Kỵ sĩ của ma nữ – Chương 10

“Năm ngày?” Hắn nhíu đôi mày rậm, nhưng nàng vẫn tiếp tục trầm mặc khiến hắn kinh ngạc bật thốt lên: “Chẳng lẽ là ba ngày?”

Nếu nàng nói nàng kỳ thực hi vọng hắn mỗi ngày đều tắm rửa thì không biết hắn có cảm thấy nàng điên rồi không?

Mặc dù nàng có đem lời từ đáy lòng nói ra thì cũng chưa chắc hắn đã làm. Kể cả nàng cũng biết yêu cầu này rất không thực tế, cho nên nàng hít một hơi thật sâu, uyển chuyển mở miệng nói.

“Ta không yêu cầu từ nay về sau đều phải như vậy nhưng ít nhất trong lúc ôn dịch hoành hành này thì mỗi lần ngươi trở về nên rửa tay, rửa mặt, trước khi ăn cơm cũng phải rửa tay sạch sẽ.”

“Ngươi có biết đại bộ phận người ở đây một năm chỉ tắm một hai lần đã là tốt lắm rồi không?”

“Thì đó là lý do người ta thường sinh bệnh chứ còn đâu nữa.” Nàng trấn định nói.

Hắn nhìn nàng, cuối cùng vẫn gật đầu hứa hẹn.

“Hảo, ta sẽ tẩy.”

Nàng nghe xong, thở sâu, lại nói: “Nếu ngươi muốn đến lấy lương thực trong kho của ta thì ta cũng phải đi.”

Hắn nhíu mày.

“Nếu ta ở đây thì cần phải thu thập vật dụng cá nhân.” Nàng nói cho hắn: “Hơn nữa loại cồn thuốc này rất nhanh sẽ dùng hết, ta thực sự cần dược thảo trong vườn của mình.”

Hắn nghe vậy, lại gật đầu, đáp ứng. “Trước khi xuất phát, ta sẽ thông báo cho ngươi.”

Nói xong, hắn ôm đứa nhỏ xoay người, trước khi rời đi, không quên khom lưng cầm lấy thanh trường kiếm kia.

Khải đi theo phía sau hắn xuống lầu, nhìn hắn cẩn thận đem đứa nhỏ thả lại trên đệm.

Khi đứng dậy, hắn nhìn chăn giường hỗn độn.

Không biết vì sao, trái tim hắn lại đập nhanh hơn, nhưng tầm mắt hắn không có lưu lại, chính là tiếp tục nhìn quét toàn bộ phòng ở.

Mỗi người ở đây đều đã ngủ, chỉ thỉnh thoảng có tiếng ho nhẹ vang lên.

Một ngọn đèn nhỏ ở trên bàn bên cạnh nàng tỏa ánh sáng nhạt, một cái thùng chứa đầy nước đặt ở một bên.

Hắn nhìn bình thuốc đã dùng hơn một nửa rồi xoay người đi tới bên nàng.

Nàng nhịn không được lui một bước, đã thấy hắn ở trước mặt nàng ngừng lại, cũng không tiếp tục tới gần.

“Ngươi làm rất khá.” Hắn không nể mặt lấy khăn tay đưa cho nàng.

Khải kinh ngạc nhìn hắn, bỗng chốc phản ứng không kịp, chỉ có thể đưa tay lấy lại khăn của mình.

“Nếu còn cần cái gì thì nói với ta.” Nói xong, hắn đi qua bên cạnh nàng ra ngoài.

Lúc này đây, nàng không nhịn được xúc động nói: “Đại nhân, quần áo trên người ngươi lúc về phải đổi hết. Nước mũi của Jerry có thể dính lên người ngươi. Còn có, ngươi phải nhớ rửa tay, chỗ kia có nước sạch và xà phòng đó.”

Hắn ngừng lại, cúi đầu nhíu mày xem xét nàng.

“Vì phòng ngừa ôn dịch khuếch tán, người ra vào nơi này đều phải rửa tay.” Nàng nhắc nhở hắn, “Ta đã nói với ngươi rồi.”

Nàng đúng là đã nói qua.

Nam nhân kia đi đến cạnh cửa rửa hai tay rồi lại xoay người lại.

Nàng cho rằng hắn muốn nói cái gì, nhưng kết quả là, hắn cái gì cũng không nói, chỉ đem tầm mắt kéo xuống, nhìn đến hai tay nàng gắt gao bắt trước ngực. Cũng vì như thế, Khải mới phát hiện chính mình vẫn đem hai tay nắm chặt, hai bàn tay trắng bệch đó để lộ ra sự khẩn trương của nàng.

Tim nàng bỗng đập nhanh hơn.

Nàng nhanh chóng buông tay ra, nhưng không còn kịp rồi, hắn hiển nhiên đã sớm để ý.

“Ngươi không cần thiết sợ hãi.”

Hắn đem tầm mắt kéo về trên mặt nàng, giọng nói khàn khàn nhàn nhạt vang lên.

Nàng bắt buộc chính mình nhìn lại hắn, nhịn không được trả lời: “Chỉ có đồ ngốc mới không biết sợ hãi.”

Hắn nhìn chằm chằm nàng, không tiếng động kéo hạ khóe miệng, gật gật đầu, lẳng lặng đi ra ngoài cửa.

Tiết phục sinh lại đi qua.

Ngày lễ vui mừng đó trong cuộc sống gian khổ này không được chú ý nhiều lắm. Hắn đứng trong đồng ruộng, rắc hạt giống cuối cùng trong tay.

Thắt lưng hắn rất mỏi, lưng cũng rất đau. Nhiều năm như vậy, hắn thực sự đã quên việc làm ruộng khó thế nào. Mấy ngày nay, hắn mang theo thiếu niên trong tòa thành, cùng đem đồng ruộng ở phụ cận sửa sang lại, mà đồng ruộng cần sửa lại dường như nhiều đến vô tận.

Nam nhân trong thôn không còn mấy người, hắn biết hắn có thể yêu cầu bọn họ đi ra hỗ trợ sửa sang ruộng đồng nhưng ngay cả người có thể giúp hắn triệu tập thôn dân cũng đã qua đời từ hai tháng trước.

Cho nên, hắn chỉ có thể tự mình đi đánh chiêng, nhưng tại quảng trường trong thôn đợi mãi cũng chỉ có ba nam nhân tụ tập.

“Thật có lỗi, đại nhân, người trong thôn hơn phân nửa đã ngã bệnh.”

Trong đó có một nam nhân có râu khàn khàn mệt mỏi nói.

Ba người, so với không có cũng còn hơn.

Hắn nhìn ba nam nhân kia, biết trong phòng quanh đó còn có nhiều người đang nhìn.

Cho nên hắn mở miệng giương giọng, dùng âm lượng to hơn để nói: “Ta tin tưởng các ngươi đều biết ta là ai, ta cần người tới hỗ trợ gieo giống. Chỉ cần người đến cày ruộng làm đất mỗi ngày sẽ có một bát cháo yến mạch ăn, sau khi thu hoạch, ta có thể phát cho mỗi hộ số lượng hạt giống cần để trồng trọt.”

Lời hắn nói khiến ba nam nhân đang trầm mặc kia hưng phấn hơn chút, tuy rằng trong mắt vẫn là tĩnh mịch nhưng còn hơn hoàn toàn không có hy vọng.

Phòng ốc trong thôn vẫn yên tĩnh như cũ, không có động tĩnh gì. Hắn cũng chẳng đi gõ cửa, đem những người trong phòng đi ra bởi vì hắn biết dùng võ lực bức bách là phương thức tệ nhất.

Cho nên, hắn dẫn ba nam nhân kia bắt đầu sửa sang lại ruộng đồng ẩm ướt, sửa chữa lại đường đắp bờ.

Hắn tự mình xuống ruộng hỗ trợ, lấy con ngựa duy nhất còn lại trong thành đến cày ruộng. Nó là chiến mã chứ không phải súc vật chuyên cày ruộng nhưng dưới sự trấn an của hắn nó cuối cùng cũng kéo theo cái cày đi về phía trước.

Sau khi tuyết tan, đồng ruộng vô cùng ẩm ướt, bùn dính đầy người hắn. Hắn và cả con ngựa đều không am hiểu việc cày ruộng.

Sau một ngày lao động, hắn luôn mệt đến cơ hồ không mở được mắt, cả người eo mỏi lưng đau, nhưng một ngày hai ngày đi qua, ba ngày bốn ngày đi qua, đến ngày thứ năm, nam nhân đến hỗ trợ đã được năm người.

Hắn không biết, bọn họ là vì sợ uy quyền của hắn hay đơn thuần chỉ muốn đổi một bát cơm ăn, nỗ lực sống sót.

Vô luận là như thế nào, mấy khối ruộng vụ xuân cũng kịp thời làm xong.

Cho dù có con ngựa hỗ trợ, hắn phụ trách cày mấy mảnh ruộng nhưng lại cày xiêu vẹo, lỗ chỗ giống như mấy con rắn lớn. Trong khi đám nông nô trầm mặc lại đem đồng ruộng sửa lại rất tốt, có điều chẳng ai dám nói cái công tác sứt sẹo của hắn lời nào.

Ba ngày trước, hắn bắt đầu để cho mọi người gieo giống. Công việc này thoải mái hơn một chút, người ở trong tòa thành chỉ cần rảnh rỗi thì đều xuống ruộng hỗ trợ. Nhưng gieo giống cũng cần kỹ xảo đặc biệt, hắn chưa từng cảm thấy mình ngu ngốc như thế bao giờ.

May mắn, hắn là lĩnh chủ, là quý tộc, không có người nào kỳ vọng hắn có bản lĩnh gì lớn khi đi làm ruộng.

Cuối cùng, hắn cuối cùng cũng đem việc này làm xong .

Nhìn hạt giống phân tán ở trên mặt đất ẩm ướt, lại nhìn thành quả công việc một tháng qua, dưới ánh hoàng hôn hắn thật sâu hít một hơi.

Hiện tại, hắn chỉ có thể kỳ vọng, sự tình có thể tiếp tục thuận lợi thế này.

Một ngày kia, hắn mang theo mấy đứa nhỏ trở về bên trong thành, mỗi người đều mệt đến người ngã ngựa đổ, Louis cơ hồ không sao đứng lên được, Anderson mệt đến trực tiếp nằm trên mặt đất. Chính hắn phải đem ngựa dắt vào trong chuồng ngựa, giúp nó gỡ bịt đầu, xử lý vó, cầm bản chải tẩy sạch bùn đất trên người nó lại ôm cỏ khô đến cho nó ăn.

Trời tối dần, khi hắn mệt đến không mở nổi mắt ra thì vào lúc này, âm thanh chậu gỗ rơi trên đất vang lên. Hắn nhanh chóng quay đầu, chỉ thấy mọi người ở quảng trường đều ngây ngốc nhìn phía trước.

Rồi hắn cũng thấy cái bọn họ đang nhìn.

Nữ nhân áo đen tóc đen đó đang nắm tay một đứa nhỏ đi ra khỏi tháp cửa thành, đưa hắn dắt qua quảng trường, đi đến cạnh phòng bếp, lấy nước ấm giúp đứa nhỏ tắm rửa, gội đầu.

Trong chớp mắt, hắn như ngừng thở, không thể tin được vào hai mắt mình. Hắn nhìn chằm chằm đứa nhỏ vốn suy yếu không thể xuống giường cùng với nữ nhân đang quỳ gối, thay đứa nhỏ tẩy quần áo, tắm rửa. Jerry trông hoàn toàn tốt.

Đứa nhỏ một đầu tóc vàng kia ở trong quảng trường, sắc mặt mặc dù vẫn hơi lộ chút tái nhợt, nhưng sắc môi tím đen nay đã có chút huyết sắc, và hắn đang cười.

Tiếng cười khanh khách vang trong không khí, làm cho người ta không tự chủ được tụ tập lại, không thể tin nhìn đứa nhỏ kia.

Điều này giống như kỳ tích.

Hai năm nay, những người bị ôn dịch cơ hồ không ai sống sót, đứa nhỏ thì càng tệ hơn.

Có thể đứa nhỏ này khỏi bệnh, đi lại, đứng, cười, thậm chí lúc Khải giúp hắn xả nước còn đông trốn tây trốn thật đúng là một điều kỳ diệu. Trên người hắn bệnh sởi đã lên vảy, không chảy mủ nữa, trong mắt cũng không còn tơ máu.

Charlotte há to miệng, Anderson trừng lớn mắt, chậu gỗ trong tay Lysa sớm đã rơi trên đất, Sophia đưa tay che miệng, Louis hoàn toàn bỏ qua sự tồn tại của thành chủ là hắn.

Mọi người, bao gồm hắn, đều giống như bị trúng định thân chú, trừng mắt nhìn nàng và Jerry.

Rồi sau đó, trong chớp mắt, Sophia nước mắt nước mũi tèm lem xông lên phía trước, ôm lấy đưua nhỏ kia.

“Jerry, nha, Jerry…”

Khải bị nha đầu đó làm cho phát hoảng, rồi sau đó nàng mới phát hiện, Sophia cùng Jerry đều là tóc vàng, còn có đồng mấy nốt tàn nhanh giống nhau, cái mũi cao thẳng và ánh mắt màu xanh.

Thẳng đến lúc này, Khải mới phát hiện Jerry và Sophia là chị em ruột.

Nàng không có ngăn cản họ mà chỉ đưa gáo nước trong tay cho Sophia.

“Tắm rửa sạch cho thằng bé, lau khô toàn thân, tóc cũng thế, đừng để hắn bị cảm.” Nàng giao việc xong nói: “Từ tối hôm nay hắn không cần ở trong căn phòng cách ly kia nữa.”

Nha đầu kia khóc lóc tèm lem, ngước mắt nhìn nàng gật đầu.

“Hảo, hảo… Cám ơn ngươi… Phu nhân… Cám ơn ngươi…”

Nàng muốn sửa xưng hô nhưng bây giờ không phải thời cơ tốt, cho nên nàng chỉ gật gật đầu, đứng dậy muốn đi về tháp cửa thành nhưng bởi vì quá mức mệt mỏi, nàng vừa đứng lên thì trước mắt tối đen lại.

3 thoughts on “Kỵ sĩ của ma nữ – Chương 10

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Mười 2018
H B T N S B C
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  
error: Content is protected !!