn bị tâm lý. Từ ngày ngẫu nhiên nghe được Chu thái thái nói mục đích Hề Tùng Chu về Nam Kinh thì nàng đã ẩn ẩn đoán được có lẽ có liên quan đến mình. Xuất phát từ sự băn khoăn vì không muốn cô phụ tình cảm của hắn nên nàng mới tận lực tránh ở chung với hắn.

Nàng cảm giác được hắn thích mình. Nhưng đột nhiên nghe thấy những lời này từ hắn vẫn khiến Mạnh Lan Đình cảm thấy xấu hổ. Nàng chần chờ, muốn nói cái gì nhưng lại không biết nói gì cho phải.

“Em không cần phải cảm thấy áp lực gì.” Hề Tùng Chu vội nói. “Nếu được thì có thể để tôi nói hết những lời trong lòng không?”

Ngữ khí của hắn thành khẩn, mà cảm giác xôn xao trong lòng Mạnh Lan Đình cũng dần dần tiêu tan. Nàng ngước mắt nhìn hắn.

“Lan Đình, tôi cực kỳ thích em!” Hắn lại lần nữa nhắc lại. “Tôi vốn tưởng rằng đời này có lẽ mình vĩnh viễn sẽ không gặp được người mà bản thân muốn kết hôn cùng, rồi cùng vượt qua cả đời. Thẳng đến khi quen em……”

Ánh mắt hắn hơi lóe sáng trong bóng đêm, lúc nói chuyện hơi thở cũng có chút không yên, tâm tình giống nhưu vô cùng kích động.

Mạnh Lan Đình lại lần nữa rũ mắt, cắn cắn môi, muốn mở miệng.

“Thỉnh em chưa cần cự tuyệt vội, xin nghe tôi nói tiếp.” Phảng phất cảm nhận được nàng muốn nói cái gì, Hề Tùng Chu lập tức đánh gãy. “Không nói gạt em, lúc trước khi tôi xuất ngoại đi du học thì trong nhà có thay tôi đính hôn, nhưng tôi còn chưa về thì vị tiểu thư kia đã bất hạnh nhiễm bệnh qua đời. Tôi ở nhà là hàng thứ ba, bên trên có hai vị huynh trưởng, đều đã thành gia lập nghiệp. Có bọn họ nâng đỡ gia tộc, tôi mới có thể ở nước ngoài không có vướng bận mà học tập và sinh sống sáu bảy năm. Năm trước, bởi vì sức khỏe mẫu thân không tốt nên tôi mới về nước. Vừa về thì mẫu thân tôi đã thay tôi thu xếp hôn sự. Nhưng tôi đã không phải tôi năm đó nữa, không muốn hôn nhân bị sắp xếp nên luôn có chút tranh cãi với người nhà. Thế nên năm trước tôi mơi nhận lời mời đi Thượng Hải. Một là muốn sống trong bầu không khí học thuật, thứ hai vì tránh nảy sinh càng nhiều mâu thuẫn với mẫu thân. Vốn đây chỉ là quyết định vô tâm nhưng không nghĩ vì thế lại gặp được em.

Lan Đình, lần đầu tiên nhìn thấy em là tôi đã vô cùng ấn tượng. Tiếp xúc với em càng nhiều thì tôi càng cảm thấy em chính là bạn đời lý tưởng trong lòng mình. Nếu tôi có thể có được tình cảm của em, vui vẻ đồng ý trở thành vợ tôi thì đây sẽ là chuyện may mắn nhất đời này của tôi, không gì sánh nổi.

Nhưng lúc trước tôi không dám theo đuổi em là vì sợ em vô cớ bị cuốn vào tranh cãi giữa tôi và mẫu thân. Cho nên hơn một tháng trước, tôi cố ý trở về Nam Kinh, hướng mẫu thân nói tình huống của mình. Tôi nói với bà tôi không thể chấp nhận hôn nhân sắp đặt, nếu bà khăng khăng theo ý mình thì cả đời này tôi sẽ không cưới.

Ta lợi dụng tình cảm của mẫu thân với mình mà buộc bà thoái nhượng. Đây là cực kỳ bất hiếu. Hơn nữa, lúc mẫu thân tôi biết tôi có đối tượng ái mộ, mà đối tượng lại là em thì……” Hắn nhanh chóng giương mắt nhìn về phía Mạnh Lan Đình, dừng một chút.

“Thỉnh em thông cảm tôi chưa được em đồng ý đã tự tiện nói với mẫu thân về em. Nhưng theo tôi nghĩ thì việc tôi yêu em không phải việc gì thần bí không thể tuyên bố. Mẫu thân tôi biết người đó là em thì vô cùng tán thành. Tâm nguyện lớn nhất của bà hiện tại chính là tôi có thể thuận lợi được em chấp nhận.”

Hề Tùng Chu quay đầu, nhìn bóng dáng hai vợ chồng giáo sư Chu đang sóng vai đi đằng trước, có chút hâm mộ nói: “Lan Đình, tôi có thể có may mắn được em cho phép, từ nay về sau trở thành người bạn đời cùng em sóng đôi, giống như vợ chồng giáo sư Chu sao?”

Mạnh Lan Đình tâm loạn như ma. Tuy rằng đối với tình cảm đơn phương của hắn, cùng với hành động nhắc đến mình trước mặt người nhà hắn thì nàng cảm thấy rất là ngoài ý muốn, thậm chí có chút không vui. Nhưng với thái độ thản nhiên của hắn thì chút không vui này cũng không đáng nhắc tới, cũng rất nhanh tan thành mây khói.

Mạnh Lan Đình không phải là ý chí sắt đá, cũng không vô tình vô dục. Lấy điều kiện của Hề Tùng Chu, lại thêm tình cảm của hắn với mình thì nếu nói nàng không bị đả động là không đúng.

Nàng cũng có chút kinh ngạc với sự thẳng thắn của hắn. Dưới ánh mắt ôn nhu lại tràn ngập chờ mong của hắn, lại xuất phát từ cảm động, hoặc cũng có thể là dư vị cảm xúc vì mấy lời vừa rồi của Chu thái thái mà chỉ trong nháy mắt ngắn ngủi, Mạnh Lan Đình rõ ràng cảm thấy một sự mềm yếu trước nay chưa từng có, giống như muốn rơi lệ.

Nhưng trong đáy lòng, lại giống như có ai đó ngăn cản nàng rơi lệ. Rất nhanh nàng đã nhịn xuống xúc động, thoáng quay mặt đi, đem nước mắt đẩy trở về, nói: “Tùng Chu, cảm ơn anh đã vì tôi mà làm hết thảy, tôi thật sự rất cảm động……”

Lúc nàng mở miệng nói câu đầu tiên thì Hề Tùng Chu phảng phất đã dự đoán được nàng muốn nói gì, tia sáng hy vọng trong đáy mắt lập tức tắt ngấm.

Mạnh Lan Đình nhìn thấy rõ ràng. Nàng chần chờ rồi nói: “Anh tốt như vậy, tôi nghĩ cho dù là cô gái nào được anh thổ lộ thì cũng không thể không có phản ứng gì. Nhưng thời gian chúng ta quen nhau chưa lâu, huống chi đệ đệ của tôi hiện tại còn không có tin tức gì. Tôi cũng không có tâm tình đi suy xét việc tình cảm và hôn nhân của bản thân. Cho nên……”

Ngọn lửa trong mắt Hề Tùng Chu vừa mới tắt ngúm nay lại giống như được cứu mà sáng lên chút. Hắn lập tức gật đầu, giọng nói có chút gấp gáp: “Phải! Tôi rất hiểu, cũng thông cảm. Đêm nay tôi thổ lộ với em cũng không phải muốn em phải trả lời tôi ngay. Tôi sẽ chờ, chờ em suy nghĩ kỹ, dù bao lâu cũng được.”

Tôi không vội. Sở dĩ hiện tại tôi mạo hiểm có thể bị em cự tuyệt mà thổ lộ là vì muốn cho em thấy lòng mình, hy vọng em không cần cố lảng tránh tôi như trước. Thỉnh em cho tôi cơ hội được theo đuổi em, để em hiểu tôi hơn. Sau này lúc em suy xét thì mong em có thể coi tôi là một đối tượng để lựa chọn.

Lan Đình, tôi sẽ cố gắng hết sức để có được tình cảm của em!”

……

Một đêm này, Mạnh Lan Đình lại lần nữa mất ngủ. Nhưng lúc này nàng ngủ không yên là vì sự hoang mang lo lắng cho đệ đệ, cùng với tương lai mờ mịt và việc phải đối mặt với tình cảm của Hề Tùng Chu.

Tựa như Chu thái thái nói, một nam tử tốt như vậy mà bỏ lỡ thì có lẽ cả đời này nàng sẽ không gặp được người thứ hai.

Nếu bây giờ nàng đồng ý cùng hắn kết giao, trở thành bạn trai bạn gái thì kỳ thật cũng không có ảnh hưởng đến việc tìm kiếm đệ đệ. Nhưng một chuyện lý ra có thể dễ dàng gật đầu lại gian nan với nàng như thế.

Hiện tại nàng thật sự không có tâm tư đi suy nghĩ chuyện tình cảm. Trong lòng nàng trăm mối ngổn ngang, trằn trọc khó ngủ. Ngày hôm sau nàng vẫn như cũ đến trường. Qua mấy ngày lại đi sớm về trễ, bận bận rộn rộn.

Mấy ngày nay, Chu thái thái cũng không hỏi Mạnh Lan Đình về nội dung cuộc nói chuyện của nàng và Hề Tùng Chu buổi tối đó. Lúc Hề Tùng Chu gặp Mạnh Lan Đình cũng vẫn tỏ ra bình thường, không hề khiến nàng cảm thấy xấu hổ vì lời thổ lộ đêm đó.

Điều khác biệt duy nhất là hắn càng đến Chu gia nhiều hơn, còn thường ở lại ăn cơm chiều, sau khi ăn xong sẽ ngồi một lúc rồi mới rời đi.

“Lại cuối tháng! Thời gian trôi qua nhanh quá, mỗi ngày chúng ta lại già đi!”

Buổi tối hôm nay, sau khi Hề Tùng Chu rời đi, Chu thái thái xé xuống tờ lịch treo trên tường, trong miệng lẩm bẩm một câu.

Trong đài truyền tới tiếng ca của Chung tiểu thư, mà Mạnh Lan Đình thì đang cắm bó hoa tươi mà Hề Tùng Chu mang đến.

Mặt nàng như hoa, bàn tay trắng như ngọc, lúc nghe thấy câu kia liền dừng tay.

Nàng nhìn cuốn lịch bỗng nhiên nhớ ra ngày mai chính là ngày đoàn Hiến binh “học sinh” của nàng tham gia đại hội thi đua quân sự.

……

Cùng lúc đó, tại phòng khách của Phùng công quán, Phùng Lệnh Mỹ mới từ bên ngoài trở về, ngồi ở trên sô pha, nhìn lão Diêm đang vội vàng chạy đến trước mặt mình, không vui mà nhíu đôi lông mày lá liễu.

“Lão Diêm, không phải cháu nói thúc nhưng gần đây thúc làm sao vậy? Luôn không tìm thấy thúc đâu! Gần đây công ty cháu bận vô cùng, vài lần muốn gọi thúc giúp lái xe mà không biết thúc chạy đi đâu, khiến buổi tối cháu chỉ có thể mượn tài xế của bằng hữu!”

Lão Diêm đổ mồ hôi đầy đầu, không khỏi khom người xin lỗi

“Bát tiểu thư, lão Diêm bận thật sự a! Mỗi ngày đi sớm về trễ! Tối hôm qua thế nhưng nửa đêm 12 giờ mới về! Tôi nghe lão Trương gác cổng nói hắn đang tích cóp tiền muốn cưới lão mụ tử nhà ai đó về ——”

Má Phùng chống nạnh đứng ở phía sau Phùng Lệnh Mỹ mà mắt lạnh liếc lão Diêm, vẻ mặt vui sướng khi người gặp họa. Bởi vì bất mãn, mấy ngày nay bà làm chè đậu xanh cũng không phần lão Diêm.

“Ai nha má Phùng, bà cũng không thể ngậm máu phun người! Ngàn vạn đừng nghe lão Trương nói bừa! Tôi đã một bó tuổi rồi, lão mụ tử nhà khác sao tôi dám màng!” Lão Diêm gấp đến độ mặt đỏ tai hồng, thay bản thân giải thích, mà sau gáy không nhịn được túa mồ hôi.

“Vậy ông giải thích rõ ràng với Bát tiểu thư đi, mỗi ngày ông đều không thấy mặt đâu là vì làm cái gì hả? Tôi khuyên ông để ý chút, đừng để đến tuổi này rồi còn bị người ta chê cười. Mặt mũi của ông không nói, nếu để liên lụy đến Phùng công quán thì không tốt đâu!”

Lão Diêm há miệng thở dốc, muốn nói lại thôi.

Phùng Lệnh Mỹ vốn tâm tình không tốt, cũng không kiên nhẫn mà đứng dậy, đi lên trên lầu, vừa đi vừa nói: “Được rồi, lão Diêm thúc vẫn là về Nam Kinh đi, nơi này không cần thúc ở lại.”

Lão Diêm khiếp sợ nói: “Đừng! Bát tiểu thư, cô đừng đuổi tôi về Nam Kinh! Tôi không làm gì khác, tôi là bị Cửu công tử sai đi làm việc nên mới phải chạy cả ngày ở bên ngoài a! Tôi cũng không muốn a nhưng tôi không có biện pháp!”

Phùng Lệnh Mỹ dừng bước, quay đầu, hồ nghi mà nhìn vẻ mặt uể oải của lão Diêm: “Tiểu Cửu lại đang làm gì? Thúc nói rõ cho tôim nếu dám giấu diếm thì đừng nói về Nam Kinh, đêm nay tôi trực tiếp để thúc về quê, sau này đừng bao giờ trở lại!”

Giọng Phùng Lệnh Mỹ lập tức trở nên nghiêm khắc.

Hải thượng hoa đình – Chương 38

Phùng Khác Chi đem xe lái ra khỏi con hẻm của Chu gia, đi ra đại lộ, đang muốn tăng tốc rời đi thì bỗng nhả chân ga, dừng lại, quay đầu nhìn thoáng qua, ngay sau đó đánh tay lái, nhanh chóng chuyển xe.

Ở đằng sau hắn, ven đường có một chiếc ô tô khác, cửa sổ xe chỗ ghé lái đang mở một nửa, bên trong có bóng người mơ hồ.

“Két” một tiếng, Phùng Khác Chi đột nhiên dẫm phanh, chuẩn xác mà đem xe chạy tới bên cạnh chiếc xe kia. Hai xe đối đầu, chỉ cách nhau vài cm mà thôi.

Hắn quay đầu, nhìn tài xế trên chiếc xe kia. Mà người nọ cũng chuyển mặt qua.

Chỗ này không có đèn đường. Nương theo ánh sáng chiếu ra từ xe chói lòa, hai nam nhân ở trong xe bốn mắt nhìn nhau. Trong bóng đêm dày đặc đáy mắt từng người đều có quang mang lập lòe.

Lúc đầu không ai mở miệng nói chuyện, chỉ có tiếng động cơ ô tôt vận sức chờ phát động, trầm thấp đặc trưng.

Sau một lát, Phùng Khác Chi hướng bên ngoài cửa sổ phun mẩu thuốc lá trong miệng ra, hướng đối phương cười cười: “Biểu thúc, Lan Đình đã về nhà an toàn, ngươi yên tâm đi! Không còn sớm, ngươi cũng nên về sớm một chút. Lan Đình là tôi mời đến Bộ Tư Lệnh, tự tôi sẽ đưa đón. Sau này không cần phiền biểu thúc lo lắng!”

Hắn nói xong, giẫm chân ga, ô tô như một con mãnh thú mà rít gào phóng đi.

Hề Tùng Chu nhìn bóng dáng Phùng Khác Chi lái xe mà đi, tiếp tục ngồi trong bóng đêm một lát rồi cũng khởi động ô tô mà đi.

……

Qua buổi tối hôm đó, không có gì ngoài ý muốn xảy ra nữa, lớp học ban đêm cũng diễn ra cách nhật như thường.

Không biết Phùng Khác Chi sau đó nói gì với Hề Tùng Chu hay vì nguyên nhân nào khác mà Hề Tùng Chu cũng không đề cập đến chuyện đón đưa với Mạnh Lan Đình nữa. Lúc hắn gặp Mạnh Lan Đình thì cũng vẫn cười nói như thường, giống như không hề phát sinh chuyện gì.

Nhưng thật ra mỗi khi Mạnh Lan Đình nhớ tới tình cảnh xấu hổ buổi tối hôm đó thì đều cáu tiết Phùng Khác Chi càn rỡ và đối với Hề Tùng Chu thì trong lòng có chút băn khoăn.

Qua mấy ngày, lúc sắp tới giờ dạy, nàng đi về hướng phòng học, trên hành lang gặp được hắn. hai người vừa đi vừa nói chuyện, nói vài câu vặt vãnh về việc điều chỉnh chương trình dạy của khoa. Nhân lúc bên cạnh không có ai, nàng mới nói: “Tùng Chu, buổi tối hôm đó thật là xin lỗi, để anh phải chạy một chuyến. Tôi vẫn luôn tìm cơ hội muốn nói lời xin lỗi với anh.”

Hề Tùng Chu nhếch mày cười: “Không sao, việc nhỏ thôi mà, cô đừng lo lắng. Là tôi không nói trước với Khác Chi, tôi đúng là không tốt.”

Mạnh Lan Đình cảm kích hắn rộng lượng, hơn nữa nàng cũng đã tự mình xin lỗi nên trong lòng cũng thấy thoải mái hơn, liền hướng hắn mỉm cười gật gật đầu: “Vậy tôi đến lớp học trước, sắp đến giờ học rồi.”

Hề Tùng Chu cũng mỉm cười gật đầu.

Mạnh Lan Đình tiếp tục đi đến lớp học, đi được vài bước thì bỗng nghe thấy hắn gọi mình từ phía sau. Nàng dừng bước quay đầu, thấy hắn bước nhanh tới.

“Lan Đình, là thế này, hôm nay là sinh nhật tôi, tôi muốn thỉnh vợ chồng giáo sư Chu và cô đi ra ngoài ăn một bữa xơm chúc mừng. Biến tôi nay cô có giờ dạy buổi tối nên tôi đã chuyển sang ngày mai. Chỗ vợ chồng giáo sư Chu tôi sẽ mời. Cô ở đây thì tôi cũng muốn hỏi luôn là ngày mai cô có thời gian không?”

Mạnh Lan Đình ngẩn ra, ngay sau đó cười gật đầu: “Chúc mừng sinh nhật! Tối mai tôi rảnh. Sinh nhật anh, đúng ra chúng tôi phải mời anh mới phải.”

“Không cần khách khí.” Hề Tùng Chu cười, “Mọi người nhận lời là tôi vui rồi. Vậy định như thế nhé. Tối mai tôi tới Chu gia đón mọi người.”

Tiếng chuông báo giờ học đã vang lên, học sinh sôi nổi chạy qua hai người.

“Được. Hẹn tối mai!” Mạnh Lan Đình gật gật đầu, xoay người vội vàng bước nhanh mà đi.

Cả ngày bận rộn trôi qua, tới 5 giờ chiều tan làm, Mạnh Lan Đình tạm biệt đám Hồ thái thái rồi đi ra từ cửa sau giống như ngày thường.

Hoàng hôn giống như một tấm tơ lụa màu vàng xen hồng, tùy ý trải đầy con đường cây xanh, lá cây xào xạc, bóng cây như múa. Mạnh Lan Đình đắm chìm trong nắng chiều yên lặng mà xán lạn, đi dọc theo con đường cây xanh mà đi về Chu gia. Mấy học sinh về cùng đường thấy nàng thì đuổi theo cùng nàng nói cười. Đi hết con đường, từng người tách ra. Lúc Mạnh Lan Đình chuẩn bị đi qua đường cái thì vô tình thoáng nhìn phía sau mấy chục mét, ở ven đường có một người đội mũ nỉ, thoạt nhìn có vẻ giống lão Diêm, tài xế của Phùng gia. Nàng quay đầu, muốn nhìn rõ ràng thì người nọ đã ngừng ở ven đường, đưa lưng về phía nàng, dựa vào thân cây, giống như đang thưởng thức cảnh hoàng hôn.

Mạnh Lan Đình cho rằng mình bị hoa mắt. Lão Diêm sao có thể chạy tới đây chứ? Hẳn là người giống người mà thôi.

Nàng cũng không nghĩ nhiều, qua đường rồi trở về Chu gia.

Chu thái thái đã nhận được điện thoại của Hề Tùng Chu, và cũng một ngụm đáp ứng lời mời đi ăn liên hoan tối mai.

Người giúp việc nhà bà năm ngoái về quê, sau đó không lên nữa. Giáo sư Chu lại ăn không quen người khác làm đồ ăn nên năm nay Chu thái thái liền tự mình nấu cơm. Mạnh Lan Đình trở về liền rửa tay vào bếp, giúp Chu thái thái nấu cơm.

Lúc ăn cơm, Mạnh Lan Đình vừa nghe đài phát giọng hát ngọt ngào của Chung tiểu thư, vừa nghe Chu thái thái thương lượng chuyện quà sinh nhật.

“Tuy rằng cậu ấy nói không cần, nhưng một năm cũng chỉ có một ngày sinh nhật, sao có thể không tỏ vẻ chút. Chỉ là vội quá rồi, không có thời gian để chuẩn bị cho tốt. Nếu không ta cùng lão Chu liền đưa Hề tiên sinh một cái nghiên mực của lưu li xưởng, hẳn là cậu ta sẽ thích. Lan Đình, nếu cháu nhất thời không nghĩ ra quà gì thích hợp thì bá mẫu kiến nghị cháu tặng một cây bút máy. Không lâu trước đây ta thấy bút của Hề tiên sinh bị rơi xuống nước, mà cậu ấy cũng bận, chưa kịp mua cái mới. Tuy rằng đồ nhỏ nhưng tình cảm mới quan trọng a!”

Mạnh Lan Đình nhớ kỹ, hướng Chu thái thái nói lời cảm tạ. Cơm nước xong, nàng thuận tay tắt đài đi, muốn giúp đỡ dọn bàn ăn.

“Ai, sao lại tắt đài vậy?” Chu thái thái nói.

“A! Cháu liền đi mở lại!” Mạnh Lan Đình vội vàng muốn đi qua mở.

“Được rồi. Cháu mau đi thay quần áo đi.” Mạnh Lan Đình bị Chu thái thái đẩy đi ra ngoài, “Thời gian không còn nhiều, chút nữa là Phùng công tử tới rồi. Cháu mau chóng chuẩn bị, miễn cho cậu ấy phải chờ. Nơi này có ta là được rồi.”

Mạnh Lan Đình trở lại phòng mình, còn đang thay quần áo đã nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng Chu thái thái đi qua phòng khách đi mở cửa.

“Phùng công tử, đi vào ngồi chút, Lan Đình lập tức liền ra ngay ——”

Mạnh Lan Đình vội vàng đi giày, cầm lấy đồ rồi chạy chậm ra ngoài.

“Chu bá mẫu, cháu xong rồi! Cháu đi đây!” Mạnh Lan Đình vội vàng gật đầu với Phùng Khác Chi đứng ở cửa, bước nhanh ra ngoài dưới ánh mắt chú mục theo thường lệ của hàng xóm.

Sau khi lên xe, Mạnh Lan Đình nói: “Phùng công tử, về sau lúc anh tới đón tôi, không cần phiền toái anh tới tận cửa. Đúng 6 giờ rưỡi, tôi sẽ ra ngoài chờ anh.”

Phùng Khác Chi đầu cũng không quay nói: “Không có việc gì, vẫn là để tôi tới cửa đón cô mới được. Tôi cũng không ngại.”

Mấy ngày nay, đám người Vương thái thái cách vách liên tục hỏi Chu thái thái tình hình của nàng và Phùng Khác Chi. Tuy rằng Chu thái thái đã giúp cô phủi sạch quan hệ nhưng đám người Vương thái thái vẫn vô cùng hứng thú với mối quan hệ của nàng với Phùng gia công tử.

Nhớ tới ánh mắt của láng giều nhìn mình khi đi ra ngoài, Mạnh Lan Đình cảm thấy vô cùng không khỏe, có lẽ còn có vài phần chán ghét. Nàng chần chờ rồi với nhỏ giọng nói với người ở đằng trước: “Là thế này. Anh tới cửa chờ thì tôi sợ hàng xóm sẽ hiểu lầm. Cái này đối với tôi và Phùng công tử đều không được tốt lắm. Cho nên hy vọng về sau anh không cần tới cửa nữa……”

Phùng Khác Chi giẫm chân phanh, xoay mặt lại. Thần sắc hắn có chút không tốt lắm.

Nhưng những lời nghẹn mấy ngày ở trong lòng, rốt cuộc Mạnh Lan Đình cũng nhịn không được nói thẳng ra miệng: “Phùng công tử, nếu không phải Long Hoa cách nơi này quá xa, lại không có xe công cộng thì tôi cũng ngại để anh phải đưa đón. Tôi biết anh có ý tốt nhưng hiểu lầm như thế đối với tôi và xanh thật sự quá không tiện. Tôi nói vậy hy vọng anh có thể hiểu.”

Phùng Khác Chi nhìn chằm chằm nàng, không tỏ ý kiến.

Lúc Mạnh Lan Đình bị hắn nhìn đến có chút sởn gai ốc thì hắn đột nhiên cười, tức giận giữa mày tan hết: “Được. Mạnh tiểu thư đã muốn thế thì tôi xin nghe. Từ lần tới tôi sẽ ở bên ngoài chờ cô.”

Hắn quay mặt đi, tiếp tục lái xe.

Mạnh Lan Đình hơi hơi thở ra.

Ô tô đi ra khỏi khu dân cư liền vòng ra đường lớn, hướng Long Hoa mà tới. Đèn đường rực rỡ mới thắp, thành phố bước vào lúc náo nhiệt nhất. Trên đường người đến người đi, phụn nhân mặc sườn xám cùng giày cao gót thướt tha khoác tay nam tử, nói nói cười cười đi qua bên cạnh, xe kéo lôi kéo khách nhân, nhanh chóng đi trên đường.

Đằng trước không biết bị cái gì chặn mà tốc độ xe dần dần chậm lại, lúc xe rẽ vào một con đường thì hoàn toàn bị chặn phải đứng lại.

Phùng Khác Chi phảng phất cũng không vội, một tay cầm tay lái, người tựa vào lưng ghế mà chờ.

“Tiên sinh, mua thuốc lá đi!” Một nam hài trên cổ đeo một hộp thuốc lá nhanh chóng chạy tới chào hàng.

Phùng Khác Chi tùy tay cầm lấy một bao Cáp Đức Môn, lúc đưa tiền thì Mạnh Lan Đình bảo hắn chờ mình một chút sau đó xuống xe.

Nàng đi vào một cửa hàng bán tranh chữ và văn phòng phẩm bên đường, xem bút máy. Chưởng quầy không ở đó, tiểu nhị lại có chút nhìn mặt bắt hình dong. Hắn thấy Mạnh Lan Đình mặc quần áo bình thường, thoạt nhìn giống một nữ học sinh, lại tùy ý chỉ một cái bút máy giá rẻ thì vẫn tiếp tục phủi bụi đồ đạc.

“Xin hỏi có bút mays Phái Khắc không?” Mạnh Lan Đình hỏi.

Tiểu nhị quay đầu lại, nhìn nàng một cái.

Phùng Khác Chi cũng tiến vào theo, liếc mắt một cái, hướng Mạnh Lan Đình đang dựa vào quầy ở bên cạnh nói: “Cô cần bút máy sao? Tôi có rất nhiều, Phái Khắc 18K, ngòi vàng, vỏ màu đỏ thẫm. Lần sau tôi sẽ mang đến cho cô chọn, dù sao tôi cũng không dùng đến.”

Mạnh Lan Đình nói: “Cảm ơn Phùng công tử, tôi tự mình mua.”

Tiểu nhị vừa thấy Phùng Khác Chi tiến vào, tuy rằng không nhận ra hắn là ai nhưng nhìn quần áo, khí khái cùng cách nói chuyện thì đoán chắc không phải người thường. Hắn lập tức lộ ra gương mặt tươi cười, nhanh chóng tiến đến, lấy chìa khóa mở quầy, đem một loạt bút sang trọng quý giá, có ngòi vàng đưa ra.

“Tiên sinh tiểu thư, xin mời xem. Đây là ngòi bút Phái Khắc ngòi vàng từ 8K đến 18K, 100% nhập khẩu từ Mỹ. Trong tiệm này của tôi cái gì cần có đều có, thỉnh hai vị cứ việc chọn!”

“18K đi, gói lại đi!” Phùng Khác Chi xem cũng không xem liền phất phất tay.

“Được rồi, 18K, giá là 42 đồng. Tôi lập tức gói cho ngài.” Tiểu nhị vô cùng cao hứng, nhanh chóng cẩn thận mà lấy bút ra.

Phùng Khác Chi lấy ví tiền ra nhưng Mạnh Lan Đình lúc này lại nói: “Tiểu nhị, tôi không cần cái này. Phiền anh cho tôi xem cái bút 8K. Cái đó thì bao nhiêu tiền?”

Tiểu nhị sửng sốt, nhìn Phùng Khác Chi.

Phùng Khác Chi nhíu nhíu mày: “Muốn mua thì mua cái tốt nhất. Cô mua bút ngòi 8K làm gì?”

“Trước kia tôi có dùng qua, ngòi 8K cũng rất không tồi rồi, viết rất lưu loát. Lấy cái này đi. Bao nhiêu tiền vậy?”

“…… Mười lăm đồng.”

“Tôi mua. Phiền anh gói lại cho tôi.” Mạnh Lan Đình cúi đầu, lấy ra ví tiền của mình.

Phùng Khác Chi đã đem hai mươi đồng ném lên mặt quầy: “Được rồi được rồi, đừng đếm nữa! Tùy cô đi, 8K thì 8K.”

Mạnh Lan Đình lấy ra mười lăm đồng đưa qua, lại đem hai mươi đồng kia nhẹ nhàng đẩy đến trước mặt Phùng Khác Chi: “Phùng công tử, thật sự cảm ơn ý tốt của anh. Nhưng vô công bất thụ lộc, tiền này thỉnh anh cất đi.”

Tiểu nhị nhìn Phùng Khác Chi, thấy hắn phảng phất có điểm không cao hứng, nhưng không hé răng, đành phải nhận tiền của Mạnh Lan Đình, nhanh chóng đem cái bút bỏ vào hộp gói lại.

Mạnh Lan Đình nhận cái gói, bỏ vào túi của mình rồi xoay người ra khỏi cửa hàng.

Phùng Khác Chi mặt đen xì đi theo, hai người lại lần nữa lên xe.

Đường phía trước đã thông, ô tô thuận lợi đi qua, sau đó có thể tăng tốc độ. Trên đường, Mạnh Lan Đình thấy hắn không nói gì nữa thì cũng nàng cũng sẽ không chủ động đến gần. Nàng dựa vào lưng ghế phía sau, trong đầu nghĩ tới nội dung bài học hôm nay.

Đã dạy vài buổi, Mạnh Lan Đình cũng dần dần quen thuộc với nhóm hiến binh. Lúc nói chuyện phiếm nàng biết được cuối tháng này, Phùng Khác Chi sẽ dẫn bọn họ tham gia đại hội quân sự Hoa Đông, thời gian từ giờ tới lúc đó cũng không còn bao nhiêu. Theo khẩu khí của bọn họ thì giống như rất tin tưởng với các hạng mục đã được huấn luyện. Duy chỉ có vấn đề về pháo cối, tuy rằng Phùng Khác Chi cũng có mời pháo thủ từ nơi khác tới chỉ đạo thêm nhưng bởi vì trước đây nhóm hiến binh hàng ngày đầu không tiếp xúc với loại vũ khí này mà trong nội dung huấn luyện cũng chưa từng có cái này. Mọi người làm thế nào cũng không học được.

Cũng may pháo cối chưa chắc đã là hạng mục phải thi, mà chỉ là dự bị. Thi đấu hai năm trước đều không có phần này, năm nay hẳn là cũng thế, cho nên áp lực của bọn họ cũng không lớn.

Nhưng người nói vô tâm, còn người nghe lại lưu ý. Mạnh Lan Đình sau đó trở về có tìm tư liệu đọc. Đêm nay nàng dạy chính là giảng cho bọn họ về cách tính khoảng cách, quy luật cũng như góc độ đường đạn pháo cối xẽ bắn ra. Hy vọng nàng có thể giúp họ hiểu thêm, cũng thuận tiện hơn cho việc huấn luyện của họ.

Tới Bộ Tư Lệnh rồi, Mạnh Lan Đình giống thường ngày mà đi vào lễ đường, nơi nhóm hiến binh đã chờ sẵn để học. Nghe nói lão sư xinh đẹp hôm nay muốn giảng chính là liên quan đến pháo cối mà mấy ngày nay mình được học thêm thì mọi người đều hết sức chuyên chú. Học xong một buổi này, rất nhiều người còn vây quanh nàng hỏi đông hỏi tây.

Mạnh Lan Đình cười nói: “Dùng phương pháp tam giác đánh giá khoảng cách mục tiêu, căn cứ theo tính toán này mà tính ra góc độ, lại kết hợp với hướng gió, tốc độ chờ mà tăng thêm một chút. Đương nhiên, những điều này sư phó dạy thực chiến chắc hẳn đã dạy qua, tôi chỉ là lý giải thêm cho các anh, về mặt lý thuyết. Nếu muốn thực sự thuần thục thì vẫn phải dựa vào việc làm quen với các tính năng của pháo cối và luyện tập nhiều hơn.”

“Mạnh tiểu thư, tôi nghe cô, buổi tối tôi liền ôn lại công thức này rồi ngày mai sẽ đối chiếu luyện tập!” Một hiến binh tên Trương Đại Sơn hô lên.

“Trương Đại Sơn, doanh trưởng kêu ngươi học cái điều lệ mà nửa tháng ngươi còn lắp bắp không thuộc, còn muốn cả đêm nay học thuộc cái này, là học ở trong mơ hả?” Một đồng bạn cười nhạo hắn.

“Con mẹ ngươi! Nếu ta học được thì ngươi làm sao?”

“Nếu ngươi thực sự học được thì ta làm ngựa cho ngươi cưỡi!”

“Hảo, nói lời giữ lời! Mạnh tiểu thư, thỉnh cô chứng kiến! Chờ đến lúc đó hắn chơi xấu thì hắn chính là vương bát đản con rùa đen ——”

Lễ đường cười vang. Đúng lúc này, mọi người nghe được phía sau có người khụ một tiếng, quay đầu lại, thấy Phùng Khác Chi đứng ở cạnh cửa, thần sắc lạnh lùng, ánh mắt cũng lạnh lùng quét lại đây thì tất cả im hất, hướng hắn đồng thời hô “Trưởng quan”, sau đó xếp hàng ra khỏi lễ đường.

Mạnh Lan Đình thu thập đồ đạc rồi đi ra, lên xe của Phùng Khác Chi xe, đi về Chu gia. 9 giờ rưỡi, ô tô chạy đến đầu con ngõ nhỏ của Chu gia, sau đó dừng lại.

“Đã trễ thế này, cô không cần lo lắng có người nhìn. Ngõ nhỏ cũng không ngắn, tôi đưa cô đến cửa liền đi.” Trong giọng nói của Phùng Khác Chi mang theo chút ý tứ không cho từ chối.

Mạnh Lan Đình trầm mặc, theo hắn đi vào.

“Mạnh tiểu thư, đại khái là cô cũng nghe nói cuối tuần này tôi mang theo huynh đệ của hiến binh đoàn đi tham gia hội thi quân sự rồi. Bắt đầu từ ngày mai chúng tôi sẽ bắt đầu một vòng huấn luyện cuối cùng, chắc phải nghỉ học mấy ngày. Thời gian này vất vả cho cô rồi, cô cũng có thể nghỉ ngơi chút.” Hắn vừa đi vừa nói.

“Vừa rồi chủ nhiệm Trương có nói với tôi rồi. Tôi đã biết. Tới nơi rồi. Anh về đi, cảm ơn anh.” Mạnh Lan Đình ngừng ở cửa Chu gia, lên bậc thang, vuốt tìm chìa khóa trong túi.

“Mạnh tiểu thư, ngày thi đấu cuối cùng có ai bài hạng mục biểu diễn công khai. Đến lúc đó sẽ có thư mời một vài người thường, cũng chỉ phép bọn họ tới xem biểu diễn.” Bỗng nhiên, phía sau truyền đến giọng hắn.

Mạnh Lan Đình quay đầu lại, đối mặt với ánh mắt hắn, suy nghĩ chút rồi cười nói: “Vậy cầu chúc Phùng công tử kỳ khai đắc thắng, mã đáo thành công, đến lúc đó mang theo hiến binh đoàn tạo ra một kỳ tích mới!”

Phùng Khác Chi không nói gì.

Mạnh Lan Đình hướng hắn gật gật đầu, lấy chìa khóa mở cửa rồi đi vào, nhẹ nhàng đóng cửa trước mặt hắn, sau đó “cách” một tiếng khóa lại.

Phòng khách sau đó sáng đèn.

Phùng Khác Chi đứng ngoài cửa, trên bậc thang một lúc lâu, nghe thấy tiếng Chu thái thái ẩn ẩn truyền ra từ bên trong. Lúc này hắn mới xoay người, từ trong túi lấy ra một điếu thuốc, cúi đầu châm lên rồi, cắn trong miệng, hai tay đút túi, chậm rãi đi ra khỏi ngõ nhỏ.

Hải thượng hoa đình – Chương 37

Sự va chạm đột ngột không kịp phòng kia thật là tai hại. Mạnh Lan Đình cơ hồ bổ nhào cả người về phía Phùng Khác Chi bên này. Xấu hổ là sau đó cô thấy đau vô cùng. Cũng không biết trên người hắn sao lại cứng thế. Mặt Mạnh Lan Đình đụng vào bả vai hắn và ngực thì đập vào cánh tay khiến cô thấy đau điếng cả người, nhưng lại không thể ở trước mặt hắn mà đi xoa xoa.

“Anh đang làm cái quái gì vậy? Có người lái xe như anh sao? Anh dừng xe! Tôi không muốn ngồi xe anh nữa!” Nàng nhịn đau nói, lại quay đầu nhìn về phía sau.

Ở phía xa, chỗ cổng lớn của Bộ Tư Lệnh có hai ngọn đèn sáng lên, hẳn là Hề Tùng Chu đang đuổi theo.

Phùng Khác Chi phảng phất giống như không nghe thấy, không những không giảm tốc độ mà còn không có dấu hiệu dừng xe. Mạnh Lan Đình có thể cảm giác được tốc độ xe ngược lại còn nhanh hơn, rất mau đã bỏ xa hai ngọn đèn ở phía sau, khiến chúng hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt.

Mạnh Lan Đình tức giận rồi.

Từ nhỏ đến lớn, tính tình của nàng luôn rất tốt. Nàng học tập từ cha mẹ, vô tri vô giác mà làm quen với việc dùng khoan dung và thấu hiểu để đối mặt với hết thảy. Nhưng lần này thì nàng thật sự tức giận rồi. Trong lòng vốn vì vừa rồi xe đột ngột lao nhanh mà bốc lên ngọn lửa, rốt cuộc đến bây giờ liền bùng nổ.

“Phùng Khác Chi! Anh điếc hả? Tôi kêu anh dừng xe! Tôi muốn xuống xe ——”

Xe vừa lúc chạy đến một ngã ba đường, Phùng Khác Chi đột nhiên nói “Ngồi vững, tôi sẽ đây!” Ngay sau đó xe ô tô liền rẽ cái roẹt về phía bên phải.

Mạnh Lan Đình lại theo quán tính mà bổ nhào sang phía hắn. Cũng may lúc này có phòng bị nên nàng vội duỗi tay gắt gao nắm lấy cửa xe, cuối cùng may mắn không đổ cả người lên người hắn.

Nhưng Mạnh Lan Đình càng thêm cáu tiết: “Anh dừng xe ngay! Dừng lại! Ngay lập tức!” Nàng hướng hắn cả giận nói.

“Mạnh tiểu thư, trời tối đường hẹp, tầm mắt cũng không tốt, cô đừng làm tôi phân tâm. Nơi này tuy rằng ít người, nhưng chưa biết chừng sẽ có một hai người qua đường, vạn nhất đụng vào thì không xong rồi!”

Mạnh Lan Đình khựng lại, nhìn ra bên ngoài xe.

“Cũng đừng lung tung mở cửa xe! Vừa rồi tôi đã nói với cô rồi, nếu ngã xuống thì không phải chuyện chơi đâu!” Hắn nhìn thẳng phía trước, vừa lái xe vừa nói.

Mạnh Lan Đình tức giận đến nổi trận lôi đình nhưng cũng không có biện pháp. Hắn không dừng xe, nàng cũng không thể đoạt tay lái của hắn hoặc chính mình mạnh mẽ mở cửa xe nhảy xuống được.

Nàng đành phải hít từng ngụm, không ngừng khuyên chính mình phải bình tĩnh, mặt lạnh nhìn phía trước.

Phùng Khác Chi lại chạy thêm một đoạn nữa, biết chắc Hề Tùng Chu đã bị ném lại phía sau, không có khả năng đuổi theo thì mới chậm rãi dừng xe ở bên đường.

Mạnh Lan Đình lập tức duỗi tay mở cửa xe.

“Mạnh tiểu thư, vừa rồi là tôi không tốt, tôi hướng cô nhận lỗi, thật sự xin lỗi.” Bên tai bỗng nhiên truyền đến tiếng hắn, trong giọng nói tràn ngập sự chân thành.

Mạnh Lan Đình vẫn lạnh mặt như cũ, căn bản là coi như không thấy hắn, chỉ đẩy cửa xe đi xuống, mở cửa xe phía sau, chui vào nhặt đồ của mình để ở phía sau, muốn cầm ra lại phát hiện Phùng Khác Chi đã xuống dưới, đứng ngay ở bên ngoài cửa, chặn không cho cô xuống xe.

“Tránh ra!” Nàng lạnh lùng nói.

Phùng Khác Chi bất động, một tay để ở cửa xe, khom lưng, nhìn nàng bị ngồi ở bên trong nói: “Mạnh tiểu thư, cô bớt giận, vừa rồi xác thật là tôi sai. Tôi vì nhất thời xúc động mà hướng cô chân thành xin lỗi!” Phùng Khác Chi nói càng thêm thành khẩn.

“Cô nghĩ xem, cô là do tôi mời tới. Tôi rõ ràng đã đáp ứng giáo sư Chu và Chu thái thái là sẽ phụ trách đón đưa, bảo đảm an toàn cho cô, hiện tại Hề Tùng Chu cứ như vậy chen một chân ——”

Thấy Mạnh Lan Đình nhíu mày, hắn lập tức xua tay: “Cô đừng hiểu lầm, tôi không phải nói anh ta không phải người tốt. Ngược lại, anh ta thật tốt, hơn tôi không biết bao nhiêu lần. Nhưng đây là hai việc khác nhau cô có hiểu không? Đây là lời hứa của tôi với vợ chồng giáo sư Chu.”

“Lớp học ban đêm không phải chỉ có một hai buổi. Cô cũng thấy các huynh đệ học tập nhiệt tình thế nào rồi. Thế nên còn phải phiền cô tiếp tục dạy lâu dài. Lần trước anh ta tới đón cô, tôi có nói gì đâu? Tôi chẳng nói gì hết, kết quả là đêm nay lại đến nữa. Ta có thể chắc chắn nếu tôi không tỏ thái độ thì chắc chắn sẽ có lần thứ ba, lần thứ tư. Tôi không thể đảm bảo mỗi lần đều không có chuyện ngoài ý muốn xảy ra được. Tôi không phải đang nguyền rủa, mà Hề Tùng Chu có tốt đến đâu thì tôi cũng không yên tâm. Tôi cần phải đảm bảo giữ lời hứa với vợ chồng giáo sư Chu. Đây là lý do đêm nay tôi chọc giận cô. Tôi cũng biết tính mình không tốt, vừa rồi tức lên thì nhất thời không nhịn được, chọc cô tức giận. Nhưng Mạnh tiểu thư, thỉnh cô thông cảm, tôi xác thật có lý do để bản thân không thể không kiên trì.”

Hành vi đêm nay nếu là người khác làm thì Mạnh Lan Đình sẽ cảm thấy không thể hiểu nổi. Nhưng phát sinh trên người kẻ trước mặt này thì lại dường như không đáng kể chút nào.

Vừa rồi khi hắn xuống xe thì có bật đèn trong xe. Ánh đèn mờ nhạt, chiếu vào gương mặt hắn đang cúi xuống, trong mắt hắn tràn ngập xin lỗi chân thành.

Mạnh Lan Đình cùng hắn bốn mắt nhìn nhau một lát.

“Cô xem, vùng này là vùng hoang vu thôn dã, nếu cô thật sự không chịu tha thứ, vẫn khăng khăng muốn xuống xe, lấy hành động này để biểu đạt bẫn mãn cũng phẩn nộ thì tôi cũng tôn trọng ý kiến của cô.”

“Nhưng là tôi sẽ vẫn đi theo cô, thẳng đến khi cô về nhà an toàn. Cho nên cô cảm thấy có cần thiết phải làm thế không?”

Mạnh Lan Đình theo bản năng nhìn bốn phía. Vừa rồi chỉ lo giận dữ, nàng cũng không lưu ý hoàn cảnh xung quanh. Trong ánh đèn ô tô, phía trước quả nhiên như lời hắn nói, tất cả đều là một mảnh đất hoang, trên đường cũng không có đèn đường. Chỗ đèn xe không chiếu tới thì tối đen như mực.

Mạnh Lan Đình thu hồi ánh mắt, khuyên chính mình không cần chấp nhặt với cái kẻ không suy nghĩ theo lẽ thường trước mặt này chấp nhặt.

“Phùng công tử, tôi nói thật với anh, mặc kệ anh xuất phát từ lý do gì, với tôi mà nói thì đó là hành động cực kỳ phản cảm! Nếu còn có lần sau, xin lỗi nhưng kể cả anh có quyên tiền cho khoa toán thì tôi cũng sợ là phải suy xét lại vấn đề dạy học này!”

“Mạnh tiểu thư yên tâm! Tôi thề, chỉ một lần này thôi! Tuyệt sẽ không có lần sau!” Phùng Khác Chi một ngụm đáp ứng.

Mạnh Lan Đình nhìn chằm chằm hắn một lúc, rốt cuộc miễn cưỡng áp xuống tức giận, thu hồi ánh mắt, nhìn phía trước, lạnh lùng nói: “Đi thôi!”

“Đã biết!”

Hắn phảng phất thở dài nhẹ nhõm một hơi, thanh âm có vẻ rất là sung sướng, nhanh chóng đứng thẳng người dậy. Bỗng nhiên hắn ngừng lại, Mạnh Lan Đình cảm thấy hắn lại khom lưng dán mặt lại, nói nhỏ: “Vừa rồi thật là tôi không tốt. Còn đau không?”

Cũng không biết có phải mình nghe nhầm hay không nhưng trong giọng nói của hắn có vài phần ôn nhu.

Mạnh Lan Đình nhanh chóng nhìn hắn một cái. Hai mắt hắn thế nhưng lại đang dừng lại trên ngực nàng. Tức khắc nàng cảm thấy vừa thẹn lại bực, nhanh chóng nghiêng thân, đưa lưng về phía hắn, cả giận nói: “Liên quan gì đến anh? Mau lái xe đi! Tôi phải đi về!”

“Hảo! Hảo! Lập tức! Lập tức! Cô ngàn vạn đừng tức giận ——” Phùng Khác Chi nhanh chóng giơ tay lên, đứng thẳng người lui về sau. Hắn không để ý cửa xe liền đụng một cái “Cốp” vào đó, cái ót đau đến tê dại.

“Con mẹ ——”

Hắn che lại cái ót, đau đến muốn chửi thề nhưng chợt thấy Mạnh Lan Đình xoay mặt nhìn lại đây, thì vội vàng nuốt câu chửi lại, giống như không có việc gì mà tiếp tục đi lui về sau, giúp nàng đóng cửa rồi tự mình về ghế lái, tắt đèn, khởi động ô tô mà đi.

Rõ ràng bị đập rất đau lại làm bộ không có việc gì. Mạnh Lan Đình nhìn ở trong mắt bỗng nhiên thấy buồn cười nhưng cố nén lại. Chút giận dữ cuối cùng trong lòng nàng rốt cuộc cũng biến mất.

Đoạn đường tiếp theo rốt cuộc cũng không xảy ra chuyện gì khiến nàng tức giận. Phùng Khác Chi cũng thành thành thật thật mà lái xe. Nhưng có lẽ vì hắn vừa nãy đã lái đi quá xa nên hiện tại lại tốn mất một giờ, đến tận 10 giờ mới quay lại đường cũ.

“Mạnh tiểu thư có đói bụng không? Tôi thỉnh cô đi ăn khuya a? Tôi biết có một chỗ bán đồ ăn vặt rất ngon. Cô giúp thủ hạ của tôi học toán, rất là vất vả, lại không chịu thu học phí nên đây coi như chút tâm ý của tôi.” Phùng Khác Chi quay mặt sang dùng ngữ khí mang theo điểm lấy lòng nói.

“Cảm ơn ý tốt của Phùng công tử, tôi không đói bụng. Chu bá mẫu hẳn là đang đợi tôi, đã trễ thế này tôi cũng ngại để bà phải chờ.”

Hắn không nói chuyện nữa, quay đầu tiếp tục lái xe, gia tăng tốc độ, rất nhanh xe đã dừng trước ngõ nhà họ Chu. Hắn nhanh chóng xuống dưới, thay nàng mở cửa xe.

“Tới rồi, tôi đưa cô tới cửa.”

Mạnh Lan Đình lười nói thêm với hắn, cũng không để ý tới, xuống xe thì đi luôn vào ngõ nhỏ. Phùng Khác Chi liền đi theo bên cạnh nàng.

Đã không còn sớm, hàng xóm xung quanh đều đã ngủ, vô cùng im ắng, bên tai chỉ có tiếng bước chân hai người vang lên trong ngõ nhỏ. Rất nhanh đã đến cuối con đường kia, tới trước cửa Chu gia.

Cửa sổ lộ ra ánh đèn. Chu thái thái nghe được tiếng gõ cửa thì rất nhanh đã đi ra mở cửa.

“Chu thái thái, thật sự xin lỗi. Bởi vì cháu đi lạc đường nên tốn nhiều thơi gian hơn mới về đây, để ngài phải đợi lâu. Ngài yên tâm, lần sau tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn này nữa.” Không đợi Chu thái thái mở miệng, Phùng Khác Chi liền đi ra từ phía sau Mạnh Lan Đình, thành khẩn hướng Chu thái thái xin lỗi.

“Không có việc gì thì tốt, không có việc gì thì tốt. Ta cũng nói sao lại về trễ vậy.” Chu thái thái rất là nhiệt tình. “Phùng công tử có tiến vào ngồi không.”

“Không được, Lan Đình dạy học đã vất vả rồi, Chu thái thái cùng giáo sư Chu cũng phải đi nghỉ sớm, cháu không quấy rầy nữa. Lần tới tiện thì cháu sẽ đến quấy rầy. Cháu đi trước.” Phùng Khác Chi lễ phép từ biệt Chu thái thái, ngay sau đó xoay người rời đi.

Mạnh Lan Đình đứng ở cửa nhà, có chút kinh ngạc, quay đầu, nhìn chằm chằm bóng dáng của hắn. Nàng có nghe lần không? Hắn vừa gọi nàng là “Lan Đình” hả? Lại còn gọi trôi chảy đến thế nữa chứ, làm như hai người thân thiết lắm ấy.

“Lan Đình, vào đi thôi.” Chu thái thái kêu nàng một tiếng.

“Phùng công tử đúng là người biết lễ nghĩa. Cũng phải thôi, dù sao cũng xuất thân từ gia đình như thế cơ mà……”

Mạnh Lan Đình phục hồi tinh thần, dưới tiếng lầm bầm lầu bầu của Chu thái thái mà đi vào trong nhà.

Phùng Khác Chi trở lại trên xe, không lập tức rời đi, cũng không bật đèn. Hắn duỗi tay, từ hộc đựng đồ gần cần gạt côn lấy ra một điếu thuốc lá từ hộp thuốc lá màu bạc, dùng bật lửa đốt lên, căn trong miệng, đầu dựa vào sau ghế, hơi hơi nhắm mắt lại, vẫn không nhúc nhích.

Một lát sau, trong bóng đêm, hắn nâng tay trái, sờ sờ sườn cánh tay phải của mình vẫn còn lưu lại lại cảm giác mềm như bông kia, hít một ngụm khói thật sâu rồi khởi động xe rời đi.

Hải thượng hoa đình – Chương 36

“Từng người một bước lên! Xếp hàng! Không được chen lấn! Mỗi người đều có phần!”

“Trương đại sơn, một đồng ——”

“Lưu Lương Đống, hai đồng ——”

Trương bí thư cầm danh sách trong tay, vừa đọc tên vừa phát tiền. Bỗng nhiên nhìn thấy Phùng Khác Chi từ bên ngoài đã trở lại thì ánh mắt sáng lên, vội đem sổ sách giao cho trợ thủ ở bên cạnh, tự mình nhanh như chớp chạy về phía hắn.

“Tiểu Cửu gia, sao nhanh vậy đã về rồi? Ngài không đưa Mạnh tiểu thư về sao? Tiểu Cửu gia yên tâm, ngài xem có tôi ở đây, mọi thứ đều vô cùng trật tự ——” Ông ta chỉ vào đám hiến binh đang xếp hàng dài lĩnh tiền cho Phùng Khác Chi xem, vô cùng đắc chí.

Vì để đảm bảo hiệu quả cho buổi học hôm nay, ông ta đã hao tốn bao nhiêu là tâm huyết. Từ việc phụ trách bố trí lễ đường, đến việc tùy thời đi lau bảng đen, lại cân nhắc một hồi khi bố trí chỗ ngồi để đảm bảo hiệu quả học tập. Những người lớn lên mày rậm mắt to, tóc ngắn, cơ thể cường tráng, bằng cấp cao đều được ngồi ở phía trước. Những người lớn lên xấu xí, không biết quá nhiều chữ thì tất cả đều ngồi sau, miễn cho ảnh hưởng đến bộ mặt lớp học, lại gây trở ngại cho Mạnh tiểu thư giảng bài.

Hiện tại lớp học đã kết thúc, hiệu quả rất đáng hoan nghênh mà dụng tâm của mình cũng được hồi báo nên ông ta rất đắc ý.

Phùng Khác Chi liếc mắt về phía hàng ngũ đang chờ lãnh tiền, nhàn nhạt ngô một tiếng, nói một câu “Làm phiền rồi, anh cũng đi lãnh mười đồng đi”, sau đó xoay người liền đi ra ngoài văn phòng.

Trương bí thư cảm thấy tâm tình Phùng Khác Chi tựa hồ không tốt. Ông ta đứng đó ngẩn ngơ nhưng rồi nghĩ đến mười đồng mình nhận được thì lại thấy vui vô cùng, vội hướng bóng dáng kia khom lưng: “Đa tạ Tiểu Cửu gia! Tiểu Cửu gia nghỉ ngơi tốt!”

Phùng Khác Chi trở lại văn phòng, ủng cũng chưa cởi liền cứ thế nằm lên giường, một tay gối đầu, nhắm mắt, không hề nhúc nhích.

Đêm dần dần đen lại, tới 11 giờ Bộ Tư Lệnh hoàn toàn an tĩnh xuống, mọi nơi đều đen nhánh một mảnh. Chỉ có ngọn đèn pha ở trên đỉnh tháp của tòa nhà ở giữa là vẫn chiếu ánh sáng mãnh liệt ra xung quanh để phục vụ việc cảnh giới.

Màn giường không kéo, chùm tia sáng thỉnh thoảng xẹt qua, chiếu lên tường đối diện một mảnh ánh sáng. Lại một chùm sáng xẹt qua, căn phòng được chiếu sáng trong ngắn ngủi rồi lại lâm vào tối tăm.

Phùng Khác Chi đột nhiên mở to mắt, nắm lấy chìa khóa xe, bước nhanh ra khỏi văn phòng.

……

Mạnh Lan Đình ngồi trên xe của Hề Tùng Chu. Trên đường, Hề Tùng Chu hỏi vài câu về việc nàng dạy đám hiến  binh đêm nay. Hắn phảng phất cảm thấy tâm tư của nàng có chút hoảng hốt, liền không mạnh mẽ ép nàng nói nữa mà chỉ trầm mặc, lái xe đưa nàng về tới đầu con hẻm vào nhà giáo sư Chu mới ngừng xe.

Mạnh Lan Đình cầm lấy đồ của mình, nói: “Anh không cần xuống dưới đâu, tôi tự đi vào được.”

Hề Tùng Chu lúc này vẫn xuống xe, giúp nàng mở cửa.

Mạnh Lan Đình đi xuống, cười với hắn, lại cảm tạ nói: “Đường cũng ngắn, lại có đèn đường. Trời không còn sớm nữa, sáng mai anh cũng có lớp, nên về sớm nghỉ ngơi thôi. Tối nay làm phiền anh rồi.” Mạnh Lan Đình nói xong thì xoay người muốn đi vào.

“Lan Đình!” Phía sau bỗng nhiên truyền đến tiếng gọi của Hề Tùng Chu.

Mạnh Lan Đình dừng lại, quay đầu.

Hề Tùng Chu cũng đi lên: “Lan Đình, không biết có phải ảo giác không nhưng tôi luôn cảm thấy gần đây em đang né tránh tôi thì phải?”

Đèn đường chiếu vào trên mặt Hề Tùng Chu, hai ánh mắt hắn đang nhìn nàng.

Mạnh Lan Đình bị hắn chất vấn thì có cảm giác xấu hổ, nhưng vẫn tỏ vẻ không có việc gì mà cười nói: “Anh hiểu lầm rồi. Chỉ là gần đây tôi hơi bận cho nên không quá để ý đến việc khác.”

Hề Tùng Chu trầm mặc một lát rồi nói: “Không phải thì tốt. Chỉ mong sự xuất hiện của tôi không khiến em bất tiện, cũng không khiến em thấy phản cảm.”

“Không, không, anh hiểu lầm rồi. Chúng ta là bằng hữu, sao tôi sẽ như thế chứ?” Mạnh Lan Đình vội vàng phủ nhận.

Hắn nhìn nàng, hơi hơi mỉm cười: “Vậy thì tôi an tâm rồi. Không còn sớm nữa, em đi vào đi. Nếu không ngại thì lần sau em đi đến Bộ Tư Lệnh dạy học tôi sẽ đưa đón em. Tôi đúng là không có việc gì bận rộn, cũng rất sẵn lòng làm. Tôi sẽ nói một tiếng với Khác Chi.”

Đối với Hề Tùng Chu, Mạnh Lan Đình thật sự vô pháp cự tuyệt, đành phải nói lời cảm tạ.

Hắn lúc này mới thật sự mỉm cười nói: “Em vào đi thôi.”

Hắn nhìn theo thân ảnh Mạnh Lan Đình dần dần biến mất trong con hẻm, ngưng thần, nghe thấy Chu thái thái giúp nàng mở cửa, thế này mới xoay người đi về xe, lái xe rời đi.

……

Đêm khuya, sắp 12 giờ, ở Phùng công quán, Phùng Lệnh Mỹ còn chưa đi ngủ.

Nàng vừa xoa xong dưỡng da toàn thân, tóc buông, trên vai khoác kiện áo ngủ bằng tơ tằm, lại vẫn ngồi trước bàn trang điểm. Giữa hai ngón tay thon dài kẹp một điếu thuốc lá.

Đèn chiếu ánh sáng nhu hòa lên mặt nàng, mất đi lớp trang điểm khiến nàng lộ ra da thịt trơn bóng, mắt môi tinh xảo.

Trong chốc lát một sợi khói thuốc bay ra, phía trước tràn ngập khói trắng. Cũng trong làn khói thuốc vặn vẹo khiêu vũ kia, nàng nhìn chăm chú vào bản thân ở trong gương, xuất thần một lát mới chậm rãi xoay mặt, tầm mắt rơi xuống cái điện thoại để ở tủ bên cạnh giường.

Đột nhiên, đình viện dưới lầu truyền đến tiếng mở cửa sắt, rồi tiếng ô tô tiến vào.

Đệ đệ ở Bộ Tư Lệnh Hiến Binh, hiện tại lại cách ngày thi không nhiều, hôm qua hắn đã trở về hôm nay chắc sẽ không trở về nữa. Nhưng nếu không phải hắn, thì đã trễ thế này ai sẽ về nhà chứ?

Tâm Phùng Lệnh Mỹ hơi hơi nhảy dựng, lập tức dụi tắt điếu thuốc, đứng dậy, lê đôi dép lê bằng lụa mềm thêu áng mây tinh xảo, bước nhanh đi đến bên cửa sổ, vén lên rèm cửa rồi nhìn xuống.

Không phải người khác. Là đệ đệ trở về.

Phùng Lệnh Mỹ khoác áo choàng rồi xuống lầu mở cửa.

Má Phùng từ trong giấc ngủ mơ mơ màng màng mà tỉnh dậy. Bà vừa xoa mắt vừa đi theo Phùng Khác Chi đang bước từ bên ngoài vào, hỏi hắn có đói bụng không, có muốn ăn bữa khuya không.

“Muội thế này mới về là có việc gì sao?” Phùng Lệnh Mỹ hỏi đệ đệ.

Tâm tình hắn trông có vẻ không tốt lắm, chỉ nói “Không có việc gì, em về ngủ thôi”, nói xong người cũng đã đi lên lầu.

“Từ từ ——”

Phùng Lệnh Mỹ gọi hắn lại: “Gần đây có thiếu tiền không? Có muốn Bát tỷ cho cậu mượn tiền không?”

Phụ thân thống hận Tiểu Cửu tự tung tự tác nên mấy năm nay chẳng những nghiêm khắc hạn chế chi tiêu của hắn mà còn lệnh cho đám nữ nhi không được cho hắn tiền.

Đám Phùng gia tỷ tỷ tự nhiên hy vọng đệ đệ học giỏi, nhưng cũng sợ phụ thân quá nghiêm khắc, đệ đệ ra ngoài không có tiền tiêu cũng không tốt. Phùng Lệnh Mỹ biết, ba ngày hai bữa đều sẽ có tỷ tỷ lặng lẽ đưa tiền cho hắn nhưng hắn cũng không cần mà tự mình kiếm tiền ở sở chứng khoán. Công ty ngoại quốc phát hành cổ phiếu, phiếu công trái, chính phủ phát hành đồng vàng công trái, thị trường cổ phiếu Nam Dương, hắn đều chơi hết. Nói trắng ra là hắn đang đầu cơ.

Có lẽ đệ đệ trời sinh là kẻ mạo hiểm, mấy năm nay hắn ở đó như cá gặp nước, đến Phùng Lệnh Mỹ cũng đi theo hắn mà kiếm được một khoản tiền lớn.

Nhưng khoản tiền quyên góp cho đại học Chi Hoa kia quá mức lớn, Phùng Lệnh Mỹ sợ hắn nhất thời quay vòng không nổi nên mới không yên tâm hỏi một tiếng.

Phùng Khác Chi quay đầu lại, cười: “Không có việc gì, chờ tiêu hết, em lại hướng Bát tỷ mượn tiền. Nếu không được thì không phải còn cái nhà ở đường Ái Hàm Tư kia sao, bán đi là được!”

“Ngươi dám!” Phùng Lệnh Mỹ dựng ngược mày liễu.

“Đó chính là gia gia cho ngươi để chuẩn bị kết hôn dùng!” Căn nhà ở đường Ái Hàm Tư là gia gia Phùng Khác Chi để lại cho tôn tử. Lúc hắn sinh ra, lão gia tử vẫn còn sống, vô cùng cao hứng mà lập tức liền đem căn nhà đó cho tôn tử mới sinh được vài ngày, nói để sau này hắn dùng khi kết hôn.

Đó là tòa hoa viên kiểu tây được kiến trúc sư trứ danh thiết kế, rộng hơn hai ngàn thước vuông, trang trí là Trung Tây kết hợp, hết sức xa hoa.

“Người còn chưa có, kết hôn với ai chứ? Gia gia đại lượng sẽ không trách em.” Phùng Khác Chi chẳng hề để ý, buông tay.

Phùng Lệnh Mỹ cũng không để ý tìm tòi ẩn ý sau câu nói đệ đệ thuận miệng nói ra kia mà chỉ nhịn không được tận tình khuyên bảo: “Tiểu Cửu, không phải Bát tỷ nói cậu nhưng một khoản tiền lớn như vậy, vốn có thể làm việc tốt nhưng cậu khen ngược lại toàn bộ dành để thiếp vàng cho cái cô Chung tiểu thư kia, chị cũng lười nói với cậu rồi ——”

“Bát tỷ, em mệt muốn chết, để em đi ngủ đi. Chị cũng sớm đi ngủ đi! Đừng thức đêm quá muộn, đối thân thể không tốt!” Hắn nói xong liền quay đầu, cộp cộp cộp mà đi lên lầu.

Phùng Lệnh Mỹ nhìn bóng dáng hắn, bất đắc dĩ mà lắc lắc đầu. Hắn không để người ta bớt lo chút nào. Cũng không biết rốt cuộc dạng nữ nhân nào mới quản được hắn, để hắn hồi tâm chứ.

……

Lão Diêm ở gian nhà phía sau nhà lớn. Lúc 1 giờ sáng ông ta liền tỉnh dậy vì mót tiểu. Chả là trước khi đi ngủ, ông ta tham uống một chén chè đậu xanh má Phùng làm nên mới thế. Ông ta sờ soạng, mơ mơ màng màng mà rời giường, đột nhiên nhìn thấy trước giường có một bóng người đen tuyền, không nhúc nhích thì vô cùng khiếp sợ, đột nhiên nhảy dựng lên.

“Ai!”

“Ta ——” Một giọng nói lười biếng vang lên, đèn điện cũng được bật sáng lên.

Lão Diêm xoa xoa đôi mắt, thấy tiểu thiếu gia nhà mình đang đứng ở trước giường, cười như không cười mà nhìn mình, thì vội giơ tay vỗ trái tim đang nhảy nhót tưng bừng.

“Cửu công tử a! Làm tôi sợ muốn chết! Đã giờ nào rồi mà cậu còn chưa đi nghỉ? Sao cậu lại vào phòng tôi?”

“Tôi không có tiền. Muốn mượng Diêm thúc ít tiền. Tới, tới, chúng ta chơi cờ ——” Phùng Khác Chi nhìn quanh giống như đang tìm bàn cờ: “Diêm thúc, bàn cờ của thúc đâu? Giấu ở đâu rồi? Lấy ra đây đi!”

Từ lần trước bị tiểu thiếu gia buộc chơi cờ thua mấy tháng tiền lương, không thể không trốn về quê mới trốn được một hồi thì sau khi trở về lão Diêm liền đem bộ cờ ném luôn. Tuy rằng sau này có ngày tiểu thiếu gia cao hứng, lại đem tiền trả lại cho mình nhưng đến nay ông vẫn còn nhớ, trong lòng vẫn sợ hãi. Vừa nghe hắn nói nửa đêm không ngủ được, lại tới rủ mình chơi cờ thì lông tơ cả người ông đã dựng lên rồi, vẻ mặt như đưa đám xua tay: “Cửu công tử, cầu xin cậu tha cho tôi đi! Tôi không có tiền! Thật sự không có tiền!”

Phùng Khác Chi nhướng mày: “Tôi hỏi thúc, hiện tại thúc còn nhớ vụ cuốn sổ ghi chép kia không?”

Lão Diêm “Ai u” một tiếng: “Cửu công tử! Cậu có cho tôi mười lá gan thì tôi cũng không dám nữa! Cậu không tìm tôi thì các cô nãi nãi cũng tìm đến. Bọn họ một người so với một người lại lợi hại hơn, các nàng chỉ liếc mắt một cái là tôi đã không qua được rồi a! Huống chi, lão gia năm nay cũng không bảo tôi phải ghi lại.”

Lão Diêm nói xong, ngừng thở, khẩn trương mà nhìn tiểu thiếu đang đút tay vào túi, dạo bước trước giường của mình.

Phùng Khác Chi rốt cuộc dừng bước, quay đầu hỏi: “Thúc có muốn kiếm thêm không?”

Lão Diêm vừa định gật đầu, bỗng nhiên lại thấy không đúng, khẩn trương mà hỏi: “Cửu công tử, cậu muốn tôi làm gì? Tôi phải nói trước nếu không phải là việc tốt thì có đánh chết tôi cũng không dám kiếm tiền này đâu.”

Phùng Khác Chi hừ một tiếng: “Với lá gan này của thúc, kể cả thúc có gật đầu thì thúc tưởng tôi dám cho thúc đi giết người phóng hỏa chắc?”

Lão Diêm cười nịnh nọt: “Không phải thì tốt, không phải thì tốt. Cửu công tử muốn tôi làm gì a?”

“Thay tôi théo sát Mạnh tiểu thư, cô ấy đi đâu, gặp ai, làm gì, nói gì, tất cả đều nhớ kỹ, rồi báo lại cho tôi. Càng kỹ càng tỉ mỉ càng tốt!”

Lão Diêm sửng sốt: “Mạnh tiểu thư? Vị tiểu thư của Mạnh gia kia sao?” Ông hỏi xong thì thấy tiểu thiếu gia không lên tiếng, cứ thế nhìn mình, hiển nhiên là không phản đối. Ông nhịn không được chần chờ: “Cái này…… Cái này giống như không thỏa đáng lắm……”

Phùng Khác Chi híp híp mắt: “Lúc trước thúc ghi lại từng việc tôi làm thì sao không thấy có vấn đề gì? Mệt tôi còn tín nhiệm thúc nhiều năm như vậy! Thúc không muốn làm cũng được, chúng ta tiếp tục chơi cờ! Lúc này nếu thúc thua thì đừng mong tôi sẽ trả tiền lại!”

“Đừng! Tôi làm, tôi làm!” Lão Diêm khuất phục trước dâm uy của tiểu thiếu gia, bày ra vẻ mặt đưa đám mà đáp ứng.

Sắc mặt Phùng Khác Chi lúc này mới chuyển tốt, nói: “Sở dĩ tôi kêu thúc làm là cũng vì có ý tốt. Thúc nghĩ xem, Thượng Hải loạn như vậy, Mạnh tiểu thư từ huyện nhỏ đến, lại trẻ tuổi, không hiểu thế sự, vạn nhất gặp phải người xấu thì cha ta sau này làm sao ăn nói với Mạnh lão gia?”

Lão Diêm cảm thấy có chỗ nào đó không đúng nhưng nghĩ nghĩ lại thấy tiểu thiếu gia nói cũng có lý vì thế lòng ông cũng hơi an tâm: “Phải, phải. Cửu công tử nói rất đúng, như vậy cũng là vì Mạnh tiểu thư. Cậu yên tâm, ngày mai tôi sẽ bắt đầu làm việc!”

“Nhớ kỹ, phải nhớ rõ ràng tỉ mỉ nhất có thể! Cũng đừng cho người khác biết tôi bảo thúc làm!” Phùng Khác Chi lại lần nữa dặn dò sau đó mới xoay người đi.

……

Lớp học ban đêm ở Bộ Tư Lệnh là cách nhật mới học.

Qua một ngày, lúc chạng vạng, cũng tầm 6 giờ rưỡi, Phùng Khác Chi lại lần nữa đúng giờ đi tới cửa nhà Chu thái thái.

Giống lần trước, Mạnh Lan Đình lên xe hắn đến Bộ Tư Lệnh.

Hắn vẫn nho nhã lễ độ, giữ vững phong độ của thân sĩ như cũ. Việc đêm đó phảng phất tan thành mây khói. Thấy nàng giống như đang xem giáo án thì hắn không quấy rầy nàng nữa, một câu cũng không nói.

Trong lòng Mạnh Lan Đình kỳ thật có chút bất an, lúc sắp đến nơi, nàng rốt cuộc nhịn không được hỏi: “Phùng công tử, có chuyện này, muốn nhờ anh giúp một chút.”

“Cô nói đi.” Hắn quay đầu, hướng nàng cười, mặt mày sáng rỡ, phúc hậu và vô hại.

“Là thế này. Nhờ anh nói mọi người không cần khách khí như vậy được không? Không cần có nghi thức nghênh đón, khẩu hiệu trên trường cũng bỏ đi.”

“Còn có……”

Lúc học bài, cái vị chủ nhiệm Trương kia cứ nhìn chăm chăm để cướp việc lau bảng của nàng. Hiện tại nhớ tới, Mạnh Lan Đình vẫn cảm thấy lúng túng.

“Phiền anh nói với chủ nhiệm Trương là không cần thay tôi lau bảng đen đâu. Tôi có thể tự mình làm được. Lòng tốt của anh ta tôi xin nhận.”

“Không thành vấn đề.” Phùng Khác Chi nhướng mày rồi quay mặt đi.

Mạnh Lan Đình nhìn bóng dáng hắn, trong lòng lại trào lên một cảm giác quái dị.

……

Đêm nay là buổi học thứ hai. Buổi học này cũng diễn ra vô cùng thuận lợi. Vị Trương chủ nhiệm kia rốt cuộc không cướp việc lau bảng của nàng nữa, điều này khiến cho Mạnh Lan Đình nhẹ nhàng thở ra.

Nàng để lại một chút dụng cụ, nói lời từ biệt với đám học sinh bên dưới rồi ra về trong tiếng vỗ tay đưa tiễn của học sinh.

Đêm nay, Hề Tùng Chu đã hẹn nàng thời gian đến đón, hiện tại chắc đã đợi trước cổng Bộ Tư Lệnh rồi.

Thấy Phùng Khác Chi đi theo chính mình ra ngoài, nàng liền nói: “Phùng công tử, biểu thúc của anh hẳn là đã nói với anh rồi chứ? Buổi tối anh ấy sẽ tới đón tôi, lúc này hẳn là đã đến rồi. Nếu có anh có việc thì cứ đi về đi, không cần đưa tôi ra ngoài đâu.”

Phùng Khác Chi phảng phất giống như không có nghe được, tiếp tục đi ở bên cạnh nàng.

Mạnh Lan Đình cũng không tiện đuổi hắn nên đành phải đi tiếp. Hai người đi tới trước cổng lớn của Bộ Tư Lệnh thì đã thấy một chiếc ô tô đậu ở đó rồi. Một vệ binh thấy Phùng Khác Chi tới thì vội vã chạy tới, đưa chìa khóa, lại nói nhỏ bên tai hắn một câu.

Phùng Khác Chi híp híp mắt, ánh mắt âm u, xoay mặt lại cười với Mạnh Lan Đình: “Tôi đã đáp ứng với vợ chồng giáo sư Chu nếu cô tới đây học thì phải bảo đảm an toàn cho cô. Người khác đưa đón cô tôi không yên tâm, vạn nhất có việc gì xảy ra thì tôi phải ăn nói với họ thế nào chứ? Đi lên đi, vẫn là để tôi đưa cô về.” Ngữ khí của hắn chém đinh chặt sắt, nói xong liền mở cửa xe.

Mạnh Lan Đình ngừng lại một chút: “Phùng công tử, này……”

Không chờ nàng nói hết lời, Phùng Khác Chi đã đã đi tới, một phen lấy giáo án và đồ trong tay nàng, ném vào ghế sau của ô tô. Tiếp theo đó hắn liền đẩy nàng vài ba cái đã khiến nàng chui vào ngồi ở ghế trước, sau đó bang một cái đóng cửa xe lại. Hắn cũng nhanh chóng đi lên xe ngồi vào ghế lái.

“Ngồi cho vững, tôi lái xe rất nhanh đó. Cô đừng tùy tiện duỗi tay tự mở cửa, cẩn thận không ngã xuống đó!” Tầm mắt hắn nhìn phía trước nói.

Vệ binh đã mở cửa sắt, Phùng Khác Chi giẫm vào chân ga, ô tôt liền vọt ra ngoài.

Mạnh Lan Đình bị hắn mạnh mẽ lôi lên xe thì có chút buồn bực. Người còn chưa ngồi vững thì đã bị ngã về đằng sau. Thân thể nàng còn chưa trở về vị trí cũ, mới vừa ra khỏi cổng lớn của Bộ Tư Lệnh thì ô tô lại đột nhiên quoẹo phải, rồi két một tiếng dừng lại.

Nàng sợ hãi kêu lên một tiếng, thân thể hoàn toàn mất đi khống chế, dưới lực quán tính không tự chủ được mà nhào tới Phùng Khác Chi ở bên trái, mặt và ngực nàng đều nhào vào bên vai và cánh tay hắn.

Phía bên phải đường là ô tô của Hề Tùng Chu, hắn đã xuống xe, đang đứng ở một bên, cúi đầu nhìn đồng hồ.

“Biểu thúc! Mạnh tiểu thư là do tôi mời đến, có bận thì tôi cũng có thể đưa đón cô ấy, không phiền ngài nhọc lòng! Tôi đi đây!”

Phùng Khác Chi nắm chặt vô lăng, mặt hướng ra ngoài cửa xe, hướng Hề Tùng Chu hô lên một câu, sau đó quay mặt đi, lại lần nữa nhấn ga, ô tô cũng theo đó mà phóng về phía trước, biến mất trong bóng đêm.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Lịch

Tháng Tư 2019
H B T N S B C
« Th3   Th5 »
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
2930  
error: Content is protected !!