Bỉ ngạn hoa – Chương 19

Cô đỏ mặt, lắc đầu, tay nhỏ bé lại vẫn nhịn không được sờ khuôn ngực rắc chắc vĩ ngạn của hắn, cảm giác cơ bắp dưới tay phập phồng theo hô hấp —

“Khởi Lệ?”

Óa?!

Cô giật mình ngẩng đầu, chỉ thấy không biết từ lúc nào hắn đã tỉnh lại và đang nhíu mày nhìn cô.

“Hi.” Cô xấu hổ cười mở miệng.

“Cô đang làm gì vậy?” Hắn hỏi.

“Làm…… kiểm tra thân thể?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ ửng lên, chớp đôi mắt thật to.

“Cô đang hỏi tôi sao?” Nghe thấy cô kéo cao âm cuối hắn buồn cười nhìn vẻ mặt vô tội kia.

“Ách, tôi muốn nói là……” Nhiệt độ đột nhiên tăng cao, cô biết hiện tại nhất định cả tai mình cũng đỏ lên rồi nhưng vẫn cố làm cho đầu óc chuyển động, rốt cục nghĩ ra mình muốn nói cái gì.

“Tôi là nói bởi vì tôi bị quỷ truy đuổi nên mới chạy đến bên này, sau đó té xỉu. Tôi không phải cố ý muốn chạy đến đây nhưng lúc đó tôi không có thời gian tự hỏi, chờ tôi tỉnh táo lại muốn chuyển hướng thì đã không kịp nữa rồi, tôi không cố ý liên lụy anh đâu, cho nên vừa nãy tôi nhìn anh ngủ …… Ách, hôn mê bất tỉnh, đúng, chính là như vậy, tôi tưởng anh bị thương đến hôn mê bất tỉnh, cho nên mới cởi áo anh ra kiểm tra một chút.”

Nàng nói một hơi xong hết những mọi chuyện, còn thấy mình thật có đạo lý nên không khỏi lộ ra mỉm cười. Hắn nghe xong lại chỉ cúi mắt nhìn xuống. Cô thấy kỳ quái nên cũng nhìn xuống xem thì mới phát hiện tay mình vẫn còn đặt trên ngực trần của hắn.

Óa?!

“Ách, thật có lỗi……” Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lại đỏ ửng lên, trong chớp mắt đã rụt tay lại, vội ngồi chồm hỗm ở trên giường. Áo sơmi của hắn vẫn rộng mở như cũ, thế là cô lại luống cuống tay chân giúp hắn kéo lại. Trong lúc kéo vạt áo cô cũng không biết mình bị làm sao mà đôi tay nhỏ bé lại không nhịn được mà sờ lên đầu vai hắn.

Chờ cô hồi thần thì tay đã lại lướt trên ngực hắn.

“A.” Cô rút tay về, đỏ mặt xấu hổ cúi đầu nói: “Thực xin lỗi, tôi không phải cố ý……”

Bộ dạng vừa thẹn lại quẫn nhưng vẫn không nhịn được muốn thừa cơ trộm sắc kia của cô làm cho hắn thật muốn bật cười.

Hắn ngồi dậy, cố nhịn cười nói: “Không sao.”

“Cái kia……” Cô nhanh chóng liếc mắt nhìn hắn sau đó lại nhìn hai tay mình đang để trên đùi hỏi: “Cái kia…… Anh thật sự không có việc gì sao?”

“Không có việc gì.”

“Thật vậy chăng?” Nghe vậy cô vội ngẩng đầu, nhìn hắn nói: “Anh không cảm thấy váng đầu hoặc suy nhược sao?”

“Không.” Hắn ôn nhu đáp.

“Thật sự?” Tuy hắn đã xác định nhưng cô vẫn không nhịn được lo lắng.

“Thật sự.” Hắn nhìn cô gọi, “Khởi Lệ?”

“Ừ?” Vẻ mặt của hắn thoạt nhìn có chút nghiêm túc, cô cũng không nhịn được nghiêm túc lại.

“Tôi biết một chút…… phương pháp trị quỷ.” Hắn nhìn cô giải thích: “Lúc ấy tôi không biết tình huống lại nghiêm trọng như vậy cho nên mới không nói với cô.” Hắn nghĩ chỉ cần nói đến đây là đủ rồi, hắn muốn cố hết sức không can thiệp vào cuộc sống của cô nhưng hiển nhiên đó là không đủ. Hắn không nghĩ tới nơi này cũng sẽ có một hợp thể ác linh lớn như vậy.

Cô mở to đôi mắt.

Hắn lại tháo miếng mặc ngọc đeo trên cổ xuống rồi đeo lên cổ cô nói: “Cái này cho cô.”

Cô không biết hắn còn đeo trang sức nhưng sau đó cô phát hiện dây của khối ngọc này rất dài, lúc mặc quần áo căn bản nhìn không rõ.

Đó là một khối ngọc hình tròn, màu sắc đen gần như mực nhưng dưới ánh mặt trời cô có thể thấy nó kỳ thật là sắc xanh, màu xanh thẫm, giống như một hồ nước thật sâu, làm cho người nhìn như bị hút vào. Trong phút chốc giống như có cái gì đó hiện lên trong óc, nhưng nó chỉ lóe qua. Cô ngẩng đầu, hoang mang nhìn hắn, muốn nhớ lại nhưng đầu óc lại không phối hợp.

Tuy cô không giống ông ngoại và mẹ hiểu được giá trị của đồ cổ và châu báu nhưng từ nhỏ đã được xem vài thứ thế nên cô có thể nhận ra miếng ngọc này rất quý giá. Lúc hắn đeo giúp cô thì nó lọt vào trong cổ áo vừa vặn dán trên ngực sưởi ấm cho cô.

Thứ này quá mức quý trọng, cô vốn định từ chối nhưng nó vừa chạm tới da thịt thì không biết tại sao cô lại thấy an tâm. Hơi ấm đó thấm vào da, tiến vào máu, ấm đến nỗi cô muốn khóc.

Cô không tự giác nâng tay dán nó lên ngực mình.

“Nó sẽ bảo vệ cô.” Hắn nói.

Cô không nên nhận nhưng lại không muốn trả nó lại. Thế nên cô đành dày mặt nhận lấy khối ngọc này.

“Cám ơn.”

Nhìn động tác khi cô áp nó lên ngực hắn hơi hơi nhếch khóe miệng. Tuy nở nụ cười nhưng không biết vì sao trong mắt hắn lại lộ ra đau thương. Nhìn bộ dáng đó của hắn Khởi Lệ nhịn không được mở miệng nói, “Cho tôi rồi thì tôi sẽ không trả lại, anh có hối hận cũng không còn kịp nữa rồi.”

“Tôi sẽ không hối hận.”

Tuy hắn nói như vậy nhưng biểu tình của hắn lại giống đang đau lòng. Trong phút chốc lương tâm của cô trở nên bất an. Cô thật sự rất thích khối mặc ngọc này, nhưng đây vốn là của hắn. Sau khi đấu tranh hai giây cô cắn răng một cái nói: “Thôi tôi trả lại cho anh vậy.”

Cô đưa tay muốn tháo vòng xuống trả lại cho hắn ai ngờ người kia lại bắt được tay cô nói: “Tôi sẽ không hối hận.”

“Anh xác định chứ?” Cô hồ nghi nhìn hắn, nhưng hắn có vẻ rất thành thật, hơn nữa bởi vì hắn dựa vào quá gần khiến cô nhìn thấy trong mắt hắn có bóng phản chiếu của cô. Cái này hại tim cô đập bịch bịch, tầm mắt lướt xuống một chút lại thấy môi hắn.

Không biết cảm giác chạm vào môi hắn là như thế nào nhỉ?

Trái tim của cô đập nhanh hơn, ngay tại khoảnh khắc cô không khắc chế được muốn tiến lên thì hắn mở miệng: “Tôi xác định.”

“Gì?” Cô ngẩng đầu, sau đó hít một hơi, ô ô, trời ạ, vừa rồi có phải môi cô mới chạm qua môi hắn không?

“Tôi xác định là tôi sẽ không hối hận.” Hắn cúi đầu nhìn cô nói.

Bởi vì cả đầu đều chìm trong cảm giác tuyệt vời vừa rồi nên cô nháy mắt, qua một giây sau mới hiểu được hắn đang nói cái gì và nhẹ nhàng thở ra.

“Thật tốt quá! Ách –” Cô đỏ mặt lắp bắp, lại vuốt ngực hắn nói: “Tôi nói là cám ơn anh.”

Nói thật, cô tuyệt không cố ý sàm sỡ hắn đâu.

“Tôi sẽ quý trọng nó.” Cô lại nói tiếp.

Hắn nhìn cô, hoài nghi việc cô nhận ra bàn tay mình vẫn còn đang để trên ngực hắn. Tuy hắn không hề để ý chuyện này nhưng nếu cô còn sờ xuống nữa thì hắn hoài nghi năng lực khắc chế của mình có còn không. Cho nên, hắn thở sâu, mở miệng nhắc nhở: “Khởi Lệ?”

“Hử?” Cô nghi hoặc ngẩng đầu lên.

“Tay cô.”

“Ai?” Cô ngẩn ngơ, cúi đầu mới thấy tay mình không biết từ lúc nào lại leo lên người hắn rồi.

Trời ạ, hắn nhất định cảm thấy cô đang quấy rối!

Tuy cô chiếm tiện nghi của hắn suốt, lúc sàm sỡ hắn còn có thể nhếch khóe miệng vui vẻ nhưng kỳ thực cô vẫn cảm thấy có chút xấu hổ. Cô không biết mình bị làm sao, giống như mặc kệ tất cả, không có cách nào đưa tay rời khỏi người hắn. Cảm giác sờ lên người hắn không hiểu sao đặc biệt quen thuộc làm cô giống như là bị nam châm hút vào.

“Thực xin lỗi.” Khởi Lệ khóc không ra nước mắt mà xin lỗi, sau đó lưu luyến không rời thu tay về.

Lần này hắn thật sự bật cười. Con cô thật sự rất xấu hổ. Chỉ có điều vừa thấy hắn cười cô đã thấy tim mình đập nhanh hơn, sau đó đỏ mặt ngây ngốc nhìn hắn.

Chàng nên cười nhiều hơn…… Ta thích nhìn chàng cười……

Giọng nói kia cứ như vậy đột ngột vang lên trong đầu khiến cô hoảng sợ. Giọng nói lần này là của một cô gái chứ không phải giọng nói lần trước của hắn. Nó vang lên rồi lập tức biến mất không thấy tăm hơi, cô nhịn không được quay đầu nhìn xung quanh. Trong phòng không có ai, cũng không có quỷ, đồng hồ trên tường chỉ sáu giờ hai mươi, ngoài cửa sổ ánh mặt trời lóe ra, bồ đề đón gió lay động, trừ những thứ đó ra thì không có gì hết.

“Làm sao vậy?” Thấy cô giống như đang tìm này nọ, hắn mở miệng hỏi.

“Tôi……” Cô dừng một chút, lắc đầu cười nói: “Không có, tôi chỉ đột nhiên nghĩ đến hiện tại là…… Mấy giờ……”

Nói đến một nửa sắc mặt cô biến đổi, đột nhiên quay đầu nhìn về phía ánh mặt trời chói mắt kia.

“Không thể nào?” Cô nhảy xuống giường, vọt tới bên cửa sổ nhìn chỉ thấy ngoài cửa sổ thoạt nhìn tuyệt không giống hoàng hôn, hơn nữa mặt trời đang ở phía trước tiệm chứ không phải phía sau.

Cô quay đầu lại thất kinh nhìn hắn, “Trời đã sáng rồi sao? Tôi còn nghĩ mới đến hoàng hôn thôi! Tôi đã ngủ cả buổi tối sao?”

Không đợi hắn trả lời cỗ đã biết đáp án, sắc trời mùa đông u ám, bình thường sáu giờ tối là đã tối lắm rồi.

Mặt cô trắng bệch đi tới cửa, “Thảm rồi, tôi sẽ bị hai đứa em sinh đôi mắng chết mất!”

Nhưng nàng vừa đi tới cửa lại chạy trở về, bối rối hỏi: “Di động của tôi ở đâu vậy? Anh có nhìn thấy điện thoại của tôi không?”

“Không có.” Hắn nhìn cô nói: “Có thể cô để trong túi sách.”

“Thế túi sách của tôi ở đâu vậy?” Cô vừa hỏi đã nhớ ra, không khỏi khóc thét, “A, đáng giận, túi sách ở trường học! Tôi chết chắc rồi, mọi người nhất định đã tìm tôi cả buổi tối –”

Thấy cô như con kiến chạy tới chạy lui, bộ dáng giống như trời sắp sập nên hắn tốt bụng nhắc nhở: “Cô có thể dùng điện thoại trong tiệm.”

“À đúng, cám ơn.” Cô đi như chạy ra cửa, chạy xuống lầu, còn chưa đến lầu một đã lại chạy trở về đứng trước mặt hắn thở.

“Thực xin lỗi……” Cô vừa thở vừa nói: “Anh có thể lái xe đưa tôi về nhà không?”

“Được.”

Tưởng cô muốn mau chóng trở về nên hắn đã mở miệng đồng ý nhưng không ngờ cô lại nhẹ nhàng thở ra rồi thốt lên một câu khiến hắn sửng sốt.

“Thật tốt quá, tôi đã nói với mẹ tôi sẽ dẫn anh về cho bà ấy gặp.”

“Vì sao cô lại muốn dẫn tôi về gặp bà ấy?”

Vừa rồi không phải cô còn chưa gọi điện sao? Vì sao lại nói ra câu này?

Ai, đáng giận!

Thấy biểu tình kinh ngạc của hắn, Khởi Lệ thật đúng là muốn đem một lời vừa nói kia nuốt về trong bụng. Cô vốn tính qua vài ngày tìm một thời cơ thỏa đáng rồi mới nói. Nhưng nếu đã nói ra miệng thì cô cũng không muốn lại lấy cớ khác, huống hồ nói không chừng hắn cũng có hảo cảm với cô, bằng không làm sao có thể đối xử với cô tốt như vậy? Người bình thường sẽ không tùy tiện đưa khách về nhà đúng không? Cho dù vị khách kia có té xỉu, bình thường người ta chỉ gọi giúp xe cứu thương đã là giỏi lắm rồi, chẳng ai lại đem người về nhà, còn chăm sóc người đó cả đêm đúng không? Đã thế hắn còn chẳng làm điều xằng bậy gì nữa chứ, đã thế hắn còn đưa cho cô khối ngọc hộ thân của mình.

Cô nghĩ thế nào đều cảm thấy cơ hội thành công là rất lớn. Nhìn người trước mắt, cô thở sâu, rõ ràng đã làm thì phải làm đến cùng. Cô muốn trực tiếp nói rõ mọi thứ.

“Bởi vì em nói với bà ấy, em yêu anh.”

******

Sắc mặt của hắn trong nháy mắt trở nên trắng bệch.

Dù có bị sét đánh cũng không thảm như vậy. Hắn không có phản ứng, hoặc phải nói phản ứng của hắn là mặt trở nên trắng bệch làm cho Khởi Lệ không khỏi khẩn trương. Cô căng thẳng thì sẽ bắt đầu nhịn không được lải nhải: “Sự tình ngay từ đầu là vì em mơ thấy anh nói yêu em. Đương nhiên cái đó không phải thực sự, em cũng biết, đó là mộng thôi, nhưng người ta nói ban ngày suy nghĩ thế nào thì ban đêm sẽ nghĩ đến điều đó. Sau khi em tỉnh lại đã suy nghĩ thật lâu mới phát hiện kỳ thực em không chỉ thích anh mà thôi……”

“Đó là ảo giác của em.”

“Không phải ảo giác, em biết không phải.” Cô nắm chặt tay, “Em đã nghĩ rất kỹ, lúc đầu em nghĩ là em chỉ thích anh thôi nhưng sau đó……”

Đừng nói nữa, đừng nói nữa……

Hắn đông cứng, gần như muốn tránh đi nhưng cả người không cách nào nhúc nhích, chỉ có thể nghe cô nói từng lời tốt đẹp khiến hắn rung động đến sợ hãi.

“Sau đó em phát hiện em muốn ở cùng một chỗ với anh. Em chưa từng thích ai như vậy. Từ ngay lần đầu tiên gặp gỡ, em chỉ cần nhìn thấy anh đã thấy an tâm……”

Đừng nói nữa, đừng nói nữa……

Hắn còn muốn ở chung với cô lâu hơn một chút, hắn không muốn mất cô lúc này. Nhưng cô vẫn nói, không ngừng gạt hắn sang một bên.

“Mỗi khi nghĩ đến anh, em luôn thấy vui vẻ. Mỗi ngày em đều mong mỏi được đến đây.”

“Em căn bản……” Hắn nhắc nhở cô, yết hầu khô khốc, giọng khàn khàn. “Không biết tôi là ai.”

“Em biết.” Cô nhìn hắn, ánh mắt thẳng thắn mà chân thành tha thiết nói: “Anh nhất định cảm thấy em và anh mới biết nhau ba tháng, em chưa biết cái gì, nhưng em lại cảm thấy em muốn ở bên anh cả đời. Có một vài người phải ở bên nhau vài thập niên mới biết được cảm giác của mình, nhưng có người chỉ cần một ngày, thậm chí chỉ cần một cái liếc mắt. Em biết anh không có khả năng ngay lập tức đón nhận, dù sao thì ngay cả em ban đầu cũng thấy tình yêu sét đánh là một việc rất quái lạ, nhưng nếu anh không chán ghét em –”

“Đừng nữa nói.” Rốt cục hắn phải đánh gãy lời cô bởi vì hắn không có cách nào nghe tiếp. Hắn sợ mình tiếp tục rơi vào viễn cảnh tốt đẹp và bị cô thuyết phục.

“Em nói thật.” Mũi cô đau xót, trong mắt nổi lên ánh nước.

“Khởi Lệ……” Vẻ mặt của hắn thoạt nhìn thực không ổn, cô biết kế tiếp hắn nhất định sẽ nói điều mà cô không muốn nghe nên vội vàng bối rối đánh gãy lời hắn nói: “Em chỉ hy vọng anh có thể cân nhắc một chút, anh không cần trả lời em ngay –”

Nhưng hắn vẫn đánh gãy lời cô: “Tôi không thể ở cùng một chỗ với em.”

Nước mắt suýt chút nữa đã chảy ra. Cô biết mình nên ngừng lại nhưng vẫn nhịn không được hỏi: “Vì…… Vì sao?”

Ánh mặt trời mùa đông chiếu vào cửa sổ. Khuôn mặt tuấn tú mà tái nhợt của hắn lộ rõ dưới ánh mặt trời không sót thứ gì, trong đôi mắt đen láy sâu thẳm đó có cảm xúc chua sót nói không nên lời.

“Tôi kết hôn rồi.”

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Mười 2018
H B T N S B C
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  
error: Alert: Content is protected !!