Kỵ sĩ của ma nữ – Quyển hạ – Chương 7

Karl nhỏ một bên ăn thịt đến cả miệng đầy máu, một bên vung cái gắp than âm ngoan nói: “Nô lệ chính là nô lệ! Bọn họ không có đầu, cho nên mới cần chúng ta quản lý bọn họ, nói cho bọn họ, cái gì nên làm, cái gì không nên làm!”

Karl lớn xoay người lại, đối mặt với mọi người trong đại sảnh, nắm lấy đại đao trên bàn giơ cao, thoải mái lớn tiếng thét to nói: “Các huynh đệ! Uống hết rượu của các ngươi, ăn xong thịt, ai muốn cùng ta đi giải quyết tên Swartz đầu đất kia, lôi hắn ra, thuận tiện giáo huấn hắn cái gì mới là nam nhân chân chính?”

“Ta!”

“Ta!”

“Ta!”

Hơn mười nam nhân, ào ào đứng lên, tranh nhau cơ hội được lập công.

“Ha ha ha ha!” Karl lớn thoải mái cười to, hô: “Để chúng ta mang đồ ăn và nhiều nữ nhân hơn nữa về!”

“Tốt!”

Trong đại sảnh của Sói bảo, các nam nhân như sài lang hổ báo ào ào giơ kiếm lên, đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt dữ tợn.

“Sói bảo! Sói bảo! Sói bảo!” Karl nhỏ cũng đứng lên, giậm chân, cầm cặp gắp than trong tay mà gõ lên mặt bàn.

Các nam nhân cười lớn, cùng nhau giậm chân, đồng thanh hô.

“Sói bảo! Sói bảo! Sói bảo! Sói bảo —— ”

Tiếng giậm chân chấn động sàn nhà, giống như tiếng trống trận thùng thùng vang lên khắp sảnh phòng, truyền ra ngoài cửa sổ.

Sói bảo! Sói bảo! Sói bảo! Sói bảo ——

Những người bị nhốt trong lao cuộn mình trong những góc lạnh lẽo toát ra mùi tanh tưởi, cả người run lên. Bọn họ nhìn đến ánh trăng trên trời, biết rằng sắp tới lại có những người khác bị đám điên cuồng này chộp tới. Sói bảo! Sói bảo! Sói bảo! Sói bảo ——

Trong tiếng tru lên điên loạn của lũ người kia, bọn họ nhắm lại đôi mắt tuyệt vọng, chỉ hy vọng còn sống được đến ngày mai để nhìn mặt trời mọc.

 

Trong thành Swartz.

Trong đại sảnh, tháp thành chủ, Sebastian đứng ở trước bàn dài, mím môi nhìn bản đồ trên bàn sau đó ngẩng đầu lên nhing Anderson vừa mới vội vàng cưỡi ngựa về còn đang thở hồng hộc.

“Những lời vừa rồi ngươi có nói với ai khác chưa?”

“Không có, ta làm theo phân phó của đội trưởng, có tin tức gì đều thông báo cho ngài trước.”

“Hảo, ngươi làm rất khá.” Sebastian vừa lòng gật đầu, nói: “Ngươi nói cho ta biết trước là đúng rồi.”

“Vậy ta lập tức đi thông báo cho mọi người chuẩn bị xuất binh.”

Anderson nói xong xoay người muốn đi ra ngoài thì lại bị Sebastian nắm lấy đầu vai.

“Không được, ngươi sẽ không làm thế.” Nam nhân trừng mắt nhìn nam hài kia, nói: “Ngươi không thể nói cho bất luận kẻ nào những gì ngươi vừa nói với ta.”

“Nhưng đại nhân hắn —— ”

“Đại nhân không ở đây.” Sebastian nắm chặt đầu vai hắn, lãnh khốc trừng mắt hắn, nói: “Người ở đây là ta.”

Anderson sắc mặt tái nhợt, biểu tình không hiểu gì hết.

Sebastian nhìn hắn, nói: “Anderson, ngươi tin tưởng ta sao?”

Anderson nhìn vị đội trưởng từ nhỏ đã bảo hộ Swartz này, chậm rãi gật gật đầu.

“Tốt lắm, trước khi ta cho phép, ngươi không thể đem lời nào nói ra, ngươi có hiểu không? Đây là mệnh lệnh.”

Tuy rằng không hiểu nhưng hắn vẫn gật đầu.

Bỗng dưng, một tiếng nhẹ thở gấp vang lên.

Sebastian ngẩng đầu, thấy Sophia đứng ở cầu thang đi lên trên lầu, trên tay còn ôm chăn đệm, không biết đã đứng đó bao lâu.

Nàng vẻ mặt tái nhợt, không thể tin được trừng mắt nhìn hắn, rồi sau đó xoay người bỏ chạy. Hắn rủa thầm một tiếng, bỏ lại thiếu niên kia, vội vàng chạy lên bịt miệng nàng lại, ôm lấy thắt lưng đem nữ nhân kia kép về, dùng sức đóng cửa sau đó nhét nàng xuống một cái ghế dựa, cầm chăn đệm xé làm dây trói nàng lại.

Hắn rất hiểu tiểu nữ nhân này. Nàng đã bị nữ nhân của Bonn mê hoặc tâm hồn, vô luận hắn nói thế nào thì lòng nàng vẫn hướng về nữ nhân kia, chắc chắn sẽ không vì hắn nói mấy câu mà ngậm miệng. Hắn không thể để nàng làm ra chuyện dại dột lúc này được, cũng sẽ không để tin tức của Bonn truyền khắp thành được.

Anderson phát hoảng, bỗng chốc không biết nên phản ứng thế nào, chỉ có thể đứng ngốc ở đó.

Sophia thở phì phò, lúc hắn cầm chăn đệm trói nàng lại thì vừa thương tâm vừa giận dữ nhìn hắn chất vấn: “Vì cái gì? Đại nhân liên tục đối với ngươi không tệ, ngươi làm sao có thể làm như thế chứ? Đại nhân đã bị thương, nếu ngươi không lập tức phái binh, hắn sẽ chết.”

Lời này khiến hắn càng thêm tức giận. Hắn kéo nhanh chăm đệm, trừng mắt nhìn nàng, lạnh giọng nói.

“Ta biết.”

Sophia nhìn khuôn mặt buộc chặt của hắn, cùng đôi mắt nhẫn tâm thì trong lòng lạnh lùng, phấn môi khẽ run khẩn cầu.

“Xin ngươi… Sebastian… Đừng làm như thế… Ngươi là kỵ sĩ của Swartz, đừng vi phạm lời thề của ngươi… Đừng vòa lúc này…”

Khóe mắt hắn co rút lại, thân thủ cầm lấy cằm nàng, bắt nàng hé miệng rồi nhét giẻ vào miệng nàng.

Thất vọng hiện lên trong đôi mắt màu lam của nàng, nước mắt theo khóe mắt chảy dọc xuống. Hắn nới lỏng cằm nàng, không để ý là lãnh khốc xoay người, nhìn thiếu nhiên hắn nhìn từ nhỏ đến lớn, nhanh chóng mở miệng chỉ thị hạ lệnh.

 

Trời sắp tối rồi, bầu trời muốn đen rồi.

Khải nhìn sắc trời mờ nhạt, cảm thấy da đầu muốn run lên. Rõ ràng ra roi thúc ngựa là trong một ngày có thể tới rồi nhưng cho tới bây giờ Sebastian vẫn chưa tới. Lúc hoàng hôn, mây lại tụ lại sau đó bắt đầu đổ mưa.

Bonn chỉ huy người trong thôn bận rộn cả một ngày. Vết thương của hắn chưa tốt nên không có biện pháp làm nhiều việc nhưng hắn quả thật biết làm sao đánh nhau. Nhưng dù thế thì nnagf cũng biết tình huống không có khả năng sẽ tốt hơn.

Lãng Cách đã đến phía nam dò xét, hắn thấy được dấu vết khói bếp ở chỗ không nên có, từ trong đó hắn phán đoán ra khoảng cách của đối phương và số người đến.

Đối phương có mười mấy tên kỵ sĩ, hắn lại chỉ có hai thủ hạ có kinh nghiệm, cùng với năm nông phu chỉ biết cầm cuốc làm ruộng, thân hình đều gầy gò.

Lúc Bonn đi về phía nàng trong màn mưa thì nàng đã đoán được hắn muốn nói gì trước khi hắn mở miệng.

“Ta muốn nàng mang theo phụ nữ và tiểu hài tử đến chỗ an toàn, mọi người ở lại đây không giúp được gì hết.”

Nàng muốn kháng nghị, mà hắn cũng chờ nàng kháng nghị.

Khải muốn cùng hắn tranh cãi nói hắn mới là người phải đến nơi an toàn chờ, vết thương của hắn chưa tốt, thậm chí còn chưa thể chạy nhảy chứ đừng nói đến cầm đao kiếm đánh nhau. Nhưng nàng biết hắn không để người khác đối mặt với cuộc chiến sắp tới một mình.

Hắn là thủ lĩnh, là nam nhân.

Hắn không làm chuyện lâm trận thì bỏ chạy, mà nàng cũng hiểu được dù nàng nói gì, dù cuộc chiến này có bao nhiêu ngu xuẩn và nguy hiểm thì hắn cũng không thay đổi chú ý.

Nếu không thể bảo vệ nơi này thì tòa thành của họ và ruộng lúa mạch của những thôn khác cũng không có cách nào bảo vệ được. Cho nên, nàng thở sâu, trấn định mở miệng hỏi.

“Chàng muốn chúng ta đi nơi nào?”

Bonn không nghĩ tới nàng sẽ không tranh cãi với mình. Hắn biết nàng muốn tranh cãi, bởi vì hắn thấy lo lắng trong mắt nàng cũng thấy hai tay gắt gao nắm ở trước người nàng.

“Trong rừng rậm, ở phía đông có một cái phòng nhỏ của thợ săn.”

“Hảo.” Nàng gật đầu, phấn môi khẽ run.

“Chỗ kia có một chút dụng cụ sinh hoạt đơn sơ, nhưng nhớ đừng nhóm lửa.” Hắn rũ mắt nhìn nàng, giọng nói có chút khàn khàn: “Nếu giữa trưa ngày mai ta chưa tìm nàng thì nàng hãy mang bọn họ trở về thành, đừng đi đường lớn bởi những kẻ đó có khả năng sẽ hướng phía tòa thành đánh qua.”

Viễn cảnh hắn sẽ chết khiến trái tim nàng run lên. Khải hít sâu một hơi, đáp lời.

“Hảo.”

Bộ dáng lung lay sắp đổ của nàng cơ hồ làm cho quyết tâm của hắn dao động.

“Không có việc gì.” Hắn nâng tay vỗ về khuôn mặt tái nhợt nhỏ nhắn, lạnh như băng của nàng, nói cho nàng: “Không có việc gì.”

“Ta biết.”

Khải ngẩng đầu nhìn nam nhân trước mặt, thân thủ vỗ về khuôn mặt có chút thô ráp của hắn, môi còn có cái cằm đầy râu lún phún của hắn. Vài ngày này nàng không cạo râu cho hắn, hắn cũn không quan tâm. Chỗ này không phải bên trong thành, hắn không cần thiết làm bộ hắn là Simon.

Hắn kỳ thực sớm không cần thiết mỗi ngày phải cạo râu bởi vì những người từng gặp Simon ở trong tòa thành đã không còn nhiều, đại đa số những người gặp hắn thì chưa từng thấy người anh em kia của hắn.

Hắn đã sớm là thủ lĩnh của họ, nhưng vẫn là một tên ngốc.

Tình cảm đối với nam nhân này dâng đầy trong lòng nàng. Hắn cũng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng mà kiên định lặp lại.

“Không có việc gì.”

“Ta biết.” Nàng lặp lại rồi cười cười.

Nụ cười kia có chút ôn nhu, mang theo tình ý khiến cũng không nhịn được mà nghĩ mọi thứ sẽ ổn thôi.

Rồi sau đó nàng kiễng mũi chân, hôn hắn.

Kìm lòng không đậu, hắn đáp lại nụ hôn của nàng, cùng nàng môi lưỡi quấn quýt. Hắn buông lỏng tay nàng, ôm lấy thắt lưng nàng, đem nàng kéo vào trong lòng, cảm giác được một tay nàng ôm cổ hắn, một tay vỗ về ngực hắn. Ban đầu hắn còn chưa biết nàng đang làm gì nhưng sau đó một cỗ nhiệt nóng bỗng theo lồng ngực nổ tung ra, bọc lấy toàn thân hắn.

Cỗ nhiệt năng đó giống như mặt trời ở hướng đông, sau cơn mưa xé không trung mà hiện ra, lại giống chồi non mùa xuân từ băng tuyết mùa đông mà đâm lên, nở rộ một đóa hoa. Cảm giác đó thật mãnh liệt mà ấm áp khiến cơ thể hắn nóng đến cơ hồ không thở nổi.

Bonn phục hồi tinh thần lại, phát hiện mọi đau đớn trên người đã biến mất, lồng ngực của hắn không đau đớn nữa, cơ bắp cũng không cứng ngắc, có thể cảm giác sức mạnh tràn ngập trong thân thể, giống như hắn không có bị đói khát một năm rưỡi, giống như thời điểm hắn còn có thịt, rượu và bánh mì để ăn. Không đây là trạng thái tốt nhất mà hắn từng có trong cuộc đời này.

Thân thể hắn trở nên tốt đến đáng chết nhưng nữ nhân vốn khỏe mạnh ở trước mặt hắn bỗng níu chặt lấy áo hắn, khẽ run thở phì phò. Môi nàng không có chút máu, sắc mặt trở nên tái nhợt, trên mặt trái còn hiện lên một miệng vết thương và vết bầm tím trước đó không có.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Mười 2018
H B T N S B C
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  
error: Content is protected !!