Bỉ Ngạn hoa – Chương 8

Hắn đi rồi.

Nàng ở Cửu trọng cư, trong tay cầm y phục hắn vừa thay ra mà ngẩn người.

Nàng nghĩ về mình, nghĩ về hắn, nghĩ đến những ngày này, về mọi điều thuộc về hắn, cũng nghĩ đến Điệp Vũ và Linh ở nhân gian và người anh trai ngoan cố của nàng.

Nàng nghĩ đến toàn bộ nhưng về hắn là nhiều nhất.

Gần như trong nháy mắt hắn rời đi nàng đã bắt đầu cảm thấy cô đơn. Tuy nhóm Mị Đồng vẫn tới giúp cọ rửa bể tắm, meo meo cũng quấn quanh chân nàng nhưng khi nàng cẩn thận gấp lại y phục cho hắn thì trong lòng vẫn buồn bã.

Nàng ôm y phục của hắn ngồi trên mặt đất, chôn mặt trong bộ hắc bào kia, nghĩ tới sự ôn nhu, đến nụ cười lơ đãng và biểu tình có chút đăm chiêu của hắn……

Nàng không biết mình ngồi ở đó bao lâu, chỉ khi nghe được tiếng bước chân nàng mới lập tức không nghĩ nhiều mà nhảy dựng lên. Nàng tưởng hắn quay lại nên lập tức bỏ y phục xuống, vọt tới cạnh cửa. Nhưng không phải hắn mà là em trai hắn và một nam tử áo xanh khác mang theo sắc mặt ngưng trọng tới.

Tuy có chút buồn bã nàng vẫn mỉm cười lễ phép chào bọn họ: “Đệ tới tìm Vô Minh sao? Chàng đi Huyền Minh Cung rồi.”

“Đệ biết,” Tần Thiên Cung dừng lại trước cửa, hắn có thể thấy khi nàng phát hiện ra người đến là hắn thì trong mắt có mất mát. Nếu không phải không còn cách nào khác thì hắn cũng sẽ không tìm đến nàng.

“Chúng ta vì chuyện đó mà đến đây.”

“Làm sao vậy?” Nàng có chút hoang mang.

“Sau khi Cung Tề chuyển thế thì bản tính vẫn không thay đổi và giết người không nên giết khiến thiên đình điều tra. Họ phát hiện Cung Tề là tội nhân bị giam ở Vô Gian nên đến đây truy cứu trách nhiệm.”

Hắn nói được một nửa thì sắc mặt Vân Mộng đã biến trắng xanh.

“Tính của đại ca bọn đệ đều biết, nếu huynh ấy đã nhận lời tẩu thả người thì tuyệt sẽ không kéo tẩu chịu tội cùng. Nhưng tính cha lại ngay thẳng, nếu đại ca không giải thích thì cha chắc chắn sẽ xử lý nghiêm khắc.” Ngự Phong nhìn sắc mặt chị dâu trắng bệch thì cũng không đành lòng nhưng vì huynh trưởng hắn vẫn cứng rắn quyết tâm nói: “Bọn đệ cần sự hỗ trợ của tẩu.”

Nàng chỉ nghĩ hắn đi Huyền Minh Cung là làm theo lệ thường, ai ngờ lại là vì nàng.

Bộ dạng hắn đứng cách tầng tầng hoa nhìn nàng bỗng nhiên hiện lên trước mắt. Nước mắt nàng dâng lên khiến mọi thứ mơ hồ thành một mảnh. Vân Mộng chỉ cảm thấy lòng rất đau, hóa ra từ trước hắn vẫn luôn giấu diếm. Nàng đau lòng vì hắn luôn đem mọi trách nhiệm quấn lên người mình.

Nàng chưa bao giờ muốn hại hắn bị phạt. Nàng vẫn nghĩ việc thả anh nàng vào luân hồi nằm trong quyền hạn của hắn, còn việc giữ nàng ở lại chỉ vì hắn quá cô đơn. Nàng vẫn nghĩ với hắn mà nói thì nàng chỉ là một người bạn cùng hắn qua ngày.

Cho tới bây giờ nàng chưa hề nghĩ hắn sẽ vì nàng mà làm nhiều việc như thế……

“Đệ biết, việc này là đại ca tự nguyện, không thể tính ở trên đầu tẩu nhưng đại ca sẽ không giải thích gì, mà bọn đệ cũng không thể cứ ngồi đó nhìn huynh ấy bị đánh vào đại lao. Bọn đệ hy vọng……” Tần Thiên Cung hít một hơi thật sâu rồi nói: “Hy vọng tẩu có thể cùng bọn đệ đến Huyền Minh Cung giải thích hết thảy chuyện này.”

“Được.” Nàng nói.

Ngự Phong tính tình nóng vội, vẫn chưa kịp phản ứng nàng nói cái gì nên tiếp tục thao thao bất tuyệt: “Bọn đệ muốn nói với tẩu rằng thả người là quyết định của ca ca nhưng ít ra tẩu có thể giải thích với cha sự tình từ đầu đến cuối và những lắt léo trong –”

Hắn chậm nửa nhịp mới hoàn hồn rồi nhìn nàng hỏi: “Tẩu vừa nói cái gì?”

“Sự tình vốn do ta gây ra thì sao ta có thể không đi chứ?” Nàng nhìn em trai hắn, cố nhịn nước mắt chực chảy xuống, sắc mặt tái nhợt nói: “Các đệ hãy nói cho ta biết làm thế nào để đến được Huyền Minh Cung?”

Ngự Phong lập tức nói không ra lời, Tần Thiên Cung ở bên cạnh lại rất nhanh đáp: “Theo tấm gương trong Vạn Nghiệp Lâu.”

 

Huyền Minh Cung rất lớn.

Từng tòa kiến trúc trùng điệp nối tiếp san sát, ở trong mỗi một tòa kiến trúc lại là một đình viện lịch sự tao nhã. Còn bên ngoài tường thành của tòa cung điện hùng vĩ này là một dòng sông đen chảy cuồn cuộn.

Đứng ở tầng cao thất trong Tàng Kinh Các nàng có thể dễ dàng thấy vô số hồn phách tướng mạo khác nhau dưới sự trông coi của quỷ sai xếp thành hàng đi từ trong thành ra cây cầu hình vòm trên sông bên ngoài thành.

Đội ngũ âm trầm kia rất dài, theo những cây đèn lơ lửng trong không trung nàng có thể nhìn thấy núi đá lởm chởm và hàng người uốn lượn xa xa rồi biến mất trong bóng tối nơi cuối trời.

Trong thành và ngoài thành hoàn toàn khác nhau, bên ngoài u ám bao nhiêu thì bên trong rực rỡ sạch sẽ bấy nhiêu.

Nơi này thật náo nhiệt, không giống Vô Gian. Trong Huyền Minh Cung nơi nơi đều là người, hoặc là nhóm Dạ Xoa hoặc nhóm phó dịch. Bọn họ đang bưng đồ ăn, quét sân, đi lại giữa các đình viện.

Chỗ này cũng sáng hơn Vô Gian, toàn bộ đèn đuốc đều đặt bên trong chụp đèn tinh xảo. Trừ một vài quỷ sai có diện mạo hung ác ngẫu nhiên xuất hiện thì ở đây không có người ngoài.

Tần Thiên Cung và Tần Ngự Phong mang theo nàng từ Tàng Kinh Các đi ra sau đó dẫn nàng xuống lầu, nhắm thẳng đại điện phía trước mà đi.

Dọc theo đường đi bọn họ không quên giải thích với nàng: “Tới đại điện tẩu đừng sợ, chỉ cần nói tình hình thực tế ra là được.” Tần Thiên Cung đi ở bên cạnh nói, “Tuy tẩu tự ý vào Vô Gian nhưng chuyện đó có thể nể tình, hơn nữa tẩu đã là vợ của đại ca, cũng là người thân của chúng ta, nếu bên trên muốn trách tội thì cũng sẽ không đưa tẩu về thiên giới được. Cùng lắm bọn họ chỉ mắng vài câu, cho dù muốn phạt cũng phạt chúng ta, đệ và Ngự Phong sẽ hỗ trợ tẩu.”

Nàng vốn định nói cái gì đó nhưng nhìn hai đứa em trai nhiệt tình của hắn nàng chỉ gật gật đầu. Bọn họ rõ ràng đang lo lắng, nàng có thể cảm giác được.

Sự tình cũng sẽ không được giải quyết đơn giản như vậy, nếu không Vô Minh sẽ không giấu diếm nó.

Nàng biết và bọn họ cũng hiểu được điều này.

Nhưng nàng không lo lắng, cũng không sợ hãi. Lúc tới đây nàng đã sớm hiểu rõ. Cho nên khi bọn họ mang theo nàng đi tới trước cánh cổng bằng hàn thiết cao mấy trượng thì nàng chỉ thấy trấn định hơn cả lúc ở Vô Gian.

Thấy có người đến thủ vệ Dạ Xoa cao lớn như núi lập tức cầm binh khí mở miệng ngăn lại: “Trong điện đang thẩm vấn, Diêm La có lệnh bất kể là ai cũng không thể tùy ý quấy rầy!”

“Các ngươi không biết chúng ta là ai hả?” Tần Ngự Phong thấy thế thì vô cùng tức giận tiến lên khiển trách: “Tránh ra!”

Thủ vệ Dạ Xoa nghe vậy cũng không động đậy, mặt không chút thay đổi nói: “Đương nhiên biết, nhưng Diêm La có lệnh, xin thứ cho bọn thuộc hạ không thể nghe lời.”

“Các ngươi –” Ngự Phong nghe vậy thì căm tức muốn tiến lên mắng chửi người.

“Ngự Phong!” Tần Thiên Cung lên tiếng ngăn hắn lại rồi lấy từ trong ngực ra một tấm lệnh bài của nhị ca rồi giơ cao lên ra lệnh: “Vị cô nương này là nhân chứng của vụ án, nay phụng lệnh phán quan chúng ta đưa người đến thẩm tra.”

Thủ vệ Dạ Xoa sửng sốt, liếc mắt trao đổi một chút. Mặc dù lệnh bài này là thật nhưng bọn họ vẫn chần chừ.

“Nếu vụ án có chút sơ sót thì hai ngươi muốn phụ trách sao?” Tần Thiên Cung xanh mặt, lạnh giọng rít lên: “Còn chưa tránh ra!”

Án này liên quan hệ trọng, nếu có chút gì sai lầm thì đúng là không phải việc hai người bọn họ có thể đảm đương được. Bọn họ còn thấy Thất gia quát ra lệnh nên cũng lui sang hai bên.

Thấy Thất ca đuổi được thủ vệ Dạ Xoa, Ngự Phong chờ không kịp mà lập tức tiến lên đẩy cánh cửa cao mấy trượng và nặng vạn cân kia ra.

Lúc hắn mở cửa thì gió nổi lên, một con đường sáng ngời ánh lửa theo khe cửa hẹp lộ ra. Cửa càng mở càng rộng, lúc ấy nàng mới nhìn rõ cảnh tượng bên trong Huyền Minh Cung.

Sâm la đại điện cao hơn mười trượng, rộng cũng hơn mười trượng. Hai bên điện là mười cột đá cao màu đen sừng sững, trên mỗi cột có một chậu lửa đang cháy hừng hực. Ánh lửa hắt lên đá đen làm ánh sáng phản chiếu toàn bộ ngóc ngách không chừa chỗ nào.

Ở chính giữa điện có một cái đỉnh màu đen đang tỏa ra làn khói nhẹ.

Phía sau đỉnh có đài cao, trên đài cao có bàn, cũng có người ngồi sau bàn. Ở ghế dựa lớn sau bàn là một vị mặt mày nghiêm khắc, mày rậm, mắt đen, mặc áo đen, đội kim quan.

Bên cạnh ông ta có một người đứng, y quan cùng màu với cái bàn. Ở phía trước có hai người, một người mặc chiến bào khôi giáp màu trắng, một người mặc áo đen viền vàng, mặt mày lạnh lùng, tay cầm bút.

Nhưng lúc nàng tiến vào thì người đầu tiên nàng để ý lại là một người đứng ở dưới đài, đang đưa lưng về phía nàng.

Đó là nam nhân của nàng.

Lửa hừng hực thiêu đốt.

Trong sâm la đại điện ngoài người nọ thì tất cả những người khác đều ngẩng đầu lên nhìn những kẻ trái lệnh tiến vào.

Nàng đi theo Ngự Phong và Thiên Cung, xuyên qua đại điện rộng lớn lát đá phiến lạnh như băng mà đi tới trước đài.

“Tần Thiên Cung, Tần Ngự Phong! Hai người các ngươi thật to gan!” Nam tử mặc áo đen lạnh lùng mở miệng khi thấy bọn họ tiến vào, “Hai người các ngươi chẳng lẽ không biết chúng ta đang thẩm án sao?”

Tần Thiên Cung chắp tay cúi đầu báo cáo: “Bẩm phán quan Thiên Cung biết, nhưng án này có ẩn tình khác, để không xử lầm nên Ngự Phong và Thiên Cung đặc biệt đưa nhân chứng đến.”

“Nhân chứng?” Thần sắc ông ta cũng không thay đổi mà chỉ nhìn nữ tử phía sau bọn họ hỏi: “Là ai?”

Ngự Phong tiến lên chắp tay cúi đầu báo tên của nàng: “Thiên nữ Vân Mộng.”

Nghe được tên này nam nhân đứng ở dưới đài đột nhiên chấn động.

Từ lúc bước vào cửa nàng vẫn nhìn hắn, nhưng hắn lại thủy chung chưa từng có phản ứng gì, thậm chí chưa từng quay đầu mà chỉ bình tĩnh đứng đó. Mãi đến lúc này hắn mới có phản ứng nhưng vẫn không hề quay đầu.

Hắn đang tức giận, nàng biết.

Tức giận của hắn như làn gió mùa đông lạnh băng không ngừng lan ra xa.

“Ai?” Người hỏi câu này là vị thiên tướng mặc khôi giáp màu trắng kia.

“Ta.” Vân Mộng thu lại tầm mắt từ trên người Vô Minh sau đó tự nhiên đi đến bên cạnh hắn. Nàng nhìn mấy người ở trên đài rồi nói: “Việc này là do Vân Mộng tự tiện vào Vô Gian mà gây ra, không phải do Vô ….. Vô Gian vương gây tội, nếu muốn trách phạt thì hãy phạt ta đi.”

Lúc nàng nói chuyện có thể cảm giác được ánh mắt lạnh băng của hắn ở bên cạnh. Ánh mắt đó thật lạnh, gần như khiến nàng bị thương nhưng nàng bắt buộc chính mình không được nhìn hắn mà nói cho xong.

“Vì sao?” Người đang ngồi sau bàn hồ sơ mở miệng hỏi.

Giọng hắn cũng như hàn băng, diện mạo đen như mặt sắt.

“Vân Mộng khi còn sống có một vị đại ca tên là Cung Tề. Huynh ấy phạm phải trọng tội nên bị câu tới Vô Gian.” Nàng nhìn vị Diêm La mặt đen kia rồi bình dị nói: “Vân Mộng biết tội này không thể tha nhưng huynh trưởng bị người ta nguyền rủa. Nếu không thể chuyển thế thì sẽ có người vô tội bị hại. Vì việc này Vân Mộng mới xâm nhập vào Vô Gian, hy vọng có thể thay đại ca chịu tội để huynh ấy có thể được giải thoát.”

“Tội nghiệt không thể chịu thay được.” Vị phán quan cầm bút nhíu mày nói.

“Vân Mộng biết.” Nàng thở sâu, ngẩng đầu nhìn vị phán quan cũng là nhị đệ của hắn và nói: “Ngục vương cũng đã nói rõ với ta.”

“Nói rõ rồi?” vị tướng quân áo trắng nhíu mày nói, “Biết rõ mà vẫn cố vi phạm, hiểu luật mà phạm luật thì còn gì để nói.”

Hắn hừ lạnh một tiếng sau đó xoay người nhìn Diêm La trên điện nói: “Quảng Vương, vừa rồi Tần Vô Minh đã nhận tội, hiện nay càng chứng minh hắn hiểu luật mà vẫn phạm luật, tội càng thêm nặng!”

Hắn lời còn chưa dứt đã bị vị phán quan mặc hắc bào đánh gãy: “Nhị Lang tướng quân.”

Phán quan kia mang bộ dạng phục tùng cúi đầu, giọng nói không vang nhưng ẩn ẩn sức nặng. Hắn ngang nhiên cắt đứt lời người kia, chắp tay nói: “Ngục vương mặc dù đã nhận tội nhưng theo như thiên nữ Vân Mộng nói thì rõ ràng chuyện này có ẩn tình. Chúng ta có nên nghe Vân Mộng nói xong rồi mới phán tội hay không?”

Nói tới hai chữ “Thiên nữ” này giọng hắn khẽ cao lên khiến Nhị Lang tướng quân biến sắc, không khỏi nhìn vị thiên nữ thiên đình tự ý vào Vô Gian kia sau đó lạnh giọng nói: “Thiên nữ có tội thì bản tướng sẽ bắt về. Nhưng Quảng Vương, ngọc đế biết ngài chấp pháp nghiêm minh, mong ngài chớ uổng sự mong đợi của ngọc đế.”

Nghe vậy sắc mặt Diêm La càng thêm xanh mét: “Ngươi đang giáo huấn ta hả?”

“Không dám.” Nhị Lang tướng quân nghiêm mặt nói: “Ta chỉ nhắc nhở.”

Quảng Vương thở sâu, nhịn cơn tức sau đó nhìn nữ tử gây ra toàn bộ phiền toái này.

Mặt nàng tái nhợt nhưng cả người vẫn đứng thẳng tắp, đối mặt với mọi người ở trên điện nàng không chút sợ hãi.

“Ngươi tên là Vân Mộng?”

“Vâng.”

“Sau khi Vô Minh nói rõ với ngươi quy định của Vô Gian thì đã xảy ra chuyện gì?”

“Vân Mộng biết ngục vương nghiêm minh, chỉ cầu có thể cứu huynh trưởng nên nguyện ở lại Vô Gian. Ngục vương lương thiện, luôn ân cần dạy bảo Vân Mộng, còn nhận Vân Mộng làm vợ……”

Nói đến đây, nàng không chú ý đến sắc mặt kinh ngạc của mọi người mà rốt cuộc không nhịn được nhìn về phía nam nhân ở bên cạnh. Sắc mặt hắn vẫn không tốt như cũ nhưng rốt cục hắn cũng quay đầu nhìn thẳng nàng.

Nàng khẽ nhếch miệng, mắt rưng rưng ôn nhu nói: “Vân Mộng may mắn được ngục vương yêu thương…… Nếu như có khả năng Vân Mộng nguyện vĩnh viễn đi theo bên ngài ấy……”

Khuôn mặt lạnh lẽo cứng rắn của hắn lập tức mềm mại.

Nước mắt nàng vì chút ôn như không tự chủ của hắn mà tràn đầy.

Nàng biết không bao lâu nữa hắn sẽ không nhìn nàng ôn nhu như vậy nữa. Vì thế nàng bức mình kéo tầm mắt lại sau đó thở sâu ngẩng đầu nhìn Diêm La sau đó bình tĩnh nói: “Nhưng Vân Mộng biết rõ cứu người như cứu hoả, huynh trưởng một ngày còn ở Vô Gian thì Linh và Điệp Vũ còn phải chịu tội trên thế gian. Thế nên Vân Mộng dù được ngục vương trân trọng sủng hạnh vẫn gạt ngục vương tự thả huynh trưởng –”

Lời này vừa nói ra khiến bốn bên đều kinh hoảng.

Vô Minh nghe vậy thì kinh hãi không thôi, lại giận tím mặt phung ra một câu: “Nàng nói dối!”

Cùng lúc đó mọi người trong điện đều quá sợ hãi, sắc mặt Nhị Lang tướng quân vô cùng khó coi, không nhịn được hét lên: “Ngươi giỡn cái gì, một thiên nữ nho nhỏ làm sao có đủ khả năng thả tù nhân ở Vô Gian chứ?”

Hắn nói chưa xong đã thấy Quảng Vương nổi giận đập bàn trợn mắt quát: “Làm càn!”

Một tiếng quát này quanh quẩn vang vọng trong sâm la đại điện, chấn động màng nhĩ của mọi người.

“Bổn vương đang thẩm án, ai cho các ngươi tự ý nói?”

Quảng Vương Diêm La nhíu mày, lời vừa ra thì mọi người đều im lặng không dám nói gì.

Tiếng quát ầm ầm ở trong điện vang vọng mãi mới yên lặng lại. Đến tận lúc này Quảng Vương mới lạnh giọng hỏi: “Ngươi nói người là ngươi tự thả, có điều gì làm chứng?”

“Vân Mộng đã tới Vô Gian một thời gian, lại có thêm sự tín nhiệm của ngục vương nên Vân Mộng có thể tự do ra vào Vạn Nghiệp Lâu.” Nàng nhìn vị thiên tướng uy mãnh kia nói: “Việc này Thiên Cung và Ngự Phong đều có thể làm chứng.”

Nghe thấy điều này, phán quan lập tức nắm chắc cơ hội lên tiếng hỏi em trai mình: “Thiên Cung?”

Mặc dù kinh sợ với những lời Vân Mộng vừa nói nhưng vì cứu anh cả nên khi bị anh hai gọi Tần Thiên Cung vẫn ổn định tinh thần dưới cái nhìn chằm chằm của Vô Minh rồi trả lời: “Đại ca quả thật để cho nàng tự do ra vào Vạn Nghiệp Lâu.”

Phán quan lại nhìn bát đệ: “Ngự Phong?”

Tuy Thất ca đã thừa nhận nhưng Tần Ngự Phong vẫn không khỏi chần chờ. Trước khi đến đây hắn không nghĩ chị dâu lại đem trách nhiệm kéo hết về mình. Lúc này nhìn bộ dáng trấn định của nàng thì hiển nhiên từ lúc đồng ý với bọn họ nàng đã quyết định rồi.

Nhìn khuôn mặt trắng như tờ giấy của chị dâu và biểu tình tức giận không thôi của anh cả khiến hắn nhất thời cũng không biết mình có nên giúp nói dối hay không.

Việc tự ý thả hồn phách là tội lớn, càng miễn bàn đến chuyện thả tù nhân của Vô Gian. Anh cả thân là ngục vương lại tự ý thả tội hồn vậy chính là biết luật mà vẫn phạm pháp, tội càng thêm nặng.

Tuy trước khi đến bọn họ đều nói với nàng rằng anh cả không có việc gì nhưng ai cũng biết nếu nói ra sự thật thì cũng chỉ có thể dùng tình mà giảm bớt tội chứ không thể xóa được việc anh cả vì nàng mà thật sự đã thả Cung Tề.

Bọn họ biết, Vân Mộng cũng biết, cho nên nàng mới đem mọi tội lỗi đổ lên đầu chính mình.

“Ngự Phong, Vô Minh có phải để Vân Mộng tùy ý ra vào Vạn Nghiệp Lâu hay không?”

Thấy hắn thật lâu không đáp, vị phán quan mặt trắng lại hỏi lại. Câu hỏi thực xảo diệu, anh hai chỉ hỏi Vân Mộng có được tự do ra vào Vạn Nghiệp Lâu hay không nên hắn chỉ việc trả lời giống Thất ca là được.

Anh cả đúng là có để Vân Mộng ra vào Vạn Nghiệp Lâu, đây không phải nói dối.

Nhưng hắn cũng hiểu chỉ cần hắn thừa nhận việc này thì anh hai sẽ theo lý lẽ này chứng minh Vân Mộng có tội.

Tần Ngự Phong nhìn anh hai nhà mình, trong nháy mắt kia hắn hiểu anh hai cũng biết, giống như hắn và Thất ca, anh em bọn họ đều biết anh cả đang nói thật còn nàng ấy mới nói dối.

Nhưng càng là như vậy hắn lại càng không thể để nữ tử trước mắt gánh vác hết.

Trong sâm la đại điện, mọi người đều đang đợi hắn trả lời, bọn họ đều đang nhìn hắn. Chỉ có ánh mắt của chị dâu là hắn không thể bỏ qua. Trong mắt nàng có lệ quang còn có thỉnh cầu thầm lặng.

Làm ơn.

Nàng không tiếng động mở miệng.

Tình cảm khắc sâu trong mắt nàng khiến hắn động tâm. Hắn gần như có thể nghe được giọng nói của nàng ở bên tai vang vọng.

Thế nên hắn hít một hơi thật sâu sau đó tiến lên trả lời câu hỏi của anh hai: “Thật là như thế.”

Một lời của hắn thốt ra khiến mọi người có phản ứng khác nhau. Hắn có thể nhìn thấy sắc mặt Nhị Lang tướng quân cực kém, cũng có thể nhìn thấy lửa giận của anh cả, bộ dáng yên tâm của anh hai và biểu tình thở phào và chua sót áy náy của Thất ca.

Nhưng trên mặt chị dâu lại là cảm kích.

Nàng quay người lại, mặt nhìn Diêm La bên trên rồi trấn định nói: “Một ngày kia ta ở Vạn Nghiệp Lâu ăn cắp thiết bài, vào Vô Gian thả huynh trưởng. Việc này không liên quan gì tới ngục vương.”

“Nàng nói dối.” Vô minh không nhịn được cất giọng lạnh lẽo lên án.

Nghe được sự phẫn nộ trong giọng nói của hắn, thân thể mềm mại của nàng hơi hơi cứng đờ. Mặt hắn như hàn sương nhìn nàng, giống như cái trùy bằng băng đập vào tim nàng.

Nhưng ngay cả như vậy nàng vẫn duy trì trấn định. Lửa giận của hắn giống lửa ác nghiệp nhưng nàng tuyệt đối không sợ hãi.

Mãi tới giờ này khắc này nàng mới phát hiện có một điều nàng sớm nên hiểu được: Nàng không sợ hắn, chưa bao giờ sợ.

Nàng thực thương hắn.

Nàng không quay đầu nhìn hắn mà chỉ bình tĩnh nhìn Diêm La và kiên định nói: “Người là do ta thả. Nếu Vân Mộng nói dối thì nguyện bị đày xuống địa ngục.”

Tần Vô Minh chấn động, sắc mặt trắng xanh.

Đày xuống địa ngục!

Nàng thật đúng là dám nói, vì ngăn hắn mà nàng dám nói ra lời thề độc đó. Nàng có thể nào bức bách hắn như vậy? Hắn làm sao có thể cãi lại để nàng bị đày xuống địa ngục chứ?

“Nàng –”

Hắn mới mở miệng, Quảng Vương đã vỗ bàn đánh gãy lời hắn: “Bổn vương thẩm vấn, ai cho phép các ngươi cứ hết lần này đến lần khác xen vào! Người đâu! Bắt Tần Vô Minh tới đại lao để bổn vương hỏi lại sau!”

Diêm La vừa nói thì Thiên Cung và Ngự Phong lập tức ắt lấy cơ hội tiến lên muốn đưa anh cả ra ngoài rồi nói sau. Nhưng Tần Vô Minh lại tức giận vung tay đánh văng bọn họ ra.

“Tần Vô Minh! Ngươi dám chống lại lệnh sao?” Quảng Vương tức đến đỏ mặt nhìn đứa con cả của mình.

“Vô Minh không dám.” Sắc mặt hắn tái nhợt, nắm chặt tay nói: “Nhưng án này có liên quan đến con, mong ngài vì Vân Mộng là vợ con mà để con ở lại chịu tội.”

“Vậy ngươi nên sớm nghĩ cho thông trước khi xảy ra cớ sự này!” Quảng Vương không lưu tình chút nào. Ông ta thét ra lệnh, lời còn chưa dứt đã giơ tay lên, khóa hàn thiết từ tay ông hiện ra trói chặt đứa con ngỗ nghịch lại.

“Đưa hắn xuống cho ta!”

“Không!” Vô Minh không ngờ Diêm La lại lấy xích hàn thiết ra trói hắn, cả người hắn vì sức nặng của dây xích mà phải khụy một chân xuống, đầu gối quỳ xuống mạnh đến mức phá nát cả một phiến đá.

Một tiếng nổ kia khiến Vân Mộng chấn động nhưng cũng không dám quay đầu nhìn hắn.

Không thể, cũng không dám.

Nhưng dù có nhìn thẳng phía trước nàng vẫn cảm nhận được lửa giận và vẫn hình dung ra bộ dạng chật vật của hắn. Tay nàng nắm chặt lại trong ống tay áo, răng cũng cắn chặt, nước mắt đọng ở khóe mắt.

Xích hàn thiết nặng ngàn cân, vậy mà Vô Minh vẫn ra sức kháng cự đứng lên. Hắn phẫn nộ ngửa đầu nói: “Ngài cũng biết tội phạm không phải là nàng!”

Quảng Vương cũng chẳng để ý nhiều mà chỉ xanh mặt cao giọng rống gọi lão Thất, lão Bát: “Các ngươi còn chờ cái gì?! Còn không áp giải hắn đi xuống!”

Lời này vừa nói ra Thiên Cung và Ngự Phong vốn bị đánh đang ôm ngực lại lập tức lại tiến lên muốn mang anh cả rời đi.

“Buông tay!”

Vô Minh trợn mắt cắn răng, lạnh giọng quát muốn hai đứa em trai thả mình ra nhưng hai kẻ kia lại vẫn túm lấy hắn.

“Đại ca, thật có lỗi.” Hai người trăm miệng một lời, dang hai tay đặt ở trên người hắn rồi đưa hắn vào trong quả cầu bắt hồn.

Từ đầu tới đuôi Vân Mộng đều nhìn phía trước, mãi tới lúc này nước mắt nhịn đã lâu rốt cục lặng lẽ chảy xuống. Trong điện yên tĩnh như u tuyền.

“Thiên nữ Vân Mộng, người là do ngươi thả sao?”

“Vâng.” Nàng khàn giọng lặp lại, “Người là do ta thả.”

Câu nói đó nhẹ nhàng thản nhiên lượn lờ. Lần này, không có người lên tiếng nghi ngờ.

6 thoughts on “Bỉ Ngạn hoa – Chương 8

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Mười 2018
H B T N S B C
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  
error: Alert: Content is protected !!