Bỉ ngạn hoa – Chương 22

Gió lạnh ào ào.

Hắn đứng trước cửa sổ, nắm chặt tay nhìn về phía nhà cô.

Gió vẫn gào thét thổi qua màn đêm mang đến nỗi bi thương của cô.

Khởi Lệ đang khóc, hắn có thể nghe được, có thể cảm giác được. Nước mắt của cô rơi trên mặc ngọc mà hắn lấy chính hồn phách của mình ngưng tụ lại. Lòng hắn như dung nham nóng chảy.

Gió lạnh vần vũ.

Gió lạnh thổi mạnh vạt áo, xé toang tóc hắn nhưng không làm sao thổi đi nỗi đau lòng này. Hắn không nên để cô đến, không nên có ý đồ vượt qua giới hạn kia, không nên tham lam khoảng thời gian được ở cùng cô, không nên khiến cô lại vì hắn mà rơi lệ đau lòng.

“Đừng khóc.” Hắn nói nhỏ, ngón tay dùng sức bám lên cửa sổ.

Hắn rất muốn vượt qua bóng đêm đi tìm cô chỉ để nhìn thấy và an ủi cô nhưng hắn không thể mắc thêm lỗi lầm nào nữa, cho nên hắn chỉ có thể kháng cự xúc động muốn ôm cô vào lòng và ở trong này khàn giọng khẩn cầu.

Qua vài ngày hoặc mấy tháng nữa cô sẽ chậm rãi vượt qua nỗi đau thất tình, cô sẽ quên đoạn tình cảm ngây ngô này và sẽ bắt đầu thấy hứng thú với cái khác. Rồi cô sẽ lại nở nụ cười.

Vài năm sau cô thậm chí sẽ quen một người đàn ông khác, cùng hắn kết hôn, sinh con, bạch đầu giai lão.

“Cho nên, đừng khóc nữa……”

Đây chính là thời kì quá độ mà thôi.

Con người đều dễ quên.

Cô cũng nhất định sẽ quên.

Hắn nhắm mắt, vì nỗi đau thương của cô mà rung động, vì nước mắt của cô mà run run.

“Nhất định sẽ.” Hắn nói với mình, thuyết phục bản thân rằng tất cả những chuyện này sẽ đi qua. Chỉ có điều việc chờ đợi chưa bao giờ lại gian nan như thế.

Gió vẫn thổi.

Thổi.

******

Trước khi biết hắn cô biết chính mình kỳ thật rất may mắn, cũng luôn nghĩ mệnh mình thật tốt. Gia đình cô hạnh phúc mà mỹ mãn, cuộc sống của bình an mà thuận lợi, ngoài việc có thể nhìn thấy quỷ thì cuộc đời của cô gần như hoàn mỹ.

Gần như.

Nhưng từ trước tới nay trong lòng cô luôn có một chỗ trống rỗng mà cô không hiểu được, cũng không thể nói nên lời, không thể miêu tả cho nên cô luôn lựa chọn xem nhẹ cảm giác trống rỗng vô danh đó.

Cô nghĩ cuộc đời chính là như thế.

Từng ngày trôi qua cô đến trường, tan học, về nhà, cùng người nhà nói giỡn, hết thảy đều không có gì không đúng nhưng ngẫu nhiên cô sẽ nằm mơ, rồi lại khóc tỉnh lại và không nhớ gì nữa.

Cô nghĩ đó chỉ là mộng, không có vấn đề gì, mọi người đều nằm mơ và cô cũng luôn quên những giấc mơ đó. Cô tiếp tục quên đi, tiếp tục trải qua ngày tháng bình dị của mình.

Cô ngửa đầu, nhìn ảnh gia đình đặt trên bàn, chỉ mấy bức ảnh đơn giản đã mô tả được toàn bộ thế giới của cô.

Cười vui, ngọt ngào, ấm áp.

Ông bà nội, ba mẹ, Chí Kỳ và Chí Lân……

Cô được người nhà ôm, vui cười và còn sống.

Cuộc sống như vậy không có gì khó khăn, ngày tháng như vậy không có gì không tốt, cho nên cô cố ý không chú ý đến, không tìm hiểu về cuộc sống quanh mình, về những điều vô lý vẫn xảy ra.

Mãi đến lúc này cô mới nhìn thấy hắn hạ kết giới ở đây. Hắn đã mất bao nhiêu tâm tư để bảo vệ, che chở cô. Khắp nơi trong nhà đều có ký hiệu của hắn, tấm gương trên tường, những vật dụng trong nhà, ngay cả cửa sổ thủy tinh và cửa lớn cũng đều có ký hiệu của hắn để lại.

Cô cũng nhìn thấy ấn ký này ở bên ngoài ngôi nhà nhưng từ trước đến nay chúng chưa bao giờ phát sáng như bây giờ. Cô biết, kỳ thật cô vẫn có thể thấy chỉ có điều cô lựa chọn không chú ý đến.

Nếu cô không nhìn thấy thì có lẽ sẽ an toàn trải qua cả đời này. Hắn đã giúp cô sắp xếp tất cả khiến mọi việc trở nên hoàn mỹ, lại thay cô che gió che mưa, giải quyết khốn cảnh.

Nhưng hắn thì sao? Đã bao lâu rồi? Rốt cuộc đã trải qua bao lâu rồi?

Trăm năm? Ngàn năm? Mấy ngàn năm?

Cô vẫn nghĩ hắn còn ở Vô Gian, rằng hắn sẽ để cho sự việc đi qua, sẽ dần dần quên cô. Sự tình vốn là vì cô mà xảy ra, cũng vì cô bị phạt mà nên kết thúc. Cô không sao nghĩ đến hắn sẽ để ý đến cô như vậy.

Ta yêu nàng…… Đừng quên……

Mãi đến một khắc kia cô mới biết mình ích kỷ, giả nhân giả nghĩa thế nào. Cô nghĩ hắn không cần vì cô mà chịu tội nhưng không ngờ hắn lại yêu cô.

Trước lúc đó cô căn bản không dám hy vọng xa vời.

Nước mắt nóng hổi như cỏ dại lan tràn, muốn ngừng mà không ngừng được.

Ngoài cửa sổ gió vẫn gào thét, cô nhìn về hướng tiệm cà phê kia.

Cô có nguyện ý vì hắn từ bỏ tất cả không?

Câu hỏi của Linh lại vang lên.

Lúc này đây cô không còn chần chờ nữa.

Bóng tối cũng gần tan, lúc sắp sáng bầu trời lại càng tối hơn. Cô không thể đợi đến buổi sáng, thậm chí không thể đợi thêm một phút giây nào.

Cô muốn gặp hắn ngay bây giờ. Thế nên cô để nguyên áo ngủ, chỉ đơn giản khoác thêm áo khoác, viết vài chữ lên một mảnh giấy để ở trên bàn rồi mở cửa đi ra ngoài.

Trong phòng, im ắng.

Mọi người trong nhà đều đang ngủ, cô không đánh thức bọn họ mà chỉ lau nước mắt trên mặt. Trước khi đi cô quay đầu lại liếc mắt một cái.

Cô thật sự rất yêu bọn họ, nhưng cô càng yêu người đàn ông cô vẫn cất giấu thật sâu trong linh hồn.

Cho nên, cô đẩy cửa ra, rời khỏi ngôi nhà hắn vì cô thiết kế, ngôi nhà ngọt ngào mà ấm áp.

******

Cô chạy trong đêm tối.

Nhưng lúc này cô đã biết mình muốn đi đâu, biết mình muốn tìm là ai.

Gió lạnh ban đêm mãnh liệt thổi vù vù, xuyên qua ngã tư không người. Trên đường cái thành phố trong trẻo nhưng lạnh lùng rộng lớn, chỉ có đèn đường mờ nhạt đứng lặng, ngẫu nhiên mới có một hai chiếc xe vút qua.

Những con côn trùng bay vòng vòng dưới ánh đèn, mấy tờ giấy quảng cáo bị gió thổi tung giữa không trung. Không khí lạnh khiến người ta run lên, cô phun ra một ngụm khói trắng và nó nhanh chóng tan biến.

Đèn xanh đèn đỏ dù không có người vẫn nhấp nháy. Đa phần hàng quán đều đã đóng cửa, chỉ có một số ít siêu thị bán hai mươi tư giờ là vẫn còn mở cửa. Bảng hiệu quen thuộc của chúng vẫn nhấp nháy ở đầu đường cuối ngõ.

Cô bước nhanh qua mấy con phố, một lòng thầm nghĩ phải nhanh hơn để gặp hắn, sợ hãi hắn phát hiện cô đã nhớ ra thì sẽ biến mất vô tung. Hiện tại cô chính là một người phàm, không hiểu pháp thuật, không thể lên trời xuống hoàng tuyền để tìm hắn được.

Mau một chút, mau hơn một chút……

Cô chạy xuyên qua bóng đêm tối đen, chạy về phía hắn, hy vọng hắn còn ở đó, hy vọng hắn có thể nghe lời cô nói, hoặc nói với cô mấy câu lúc cô còn nhớ được, lúc còn có cơ hội —

Đột nhiên, một âm thanh có chút khủng bố vang lên khiến cô giật mình. Gió rất lạnh nhưng tiếng động đó không phải do gió tạo thành, theo trực giác cô quay đầu chỉ thấy một bóng đen từ trên trời giáng xuống, một bàn tay màu xanh con to hơn đầu cô đột nhiên đánh về phía này.

Kẻ nọ đánh tới quá nhanh, quá mạnh nên dù nhìn thấy bàn tay với móc vuốt sắc nhọn kia chụp xuống nhưng cô không kịp phản ứng lại.

Không! Cô còn có lời muốn nói với hắn, còn có rất nhiều rất nhiều lời muốn nói! Cô không muốn chết, thực sự không muốn chết!

Khởi Lệ lộn người về phía sau khiến bàn tay kia cắm phập vào mặt đường, giống như dao nóng cắt bơ. Một nửa bàn tay đó gần như cắm trong mặt đất, gạch đá đều vỡ vụn bắn ra bốn phía. Một bên hàng cây, cột điện và cột đèn đèu bị con quái vật màu xanh phá nát, bay đến trên đường cái.

Không dự đoán được cô phản ứng nhanh như vậy nên nó có chút khó chịu, phát ra một tiếng rống thấp, nhấc tay hướng đánh tới.

Gần quá, không còn kịp rồi, tuy biết rõ không thể nhưng cô vẫn muốn xoay người chạy đi. Có điều móng vuốt kia quá nhanh. Cô chỉ có thể trơ mắt nhìn bàn tay đầy móng vuốt và lông rậm đánh về phía mình mà không trốn được. Cô biết mình sẽ bị nó xé nát —

Ngay khi nó muốn chạm vào cô thì đột nhiên cô thấy ngực nóng lên. Tại khoảnh khắc chỉ mành treo chuông đó con quái vật kia đột nhiên bị một lực thật lớn đánh bay ra ngoài.

Cô hoảng sợ nhìn nó bị đánh văng ra tông vào đèn đường và rào chắn, nhưng nó vẫn tiếp tục bay đến cửa của một cửa hàng đối diện. Với kích cỡ to lớn, con quái vật trực tiếp đào một cái lỗ lớn trên cửa cuốn của cửa hàng kia. Trên cánh cửa cuốn giờ hở một lỗ to như cái ô tô, bên trong tối đen.

Trong lúc nhất thời, màn đêm đen khôi phục yên lặng.

Khởi Lệ hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, cả người cô túa mồ hôi lạnh, thở phì phò, bối rối nhìn về bốn phía nhưng không thấy có người nào. Đúng lúc này cô thấy một cỗ ánh sáng màu xanh mỏng manh vây kín người mình thành hình cầu.

Cô đưa tay chạm vào nó theo động tác của cô hình cầu kia mở rộng ra. Theo đó cô cảm thấy ở cổ có cái gì đó xao động. Cô cúi đầu mới nhìn thấy mảnh mặc ngọc hắn đưa đang phát ra ánh sáng ấm áp màu xanh.

Nó sẽ bảo vệ cô.

Hắn đã nói như vậy. Cô cầm lấy miếng mặc ngọc, cảm giác được hơi thở của hắn, trong phút chốc cô muốn khóc nhưng chưa kịp thở thì phía đối diện đã có động tĩnh. Một tiếng rít chói tai cắt qua bầu trời đêm yên tĩnh.

Cô bừng tỉnh, nhìn thấy con quái vật kia đang bò từ trong cửa hàng ra. Nó thoạt nhìn càng khủng bố hơn.

Không biết vì sao nó lại tấn công cô, cũng không biết đến tột cùng nó là cái gì nhưng cô có thể xác định nó không phải quỷ. Cô biết nó không phải quỷ, nó không trong suốt, đầu hình góc cạnh thật dài, toàn thân đều là màu đen, thân thể giống như thanh sắt rắn chắc cực kỳ. Gân xanh giống rễ cây thô to bắt đầu từ đỉnh đầu trọc không có tóc chạy đến cái cổ cường tráng và xuống dưới.

Nó đứng ở cửa tiệm đối diện, vặn vặn cổ, miệng rộng có răng nanh, đôi mắt màu vàng nhìn thẳng vào cô.

Phanh —

Lại một tiếng nổ nữa vang lên khiến cô hoảng sợ. Sau đó cô mới nhìn thấy một cái đèn đường bị hất văng lên không trung. Con quái vật nhổ bật một bên đèn đường phóng về phía này, nhanh đến nỗi cô không nhìn thấy kịp.

Đèn đường vì lực của kết giới mà bắn ngược lại, thẳng tắp cắm vào lầu bốn của căn nhà đối diện, giống hệt một mũi tên, một đầu vẫn còn run lên.

Cô không thể tiếp tục ở đây nữa!

Cho dù nó không gây thương tổn cho cô thì cũng sẽ ảnh hưởng tới những nhà xung quanh, hoặc sẽ đánh thức người khác hoặc làm hại đến người qua đường.

Nghĩ đến đây cô lập tức xoay người bỏ chạy. Nhưng mới chạy được hai bước thì nó bỗng xuất hiện trước mắt, chắn ngang con đường mà cô muốn chạy.

Cô khẩn cấp dừng bước, xoay người lại chạy. Trong nhưng chớp mắt nó lại xuất hiện, nỗi sợ hãi khiến  cô toát mồ hôi lạnh. Cô ngừng bước, nhìn con quái vật đáng sợ kia và không biết làm thế nào mới có thể chạy thoát được.

“Mày là ai?” Cô dè chừng và sợ hãi run giọng mở miệng.

Nó không trả lời, chỉ hí mắt nhìn cô sau đó vươn móng vuốt thử đụng vào kết giới. Cô không dám động, sợ chọc giận nó, chỉ thấy móng vuốt của nó vừa chạm đến kết giới đã có tia sét phóng ra khiến ngón tay nó nháy mắt cháy đen.

“Mày muốn làm gì?” Cô thốt lên câu hỏi này.

Nó nhìn móng vuốt bị đốt cháy của mình, con ngươi màu vàng lại quay tròn trở lại trên người cô. Nó vừa liếm móng vuốt vừa nhe răng há mồm nói một câu: “Ăn ngươi.”

Cô có thể ngửi được mùi hôi tỏa ra từ miệng nó, thậm chí còn nhìn thấy vết máu dính trên răng nó. Mà chưa đợi nó dứt lời thì phía sau lại có thêm một con quái vật tương tự xuất hiện.

Chúng nó dần dần theo các góc xuất hiện, càng tụ càng nhiều, đứng rục rịch phía sau lưng con quái vật màu đen. Cô có thể nhìn thấy đám răng nanh và đầu lưỡi ghê tởm của tụi nó, cùng với nước miếng rơi rớt qua hàm răng.

Một trong đám đó có ý đồ tiếp cận, nó đột nhiên quay đầu rít gào.

Hàng cây bên đường bị âm thanh rít gào đó thổi đổ rạp, cô có thể cảm giác được mặt đất cũng chấn động. Bọn quái vật dừng bước chân, Khởi Lệ cũng không cảm thấy an tâm, chân mềm nhũn ra. Con quái vật vừa tới rút ra một thanh đao màu đỏ như máu, bốc ra mùi hôi thối và uế khí.

Cho tới giờ cô cũng chưa từng có cảm giác mình giống miếng thịt thế này.

Chờ thanh đao bổ xuống cô chỉ kịp nhìn thấy ánh đao màu hồng. Lúc này thanh đao gần như đã chạm đến cô. Tuy kết giới đã hất văng nó ra nhưng những con quái vật phía sau lại thừa cơ mà nhất loạt lao lên.

Trong phút chốc cô biết mình chết chắc rồi.

Cô nhắm mắt lại, chỉ hy vọng sau lần này cô còn có thể nhớ rõ. Cô còn có lời muốn nói với hắn.

Lần này cô tuyệt đối sẽ không uống canh nữa —

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Mười 2018
H B T N S B C
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  
error: Alert: Content is protected !!