Kỵ sĩ của ma nữ – Quyển hạ – Chương 19

Hắn có thể thấy bóng ma trong mắt nữ nhân kia. Khi mới gặp nàng ta những huyết tinh và hắc ám hiện ra vẫn quanh quẩn không đi.

Mà nam nhân kêu A Lãng Đằng kia cũng không hỏi ý kiến hắn mà cứ thế đi theo hai người bọn họ, một bộ cùng họ đi về thành. Hắn thật sự không muốn biết, nam nhân này vì sao lại muốn đi theo hai người bọn họ nhưng hiển nhiên là hắn cũng chẳng có lựa chọn nào khác.

Tên kia cưỡi ngựa tốt lắm, ở trên ngựa mà giống như hòa cùng một thể với con ngựa. Con ngựa kia thập phần xinh đẹp, cường tráng, giống hệt chủ nhân nó.

Ác ma trên thảo nguyên.

Mọi người gọi dân tộc đến từ phương đông kia bằng cái tên ấy. Nghe nói bọn họ không cần yên ngựa cũng có thể thoải mái khống chế ngựa.

Tên kia là một kẻ trầm mặc, trên đường về hắn chẳng mở mồm nói câu nào nhưng hắn vô cùng quen thuộc rừng rậm, giống như nơi này là sân sau nhà hắn vậy, giống như hắn đã đi qua chỗ này cả trăm lần, thậm chí hắn còn thành thạo hơn chính Bonn.

Bất quá hắn như vậy cũng không quá kỳ quái.

Bonn không hỏi Khải chuyện liên quan đến người kia. Nàng cũng không nhiều lời về việc vì sao nàng bị con sói mang đi rồi lại ở cùng với nam nhân này. Có một số việc, hiển nhiên không thích hợp công khai nói ra miệng.

Hắn nhìn không ra nam nhân kia bao nhiêu tuổi. Thoạt nhìn thì tên kia giống như hơn ba mươi nhưng hắn lại đem đến một loại cảm giác không thích hợp. Sau đó Bonn phát hiện đó và vì ánh mắt hắn. Nam nhân kia có một đôi mắt cơ trí, một đôi mắt xem rõ thế sự. Đôi mắt ấy chỉ có ở những người già.

Trên đường về, Bonn cũng không ra roi nên mất ba ngày bọn họ mới về đến thôn trang.

Nhóm thôn dân nhìn thấy hắn thì sửng sốt một chút, sau đó nhanh chóng đi thông báo cho Muller cùng Lãng Cách. Hai người bọn họ lúc này nói cho hắn là Sebastian đã trở về thành, nhưng để yên lòng người thì bọn họ nói với thôn dân là hắn đã mang theo Khải về thành rồi.

“Chúng ta muốn đi tìm ngài nhưng Sebastian nói Sói bảo có khả năng sẽ lại công kích nơi này.” Muller nhìn hắn, nói: “Chúng ta nghĩ ngài sẽ muốn chúng tôi ở lại đây.”

“Đúng vậy, ta hi vọng các ngươi ở tại chỗ này.” Hắn gật đầu, “Các ngươi làm rất khá.”

Trừ bỏ Lãng Cách cùng Muller, Sebastian để lại vài người ở trong này phòng thủ, để ngừa vạn nhất. Những người đó dùng hàng rào vây quanh thôn trang. Cái hố ở đường vào thôn trang cũng chưa được lấp lại. Trước đó bọn họ lấy vải và cỏ dại chất lên trên để giả vờ.

Lúc đó, hắn muốn Khải cùng thôn phụ thu thập vải dệt may thành một khối vải to rồi cùng với đám nam nhân đào cái hố to này, bên trên để những mảnh gỗ mỏng cùng với vải và cỏ cộng bùn đất để ngụy trang che đậy nó. Lúc này Bonn muốn bọn họ lấp đầy cái hố kia.

“Chiêu này dùng một lần rồi, lần sau có người đến thì sẽ phán đoán được. Các ngươi mau đem cái động này lấp lại, sau đó lại đào một cái y hệt ở con đường phía Nam thông với rừng rậm. Nếu quả thật có tàn đảng của Sói bảo chạy tới thì sẽ không nghĩ tới cái hố đã bị đổi chỗ.”

Muller sửng sốt: “Tàn đảng của Sói bảo ư?”

“Karl Brothers đã chết.” Bonn nói.

Muller cùng Lãng Cách chấn động, “Thiệt hay giả?”

“Thật sự.” Bonn nói cho bọn họ lý do mà hắn đã bàn kỹ với Khải: “Bọn họ có nội chiến, có kẻ đã giết Karl Brothers. Ta thừa dịp trà trộn vào mới đem Khải cứu ra. Nhưng chúng ta cần lo lắng không chỉ là Karl Brothers.”

“Vì cái gì?” Lãng Cách hỏi.

“Con gấu kia không phải bị nhốt ở Sói bảo.” Bonn trầm giọng nói.

Lúc hắn rời khỏi Sói bảo thì thấy thiếu niên đang đã giết Karl lớn đang mở cửa địa lao, đem mọi người trong đó thả ra. Một ý niệm mơ hồ hiện lên trong đầu hắn. Có lẽ cái cửa địa lao kia quá nhỏ, cũng có lẽ là vì quảng trường kia cung không có xích sắt to dùng để xích gấu, cũng không có đủ không gian để giam giữ nó nên hắn đã giữ thiếu niên kia lại và hỏi chuyện con gấu. Thiếu niên kia nói bọn họ chưa từng giam giữ gấu. Và hắn tin đứa nhỏ đó.

Bonn nhìn Muller cùng Lãng Cách, nói cho bọn họ: “Ta cần các ngươi tiếp tục đợi ở trong này, ta nghĩ kẻ địch chân chính của chúng ta còn đang ở một bên xem kịch đâu.”

Muller ngẩn ra, “Đại nhân nghĩ đó là Phillips của Cao Lâm Bảo sao?”

Lãng Cách nhìn thoáng qua nhóm thôn phụ đang nói chuyện với Khải ở cách đó không xa, đè thấp thanh âm, nói: “Đại nhân, Phillips không phải từng muốn gả con gái cho ngài sao? Ta nghĩ chắc không phải hắn. Cao Lâm bảo và chúng ta quan hệ tương đối tốt, hai năm nay bọn chúng cũng không phái binh tới cướp bóc gì, không phải sao?”

“Không đoạt lấy, không có nghĩa là vĩnh viễn sẽ không cướp.” Bonn trầm giọng nói cho hắn: “Phillips là kẻ giảo hoạt, nếu không phải chuyện có lợi thì hắn sẽ không làm. Lần trước hắn vừa nghe đến ta bị bệnh thì quay đầu đem con gái đi tham dự cung yến rồi gả cho bá tước đấy thôi.”

Quả thật là thế. Bọn họ đều nghe nói đến việc này.

Muller gật đầu: “Chúng ta sẽ tiếp tục đợi ở đây.”

Bonn nói: “Để mọi người giấu vũ khí thật tốt, giả trang thành nông dân, phái người tới phía nam canh gác, có động tĩnh gì thì mau chóng báo ta biết.”

“Không thành vấn đề.”

Hắn gật đầu với hai người bọn họ rồi mới xoay người đi  tìm Khải. Mà gã nam nhân phương đông kia đã đứng ngay bên cái hố to, lúc hắn đi qua bên người thì tên kia mới mở miệng nói.

“Một chiêu này rất thông minh.”

Bonn sửng sốt, “Ngươi nói được tiếng của chúng ta sao?”

“Ta đã ở gần đây một thời gian.” Nam nhân kia nhìn hắn nói: “Phòng Khải ở là ta xây dựng đó.”

Hắn cứng đờ, không biết nên phản ứng thế nào. Cái phòng Khải ở trong rừng đã cũ lắm rồi, thoạt nhìn cũng phải có vài thập niên rồi.

Cho nên, đáng chết, hắn còn tưởng rằng những chuyện yêu ma quỷ quái trong rừng rậm hồi nhỏ hắn nghe được về phù thủy, người sói, thậm chí người biến thành quạ đen ——

Trong đầu hắn bỗng nhiên hiện lên một thân ảnh màu đen.

Cứt chó mà!

Mặt hắn trắng bệch, kém chút là mắng ra tiếng bởi vì tên kia thực sự có vấn đề.

Tên kia tựa tiếu phi tiếu nhìn hắn, giống như là biết hắn đang nghĩ cái gì, nhưng tên kia lại chẳng nói gì mà chỉ xoay người lên ngựa.

Khải lúc này nói lời tạm biệt với thôn phụ và mấy đứa nhỏ, hứa sẽ quay lại sau đó đi đến bên người hắn. Bonn đem tầm từ trên người tên kia trở về, để Khải lên ngựa trước sai đó mới lên ngựa, ôm lấy nàng rồi đi về phía tòa thành.

Nam nhân kia vẫn cưỡi ngựa đi theo. Lúc này tên kia để hắn cưỡi ngựa đi trước. Mặc dù mảnh rừng này tràn ngập sương trắng nhưng Bonn hiểu nam nhân kia sẽ không lạc đường, hơn nữa hắn còn hiểu khu rừng này hơn chính mình.

Trước khi trời tối thì bọn họ cuối cùng cũng đi ra khỏi đám sương mù, trở về thành Swartz. Ba người đi ra khỏi rừng rậm, đứng ở bên cạnh ruộng lúa mạch, nhìn tòa thành rắn chắc kia.

Hình chữ thập gắn trên lá cờ đại biểu cho gia tộc Swartz đang tung bay trên nóc tòa thành. Khải khẩn trương ngồi thẳn người.

Hắn biết, mặc dù hắn cùng nàng đã bịa ra lời nói dối kia nhưng nàng vẫn sợ chuyện ở Sói bảo sẽ truyền đến bên này. Thôn trang ở phía nam có thể chưa nghe thấy tin tức về Sói bảo nhưng không có nghĩa người ở đây chưa biết. Thôn trang kia nhỏ, không ở cạnh đường lớn nhưng thành Swartz thì có. Hơn nữa Sebastian ở trong này, hắn và nàng đều biết Sebastian sẽ phái trinh sát đi thu thập tin tức.

“Không có việc gì.” Hắn ôm thắt lưng nàng, nói cho nàng: “Ta sẽ không để bất kỳ kẻ nào làm hại nàng.”

Khải gật gật đầu, hít một hơi thật sâu, đưa tay nắm lấy tay hắn. Hắn lật tay cùng nàng mười ngón đan cài.

“Huống hồ, nàng thật sự cho rằng cái tên đi phía sau kia sẽ để mọi chuyện phát sinh sao?”

Quả thật, có A Lãng Đằng ở đây thì nàng không cần lo vấn đề an nguy của bản thân. Nhưng nàng sợ là không được ở cùng Bonn, lo hắn sẽ bị nàng liên lụy.

Giống như nhận thấy nàng đang nghĩ cái gì, hắn tiến đến bên tai nàng, nói nhỏ.

“Mặc kệ phát sinh chuyện gì, vô luận là đến nơi nào, ta đều sẽ ở cùng nàng.”

Đó là một lời hứa hẹn. Nàng ngẩn ra, quay đầu.

Vừa vặn thấy trong mắt hắn không có chút do dự, chần chừ và hối hận.

“Chàng có biết mình đang nói cái gì không?” Nàng khẽ mở phấn môi, trái tim đập như điên, nhỏ giọng hỏi.

“Đúng vậy, ta biết.” Bonn rũ mắt nhìn nàng, hôn lên môi nàng, chạm lên cái trán trơn bóng của nàng nói: “Không có ta, nàng không được đi đâu hết. Không có nàng, ta chỗ nào cũng không thể ở lại.”

Lời nói thâm tình kia khiến nàng lệ đầy mắt, kìm lòng không đậu nâng tay vỗ về mặt hắn, dưới ánh hoàng hôn ngẩng đầu hôn hắn.

Sau đó nàng cố lấy dũng khí, cùng hắn nắm chặt tay, cùng nhau giục ngựa đi về phía tòa thành kia.

 

Khải ngồi ở vị trí chủ vị trên bàn dài, vẫn chưa thể hoàn hồn.

Cả người nàng vẫn khẩn trương, trái tim đập kinh hoàng trong lồng ngực. Nhưng Bonn ở ngay bên cạnh, A Lãng Đằng cũng ngồi đó, ở vị trí của Michael.

Tình hình bên trong tòa thành bình tĩnh ngoài dự đoán của nàng. Lúc mọi người nhìn thấy nàng và Bonn thì quả thật có chút kích động, nhưng đó là vui vẻ cùng hưng phấn chứ không phải phẫn nộ cùng sợ hãi.

Sophia, Lysa nhìn thấy nàng thì vạn phần nhảy nhót, trù nương Anna thậm chí nhịn không được cầm cái xẻng chạy ra, tiến lên ôm nàng một cái.

“Nha, phu nhân, chúng ta đều nghe nói về chuyện con gấu kia, ngài nhất định rất sợ đi?”

Anna vội vàng nói xong, vừa lui xuống thì Sophia cùng Lysa cũng nhịn không được tiến lên ôm ấp nàng.

Lúc nàng còn chưa rõ tình huống thì đã bị người ta dẫn vào đại sảnh.

Các nữ nhân cùng nhau đưa lên thức ăn. Vì chúc mừng hai người trở về, Sebastian còn muốn người ta mở một thùng rượu mạch. Các nam nhân đều tươi cười đầy mặt, ở trên bàn cơm thảo luận với Bonn về con gấu kia, đương nhiên còn có chuyện của Sói bảo.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Mười 2018
H B T N S B C
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  
error: Content is protected !!