Lấy thân nuôi rồng – Chương 50

Chương 50: Trai cò

Ngoài trời lại đổ một hồi tuyết, toàn bộ thâm cung giống như đều bị vùi lấp trong tuyết băng lạnh. Tường đỏ, mái ngói sắc vàng cũng ảm đạm đi vài phần.

Lý Cung Hòa ngồi ở ngự thư phòng, trong tay cầm quyển sách đọc từng trang một.

Tôn Ất Quân lặng lẽ chậm rãi đi vào thư phòng và hành lễ. Lý Cung Hòa ngước mắt nhìn thấy ông ta thì ôn tồn nói: “Thứ Khanh xin đứng lên”. Ông ta gọi thẳng tên tự của Tôn Ất Quân, bộ dạng cực kỳ quen thuộc hỏi: “Thế nào?”

Trên mặt Tôn Ất Quân vẫn bình tĩnh nhưng trong mắt rốt cuộc có kích động khó nén: “Thần đã che mắt dẫn hắn đi qua mấy chỗ mà hoàng thượng chỉ điểm. Lúc đó trời cũng tối, hẳn là hắn không thể nhận ra được đó là chỗ nào.”

Lý Cung Hòa buông sách xuống: “À? Hắn nói thế nào?”

Tôn Ất Quân nói: “Chỗ đầu tiên hắn xem qua nói hành lang và lầu các sắp xếp theo vị trí “Phó lăng chủ”, người trong nhà hoặc là bị thuộc hạ quản chế hoặc ỷ vào hạ nhân hoặc con cháu.”

Khóe mắt Lý Cung Hòa hơi hơi nhảy dựng, bất động thanh sắc hỏi: “Vậy có phương pháp phá giải không?”

Tôn Ất Quân nói: “Có, chỉ cần đóng thêm một tầng tiểu lâu ở phía giữa hành lang và trong phòng là có thể phá cục diện này.”

Lý Cung Hòa nhàn nhạt nói: “Chỗ thứ hai thì sao?”

Tôn Ất Quân nói: “Sân viện nghiêng, Bạch Hổ bị vây, bức hổ nhảy tường, tất sinh nữ họa. Chủ nhà dễ bị nữ tử uy hiếp hoặc là bị nữ tử gần bên cạnh gây tai họa.”

Lý Cung Hòa xoa xoa ấn đường: “Tiếp tục.”

Tôn Ất Quân nói: “Cách hóa giải là dỡ phòng kia xuống hoặc là chuyển đi.”

“Nơi thứ ba, sân viện có nước, rất tốt về phong thuỷ khiến chủ nhà tài vận cực tốt, nhưng cố tình quá gần hoa tiêu, phạm phải cắt chân sát nên tuy có tài vận lại dễ bị bệnh tật, tuổi thọ không dài.”

Mặt Lý Cung Hòa tối lại hỏi: “Chỗ cuối cùng thì sao?”

Tôn Ất Quân cực kỳ cẩn thận nói: “Chỗ thứ tư là xem từ trên núi xuống, nói phủ đệ kia hiển nhiên đã được cao nhân chỉ điểm, giữa phủ có hồ nước, ở giữa có một hành lang xuyên qua phủ đệ trước sau làm cho toàn bộ phủ đệ giống như một cây cung nỏ, đối diện với đầu rồng, toàn bộ long vận đều bị chỗ này cướp đi, thế cực cường thịnh.”

Lát sau Tôn Ất Quân lại nói: “Sau đó thần có đi tới Hàm Nguyên Điện nhìn từ trên cao nhìn xuống thì quả nhiên thấy nó đối diện với chỗ đầu rồng.”

Lý Cung Hòa hừ lạnh một tiếng: “Đó là nơi Thánh Hậu từng ở, nhưng cái ao là gần đây mới đào, thật là lòng muông dạ thú. Cái gọi là cao nhân chắc là Chử Thời Uyên rồi.”

Tôn Ất Quân không nói lời nào, Lý Cung Hòa lại thần sắc biến ảo, một lát sau mới hỏi: “Vậy có phương pháp hóa giải không?”

Tôn Ất Quân nói: “Có mấy phương pháp, một là sắp xếp trong cung biến thành thế chặt đầu, tức khắc sẽ gây phản phệ, hoặc xây một ngọn núi trong phủ, làm thành thế ngăn mũi tên……”

Lý Cung Hòa nói: “Như thế động tĩnh quá lớn.”

Tôn Ất Quân chậm rãi nói: “Có biện pháp không gây động tĩnh lớn nhưng hiệu quả chậm, cần đến mấy năm.”

Lý Cung Hòa nói: “Nói nghe chút đi.”

Tôn Ất Quân tiến lên thi lễ thứ tội, sau đó vẽ lên long án: “Vị tiên sinh kia nói tòa nhà này ở trước quan đạo, nếu có thể nghĩ cách trồng một loạt cây cổ thụ ở đây, sau mấy năm cổ thụ mọc cao sẽ phá bố cục này nhưng thời gian thì dài chút.”

Lý Cung Hòa lạnh lẽo nói: “Mười mấy năm đều chờ được, thêm mấy năm thì có đáng gì?”

Tôn Ất Quân đã ngầm hiểu: “Nếu như thế mấy ngày nay thần sẽ tìm Công Bộ tới bàn luận một chút.”

Lý Cung Hòa gật gật đầu, Tôn Ất Quân chần chờ trong chốc lát mới chậm rãi nói: “Có cần đi Tần Vương phủ sửa chữa chút…… Lại chọn cho Vương gia một phủ đệ khác……”

Lý Cung Hòa lại nhanh chóng nói: “Không cần.” Hắn giương mắt nhìn Tôn Ất Quân cúi đầu thật sâu thì dừng một chút mới nói: “Thời gian Công Tôn huynh đệ xuất hiện quá khéo, trước đó lại cùng Tần Vương và Thái Tử đều có tiếp xúc, nghe nói Thượng Quan gia tiểu tử kia cũng từng qua chào hỏi bọn họ phải không?”

Tôn Ất Quân nói: “Bệ hạ nghi ngờ Công Tôn huynh đệ có người sai bảo sao? Nhưng nếu ngay từ đầu đã có kẻ đứng sau thì sẽ không nên để nhiều người thấy bọn họ có tiếp xúc với Thái Tử, và Vương gia. Huống chi, thần phái người tra hỏi thì biết chuyện ngày đó ở Thượng Quan gia trang viên đều là đột nhiên bộc phát.”

Lý Cung Hòa nhàn nhạt nói: “Cứ để thời gian chứng minh đi.”

Đại khái là thời tiết quá lạnh lẽo, trên mặt Lý Cung Hòa cũng có chút tối tăm, giống như bộ dạng người cha hiền lành cười cười nói nói với ba vị hoàng tử hôm trước đã biến mất, lúc này chỉ còn lại bộ dạng quả nhân chí cao vô thượng.

Tôn Ất Quân cúi đầu. Đế vương đa nghi, ông ta cũng là người thông minh nên chưa bao giờ dám phỏng đoán tâm của hoàng đế, cũng sẽ không tự tiện hành động. Mỗi một bước đi ông ta đều tính toán thật tốt, trước khi làm việc cũng không khiến chủ thượng cảm thấy bị mạo phạm. Hoàng đế rốt cuộc suy nghĩ cái gì? Lúc ông ta muốn cho ngươi biết thì ngươi sẽ biết, nếu không muốn ngươi biết thì ngươi phải hồ đồ. Ông ta cẩn thận mấy năm nay, trở thành công thần có công lập đế nhưng cũng chưa bao giờ có một ngày đánh giá thấp vị thứ hoàng tử có địa vị thấp kém này.

Tôn Ất Quân vừa muốn thi lễ cáo lui thì Lý Cung Hòa lại hỏi: “Đông Dương bên kia như thế nào?”

Tôn Ất Quân nói: “Qua tết này …… hẳn sẽ có phản kích, nghe nói những ngày này vây cánh đều mỗi ngày đến phủ công chúa bàn mưu tính kế.”

Lý Cung Hòa hơi hơi mỉm cười: “Một nước cờ này đã bố trí lâu lắm rồi…… Trẫm đúng là gấp không chờ nổi, muốn nhìn thấy một ngày kia.”

“Hoàng thượng anh minh.” Tôn Ất Quân khom người thi lễ.

 

Trong đại triều hội đầu tiên của năm mới Đông Dương công chúa quả nhiên khởi xướng một hồi thanh thế đi phản kích.

Đầu tiên là hơn ngàn nghiêng phong quan ký tên vào bản tấu, liệt kê công tích những năm này, yêu cầu triều đình một lần nữa trả lại trong sạch cho bọn họ. Hoàng Thượng để thừa tướng nghị sự, cuối cùng thu hồi lệnh bãi miễn, chỉ tạm thời cách chức, một lần nữa khảo hạch rồi mới phân công.

Lúc sau lại có ngự sử buộc tội U Châu tiết độ sứ, tả võ vệ Đại tướng quân, U Châu đô đốc Tiết Nhuận mạo danh chiếm quân công của triều đình, ngầm chiếm lương thảo, chế tạo quân giới, liên hợp với thương nhân tự làm đầy túi riêng, tổng cộng mười tội lớn. Trong triều có Bình Dương Hầu thay con trai tọa trấn nên lời buộc tội này cũng không đi đến đâu, chỉ nói là lời bịa đặt.

Sau đó triều đình bắt đầu tiến vào tình trạng đấu tố điên cuồng. Ngự Sử Đài hơn trăm người, chia làm hai phái giống như chó điên mà cắn xé quan viên của hai bên. Lúc bắt đầu chỉ có mấy tội như không tuân thủ định chế, đi du hí này nọ nhưng sau đó đến cả tham ô nhận hối lộ, bán quan bán tước, trộm quyền trộm bính, thậm chí mưu nghịch phản quốc đều nói ra hết. Mỗi một ngày công báo truyền ra đều có mấy tên quan viên hoặc bị tạm thời cách chức điều tra, hoặc bị bãi miễn, hoặc bị vấn tội hạ ngục. Tình hình chiến đấu càng ngày càng nghiêm trọng, quan viên bị cuốn vào chức vụ cũng càng ngày càng cao.

Số quan viên bị cuốn vào trận chiến này càng lúc càng lớn, triều đình gần như đã mất đi phương thức nghị sự thông thường mà chỉ ngày ngày công kích nhau. Ngay cả khoa khảo mùa xuân cũng không thể làm bầu không khí này mất đi, ngược lại những sĩ tử hơi chút tài danh đều bị các bên lôi kéo.

Trong lúc trên triều tuyển quan viên mới thì hậu cung tuyển tú cũng không tiếng động mà diễn ra. Các hoạn quan làm “Hoa điểu sử” sôi nổi trở về cung, đem theo các đồng nữ gia đình đàng hoàng được lựa chọn vào triều. Những nữ tử này đa phần chỉ để tuyển cho vị trí phi tần cấp thấp. Nhóm quý nữ nhà quan lớn vào cung phần lớn sẽ được chọn cho các vị chí hoàng phi hoặc hoàng tử phi và không cần tham tuyển.

Không khí trong hậu cung rất yên tĩnh, khác hẳn với kích động trên triều. Nhưng hậu cung xưa nay là chiến trường của nữ nhân, thế lực khắp nơi dĩ nhiên sẽ không xem nhẹ việc tuyển tú. Thái Tử, Tần Vương, Tấn Vương đều đã đến tuổi phong phi, mọi người sôi nổi phỏng đoán lần này đến tột cùng ai sẽ được tuyển vào vị trí hoàng tử phi.

Nhưng đúng vào lúc này hoàng đế lại truyền một đạo khẩu dụ cho Tần Vương phủ, lệnh Tần Vương tuần tra đất phong, thể nghiệm và quan sát dân sinh.

Mọi người đều biết tôn thất đệ tử nhóm được phong ấp chỉ để bọn họ cung cấp tiền cho long tử long tôn, còn cái gì gọi là quan sát dân sinh thì đã có nhóm thứ sử địa phương quản lý, chẳng có chuyện gì của hoàng tử cả. Đương nhiên nếu đất phong có danh thắng hoặc phong cảnh tú lệ thì có thể các hoàng tử cũng muốn tới chơi. Tuy nhiên quả thực việc thống trị phong ấp, trấn an dân sinh lại không phải chuyện họ nên làm, sẽ phạm húy.

Nhưng hiện giờ vì sao hoàng đế lại muốn Lý Tri Mân tuần tra phong ấp? Cái này đúng là quá ý vị sâu xa.

Kết hợp với việc Đậu Hoàng Hậu tuyển nữ nhi thế tộc nên mọi người phỏng đoán có phải kim thượng nhân lúc Đông Dương công chúa đang không có biện pháp phân thân mà bắt đầu muốn tuyển một vị Vương phi cao quý cho con cả của mình, giúp hắn lót đường rèn luyện một chút hay không?

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Tư 2019
H B T N S B C
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
2930  
error: Alert: Content is protected !!