Thượng công chúa – Chương 39

Trong viện đám nhỏ đùa giỡn chơi với nhau, trong lều có một đôi thiếu niên nam nữ ngồi song song trầm mặc.

—— ngài thật sự chưa từng hôn ta sao?

Ngôn Thượng hỏi một câu này khiến Mộ Vãn Diêu nghẹn họng không trả lời được. Quan hệ giữa hai bọn họ là kỳ quái nhất, không tính là bạn cũng không tính là tình nhân. So với bạn thì tốt hơn nhưng so với tình nhân thì lại kém một chút. Bọn họ ở bên nhau đa phần đều không nói gì, hoặc xấu hổ không dám nhìn đối phương……

Mộ Vãn Diêu hơi cong ngón tay, bàn tay đặt trên bàn gỗ, hối hận bản thân thất thố trước mặt bọn trẻ. Nàng không nhịn được nhớ đến vài lần nàng thân thiết với Ngôn Thượng:

Một lần là lúc bị lời chàng nói làm cho xúc động nên khó lòng kìm chế được;

Một lần là bị hành động săn sóc của chàng làm cho cảm động nên khó kìm lòng nổi;

Khoảng thời gian trước còn có một lần chia tay nàng bị sự tinh tế thấu hiểu của chàng lay chuyển nên cũng không kìm lòng nổi.

Dường như nàng luôn không kìm lòng được. Mộ Vãn Diêu ngửa đầu, ngơ ngác nhìn đỉnh lều. Hạt bụi bay múa, nàng nhìn nửa ngày sau đó mới dùng ngữ khí cổ quái nói: “…… Những cái đó sao có thể tính là hôn được?”

Hôn một người sao lại có bộ dáng đó chứ?

Ngôn Thượng ngồi bên cạnh, hàng mi rũ xuống khẽ run lên, môi mím lại không nói gì. Mộ Vãn Diêu quay tròn đôi mắt đẹp nhìn cái người không nói gì kia, thấy chàng ngồi đến thẳng tắp cứng đờ. Nàng nói: “Này, Ngôn cái gì kia.”

Ngôn Thượng thấp giọng: “Hử?”

Mộ Vãn Diêu: “Nói một câu đi.”

Ngôn Thượng im lặng một lát sau đó nói: “Nếu những cái đó không tính là hôn vậy tính là…… Cưỡng bách sao?”

Mộ Vãn Diêu không còn lời nào để nói. Vì thế hai bên lại tiếp tục trầm mặc. Khốn quẫn một lúc thì nhiệt độ trong lều cũng bắt đầu dâng cao khiến người ta không được tự nhiên. Mộ Vãn Diêu lại thấy bực bội và đè nén. Nàng gần như không kiên nhẫn với loại không khí cổ quái không sảng khoái này. Đang lúc nàng muốn phát tác thì một tôi tớ đứng ngoài lều gọi vào giải cứu hai người: “Nhị Lang, sách của ngài đều muốn dọn lên xe ngựa sao?”

Mộ Vãn Diêu và Ngôn Thượng đồng thời thở phào nhẹ nhõm. Sau đó hai người lại liếc đối phương một cái. Khóe môi chàng mang theo nụ cười lễ phép khách khí nói: “Để ta đi xem sách.”

Mộ Vãn Diêu đạm mạc đứng lên theo chàng sau đó thất thần nói: “Ta cũng đi xem.”

Ngôn Thượng: “……”

Chàng đúng là một lời khó nói hết mà nhìn nàng. Sau đó Mộ Vãn Diêu mới ý thức được mình vừa nói gì. Nàng lập tức cảm thấy túng quẫn cực kỳ, hận mình sao lại thất thần cơ chứ. Hiển nhiên Ngôn Thượng đang tìm cớ cùng nàng tách ra nhưng ai ngờ nàng lại thuận miệng nói một câu này, còn đi theo…… giống như nàng đang cố tình.

Nhưng Đan Dương công chúa đã nói ra thì làm sao thu hồi lại được? Mộ Vãn Diêu nhìn chàng nói: “Sao nào, không được sao? Ta chỉ nhìn xem sách của ngươi có cái gì có thể đưa cho đám nhỏ ở đây thôi mà.”

Ngôn Thượng than: “Điện hạ đúng là người có lòng tốt.”

Mộ Vãn Diêu không cảm kích: “Ta lấy sách của ngươi, lòng tốt ở đâu ra?”

Ngôn Thượng không nói nữa.

Đợi đi ra khỏi lều, tuy hai người vẫn một trước một sau như cũ nhưng cuối cùng cũng có khoảng cách, cảm giác cũng không căng thẳng như vừa nãy. Đến bên ngoài thì thấy đám thị nữ đang chờ, Mộ Vãn Diêu đi tới bên cạnh thị nữ của mình, tách ra một khoảng với Ngôn Thượng.

Đến trong phòng của chàng, Mộ Vãn Diêu thấy nhà ở quả nhiên đã sắp trống không. Nàng thất thần, muốn tùy tiện tìm một cái cớ để qua loa có lệ, nhanh chóng rời khỏi đây vì thế nàng trực tiếp đi qua chỗ chàng làm bộ làm tịch muốn giúp chàng thu dọn sách trên giá.

Ngôn Thượng: “Điện hạ không cần như thế……”

Mộ Vãn Diêu: “Dông dài.”

Nàng đưa lưng về phía chàng mà sửa sang lại sách, Ngôn Thượng nhìn bóng dáng nàng một lát rồi không nói gì nữa mà cùng tôi tớ thu dọn những thứ khác.

Mộ Vãn Diêu tùy ý lật giở đống sách, Xuân Hoa ở bên giúp nàng sửa sang lại. Khi một đống sách bị lấy đi rồi, Mộ Vãn Diêu nhìn thấy tận cùng bên trong giá có một cái hộp gỗ nhỏ. Nàng tiện tay lấy ra, muốn đưa nó cho Xuân Hoa. Nhưng Xuân Hoa đang bận rộn sửa sang lại sách khác nên không đón được cái hộp.

“Bang”, cái hộp rơi xuống đất, đồ bên trong rơi tứ tán, Mộ Vãn Diêu cũng bị dọa nhảy dựng. Nàng chột dạ nhìn quanh, thấy Ngôn Thượng vẫn ở phòng trong không đi ra, có lẽ chàng không nghe thấy động tĩnh này. Nng thở phào nhẹ nhõm rồi vội vàng ngồi xổm xuống thu dọn hộp gỗ.

Hộp gỗ này đều là thư từ viết tay, câu chữ rải rác, nhìn giống như gửi cho người khác nhưng vì sai nên bị giữ lại. Mộ Vãn Diêu thu lại đống bản nháp nhưng lại không nhịn được liếc vài cái. Nàng cầm lấy một bản nháp, đọc nhanh như gió, trong lòng đoán: Đây hẳn là thư Ngôn Thượng viết. Chỉ có một chữ sai, có chút chỗ không đúng là chàng sẽ xóa, không thể gửi ra ngoài. Mộ Vãn Diêu tùy tay lật thì thấy chàng viết rất nhiều thư cho bạn bè, cho cha Ngôn, cho em gái út. Hôm nay chàng quan tâm người bạn này lần trước bệnh đã khỏe hơn chưa, ngày mai lại gửi thư và tiền tài cho một người bạn khác, hoặc tiếp tế một người bạn đã nghèo đến sắp không có cơm ăn.

Lúc viết thư cho em gái út chàng sẽ lời lẽ tha thiết quan tâm đến mọi việc hàng ngày. Lúc đầu ở trên thư chàng nói có gửi cho em gái hai xấp vải, sau đó lại xóa đi đổi thành bốn xấp vải…… Chàng hổ thẹn nói mình không hiểu tâm tư của thiếu nữ, không biết em gái thích gì nên dứt khoát để nàng tự mình chọn.

Ở trong thư chàng dặn dò anh trai và chị dâu quan tâm trong nhà, khuyên cha đừng uống quá nhiều rượu; khuyên tam đệ đừng quá ham chơi mà phải chăm chỉ đọc sách, dù không làm quan thì đỗ tiến sĩ cũng tốt.

Lại có người bạn nào đó gửi đồ gì qua ăn ngon, chàng cảm thấy không tồi nên viết thư cảm ơn; Lại hỏi người bạn khác rằng ngày thành thân đã định ra có thay đổi gì không, nếu không thay đổi thì đúng ngày giờ mình sẽ tới dự tiệc……

Tóm lại thư nhiều vô số, đều là Ngôn Thượng đáp trả thư từ hằng ngày của mọi người. Tất cả đều là những việc vụn vặt, nhưng Mộ Vãn Diêu nghĩ rằng mỗi người nhận được thư của chàng đều sẽ cảm thấy chàng là người săn sóc. Bạn bè nói một câu chàng cũng nhớ rõ, bất kể ai đau ốm chàng cũng quan tâm…… Mộ Vãn Diêu lật giở đống giấy viết thư này mà thất thần. Nàng có chút hâm mộ những người bạn của Ngôn Thượng.

“Điện hạ?” Ngôn Thượng gọi nàng khiến Mộ Vãn Diêu bị đánh thức từ những cảm xúc này. Nàng vẫn ngồi xổm trên mặt đất, tay ôm đống nháp chàng bỏ đi, đầu ngẩng lên nhìn chàng đang đi ra từ phòng trong, đôi mắt quan tâm nhìn mình.

Ngôn Thượng thấy nàng ngẩng đầu, ánh mắt thất thần nên vội vươn tay ra ôn nhu nói: “Ngài làm rơi hộp gỗ sao? Không có việc gì, ta sẽ sửa sang lại, ngài không cần lo lắng.”

Mộ Vãn Diêu nhìn chàng vươn ngón tay thon dài như bạch ngọc ra thì trong lòng nghĩ không biết chàng đã vươn tay với bao nhiêu người rồi. Nàng hất tay chàng ra, tự mình đứng lên nhét cái hộp cho chàng sau đó có lệ nói: “Không mất một tờ, ngươi tự kiểm lại đi.”

Không đợi Ngôn Thượng nói lời cảm tạ nàng đã xoay người ra khỏi đó. Xuân Hoa có chút mờ mịt xin lỗi Ngôn Nhị Lang sau đó đuổi theo công chúa.

Ngôn Thượng nhíu mày như suy tư gì đó.

Mộ Vãn Diêu rời khỏi nhà của Ngôn Thượng thì trực tiếp đi tìm Tấn Vương phi lúc này còn đang bái phật. Nàng lãnh đạm nói mình không khoẻ, muốn về phủ trước. Tấn Vương phi mê mang không hiểu gì hết nhưng vì sợ bị bỏ lại nên nàng ta cũng đành theo công chúa lên xe đi về.

Ngày đó Mộ Vãn Diêu trở lại phủ công chúa, lúc xuống xe nàng nhìn phủ đệ đối diện còn đang người ra vào bận rộn…… rồi dứt khoát không để ý nữa.

Lúc màn đêm buông xuống, cơm tối đã ăn xong nên nàng lại lên tầng gác mái vừa ngồi vừa phe phẩy cây quạt. Thị nữ Xuân Hoa bưng điểm tâm đến cho nàng, thấy phủ đệ đối diện sáng ngời ánh nến, mọi người bên trong vẫn vội vàng.

Lúc này một thị nữ tới báo: “Điện hạ, Ngôn Nhị Lang vừa mới hồi phủ nói là muốn thỉnh an ngài đồng thời cảm tạ ngài hôm nay đã đến trong chùa hỗ trợ.”

Mộ Vãn Diêu nắm lấy cây quạt, không chút để ý nói: “Không cần thỉnh an, ta cũng không hỗ trợ gì, bảo hắn đi về đi.”

Thị nữ nói: “Ngôn Nhị Lang tặng trà đến……”

Mộ Vãn Diêu lười biếng: “Lui đi, phủ công chúa của ta không thiếu trà.”

Thị nữ lập tức lui xuống.

Xuân Hoa vẫn đứng ở phía sau Mộ Vãn Diêu quan sát sắc mặt của nàng một lúc lâu rồi mới chần chừ nói: “Điện hạ, nô tỳ muốn xin nghỉ.”

Mộ Vãn Diêu nhìn nàng ta hỏi: “Làm sao vậy?”

Xuân Hoa nói: “Ca ca và tẩu tẩu nô tỳ tới Trường An định cư, còn có mẫu thân nô tỳ cũng tới nên nô tỳ muốn đi hỗ trợ.”

Mộ Vãn Diêu gật đầu đáp: “Ta đã biết.”

Xuân Hoa cảm tạ công chúa rồi lại thấy Mộ Vãn Diêu vẫn ngồi ở chỗ cũ nhìn chằm chằm phủ đệ phía đối diện mà ngây người thì do dựa nửa ngày, cuối cùng vẫn quan tâm hỏi: “Điện hạ làm sao vậy?”

Mộ Vãn Diêu kinh ngạc: “Cái gì mà ‘làm sao vậy’?”

Xuân Hoa nói: “Từ buổi chiều trở về điện hạ đã không thích hợp. Ngày thường Ngôn Nhị Lang tới thỉnh an điện hạ có rảnh sẽ gặp hắn nhưng hôm nay lại không. Không gặp cũng được nhưng sao ngài còn ngồi đây nhìn phủ đệ đối diện…… Nô tỳ thực khó hiểu.”

Mộ Vãn Diêu không nói. Gió mùa hạ thổi qua sườn mặt như ngọc của nàng, đẹp không gì sánh được. Nhưng dưới vẻ đẹp đó cất giấu nỗi lòng băng lạnh. Xuân Hoa ngồi xổm bên cạnh Mộ Vãn Diêu, có chút thương tiếc công chúa như thế này.

Nàng vẫn nhớ rõ lúc mới tới bên người Đan Dương công chúa để hầu hạ đã hơi sợ hãi bởi vì nghe nói người quyền quý đều không coi tôi tớ là người. Nhưng rất nhanh Xuân Hoa lại yên tâm vì chủ nhân của nàng là một vị công chúa còn thiếu niên, lại rất ôn nhu. Nàng ấy không đánh mắng tôi tớ, lại cùng bọn họ nói chuyện phiếm giống như bạn bè. Ngay cả lúc nàng đi hòa thân cũng giải tán mọi người, không đành lòng để bọn họ cùng tới Ô Man chịu tội……

Nhưng đó đều là trước đây. Hiện tại mỗi người đều cảm thấy Đan Dương công chúa tính tình cực kỳ khó chịu, cả ngày vui buồn bất chợt. Nhưng người ở Trường An có ai biết đêm đó ở Ô Man Mộ Vãn Diêu đem bọn họ giết một đường sống trở về. Cũng chẳng ai biết tự tay nàng đã phóng hỏa cả Ô Man.

Đan Dương công chúa không phải người thông minh có thể mưu tính, nhưng Xuân Hoa lại thấy nàng là chủ nhân duy nhất coi trọng người bên cạnh. Trái tim điện hạ ôn nhu như vậy, nhưng chẳng ai biết.

Quỳ gối bên chân Mộ Vãn Diêu, Xuân Hoa ôn nhu nói: “Điện hạ, nô tỳ theo ngài nhiều năm như thế, nếu ngài có việc gì có thể nói với nô tỳ. Dù nô tỳ không thể giúp ngài nhưng để ngài giải tỏa cảm xúc cũng tốt.”

Mộ Vãn Diêu cúi mắt nhìn Xuân Hoa một cái, nàng có chút kinh ngạc lại có chút buồn cười hỏi: “Sao, ngươi cảm thấy ta đang khổ sở ư?”

Xuân Hoa an tĩnh nhìn nàng. Lúc này Mộ Vãn Diêu thu lại ý cười trên môi, mắt híp lại, biểu tình trên mặt trở nên trống rỗng. Khi Xuân Hoa cho rằng Mộ Vãn Diêu sẽ không nói gì thì nàng lại cất giọng trầm thấp khó nghe trong bóng đêm: “Kỳ thật cũng không có gì việc gì lớn, ta chỉ hâm một những kẻ bên cạnh Ngôn Thượng.”

Xuân Hoa cái hiểu cái không, còn Mộ Vãn Diêu lại tự giễu nói: “Sau đó ta đột nhiên phát hiện hóa ra ở trong lòng hắn ta cũng chẳng có gì đặc biệt, không phải là duy nhất.”

Xuân Hoa khó hiểu hỏi: “Điện hạ có ý gì?”

Mộ Vãn Diêu nói: “Hắn chưa bao giờ viết thư cho ta, không dặn dò ta có cái gì cần chú ý. Hắn không quan tâm ta ban đêm ngủ ngon không hay gần đây ta đang bận gì. Hắn tựa như một khúc gỗ, ta chọc một chút thì hắn động, ta không chọc thì hắn giống như đã chết. Trước kia ở Lĩnh Nam hắn còn miễn cưỡng quan tâm ta, thường đưa chút đồ vật hoặc chọc ta cười một chút.

Hiện tại tới Trường An rồi, từ tháng hai tới giờ đã là ba tháng. Trong thời gian đó ta chẳng gặp hắn được bao nhiêu lần. Ta trách tội hắn không tới thỉnh an, vì thế hắn tới thỉnh an; ta trách tội hắn không nói lời nào, cho nên hắn nói chuyện. Ta cho rằng hắn chính là người như thế, nhưng chiều nay ta mới phát hiện hắn chỉ lãnh đạm với ta thôi, đối với người khác hắn rất tốt.”

Xuân Hoa lặng im một lúc lâu mới thấp giọng nói: “Điện hạ không biết Ngôn Nhị Lang khó xử sao?”

Mộ Vãn Diêu nhếch khóe môi có chút tự giễu nói: “Ta biết, hắn vì tị hiềm, sợ quá quan tâm ta thì ta sẽ nghĩ ngợi, sợ đối với ta quá tốt thì ta sẽ cùng hắn dây dưa không rõ. Rồi hắn lại sợ tới quá gần phủ công chúa sẽ bị người hiểu nhầm là nịnh bợ ta. Hắn quả là khó khăn, vừa không thể đắc tội lại không thể khiến ta hiểu lầm, vừa muốn thể hiện sự quan tâm vừa muốn nói với ta đây chỉ là bạn bè, quân thần chứ không có ý khác. Hắn mọi mặt đều chu toàn như thế, duy trì cục diện gian nan hiện nay khiến ta không thể không đồng tình mà khen hắn một tiếng thủ đoạn giỏi.”

Xuân Hoa lại lặng im, sau đó nhẹ giọng hỏi: “Như vậy không tốt sao?”

Mộ Vãn Diêu đáp: “Kỳ thật khá tốt. Ta cũng không có lòng gì với hắn, cũng hy vọng hắn không có tâm tư khác. Nhưng ta, chỉ là……”

Nàng nhìn bóng đêm yên tĩnh và phủ đệ sáng ánh nến ở đối diện, nhẹ dùng cây quạt che lại mặt chỉ để lộ ra đôi mắt. Mộ Vãn Diêu u buồn nói: “Chẳng qua ta hơi ghen ghét những kẻ hắn có thể đối xử tốt mà không cần cố kỵ. Ta ghen ghét Ngôn Hiểu Chu sao lại có vận khí tốt như vậy, có được một huynh trưởng như Ngôn Thượng? Một vị ca ca ngày ngày viết thư cho nàng ta, hỏi ăn có ngon không, ở có thoải mái không, có muốn gì hay thích gì không. Ngày nào ca ca cũng nhớ nàng ta, hôm nay đưa vải, ngày mai đưa đồ ăn vặt. Ngôn Hiểu Chu chỉ cần nói không thích thì hắn sẽ không gửi nữa.

Hắn và Ngôn Hiểu Chu suốt đêm viết thư, nội dung toàn là những thứ vớ vẩn, nhưng bọn họ lại viết đến vui vẻ. Hắn kể chuyện xưa cho muội muội của mình, nói về phong tục ở Trường An, lại nói đợi mình ổn thỏa sẽ đón nàng ta đến đây ở…… Sao hắn lại đối xử với Ngôn Hiểu Chu tốt như vậy?”

Xuân Hoa nhẹ giọng đáp: “Bởi vì đó là muội muội của hắn.”

Mộ Vãn Diêu nói: “Vì sao ta không thể là muội muội của hắn chứ? Một vị công chúa của Đại Ngụy như ta vì sao không có người nào đối xử tốt với ta như thế?”

Xuân Hoa không nói gì. Trước kia khi Nhị hoàng tử còn sống cũng đối xử với điện hạ rất tốt…… Nhưng sau khi Nhị hoàng tử chết thì mọi thứ đều thay đổi. Hoàng Hậu, hoàng đế đều thay đổi…… Mỗi người ở bên cạnh Đan Dương công chúa không lợi dụng nàng thì chính là đang chờ để lơi dụng nàng. Đan Dương công chúa không được ai đối xử thật lòng nên nàng mới hâm mộ những kẻ bên cạnh Ngôn Nhị Lang.

Vì an ủi công chúa nên Xuân Hoa nói lời trái với lương tâm: “…… Có lẽ Ngôn Nhị Lang chỉ đang mua danh chuộc tiếng.”

Mộ Vãn Diêu lại nói: “Nhưng hắn không thèm mua danh chuộc tiếng với ta.” Nàng tự giễu: “Có phải do ta yêu cầu quá cao, hơi quá mức không?”

Xuân Hoa cố nén nước mắt nói: “Hy vọng có người đối với mình tốt thì có gì mà quá mức?”

Thị nữ quỳ gối bên chân công chúa, thương tâm rơi lệ, trong lòng thật sự thương tiếc công chúa. Người ta luôn nói hoàng đế là người cô đơn nhưng hiện tại Mộ Vãn Diêu và người cô đơn có gì khác nhau đâu? Nàng không có bạn bè, không có người thân, nhìn khắp kinh thành này cũng chỉ thấy kẻ địch. Trường An to như thế nhưng Mộ Vãn Diêu không tín nhiệm bất kỳ kẻ nào.

Xuân Hoa vì công chúa mà thương tâm nửa ngày. Sau đó nàng ta lau nước mắt, trong lòng hạ quyết tâm. Trái tim nàng ta đập bang bang, nắm tay công chúa hỏi: “Vậy rốt cuộc điện hạ muốn có được cái gì từ trên người Ngôn Nhị Lang?”

Mộ Vãn Diêu không hiểu Xuân Hoa nói gì, nàng rũ mắt nhìn nàng ta hỏi: “Ngươi có ý gì?”

Xuân Hoa cố lấy dũng khí, lần đầu tiên xúi giục công chúa: “Điện hạ muốn ở cùng một chỗ với Ngôn Thượng thì …… thì cũng dễ dàng, chỉ cần hạ thuốc là xong. Dù sao hiện tại hắn cũng ở ngay bên cạnh.”

Mộ Vãn Diêu ngẩn ra sau đó ngước mắt, thật sự nghiêm túc xem xét cơ hội này nhưng sau đó lại lắc đầu nói: “Cũng không chỉ là cùng lên giường. Ta còn muốn hắn đối xử tốt với ta, tính nết hắn quá tốt, ta hy vọng bên cạnh mình có một người như thế. Ta tham lam sự ôn nhu của hắn.”

Trong lòng Xuân Hoa kêu trời, nghĩ thầm đây không phải hiện tượng tốt. Điện hạ hình như càng ngày càng muốn nhiều hơn…… Nàng ta nói: “Nhưng điện hạ cũng đâu có gả cho hắn.”

Mộ Vãn Diêu ừ một tiếng nói: “Đúng vậy.”

Trong bóng đêm yên tĩnh Xuân Hoa nhẹ giọng nói: “Cái này thì khó rồi.”

Mộ Vãn Diêu uể oải lặp lại một lần: “Đúng vậy.”

An tĩnh một lát sau Mộ Vãn Diêu nghe thấy Xuân Hoa nhẹ giọng nói: “Điện hạ…… Đây không phải hiện tượng tốt. Đau dài không bằng đau ngắn, không bằng điện hạ thử chặt đứt đi, đỡ để ngày sau bị thương.”

Mộ Vãn Diêu nhắm mắt, lông mi nhẹ nhàng run rẩy. Hơi thở của nàng phất qua quạt lông, thật lâu sau Xuân Hoa đều không nghe thấy nàng nói chuyện. Vì thế nàng ta nhẹ nhàng thở dài, vừa đứng dậy lại nghe thấy Mộ Vãn Diêu nhẹ nhàng nói: “Để ta thử xem.”

Xuân Hoa thấy mắt chua xót, rũ mắt nhìn công chúa điện hạ đang cuộn người như đứa nhỏ rúc trong ngực mẹ. Mộ Vãn Diêu nhắm mắt, xoay người lại, bóng dáng gầy yếu mỏng manh.

Tình đã nảy nở nhưng lại vì sợ hãi mà từ bỏ.

Xuân Hoa biết điều này rất khó…… Nhưng là một công chúa đã từng hòa thân, quả thật Mộ Vãn Diêu không có cơ hội để tùy hứng. Tình cảm có thể cho đi cũng có thể thu lại một cách dễ dàng mới là điều tốt nhất cho Mộ Vãn Diêu.

Mộ Vãn Diêu quả thật là một vị công chúa đủ lạnh lẽo, tàn nhẫn. Nàng nói phải thử một chút thì mấy ngày kế tiếp nàng thật sự không hỏi Ngôn Nhị Lang một câu, cũng không ngồi trên gác mái nhìn sang phủ đệ đối diện nữa.

Ngày ngày Ngôn Thượng đến Hoằng Văn Quán thì ngày ngày Mộ Vãn Diêu cũng đi dự tiệc, gặp đại thần, gặp Thái Tử. Bọn họ ở cùng một con hẻm nhưng lại chưa từng chạm mặt. Mộ Vãn Diêu lại trở lại thành vị công chúa lãnh đạm không có bất kỳ tình cảm gì.

Lúc hoàng hôn, trời đổ mưa. Ngôn Thượng ra khỏi Hoằng Văn Quán, đứng dưới hành lang nhìn trời đổ mưa mà thở dài. Trường An nhiều mưa, nhưng buổi sáng hôm nay lúc ra cửa trời vẫn sáng sủa vì thế chàng mới quên không mang ô. Ai biết đến chạng vạng lại mưa tầm tã thế này?

Hiện tại trong Hoằng Văn Quán chỉ còn mỗi mình chàng, cho dù có muốn mượn ô cũng khó. Ngôn Thượng đứng dưới hành lang nhìn mưa, định chờ khi nào mưa nhỏ hơn chàng sẽ về. Lúc đang chờ đợi, chàng ngước nhìn màn mưa, trong lòng không khỏi thất thần nhớ tới chuyện cũ.

Nhớ đến duyên phận của chàng và Mộ Vãn Diêu hình như đều ở dưới màn mưa to. Lần đầu gặp nàng giữa đường cũng là lúc mưa lớn, trong màn mưa hắn nhìn thấy nữ lang cao ngạo ngồi trên ngựa phe phẩy quạt. Ai biết được nàng lại chính là Đan Dương công chúa đại danh đỉnh đỉnh chứ?

Lúc sau hai người càng quen lâu thì mọi ràng buộc hình như cũng liên quan đến mưa, giống như giữa bọn họ có một tầng sương mù mênh mông bao trùm……

Ngôn Thượng nghĩ đến đây thì khóe miệng không nhịn được cười nhỏ. Nhưng rất nhanh chàng đã hoàn hồn, lại xuất thần nghĩ tới chuyện khác. Chàng nhớ đến từ đầu tháng 5 đến giờ chàng chưa gặp công chúa một lần nào. Có đôi khi chàng tới bái kiến nhưng người trong phủ công chúa đều nói nàng không ở đó. Không biết vì sao nàng không chịu gặp chàng…… Là chàng làm sai chuyện gì sao?

Ngôn Thượng hồi tưởng lần cuối hai người gặp nhau, lại cẩn thận chọn lọc cũng không cảm thấy ngày đó xảy ra chuyện gì khác thường. Chẳng lẽ vì chàng hỏi nàng câu “Ngài thật sự chưa hôn ta sao” mà nàng giận ư? Nhưng nàng không phải người sẽ vì một câu này mà mang thù…… Nàng rõ ràng là một cô công chúa nhỏ thích mang thù nhưng quên cũng nhanh.

Trong màn mưa, nỗi lòng Ngôn Thượng loạn lên. Bỗng nhiên chàng nghe thấy tiếng xe ngựa lách cách vang lên. Chàng híp mắt nhìn về phía trước thì thấy một chiếc xe ngựa có lọng che đang từ từ đi tới. Nhìn chiếc xe ngựa hoa lệ như thế, ngực Ngôn Thượng không nhịn được nảy lên, sinh ra chút tâm tư cổ quái. Chàng nghĩ, chẳng lẽ là…… Mộ Vãn Diêu? Nàng biết chàng bị nhốt ở Hoằng Văn Quán nên đến đón ư?

Loại chờ mong không nên có này khiến tim người ta đập bang bang, khiến tâm tư người ta thất thần. Ngôn Thượng ngơ ngẩn đứng tại chỗ, trong lòng thuyết phục nhất định bản thân đang nghĩ nhiều, sao có thể là nàng được. Nhưng trong đầu chàng lại có một giọng nói khác rằng điều này hoàn toàn có khả năng. Nàng chính là người mạnh miệng nhưng mềm lòng. Bản thân nàng có khi cũng không biết tại sao mình lại làm một số việc.

Xe ngựa ngừng trước cửa Hoằng Văn Quán. Ngôn Thượng đứng thẳng đến cứng đờ, trơ mắt nhìn xe ngựa dần dừng lại, cũng không biết mình có nên lên hay không, rồi lúc đối mặt với Mộ Vãn Diêu đã lâu không gặp thì phải nói gì…… Mãi đến khi một giọng nữ tử truyền ra từ trong xe: “Sao Ngôn lang vẫn còn ở đây?”

Đây không phải giọng của Mộ Vãn Diêu. Ngôn Thượng lập tức bình tĩnh lại. Chàng nhìn nhìn, cố nhận ra chiếc xe ngựa trước mặt nhưng xa phu này chàng chưa từng gặp bao giờ. Màn xe xốc lên, một khuôn mặt thiếu phụ phong tình hiện ra.

Không phải Mộ Vãn Diêu.

Chàng cố nén mất mát khó hiểu trong lòng mà chắp tay hành lễ: “Hóa ra là trưởng công chúa điện hạ.”

Lư Lăng trưởng công chúa dựa vào cửa sổ xe, nhìn thiếu niên lang đứng dưới hành lang. Chỉ thấy bóng dáng chàng như trúc, tay áo bị nước xối ướt một mảng. Mắt trưởng công chúa buồn bã nhưng vẫn cười nói: “Ngôn lang hà tất phải khách khí thế? Ngươi bị mưa không về được thì có thể lên xe, ta sẽ cho ngươi đi nhờ một đoạn.”

Ngôn Thượng ôn hòa nói: “Không dám làm phiền điện hạ. Thần ở Hoằng Văn Quán đợi một lát……”

Trưởng công chúa đánh gãy lời chàng: “Ngôn lang, mưa lớn thế này ngươi định chờ tới tháng năm nào? Lên xe đi, vừa lúc ta cũng có lời muốn hỏi ngươi.”

Ngôn Thượng hơi ngây ra, lại nghĩ tới Phùng Hiến Ngộ từng cảnh cáo mình phải cẩn thận Lư Lăng trưởng công chúa. Ngôn Thượng cho rằng mình và trưởng công chúa mà có kết thù thì cũng chỉ vì vị trí Thám Hoa ngày đó…… Chàng không muốn đắc tội người này nên nếu có cơ hội nói rõ ràng thì cũng tốt. Vì vậy chàng cũng vén áo bào lên xe ngựa, ôn nhu nói: “Thần cung kính không bằng tuân mệnh.”

Trưởng công chúa cười khẽ: “Ngôn lang, ta chính là thích ngươi ôn nhu săn sóc người như thế.”

Nàng ta lười biếng vươn tay đốt hương trong xe, lại nhẹ vẫy tay để làn hương tỏa ra khắp xe.

Chạng vạng ngày hôm đó, nước mưa rơi tí tách. Lúc Ngôn Thượng lên xe của trưởng công chúa thì đồng thời xe ngựa của Mộ Vãn Diêu cũng từ ngõ nhỏ đi vào, chạy đến trước phủ của mình. Nàng vừa mới từ chỗ Thái Tử về, lúc này ngồi trong xe ngựa trầm tư nghĩ việc trên triều. Vừa rồi Mộ Vãn Diêu mới biết Thái Tử quản Hộ Bộ nhưng thiếu tiền…… Hiện giờ việc này bức cho mọi người đều khó tiến một bước.

Nhưng Thái Tử đang làm cái gì? Sao lại thiếu nhiều tiền thế? Nếu nàng có thể giúp Thái Tử giải quyết việc này thì có phải địa vị của nàng sẽ lên cao hơn không?

Đang nghĩ tới chuyện này thì có thị vệ ở bên ngoài gõ cửa bẩm báo: “Điện hạ, phía trước có xe ngựa dừng lại.”

Mộ Vãn Diêu theo bản năng cảm thấy là Ngôn Thượng, bởi vì trong con ngõ nhỏ này ngoài phủ công chúa thì chỉ có nhà của chàng. Nhưng Ngôn Thượng là tên quỷ nghèo, chàng làm sao có tiền mua xe?

Mộ Vãn Diêu không muốn thấy Ngôn Thượng, nàng đang muốn dặn dò để xe ngựa của mình nhường đường thì có một giọng thiếu niên thanh lãnh truyền đến: “Điện hạ.”

Là giọng của Vi Thụ.

Mộ Vãn Diêu xốc màn xe lên và nhìn thấy Vi Thụ đang đứng trong mưa, đằng sau có tôi tớ che ô cho hắn. Cả người hắn lạnh lẽo như tuyết, tay chắp lại hành lễ với nàng.

Chiếc xe ngựa kia hiển nhiên là của Vi Thụ chứ không phải của Ngôn Thượng. Mộ Vãn Diêu ảo não vì mình đoán sai nhưng vì đã lâu không thấy Vi Thụ nên mắt nàng cũng không nhịn được sáng lên một chút. Mỹ thiếu niên nhẹ nhàng và ung dung thì có ai không thích chứ?

Mộ Vãn Diêu cười cười nói: “Cự Nguyên có việc tới gặp ta sao? Ở lại trong phủ dùng bữa tối nhé.”

Vi Thụ ngẩn ra một chút sau đó nói: “Thần tới tìm Ngôn nhị ca vì nghe nói hôm nay huynh ấy dọn nhà. Lần đầu tiên thần tới, không nghĩ huynh ấy lại ở đối diện phủ của điện hạ.”

Mộ Vãn Diêu “A” một tiếng.

Vi Thụ đứng trong mưa nhìn Mộ Vãn Diêu ngồi trong xe ngựa. Hắn nghi hoặc mà ngửa đầu nhìn công chúa. Hắn không phải một người biết cư xử khéo léo, cũng không biết công chúa lúc này đang xấu hổ. Công chúa không nói lời nào thì hắn cũng chỉ có thể trầm mặc mà nhìn, không thể giúp công chúa giải vây như Ngôn Thượng……

Không có người giải vây, Mộ Vãn Diêu quẫn bách vô cùng, hận đến mức lập tức buông mành không thèm để ý tới Vi Thụ.

Ngôn nhị ca.

Hừ, gọi thân thiết nhỉ…… thân thiết quá đó.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Tám 2019
H B T N S B C
 1234
567891011
12131415161718
19202122232425
262728293031  
error: Alert: Content is protected !!