Kỵ sĩ của ma nữ – Quyển hạ – Chương 27

Sebastian mắt cũng không chớp nói: “Ta đã có thê tử.”

Lời này khiến mọi người có mặt ở đó đều ngây người.

“Nếu hắn không được, thì Michael cũng xong!” Marks không kịp thở nhìn nam nhân cao lớn kia nói: “Đừng nói với ta là ngươi con mẹ nó cũng kết hôn rồi nhá!”

Mỗi người đều hoả tốc quay đầu nhìn về phía nam nhân to cao như sơn quái kia.

“Ta?” Michael ngẩn ra, nói: “Ta không có.”

Marks nhẹ nhàng thở ra, lại nghe Michael nói. “Đại nhân, nhưng mà ta không phải kỵ sĩ.”

Marks tức giận nói: “Ngươi rất nhanh sẽ là, Swartz có thể phong ngươi là kỵ sĩ, cho ngươi là quan dưới trướng hắn. Ta biết ngươi đã bị ôn dịch nhưng lại chống đỡ được, gia tộc chúng ta cần huyết mạch khỏe mạnh.”

Lời này khiến Moritz phục hồi tinh thần lại, vội vàng nói: “Nếu Michael kết hôn với con gái Marks thì em gái của Sebastian phải gả cho con trai thứ ba của ta.”

Nhìn hai lão già này, Bonn xác định bọn họ hai quả thật đều có cơ sở ngầm cắm trong tòa thành của hắn, hơn nữa hiển nhiên Marks ngay từ đầu đã tính toán muốn cùng hắn liên hôn. Mấy ngày nay bọn họ cự tuyệt hợp tác chỉ vì muốn trao đổi điều kiện. Một đứa con trai cuối cùng của hắn chết khiến hắn càng thêm tin tưởng phải có được sự bảo hộ của Bonn, để Moritz dừng công kích hắn.

Bonn xoay người hướng Sebastian cùng Michael ra hiệu đi ra cửa, sau đó cả ba đều đi ra ngoài.

“Michael, Marks nói đúng, ta có thể phong ngươi làm kỵ sĩ.” Bonn nhìn nam nhân giống sơn quái kia nói: “Trên thực tế, ta đã sớm nên làm như thế, thật có lỗi khi ta liên tục không nghĩ tới.”

Michael cúi đầu nhìn hắn cười cười: “Đại nhân, mùa thu năm trước ngươi ở trên chiến trường đã cứu ta một mạng, mùa xuân năm nay Khải phu nhân lại đem ta từ trong tay tử thần kéo về, với ta mà nói thì thế này đã đủ rồi.”

Bonn thở sâu, gật gật đầu: “Đề nghị của Marks ngươi nghĩ sao?”

Michael nghe thế thì nhìn Sebastian nói: “Nữ nhi của Marks tuy rằng tì khí không tốt lắm nhưng thật sự rất xinh đẹp, ngươi xác định ngươi không cần?”

“Ta biết.” Sebastian mặt không biểu cảm nhắc lại: “Nhưng ta đã kết hôn.”

Lúc nào chứ?

Bonn cùng Michael đều muốn hỏi nhưng nhìn biểu cảm của tên kia thì hai người đều nhịn xuống.

“Một khi đã như vậy,” Michael nhìn về phía Bonn, nói: “Ta sẽ cưới con gái của Marks.”

Bonn gật đầu, chuyển hướng sang Sebastian, “Lysa thì sao? Ngươi có nguyện ý để nàng gả cho con trai của Moritz sao?” Con trai nhỏ của Moritz thì Sebastian cũng từng gặp rồi, cũng nghe về chuyện của hắn. Nam nhân kia rất giống Simon, là tiểu tử nhã nhặn, đối với Lysa thì gả cho nam nhân như vậy cũng coi là một mối tốt.

“Ngươi phải biết rằng Moritz sẽ nhân cơ hội này yêu cầu một khoản đồ cưới lớn.” Sebastian nói cho hắn, “Kia mới là mục đích chân chính của hắn.”

“Ta biết.” Bonn nhìn hắn nói, “Nhưng ta nghĩ chúng ta không có nhiều lựa chọn lắm.”

Bọn họ quả thật không có, ba nam nhân thở sâu, xoay người trở lại bên trong tu viện.

Bonn lại đi đến trước mặt Marks cùng Moritz, mở miệng nói: “Michael sẽ cưới con gái Marks, Lysa sẽ gả cho con trai của Moritz.”

Hai lão già kia mắt sáng ngời, nhưng Bonn đã giơ tay lên bổ sung.

“Nhưng con nhỏ nhất của Moritz phải đến tòa thành của ta làm thị đồng.”

Moritz nghe vậy thì sửng sốt bật thốt lên: “Nhưng nó mới bảy tuổi.”

“Bảy tuổi là lớn rồi, chờ hắn trưởng thành, ta sẽ huấn luyện hắn thành kỵ sĩ. Sau khi hắn trưởng thành sẽ trở về, ngươi đồng ý sao?”

Moritz rất rõ ràng đây là muốn con của hắn đi làm con tin, sắc mặt hắn có chút khó coi.

“Mẫu thân nó sẽ không đồng ý.”

Bonn lấy ra tấm bản đồ da dê, chỉ vào một con sông phía bắc nói: “Ta sẽ cho Lysa phần đất ở phía bắc con sông này làm đồ cưới, ta tin tưởng đồ cưới lớn như vậy là có thể để ngươi thuyết phục nữ nhân của mình rồi.”

Bonn nhìn hắn cùng Marks nói: “Michael sau này sẽ thành thủ lĩnh của Hắc bảo, con trai nhỏ của Moritz sẽ trưởng thành trong tòa thành của ta. Như thế này thì mọi người đều có lợi, cũng đảm bảo hòa bình, có đồng ý không?”

“Đồng ý.” Marks cười meo meo nói.

“Đồng ý.” Moritz tuy rằng có chút bất mãn nhưng khối đất lớn kia thật đúng là khiến hắn thỏa mãn.

Nhìn hai người trước mặt, Bonn ra hiệu cho Sebastian thay bọn họ cởi bỏ dây thừng cùng còng tay, rồi nói.

“Các ngươi có thể không tuân thủ hiệp nghị này nhưng ta muốn nhắc nhở các vị là Phillips của Cao Lâm bảo vì muốn thắng được trận chiến tranh này nên đã yêu cầu con rể hắn là Bá Tước Watt cử binh tham chiến. Chắc chắn một khối đất của Swartz sẽ không thể khiến tên đó vừa lòng, nếu ta thua thì các ngươi cũng sẽ không có kết cục tốt đâu.”

Tin tức này khiến hai người biến sắc, liên tiếp mắng ra tiếng.

“Lão già Phillips chết tiệt!”

“Đồ cá mòi không biết xấu hổ!”

“Cứt chó, Swartz, ngươi tính toán làm sao?” Marks hỏi.

Bonn lại chỉ vào tấm bản đồ da dê, nhưng lần này chuyển hướng về phía phía nam, trên đó có một chỗ được đánh dấu, nói: “Trong vòng năm ngày, Phillips sẽ phái bình đến phía nam, trước lúc chúng ta thu hoạch mà mạnh mẽ công kích. Chúng ta có thể tụ tập binh mã ở chỗ này, như vậy có thể để hắn rút lui có trật tự.”

“Nếu Phillips vẫn quyết tâm muốn tấn công thì sao?” Marks nhướng cặp mày rậm hỏi.

Bonn thở sâu, nói: “Vậy thì cùng hắn đánh một trận. Chỗ này là một thôn trang hoang phế, khoảng ruộng lúa mạch không có trồng trọt nên rất trống sẽ khiến Phillips quen chiến đấu trong rừng gặp bất lợi. Hơn nữa Bá Tước Watt là kẻ hẹp hòi, nếu hắn phát hiện không chỉ phải đối phó với ta mà là cả ba chúng ta thì sẽ cảm thấy trận chiến này không dễ như hắn tưởng.”

Marks cùng Moritz liếc mắt nhìn nhau, theo lời hắn vừa nói thì bọn họ cũng cảm thấy có thể làm được nên đều gật đầu đồng ý.

Vài thập niên này, đại quý tộc thôn tính tiểu quý tộc đã là chuyện bình thường. Mọi người đấu đá nhau trong cung đình còn tối tăm mặt mũi, miễn là vẫn có tiền thuế nộp lên thì bọn họ cũng chẳng quan tâm lắm đến chuyện này.

Mặc kệ thế nào thì cừu oán có thể tính sau, trước mắt phải nghĩ biện pháp sống sót mới được.

Moritz cùng Marks mang theo người của mình tách ra mà đi.

Michael cùng Sebastian mang theo vài tên lính phân ra để rời khỏi cùng đám kia để đảm bảo bọn họ sẽ tuân thủ giao dịch.

Bonn đứng ở tòa tu viện hoang phế kia nhìn thanh gỗ lớn nằm trên đất. Đây vốn là một tòa tu viện hoang phế, gỗ bàn gì đó đã đều đã bị thương lữ cầm đi nhóm lửa, chỉ có cây gỗ này là vì quá nặng nên vẫn còn được lưu lại.

Nơi này, cách nơi hắn ở hồi nhỏ không xa, hắn từng bị vứt bỏ trong cánh rừng rậm này, sau đó hắn cũng có khoảng thời gian ở lại tu viện này. Hắn không nghĩ tới có một ngày sẽ về lại đây, lợi dụng cây gỗ lớn này. Nếu hắn đem gỗ từ chỗ khác đến thì quá xa, chặt cây gần đây thì sẽ để lại dấu vết.

Bonn thở sâu, lại chậm rãi phun ra.

Hắn cũng không nghĩ tới chuyện này có thể thuận lợi như thế. Hắn cũng không có mười phần nắm chắc nhưng tình huống của Moritz và Marks so với hắn còn muốn hỏng bét hơn.

Hắn vốn cho rằng có thể hắn sẽ phải động thủ giết chết cả hai người sau đó cùng con trai của họ đàm phán tiếp nhưng thật may là bọn họ không có ngu đến mức độ này.

Bỗng dưng, hắn có cảm giác bị nhìn chằm chằm. Hắn đột nhiên xoay người, thấy tên nam nhân mặc áo đen kia đang đứng ở dưới một gốc cây to.

Bonn nhìn hắn, nhớ ra tên hắn.

Surya.

Ánh mặt trời xuyên qua lá rừng, chiếu rọi ở trên người hắn.

“Nói cho ta biết, sao ngươi không mở mồm ra nhờ chúng ta giúp đỡ?”

Surya đi ra khỏi bóng cây đại thụ, chậm rãi hướng Bonn đi đến, nhìn hắn hỏi: “Ngươi nên biết, đối với chúng ta mà nói, đối với Linh mà nói, vấn đề của ngươi, không là vấn đề.”

“Đây là trận đấu của mình ta, ta không hy vọng có người khác đến đánh giúp.” Khóe mắt của Bonn co rút, nhíu mày mở miệng: “Càng đừng nói đến một nữ nhân đang bị thương.”

Lời này khiến Surya sửng sốt.

Bonn nhìn hắn, hừ thanh nói: “Huống hồ, nếu ta không thể chứng minh ta có thể bảo hộ Khải, ta không nghĩ nàng kia sẽ để Khải lưu lại.”

Surya nhìn nam nhân trước mặt, bỗng dưng, nở nụ cười. Hiện tại hắn đã biết vì sao Khải lại yêu thượng nam nhân này.

Hắn cười khiến Bonn nheo mắt, khó chịu hỏi: “Ta sai rồi sao?”

“Không, ngươi đúng.” Surya nhìn hắn, nói: “Nếu ngươi không thể bảo hộ bản thân mình thì Linh sẽ không để Khải ở lại.”

“Một khi đã như vậy, ngươi còn ở trong này làm cái gì?” Bonn nhìn chằm chằm hắn, hỏi lại.

“Đối với Khải mà nói, ngươi rất quan trọng.” Surya nhìn hắn, nói: “Đối với Linh mà nói, Khải rất quan trọng.”

Surya nhìn chăm chú vào nam nhân trước mắt, nói: “Khải là người đầu tiên Linh chủ động vươn tay ra giúp đỡ. Nàng đem Khải trở về nuôi nấng, đó là việc nàng ấy chưa bao giờ làm. Mà nếu ngươi chết thì Khải sẽ vô cùng thương tâm, còn Linh sẽ vô cùng tức giận.”

“Cho nên?” Bonn nhíu mày.

Tươi cười trên mặt nam nhân kia đã biến mất, hắn chỉ nhàn nhạt nói: “Nếu Linh mất đi khống chế, đối với nàng hoặc Khải, hoặc là ta, thậm chí mảnh đất này sẽ chẳng có lợi gì đâu.”

Tuy rằng tên kia không nói rõ nhưng Bonn có thể hiểu ý hắn. Trên người nữ nhân kia có mùi máu và hắc ám.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Mười 2018
H B T N S B C
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  
error: Content is protected !!