Bỉ ngạn hoa – Chương 18

Tôi có thể thấy quỷ.

Cô từng nói như vậy, hắn biết, so với ai khác hắn đều biết rõ hơn. Cho nên từ khi cô sinh ra hắn đã hạ kết giới ở Bạch gia và Sở gia. Hắn thậm chí còn đồng ý đề nghị của Bách Hoa phu nhân, để Mị Đồng Tử Thanh tu thành Dạ Xoa cùng hoa đồng bên người phu nhân đầu thai chuyển thế thành em trai của cô.

Hắn nghĩ làm đến như vậy là có thể bảo vệ cô. Nhưng bây giờ cô suy yếu nằm ở nơi này, hôn mê bất tỉnh. Việc có thể làm hắn đều làm, nhưng linh khí của cô bị hút quá nhiều, so với khi ở Vô Gian còn tệ hơn.

Cả người cô đều là vết bầm tím bởi vì té ngã khi chạy, bộ đồng phục vốn sạch sẽ chỉnh tề cũng trở nên bẩn cực kỳ. Hắn không dám nghĩ cô đã phải chạy bao lâu mới có thể chạy trốn tới nơi này. Nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô Vô Minh ngồi ở bên giường, không khỏi vùi mặt vào lòng bàn tay,  muốn nén khát vọng và xúc động muốn gọi cô tỉnh lại.

Vừa nãy ôm cô đi lên, cô còn luôn miệng nói xin lỗi, không ngừng nói, mỗi một câu đều làm hắn đau lòng không thôi……

Trên cửa sổ có một chút động tĩnh. Hắn trợn mắt nhìn lại thấy Meo Meo. Con mèo đen ngồi ở cửa sổ tầng 2, mặt trăng tròn treo ở sau lưng nó, tuy khuất bóng nhưng hắn vẫn có thể nhìn thấy máu đen còn sót lại trong miệng nó, trong con ngươi xanh biếc có phẫn nộ.

“Ta đã sớm nói với ngươi.” Nó híp mắt, vừa liếm máu đen bên miệng vừa tức giận nói: “Chỉ để hai anh em sinh đôi ở bên người cô ấylà không đủ!”

Nó không phải đang tranh thủ bỏ đá xuống giếng nhưng cũng không có lòng tốt tha thứ cho hắn và cả sơ sót của chính mình. Khi phát hiện cô bị công kích, Tần đã ra tay tiêu diệt một nửa uế quỷ đang cuốn lấy cô còn nó đi xử lý một nửa còn lại nhưng chỉ có vài cái nháy mắt mà bọn nó đã xoay người chạy bốn phía. Nó đuổi theo cho đến tận bây giờ mới trở về.

“Ta nhìn thấy cô ấy vốn có thể vào kịp, chỉ cần vượt qua cửa, đi vào sân thì kết giới sẽ chắn những thứ kinh tởm kia ở ngoài.” Nó khó chịu nói: “Nhưng bởi vì cô ấy không biết gì nên mới không dám vào, vì sợ liên lụy chúng ta.”

Hắn biết, hắn cũng thấy được.

“Tốt nhất ngươi nên nói rõ ràng với cô ấy đi.”

Hắn trầm mặc.

Người này thoạt nhìn vạn phần mệt mỏi, giống như bị ngàn cân áp đỉnh cho nên tuy vẫn có một bụng đầy khó chịu cùng oán giận nhưng cuối cùng con mèo vẫn nhịn sau đó rời đi sau khi để lại một câu.

“Ít nhất cũng nên nói một phần.” Nó nói.

Lần này hắn gật gật đầu. Mèo đen thấy thế mới vừa lòng nhảy khỏi cửa sổ, đi đến bên giường, nhẹ chạm vào mặt cô. Đương nhiên Khởi Lệ không có phản ứng gì, chỉ lẳng lặng nằm đó khiến nó lo lắng không thôi.

Nó đành phải quay đầu nhìn về phía người đàn ông đang canh giữ bên giường, “Vì sao cô ấy còn chưa tỉnh?”

Hắn có thể thấy lo lắng trong mắt nó cũng giống trong mắt nàng, cho nên hắn đáp: “Cô ấy bị mất quá nhiều tinh lực, cần phải nghỉ ngơi.”

Cô nằm trên giường, hô hấp nông và nhẹ, sắc mặt tái nhợt, thoạt nhìn cực kỳ yếu ớt. Nó muốn canh giữ ở bên người cô, nhưng cũng hiểu được người phía sau cần cùng cô ở riêng một chỗ. Có lẽ chỉ có như vậy mới thay đổi được sự kiên trì của cái tên ngu xuẩn kia.

Coi như bởi vì bình thường hắn vẫn nấu cá cho nó ăn nên nó mới nhượng bộ chứ không phải nó đồng tình với hắn. Nó nhảy xuống giường, trước khi đi vẫn không quên quay lại nhắc nhở: “Tốt nhất là ngươi nằm lên cạnh cô ấy đi, người cô ấy lạnh như một khối băng ấy.” Nó nghiêng đầu, nhếch khóe miệng hỏi: “Ngươi còn nhớ rõ làm như thế nào để tăng cao thân nhiệt chứ? Có cần ta ở lại hỗ trợ không?”

Hắn ném một cái trừng mắt như câu trả lời.

“Ta nghĩ thế tức là không cần rồi.” Nó nháy mắt, quay đầu nhẹ nhàng nhảy xuống lầu: “Ta sẽ ở dưới lầu, đừng để cô ấy chờ lâu.”

Ngoài cửa sổ chỉ còn lại một vầng trăng tròn thản nhiên chiếu rọi ánh sáng mềm mại xuống nhân gian.

Hắn biết con mèo kia nói đúng, cô cần ấm áp.

Ở dưới ánh trăng, hắn lên giường nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.

Đã lâu……

Đã lâu hắn không ôm cô vào lòng như vậy, trí nhớ của ngàn năm trước vẫn còn rất rõ ràng nhưng tất cả những ký ức đó cũng không thể chân thật bằng lúc này. Cô nhỏ nhắn, nhu nhược như vậy……

Hắn vươn tay vuốt ve mái tóc và khuôn mặt tú lệ của cô. Hắn đã nhịn lại nhẫn mãi, cố không nhìn cô, cố không quấy rầy hay đụng vào cô, mãi cho tới bây giờ……

Ngàn năm cho tới nay tưởng niệm sớm đã chồng chất thành núi. Tình cảm đè nén lâu ngày cho đến giờ khắc này mới có thể phát tiết.

Thật cẩn thận ôm lấy cô, hắn nhắm mắt chôn mặt ở cổ cô, cảm thụ trái tim của cô đang đập rồi ghi tạc vào trong lòng.

******

Cô đứng trong bóng đêm.

Tối đến nỗi không nhìn thấy cả năm ngón tay. Cô hoang mang đứng tại chỗ, không hiểu mình đang ở phương nào.

Thật lạnh, đó là cảm giác duy nhất cô có.

Ta nghĩ ….. Nàng là giấc mộng……

Một giọng nói quen thuộc bỗng nhiên vang lên.

“Không, ta không phải là mộng.”

Cô quay đầu nhìn phương hướng phát ra những giọng nói đó nhưng ngoại trừ bóng đêm thì không có gì hết.

Từ bây giờ…… cho đến vĩnh viễn……

“Đúng vậy, từ bây giờ cho đến vĩnh viễn.”

Cô gật đầu đồng ý, theo tiếng nói nhìn lại nhưng vẫn không thấy gì. Trong bóng đêm chỉ có hơi lạnh bức người.

Ta yêu nàng……

“Anh là ai?” Cô nhanh chóng xoay người, có chút vội vã hỏi nhưng giọng nói kia đã lặng im.

Đúng lúc này cô nhìn thấy xa xa có ánh sáng nhạt. Cô chạy tới chỗ ánh sáng kia nhưng lại trượt chân. Cô ngã ngồi xuống, lúc này mới phát hiện mình đang ngồi trên băng. Cô đứng lên, tiếp tục cẩn thận đi về phía nguồn sáng. Không bao lâu sau cô phát hiện mình đang ở trong một tòa nhà bằng băng.

Tới gần cô mới nhận ra đó là một cái hồ đã kết thành băng. Đó là cái hồ rất sâu, rất đen. Ở một góc hồ có một cái đài gỗ màu đen, có lầu các đình viện, còn có đèn lồng đỏ, từng thứ nổi lên giữa không trung.

Cô bước lên đài gỗ, nhưng thấy nó và cả lầu các đình viện đều kết sương, nơi này thoạt nhìn như một nơi hoang phế, hoàn toàn không có nửa bóng người hoặc tung tích của người khác. Cô lên lầu, xuyên qua đường mòn, tìm kiếm khắp mọi nơi nhưng vẫn không tìm thấy người kia.

Nói thật cô không biết mình đang muốn tìm ai, chỉ biết mình có thể tìm thấy trong này. Cô rất muốn gặp hắn, mà khi cô thở hổn hển tìm kiếm khắp nơi nhưng vẫn không thấy thì lệ đã rơi đầy mặt.

Hắn phải ở đây, hẳn là ở trong này mà.

Vì sao không có? Vì sao?

Cô nhìn lên bầu trời đêm tối đen, chỉ cảm thấy tim nhói đau.

Cô rất muốn gặp hắn, rất rất muốn —

Đừng quên……

“Tôi không quên, tôi không quên ……”

Cô uể oải quỳ rạp xuống mặt đất kết băng, che mặt khóc nức nở, “Anh ở đâu? Ở nơi nào?”

Cô khóc đến nỗi khàn cả giọng, bi thương gần như nhấn chìm cả người cô. Ngay khi cô khóc đến độ trời sụp đất nứt thì bỗng nhiên lại cảm thấy một đôi tay ấm áp ôm lấy mình, mang cô rời khỏi nơi lạnh giá kia.

Rốt cục cô lại nghe được giọng nói ấm áp quen thuộc kia.

Đừng khóc.

******

Cô đang khóc. Nằm mơ mà khóc, còn lẩm bẩm những lời vô nghĩa.

Nước mắt của cô ướt đẫm áo hắn, khiến lòng hắn nóng lên.

“Đừng khóc.”

Lúc cô nghẹn ngào khóc, hắn rốt cuộc không nhịn được siết chặt hai tay, khàn giọng mở miệng nói: “Đừng khóc, tôi ở đây.”

Tay nhỏ bé của cô níu lấy hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn chôn trong ngực hắn, nước mắt không ngừng chảy.

Hắn thấy nghẹn lời, nhẹ nhàng hôn lên trán cô rồi thấp giọng an ủi. “Tôi ở đây, sẽ luôn ở bên cạnh em.” Hắn kề trán mình với trán cô, không ngừng lặp lại.

Nghe được lời cam đoan của hắn cô mới dần dần nín lại. Ngay khi hắn nghĩ cô đã ngủ thì cô lại mở mắt nhìn hắn. Cả người hắn cứng đờ, thở cũng không dám. Cô nâng tay lên hoang mang, nhẹ nhàng lấy ngón tay vuốt ve mặt hắn, từ lông mày đến khóe miệng.

Hắn không thể nhúc nhích, chỉ có thể để cô chạm vào. Khởi Lệ vuốt ve mặt hắn, có chút chần chờ hé mở phấn môi mê mang mở miệng hỏi: “Anh…… Là ai?”

Hắn có thể thấy nước mắt trên mặt cô cùng nghi hoặc của cô nhưng lại không biết nên giải thích từ đâu. Cô thì không đợi hắn mở miệng mà chỉ bi thương nhìn hắn.

“Tôi nghe được giọng anh ở trong mộng…… Tôi biết…… Đó là anh……” Nước mắt theo khóe mắt cô chảy xuống. Tay cô vuốt ve khuôn mặt hắn, thì thào khẽ nấc, “Nhưng…… anh là ai?”

“Tôi nghĩ mình đã gặp anh……”

Ánh trăng không đủ sáng, hắn lại đứng khuất bóng nên cô chỉ có thể thấy hình dáng mông lung của hắn.

“Tôi nhìn không rõ……” Vì mệt mỏi nên cô nhắm mắt, sau đó lại dùng sức mở mắt. Cô còn muốn nhìn hắn, muốn ghi tạc trong lòng, muốn nhìn rõ ràng hơn một chút.

Nhưng cô mệt mỏi quá, quá mệt mỏi.

“Tôi không muốn quên. …. Tôi không quên…… Nhưng tôi không nghĩ ra……” Bóng tối đánh úp lại, cô lại không mở mắt ra được, nhưng vẫn suy yếu nói: “Tôi chỉ chưa nghĩ ra thôi…… Tôi chưa quên……  Rồi tôi sẽ nhớ ra…… Tôi sẽ……”

Tay cô trượt xuống khỏi mặt hắn.

“Tôi sẽ…… Tôi sẽ……”

Cô không cam lòng lẩm bẩm.

“Tôi sẽ……”

******

Ánh trăng nhẹ nhàng.

Cô đang nằm mơ và chưa tỉnh lại.

Nhưng chỉ những lời lẩm bẩm trong mộng đó cũng đã đủ để hắn mãn nguyện. Vô Minh chôn mặt mình trong mái tóc mềm mại của cô, lòng hắn vì cô mà run rẩy, vì nỗi đau lòng của cô mà tan nát. Với hắn mà nói cô tựa như một đóa hoa nở ở xa xa, hắn khát vọng nhưng vĩnh viễn không thể với tới.

Chỉ có hiện tại, cũng chỉ có hiện tại.

Trong bóng đêm yên tĩnh này, trong lúc cô ngủ say hắn mới có thể tới gần, mới có thể có được cô. Giữa bọn họ lúc này mới không có khoảng cách.

Nếu có thể hắn hy vọng trời đừng sáng, hy vọng thời gian ngừng trôi để hắn có thể mãi bảo hộ cô.

Những lời bọn họ nói, hắn đều hiểu nhưng hắn sao dám cầu? Sao dám?

Hai ngàn năm nay cô đã luân hồi gần một trăm kiếp người, chịu biết bao nhiêu nỗi khổ sinh lão bệnh tử. Nhiều năm như vậy hắn không tìm thấy cô, Chuyển Luân Vương không chịu nói cho hắn, trong sổ sinh tử thì chỉ tra được tên, không có họ cũng không có ngày sinh tháng đẻ nên hắn không điều tra được cái gì.

Cuối cùng hắn cũng chỉ có thể chờ cô lại luân hồi mới nhờ Lão Thất lẻn vào trộm ngọc bài và thấy được một kiếp vừa rồi cô đã sống thế nào.

Xem qua mỗi kiếp cô đã trải qua là một loại tra tấn đáng sợ, nhưng hắn vẫn kiên trì xem toàn bộ, từ khi cô sinh ra, già đi, bị bệnh rồi chết……

Nếu không phải vẫn nhìn thấy nụ cười của cô thì hắn sẽ vì nỗi khổ sở mà điên mất. Nhiều đau thương và nước mắt như vậy……

Hắn làm sao dám? Làm sao dám nói cho cô biết? Làm sao dám để cô chịu đựng sự cưỡng cầu trong lời thề của hắn? Làm sao dám yêu cầu cô và hắn ở cùng một chỗ mãi cho đến vĩnh viễn?

Sao hắn dám?

******

Ánh sáng lóe lên.

Thật sáng, vì nó mà cô tỉnh lại nhưng vẫn lười mở mắt.

Ngoài cửa sổ có gió thổi tới, có chút lành lạnh. Cô rúc vào nguồn nhiệt ở bên cạnh, nhưng được ba giây lại chợt thấy không đúng.

Đột nhiên cô trợn mắt, một khuôn mặt tuấn tú quen thuộc ở ngay trước mặt. Ấm áp là từ người hắn truyền đến, từ tay, chân, còn có ngực……

Hắn dựa vào rất gần rất gần, trên thực tế hai người cùng gối một cái gối, cô còn cuốn lấy cả người hắn như con bạch tuộc.

Cô có thể nghe được tiếng tim mình đập kịch liệt, mũi ngửi được hương vị dễ ngửi trên người hắn, cảm giác được hơi thở có quy luật của hắn.

Giờ này khắc này cô biết mình nên nhảy dựng lên, kinh hoảng cầm lấy chăn rồi đỏ bừng mặt hét chói tai. Nhưng trên người cô vẫn mặc quần áo, mà cô lại thích hắn thế nên chẳng có lý do gì cô không thể tiếp tục nằm, hưởng thụ cái ôm ấm áp của hắn. Dù sao cũng không phải cô tự ý lên giường của hắn!

Cho nên cô tiếp tục nằm đó nhìn hắn.

Nhưng sao cô lại ở đây nhỉ? A, có quỷ!

Trí nhớ đột nhiên tràn về, cô cả kinh, nhanh chóng ngồi dậy kéo áo hắn ra kiểm tra.

Ô ô, dáng người hắn thật tốt, ơ bụng sáu múi nhé…… Không đúng không đúng, cô phải kiểm tra xem hắn có bị thương hay không cơ mà, sao lại chảy nước miếng trước dáng người hoàn hảo của hắn chứ?

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Mười 2018
H B T N S B C
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  
error: Alert: Content is protected !!