Bỉ ngạn hoa – Chương 21

Linh nâng tay nhẹ nhàng phủ lên khuôn mặt trắng noãn của cô và cảnh cáo cô.

Khởi Lệ há mồm, muốn nói cái gì đó nhưng lại không biết nên nói cái gì, chỉ có thể nhìn cô gái kia mở cửa sổ trèo ra ngoài.

“Đợi chút!”

Linh nghe tiếng nên quay đầu, cả người vẫn ngồi trên bệ cửa sổ chờ đợi. Khởi Lệ không tự giác vỗ về miếng mặc ngọc trong y phục rồi bất an nhìn cô gái kia hỏi: “Vì sao cô…… lại muốn nói với tôi những điều này?”

Gió lạnh thổi quá tóc nàng, Linh ngồi giữa cửa sổ, bình tĩnh nhìn Khởi Lệ thật lâu không trả lời. Khởi Lệ vốn tưởng cô ấy sẽ không nói nhưng cuối cùng Linh vẫn mở miệng: “Bởi vì tôi tin tưởng cô sẽ đưa ra lựa chọn chính xác.”

Đó không phải đáp án, có điều cô chỉ biết đến đó vì Linh nói xong một câu này là nhảy xuống khỏi cửa sổ biến mất trong đêm tối.

******

Gió thổi ào ào qua đường phố.

Lúc Linh rời khỏi Bạch gia thì thấy hai người và một mèo đang đứng tại chỗ đợi mình. Trong bóng tối, bóng dáng bọn họ không rõ nhưng nàng lại biết bọn họ đang ở đây.

Lướt qua đường cái, cô đi tới dưới tàng cây, đến chỗ hai người đàn ông và con mèo hay thích mách lẻo kia. Con mèo láo toét này chắc biết không đánh lại nàng nên mới chạy đi tìm hai vị này làm chỗ dựa.

Còn mèo đen lộ ra nụ cười như trộm khiến nàng thật muốn phóng một mồi lửa đốt trụi cái đuôi của nó.

“Thế nào?” Người áo trắng khẩn cấp mở miệng.

“Ta không biết.” Nàng nhạt nhẽo trả lời.

“Cái gì mà không biết, không phải ngươi đến gặp nàng ấy để giải thích sao?”

“Ta chỉ đồng ý nói cho nàng ấy biết Vân Mộng đã chết.” Nàng trừng mắt nhìn hai tên điên tướng mạo giống nhau này sau đó không kiên nhẫn nói: “Về phần nàng ta có muốn cùng cái tên não tàn kia tiếp tục dây dưa hay khong thì đó là chuyện của nàng ta.”

“Nếu ngươi không dạy huynh ấy nói kết hôn gì đó,” người áo xanh lạnh lùng nói: “thì huynh ấy cũng sẽ không nghĩ đến việc nói dối.”

“Trên cơ bản huynh ấy cũng không nói dối, mà đúng là huynh ấy đã kết hôn rồi.” Người mặc áo trắng khụ khụ hai tiếng mở miệng nhắc nhở, “Huynh ấy chỉ không nói cho Khởi Lệ rằng nàng ấy chính là vợ của mình thôi.”

“Tóm lại, những gì ta có thể nói đều đã nói, đó là cuộc sống của nàng ta, quyền lựa chọn là của nàng ta chúng ta đều không có quyền can thiệp vào!” Linh khoanh tay lạnh giọng nhắc nhở, “Các ngươi còn có mặt mũi mà bắt ta tới nhắc nhở nàng hả? Sao không tìm một cái chày thật lớn mà đập lên cái đầu cứng rắn của Tần Vô Minh ấy?”

Hai người kia ngoài ý muốn không mở miệng tranh cãi mà nhanh chóng liếc nhau một cái.

Linh nhướng mày, hồ nghi hỏi: “Các ngươi đã làm cái gì?”

“Không có.” Bọn họ đồng thanh kiên định đáp, lúc này ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn nhau một chút.

Nàng cũng không thực sự tin tưởng hai tên này, trên cơ bản nàng hoài nghi hai người này đã làm việc ngu xuẩn nào đó, nhưng nàng đã đồng ý sẽ không đả thương người lung tung nữa, cũng không phạm sát nghiệp nữa và với nàng thì như vậy cũng có nghĩa là không thể nghiêm hình tra tấn hai đứa em trai ngu si của Tần Vô Minh.

Cho nên, nàng chỉ hừ lạnh một tiếng rồi xoay người rời đi.

Thấy nàng bỏ đi rồi người áo xanh không nhịn được há miệng, “Hắc, ngươi muốn đi đâu?”

“Ngủ.” Nàng tức giận quay đầu nhìn hắn nói: “Tần Ngự Phong, nếu ta là ngươi thì sẽ không quản người khác muốn đi đâu, mà sẽ lập tức đổi lại bộ quần áo của mình để đỡ dọa người khác chết.”

Quần áo?

Tần Ngự Phong cúi đầu nhìn nhìn, kỳ quái, nhìn vẫn bình thường mà, chẳng lẽ bị rách sao? Không hề.

Hắn ngẩng đầu muốn hỏi nhưng nàng kia đã đi mất rồi.

“Quần áo của ta có chỗ nào không đúng hả?” Hắn kỳ quái quay đầu hỏi thất ca.

Tần Thiên Cung nhìn hắn, mắt cũng không chớp nói: “Không có.”

Nghe vậy con mèo đen ném ra một ánh mắt xem thường rồi nói: “Không có chỗ nào không đúng cả, chẳng qua hiện tại đã chẳng còn ai mặc trường bào nữa rồi, các ngươi mặc như vậy thoạt nhìn rất giống người đến từ ba trăm năm trước. Nếu có người đi qua đây bây giờ thì chắc sẽ nghĩ mình gặp ma.”

Vẻ mặt Tần Ngự Phong giống như chịu đả kích thật lớn. Tần Thiên Cung lại bày ra vẻ lão luyện, cho tay vào trong tay áo sau đó cúi đầu nói với mèo đen: “Đây là phong cách, phong cách, thời đại này, màu sắc cùng hình thức trang phục đều không hạn chế, ta thích thế nào thì mặc thế ấy.”

“Phải, phải, phải, ngươi vui là tốt rồi.” Meo Meo hừ hừ cười.

“Thất ca, sao huynh không nói trước với đệ?” Tần Ngự Phong hoàn hồn, bất mãn kháng nghị. Khó trách mỗi lần hắn đi trên đường đều cảm giác được mọi người nhìn mình, hắn còn tưởng vì hắn quá đẹp trai.

“Nói cái gì?”

“Quần áo của chúng ta không đúng thời đại ấy!” Hắn vừa mới lên đây thấy thất ca mặc như vậy nên hắn cũng mặc theo, ai biết được hóa ra thất ca mặc không đúng.

“Nào có cái gì không đúng, hiện tại lưu hành trang phục cổ trang đấy, đệ không thấy trong TV mọi người đều mặc như vậy à?” Tần Thiên Cung ân cần dạy bảo em trai nhà mình: “Có đôi khi ngay cả trang phục nhà Tần, nhà Đường đều có người lấy ra mặc nữa đó.”

“Phải không?” Tần Ngự Phong sửng sốt, nghe hắn nói như vậy thì thấy cũng đúng.

“Đương nhiên là vậy, không tin chờ chút nữa xong việc trở về ta mở tivi cho đệ xem.”

Nghe anh em nhà kia nói chuyện, Meo meo trừng mắt, thiếu chút nữa cười đến hôn mê. Nếu không phải vì nó không dám đắc tội bọn họ thì nó nhất định đã bò ra mà cười.

Trời ạ, như vậy mà hắn cũng tin, sao lại có người ngây thơ như thế?

Vì nhịn cười nó thiếu chút nữa thì đứt hơi, thật muốn xem lúc vị bát gia này biết được sự thật thì sẽ như thế nào, nhất định là hay lắm.

“Tốt lắm, đừng nói nữa, cái kia … con mèo cái gì mà Mễ kia, ngươi muốn bọn ta tới để ép Linh và nàng ta cũng đến rồi. Hiện tại mọi việc đã được chuẩn bị, chỉ thiếu gió đông, thế gió đông của ngươi đâu?”

Nháy mắt ý cười trên mặt Meo Meo hoàn toàn tắt ngấm.

“Này Hắc Mễ, ngươi có nghe không hả?”

“Nó tên là Hắc Mễ à? Sao đệ nhớ rõ nó tên là Meo Meo Meo Meo mà?”

“Phải không? Meo Meo Meo Meo?”

“Là Meo Meo!” Con mèo đen run rẩy mở miệng sửa lại, chờ việc này hoàn tất rồi nó nhất định phải nhờ Khởi Lệ giúp nó đổi tên.

“Meo Meo thì Meo Meo.” Tần Thiên Cung cúi đầu hỏi nó: “Meo meo, đừng nói với ta là ngươi đã quên việc mình đã nói rồi đó, tiếp theo phải làm sao?”

“Kế tiếp hả? Chờ thôi.” Nó nói xong là nhảy lên cây.

“Chờ? Chờ cái gì?” Tần Ngự Phong nhướng mày.

Hiển nhiên thất gia vẫn chưa nói với em hắn về kế hoạch của bọn họ. Con mèo đen ngồi xuống chạc cây, nhìn xuống vẻ mặt ba phải của thất gia và vẻ mặt mờ mịt của bát gia, trong lòng thật sâu cảm thấy cái vị Tần Ngự Phong này một ngày nào đó sẽ bị anh mình bán đi.

Không có hứng thú vạch trần trò xiếc của Tần Thiên Cung, nó vẫy vẫy cái đuôi, khóe miệng khẽ nhếch nói: “Đã đến giờ ngươi sẽ biết.”

******

Nửa đêm.

Trời đêm lạnh lẽo, gió bắc gào thét.

Khởi Lệ nằm trên giường, trằn trọc khó ngủ.

Nếu cô rất yêu một người, người kia cũng rất yêu cô, mà cái giá phải trả là cô vì hắn mà từ bỏ tất cả mọi thứ, cô có nguyện ý không?

Lời nói của Linh cứ quanh quẩn trong màn đêm.

Cô có nguyện ý đi theo hắn đến cùng trời cuối đất, đến nơi không có ngày đêm, không có xuân hạ thu đông, không có búp bê đáng yêu hay bút lông chim màu phấn hồng không?

Cô nhắm mắt lại nhưng không thể nào quên những lời này.

Cô có nguyện ý vì hắn từ bỏ căn phòng ấm áp này, thậm chí cả người nhà cùng với cuộc sống vô lo vô nghĩ này không?

Sao cô biết được?

Thế nào? Cô có nguyện ý vì hắn từ bỏ hết thảy không?

Sao có thể?

Cô xoay người muốn chìm vào giấc ngủ. Nhưng hình ảnh hắn đứng sau những bụi hoa cô độc nhìn bóng dáng cô lại hiện lên trong óc, không sao xóa đi được.

Yêu một người đàn ông giống như hắn phải có giác ngộ.

Cô có thể nghe thấy giọng nói của Linh vang lên nhẹ nhàng.

Có khi còn phải sẵn sàng cho cái chết.

Cô ở trên giường xoay lại xoay, vài tiếng sau rốt cuộc cũng thấm mệt mà ngủ, nhưng những lời này vẫn như cũ xoay vòng trong đầu.

A Tháp Tát Cổ Vân Mộng…… Vợ của hắn….. Vân Mộng……

Tưởng niệm bi thương……

Vân Mộng đã chết…… Đã chết……

Trong bóng đêm, lời nói trong đầu không ngừng xoay tròn bên tai cô khe khẽ nói nhỏ.

Ai?

Cô giãy dụa nhưng vì mệt mỏi mà không thể mở mắt.

Nàng có oán ta giữ nàng lại không?

Ai? Giữ ai lại?

Ta nghĩ nàng là mộng……

Ai là mộng? Vân Mộng sao? Hay là cô? Vân Mộng là ai?

Bỗng nhiên, cả người cô trầm xuống lại chìm vào trong nước sâu hắc ám.

Không! Không cần! Cô muốn giãy dụa, nhưng có rất nhiều bàn tay tóm lấy cô!

Yêu hắn thì cô phải có giác ngộ!

Linh đứng trong dòng nước hắc ám, lạnh lùng mở miệng.

Nếu cô không có loại giác ngộ này thì đừng đến nữa.

Cô khóc giãy dụa, dùng sức giãy dụa nhưng vẫn chìm xuống. Một người đàn ông cô không nhìn rõ mặt xuất hiện trong làn nước hắc ám, đạm mạc cảnh cáo.

Ngươi không nên làm như vậy.

Làm cái gì? Cô làm cái gì? Cô không ngừng hỏi nhưng không ai để ý. Trong lúc cô còn chưa thấy rõ mặt hắn thì người kia đã biến mất. Sau đó lại xuất hiện một người khác, hắn ngồi chồm hỗm trong bóng tối, dâu xích đen thùi xuyên qua thân thể còn hắn giống như dã thú, thở hào hển. Giây tiếp theo, lửa bốc lên đốt cháy hắn.

Không! Ca —

Cô vươn tay ra nhưng không cứu được hắn.

Nóng quá, đau quá, nước mắt cũng bốc hơi nhưng cô chỉ nghe thấy hắn thống khổ hò hét.

Van cầu ngài! Cứu huynh ấy! Cứu huynh ấy đi!

Cô khóc khẩn cầu. Người nào đó cầm tay cô mở miệng yêu cầu: Ta có thể thả hắn để hắn chuyển thế làm người, nhưng nàng phải ở lại chỗ này, trở thành vợ của ta.

Lúc cô quay lại thì thấy Tần. Hắn ôm lấy mặt cô, chạm vào trán cô.

Ta Tần Vô Minh, lấy tên của vương ngục Vô Gian mà thề cưới thiên nữ Vân Mộng làm vợ, cho dù sống chết cũng không chia lìa —

Khởi Lệ bỗng nhiên bừng tỉnh, mồ hôi ẩm ướt chảy ra từ mỗi lỗ chân lông trên người, trái tim đập như điên gần như muốn phá tan lồng ngực mà chui ra.

Trong phòng có ánh sáng màu vàng tỏa ra từ trên trán cô. Cô bối rối xuống giường, bởi vì động tác quá nhanh nên cả người ngã xuống. Sau đó cô lại lảo đảo bò lên, chạy đến trước gương.

Hình ảnh trong gương cho thấy giữa mày của cô có một ký hiệu.

Ấn ký của hắn.

Ấn ký kia, tản ra ánh sáng màu vàng, tuy ánh sáng đã yếu bớt nhưng vẫn hiện ra rõ ràng trên mi tâm của cô. Khởi Lệ nâng tay, run run vỗ lên ấn ký màu vàng ở chính giữa mi tâm của mình.

Nước mắt không báo trước mà tràn mi, chảy thành chuỗi.

Đến tận lúc này mọi thứ đều có đáp án.

Vì sao cô không thể quên hắn, vì sao cô lại thương hắn như thế, và vì sao hắn lại thường dùng ánh mắt quyến luyến mà nhìn cô. Đây không phải mộng, không phải ảo giác của cô.

Là thật, tất cả đều là thật.

Ta yêu nàng…… Đừng quên……

Nàng vỗ về ấn ký của hắn, nắm mảnh mặc ngọc của hắn, cả người ngồi chồm hỗm ở trên đất.

Từ bây giờ cho đến vĩnh viễn.

Cô có thể nghe thấy giọng nói của hắn, nghe thấy chính mình lặp lại lời thề mà hắn nói.

Sao cô lại quên? Làm sao cô có thể quên hắn được chứ?

Những mảnh trí nhớ về hắn ở kiếp trước vờn quanh người cô. Cô có thể thấy hắn ôn nhu ôm mình, mãnh liệt hôn môi, có thể thấy hắn nhẹ nhàng lấy tay chạm vào cô giống như cô sẽ biến mất bất kỳ lúc nào. Cô có thể thấy hắn cách tầng tầng cáng hoa nhìn mình. Lúc ở đại điện hắn gào lên rằng cô nói dối, rồi hắn bị Chuyển Luân Vương áp dưới bánh xe lớn. Cô thậm chí có thể thấy nước mắt của hắn, thấy thâm tình trong mắt hắn, thấy hắn khàn giọng nói ra câu nói mà cô chỉ dám hy vọng xa vời!

Ta yêu nàng…… Đừng quên……

Tim cô đau đến muốn vỡ vụn.

Nước mắt không ngừng chảy xuống mãi đến khi cô không nhịn được khóc rống lên.

1 thought on “Bỉ ngạn hoa – Chương 21

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Mười 2018
H B T N S B C
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  
error: Alert: Content is protected !!