Kỵ sĩ của ma nữ – Chương 9

Nam nhân trước mắt học nàng ôm đứa nhỏ đi đi lại lại ở trên tường thành, có lẽ mới từ trên giường bò xuống nên trên người hắn không giống bình thường mặc giáp sắt.

Áo khoác lông dê mềm mại khiến hắn không có vẻ ngoài khủng bố dọa người như mọi khi.

Mấy ngày nay, nàng mỗi ngày đều sẽ thấy hắn cưỡi ngựa đi ra cửa săn bắn, đa phần hắn đều mang về con mồi săn được, có khi là chim di trú bay qua, có khi lại là thỏ hoang nhỏ gầy, thỉnh thoảng còn có thể có cá, thời điểm vận khí tốt, hắn thu hoạch sẽ nhiều một chút, vận khí không tốt, tay không mà về cũng có; bất quá trừ bỏ nàng thì hắn không bắt ai về nữa.

Động vật hắn săn được không nhiều, thịt cũng rất ít nhưng vẫn là có thịt, thêm vào trong cháo loãng cũng với những thứ gia vị khác cũng có thể thêm được chút mùi vị.

Dù là như vậy thì đồ ăn hắn cướp của nàng cũng sắp ăn hết hầu như không còn gì.

“Ngươi cũng biết là nếu chỉ dựa vào săn thú thì không thể đủ nuôi sống mọi người trong tòa thành này được.”

Lúc hắn lại đi đến trước mặt nàng, nàng nhịn không được bật thốt lên.

Thân thể cao lớn của nam nhân hơi hơi cứng đờ, nhưng hắn vẫn không dừng bước, hắn chỉ xoay người đi trở về, nhưng xem vẻ mặt và phản ứng của hắn thì nàng nghĩ hắn quả thật biết chuyện này.

Nàng thật sự không nên nói ra câu kia, nhưng nàng nghi ngờ hắn có thể chống đỡ đến thời điểm nào. Trong thành nhiều người đói ăn đến vậy, ngay cả cháo yến mạch khó ăn như vậy mà cũng không còn nhiều nữa.

Hắn chậm rãi đi về phía nàng, mặt không biểu cảm ném ra một câu.

“Tiết phục sinh cũng sắp đến rồi, sau đó không lâu là có thể gieo giống, đến lúc đó tình huống sẽ chuyển biến tốt hơn.”

Nói xong, hắn lại lắc lư mà đi.

Nàng không nên lại xen vào việc của người khác, nhưng mà chờ hắn lại đi trở về phía này, nàng thấy chính mình mở miệng nói: “Ta cho rằng hạt giống đã bị ăn hết từ mùa đông rồi chứ.”

Hắn nhíu mày nhìn nàng: “Ngươi làm sao biết?”

“Lysa cùng Charlotte nói.” Nàng nhìn hắn lạnh mặt, mím môi, lại đi tiếp, nhịn không được nói: “Ta là tổng quản, phải biết tình huống lương thực, hơn nữa kho thóc của ngươi đều đã trống không, trong bếp cũng chỉ còn lại mấy túi yến mạch.”

Nạn đói năm trước rất nghiêm trọng, nàng nghe thấy nhóm hầu gái nói chuyện với nhau thì mới biết mọi người đã đem đồ có thể ăn được mang hết ra ăn.

Người ta ăn gà, vịt, bò, dê, toàn bộ đều giết hết không còn gì, trong thôn thậm chí cả chó mèo cũng không còn, có người ăn còn ăn cả thịt chuột.

Vốn dĩ ngũ cốc thu hoạch được phải lưu lại một nửa để làm hạt giống cho năm sau, nhưng mưa to kéo dài, khiến ruộng đất ngập chìm trong nước, những thứ thu hoạch được không đủ no bụng. Một năm thiếu đói thì mọi người còn có thể chống đỡ được chứ từ năm thứ hai thì tình huống gần như không thể khống chế. Đến năm thứ ba thì người ta cũng bất chấp hạt giống cho năm sau, ngay cả vỏ cây, cỏ dại đều có người ăn, huống chi là hạt giống. Mà theo kinh nghiệm của những người già đã nhiễm bệnh qua đời thì một mùa đông dài chính là điềm báo tai họa liên tiếp.

Hắn lắc lư đi, lại lắc lư trở lại, nhíu mày phun ra một câu.

“Đây không phải là việc của ngươi.”

Đúng vậy, làm như nàng không cần ăn cũng no ấy.

Nhìn hắn đi lại như vậy, Khải tự ôm lấy mình, kéo thật chặt áo choàng rộng ở trên người, nhìn bóng lưng của hắn mà trợn trừng mắt, nhỏ giọng lẩm bẩm.

“Đúng là đàn ông.”

Nàng cho rằng mình nói rất nhỏ, nhưng gió lại thổi lời của nàng đến tai hắn.

Hắn quay đầu trừng nàng, nàng chỉ có thể giả vời mà nhìn hắn.

Nam nhân kia cau mày, quay đầu đi, không lâu sau lại quay lại, đứng ở trước mặt nàng, mở miệng hỏi: “Ngươi tên là gì?”

“Khải.” Nàng ôm lấy mình, ngẩng đầu lên nhìn nam nhân dưới ánh trăng, “Ta tên là Khải.”

“Không có họ sao?” Hắn chau mày lại.

“Ta không phải là quý tộc.” Chỉ có quý tộc mới có thể có được dòng họ, tiểu dân chúng giống nàng thì có được tên đã là không tệ rồi.

Hắn gật đầu, tỏ vẻ hiểu được, rồi lại nhìn nàng hỏi: “Táo trong nhà ngươi là ở đâu đến?”

“Hái từ trên cây.” Nàng mở miệng nói.

“Chúng nó thoạt nhìn đều tươi.” Hơn nữa mùa đông vừa mới đi qua, nàng không có khả năng ở trong rừng rậm tìm được táo tươi như thế.

Nàng nhìn hắn, trầm mặc.

Nàng không nên nói cho hắn, nhưng qua bẩy ngày trải qua trong thành này, nàng đã hiểu rõ vài chuyện. Nam nhân nhìn như hung ác này lại thu lưu những đứa nhỏ mồ côi ở phụ cậ về đây. Tụi nhỏ đều không phải người sống trong tòa thành, Sophia là nữ nhi của nhà bán bánh mì, Charlotte có bố mẹ làm nghề chăn cừu, Anthony là con của thợ rèn, cha của Anderson là đồ tể, Louis, Annie thì đều là con của nông nô…

Nhiều đứa nhỏ như vậy, trước nạn đói đều ở ngoài thành cho đến khi ôn dịch và nạn đói triền miên cướp đi mọi thứ của họ.

Hắn là thủ lĩnh, hắn vốn nên chiếu cố con dân của mình, nhưng nếu hắn đóng cửa thành, thì với lương thực tồn trữ cũng đủ để hắn thoải mái qua được một thời gian dài.

Rất nhiều quý tộc đều làm như thế, họ đóng cửa thành, khóa chặt kho thóc rồi tiếp tục uống rượu, ca múa, họ làm ngơ trước nạn đói và ôn dịch ở ngoài thành.

Cho nên, tuy rằng biết rõ không nên nói ra, nàng cuối cùng vẫn ngẩng đầu nhìn hắn, mở miệng nói: “Ta có một tòa hầm, vào mùa đông ta sẽ đem băng tuyết trữ ở đó, lúc vào hạ thì nhiệt độ bên trong vẫn râm mát, băng tuyết cũng giúp đồ ăn bên trong có thể bảo tồn được lâu hơn.”

Hắn nhìn nàng, con ngươi đen sáng ngời có thần.

“Ngươi đừng hy vọng có nhiều, ta cũng không có ý định dự trữ lương thực để nuôi sống đủ người của cả một tòa thành.”

Nàng cảnh cáo hắn, nhưng nam nhân trước mắt vẫn giữ khuôn mặt đầy hy vọng. Sau đó hắn há mồm phun ra một câu ngoài dự đoán của nàng.

“Ta có để lại hạt giống.”

Nàng ngẩn ra, mở to mắt, kinh ngạc trừng mắt hắn.

“Ngươi để lại hạt giống?”

Hắn gật đầu, nói cho nàng biết, “Không nhiều lắm, nhưng chỉ cần chúng ta chống đỡ được những tháng này, đợi đến thu hoạch thì tình huống sẽ tốt hơn.”

Khải không nghĩ tới này nam nhân này thế mà lại để lại hạt giống, nhưng nàng càng không nghĩ tới, hắn thế nhưng lại nói cho nàng.

Đêm càng sâu, gió lạnh thổi vù vù, mang đến một mảnh mây đen, che khuất mặt trăng.

Nàng càng kéo chặt áo choàng hơn, giương mắt nhìn nam nhân đứng trước mặt nàng, đứa nhỏ trên vai hắn đã ngủ say vì nó cảm thấy an toàn, yên ổn.

Nam nhân kia vẫn ôm đứa nhỏ, dùng bàn tay to nhè nhẹ vỗ về lưng của nó. Nàng có thể nhìn thấy mu bàn tay ngăm đen cũng với những vết sẹo nông sâu bất đồng, ở hổ khâu (phần giữa ngón trở và ngón cái) có vết chai.

Tay của một người đàn ông có thể nói lên rất nhiều điều.

Rồi sau đó nàng nghe được chính mình hỏi.

“Vì cái gì?”

“Cái gì vì cái gì?” Hắn nhíu mày rậm.

“Ngươi vì cái gì mà lại nói với ta chuyện hạt giống?”

“Bởi vì ngươi là tổng quản của ta.” Hắn rũ mắt nhìn nàng, đưa bàn tay to khô cứng thô ráp về phía nàng nói: “Mà hiện tại, chúng ta đều ở cùng trên một con thuyền.”

Lúc nàng nói ra chuyện hầm đựng thức ăn thì nàng cũng đã không còn đường lui nữa rồi.

Cho nên, nàng đoán nàng quả thật là cùng hắn ở trên một con thuyền, chỉ là con thuyền này tùy lúc có thể chìm. Nhưng mà nàng có cái lựa chọn nào đâu?

Nếu không biết gì, nàng còn có thể chỉ lo bản thân mà ở lại trong rừng rậm, trải qua ngày tháng một mình, nhưng nam nhân này xuyên qua sương mù, đem nàng từ trong rừng rậm kéo đến đây, làm cho nàng thấy rõ hết thảy. Nàng không có cách nào che khuất hai mắt mình, đối với thế giới bên ngoài làm như không thấy.

Nàng nhìn chằm chằm hắn, thật lâu.

Nửa ngày sau, nàng đem bàn tay nhỏ bé đặt ở bàn tay to thô ráp như da thuộc của hắn.

Hắn cầm lấy bàn tay lạnh băng nhỏ bé của nàng, hoàn toàn nắm trọn rồi đem nàng kéo đứng lên, bởi vì động tác này mà nàng đứng ngay trước mặt hắn, cơ hồ dán lên mặt hắn.

Thân cận quá.

Đây là ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu nàng.

Hảo ấm.

Đó là ý nghĩ thứ hai, người đàn ông này cả người đều tỏa ra nhiệt khí, giống như một cái lò sưởi.

Nàng cần phải nhanh chóng lùi lại, nhưng khí lực hắn lớn cùng với vòm ngực rộng giúp nàng che lại toàn bộ gió lạnh băng. Rồi sau đó nàng phát hiện, mặc dù đang giẫm trên bậc thềm đá nhưng nàng so với hắn đều thấp hơn nửa cái đầu.

Tiếp đó nàng ngửi thấy mùi trên người hắn khiến nàng nhíu mày.

Đúng lúc này, hắn nhẹ nhàng, lặng lẽ cong chân mày rậm rạp trong một bộ dáng giống như đang cười.

Mảnh khăn vải che khuất cái miệng của hắn nhưng nàng biết là hắn đang cười.

Khải xem xét nam nhân trước mặt, rõ ràng trên mặt hắn quấn khăn vải, che khuất một nửa mặt, xem ra càng giống cường đạo mới đúng nhưng không biết sao, nàng chỉ cảm thấy mặt đỏ tim đập. Hắn còn chưa có buông tay, mà một giây này, nàng rõ ràng cảm thấy được bàn tay hắn to bao lấy toàn bộ tay tay nàng, vừa nóng vừa khô, ngăn cách toàn bộ gió lạnh ở ngoài.

Cảm giác này thật thoải mái khiến nàng kém chút nữa muốn thở dài.

Hắn mang đến cảm giác thoải mái an tâm, khiến nàng phát hoảng, tuy rằng kịp thời ngừng tiếng thở dài kia, nhưng nàng không cách nào ngăn chặn trái tim mình đập nhanh hơn. Nàng nhanh chóng rút tay về, lại lùi lên trên một bậc, kéo giãn khoảng cách với hắn.

“Đại nhân, nếu chúng ta đã cùng ở trên một con thuyền thì ngươi cần phải nhanh đi tắm rửa đi.”

Nàng không biết chính mình đang nói gì, nàng không phải cố ý nhục nhã hắn, nhưng câu nói này cứ vậy mà xông ra. Ý cười nháy mắt biến mất trên mặt hắn, khiến lòng nàng khó chịu.

Nam nhân trừng mắt nhìn nàng, Khải thì vô cùng xấu hổ, có lẽ nàng nên thu hồi lại lời nói, lảng sang chuyện khác, nhưng nàng thực sự nghĩ hắn nên tắm rửa.

“Ta cần ngươi làm tấm gương cho đám con trai, ngươi là thành chủ, nếu ngươi xung phong giữ gìn vệ sinh thì bọn họ mới làm theo được.”

Nàng đem hai tay gắt gao khoanh lại trước ngực, mà nam nhân kia lại nhướng mày. Nàng cho rằng hắn sẽ tức giận, hoặc là nâng tay đánh nàng, khiển trách nàng vô lễ. Nàng đã từng gặp những quý tộc khó chịu, sau khi đã cơm no rượu say thì có thể làm ra chuyện đáng sợ tàn khốc đến thế nào.

Nhưng nam nhân kia cái gì cũng không làm, chỉ nhìn nàng hồi lâu rồi mới phun ra một câu.

“Bao lâu thì ta phải tắm rửa?”

Nàng trừng mắt nhìn, còn tưởng rằng chính mình nghe lầm, nhưng nam nhân này chính là ôm đứa nhỏ, nhíu mày nhìn nàng.

“Bảy ngày?” Hắn hỏi.

Con số này so với nàng muốn còn kém xa, khóe mắt nàng co rút lại, mà hắn cũng nhìn ra.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Mười 2018
H B T N S B C
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  
error: Content is protected !!