Hải thượng hoa đình – Chương 37

Sự va chạm đột ngột không kịp phòng kia thật là tai hại. Mạnh Lan Đình gần như bổ nhào cả người về phía Phùng Khác Chi bên này. Sau xấu hổ là đau vô cùng. Cũng không biết người anh sao lại cứng thế. Mặt Mạnh Lan Đình đụng vào bả vai anh và ngực thì đập vào cánh tay khiến cô thấy đau điếng cả người nhưng lại không thể ở trước mặt anh mà đi xoa xoa.

“Anh đang làm cái quái gì vậy? Có người lái xe như anh sao? Anh dừng xe! Tôi không muốn ngồi xe anh nữa!” Cô nhịn đau nói xong thì quay đầu nhìn về phía sau.

Ở phía xa, chỗ cổng lớn của Bộ Tư Lệnh có hai ngọn đèn sáng lên, hẳn là Hề Tùng Chu đang đuổi theo.

Phùng Khác Chi giống như không nghe thấy lời cô. Anh không những không giảm tốc độ mà còn không có dấu hiệu dừng xe. Mạnh Lan Đình có thể cảm giác được tốc độ xe ngược lại còn nhanh hơn, rất mau đã bỏ xa hai ngọn đèn ở phía sau, khiến chúng hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt.

Mạnh Lan Đình tức giận rồi.

Từ nhỏ đến lớn, tính tình của cô luôn rất tốt. Cô học tập từ cha mẹ dần dần làm quen với việc dùng khoan dung và thấu hiểu để đối mặt với hết thảy. Nhưng lần này thì cô thật sự tức giận rồi. Trong lòng vốn vì vừa rồi xe đột ngột lao nhanh mà bốc lên ngọn lửa, rốt cuộc đến bây giờ lập tức bùng nổ.

“Phùng Khác Chi! Anh điếc hả? Tôi kêu anh dừng xe! Tôi muốn xuống xe ——”

Xe vừa lúc chạy đến một ngã ba đường, Phùng Khác Chi đột nhiên nói “Ngồi vững, tôi rẽ đây!” Ngay sau đó xe ô tô liền rẽ cái roẹt về phía bên phải.

Mạnh Lan Đình lại theo quán tính mà bổ nhào sang phía anh. Cũng may lúc này có phòng bị nên cô vội duỗi tay gắt gao nắm lấy cửa xe, cuối cùng may mắn không đổ cả người lên người anh.

Nhưng Mạnh Lan Đình càng thêm cáu tiết: “Anh dừng xe ngay! Dừng lại! Ngay lập tức!” Cô cả giận hét lên với anh.

“Mạnh tiểu thư, trời tối đường hẹp, tầm mắt cũng không tốt, cô đừng làm tôi phân tâm. Nơi này tuy rằng ít người nhưng chưa biết chừng sẽ có một hai người qua đường, vạn nhất đụng vào thì không xong đâu!”

Mạnh Lan Đình khựng lại, nhìn ra bên ngoài xe.

“Cũng đừng lung tung mở cửa xe! Vừa rồi tôi đã nói với cô nếu ngã xuống thì không phải chuyện chơi đâu!” Anh nhìn thẳng phía trước, vừa lái xe vừa nói.

Mạnh Lan Đình tức giận đến nổi trận lôi đình nhưng cũng không có biện pháp. Anh không dừng xe, cô cũng không thể đoạt tay lái của anh hoặc chính mình mạnh mẽ mở cửa xe nhảy xuống được.

Cô đành phải hít từng ngụm, không ngừng khuyên chính mình phải bình tĩnh và mặt lạnh nhìn phía trước.

Phùng Khác Chi lại chạy thêm một đoạn nữa, biết chắc Hề Tùng Chu đã bị ném lại phía sau, không có khả năng đuổi theo thì mới chậm rãi dừng xe ở bên đường.

Mạnh Lan Đình lập tức duỗi tay mở cửa xe.

“Mạnh tiểu thư, vừa rồi là tôi không tốt, tôi xin lỗi, thật sự xin lỗi.” Bên tai bỗng nhiên truyền đến tiếng anh, trong giọng nói tràn ngập sự chân thành.

Mạnh Lan Đình vẫn lạnh mặt như cũ, căn bản là coi như không thấy anh. Cô đẩy cửa xe đi xuống, mở cửa xe phía sau chui vào nhặt đồ của mình để ở phía sau. Cô muốn cầm đồ đi ra lại phát hiện Phùng Khác Chi đã xuống dưới, đứng ngay ở bên ngoài cửa, chặn không cho cô xuống xe.

“Tránh ra!” Cô lạnh lùng nói.

Phùng Khác Chi bất động, một tay để ở cửa xe, khom lưng nhìn cô ngồi ở bên trong nói: “Mạnh tiểu thư, cô bớt giận. Vừa rồi quả thật là tôi sai. Tôi vì nhất thời xúc động mà chân thành xin lỗi cô!” Phùng Khác Chi càng thêm thành khẩn.

“Cô nghĩ xem cô là do tôi mời tới. Tôi rõ ràng đã đồng ý với giáo sư Chu và Chu thái thái là sẽ phụ trách đón đưa, bảo đảm an toàn cho cô. Hiện tại Hề Tùng Chu cứ như vậy chen một chân ——”

Thấy Mạnh Lan Đình nhíu mày anh lập tức xua tay: “Cô đừng hiểu lầm, tôi không phải nói anh ta không phải người tốt. Ngược lại, anh ta thật tốt hơn tôi không biết bao nhiêu lần. Nhưng đây là hai việc khác nhau cô có hiểu không? Đây là lời hứa của tôi với vợ chồng giáo sư Chu.”

“Lớp học ban đêm không phải chỉ có một hai buổi. Cô cũng thấy các anh em học tập nhiệt tình thế nào rồi đó. Thế nên còn phải phiền cô tiếp tục dạy lâu dài. Lần trước anh ta tới đón cô, tôi có nói gì đâu? Tôi chẳng nói gì hết, kết quả là đêm nay lại đến nữa. Ta có thể chắc chắn nếu tôi không tỏ thái độ thì anh ta sẽ đến lần thứ ba, lần thứ tư. Tôi không thể đảm bảo mỗi lần đều không có chuyện ngoài ý muốn nào xảy ra được. Tôi không phải đang nguyền rủa mà Hề Tùng Chu có tốt đến đâu thì tôi cũng không yên tâm. Tôi cần phải đảm bảo giữ lời hứa với vợ chồng giáo sư Chu. Đây là lý do đêm nay tôi chọc giận cô. Tôi cũng biết tính mình không tốt, vừa rồi tức lên thì nhất thời không nhịn được chọc cô tức giận. Nhưng Mạnh tiểu thư, mong cô thông cảm, tôi xác thật có lý do để không thể không kiên trì.”

Hành vi đêm nay nếu là người khác làm thì Mạnh Lan Đình sẽ cảm thấy không thể hiểu nổi. Nhưng phát sinh trên người kẻ trước mặt này thì dường như không đáng kể chút nào.

Vừa rồi khi anh ta xuống xe đã bật đèn trong xe. Ánh đèn mờ nhạt chiếu vào gương mặt anh ta đang cúi xuống, trong mắt anh ta tràn ngập xin lỗi chân thành.

Mạnh Lan Đình nhìn anh ta một lát.

“Cô xem vùng này là vùng hoang vu thôn dã, nếu cô thật sự không chịu tha thứ vẫn khăng khăng muốn xuống xe, lấy hành động này để biểu đạt bẫn mãn cũng phẫn nộ thì tôi cũng tôn trọng ý kiến của cô.”

“Nhưng tôi sẽ vẫn đi theo cô cho đến khi cô về nhà an toàn. Cho nên cô cảm thấy có cần thiết phải làm thế không?”

Mạnh Lan Đình theo bản năng nhìn bốn phía. Vừa rồi chỉ lo giận dữ cô cũng không lưu ý hoàn cảnh xung quanh. Trong ánh đèn ô tô phía trước quả nhiên như lời anh nói tất cả đều là một mảnh đất hoang, trên đường cũng không có đèn đường. Chỗ đèn xe không chiếu tới thì tối đen như mực.

Mạnh Lan Đình thu lại ánh mắt, khuyên chính mình không cần chấp nhặt với cái kẻ không suy nghĩ theo lẽ thường trước mặt này.

“Phùng công tử, tôi nói thật với anh, mặc kệ anh xuất phát từ lý do gì với tôi mà nói thì đó là hành động cực kỳ phản cảm! Nếu còn có lần sau, xin lỗi nhưng kể cả anh có quyên tiền cho khoa toán thì tôi cũng phải suy xét lại vấn đề dạy học này!”

“Mạnh tiểu thư yên tâm! Tôi thề chỉ một lần này thôi! Tuyệt đối sẽ không có lần sau!” Phùng Khác Chi lập tức đồng ý.

Mạnh Lan Đình nhìn chằm chằm anh một lúc, rốt cuộc mới miễn cưỡng áp xuống tức giận, thu lại ánh mắt mà nhìn phía trước lạnh lùng nói: “Đi thôi!”

“Đã biết!” Anh giống như thở dài nhẹ nhõm một hơi, giọng nói có vẻ rất là sung sướng mà nhanh chóng đứng thẳng người dậy. Bỗng nhiên anh ngừng lại, Mạnh Lan Đình cảm thấy anh lại khom lưng dán mặt lại nói nhỏ: “Vừa rồi thật là tôi không tốt. Còn đau không?”

Cũng không biết có phải mình nghe nhầm hay không nhưng trong giọng nói của anh ta có vài phần ôn nhu.

Mạnh Lan Đình nhanh chóng nhìn anh một cái. Hai mắt anh lại đang nhìn ngực cô khiến cô lập tức cảm thấy vừa thẹn lại bực mà nhanh chóng nghiêng người đưa lưng về phía anh cả giận nói: “Liên quan gì đến anh? Mau lái xe đi! Tôi phải đi về!”

“Được! Được! Lập tức! Lập tức đi ngay! Cô ngàn vạn đừng tức giận ——” Phùng Khác Chi nhanh chóng giơ tay lên đứng thẳng người lui về sau. Anh không để ý cửa xe nên đụng một cái “Cốp” vào đó, cái ót đau đến tê dại.

“Con mẹ ——”

Anh che lại cái ót, đau đến muốn chửi thề nhưng chợt thấy Mạnh Lan Đình xoay mặt nhìn lại đây thì vội vàng nuốt câu chửi lại giống như không có việc gì mà tiếp tục đi lui về sau giúp cô đóng cửa rồi tự mình về ghế lái, tắt đèn, khởi động ô tô phóng đi.

Rõ ràng bị đập rất đau lại làm bộ không có việc gì. Mạnh Lan Đình nhìn thấy việc này thì bỗng nhiên thấy buồn cười nhưng cố nén lại. Chút giận dữ cuối cùng trong lòng cô rốt cuộc cũng biến mất.

Đoạn đường tiếp theo rốt cuộc cũng không xảy ra chuyện gì khiến cô tức giận. Phùng Khác Chi cũng thành thành thật thật mà lái xe. Nhưng có lẽ vì vừa nãy anh đã lái đi quá xa nên hiện tại lại tốn mất một giờ, đến tận 10 giờ mới quay lại đường cũ.

“Mạnh tiểu thư có đói bụng không? Tôi mời cô đi ăn khuya nhé? Tôi biết có một chỗ bán đồ ăn vặt rất ngon. Cô giúp cấp dưới của tôi học toán rất là vất vả lại không chịu thu học phí nên đây coi như chút tâm ý của tôi.” Phùng Khác Chi quay mặt sang dùng ngữ khí mang theo chút lấy lòng nói.

“Cảm ơn ý tốt của Phùng công tử, tôi không đói bụng. Chu bá mẫu hẳn là đang đợi tôi, đã trễ thế này tôi cũng ngại để bà phải chờ.”

Anh không nói chuyện nữa, quay đầu tiếp tục lái xe. Lúc này anh tăng tốc độ, xe nhanh chóng dừng trước ngõ của Chu gia. Anh nhanh chóng xuống dưới thay cô mở cửa xe.

“Tới rồi, tôi đưa cô tới cửa.”

Mạnh Lan Đình lười nói thêm với anh cũng không để ý mà xuống xe đi luôn vào ngõ nhỏ. Phùng Khác Chi lập tức đi theo bên cạnh cô.

Đã không còn sớm, hàng xóm xung quanh đều đã ngủ khiến không gian vô cùng im ắng, bên tai chỉ có tiếng bước chân hai người vang lên trong ngõ nhỏ. Rất nhanh đã đến cuối con đường kia, tới trước cửa Chu gia.

Cửa sổ lộ ra ánh đèn. Chu thái thái nghe được tiếng gõ cửa thì nhanh chóng đi ra mở cửa.

“Chu thái thái, thật sự xin lỗi. Bởi vì cháu đi lạc đường nên tốn nhiều thơi gian hơn mới về đây, để ngài phải đợi lâu. Ngài yên tâm, lần sau tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn này nữa.” Không đợi Chu thái thái mở miệng, Phùng Khác Chi đã đi ra từ phía sau Mạnh Lan Đình, thành khẩn xin lỗi Chu thái thái.

“Không có việc gì thì tốt, không có việc gì thì tốt. Ta còn đang tự hỏi sao lại về trễ vậy.” Chu thái thái rất là nhiệt tình nói, “Phùng công tử có vào ngồi không chơi chút không?”

“Không được, Lan Đình dạy học đã vất vả rồi, Chu thái thái cùng giáo sư Chu cũng phải đi nghỉ sớm nên cháu không quấy rầy nữa. Lần tới tiện thì cháu sẽ đến quấy rầy. Cháu đi trước.” Phùng Khác Chi lễ phép từ biệt Chu thái thái, ngay sau đó xoay người rời đi.

Mạnh Lan Đình đứng ở cửa nhà có chút kinh ngạc quay đầu nhìn chằm chằm bóng dáng của anh. Cô có nghe lần không? Anh ta vừa gọi cô là “Lan Đình” hả? Lại còn gọi trôi chảy đến thế nữa chứ, làm như hai người thân thiết lắm ấy.

“Lan Đình, vào đi thôi.” Chu thái thái kêu cô một tiếng.

“Phùng công tử đúng là người biết lễ nghĩa. Cũng phải thôi, dù sao cũng xuất thân từ gia đình như thế cơ mà……”

Mạnh Lan Đình phục hồi tinh thần, dưới tiếng lầm bầm lầu bầu của Chu thái thái cô đi vào trong nhà.

Phùng Khác Chi trở lại xe nhưng không lập tức rời đi cũng không bật đèn. Anh duỗi tay lấy một điếu thuốc từ hộp thuốc lá màu bác trong hộc rồi châm lửa đốt. Anh ngậm thuốc lá trong miệng, đầu dựa vào sau ghế, hơi hơi nhắm mắt lại không nhúc nhích.

Một lát sau, trong bóng đêm anh nâng tay trái lên sờ sờ sườn cánh tay phải vẫn còn lưu lại cảm giác mềm như bông kia của mình rồi hít một ngụm khói thật sâu trước khi khởi động xe rời đi.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Tư 2019
H B T N S B C
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
2930  
error: Content is protected !!