Bỉ Ngạn hoa – Chương 7

Nàng chưa từng có cảm giác này với bất kỳ ai.

Nàng luôn rõ ràng nhận thức được sự tồn tại của hắn, cảm giác được cảm xúc của hắn.

Cho dù cách hắn một khoảng nàng cũng có thể biết hắn đang nhìn mình, mà khi nàng nhìn hắn thì hắn cũng có thể phát hiện.

Nàng thực sự thích nhìn hắn.

Nhìn mắt, lông mi, cái miệng, mũi của hắn, còn có mái tóc dài đen bóng như mặt nước, cùng ngón tay dài mạnh mẽ, đầu vai rộng lớn cùng thân thể với đường cong xinh đẹp.

Thậm chí nàng thích cả bộ dáng tao nhã di chuyển không phát ra tiếng động của hắn, rồi bộ dạng đọc sách, viết chữ, hoặc lúc ngọn đèn chiếu rọi trên mặt hắn, từng vòng ánh sáng bao quanh khuôn mặt tuấn tú …………

“Sao vậy?” hắn ngẩng đầu lên khỏi bàn, kỳ quái thấy nàng cứ giằng co nhìn mặt mình. Nàng vốn đang ngồi ở đó khâu quần áo nói là muốn làm cho hắn một bộ đồ mới, nhưng giờ phút này lại nhìn hắn chằm chằm không rời.

Bị tóm gáy, khuôn mặt nàng ửng đỏ, cười lên rồi cuống quít cúi đầu.

“Không có gì.”

“Không có gì?” Hắn nhíu mày.

Nàng cúi đầu lấy cây kim nhỏ khâu khâu trên tấm vải rồi nói, “Ta chỉ nhớ lại không biết vai của chàng rộng bao nhiêu……”

“Không phải nàng vừa mới đo rồi ư?” Hắn nói.

“Ách, ta……” Nàng ngẩng đầu, đỏ mặt xấu hổ thì thào thừa nhận: “Ta chỉ nhìn chàng đến thất thần.”

Hắn sửng sốt hỏi: “Vì sao?”

“Cái gì vì sao?” Nàng không hiểu.

“Nàng ở thiên giới hẳn đã gặp qua rất nhiều nhân tài so với ta còn đẹp mắt hơn chứ?”

“Ách…… Chắc là thế.” Nàng có chút ngượng ngùng cúi đầu.

“Chắc là?” Hắn khó hiểu nhìn nàng.

Vân Mộng đỏ mặt, cúi đầu đùa bỡn cây kim trong tay nói: “Cái kia…… Ta trước kia đều không chú ý.”

“Không chú ý cái gì?”

Nàng cắn cánh môi, lại cúi đầu khâu y phục, một lúc lâu sau mới cố lấy dũng khí, xấu hổ quẫn bách nói: “Thì diện mạo của người khác ấy…… Mọi người nhìn đều giống nhau không khác biệt lắm……”

“Không khác biệt lắm?” Hắn nghe vậy thì choáng váng.

“Thì…… Thì mọi người đều có hai mắt, một cái mũi và một cái miệng……”

“Ta không phải cũng có hai mắt, một cái mũi và một cái miệng sao?” Hắn buồn cười hỏi.

“Ách, chàng không giống……”

Đầu nàng càng ngày càng thấp, giọng cũng càng ngày càng nhỏ khiến hắn càng nghe càng hồ đồ.

“Ta không giống? Làm sao lại không giống?” Hắn không nhớ rõ chính mình có nhiều hơn người khác một cái mũi hay một con mắt.

Nàng không mở miệng, chỉ có đầu càng cúi thấp, thấp đến độ hắn có thể nhìn thấy đỉnh đầu của nàng. Mặc dù không thấy mặt nàng nhưng hắn có thể thấy hai tai nàng phiếm hồng.

“Vân Mộng?”

“Cái kia……” Nghe thấy hắn thúc giục hỏi, nàng quẫn bách lẩm bẩm một câu.

“Cái gì?” Hắn không nghe được rõ ràng nên đưa tay nâng khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng của nàng lên: “Nàng nói cái gì?”

“Ta không biết nữa……” Nàng vừa thẹn lại quẫn nhìn thần sắc đột nhiên biến khác thường của hắn thì có chút lắp bắp nói: “Ta cũng không biết tại sao cứ…… cứ …… ”

“Như thế nào?” Hắn cúi người hỏi nàng.

“Cứ…… muốn nhìn chàng……” Thấy hắn tới gần nàng muốn chuyển tầm mắt nhưng lại bị ánh mắt nóng rực của hắn giữ chặt lại. Bị hắn nhìn khiến nàng tâm hoảng ý loạn vươn bàn tay nhỏ bé để lên ngực hắn, bất giác nói: “Cái đó…… chàng…… nếu chàng để ý đến chuyện đó thì…… lần tới ta…… không nhìn là được……”

“Không.” Hắn ôm lấy nàng đang không tự chủ mà ngửa người ra sau đến mức sắp ngã, khóe miệng cong lên cất giọng khàn khàn: “Nàng cứ nhìn đi.”

“Hả?” Nàng sửng sốt một chút, ngây ngốc nhìn hắn.

“Nàng muốn nhìn thì cứ nhìn đi.” Hắn thấp giọng mở miệng.

Thấy hắn dựa vào càng gần, nàng không khỏi xấu hổ quẫn bách nhắm mắt lại, hắn lại không tiến gần nhưng cũng không rời đi, chỉ chờ. Hơi thở ấm áp vây quanh khiến nàng không nhịn được, dưới ánh mắt ngóng nhìn của hắn nàng nhanh chóng mở hai mắt.

Hắn gần ngay trước mặt.

Môi mỏng ôn nhu cong lên.

Trong đôi mắt sâu đó có nàng.

Hắn cúi đầu hôn đôi môi đang hé ra của nàng.

Vân Mộng nhẹ rên một tiếng, chỉ cảm thấy nụ hôn của hắn như rượu hoa khiến nàng vừa nếm thử đã bị say mê, cảm giác như đang bước trên đám mây, sau đó lại giống như rơi vào biển lửa cháy rực.

Bàn tay đang cầm kim bất giác buông xuống, vải cũng rơi ra. Nếu hắn là lửa thì nàng nguyện ý bị thiết đốt thành tro bụi ở trong lòng hắn……

 

Hắn ngủ thật sự sâu, đã rất lâu rồi hắn chưa từng ngủ ngon như vậy. Nhưng khi tỉnh lại thì nàng đã không còn ở bên cạnh.

Tuy biết rõ nàng không có khả năng rời đi nhưng không hiểu sao hắn vẫn hoảng hốt.

Nàng có thể đến đây đương nhiên cũng có thể đi.

Ý nghĩ này khiến ngực hắn đau đớn không thôi vì thế hắn xuống giường, ra cửa, đi qua đình viện.

Cửu Trọng Cư yên tĩnh như thường, Vạn Nghiệp Lâu cũng trầm mặc đứng vững. Đài gỗ vẫn lạnh như băng.

Có lẽ nàng chưa từng tồn tại.

Tất cả những thứ này có lẽ chỉ là một giấc mộng, một hồi si tâm vọng tưởng của hắn.

Chua sót khôn cùng và bóng tối hư không chậm rãi lướt qua hết thảy. Hắn nhắm mắt lại, muốn đè nén sóng triều mãnh liệt trong lồng ngực, nhưng không thể ngăn cản thất vọng và phẫn nộ.

Không thể lại nhìn bóng tối hắc ám lạnh băng bên ngoài đài gỗ, hắn thở sâu và xoay người.

Sau đó hắn thấy nàng.

Nàng đang cầm một chậu hoa đi qua cửa sổ của Vạn Nghiệp Lâu. Bóng dáng gầy nhỏ kia chỉ trong chớp mắt đã biến mất.

Hắn bước nhanh lên lầu, trong lòng vẫn sợ nàng chưa từng tồn tại.

Nhưng ảo ảnh ôn nhu này lại không biến mất. Hắn có thể thấy nàng đang ngồi cạnh bàn cẩn thận lau chậu hoa nàng mới vừa cầm. Mái tóc dài như nước xõa sau lưng, đối lập với quần áo màu tuyết trắng.

Con mèo đen đang đứng cạnh nàng đánh một cái ngáp thật to, lúc hắn vào cửa nó còn ngẩng đầu lên liếc một cái.

Nhận thấy động tác của nó, nàng quay đầu và thấy hắn.

Tươi cười nở rộ trên mặt nàng.

“Chàng tỉnh rồi.”

Nàng ôm lấy con mèo đang ngồi bên cạnh khiến nó bất mãn kêu meo meo một tiếng nhưng nàng vẫn đứng lên, mang theo nụ cười ấm áp đi về phía hắn.

Hắn có chút choáng váng mơ màng nhìn nàng, giọng ngẹn ở cổ họng, một câu cũng không nói được.

“Ta thấy chàng ngủ say nên không muốn đánh thức chàng.” Nàng nâng tay vén tóc dài đang xõa của hắn ra sau tai, lại vuốt cổ áo, rồi đem vạt áo mở rộng của hắn cẩn thận cột lại nói: “Chàng đói bụng không? Có muốn ta làm chút gì cho chàng ăn không?”

Giọng nói ôn nhu của nàng thản nhiên vây quanh hắn.

Vô Minh cúi đầu nín thở nhìn nữ nhân đang vô cùng tự nhiên thay hắn sửa sang quần áo, ánh mắt không sao dứt ra được.

Không đợi được câu trả lời thế là nàng ngẩng đầu lên, con ngươi đen nhánh linh động phản chiếu bóng hắn. Sắc mặt hắn có chút tái nhợt làm nàng thấy lo lắng, đến vạt áo hắn cũng không buộc, tóc mềm mại cũng tán loạn.

“Chàng có khỏe không?” Nàng hỏi.

Hắn không trả lời, chỉ vươn tay chạm nhẹ lên mặt nàng, thật nhẹ nhàng, cẩn thận, giống như sợ làm hỏng nàng.

Vân Mộng hé miệng muốn hỏi hắn làm sao vậy nhưng vẻ mặt hắn lại làm cho nàng không thể lên tiếng. Ngón tay hắn mềm nhẹ, gần như không thể cảm nhận được, lại hơi hơi run mà rụt lại như phải bỏng. Rồi hắn lại như muốn xác nhận mà nâng tay lên tiếp tục chạm vào nàng.

Hai lần, ba lượt như vậy…… Sau đó, ngón tay hắn rốt cục cũng xoa lên đường nét trên mặt nàng, chậm rãi lướt theo từng đường nét.

Giống như hắn đang lấy ngón tay khắc ghi dung nhan của nàng, xác định sự tồn tại của nàng.

Đụng chạm này vô cùng cẩn thận, theo đầu ngón tay đến ngón tay rồi cả lòng bàn tay, từ một bàn tay, đến hai bàn tay của hắn đều ôm lấy mặt nàng.

“Ta nghĩ …… Nàng là mộng……”

Giọng nói mong mỏi khàn khàn trầm thấp của hắn khiến nàng chấn động, hoài nghi hắn không biết bản thân đang nói ra những lời này.

Nước mắt nóng bỏng dâng lên, nàng hé miệng ôn nhu nói: “Ta không phải mộng.”

Hắn hơi hơi giật mình, tỉnh lại từ cơn mê.

“Ta không phải.” Nàng cầm lấy tay hắn, vì đau lòng mà lặp lại: “Không phải mộng.”

Đúng, nàng không phải mộng.

Hắn nhìn nàng, sau đó thoải mái mà ôn nhu nở nụ cười.

“Chàng nên cười nhiều hơn.”

Hắn kinh ngạc nhìn nàng chỉ thấy nàng ngửa đầu nhìn hắn nói: “Lúc chàng cười trông thật đẹp mắt, giống Bồ Tát.”

Vì lời của nàng hắn mới nhìn thấy bóng dáng đang mỉm cười của mình trong mắt nàng. Hắn không biết nên nói cái gì, còn nàng vẫn tiếp tục:“Huống chi không có ai quy định làm ngục vương thì luôn phải mang vẻ mặt đau khổ không chút thay đổi.”

Không để ý đến bộ dạng kinh ngạc của hắn, nàng chỉ mỉm cười tuyên bố.

“Ta thích nhìn chàng cười.”

Lời của nàng làm tim hắn ấm áp, khiến băng cũng phải tan.

 

Yêu say đắm, chính là như vậy sao?

Nàng có nghe qua, cũng thấy qua nhưng chưa từng thật sự động tâm vì ai. Khi còn ở nhân thế nàng chưa từng hiểu được, lúc ở thiên giới nàng cũng chưa từng gặp được.

Chỉ có hắn sẽ khiến mặt nàng đỏ đến muốn bốc cháy, cũng chỉ có hắn mới khiến nàng cảm thấy an tâm. Mỗi khi hắn nắm tay, nhìn nàng, hôn lên môi nàng đều làm cho nàng càng thêm xác định lồng ngực ấm áp của hắn là nơi nàng nên ở.

Sau cái lần nàng muốn cùng hắn chia sẻ nỗi đau xót kia hắn chưa từng kháng cự nàng.

Hắn cần nàng, cũng giống nàng cần hắn.

Một nam nhân của riêng nàng, cần nàng, nhìn nàng, nguyện ý cùng nàng chia xẻ hết thảy.

Mãi đến lúc này nàng mới hiểu được đến tột cùng Điệp Vũ cầu mong cái gì.

Dần dần vẻ mặt của hắn chậm rãi mềm hơn, không còn giống ngọc đá lạnh băng nữa mà thường lộ ra mỉm cười.

Nàng thích hắn ôn nhu chăm chú nhìn mình, cũng thích cuộn người trong lòng hắn, thích mình thuộc về hắn.

Mỗi ngày hai người đều ở Vạn Nghiệp Lâu làm việc, lại về tới Cửu Trọng Cư triền miên, đi tới đài gỗ thổi trấn hồn khúc.

Nàng đánh đàn, hắn thổi địch, hai người hợp tấu càng ngày càng ăn ý. Nàng có thể cảm giác được nội tâm hắc ám của hắn dần dần tan đi thay vào đó là ôn nhu.

Hoa ở Vô Gian nở rộ.

Phu nhân từng nói những đóa hoa thể hiện chính xác nhất lòng của nàng. Mỗi khi nhìn hắn nàng sẽ có cảm giác yên tĩnh và an tâm chưa từng có.

“Nàng có mệt không?” Phát hiện nàng đang nhìn mình nên cái người đang dọn đàn cho nàng lại xoay người đi về phía này.

“Không,” nàng ngẩng đầu nhìn hắn đi tới trước mặt sau đó vươn hai tay ôm lấy eo hắn, tựa mặt lên ngực hắn mà nhắm mắt mỉm cười, ôn nhu nói: “Ta chỉ đang nghĩ ta thật may mắn được gả làm vợ chàng.”

Nàng luôn có thể tùy ý khiến lòng hắn lay động thế này. Trái tim hắn chấn động, cánh tay ôm nàng vào lòng, môi hôn lên tóc nàng, miệng cất giọng khàn khàn nói: “Những lời này hẳn phải là ta nói mới đúng chứ.”

“Chàng gả làm vợ ta á?” Nàng nhíu mày nhìn hắn, giọng nói mang ý cười rõ ràng.

“Không.” Hắn nhếch khóe miệng nói, “Là ta cưới nàng làm vợ ấy.”

“Chàng cũng biết kỳ thực ta không để ý chuyện chàng gả cho ta đâu.” Nàng trêu chọc nói.

“Ta biết.” Hắn đáp.

Câu trả lời thành thật cho lời đùa giỡn khiến nàng đỏ mặt.

Nhìn nàng e lệ hắn cũng không nhịn được nâng cằm nàng lên rồi cúi đầu hôn nàng.

Vân Mộng đón nhận mọi thứ của hắn, bất kể là tốt nhất hay tệ nhất nàng cũng chưa từng tỏ ra ghét bỏ. Hắn nghĩ nàng vĩnh viễn cũng không biết hắn may mắn thế nào mới gặp được nàng, và hắn cần nàng đến cỡ nào.

Tron bóng tối vô tận ở đây chỉ có nàng là ánh sáng duy nhất của hắn.

Nếu có thể, hắn nguyện ý đánh đổi mọi thứ để giữ nàng ở bên người, cho đến vĩnh viễn.

 

Huyền Minh Cung.

Tần Ngự Phong đi như gió, một đường đi về phía đình viện bên trong, mãi tới Tàng Kinh Các hắn mới tìm được Tần Thiên Cung đang tìm kiếm điển tịch ở đó.

Vừa vào cửa hắn đã lập tức đóng cửa lại. Tần Thiên Cung nghe thấy tiếng động thì hoảng sợ, quay đầu thấy sắc mặt lão bát cũng khó coi chẳng khác gì mặt quỷ.

“Sao? Có quỷ đuổi theo đệ à?”

“Đệ không thấy vui chút nào hết.” Tần Ngự Phong vội vàng tiến lên nói, “Nếu huynh biết có chuyện gì thì đệ đố huynh cười đó.”

“Xảy ra chuyện gì?” Hắn tức giận quay đầu lại tiếp tục tra tìm điển tịch trong tay. Có chuyện lớn gì thì cũng chẳng liên quan đến hắn. Đáng giận, rõ ràng hắn nhớ trước kia từng xem qua một sự kiện ở đâu đó, nếu có thể tìm được tiền lệ kia thì hẳn có thể giúp đại ca vượt qua một cửa này.

“Cung Tề chuyển thế lại giết người không nên giết, cấp trên đã phát hiện ra đại ca tự ý thả tội nhân ở Vô Gian nên đã phái người xuống khởi binh vấn tội kia kìa!”

“Đệ nói cái gì?” Tần Thiên Cung đột nhiên quay đầu, tóm lấy vạt áo của lão bát.

“Đệ có thể nói cái gì chứ? Chính là sự tình đã bị lộ!” Ngự Phong căm tức nói: “Bọn họ hiện tại đang ở đại điện, nhị ca quản lý sinh tử và Vương của luân hồi đều đã đến, cha đã tức giận đến nổi trận lôi đình và phái người đi Vô Gian tìm đại ca tới.”

“Đáng chết!” Hắn thầm nghĩ để lão bát đến trước quỷ môn quan chờ Cung Tề chuyển thế một cái là xong, ai ngờ con rùa đen kia được chuyển thế lại còn không nhận được giáo huấn mà gây chuyện để thiên đình phái người tới.

Đám người thiên đình cùng người cha tính tình thối tha, lục thân không nhận của bọn họ hẳn sẽ bắt anh cả đến luận tội. —

“Huynh ở trong này tìm nửa ngày rốt cuộc có tìm được không?” Tần Ngự Phong vội vã hỏi.

“Không có.” Hắn thay đổi ý niệm, quyết định thật nhanh nói: “Không tìm nữa, không còn kịp rồi, chúng ta đi Vô Gian thôi.”

“Đi Vô Gian?” Tần Ngự Phong sửng sốt, “Đi Vô Gian làm cái gì? Lúc này tất cả bọn họ đều ở đại điện rồi, đại ca lát nữa cũng tới đó.”

“Cha là người thiết diện vô tư, đại ca tuyệt sẽ không đem chuyện của Vân Mộng nói ra. Theo tính cách của cha thì sợ là đại ca vừa đến sẽ bị luận tội ngay.” Tần Thiên Cung túm lấy lão Bát nói, “Chúng ta phải đưa Vân Mộng đến đây.”

“Nhưng không phải huynh nói đại ca đã dặn nếu có chuyện gì xảy ra thì chúng ta không được manh động mà phải bảo toàn cho Vân Mộng sao?”

“Đó là nói nếu như ta tìm được tiền lệ trước kia.” Tần Thiên Cung sắc mặt khó coi nói: “Hiện tại cái gì cũng đều không thấy, chả nhẽ đệ muốn trơ mắt nhìn đại ca bị phán quan dẫn đi sao?”

Ngự Phong không nói được lời nào.

Tần Thiên Cung không nói hai lời đã xốc vải phủ tấm kính trong phòng lên rồi bước vào. Tần Ngự Phong thấy thế cũng cắn răng một cái và nhảy theo.

 

Nàng vốn đang ở vườn hoa phía sau Cửu Trọng Cư.

Mãi đến khi nhận thấy sự tồn tại của hắn nàng mới ngẩng đầu lên.

Hắn đứng cách đó không xa, bên ngoài vườn hoa, cách tầng tầng lớp lớp hoa lẳng lặng nhìn nàng.

“Làm sao vậy?” Nàng đến trước mặt hắn ôn nhu nhẹ hỏi.

Hắn nâng tay ôm lấy mặt nàng mỉm cười nói, “Không có việc gì.”

Nụ cười kia mang theo đau thương thản nhiên.

“Đừng giấu giếm ta.” Nàng ngẩng đầu bình tĩnh nhìn hắn.

Không cần giấu giếm ta…… Chàng đã lấy ta làm vợ chứng tỏ ta là của chàng mà chàng cũng là của ta……

Hắn nhớ rõ lời nàng đã nói, lại nhìn đôi mắt kiên định nhưng bi thương của nàng. Cổ hắn hơi nghẹn lại, mãi một lúc sau mới nói: “Ta phải đi một lúc.”

“Chàng đi đâu vậy?”

“Huyền Minh Cung.” Hắn thản nhiên đáp: “Cha ta sai người triệu hồi, ta phải đi qua đó một chuyến.”

Nàng vốn tưởng là chuyện gì nhưng nghe được đáp án này nàng mới nhẹ nhàng thở ra. Lúc trước hắn đa xnois cách một thời gian hắn đều sẽ đến Huyền Minh Cung để báo cáo tình trạng của Vô Gian. Việc này có chút khó chịu bởi vì mọi người không quá đồng tình chuyện hắn muốn cứu vớt những tội nhân ở Vô Gian nên việc tới Huyền Minh Cung của hắn cũng không quá vui vẻ.

Nàng cầm tay hắn ôn nhu nói: “Ta sẽ giúp chàng tắm rửa thay quần áo.”

“Được.” Hắn rũ mắt nhìn nàng rồi lên tiếng.

Nghĩ đến hắn vì tới Huyền Minh Cung mà tâm tình không tốt là nàng nắm tay hắn đi xuyên qua đình viện, đi vào bể tắm rộng rãi của Cửu Trọng Cư rồi giúp hắn cởi áo, tắm rửa, lại ôn nhu rửa mặt chải mái tóc đen của hắn.

Từ đầu tới đuôi hắn không nói gì, chỉ là làm theo lời nàng rồi nhìn nàng cẩn thận lau khô tóc, cả người rồi giúp hắn mặc quần áo mà mấy ngày nay nàng tự may cho hắn.

Hắn vẫn nhìn nàng, thấy khuôn mặt ấy đỏ lên.

“Vì sao chàng cứ nhìn ta?”

Bởi vì hắn cần khắc bộ dạng của nàng thật sâu vào lòng.

Hắn không nói lời này ra miệng, chỉ cúi đầu nhìn nàng cẩn thận giúp hắn cột lấy vạt áo và hỏi lại: “Mộng Nhi?”

“Vâng?”

“Nàng có oán hận ta bắt nàng ở lại đây không?”

“Không.” Nàng cột chắc vạt áo cho hắn, vuốt lên vạt áo rồi ôn nhu mở miệng nói: “Sao ta lại oán chàng chứ? Ta cảm kích chàng còn không kịp, sao có thể oán chàng?”

“Nàng chỉ cảm kích ta thôi ư?”

Giọng nói của hắn có chút buồn, nàng nghe vậy thì ngẩng đầu nhìn hắn, tay nhỏ bé dán lên ngực hắn mà đỏ mặt xấu hổ nói: “Chàng cũng biết không chỉ như vậy.”

“Ta không biết.”

Nàng nhìn hắn, phát hiện hắnd đang nghiêm túc.

“Với chàng, ta không chỉ có cảm kích.” Nàng kiễng chân hôn lên môi hắn rồi mỉm cười nói: “Hiện tại chàng biết rồi đó.”

Hắn không cho nàng lùi lại mà lập tức kéo nàng vào lòng, hôn nàng thật sâu đến khi nàng mê say mới lưu luyến không rời buông nàng ra, khàn giọng mở miệng: “Hiện tại ta đã biết.”

Nàng vừa thẹn lại quẫn, vì nụ hôn mãnh liệt kia mà không nói được gì.

Hắn ôn nhu vỗ về khuôn mặt của nàng, phác họa khuôn mặt ấy một lần cuối cùng sau đó xoay người, rời đi.

Nhìn bóng dáng hắn đi ra cửa, nàng bỗng nhiên thấy bất an, giống như hắn vừa đi là sẽ biến mất. Nàng đuổi tới cạnh cửa, không nhịn được mở miệng gọi hắn: “Vô Minh –”

Hắn nghe tiếng quay đầu.

“Ta……” Nhìn hắn đứng ở trong viện, nàng đột nhiên cảm thấy chính mình thực ngốc. Hắn chỉ đi gặp cha hắn mà thôi, nàng thật không hiểu mình đang miên man suy nghĩ cái gì.

Áp chế bất an trong lồng ngực, nàng vỗ ngực sau đó cười với hắn nói: “Ta chờ chàng trở về.”

Giọng của nàng rất nhẹ, rất ôn nhu nhưng lại khắc sâu trong lòng hắn. Tần Vô Minh không thể mở miệng, chỉ có thể gật đầu với nàng rồi quay đầu bước đi.

Lúc này đây nàng không gọi hắn nữa, hắn cũng không quay đầu mà đi xuyên qua sân, ra cửa.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Mười 2018
H B T N S B C
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  
error: Alert: Content is protected !!