Kỵ sĩ của ma nữ – Quyển hạ – Chương 8

Hắn khiếp sợ nhìn nàng, câu mắng cứ thế mà bật ra khỏi miệng.

“Đáng chết!”

Khải co rúm lại một chút, trong nháy mắt nàng sợ hắn sẽ ghét bỏ nàng. Nàng không muốn, không muốn hắn biết chân tướng như vậy. Nhưng lúc nàng nghĩ hắn sẽ bị dọa khi buông nàng ra thì hắn không như thế, hắn không thét chói tai vì kinh hãi, không rít gào vì nàng lừa dối hắn mà chỉ ôm nàng, đỡ lấy cả người nàng.

“Khải, nàng đã làm gì?” Hắn ôm nàng suy yếu, kinh sợ khàn khàn hỏi.

Trong nháy mắt, nàng có xúc động muốn khóc.

“Ta chỉ… Làm chuyện ta nên làm…” Nàng ừa mồ hôi lạnh, dựa vào trong lòng hắn, khó có thể tưởng được hắn phải chịu đau đớn như thế này mà vẫn muốn ở lại chiến đấu.

Hắn nhìn nàng, vỗ về mặt nàng, tức giận nói: “Ta không thể để nàng chịu nỗi đau này được.”

“Chàng cần thân thể khỏe mạnh, ta không thể nhìn chàng đi tìm cái chết, hơn nữa… Ta là…” Nàng bắt buộc chính mình đứng thẳng, chịu đựng đau đớn, cố gắng cười, nhìn hắn thừa nhận: “Ta là phù thủy, đây là năng lực của ta. Ta có thể trị hết đau thương và bệnh tật.”

Hắn không lộ ra biểu cảm khiếp sợ, điều này khiến nàng hiểu hắn đã sớm nghi ngờ nhưng hắn chưa từng chán ghét, sợ hãi nàng. Điều này khiến cho mọi thứ đều trở nên đánh giá.

“Nhưng cái giá phải trả là nàng.” Bonn nhìn vết trầy da và bầm tím trên mặt nàng, nghĩ tới những vết thương trên người mình đều chuyển đến trên người nàng thì vừa sợ vừa đau: “Nàng không thể làm thế, làm sao nàng có thể giải thích những vết thương này chứ?”

“Ta có thể chuyển hóa chúng nó, chỉ là cần chút thời gian.” Nàng mỉm cười, vỗ về mặt hắn, nói cho hắn, “Ta là vợ chàng, ta sẽ để chàng có thể làm chuyện của mình, còn ta sẽ làm chuyện ta phải làm.”

Nàng cười nhưng hắn có thể thấy mồ hôi lạnh trên trán nàng, cảm giác được cơ bắp cả người nàng cứng nhắc. Hắn còn muốn tranh cãi nhưng nàng đã dùng ngón tay đè lên môi hắn.

“Chàng cần thân thể khỏe mạnh, còn ta cần chàng còn sống.”

Nàng nhìn nam nhân trước mặt, tay nhỏ bé hạ xuống đè lên ngực hắn, rưng rưng mỉm cười.

“Sống sót, tới tìm ta, rồi sau đó ta sẽ nói hết những chuyện chàng muốn biết cho chàng nghe. Đến lúc đó vô luận chàng muốn làm gì thì ta đều nghe hết nhưng hiện tại chàng phải nghe lời ta.”

Lời hắn sắp nói lại không sao mở miệng được, chỉ có cổ họng và trong lòng co rút nhanh.

Nhìn con ngươi hắn tràn ngập giãy dụa, nàng ở trong mưa, cố lấy dũng khí, nhẹ nhàng in lên môi hắn một nụ hôn, khàn giọng nói.

“Đi thôi, đại nhân của ta, những gì ta làm đều là chân thành hy vọng chàng có thể bình an trở về.”

Nàng chân thành nói xong liền rút tay từ trên ngực hắn về, xoay người đi ra.

Bonn nhìn kia thân ảnh bé bỏng ở trong mưa, ngực nóng lên, tình cảm dành cho nàng nhét đầy trong lòng khiến hắn vội vàng tiến lên, dang hai tay ôm lấy nàng từ phía sau, đem nàng cẩn thận ôm trong lòng, ở bên tai nàng yêu cầu.

“Nàng chờ ta.”

Câu chữ nóng bỏng như rót vào trong tai. Khải thở hổn hển một hơi, nước mắt bỗng nhiên ngã nhào, nàng kìm lòng không đậu nâng tay lên nắm lấy bàn tay to của hắn đang ôm lấy eo nàng. Hắn lật tay nắm lấy tay nàng, mà nàng nghẹn ngào nửa ngày mới có thể mở miệng.

“Hảo, ta chờ chàng…”

Lệ nóng của nàng rơi trên tay hắn. “Ta sẽ chờ chàng.”

Hắn không dám xoay người nàng lại, sợ nhìn thấy mặt nàng rồi sẽ dao động. Hắn hôn lên tóc nàng sau đó buộc mình nới tay, ở trong màn mưa tán loạn, sải bước xoay người đi vào trong đêm đen.

 

Trời đã hoàn toàn đen.

Mưa phùn giờ đã biến thành mưa to, tán loạn, giàn dụa trút nước xuống.

Vó ngựa bước qua bùn lầy , bò lên núi khâu, ngồi trên lưng ngựa nam nhân kéo nhanh dây cương, nhường khố hạ tuấn mã ngừng lại, ở hắn phía sau, đi theo ba mươi danh hạng nặng võ trang ngồi trên lưng ngựa kỵ sĩ.

Từ địa hình trên cao này nhìn xuống thì có thể thấy rõ tòa thôn trang bọn họ sắp công kích bên dưới. Trong màn mưa đêm, ở chỗ kia, từng nhà đều sáng ánh đèn, khói bếp bay lên, thoạt nhìn thấp phần yên tĩnh.

Kỵ sĩ cao lớn trên lưng ngựa hừ lạnh, cười một tiếng, giục ngựa trở lại, rút ra trường kiếm bên hông nói với ba mươi kỵ sĩ trước mặt: “Ai muốn chặt bỏ đầu của Swartz? Chỉ cần đem đầu hắn về cho ta thì ta sẽ phân cho kẻ đó một khối đất của hắn!”

Các nam nhân bộ mặt dữ tợn, liên tiếp rút ra đao kiếm sáng lóa.

“Nếu ai có thể bắt được nữ nhân của Swartz thì ta sẽ để hắn là người thứ hai được chơi nàng!”

Lời này khiến những kẻ vô sỉ ở đây đều nở nụ cười.

Karl lớn giơ cao kiếm, ở trong màn đêm cười lộ ra hàm răng vàng sắc nhọn, quát: “Đem đám nam nhân làm thịt hết, kéo tới trên đường, nữ nhân và tiểu hài tử thì lưu lại một hơi để mang về làm lợn mà nuôi!”

“Hảo!”

Những kẻ cuồng điên này giơ kiếm lên đồng thanh hét lớn, sau đó dưới sự dẫn đầu của Karl lớn mà giục ngựa chạy xuống thôn làng.

“Giết a —— giết a —— ”

Trong cơn mưa to tiếng thét đòi giết khiến người ta thấy kinh hoàng táng đởm. Tiếng vó ngựa chấn động mặt đất, làm nước bùn bắn lên tung tóe. Ba mươi thiết kỵ lao ra khỏi khu rừng rậm, chạy thẳng tới ruộng lúa mạch, hướng tòa thôn trang kia giết qua.

Bọn họ tốc độ rất nhanh, tiếng giết chấn động, trường kiếm nắm trong tay, nước mưa đánh ở trên người, tuấn má tung vó chỉ trong chốc lát đã đi vào cửa thôn trang.

Nhưng ai biết, đúng lúc này, Karl lớn và những kẻ chạy bên cạnh hắn lại đột nhiên biến mất, chỉ có bùn đất, cỏ và mảnh gỗ bay tứ tán trong mưa gió.

Trong phút chốc, người hô ngựa hý.

Trong màn đêm mưa gió không ai rõ có chuyện gì xảy ra, cho dù có kẻ có nhãn lực tốt, thấy được chuyện gì vừa xảy ra, kịp thời dừng ngựa thì cũng bị kẻ phía sau thúc vào khiến cho rơi xuống cái mương máng phía trước. Trong chớp mắt đã có hơn phân nửa số người bị ngã ngựa.

Nhân mã liên tiếp rơi xuống, kẻ sau đè kẻ trước. Có kẻ không kịp dừng lại mà đạp lên đồng bọn, tiếng kêu gào vang lên, máu tươi vẩy ra bốn phía, sau đó những kẻ ngồi trên ngựa cũng vì mất thăng bằng mà bị ngựa đá bay ra.

Còn chưa đánh nhau thì đã có mấy kẻ bị trọng thương mà chết.

Lúc những kẻ ở phía sau hoảng loạn chấn trụ ngựa của mình thì trên mặt đất lại hiện ra một cái dây thừng, khiến những con ngựa bị mất cân bằng ào ào ngã xuống, rống lên tiếng. Chưa đợi bọn họ hoàn hồn thì trong ruộng lúa mạch lại bay ra hàng loạt mũi tên, hất đám người còn lại xuống ngựa.

Cơ hồ đồng thời, một con thú đột nhiên khàn giọng gào thét nhảy lên, trong nháy mắt cắn yết hầu một gã kỵ sĩ khiến máu tươi văng khắp nơi.

Đám Sói bảo nháy mắt loạn thành một đoàn, còn chưa kịp phản ứng thì ở bên kia chợt có một bóng đen vĩ đại tiến lên. Trong mưa gió, tầm mắt không rõ, nhưng có kẻ dựa vào đèn đuốc từ thôn trang nhìn ra được bóng dáng kia, cái đầu thật lớn, răng nanh sắc nhọn, bộ lông, bàn tay to còn có móng vuốt sắc nhọn, kia chẳng phải là ——

“Là gấu!”

Hắn nháy mắt sợ tới mức thất thanh hô to, con gấu kia lại rít gào với hắn, vung rìu không đợi hắn kịp kêu đã chặt bỏ đầu hắn.

“Gấu a!”

Một kẻ khác hoảng sợ la lên, mọi người ào ào quay đầu nhìn, chỉ thấy dưới ánh sét đánh xuống, con gấu kia để lộ ra răng trắng sắc nhọn, cái miệng rộng, vừa rít gào vừa vung rìu lên liều chết mà đến.

Ban đầu có kẻ muốn giơ kiếm lên chống lại nhưng con gấu này đằng đằng sát khí lại cường tráng đáng sợ, mỗi một người muốn chống lại nó đều bị giết trong nháy mắt.

Một cái lại một cái đầu bay đến giữa không trung, thân thể mất đầu cứ từng cái một ngã xuống đất. Bởi vì mọi người đều có nỗi sợ hãi bản năng đối với dã thú, hơn nữa vừa rồi bị ngã ngựa, tất cả đều còn choáng váng, cộng thêm tiếng kêu thét khi bị giết của đồng bọn, tiếng ngựa hí đều khiến bọn họ tâm hoảng ý loạn, chỉ cần nhìn thấy con gấu kia là đã sợ tới mức tè ra quần.

Không có người nào nghĩ đến vì sao con gấu kia lại cầm rìu, cho dù có kẻ nghĩ đến thì cũng chỉ càng thêm kinh sợ sợ ——

Nó là gấu a!

Thế này không phải yêu quái sao?

Rồi con gấu thứ hai, thứ ba xuất hiện, bộ lông dâng trào, tay cầm rìu vung ra chém giết.

Thế là, có người bắt đầu xoay người chạy trốn, những người khác thấy thế cũng ào ào chạy trốn tứ phía. Có kẻ xoay người lên ngựa, có kẻ ngã ngựa bị gãy chân hoặc nhất thời không lên được thì bất chấp bỏ ngựa lại mà chạy.

Đám ác nhân vốn diễu võ dương oai, chuẩn bị đến cướp bóc lúc này kinh sợ chạy vào trong ruộng lúa mạch, lại bị đám thôn dân mai phục sẵn ở đó cầm cuốc và gậy gộc đánh đuổi.

Đám ác nhân Sói bảo trong lúc hỗn loạn đó kẻ chết, kẻ chạy trốn.

Nhóm người giả dạng gấu ngựa cùng thôn dân thừa thắng xông lên truy kích nhưng đúng lúc này, từ trong hỗn loạn, ngã xuống cạm bẫy, Karl lớn thế nhưng không chết. Hắn bò ra khỏi cái hào cao hơn người được đám Bonn dùng cỏ, ván gỗ mỏng và vải che đậy. Cả người hắn đầy máu do đạp lên thi thể người và ngựa, nhìn tình huống trước mắt, nhìn ra đám gấu kia không phải gấu mà là người giả dạng thành, trong đó có hai cái thậm chí chỉ đem da lông động vật che lên người, trên mặt, trên vai cùng tứ chi.

Nhưng người của hắn sớm bị dọa tán loạn, không cánh nào phân biệt rõ ràng.

“Ngu ngốc! Đó không phải gấu mà chính là người! Cầm lấy kiếm của các ngươi! Làm thịt hắn a!”

Karl lớn phẫn nộ giơ cao trường kiếm, rít gào xông lên phía trước. Vài tên binh lính nghe được lời hắn thì cũng tập trung nhìn vào, phát hiện mình đúng là bị lừa nên áo ào xoay người chống cự. Trong phút chốc, tình thế lại thay đổi, hai bên nhân mã kịch chiến với nhau, đao kiếm, rìu ở trong ruộng lúa mạch giao kích, bùn và cỏ văng khắp nơi, tiếng thét gào chấn động.

Mặc dù Bonn võ nghệ cao cường cũng không thể nào bận tâm mọi người. Muller và Lãng Cách cũng tận lực ngăn cản nhưng mấy tên khốn kiếp này thấy bọn họ khó đối phó thì chuyên xuống tay với thôn dân gầy yếu.

Đúng lúc nguy cấp này thì có một đội kỵ binh từ trong rừng rậm vọt ra.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Mười 2018
H B T N S B C
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  
error: Content is protected !!