Lấy thân nuôi rồng – Chương 24

Chương 24: Tập vẽ
Thượng Quan Lân vừa được cho phép đã ngày ngày chạy tới, còn để người ta chuẩn bị hộp đồ ăn mang đến. Đúng là thế gia đại tộc, ăn mặc tuy đã cố gắng khiêm tốn nhưng vẫn có chỗ xa hoa. Thời tiết này mà đã có không ít hoa quả tươi từ phía Nam được đưa tới. Vào những ngày trời nóng sẽ có chén hoa quả tươi trộn băng và sữa đặc, lại còn có rượu gạo ướp lạnh. Ngoài ra còn có cá tươi thái lát, miếng cá mỏng được để trên băng trong suốt, vừa tươi vừa thanh tao không gì sánh kịp. Còn có không ít dưa hiếm lạ, trái cây, ngó sen, măng, nấm, mọi thứ đều được chú ý, người bên ngoài tuyệt đối không được ăn. Thượng Quan Lân lại là kẻ ăn nhậu, chơi bời thạo nghề thế nên mọi thứ càng được làm đến phô trương lãng phí.
Tống Triêm ăn đến thống khoái nên cũng quan tâm hơn nhiều, cũng không bài xích Thượng Quan Lân mặt dày mày dạn đùa với Triệu Phác Chân.
Có lẽ là vui quá hóa buồn, hoặc là Tống Triêm người nghèo nên bụng chịu không nổi. Sau một tháng thay đổi món ăn đa dạng ông ta bị đau bụng, dạ dày có chút không xong nên chỉ phải để thư đồng đến Tần Vương phủ truyền lời nói ông ta muốn ở nhà ăn canh suông, hảo hảo tĩnh dưỡng mấy ngày. Như thế Triệu Phác Chân có thể tự mình chép sách và vẽ tranh mấy ngày.
Ngày hôm đó Thượng Quan Lân lại cố tình mang theo một con gà rừng cực lớn và một con thỏ hoang mới săn được từ trên núi tới. Hắn thấy Tống Triêm không đến thì để phòng bếp xử lý rồi gọi người đi mời Tần Vương.
Lý Tri Mân đi đến cười nói: “Bổn vương nghe nói các ngươi ngày ngày biến chỗ này của ta thành quán ăn, vui vẻ thống khoái. Để ta xem các ngươi chép sách đến đâu rồi nào?” Sau đó hắn đến trước bàn lật giở, nhìn thấy chữ viết của Thượng Quan Lân cực kỳ hào phóng, không kiềm chế thì không khỏi nhoẻn miệng cười, lại xem chữ viết của Triệu Phác Chân thì khen: “Chữ viết có tiến bộ, nhưng ý tứ còn kém chút.”
Thượng Quan Lân nói: “Vương gia cũng quá hà khắc rồi. Ta thấy Tống tiên sinh cũng khen nàng viết chữ tốt.”
Lý Tri Mân biết hắn không hiểu, cũng không để ý tới hắn mà đi đến xem những bức họa của Triệu Phác Chân. Lúc lật đến một bức xuân khuê mỹ nhân đồ hắn không nhịn được bật cười. Bức mỹ nhân đồ kia, bên trong thủy mặc cố tình dùng bút nhỏ vẽ thêm rất nhiều chi tiết vụn vặt, mỹ nhân đang ở trên giường, màn trướng vén lên, trên mũi giày có trân châu, có bình phong, rồi bên ngoài còn vẽ từng khóm hải đường, bên dưới hải đường có một con mèo, trên cổ mèo là một cái lục lạc. Trên người mỹ nhân toàn châu ngọc, trên tay áo cũng đầy các chi tiết thêu họa, nhiều đến không đếm xuể, cũng không hề phiền hà mà vẽ hết lên.
Thượng Quan Lân lớn tiếng khen hay nói: “Bức họa này đẹp cỡ nào chứ? Rất sống động! Mỹ nhân quả nhiên đẹp.”
Lý Tri Mân chỉ lắc đầu cười với Triệu Phác Chân: “Tống tiên sinh chưa nói với ngươi sao? Vẽ ranh là phải chú ý đến tư thái, lưu loát, ngắn gọn. Ngươi vẽ náo nhiệt thế này thì còn chỗ nào để ý đến tư thái nữa?”
Thượng Quan Lân không đồng ý nói: “Đám khuê tú vốn dĩ trên người có rất nhiều đồ mà, vẽ giống cực kỳ ấy!”
Triệu Phác Chân quẫn bách nói: “Lúc đầu tiên sinh có nói nhưng sau tiên sinh lại cũng nói trong tú lệ tinh tế cũng có nhu mĩ động lòng người, rồi để nô tỳ chỉ chọn những gì mình nghĩ ra rồi vẽ lại, chậm rãi sẽ có bộ dáng.”
Lý Tri Mân bật cười, Triệu Phác Chân lại hơi có chút thẹn thùng. Mấy ngày nay hắn đối đãi với nàng thật là khoan dung vì thế nàng cũng có chút tùy ý mà thấp giọng nói thầm: “Lúc trước ở trong cung nô tỳ không có phòng riêng, cái gì cũng nghe Cố cô cô nói. Trong cung quy củ phải kiêng kị nhiều nên khi đó nô tỳ đã nghĩ nếu tương lai có phòng riêng sẽ trang trí thế nào. Nô tỳ muốn có màu hồng tươi sáng, lại tràn đầy hoa cỏ, màn trướng không thể màu trắng, chắc chắn phải thêu con bướm, cây cỏ, chim chóc và mẫu đơn……”
Lý Tri Mân giật mình, tươi cười hơi thu lại, trong cung…… Mẫu hậu cũng là như thế, vô cùng khắc nghiệt. Mụ mụ mang theo hắn cũng không dám lỗ mãng, mỗi ngày sớm tối thưa hầu, ăn uống, mặc ở, công khóa đều phải ấn theo quy củ mà đúng hạn hoàn thành, không thể đi loạn một bước, tuyệt đối không thể tùy tiện. Hắn là hoàng tử còn như thế thì cung tì càng không được tự do. Hắn nhớ tới lúc ấy nhìn thấy đôi giày thêu sặc sỡ cùng màu khăn của nàng. Từ nhỏ đã vào cung sao……
Thượng Quan Lân ở một bên lại đột nhiên hỏi: “Trong cung…… vất vả lắm sao? Có phải không được chơi đùa không?”
Triệu Phác Chân cười nói: “Cũng không tính vất vả, làm việc xong là có thể nghỉ tạm, nhưng hơi nhiều quy củ một chút thôi. Lúc thời tiết tốt nô tỳ có thể cùng bọn tỷ muội trong cung chơi đùa, ví dụ như bắt con nhện để cầu khóe tay thêu thùa như Chức Nữ hoặc đấu con quay gì đó.”
Lúc này phòng bếp phái người tới bẩm báo nói là gà rừng cùng thỏ đều đã chuẩn bị tốt, mời mọi người ngồi vào thưởng thức. Lý Tri Mân và Thượng Quan Lân ngồi vào vị trí. Thượng Quan Lân ngẩng đầu thấy Triệu Phác Chân đứng bên cạnh Lý Tri Mân để hầu hạ mới bừng tỉnh nhớ ra tuy Tần Vương đối xử với Triệu Phác Chân rất là rộng rãi nhưng nàng vẫn là nô tỳ của Tần Vương phủ. Chủ nhân ở đây đương nhiên nàng phải ở bên cạnh hầu hạ. Dù sao cũng là phượng tử long tôn, hắn có mặt ở nhà thì nha hoàn, quản gia, mụ mụ cho dù được yêu thích đến mấy cũng không thể cùng chủ tử ngồi cùng bàn ăn cơm. Bản thân hắn cũng không thể mở miệng thất lễ. Ngày thường hắn có yêu cầu Triệu Phác Chân lên ăn cùng, Tống Triêm lại là người hào phóng nên ba người ở Hoa Chương Lâu cũng không quá giữ lễ tiết, chỉ tùy ý ăn uống nói giỡn. Hôm nay biến thành như vậy lại khiến hắn không được tự nhiên. Hắn không khỏi hối hận trong lòng vì sao lại nhiều chuyện mời Tần Vương lại đây. Hôm nay hắn cố tình lên núi tìm món ăn thôn quê, chọn những thứ tốt nhất mang đến mà hiện giờ lại biến thành như vậy, có ăn cũng không vào.
Thượng Quan Lân là thế gia công tử, con trai cả của Tể tướng nên Lý Tri Mân sẽ không để thị tỳ nhà mình cùng ngồi ăn một bàn rồi đắc tội với người ta. Một bữa ăn này mọi người cứ khách khách khí khí mà ăn. Thượng Quan Lân thì giống như ngồi trên kim, lúc nào cũng nhấp nhổm, chỉ một lúc đã cáo từ.
Trên đường cưỡi ngựa trở về hắn đi ngang qua chợ lại nhịn không được ruổi ngựa đi vào mua một đống đồ vật. Rồi hắn lại bị Tam công tử của Hạ Lan gia đã lâu không gặp nhìn thấy kéo đi uống rượu. Hắn uống đến say khướt mới về nhà, lúc về phòng thì đại a đầu trong phòng là Chi Tử ra đón và cười nói: “Gia, sao hôm nay ngài mua nhiều đồ của nữ hài nhi vậy? Cửa hàng đưa tới nhưng nô tỳ không biết gia muốn làm gì nên để các nàng nhận lấy, chờ gia dặn đưa cho ai thì mới sắp xếp.”
Mặt Thượng Quan Lân đỏ ửng, miệng lưỡi nói năng không rõ: “Đều đưa đi Tần Vương phủ!”
Chi Tử không hiểu hỏi: “Tần Vương phủ?”
Lúc này Thượng Quan Lân đã say cực kỳ, hắn trực tiếp ngã lên giường rồi mơ hồ nói: “Đều đưa cho muội muội đi……”
Chi Tử bật cười: “Gia thật yêu thương muội muội, đúng là cả kinh thành không ai bằng.” Sau đó nàng ta tiến lên giúp hắn cởi ủng rồi dỗi nói: “Gia lại uống nhiều quá rồi. Hôm kia bị lão gia đánh còn chưa đủ sao? Ngày mai cẩn thận không lão gia lại muốn kiểm tra học vấn của ngài, chữ cũng không tập viết……”
Thượng Quan Lân cũng mặc kệ, tới sáng sớm hôm sau hắn cực kỳ đau đầu cực kỳ. Thượng Quan Khiêm lại nói muốn gặp hắn nên hắn vội vàng rửa mặt chải đầu súc miệng. Chi Tử ở một bên giúp hắn chải đầu, vừa làm vừa cười nói: “Nô tỳ đã nói hôm nay lão gia nghỉ hưu mộc (nghỉ tắm gội) nên sợ là sẽ hỏi đến thiếu gia. Hôm qua gia uống say như vậy, lời cũng nói không rõ. Những đồ ngài mua hôm qua nô tỳ đã cho người đem qua phòng cô nương rồi.”
Thượng Quan Lân thuận miệng hỏi: “Thứ gì?”
Chi Tử che miệng cười nói: “Đúng là thiếu gia uống đến hồ đồ rồi, lúc thì nói đưa đi vương phủ, lúc thì nói là muốn đưa cho cô nương. Nghe nói lúc ngài mua còn sợ chọn đồ không tốt khiến người ghét nên tự mình chọn. Nhưng sợ là những thứ đó không lọt được vào mắt cô nương đâu. Chắc gia uống say nên bị ai đó khuyến khích rồi.”
Sắc mặt Thượng Quan Lân có chút khó coi nhưng cũng chưa nói cái gì mà chỉ vội thay quần áo rồi đi tới thư phòng. Hắn gặp Thượng Quan Quân cũng ở thư phòng chờ, vừa thấy hắn nàng ta đã cười nói: “Sao hô qua ca ca bỗng nhiên mua nhiều đồ linh tinh cho ta vậy?”
Thượng Quan Lân cứng đờ nói: “Thì ta ra phố thấy, lại cảm thấy tốt nên mới mua cho muội dùng.”
Thượng Quan Quân lắc đầu cười nói: “Ca ca chắc lại bị đám hồ bằng cẩu hữu kia rủ đi nhà ai khai trương cửa hàng đúng không? Đây đều là những thứ không ai mua nên mới bán cho huynh. Cái bình hoa vẽ hoa văn quả dưa năm màu kia, thật là…… Sức tưởng tượng quá lợi hại, thương nhân cũng không mua hàng như thế. Cái đó chỉ có thể lừa những nông hộ không hiểu việc đời thôi. Còn cái khăn tay kia, thêu toàn hoa là hoa, ai dám mang ra dùng chứ…… Cây quạt cũng thế, thế mà còn nạm viền vàng……”
Quở trách đến một nửa, Thượng Quan Quân thấy sắc mắt Thượng Quan Lân có chút khó coi thì vội vàng im miệng, cười nói: “Nhưng vừa lúc Tranh Lục trong phòng ta gả ra ngoài nên ta thưởng cho nàng coi như cho nàng ta chút mặt mũi. Tấm lòng của ca ca ta xin nhận, huynh đừng nóng giận. Ta cũng đang làm cho huynh một cái áo trong bằng vân sa mềm nhẹ, đặc biệt thích hợp dùng trong lúc trời nóng.”
Thượng Quan Lân miễn cưỡng cười nói: “Sao ta lại giận, đã tặng cho muội thì muội làm chủ là được rồi. Quần áo của ta thì Chi Tử cũng làm không ít, muội không cần làm chút việc này, cẩn thận hỏng mắt.”
Một lát sau hắn lại hỏi Thượng Quan Quân: “Muội muội nói xem hiện giờ thế gia tiểu thư thường thích cái gì?”
Thượng Quan Quân tinh tế đánh giá Thượng Quan Lân rồi cười nói: “Ca ca coi trọng tiểu thư nhà nào sao? Ta có thể nói nhưng những thứ ấy huynh không thể tặng. Đồ ấy mà do nam tử tặng thì quá thất lễ. Không bằng huynh gãi đúng chỗ ngứa, xem nàng ấy thích thơ hoặc họa gì thì bỏ chút tiền mua những bản bút tích cổ, hoặc con chó, con mèo, chim chóc linh tinh gì đó rồi tìm cơ hội nhờ người nhà nàng ấy chuyển cho, hoặc để ta đưa qua là thỏa đáng nhất.”
Thượng Quan Lân lắc lắc đầu, trên mặt có chút suy sụp. Đúng lúc này Thượng Quan Khiêm đi vào nên hắn và Thượng Quan Quân đều đứng lên hành lễ. Thượng Quan Khiêm hỏi vài câu công khóa rồi bắt đầu dạy dỗ Thượng Quan Lân: “Hôm qua nghe người gác cổng nói ngươi lại uống say trở về hả? Di nương cũng nói mấy ngày này ngươi đều đến nhà bếp yêu cầu này nọ, chi tiền rất lớn. Mỗi lần cuối tháng cửa hàng đưa sổ sách tới đều thấy ngươi đều chi nhiều hơn muội muội vài lần. Hiện giờ ngươi còn đổi phương pháp đến phòng bếp đòi đồ ăn xa hoa, lãng phí quá mức. Ngươi không đọc sách, cả ngày chỉ chơi bời lêu lổng, ra ngoài thành săn bắn giao tiếp với toàn một đám ăn chơi trác táng……”
Thượng Quan Quân thấy thế thì vội vàng ở giữa giảng hòa nói: “Ca ca cũng chỉ giúp con mua vài thứ, hôm kia có đi tiệc Đoan Ngọ nên đáp lễ một chút cũng là phải, cha đừng trách nữa.”
Thượng Quan Khiêm gào lên: “Ngươi nhìn muội muội ngươi còn che chở cho ngươi kìa! Hiện giờ ngươi là đích trưởng tử của một chi này nhưng nếu cứ thế thì Thượng Quan gia chúng ta cũng sắp bại vong rồi!”
Thượng Quan Lân nghe xong chỉ hừ mũi một cái, âm dương quái khí nói: “Hiện tại ngài chỉ cần nhanh chóng nạp thêm người mới, lại sinh thêm đứa con trai nữa thì coi như vẫn còn kịp. Ngài hà tất phải lo lắng làm ra bộ dạng si tâm kia làm gì.” Sau đó hắn lại nhìn Thượng Quan Quân nói: “Có muội muội là nhân tài bực này, ngày sau thành loan thành phượng thì Thượng Quan gia chúng ta chắc chắn có thể sừng sững không ngã. Cha mưu tính sâu xa, hài nhi ngu độn không mong cha có thể trông cậy vào!” Nói xong cũng không đợi Thượng Quan Khiêm tức giận hắn đã phất tay á đi thẳng ra ngoài cửa.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Tư 2019
H B T N S B C
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
2930  
error: Alert: Content is protected !!