Bỉ ngạn hoa – Chương 16

Cô nằm mơ.

Trong mơ cô bay qua tường, vượt qua biển lớn, bay qua núi cao, cảm giác mình giống như gió. Khi dừng lại, xuyên qua ánh sáng, cô mệt mỏi nằm trong mây ngủ một giấc thật say và an nhàn.

Cô rất vui vẻ.

Nhưng không biết tại sao thân thể của cô đột nhiên trở nên nặng hơn và bắt đầu rơi xuống, không ngừng rơi xuống. Cô mở mắt ra nhìn thấy những đám mây mù màu đen nhanh chóng lướt qua, những bóng người khác nhau hiện lên, cùng với một giọng nói như sấm ầm vang, thân thể cô vô cùng đau đớn.

Cô tiếp tục rơi xuống.

Sợ hãi, hoảng sợ lấp đầy trong lòng.

Nhiều người khác nhau không ngừng xuất hiện, cô có thể cảm nhận được hỉ nội ái ố của những người đó, tình cảm và thống khổ của họ như sấm, như sét, như cuồng phong.

Gió xé rách cô, tia chớp xuyên qua người cô. Nước mắt giống như mưa to lần lượt cọ rửa tất thảy. Cô vẫn rơi xuống cái vực không đáy bên dưới.

Mệt mỏi quá. Đau quá.

Lúc đầu cô sợ hãi mình sẽ rơi xuống đất, vỡ thành một đống nát nhừ. Hiện tại cô nàng chỉ hy vọng có thể thoát khỏi nơi này. Nhưng cô không biết mình phải làm thế nào mới có thể.

Cô nhìn xuống nhưng không thấy gì hết. Đau nhức vẫn chưa từng ngừng lại. Gió vẫn gào thét, cô đã đau đến ngay cả thở dốc cũng không làm được.

Cô muốn nhắm mắt không nhìn nữa nhưng không biết vì sao lại chỉ có thể trợn mắt nhìn.

Cô vẫn đang rơi.

Xuyên qua thời gian, xuyên qua cảm xúc của rất nhiều người, xuyên qua vô số cuộc đời.

Sau đó bùm một tiếng, cô rơi vào biển lệ. Biển này màu thâm lam, mà màu lam kia lại gần như đen, ngưng tụ mọi sự bi thống. Những nỗi thống khổ này biến thành vô số bàn tay tiếp tục kéo cô xuống.

Quên đi.

Có người nhẹ nhàng nói.

Quên đi mới tốt.

Nhưng cô không muốn quên.

Nước biển kia lạnh như băng, vây quanh, đoạt đi ấm áp cô có.

Không muốn.

Cô muốn giãy dụa, nhưng vẫn bị kéo xuống vực sâu hắc ám bên trong.

Không muốn……

Cô bật khóc.

Nước mắt hòa vào nước biển màu xanh.

Cô không muốn quên, nhưng cô mệt mỏi quá, mệt mỏi quá……

Cô không thể hô hấp, lồng ngực đau đớn đến gần như muốn nổ tung. Có lẽ cô nên quên đi, không giãy dụa mà cứ như vậy quên hết thảy.

Quên đi……

Ánh sáng đã hoàn toàn biến mất ở trên, cho dù cô gắng sức ngẩng đầu, cố sống chết trợn to mắt, cũng không thấy.

Bóng tối bao phủ hết thảy. Rốt cục cô buông tha giãy dụa, nhắm mắt, chìm xuống dưới. Sau khi ngừng kháng cự, tốc độ chìm xuống nhanh hơn, xóa tan đau đớn toán thân, bởi vậy cảm giác lạnh băng cũng dần dần tiêu tán.

Đừng quên……

Cái gì?

Cô hơi kinh hãi.

Đừng quên……

Một giọng nói rất nhỏ lại vang lên, khác với lời nói ban đầu thuyết phục cô quên đi, giọng nói này nghe thật xa xôi, thực bi thương, rất quen thuộc…… Cô đã từng nghe thấy nó, đây là câu cuối mà thôi, phía trước còn nữa và cô muốn biết.

Khát vọng bức thiết làm cho cô lại mở mắt. Đau đớn bỗng nhiên đánh úp lại, cô biết chỉ cần mình đừng kháng cự thì sẽ không đau. Nhưng cô thật muốn biết hắn đã nói gì nên lại kháng cự.

Cô vung hai tay, nhịn đau nhức tìm kiếm giọng nói kia.

Cô muốn biết hắn đã nói gì!

Cô muốn biết!

Làm ơn! Nghĩ đi! Dùng sức nghĩ đi!

Cô biết mình đã nghe qua, biết mình nhớ rõ!

Nàng giãy dụa trong nước biển bi thương màu lam, dùng hết khí lực đối kháng lại sức mạnh đang kéo mình xuống, thế nào cũng không buông tha cho việc bơi lên.

Lúc cô có thể ngoi được lên bờ thì tỉnh lại.

Vùng ngồi dậy, Khởi Lệ thấy cả người mồ hôi ướt đẫm, hoảng sợ nhìn phòng ngủ tối đen mà thở phì phò. Tất cả những thứ trong mộng mới vừa rồi giống như thật, phổi của cô vẫn vì thiếu dưỡng khí mà đau đớn, cả người đau không thôi, như là bị đập vô số lần.

Nhưng rốt cục cô cũng nhớ ra câu trước là câu gì, ngay khi cô tỉnh lại đã nghe thấy nó:

Ta yêu nàng……

******

Ta yêu nàng……

Khởi Lệ nghe thấy giọng nói của người nọ ở trong mộng.

Gần đây ngày nào cô cũng nói chuyện với hắn nên không thể lầm được. Đặc biệt là cô cũng rất thích người kia. Đó là giọng nói của ông chủ tiệm cà phê.

Tần Vô Minh.

Cô thích hắn, thường thì cả ngày cô đều nghĩ về hắn.

Ta yêu nàng……

Đầu của cô tựa như một cái máy cd bị hỏng, suốt cả đêm đều phát đi phát lại một câu này, mỗi lần đều khiến tim cô đập nhanh hơn, làm cho nàng trằn trọc khó có thể ngủ lại.

Cô nhìn con mèo đang cuộn người ngủ trên giường, theo hô hấp cơ thể của nó cũng lay động. Lúc cô tỉnh lại giữa đêm nó có mở mắt ra, nhìn cô một cái thấy không có việc gì nó lại nhắm mắt ngủ. Nghe nói mèo một ngày ngủ mười tám giờ, cho nên cô cũng không muốn đánh thức nó. Nhưng nhìn hô hấp có quy luật của nó, lại thấy nó ngủ an ổn như thế làm cho cơn ác mộng kia có vẻ không còn đáng sợ như vậy nữa.

Nhưng câu nói kia vẫn như cũ quanh quẩn trong đầu cô.

Ta yêu nàng……

Có lẽ cô rất muốn những lời này là thật cho nên mới vì ban ngày suy nghĩ nhiều mà ban đêm nằm mộng. Cô thử nói như vậy để thuyết phục mình, nhưng vẫn không có cách nào để làm như thế.

Sau hừng đông, cô mở cửa sổ, Meo Meo cũng theo đó mà nhảy ra ngoài. Cô từng thử mang nó đi ăn bữa sáng nhưng sau khi nó thức dậy đã chạy ra ngoài, mãi tới khi cô đi học mới lại xuất hiện ở cửa chờ. Cô đoán rằng nó phải đi đi toilet, cũng chỉ hy vọng nó không bón phân cho vườn hoa đằng sau nhà.

Lúc ăn bữa sáng cô hoảng hốt đến hoàn toàn không hiểu được chính mình đang ăn cái gì, càng không chú ý nghe người nhà nói chuyện. Mãi đến khi mẹ gọi to cô mới hoàn hồn nhận ra hai đứa em đã tới trường, ông bà nội cũng đã về phòng, ba ba thì vội vàng hôn mẹ rồi xoay người đến công ty.

Trên bàn cơm chỉ còn lại cô và mẹ. Mà cô thì đã sớm không có đủ thời gian để đi bộ tới trường. Vì quen với việc cô hay ngẩn người nên mẹ sớm đã chuẩn bị lái xe đưa cô đến trường.

Ngồi ở trong xe cô vẫn không thể quên những cảnh trong mơ tối hôm qua. Giữa đường, mẹ nhận được điện thoại của lão ba nên lập tức nở một nụ cười ôn nhu. Mặc dù đã kết hôn hơn hai mươi năm nhưng ba mẹ vẫn yêu nhau như trước.

Lúc mẹ ngắt điện thoại cô nhịn không được mở miệng gọi: “Mẹ?”

“Ừ?”

“Lúc trước sao mẹ biết mình yêu ba?”

“Cái gì?” Nghe được câu hỏi của con gái Sở Ninh lập tức choáng váng, thiếu chút nữa đâm vào cái xe ở phía trước.

“Sao lúc trước mẹ biết mình yêu ba?” Cô lặp lại.

“Mẹ…… Ách…… Cái kia……” Sở Ninh đỏ mặt, lập tức nhìn con gái, lại nhìn con đường đầy xe phía trước, không tự chủ được mà lắp bắp. Bà khẩn trương đến nỗi ngay cả tai nghe màu xanh ở tai cũng rơi xuống.

Khởi Lệ nhìn mẹ mình, thành thật hỏi: “Làm sao mẹ biết mình yêu thương một người?”

Bởi vì bà thả chậm tốc độ xe nên xe đằng sau bắt đầu nhấn còi. Biết mình không có cách nào vừa lái xe vừa trả lời câu hỏi của con gái nên để tránh phát sinh tai nạn xe cộ Sở Ninh mau chóng dừng xe ở ven đường.

Làm sao mẹ biết được mình yêu thương một người?

Nhìn khuôn mặt thành thật của con gái, Sở Ninh thật muốn gọi chồng mình tới để trả lời câu hỏi này. Trong hai người thì chồng bà có vẻ là người biết ăn nói hơn. Nhưng hiện tại ông ấy cũng không ở đây, mà Khởi Lệ lại muốn biết câu trả lời của bà.

Thế là bà hít một hơi thật sâu, cách làm cho mình trấn định lại, suy nghĩ rõ ràng rồi mở miệng: “Thì…… mọi lúc mọi nơi…… con đều nghĩ đến người đó…… không muốn hắn chán ghét con…… sẽ…… sẽ vì hắn mà lo lắng, sợ hãi ….. Hy vọng có thể vĩnh viễn ở cùng hắn…… Hy vọng hắn cũng có cùng khát vọng giống con……” Sở Ninh nghĩ đến chồng mình thì bất giác mỉm cười, càng nói càng thuận, cũng không lắp bắp nữa: “Lúc con có cảm giác này, lúc con yêu thương một ai đó con sẽ biết.”

Khởi Lệ nhìn mẹ mình, lại cúi đầu suy nghĩ một chút sau đó cũng lộ ra mỉm cười: “À, con đã biết.”

“Phải không?” Tuy con gái nói như vậy nhưng bản thân Sở Ninh lại không xác định.

Khởi Lệ ngược lại rất xác định gật gật đầu, “Vâng.”

“Sao con lại muốn biết…… chuyện này?”

“Con mơ thấy có người nói yêu con.” Khởi Lệ nói.

Là mộng.

Sở Ninh vừa mới định thở phào một hơi thì lại nghe con gái nói tiếp: “Con rất thích anh ấy cho nên không thấy chán ghét tí nào.”

“Vậy thì tốt.” Sở Ninh mỉm cười, lại khởi động xe.

“Con nghĩ con cũng thương anh ấy.”

Một câu này khiến Sở Ninh không cẩn thận nhấn vào chân ga, thẳng tắp đâm vào cái xe đang chạy ở phía trước.

******

Mùa đông đến.

Thời tiết từ tuần trước đã trở nên lạnh buốt.

Những đám mây đen che kín toán bộ bầu trời, cửa sổ thủy tinh lớn chỉ càng khiến cho nơi này trở nên băng lạnh âm u hơn. Cho dù ở khu nhiệt đới phía nam này thì gió mùa đông vẫn rất có uy lực.

Thời tiết mùa đông ở đây khiến cho cảnh vật trở nên hiu quạnh, cho dù người ta có bận rộn đến đâu.

Ở một góc của thành phố vẫn có một nơi có cây bồ đề xanh lá và những bông hoa đỏ rực. Lúc gió lạnh tràn qua, đám hoa đó vẫn nở rộ như không có gì.

Nằm trên sô pha trong cửa tiệm cà phê, Linh nhìn đám hoa bên ngoài cửa sổ, lại nhìn người đang đứng trong quầy bar lúc này cũng đang nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nàng biết hắn đang đợi.

Chờ trường học tan học, chờ Khởi Lệ xuất hiện, chờ cô ấy đem đến tiếng cười ấm áp, xoa đi băng giá cho nơi này.

“Chẳng lẽ ngươi không cảm thấy đây là một loại tra tấn sao?” Tuy cách một khoảng nhưng Linh vẫn biết hắn nghe thấy câu hỏi này. Lỗ tai hắn rất thính, cho dù nàng ở trong này đánh rơi một cây châm hắn đều nghe thấy.

Hắn nghe thấy được, nhưng hắn không trả lời.

“Mỗi ngày nhìn thấy, nghe thấy cô ấy, lại có thể ở chung một chỗ nhưng cô ấy lại chẳng biết gì.”

Hắn vẫn lờ đi lời lải nhải của nàng, tiếp tục trầm mặc cúi đầu bắt đầu gõ bàn phím. Linh lại không có lòng tốt buông tha cho hắn. Nàng tiếp tục nhìn hắn hỏi: “Cô ấy phát hiện ra nơi này đã bao lâu rồi? Hai tháng? Ba tháng?” Linh không cho là đúng nói: “Nếu ngươi chỉ đứng xa xa nhìn thì cũng quên đi, nhưng hiện tại mỗi ngày cô ấy đều tới, ngẫu nhiên còn buột miệng một câu vô tâm nhắc nhở ngươi, chính mình từng có lại mất đi chẳng nhẽ ngươi vẫn chịu đựng được sao?”

Lần này rốt cục hắn mở miệng, nhưng vẫn không thèm nhìn nàng: “Ngươi không thể tiếp tục im lặng sao?”

“Không thể. Ta nghĩ chỗ này là tiệm cà phê, không phải thư viện.” Nàng hếch cằm, gọi con mèo đang ngủ trên giá sách. “Meo Meo, nơi này là thư viện sao?”

Không muốn trả lời câu hỏi vớ vẩn của nàng, con mèo đen chỉ nhìn nàng tức giận rồi nhắm mắt tiếp tục ngủ.

“Hứ, tên chết nhát.” Nàng hừ một tiếng, nghiêng người lấy tay xoa đầu, ngóng chờ ông chủ quán vẫn đang ngồi trong quầy, mặt không chút thay đổi.

“Trừ phi ngươi trả lời câu hỏi của ta nếu không ta sẽ không câm miệng.”

Hắn buông tha ý định bịt miệng vu nữ bốc đồng kia, vừa cùng thất đệ lấy máy tinh tìm thông tin vừa hỏi: “Câu hỏi gì?”

“Vì sao ngươi không nói cho cô ấy biết?”

“Nói cái gì?”

“Tất cả mọi việc.”

“Cô ấy đã quên rồi.”

“À, cô ấy vẫn nhớ rõ, có lẽ không hẳn rất rõ ràng nhưng sâu trong linh hồn cô ấy vẫn nhớ rõ, vẫn nhớ ta. Mà kể cả cô ấy thực sự đã quên thì ngươi cũng có thể khiến cô ấy nhớ lại.”

“Ngươi đã cưới cô ấy, không phải sao?” Linh chỉa chỉa mi tâm của chính mình, nhắc nhở hắn, “Trí nhớ có thể thao túng. Người ta có thể quên nhưng ấn ký linh hồn thì dù có qua bao lâu cũng không hủy được.”

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Mười 2018
H B T N S B C
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  
error: Alert: Content is protected !!