Lấy thân nuôi rồng – Chương 48

Chương 48: Nhớ khổ

“Đương nhiên là nương tử nhà tiểu nhân sinh.” Tiểu Uông thần bí nói: “Một ngày kia chúng ta ở trong tiệm nháo túi bụi, mẫu thân khóc, nhạc mẫu cũng không buông tha, chỉ nói muốn hòa li. Nương tử của tiểu nhân cũng khóc, cũng không bỏ tiểu nhân mà đi cho đành, còn chuyện nhạc mẫu nói nàng quả không biết đúng sai. Mọi người cãi cọ ồn ào hỏng bét, lúc ấy trong tiệm có một vị khách thấy vậy mới nói nhà ta con nối dõi bất lợi không phải do người mà là phong thủy không đúng, có lợi tiền tài nhưng không có lợi cho con cái.”

Ba vị hoàng tử ngẩn ra, không nghĩ tới sự tình thay đổi nhanh như vậy. Lý Tri Phác cười nói: “Sao lại ra chuyện này rồi? Không phải một vị thầy phong thủy đi lừa tiền chứ?”

Tiểu Uông nói: “Không hề! Vị tiên sinh kia là đại phu, có đôi khi đến khám bệnh tại nhà rồi đi ngang qua nơi này của chúng ta sẽ vào ăn một bát canh. Ngày thường mọi người cũng có quen biết, hắn là người hào hoa phong nhã, chỉ xem bệnh chứ chưa từng xem phong thủy cho mọi người. Hôm đó hắn chỉ điểm vài lời đúng là ân nhân cứu mạng nhà tiểu nhân! Cửa hàng này là tổ tiên Uông gia truyền xuống, cũng không thể tự tiện sửa đổi bố trí! Ba đời đơn truyền cứ thế cùng cửa hàng này gắn với nhau! Trong tiệm bắt đầu từ tổ tông đã làm ăn phát đạt, chúng ta cũng cho người xem phong thủy phần mộ tổ tiên, thấy đều là tài lộc tấn tới. Nào có ai ngờ lại không lợi cho đường con cái!”

Lý Tri Phác truy hỏi: “Vị tiên sinh kia nói như thế nào? Cái gì gọi là có lợi tiền tài nhưng không có lợi cho con cái?”

Tiểu Uông nhíu mày: “Tóm lại hắn nói một đống đạo lý trên quẻ, nói bệ bếp cùng lu nước trong tiệm để không đúng chỗ. Giờ tiểu nhân cũng không nhớ kỹ nhưng cuối cùng ngài ấy bảo chúng ta đem bệ bếp đổi phương hướng, nâng cao lên, dịch vị trí của lu nước, ngoài ra còn dặn dò tiểu nhân nếu muốn sinh con thì tốt nhất ba tháng không vào tiệm, tìm nơi non xanh nước biếc cùng nương tử nghỉ dưỡng, chớ có tìm nơi tiếng người ồn ào để tránh đuổi phúc con cháu chạy mất. Lúc tĩnh dưỡng trưởng bối cũng không được ở bên bởi vì nhà ta mở cửa hàng, thường xuyên giết dê, nhiều huyết quang không tốt. Chúng ta chỉ cần mời hai tiểu nha đầu nhanh nhẹn ở bên hầu hạ là được. Ngài ấy cũng kê chút thuốc bổ thận cho tiểu nhân và nương tử cùng uống.”

Lý Cung Hòa cũng thấy hứng thú, vội đứng dậy mang theo ba vị hoàng tử đi về phía bệ bếp nhìn nhìn, quả nhiên thấy bệ bếp kia so với nhà bình thường thì cao hơn nhiều. Ông ta cười nói: “Sau đó các ngươi làm theo lời thì quả nhiên có thai?”

Tiểu Uông vỗ tay cười nói: “Còn không phải thế! Dù sao cũng chỉ là sửa bệ bếp, dịch lu nước, ta cùng nương tử đơn giản trở về ở nông thôn ở một đoạn thời gian, quả nhiên chưa đến một tháng nương tử đã có thai!”

Lý Cung Hòa nói: “Ngươi cũng nói vị tiên sinh kia là đại phu, có lẽ hắn kê thuốc có tác dụng chăng?”

Tiểu Uông nói: “Lão gia ngài không biết. Nhà tiểu nhân trước đó cũng mời không ít đại phu, lấy không ít thuốc, có danh y nào chưa gặp qua đâu? Thậm chí chúng ta còn mời cả phụ khoa thánh thủ của Thái Y Viện bên kia tự mình đến xem mạch, bốc thuốc nhưng cũng không thấy tác dụng! Vị tiên sinh kia còn trẻ, nương tử nhà ta lại thẹn thùng cho nên không để hắn xem mạch. Ngày ấy hắn chưa từng bắt mạch, chỉ kê mấy thứ trà bổ huyết dưỡng thần thôi! Nếu trà kia có tác dụng thì chúng ta đã sớm đã có con rồi! Cố tình đúng ngày bệ bếp sửa tốt, cửa hàng khai trương lại thì nương tử của tiểu nhân nôn mửa, có hỉ mạch. Cái này còn không phải do phong thủy sao? Năm trước sau khi nhi tử được sinh hạ lão gia tử nhà tiểu nhân đã giữ chặt vị tiên sinh kia hỏi tên tuổi để lập bài vị trường sinh nhưng ngài ấy từ chối. Ngài ấy nói tiết lộ thiên cơ là việc bất đắc dĩ vì thế ngày thường cũng chỉ lấy trị bệnh cứu người là chính. Lúc đó thấy gia đình tiểu nhân phải tan đàn xẻ nghé nên mới không đành lòng mở miệng chỉ điểm chút. Cuối cùng ngay cả tên họ ngài ấy cũng không để lại, chỉ nhận một phần cơm thịt dê nướng. Phụ thân tiểu nhân nói nếu ngài ấy đến tiệm ăn cơm thì sẽ không bao giờ thu tiền, thế là ngài ấy dứt khoát không tới nữa! Aizzz, đúng là người tốt mà!”

Lý Cung Hòa rất có hứng thú hỏi: “Nghe ngươi nói hắn còn rất trẻ sao?”

Tiểu Uông nói: “Đúng vậy, ngài ấy chưa đến ba mươi, còn rất trẻ. Đáng tiếng người tốt không có hảo báo, nghe nói thân thể không được tốt, chân cẳng không tiện, ra vào đều phải có đệ đệ đẩy trên một cái xe gỗ…… Phụ thân tiểu nhân nói……” Hắn đè thấp giọng: “Sợ là ngài ấy quả thực có chút bản lĩnh, tiết lộ thiên cơ nên mới thân không toàn vẹn, đáng tiếc.”

Nghe đến đây biểu tình của Lý Tri Mân hơi cứng đờ, Lý Tri Kha ở một bên nhìn ra nên cười nói: “Đại ca nhận ra người này sao?”

Lý Tri Mân thu lại sắc mặt, nhàn nhạt nói: “Xuân Minh Lâu hình như có đón tiếp một đôi huynh đệ có chút tương tự mà thôi.”

Hắn bày ra một bộ không muốn nói chuyện, còn Lý Tri Kha thì ước gì không thể bóc trần người anh trai ít nói này. Nhưng hắn cũng biết hôm nay phụ hoàng dẫn ba người bọn hắn ra đây hiển nhiên vì muốn kéo gần quan hệ, dạy bọn họ biết đoàn kết. Hiện giờ Đông Dương công chúa bốn bề thọ địch, lúc này nếu để lại ấn tượng không đoàn kết trước mặt phụ hoàng thì cũng không tốt nên cười nói: “Đệ còn tưởng đại ca cũng muốn tìm một vị thầy phong thủy để xem cho mình chứ.”

Lời này nói ra đúng là không thú vị. Lý Tri Phác ở một bên ném cho hắn một ánh mắt xem thường nhưng cũng không nói gì.

Chỉ có Lý Cung Hòa hứng thú bừng bừng cho chưởng quầy lui rồi cùng ba đứa con trai nói chuyện phiếm: “Đây là mùi vị cuộc sống của bá tánh tầm thường, chua ngọt đắng cay, hỉ nộ ai nhạc, ba người các ngươi từ nhỏ lớn lên ở trong vương phủ, sau lại vào cung, làm sao đã từng chứng kiến những thứ này chứ?”

Ông ta dần dần nhớ tới thời gian đã qua. Ông ta là một thứ hoàng tử không được sủng ái thế nên đến đám nô tài cũng dám bắt nạt. Huống chi lúc ấy Thánh Hậu vẫn còn đương triều: “Góp lễ lên chùa một lần có thể tốn nửa năm bổng lộc. Khi đó trong vương phủ đã cắt giảm nô tài đến hết sức có thể, những người không cần sẽ được thả ra. Mẫu thân các ngươi thường xuyên tự mình làm châm tuyến, quần áo ta mặc trên người đều là nàng làm…… Đầy tớ ức hiếp chủ nhân, qua giờ ăn mà muốn kêu bọn họ chuẩn bị đồ ăn là chuyện không có. Khi ấy đôi khi sẽ tới đây ăn một chén canh thịt dê, sau đó đem về một cân thịt dê nướng cho mẫu thân của các ngươi. Ta còn nhớ lúc Vương phi mang thai Mân nhi thì lúc nào cũng thấy đói. Có lần ta mang về cho nàng một cái đầu dê chưng mà một mình nàng ăn hết.”

Đậu thị xuất thân nhà nghèo, của hồi môn cũng ít, khác hẳn Chu thị. Lúc cùng ông ta ở vương phủ bà ấy đúng là ăn không ít khổ. Lý Cung Hòa nghĩ đến đây vành mắt lại đỏ lên.

Lý Tri Mân rũ mắt, trầm mặc không lên tiếng, Lý Tri Phác cũng đỏ mắt gọi: “Phụ thân.”

Lý Tri Kha thì cười nói: “Hiện giờ cũng là khổ tận cam lai.”

Lý Cung Hòa thở dài một tiếng, nhìn ba đứa con trai, trên khuôn mặt thâm trầm khó lường ngày thường cũng mang theo chút từ ái: “Mẫu thân của các ngươi cùng ta chịu khổ, cho nên ta đối đãi với ba người các ngươi đương nhiên khác với mọi người, cũng vô cùng kỳ vọng. Hiện giờ gánh nặng trên người ta không nhẹ, trong nhà dân chúng bình thường đều muốn dựa vào nhi tử đỉnh môn lập hộ, kế thừa gia nghiệp. Ta chỉ muốn mấy huynh đệ các ngươi đồng tâm hiệp lực, phân chia bớt gánh nặng với ta.”

Lời này hàm nghĩa cực kỳ rõ ràng, bộ dáng ông ta hoàn toàn không giống với khi đứng trước mặt đám triều thần. Lý Tri Kha phấn chấn bừng bừng, vội vàng tỏ thái độ: “Phụ thân nói rất đúng. Chúng ta đều là người một nhà, tất nhiên là phải một lòng.” Nếu không phải đang ở bên ngoài thì hắn cơ hồ muốn quỳ xuống để tỏ lòng trung thành. Sau đó hắn vắt óc suy nghĩ một câu: “Đều nói hươu nai lập đàn thì hổ báo cũng phải tránh, chim nhỏ bay thành nhóm thì chim ưng cũng phải sợ. Trong lòng nhi tử tất nhiên hiểu rõ.”

Câu này nói đến thì đúng là có chút xấu hổ. Nói thế chẳng khác gì nói hoàng đế cũng chỉ là con nai, hay con chim nhỏ sao? Ngay cả Lý Tri Phác cũng hốt hoảng thay Nhị ca. Hắn liếc anh cả một cái thấy anh mình vẫn ít nói như thường, lông mi rũ xuống, giống như cảm xúc thân tình lúc này không hề ảnh hưởng tới hắn thì âm thầm thở dài. Hắn nhớ lời mẫu hậu thường xuyên nói anh cả đầu gỗ, kim đâm cũng không động thì vội giúp anh mình che lấp: “Đại ca, Nhị ca ngày thường đối xử với nhi tử rất tốt. Nhi tử chỉ hận tuổi nhỏ học không sâu, không thể giúp nhiều cho phụ thân.”

Lý Cung Hòa đảo mắt nhìn về phía Lý Tri Mân, lại duỗi tay nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay của hắn nói: “Đại Lang là nhi tử đầu tiên của ta, lúc ấy đúng là nhiều sơ sót, để bây giờ khiến hắn ít nói lại không thích làm nũng thế này. Lòng ta lúc nào cũng áy náy, cảm thấy đã bạc đãi Đại Lang thật sự.” Sau đó ông ta lại quay đầu nói với Tề Vương và Tấn Vương: “Hai người các ngươi tuổi còn nhỏ, sau đó lại đều ở trong cung, không phải chịu khổ nhiều. Chỉ có Đại Lang lớn lên trong vương phủ. Ta còn nhớ có một năm cũng lạnh thế này, chùa miếu kêu gọi góp than nên phải chi một khoản lớn. Ca ca các ngươi lúc ấy tuổi còn nhỏ, phổi yếu nên ho khan suốt một mùa đông. Hắn vừa ho là sẽ khóc suốt đêm. Lúc ấy ta đau lòng nên ôm hắn ngủ. Da lông hồi đó cũng không nhiều nên ta đem cái áo lông cáo của mình sửa nhỏ lại cho Đại Lang dùng nhưng hắn vẫn thường xuyên bị ốm.”

Nói tới đây Lý Tri Mân cũng đỏ mắt, thấp giọng nói: “Hài nhi nhớ rõ, trời lạnh như thế mà không biết phụ thân tìm ở đâu được một quả lê, hầm với đường phèn cho ta ăn, nói là để nhuận phổi.”

Lý Cung Hòa cười nói: “Đó là lần ta đi công chúa phủ dự tiệc. Lúc ấy Đông Dương công chúa đãi tiệc, trái cây gì đều có. Ta nghĩ Đại Lang vẫn luôn ho khan, thái y nói phải chậm rãi dưỡng, ăn nhiều tổ yến, nấm tuyết, tuyết lê canh nhuận phổi. Trong phủ lúc ấy làm gì có tiền mà ăn tổ yến với nấm tuyết chứ? Ta nghĩ một bữa tiệc của Đông Dương công chúa thật là xa xỉ, nô bộ trong phủ cũng được ăn uống đầy đủ thế mà nhi tử của ta bệnh đã lâu mà một quả lê cũng không được ăn. Thế là ta giấu một quả trong tay áo mang về……”

Nói đến Đông Dương công chúa, tất cả mọi người đều trầm mặc, hiển nhiên tất cả đều biết ngay cả hiện tại nàng kia vẫn là bóng ma của bọn họ. Hậu nhân của Thánh Hậu vẫn đè bọn họ thật chặt.

Lý Cung Hòa cười một cái, lại vỗ vỗ tay Lý Tri Mân nói: “Mấy đứa nhỏ các ngươi ta đều đau lòng.” Sau đó ông ta lại nhìn về phía Lý Tri Kha: “Nhị Lang, nghe nói gần đây ngươi cũng qua lại với Vương gia đại nương tử phải không? Mẫu thân của ngươi nói đứa nhỏ kia không tồi.”

Lý Tri Kha đỏ mặt nói: “Hài nhi chỉ ngẫu nhiên gặp được…… Vương gia đích nữ…… Rất có tài hoa……”

Lý Cung Hòa cực kỳ ôn hòa mà cười: “Ngươi cũng trưởng thành, ánh mắt không tồi.”

Lý Tri Kha được phụ hoàng khen ngợi thì đôi mắt sáng lên, cả người tinh thần bừng bừng: “Những quý nữ trong kinh đều mắt để trên đỉnh đầu. Bọn họ biết mấy câu thơ đã coi mình tài hoa vô cùng, lại coi nam tử đều trở thành cặn bã không để vào mắt … Còn Vương gia đại nương tử không có tính xấu kia, nàng cực kỳ ôn nhu hiền thục, bình dị gần gũi……” Hắn vốn bị Chu Quý Phi bức bách mới lấy lòng tiếp cận Vương Đồng, nhưng mấy ngày nay tiếp cận rồi mới phát hiện Vương Đồng tính tình mềm mại, nói chuyện đều có thể đánh trúng lòng hắn, làm người thoả đáng, có tiền lại không cao ngạo mà rất để ý đến cảm thụ của người khác. Hắn bắt đầu không quá kháng cự ở chung với nàng, lại cảm thấy nếu cưới về một Vương phi hiền huệ nhiều tiền thì cũng không tồi.

Lý Cung Hòa cười ha ha: “Ta nghe Hoàng Hậu cùng Quý Phi đều nói không tồi, mà nàng cũng là thế tộc đích nữ, tự nhiên là không kém.”

……

Một bát canh thịt, mọi người ăn đến đổ mồ hôi. Mắt thấy người càng ngày càng nhiều, thống lĩnh thị vệ tới đây thấp giọng mời các vị quý nhân hồi cung. Lúc này mọi người mới lên xe về cung điện.

Sau khi hồi cung, ba vị hoàng tử đều đi thỉnh an Hoàng Hậu. Đậu Hoàng Hậu đuổi Tấn Vương đi rồi tự mình kéo Tần Vương và Tề Vương hỏi hôm nay hoàng đế dẫn bọn hắn đi ra ngoài làm gì. Đợi lúc bà ta biết hoàng đế mang theo bọn họ đi uống canh thịt dê, nói đến chuyện trước đây trong vương phủ thì bà ta cũng đỏ mắt nói: “Phụ hoàng các ngươi vẫn đau khổ trong lòng, cái này ta cũng biết. Khi đó chớ nói công chúa phủ, kể cả thế gia, nhà huân quý cả thành có ai để phụ hoàng các ngươi vào mắt đâu? Hiện giờ thật vất vả ngoi được tới đây, ai biết được khi nào thì lại bị đánh về nguyên hình? Ý của phụ hoàng các ngươi thì hai ngươi cứ về nghĩ cho kỹ. Cũng đừng oán ta ngày thường khắc nghiệt, kỳ thật kỳ vọng của phụ hoàng với các ngươi rất cao, hôm nay đến nước này…… lui một bước chính là chết.” Bà ta lại lôi kéo hai đứa con trai ruột kể lể khổ sở lúc trước, rồi dạy dỗ một phen mới thả bọn họ hồi phủ.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Tư 2019
H B T N S B C
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
2930  
error: Alert: Content is protected !!