Hòn đảo nhỏ kế tiếp – Chương 40

Mấy người đàn ông gồm cả Người Mù đều là những người đang ở tuổi sung mãn nhất nên vết thương ngoài da khỏi rất nhanh.

Đến tối hôm đó Người Mù hạ sốt, lại được Hòa An bố trí vào nghỉ ngơi trong phòng anh. Còn bản thân anh thì không biết xấu hổ mà chui vào phòng Bối Chỉ Ý.

Cảnh sát tới vài lần rồi lại đi, nguyên nhân cháy cũng được xác định là do người đốt. Có sáu chỗ bắt lửa, mà vườn ươm của Victor thì hoàn toàn bị thiêu rụi.

Lúc cảnh sát ở đó thì Người Mù không nói một lời, Victor cũng không nhìn thấy được viên cảnh sát mình đã nhìn thấy trong đám cháy.

Sau khi cảnh sát đi rồi Người Mù mới sờ soạng bò xuống từ trên giường, sau đó quỳ xuống trước mặt mọi người. Vốn anh ta nói tiếng Anh rất lưu loát nhưng không biết có phải vì phần đầu bị thương hay không mà anh ta vừa khóc vừa lắp bắp, vất vả lắm mới lộn xộn kể rõ sự tình ngày hôm đó.

Ban đêm trước ngày người đầu tư đến đám săn trộm đã bắt Người Mù và mẹ hắn. Hắn không biết bọn họ làm sao mà biết bọn họ vẫn luôn lén lút mật báo giúp đỡ cảnh sát và tình nguyện viên. Sau khi bị bắt hắn bị đánh một trận.

Vườn ươm là do hắn đốt, đám săn trộm kia lấy mẹ hắn ra làm uy hiếp bắt hắn phải đi phóng hảo theo đúng thời gian.

Hắn nghe lời đốt vườn ươm rồi nhưng đám người kia vẫn không chịu thả mẹ hắn ra, thế nên hắn ở trong rừng cây tranh chấp với bọn người kia. Hắn không biết vì sao bọn họ muốn bắt Victor, hắn chỉ biết bọn họ khiêng Victor lúc đó đã ngất đi đến chỗ đầm lầy kia.

Hắn nói lúc ấy hắn khônng muốn dẫn Victor đến rừng cây nên mới cố ý tránh đến sâu trong rừng, ai ngờ Victor bận cứu hỏa mà vẫn đi theo.

Không biết có phải vì bản thân phóng hỏa đốt vườn ươm không mà lúc nói chuyện với Victor, phản ứng của hắn rất lớn, cả người đều run lên, sau đó Victor dứt khoát đi ra ngoài luôn.

Những gì hắn nói sau đó càng hỗn loạn hơn. Hắn nói đám người kia ném mẹ hắn xuống đầm lầy ngay trước mặt hắn, lại đánh hắn một trận.

Hắn không biết mẹ hắn có được cứu ra không, cũng không biết đám người này vì sao muốn để hắn và Victor đang hôn mê ở lại cánh rừng kia.

Thoạt nhìn hắn có vẻ rất sợ việc mình đã phóng hỏa bị cảnh sát phát hiện nên thảm thiết hy vọng Victor có thể tha thứ cho hắn, đừng nói chuyện này ra.

Hắn cũng cầu Hòa An, hy vọng được tiếp tục ở lại căn cứ. Đám thợ săn kia đã biết thân phận của hắn nên hắn không dám trở lại phía nam đảo nữa. Hắn sợ nếu hắn về thì sẽ phải trải qua những việc kia.

Hòa An cũng không thể không đồng ý. Mấy năm nay Người Mù đã làm rất nhiều việc để ngăn cản đám săn trộm. Mẹ hắn hiện tại vẫn chưa rõ sống chết, bản thân hắn lại bị đánh còn nửa cái mạng nên Victor căn bản cũng không có ý trách hắn. Bọn họ tạm thời để hắn lại căn cứ.

Nhưng Hòa An vẫn có chút nghi hoặc.

Buổi tối lúc Người Mù nghỉ ngơi, mấy tình nguyện viên bọn họ mở cuộc họp ở phòng thể thao.

Có quá nhiều chỗ Người Mù nói không rõ. Từ tin tức hắn cung cấp, thoạt nhìn đoán săn trộm bắt hắn và mẹ hắn chỉ vì trừng phạt việc hắn mật báo. Hắn không biết chuyện phóng hỏa vườn ươm để làm gì, cũng không biết vì sao bọn họ lại đánh ngất Victor và càng không biết nguyên nhân sâu xa đằng sau của cả sự kiện.

Mọi chuyện xảy ra gần đây đều khiến Hòa An có cảm giác mọi việc quá mức lưu loát, nhưng nếu suy nghĩ kỹ thì vẫn thấy thiếu một khối nào đó.

Mọi việc đều khiến anh mơ hồ không đoán được động cơ ban đầu. Anh viết hết những nghi hoặc của mình lên giấy, sau đó dán lên tường. Ba người đàn ông vẻ mặt nghiêm trọng bắt đầu đoán mò.

Nghi vấn lớn nhất của Victor chính là vì sao bọn người kia lại phải tốn sức lực lớn phóng hỏa vườn ươm? Có rất nhiều người trên thế giới đang nghiên cứu cách cứu các loài cây lâm nguy. Tuy chỗ này của anh ta gặp tổn thất lớn nhưng mọi số liệu nghiên cứu vẫn đó, cái bọn họ tổn thất chỉ là thời gian.

Victor không hiểu vì sao bọn họ phải nháo lớn để phóng hỏa vườn ươm.

“Hiện tại nhớ lại thì có lẽ bọn chúng đánh ngất tôi là để tôi không thể quay lại tìm người hỗ trợ chứ không phải muốn mạng của tôi.” Victor sờ sờ cục u to tướng trên trán do bị đánh. Anh ta suy nghĩ rồi nói, “Bọn họ có giấu cái gì trong vườn ươm mà cần hủy ư?”

Cho nên mới gây ra cuộc náo loạn này?

“Không có khả năng.” Itani lắc đầu, “Lúc anh mất tích chúng tôi vì tìm anh nên đã lật mỗi góc của vườn ươm, thậm chí cả hang núi không người tôi và Hòa An cũng đã nhìn qua. Tôi không nghĩ bọn chúng có thể giấu thứ gì trên đảo này chứ đừng nói ở vườn ươm nơi chúng ta thường qua lại.”

Ngoại trừ nghiên cứu sinh vật biển thì Itani còn nghiên cứu cả động vật trong rừng mưa nhiệt đới. Vườn ươm kia anh ta đã tới nhiều lần nên vô cùng quen thuộc.

“Đám cháy lần này tuy là do Người Mù gây ra nhưng lúc chúng tôi làm cứu hộ đã phát hiện rất nhiều chứng cứ có người phá hoại. Lúc cảnh sát rời khỏi đây có mang đi mấy người. Chuyện lần này có khả năng giống bức thư chứa độc lần rước, đám săn trộm có lẽ bị bắt đi không ít.” Hòa An cau mày nói, “Nhưng tôi vẫn cảm thấy…… Có người đang ở sau lưng làm việc giống với chúng ta.”

Hai chuyện này kỳ thật không có lơi gì cho đám săn trộm. Nếu bỏ qua chuyện của Người Mù thì đám săn trộm trước nay luôn cẩn thận lúc này lại giống như bị quỷ ám mà trở nên ngốc nghếch tự gây tổn hại cho mình. Nhưng mấu chốt là bọn họ không đoan được mục đích của đám săn trộm là gì.

Bối Chỉ Ý nhấp nhấp miệng.

Cuộc họp kiểu như này cô đã từng trải qua khi còn làm ở công ty cũ. Từ trước đến nay cô chưa từng tham gia phát biểu mà chỉ im lặng phụ trách ghi chép nội dung cuộc họp. Hòa An cũng biết tính cô nên chưa bao giờ buộc cô phát biểu gì trong trường hợp này.

“Cái kia……” Cô nhỏ giọng mở miệng khiến ba người kia đồng thời quay lại, bô dạng hơi kinh ngạc.

Bối Chỉ Ý nuốt một ngụm nước miếng. Cô vẫn không bỏ được thói quen xấu này. Nếu chỉ có mình Hòa An thì cô giống như có thể cơi mở hơn, nhưng khi gặp phải chuyện này, bị tất cả mọi người chú ý thì cô vẫn miệng khô lưỡi khô mà khẩn trương.

Cô ép bản thân nhìn thẳng vào mắt Hòa An nói, “Đêm qua em nhận được một bưu kiện, liên quan tới phương án quảng cáo bảo vệ cá mập.” Cô đưa tờ giấy có đóng dấu cho Hòa An.

“Dựa theo kế hoạch, em đã liên hệ đám người trung gian. Bốn ngày trước bọn họ đã tung tin đồn có hàng giả, mấy nhà chúng ta chọn cũng đã bắt đầu độn hàng vào.” Cô nhỏ giọng nói, “Nhưng tình huống tốt hơn lúc trước chúng ta lên kế hoạch nhiều.”

Phương án này có chút nguy hiểm, việc kinh doanh vây cá là lén lút vì thế bọn họ khó đảm bảo những nhà kia có phối hợp hay không, phối hợp thế nào, đến đâu. Cô từng tính toán đến rủi ro nhưng lúc này công việc thuận lợi hơn mức bình thường.

“Tin tức về hàng giả truyền rất nhanh, hơn nữa thị trường cũng thật sự xuất hiện số lượng hàng giả lớn.” Lúc này ba người kia đều nghe rất nghiêm túc vì thế Bối Chỉ Ý bắt đầu nói nhanh hơn, “Tiết tấu này giống như có người đang chờ chúng ta tung lời đồn thì sẽ lập tức biến nó thành thật.”

Không cần cô thuyết phục, đám người bàn kia đã bắt đầu trộn hàng giả để kiếm lời.

“Trong ngàng quảng cáo thì sợ nhất là gặp phải tình huống này.” Không giống biểu tình như lọt vào sương mù cảu đám Hòa An, thoạt nhìn Bối Chỉ Ý lại rất trấn định.

“Nếu có một phương án mà dư luận không hiểu sao lại nghiêng về một phía, hơn nữa phương hướng đó lại giống như mục đích chúng ta muốn thì chứng tỏ có người khác tham gia vào dự án đó.”

“Có người muốn kiếm lời thông qua phương án quảng cáo của chúng ta.” Bối Chỉ Ý ôn nhu nói nhưng một lời là trúng đích. “Ban đầu em nghĩ rằng đám người trung gian kia để lộ tin, nên có người muốn nhân lúc thị trường hỗn loạn để ăn chênh lệch.”

Điểm này cô đã trình bày trong kế hoạch ban đầu, cũng đã tính rõ tỉ lệ. Trong khoảng tỉ lệ kia thì bọn họ vẫn có thể khống chế. Chính vì thế nên lúc đầu Bối Chỉ Ý không quá để ý. Lúc này sự chú ý của cô đặt hết lên người Hòa An, cô phát hiện anh thích ăn cay, bị bỏng nghiêm trọng như thế nhưng vẫn lén lút ăn tương ớt sau lưng cô.

Mãi đến hôm nay bọn họ nói ra những điểm đáng ngờ thì cô mới thấy cách thức này quen thuộc.

“Hiện tại chúng ta gặp phải vấn đề này cũng giống với vấn đề của chiến dịch quảng cáo, tức là có người thứ ba tham dự vào.”

“Em không đoán được mục đích của bọn họ nhưng có thể khẳng định bọn họ nhằm vào đám săn trộm. Trước mắt thì thấy ngoài việc ngăn cản dự án khách sạn sinh thái của Hòa An, còn lại bọn họ đang đi cùng hướng với chúng ta.”

“Nếu bọn họ đã muốn ngăn cản dự án khách sạn sinh thái thì vì sao lại không phóng hỏa lúc người đầu tư ở đó?” Hòa An xen mồm nói.

Góc độ mà Bối Chỉ Ý đưa ra anh chưa từng nghĩ đến. Trong đầu anh vẫn luôn thấy có chỗ không thích hợp nhưng bởi vì suy đoán của cô nên lúc này anh đã mơ hồ hình dung ra cái gì đó.

Anh đột nhiên xen mồm, cũng không nhớ ra Bối Chỉ Ý là bạn gái mình và cô kỳ thật rất sợ bị người ta nghi ngờ trong trường hợp này.

Mới vừa mở miệng anh đã thấy ảo não. Anh nên chờ hai người kia hỏi thì Bối Chỉ Ý có lẽ sẽ không hoảng loạn quá.

Mà Bối Chỉ Ý quả thật luống cuống tay chân. Cô né tránh ánh mắt anh, lại lén lút nhéo mình một cái rồi mới nói, “Bởi vì như vậy lực sát thương sẽ lớn hơn.” Cô vừa nói vừa ngẩng đầu, “Nếu bọn họ phóng hỏa vào lúc ký hợp đồng thì cùng lắm chỉ khiến anh không ký được hợp đồng……”

Hòa An đột nhiên đã hiểu. Nếu phóng hỏa cùng ngày ký hợp đồng thì ở đó có cảnh sát, thôn trưởng và người đầu tư. Anh có thể đưa ra rất nhiều lời giải thích và cách bổ cứu. Người đầu tư và anh có quan hệ sâu xa nên nên khả năng lớn là anh sẽ lại thuyết phục được người nọ một lần nữa.

Nhưng nếu phóng hỏa sau khi đã ký hợp đồng, người đầu tư phát hiện hòn đảo này cũng không an toàn như Hòa An nói thì khả năng không chỉ hợp đồng bị hủy mà còn cả tín nhiệm của người đầu tư với anh, thậm chí là tín nhiệm của cả giới đầu tư đối với anh.

“Bọn họ hiểu cốt lõi vấn đề.” Bối Chỉ Ý nhấp miệng, “Người tham gia lần này khẳng định không phải đám săn trộm.”

Khẳng định là địch, không phải bạn.

Hòn đảo nhỏ kế tiếp – Chương 39

Sau khi mất tích hơn 30 tiếng, Victor được tìm thấy ở một mảnh rừng mưa nhiệt đới phía nam đảo. Nơi đó là chỗ không người ở, có một mảnh đầm lầy nhỏ. Lúc đám Hòa An tìm đến thì trên lưng anh ta còn cõng Người Mù mà mấy hôm nay Hòa An đang tìm kiếm.

Lúc bọn họ trở về căn cứ thì đã là rạng sáng 5 giờ hơn, nhóm cảnh sát biển vẫn đang kiểm tra nguyên nhân hỏa hoạn. Trên đường về Người Mù có tỉnh một lần nhưng anh ta cự tuyệt việc lên thuyền của cảnh sát để trị liệu. Hòa An khuyên can không được nên đành đưa anh ta về căn cứ rồi để vị bác sĩ thú y Itani vượt giống loài mà trị liệu một lần.

Trên mặt Người Mù đều là máu, dù y thuật của Itani có giỏi đến đâu thì anh ta cũng không phải bác sĩ chữa bệnh cho người thế nên chỉ khâu vết thương trên đầu cho anh ta mà cả người Itani đổ đầy mồ hôi lạnh.

“Tuy anh ta chỉ bị thương ngoài da, cũng đã được cầm máu nhưng nếu buổi tối vẫn sốt cao không lùi thì phải tới bệnh viện.” Itani mặc một chiếc áo blouse trắng vấy máu, trong tay cầm kéo và kim chỉ, kèm theo đó là biểu cảm nghiêm túc người sống chớ lại gần của một người Bắc Âu, quả thật không khác gì một tên sát nhân biến thái.

Người Mù bị mất máu nhiều lại sốt cao đến mơ màng nhưng nghe thấy Itani nói đến đi bệnh viện thì vẫn lắc đầu dù không nói nên lời.

“Anh ta sẽ không đi.” Victor nửa nằm trên đống chăn nệm Bối Chỉ Ý đã trải sẵn ở phòng khách nói. Trên người anh ta cũng chỉ có những vết trầy da thâm tím như Itani. Lúc này anh ta nói tiếp “Hiện tại ngoài chúng ta, anh ta chẳng tin ai.”

Vài người trong đại sảnh đồng thời trầm mặc.

Ngày đó Victor vọt vào đám cháy thì phản ứng đầu tiên là đi cứu mấy khay nuôi cây giống ở các giai đoạn khác nhau. Kết quả anh ta nhìn thấy Người Mù ở gần phòng ươm cây.

“Anh ta vẫn luôn chạy về phía đám cháy, lúc tôi đi qua thì anh ta đã nói năng lộn xộn rồi.” Victor xoa xoa cái cổ đau nhức của bản thân, “Lúc ấy tôi quá lo lắng cho đám cây giống nên chưa kịp nói nhiều với anh ta, chỉ kịp bảo anh ta rời xa đám cháy. Một mình tôi mang theo mấy khay nuôi cây giống chạy ra ngoài.”

“Lúc trở lại thì tôi chẳng nhìn thấy ai khác chỉ có anh ta đang giãy dụa trên đất, xung quanh là dấu giày và một ít dấu vết đánh nhau.”

Lúc ấy tình hình rất hỗn loạn, lửa bùng lên không phải chỉ có 1 chỗ nên mọi người vội vàng cứu hỏa. Victor nói lúc ấy anh ta nhìn thấy Người Mù dây dưa với một người nữa ở sâu trong rừng vì thế chỉ kịp nói một lời với vị cảnh sát ở bên cạnh một tiếng sau đó tự mình vọt đi.

“Tôi chắc chắc mình đã nói với cảnh sát kia là trong rừng cây có người, bảo anh ta đi tìm người đến hỗ trợ, lúc ấy người kia cũng đã gật đầu đồng ý.”

Lời Victor nói mọi người đều tin tưởng. Trước giờ anh ta làm việc đều lý trí, nếu lúc ấy cảnh sát kia không gật đầu thì anh ta hẳn sẽ đi tìm người khác đến hỗ trợ.

“Người Mù và người kia càng chạy càng xa, lúc tôi đuổi theo đã cảm thấy không thích hợp, quay đầu lại phát hiện cảnh sát không đi theo thì muốn quay lại tìm Itani.” Victor tiếp tục nhớ lại, “Sau đó tôi đã bị người ta đánh hôn mê.”

“Lúc tỉnh lại thì thấy Người Mù mặt đầy máu ngã bên cạnh, còn tôi thì nửa người chìm trong đầm lầy. Vất vả lắm tôi mới đoán được phương hướng, chuẩn bị vác Người Mù ra thì thấy mọi người tới.”

“Tôi không biết đã có việc gì xảy ra với Người Mù vì lúc gặp được thì thần trí anh ta đã không rõ lắm rồi. Nhưng tôi cảm thấy vị cảnh sát tôi gặp ngày hôm đó có vấn đề.” Victor nhìn Hòa An, “Nhưng vừa rồi lúc trở về tôi không nhìn thấy người đó trong đội ngũ cảnh sát.”

Hòa An không nói chuyện. Dọc đường anh vẫn luôn suy nghĩ lý do vì sao.

Tổ chức tình nguyện quốc tế của họ kỳ thật rất đơn giản, hàng ngày ngoài ghi chép về các loài động thực vật quý hiếm và tình trạng sinh sản thì nhân lúc trời trong nắng ấm ra biển vớt rác rưởi quanh đó. Đây đều là những công việc đơn giản. Victor và Itani cũng chưa từng làm việc gì xung đột lợi ích gì với người bản địa.

Mấy năm nay anh đấu tranh với đám săn trộm khiến bọn chúng hận anh tận xương, nhưng dù thế thì bọn họ cũng chỉ dám ra tay một lần. Đó là khi anh không sợ chết, đơn độc đi tìm con cá voi bị thương trước khi sóng thần đến.

Rõ ràng là bọn họ không dám gióng trống khua chiêng. Việc săn trộm rốt cuộc cũng chẳng phải việc quang minh chính đại gì. Chỗ này lại không phải vùng biển quốc tế, gióng trống khua chiêng không phải cá tính của bọn họ.

Victor nói về những gì mình gặp phải thì chứng tỏ sau khi đưa anh ta đến rừng cây, bọn người kia cũng không có yêu cầu gì với anh ta thế nên chỉ đánh hôn mê rồi ném đến chỗ không người. Nhưng vì sao chứ?

Còn Người Mù nữa, vì sao anh ta  lại xuất hiện ở đám cháy, lại còn nổi lên tranh chấp với người khác nữa chứ? Còn có tình trạng nghi ngờ mọi người của anh ta là vì chuyện gì chứ?

“Trên người cậu có mất gì không?” Hòa An hỏi Victor. Anh luôn cảm thấy sự tình bắt đầu có chút không thích hợp từ khi có lá thư chứa bột phấn kia. Nhưng cho dù anh nghĩ thế nào thì cũng không nghĩ ra nguyên nhân không thích hợp.

“Không có, tiền xu trong túi tôi cũng chẳng thiếu đồng nào.” Sắc mặt Victor không quá đẹp.

Lần này anh ta đúng là gặp tai bay vạ gió. Tổn thất của vườn ươm thì phải chờ đến khi dập hết lửa mới có thể kiểm kê. Anh ta chỉ mang được ra ngoài vài khay nuôi cấy, tâm huyết nghiên cứu mấy năm nay coi như bị đốt sạch rồi.

Anh ta căn bản không biết là ai đánh ngất mình. Nghĩ đến việc mình suýt thì chết ở đầm lầy, anh ta hận không thể quay ngược thời gian mà trói tên kia lại tẩn cho một trận.

Người Mù khiến anh ta chậm trễ cứu đám cây giống lại còn suýt hại anh ta chết nơi tha hương nữa chứ.

“Cái này thật sự không giống phong cách làm việc của đám người kia.” Victor nhìn bộ dạng bị thương mệt mỏi của đám đàn ông trong căn cứ thì nhịn không được nói lời này.

“Phải lắp điện thoại vệ tinh trong căn cứ thôi.” Hòa An nói sang chuyện khác, khóe mắt thoáng nhìn qua Người Mù vẫn đang hôn mê.

Không phải anh không tin tưởng anh ta nhưng có một số việc người khác càng biết ít càng tốt. Việc Victor gặp nạn thoạt nhìn giống như do Người Mù dẫn đường mà hiện tại anh ta lại không tin bất kỳ ai trừ đội viên trong căn cứ thì quá bất thường.

“Mau bôi thuốc đi, Miss Bối đã ở bên cạnh trừng mắt nhìn hai người nửa ngày rồi đấy.” Itani cởi cái áo blouse trắng dính máu ra để lộ những vết xanh xanh đỏ đỏ trên người.

Bốn người bọn họ bây giờ không khác gì đàn khỉ trong vườn bách thú. Bối Chỉ Ý giúp Hòa An bôi thuốc, Hòa An giúp Victor bôi thuốc, Victor nghiêng người giúp Itani bôi thuốc trên lưng còn vị bác sĩ thú y thì phụ trách cung cấp dược phẩm.

Mọi người đều yên lặng. Bối Chỉ Ý vẫn luôn trầm mặc từ lúc bọn họ trở về. Người không sao là tốt rồi, những việc còn lại thì cô cũngc hỉ quan tâm đến vết bỏng sau lưng Hòa An thôi.

So với ngày hôm qua thì vết thương có vẻ sưng hơn. Chẳng nhẽ anh không biết đau sao……

“Đau……” Hòa An không biết đau lúc này quay đầu lại tủi thân kêu một tiếng.

“……” miếng bông trong tay Bối Chỉ Ý run lên.

Hai người còn lại thì vì quá ghê tởm nên xuống tay hơn mạnh, tiếng kêu rên vang lên khắp nơi. Cuối cùng Bối Chỉ Ý cũng mím miệng cười, đôi mắt cong cong, dưới mắt là quầng thâm do không ngủ ngon.

Mọi người đều quá chật vật, ba người đàn ông cao to ngày thường luôn dưa thừa tinh lực nay nằm trên chiếu trong đại sảnh, thoạt nhìn không có tí sức lực nào.

Rõ ràng…… Đều là người tốt như vậy, những chuyện họ làm đều là những việc vĩ đại. Bọn họ không cầu hồi báo, bọn họ làm những việc này chỉ đơn giản vì tình yêu dành cho vùng biển này. Bọn họ chỉ nhặt rác rưởi, ghi chép số liệu, hoặc như Hòa An là xây dựng một khách sạn sinh thái trên đảo để dân đảo có được cuộc sống tốt hơn mà thôi.

Rõ ràng đây đều là những việc tốt đáng được viết lên báo. Ba người đàn ông trẻ tuổi, có lý tưởng khiến người khác phải ngước nhìn nhưng lại bị hiện thực đả kích đến mức chỉ có thể nằm trên chiếu trong phòng khách, cả người đều là vết thương.

Nhưng dù thế Hòa An vẫn không quên chọc cô cười. Ngonj lửa tức giận vô danh trong lòng cô dâng lên, một người ôn hòa như Bối Chỉ Ý cũng không áp được phẫn uất vì tủi thân trong đáy lòng mình.

“Chúng ta không thể…… Mặc kệ bọn họ sao?” Cô dùng tiếng Trung nhẹ nhàng cắn răng nói, giọng điệu rất tủi thân.

“Chúng ta đổi một hòn đảo khác, đổi cách thức bảo vệ môi trường và rời xa đám săn trộm đó có được không?” Bối Chỉ Ý ôn nhu vì nói ra lời này mà hốc mắt đỏ lên.

Nhưng cô vẫn không khóc. Cô chỉ nhìn chằm chằm miệng vết thương trên vai Hòa An, tức đến không biết phải nói gì.

Hòa An không đáng phải gánh chịu sự đối xử này. Anh nằm ở đó, Victor vì quá mệt mỏi nên vừa bôi thuốc vừa gặm bánh mì và sau đó thì lăn ra ngủ. Itani cũng thế.

Bọn họ không đáng phải chịu thế này, quá không công bằng đến mức cô gần như muốn rúc vào sừng trâu không ra nữa.

Hòa An cười. Anh đứng lên kéo Bối Chỉ Ý vào phòng, sau khi đóng cửa lại anh mới nhẹ nhàng hôn cô.

“Đi đâu cũng giống nhau cả.” Trên người anh đều là mùi Povidone-iodine.

“Em nên khuyên anh đừng làm công việc bảo vệ môi trường nữa, hoặc khóc lóc ầm ĩ đòi về Trung Quốc. Như vậy mới là phản ứng vô cớ gây rối bình thường của các cô gái trong hoàn cảnh này.” Anh cười khẽ rồi lại hôn cô.

Kết quả cô nghẹn nửa ngày cũng chỉ muốn anh đổi một hòn đảo khác. Cô tức giận thành như vậy cũng không muốn anh từ bỏ lý tưởng của mình.

Bối Chỉ Ý của anh cho dù có vô cớ gây rối thì cũng khiến lòng anh ấm áp.

Bối Chỉ Ý bị anh hôn thì đỏ mặt, căn bản không để ý anh đang nói cái gì, trong đầu chỉ nhớ đến vết thương của anh.

“Sưng lên rồi……” Cô hít một hơi, nhón chân nhìn sau lưng anh. Nhìn từ đằng trước thì vai trái của Hòa An đã to hơn vai phải một vòng.

“Nên anh rất đau.” Hòa An vẫn ôm cô, vùi đầu vào tóc cô thở dài, “Cũng rất mệt, và đói nữa.” Anh lẩm bẩm, thuận miệng gặm cổ cô hai miếng.

“Để em bôi thuốc cho anh trước, sau đó em sẽ làm một bát mì cho anh nhé?” Bối Chỉ Ý đau lòng đến hỏng rồi, cô ôm anh không biết nên làm gì.

Hòa An lắc đầu.

“Vậy…… Không cần đổi đảo.” Bối Chỉ Ý nghĩ mọi cách an ủi anh, “Chúng ta ở chỗ này, không đi đâu hết được không?”

Cô không nên gây thêm phiền phức trong lúc này.

“Những lời vừa rồi em nói là nói bậy……” Cô nói được một nửa lại bị anh ấn lên cửa, nụ hôn lần này có hơi dùng sức.

“Em chỉ cần ôm anh ngủ là được.” Hòa An hôn đến nỗi bản thân cũng bắt đầu thở không nổi, “Nhân lúc này anh không làm được gì thì em ôm anh ngủ sẽ an toàn hơn.” Giọng anh khàn khàn, nụ cười ấm áp như gió xuân.

Đó không phải nụ cười gượng gạo để điều tiết không khí của anh trước đây. Nụ cười này khiến Bối Chỉ Ý hoàn toàn đỏ mắt.

“Ăn chút mì trước được không?” Cô hít mũi, cảm thấy hơi mất mặt. Cô nhịn lâu như thế nhưng chỉ vì một nụ cười của anh mà mọi cám xúc như dâng hết lên.

“Mì em làm thật sự không thể ăn……” Hòa An ôm cô không buông tay.

“…… Vậy thì cũng là do em làm mà……” Bối Chỉ Ý bị Hòa An làm nũng thì mặt đỏ bừng, nhưng không phải vì thẹn thùng.

Cô vươn cánh tay gõ gõ đầu Hòa An nói: “Anh nằm xuống trước, ăn mì rồi mới được ngủ.” Cô hung hung, con mắt thì hồng hồng, trên mặt con có nước mắt.

Cô thật sự đau lòng vì anh nha.

Đây là cảm giác lâu lắm rồi anh mới có. Anh bị buộc ăn một chén mì sợi canh suông không phải quá ngon, sau đó bị buộc nhắm mắt dù có buồn ngủ hay không đều phải nằm đủ 8 tiếng.

Lúc anh ngủ thì miệng vẫn mang theo ý cười. Có lẽ lúc này anh sẽ không nằm mộng nữa.

Hòn đảo nhỏ kế tiếp – Chương 38

Trên lưng Hòa An là vết thương do cành cây bị cháy đập phải lúc đi cứu hộ. Xương bả vai trái của anh bị sưng đỏ một cục, miệng vết thương to bằng cánh tay Bối Chỉ Ý.

Anh tắm rửa xong thì qua loa lau khô, để trần thân trên mà ra ngoài. Sau khi mở cửa thấy Bối Chỉ Ý thì anh do dự một chút rồi xoay người muốn mặc áo vào.

“Không sao……” Bối Chỉ Ý giữ chặt anh.

Cô vẫn biết ba người đàn ông trong căn cứ vì cô và Tiểu Anh nên dù cả người đều là mồ hôi thì cũng không cởi trần, thậm chí lúc đi tiểu đêm cũng sẽ ăn mặc chỉnh tề. Nhưng tình huống này mà Hòa An nhìn thấy cô vẫn muốn tránh cho cô thấy thẹn thùng hoặc chật vật thì đúng là quá khổ cho anh rồi.

Vết thương sau lưng anh đối với loại người như cô thì đúng là trọng thương. Lần cô bị thương nặng nhất cũng chỉ là bị té ngã trầy da thôi.

Vết thương đó trầy da, xanh tím, sưng đỏ lại còn có cả vết rộp. Xương bả vai trái hoàn toàn không nhìn ra hình dáng, có chỗ bị bỏng đã bắt đầu trầy da chảy nước.

“Em trực tiếp đổ Povidone-iodine lên trên sau đó lau sạch vết bẩn rồi bôi thuốc là được.” Hòa An tự mình uống hai viên kháng sinh sau đó bò lên giường nằm sấp.

Kỳ thật anh rất đau, nhưng anh không muốn cô lo lắng vì thế động tác của anh thoạt nhìn rất tùy tiện, giọng điệu lúc nói chuyện cũng tận lực nhẹ nhàng.

“Bôi thuốc xong anh sẽ ngủ một giấc.” Anh thậm chí còn nâng nửa người lên, xoa xoa đầu cô

Bối Chỉ Ý nhìn chằm chằm miệng vết thương trên lưng anh, sau khi được anh xoa đầu thì cô lại đổi thành nhìn chằm chằm vào anh.

“Không đủ bông rồi.” Cô nhỏ giọng nói sau đó đứng lên chạy đến kho hàng, tư thế có chút chật vật. Cuối cùng cô vẫn nhịn xuống, không dám hỏi anh có đau không, cũng nhịn không dám hỏi khả năng tìm được Victor có lớn không.

Cô cầm một túi bông lớn chưa bóc chạy về. Lúc này cô lại là cô gái mềm mại, tay chân nhẹ nhàng giúp Hòa An xử lý vết thương. Ta cô không hề run mà mắt cũng không đỏ.

Lúc xảy ra chuyện không được khóc sướt mướt, đây là những gì ba mẹ cô đã dạy. Phương pháp giáo dục có thể sai nhưng đạo lý họ dạy vẫn luôn đúng.

Hòa An đã lo âu đến độ khóe miệng cũng nổi vết phồng rộp nên cô không cần hỏi một câu anh có sao không.

Anh có sao, anh phát sốt, lại bị thương, người anh em của anh hiện tại đang mất tích chưa tìm thấy.

“Anh ngủ một giấc đi đã, thuốc này hai giờ sau lại bôi một lần nữa là được.” Cô xử lý xong một cái bọt nước cuối cùng thì làm bộ không nhìn thấy một mảnh máu thịt trên lưng anh.

Cô cúi đầu, thu dọn đống thuốc tán loạn bên cạnh, lại nhìn thoáng qua Hòa An vẫn im lặng từ nãy đến giờ.

“Có cần em …… ngủ cùng anh một lúc không?” Giống buổi tối kia, hai người sẽ không nói gì, không làm gì, chỉ nằm bên nhau thôi.

Câu trả lời của Hòa An chính là anh dịch người vào bên trong, lần này anh cũng không che giấu xương bả vai đã đau đến sắp không động đậy được.

“Anh cũng chưa chắc đã ngủ được.” Rốt cuộc anh cũng mở miệng nói chuyện, vừa nhắm mắt lại cau mày, giọng nói khàn đến giống như máy nghiền đá.

Bối Chỉ Ý nằm nghiêng lên giường sau đó nắm lấy tay anh mà ừ một tiếng mềm như bông.

“Victor có hai đứa con, đều là con gái.” Hòa An dùng ngón tay thô ráp để vuốt ve lòng bàn tay Bối Chỉ Ý, “Anh ấy kết hôn năm 16 tuổi, 18 tuổi thì có đứa bé đầu tiên, đến năm 21 tuổi thì có đứa bé thứ hai, đến 22 tuổi thì ly hôn. Hai đứa con ở với mẹ.”

“Trong mười năm này ngoài thời gian gặp con mỗi năm anh ấy cơ hồ chưa từng về Tây Ban Nha.”

“Chuyên ngành đại học của anh ấy là thực vật di truyền học, nhưng vì cơ duyên xảo hợp sau một lần làm tình nguyện viên nên anh ấy đã chuyển thành thực vật sinh thái học khi học cao hơn.”

“Anh ấy mất gần mười năm để suy nghĩ biện pháp kéo dài thời gian cho những loài thực vật đang lâm nguy, năm nay anh ấy muốn về nước.”

“Con gái lớn của anh ấy đã 14 tuổi, lần trước ở trong điện thoại con bé nói nó nhìn lén nhật ký của mẹ và thấy cô ấy nói nhớ Victor.”

Hòa An nhắm mắt lại cười.

“Suốt 10 năm nay anh ấy vẫn luôn tự hỏi vì sao vợ mình lại đột nhiên muốn ly hôn. 10 năm sau con gái đột nhiên gọi điện thoại khiến anh ấy lập tức muốn bay về nước tái hôn với vợ cũ.”

“Vốn dĩ qua một tháng nữa anh ấy đã có thể trở về……” Giọng anh nhỏ dần cho đến khi biến mất không tiếng động.

“Đây không phải lỗi của anh.” Bối Chỉ Ý nhấp miệng, giọng nói rất nhỏ, giống như đang thì thầm.

Hòa An trợn mắt, trong đó đều là tơ máu.

“Đây không phải lỗi của anh.” Bối Chỉ Ý lặp lại một câu, “Anh đã dặn mọi người những ngày nay sẽ có nguy hiểm, mọi người cũng đã phòng bị nhưng không nghĩ đến vườn ươm lại đột nhiên bốc cháy.”

Là đội trưởng, anh đã làm mọi thứ mình có thể. Phương án khách sạn sinh thái là một mình anh làm, đối phó với đám săn trộm cũng chỉ có anh luôn độc lai độc vãng. Anh đã rất nỗ lực đặt những người khác ngoài vòng nguy hiểm, lúc xảy ra chuyện anh vĩnh viễn đều xông lên trước, còn vài người bọn họ đều an ổn ở trong căn cứ.

Đây chỉ là việc ngoài ý muốn.

Nhưng anh vẫn ôm việc này vào người, áy náy đến không ngủ yên, cũng không dám kêu đau đớn.

“Sẽ tìm được Victor thôi, anh ấy sẽ không sao.” Giọng nói của Bối Chỉ Ý trong nghịch cảnh này càng thêm mềm dẻo và kiên cường. Từ trước đến nay cô nói chuyện vẫn nhẹ nhàng từ tốn thế này, nhưng lại khiến người ta thấy được an ủi cực kỳ.

Hòa An lại nhắm mắt lại, lúc này anh dùng sức nắm chặt lấy tay Bối Chỉ Ý. Xương bả vai của anh rất đau, những việc cần lo lắng cũng rất nhiều.

Địa hình của rừng mưa nhiệt đới rất phức tạp, vườn ươm cháy còn lan đến nơi khác. Dân cư trên đảo có người nhà của đám săn trộm kia, bọn họ không tiếc hủy hoại cả nhà mình thì tuyệt đối không thể chỉ là một lời cảnh cáo.

Những hỗn loạn trong đầu anh vì tiếng hô hấp dần có quy luật của Bối Chỉ Ý mà chậm rãi yên ổn lại. Sự tình phát sinh quá đột ngột, ban đầu anh chỉ có tự trách và lo âu, nhưng lại chưa từng tự hỏi đối phương làm thế là có mục đích gì.

Ở Langkawi có văn phòng của Cảnh sát quốc tế, ngày hôm qua anh qua đó là vì chuyện của Người Mù. Anh cũng đã thông báo cho cảnh sát biển, thế này là đủ để Cảnh sát quốc tế đưa ra thông báo màu cam cho đám săn trộm ở vùng biển này.

Mà trong lúc anh làm việc đó thì vườn ươm ở đây lại cháy. Vì sao bọn họ không hành động trong cuộc họp ở phía nam đảo hôm trước mà lại chọn lúc anh không có ở trên đảo để ra tay.

Người bọn họ luôn muốn đối phó là anh, những người khác trong căn cứ chưa từng bị nhắm đến. Lần trước Bối Chỉ Ý hủy lá thư kia đi chỉ vì ngoài ý muốn bởi vì lá thư kia là gửi cho anh. Nhưng ngoại trừ người trong căn cứ thì không ai biết mọi thư từ trong căn cứ đều do một người kiểm.

Hơn nữa lá thư kia là giả, nó chỉ được dùng để cảnh cáo. Hòa An nhíu nhíu mày.

Sau khi Bối Chỉ Ý tới căn cứ, anh không còn chính diện xung đột với đám săn trộm kia nữa. Bức thư chứa bột phấn độc kia là lời cảnh cáo, và có khả năng liên quan đến việc anh đã tìm được người đầu tư cho dự án khách sạn sinh thái.

Sau sự kiện lá thư kia, đám săn trộm không còn hành động gì nữa. Anh còn tưởng đó là vì cảnh sát biển tham dự vào, một số nhân viên trên thuyền săn trộm bị bắt khiến chúng thu tay lại.

Nhưng vì sao bọn họ lại muốn gửi một phong thư chứa virus tới khiến cảnh sát vào cuộc chứ? Thế có khác gì tự trói hai tay? Lần này cũng thế, vì sao bọn họ không chọn lúc người dầu tư đang ở trên đảo mà phóng hỏa lại chờ ngày hôm sau lúc hắn đang ở Langkawi mới làm?

Ngoại trừ những người trong căn cứ thì có ai biết mục đích hắn đến Langkawi nữa đâu? Hành động lần này của bọn chúng lại hấp dẫn một lượng lớn cảnh sát biển. Nếu sự việc lần này có chứng cứ để lại thì cảnh sát quốc tế sẽ có thể trực tiếp đưa ra thông báo màu đỏ.

Vì sao?

Anh càng ngày càng nhíu chặt mày, luôn cảm thấy mình đã bỏ qua thứ gì đó rất quan trọng.

Đàn Đại Thanh Sa càng ngày càng di chuyển đến gần, phương án tuyên truyền của Bối Chỉ Ý cũng đang được tiến hành. Đám người trên thị trường vây cá gần đây bắt đầu độn hàng giả vào.

Dự án khách sạn sinh thái cũng đã được đầu tư, nhóm dân trên đảo đều đã ký vào văn bản đồng ý. Kế hoạch của anh cũng cơ bản thuận lợi mà không có trở ngại nào.

Còn đối phương thì gửi một bức thư giả, lại còn phóng hỏa vườn ươm để làm gì?

Chuyện bọn họ làm được thuận lợi nhưng đối phương lại vẫn tìm đường chết là sao?

Mặc kệ Victor có xảy ra chuyện hay không thì việc phóng hỏa là một tội lớn. Mà nếu Victor có gì bất trắc, tình nguyện viên quốc tế xảy ra chuyện thì đó chính là chuyện lớn.

Hắn đã giao tranh với bọn chúng nhiều năm nên biết bọn chúng không phải những kẻ không có đầu óc. Nếu vườn ươm cháy thì người đầu tiên lao đến khẳng định là Victor.

Itani và Victor đều lao đến chỗ đám cháy, sau khi lửa được dập một phần thì Itani không tìm thấy Victor đâu.
Vậy bọn họ đốt vườn ươm là vì Victor sao? Vì sao?

Uy hiếp? Hay có việc muốn thương lượng? Hay có mưu đồ gì? Bọn họ có mục đích gì với một nhà thực vật học như Victor?

Nếu là như thế thì tính mạng Victor chắc chắn không sao. Mặc kệ nghĩ từ góc độ nào thì bọn chúng cũng đều không có lý do gì mà động đến một nhà thực vật học người nước ngoài.

Anh trợn mắt, Bối Chỉ Ý vẫn luôn nhìn lén anh lại bị động tác này làm cho hoảng sợ, bả vai run lên một chút.

“Anh ngủ một giấc, hai tiếng nữa gọi anh dậy.” Khóe miệng của anh nhếch lên cười nhạt, nhưng vừa nhắm mắt anh lại nghĩ những việc kia. Nhưng vì Bối Chỉ Ý sợ tới mức trợn tròn mắt nên anh không muốn cô quá áp lực.

Anh cần nghỉ ngơi, hiện tại đầu óc anh quá loạn. Anh nhìn thấy tất cả các đầu mối dây nhưng lại không có cách nào nối chúng lại.

Lời an ủi của Bối Chỉ Ý có lẽ thật sự có đạo lý, Victor sẽ không sao.

Anh nắm lấy tay Bối Chỉ Ý, nhắm mắt lại cưỡng bách chính mình không nghĩ nữa. Vì quá mệt mỏi nên đầy anh có chút trì độn, lúc này nơi nơi đều trống rỗng.

Trước khi anh chậm rãi đi vào giấc ngủ thì trì độn nghĩ đến Bối Chỉ Ý.

Cô không khóc, không túm lấy mà ôm anh hoặc nước mắt lưng tròng hỏi Victor có việc gì hay không, hoặc anh có việc gì hay không.

Phản ứng của cô khác hẳn tưởng tượng của anh. Cô nói đây không phải lỗi của anh, lại thay anh bôi thuốc. Lúc cô làm thì cực kỳ nhẹ nhàng, không bởi vì anh đau đến hút không khí mà trở nên mềm yếu.

Ngày hôm qua cô ngủ một mình trong căn cứ, dưới mắt có quầng thâm, nhưng thoạt nhìn tinh thần không tồi.

Cô vừa mềm mại lại cứng cỏi.

Anh cho rằng mình đã tìm được một cô gái ngoan ngoãn, cũng vì thế mà cảm thấy may mắn vì cô gái này có thể khiến tâm tình anh bình tĩnh lại.

Nhưng sau khi thật sự ở bên nhau anh mới ý thức được Bối Chỉ Ý không hoàn toàn ngoan ngoãn mà cô giấu tiệt ánh sáng của mình. Sau khi anh vạch ra từng chút một thì thật sự vui vẻ với phát hiện của mình.

Thượng đế đại khái bắt đầu thích anh rồi.

Trong cái đầu trống không của anh đột nhiên nhảy ra một ý nghĩ rằng: Anh hình như…… đã gặp may.

Hòn đảo nhỏ kế tiếp – Chương 37

Mọi việc trên thế giới này phần lớn đều không như mong muốn. Chuyện Hòa An lo lắng rất nhanh đã ứng nghiệm. Giữa trưa lúc hắn đi Langkawi thì phòng thí nghiệm ở vườn ươm bị cháy.

Victor và Itani đều vọt đến khu vườn thí nghiệm để lại Bối Chỉ Ý một mình trông coi căn cứ, báo cảnh sát và duy trì liên hệ với cảnh sát.

Cô nhìn ánh lửa bên ngoài ánh tận trời và tiếng người ồn ào thì mí mắt nhảy dựng lên. Đây là lần đầu tiên cô phát hiện ra việc không có công cụ liên lạc thực bất tiện. Điện thoại căn cứ và cái điện thoại ở nơi bị cháy kia phải nối rất nhiều lần mới thông. Nhưng cô không thể liên hệ được với Hòa An đang ở Langkawi.

Cô ngồi một mình trong đại sảnh, đi tới đi lui như một con thú bị vây khốn, chỉ có thể không ngừng kiểm kê hàng trong kho của căn cứ. Sau đó cô lại đọc một lượt phương án khách sạn sinh thái của Hòa An.

Tới chạng vạng, Itani có về một chuyến.

Anh ta trở về mang đi cơm tối mà Bối Chỉ Ý đã sớm chuẩn bị. Cô nghĩ rất nhiều, dựa theo quy cách mỗi lần bọn họ ra biển mà làm cơm với số lượng nhiều hai ba lần. Cô bảo Itani mang theo cơm đó chia cho cả cảnh sát đang hỗ trợ dập lửa.

“Hòa An đã trở lại và trực tiếp đi tới chữa cháy.” Trên người Itani toàn mùi khét. Anh ta liều mạng nhét các loại lương khô và nước vào trong balô của mình, “Lửa đã khống chế được……”

Sau đó anh ta ngừng một chút.

Mí mắt Bối Chỉ Ý lập tức nhảy lên.

“Nhưng Victor lại mất tích.” Anh ta trầm giọng nói, đôi mắt xanh thẳm nhìn chằm chằm Bối Chỉ Ý, “Buổi tối cô đừng chờ chúng tôi, cứ khóa thật kỹ cửa lớn của căn cứ, nếu chúng tôi về sẽ tự gõ cửa.”

“Căn cứ này được Liên Hiệp Quốc bảo hộ nên sẽ không có chuyện gì. Trước khi chúng tôi về cô nhất định không được bước ra khỏi cửa lớn của căn cứ. Lớp tiếng Anh buổi chiều hàng ngày cũng hủy.”

“Chờ chúng tôi về.” Itani nói xong liền đi, chưa cho Bối Chỉ Ý thời gian để tiêu hóa tin tức, cũng chưa cho cô thời gian để hỏi việc gì.

Chỗ vườn ươm bốc lên khói đặc mày đen, nhưng lúc này nó đã nhỏ lại. Căn cứ vẫn có dáng vẻ kia, quốc kì các nước tung bay trên hàng rào, mọi thứ vẫn gọn gàng ngăn nắp. Buổi chiều cô đã đi kiểm tra máy phát điện và bình ắc quy. Dựa theo cách nói của Hòa An thì dù căn cứ bị ngăn cách cũng có thể duy trì được hơn nửa tháng.

Cô chuẩn bị giống như bọn họ đang đón cuồng phong. Đầu tiên cô khóa hết mọi cửa sổ, ngồi yên trong đại sảnh mở một cái đèn nhỏ.

Giống như lần nhận được lá thư có độc kia, hiện tại cô cũng không sợ hãi. Lửa hẳn là đã được khống chế. Cảnh sát biển hắn đã phái người đến dập lửa. Trên đảo cũng có đội cứu hỏa thế nên dù lửa có lớn đến đâu thì có nhiều người như thế cũng yên tâm. Cô đứng ở xa nhìn cũng có thể nhìn thấy ngọn lửa đã nhỏ lại. Lúc Itani trở lại thì trên người vẫn có mùi khét, làn da lộ ra đen như mực nhưng không hề bị thương chỗ nào.

Chỉ cần người không có việc gì thì những thứ khác đều có thể khôi phục lại.

Nhưng bọn họ không trở về là vì Victor.

Victor là người lớn tuổi nhất trong đội, cũng là người ôn nhu chu đáo nhất. Cô vẫn cảm thấy người không thể xảy ra chuyện nhất chính là anh ta, ấy vậy mà giờ đây anh ta lại mất tích.

Anh ta tuyệt đối không phải người tự tiện hành động. Cho dù vườn ươm đó là tâm huyết nhiều năm của anh thì Victor cũng tuyệt đối không hành động cảm tính.

Anh ta nhớ con mình, giống như Itani, hai người đều rất yêu mạng sống của mình. Bọn họ không liều mạng như Hòa An.

Cô không biết nhiều tin tức về bọn săn trộm, cô chỉ biết có thể có người của đám săn trộm ở phía nam đảo nhưng mọi người vẫn luôn cho rằng mục tiêu của những người kia trước nay đều là Hòa An.

Kỳ thật Victor chưa làm chuyện gì hết. Tính anh ta là kiểu chẳng trở mặt với ai bao giờ, quan hệ của anh ta với dân trên đảo cũng không phải quá tệ. Anh ta ở trên đảo chủ yếu chỉ làm việc liên quan tới vườn ươm kia. Ngày thường anh ta cũng chỉ đùa giỡn với đám Hòa An, sau đó làm việc anh ta yêu thích nhất chính là đọc đi đọc lại những số liệu khả quan về cái vườn cây của mình.

Victor là một nhà khoa học.

Anh ta đến đây là do thôn trưởng bỏ tiền ra thuê. Miếng đất kia chỉ khác căn cứ ở một chỗ duy nhất đó là nó không có tường vây và không cắm đủ mọi loại cờ.

Nhưng hôm nay lửa lại bất ngờ nổi lên ở nơi đó khi mà mùa mưa còn chưa kết thúc hẳn. Không khí trên hòn đảo nhiệt đới này vẫn ẩm ướt, nhưng lửa cứ thế không hề kiêng nể mà cháy lên.

Bối Chỉ Ý lại đứng dậy, đóng gói lương khô trong kho hàng thành từng phần, lại lấy nước khoáng trong thùng dùng dây bó vào cùng lương khô để bọn họ tiện mang theo.

Nàng lại sửa sang lại thuốc mỡ dùng để chữa bỏng và trầy da, thuốc kháng sinh, thuốc hạ sốt. Cô không quá quen thuộc với tên và chỉ dẫn trên vỏ các loại thuốc này vì thế cô ôm hết thuốc đến cạnh máy tính để tra, sau đó dán giấy ghi công dụng lên trên đó, cả tiếng Anh và tiếng Trung.

Kỳ thật cô cũng không biết mình đang làm gì. Đây là một quốc gia xa lạ, nhuengx gì cô đang trải qua là điều mà cả đời này cô chưa từng nghĩ mình sẽ trải qua.

Cô chỉ có thể dựa theo những gì Itani chuẩn bị vừa rồi để chuẩn bị những gì bọn họ có thể cần đến, sau đó lại quay về phòng khách trống rỗng.

Cô nghĩ việc đầu tiên cô phải làm bây giờ chính là duy trì trật tự trong căn cứ. Cô vẫn đúng hạn gửi báo cáo lên tổng bộ, học Hòa An mà đem mấy chậu cây trong nhà dọn đến chỗ quy định vào buổi tối, sau đó kiểm tra một lượt đống cửa sổ.

Cô không thể gây thêm phiền toái. Cô không biết làm gì hết, thứ duy nhất có thể làm chính là trở thành hậu phương vững chắc cho bọn họ.

Cô ngồi trong phòng khách, ôm gối, ôm chăn, cuộn tròn người mà ngây ra. Cô nhớ lời Hòa An nói, ở đây với anh sẽ rất khổ.

Cô thở dài một hơi trong ánh sáng tối tăm. Thật sự rất khổ……

Không phải vì thiếu thốn vật chất mà vì những sự kiện mà bọn họ hoàn toàn không đoán trước được giống lá thư chứa độc kia.

Vậy mà Hòa An đã ở đây 5 năm……

Bối Chỉ Ý lại thở dài một hơi.

Sao anh có thể chịu đựng được chứ……

Rõ ràng anh là người nửa đêm ngủ gặp ác mộng còn gọi mẹ mà……

 

***
Buổi tối hôm đó không có ai về. Đến sáng hôm sau người đầu tiên gõ cửa căn cứ là Itani.

“Tôi và Hòa An thay ca, tôi về tắm rửa và đi ngủ trước.” Đây là duy nhất một câu mà Itani nói với cô.

Quần áo trên người anh ta gần như đều rách, lộ ra làn da có cả vết thương. Lúc anh ta tắm rửa, Bối Chỉ Ý để ở cửa hộp thuốc hôm qua cô đã chuẩn bị tốt, sau đó lại về kho hàng bắt đầu sắp xếp hàng hóa.

Cô không muốn khiến Itani nhìn thấy mình đang lo lắng đến điên lên rồi. Bắt đầu từ khi thức dậy vào sáng hôm qua cô đã không nhìn thấy Hòa An 24 tiếng. Victor thì mất tích mà cô thì không biết tình huống cứu hộ thế nào rồi. Cô chỉ nhìn thấy Itani mệt đến nỗi không nói lời nào mà chỉ lo bôi thuốc rồi lăn ra ngủ.

Khi Itani tỉnh lại thì đã tới giữa trưa, Bối Chỉ Ý chuẩn bị cơm trưa giống hôm qua, cô còn đem lương khô và nước đặt ngay cạnh balô của anh ta.

“Tôi đi đổi cho người đàn ông của cô về.” Itani vét sạch đồ ăn trong bát, giọng nói khàn khàn, “Cô nhớ buộc cậu ta đi ngủ.”

“Victor thì sao?” Anh ta càng không nói đến thì Bối Chỉ Ý càng lo lắng.

“Cái đảo này cũng không lớn lắm.” Itani hơi ngừng lại khi trả lời cô, “Chúng tôi có hơn mười người thay phiên nhau lục soát thì trong hai ngày này là có thể tìm hết.”

“Thời gian cứu người tốt nhất là trong 72 giờ, tuần cảnh đã ngừng mọi tàu thuyền ra vào đảo, chúng ta vẫn còn kịp.” Anh ta dùng từ cứu người, cũng không có ý định giấu diếm việc lần này là do người làm ra.

“Sẽ không sao đâu, Victor rất có danh vọng trong giới nghiên cứu, bọn họ sẽ không dám động đến anh ta đâu.” Itani an ủi cô, đồng thời cũng trấn an chính mình, “Cô ở căn cứ chờ chúng tôi về là được.”

“Còn nữa, thuốc cô chuẩn bị rất kịp thời. Tôi sẽ liệt kê một danh sách, cô chiếu theo đó mà chuẩn bị một phần. Vạn nhất Victor có bị thương thì tạm thời cũng có thể chữa trị ở căn cứ.” Itani nói xong thì cười cười khen cô, “Cô quả thực không tồi.”

Gặp phải chuyện này mà cô không hề hoảng loạn, những chuyện cần làm đều làm xong. Giờ anh ta cũng hơi hiểu vì sao Hòa An lại yên tâm để một mình cô lại căn cứ như thế. Ngày hôm qua lúc cứu hộ bọn họ có đi qua căn cứ thì phát hiện cô đã dùng đồ chặn hết mất cánh cửa bị hỏng phía sau.

Cô không thêm phiền toái cho họ, ở thời điểm này cô thật sự chính là hậu phương cực kỳ vững chắc.

“Sẽ không có việc gì.” Itani lại đảm bảo thêm một lần nữa.

Lúc hỏa hoạn xảy ra anh ta và Victor cùng nhau qua đó. Lúc ấy bọn họ lo lắng chuyện này là do người gây ra nên đã để A Cái thu vé vào cửa trên đảo thông báo cho cảnh sát để ngừng tàu thuyền qua lại.

Người đốt lửa hẳn vẫn còn ở trên đảo. Chỉ cần còn ở trên đảo thì cho dù phải đào ba tấc đất bọn họ cũng sẽ mang Victor về.

“Nhất định sẽ không có việc gì, nhớ rõ nhất định phải để An ngủ một giấc.” Trước khi đi Itani nhìn bộ dạng Bối Chỉ Ý rõ ràng đang lo lắng cực kỳ nhưng lại rất hiểu chuyện mà không hỏi nhiều. Anh ta ôn nhu nói: “Thuốc bỏng cũng chuẩn bị cho tót, Hòa An bị bỏng lại bị sốt, nếu sốt quá cao thì để cậu ta uống hai viên kháng sinh.”

Bối Chỉ Ý phải mất một lúc mới hiểu được câu nói trước khi đi của Itani là gì. Mặt cô trắng bệch chạy về kho hàng. Kho hàng mà hôm nay nàng đã lật không biết bao nhiêu lần biến thành nơi nàng cảm thấy an toàn nhất.

Hòa An bị thương, còn có khả năng bị sốt nữa. Tin tức này khiến một người chưa từng trải qua nghịch cảnh như Bối Chỉ Ý run lên. Đêm qua rõ ràng cô đã chuẩn bị xong thuốc men nhưng bây giờ cô vẫn cứ ôm ra ngoài tra xét thêm một lần nữa. Chờ co chuẩn bị xong mọi thứ thì cô lại như kẻ điên mà bắt đầu viết phản ứng phụ vào tờ giấy dán lên lọ thuốc, bằng cả tiếng Anh và tiếng Trung, thậm chí cô còn bắt đầu vẽ hình dáng viên thuốc.

Phải mât một lúc lâu Hòa An mới về. Mãi tới khi hoàng hôn, Bối Chỉ Ý đã hoảng đến không biết nên làm gì thì chuông cửa của căn cứ mới vang lên.

Chỉ có mình Hòa An trở về căn cứ. Anh xoa xoa đầu Bối Chỉ ý, nói anh đi tắm rửa rồi sẽ nói chuyện với cô.

Cả người anh đen thui khiến cô không nhìn ra anh bị thương chỗ nào. Bối Chỉ Ý khóa môn cửa lại thì ôm hòm thuốc đi theo sau mông anh một cách lặng lẽ.

Cô không rên một tiếng, cũng không hỏi lời nào là hy vọng anh có thể nhìn thấy hộp thuốc trong tay cô.

“Itani nói em có chuẩn bị thuốc.” Hòa An đến trước phòng tắm mới nhịn không được mềm lòng. Giọng anh giống Itani, đều khàn khàn, Hai người đã hò hét rất nhiều trong lúc cứu hỏa.

Anh định trốn trong phòng tắm, giải quyết vết thương trước rồi mới đi ra. Cô gái này thoạt nhìn rất sợ hãi, cứ thế đi theo phía sau anh không nói một lời. Mãi đến khi anh mở miệng cô mới như thở nhẹ một hơi.

“Còn phải đo nhiệt độ cơ thể.” Cô cầm một cái nhiệt kế trong tay.

“Để anh tắm trước đa rồi sau đó em giúp anh cũng được.” Anh vẫn mềm lòng muốn tìm việc gì đó để cô làm cho dù anh biết lúc cô nhìn thấy vết thương trên lưng anh thì sợ là lại khóc mất.

Hiện tại anh rất loạn, Victor mất tích trong đám cháy chưa biết sống chết thế nào. Người Mù và mẹ hắn cũng không thấy đâu. Hòn đảo này tuy không lớn nhưng những chỗ không người quá nhiều, vì thế việc cứu hộ rất vất vả.

Trước khi tiến vào cửa lớn của căn cứ, anh đã muốn tránh mặt Bối Chỉ Ý mà trực tiếp đi tắm rửa, sau đó ngủ một giấc rồi lại đi tìm người. Anh cảm thấy có lẽ mình sẽ không có sức lực quan tâm đến cô gái của mình. Bối Chỉ Ý hiểu chuyện nên nhất định sẽ không đến làm phiền anh.

Nhưng khi thật sự nhìn thấy cô thì anh phát hiện khả năng này không phải liên quan đến việc có sức hay không mà cô khiến anh đau lòng.

Vết thương ở sau lưng do bị cành cây cháy đập trúng vốn dĩ không hề đau. Itani nói có lẽ anh sẽ sốt nhưng anh cũng chưa cảm thấy gì.

Có điều Bối Chỉ Ý chỉ liếc mắt một cái anh đã bắt đầu cảm thấy vết thương sau lưng đau đến không thể chịu được.

“Chỗ bị bỏng không thể dính nước.” Bối Chỉ Ý ở bên ngoài phòng tắm nhẹ nhàng nói. Cô rối rắm một hồi mới nói, “Em sẽ dùng Povidone-iodine để giúp anh tiêu độc, anh đừng để dính nước.”

Hòa An đang tính mở vòi sen lung tung tắm một hồi nhưng lúc này lại dừng lại. Anh thở dài chọn dùng vòi. Lúc tắm rửa anh cũng rất cẩn thận, cố gắng không đụng đến sau lưng.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Tám 2019
H B T N S B C
 1234
567891011
12131415161718
19202122232425
262728293031  
error: Content is protected !!