Kỵ sĩ của ma nữ – Quyển hạ – Chương 16

Mới đầu, Khải không nghe thấy cái gì bởi vì nàng quá mức thương tâm, thân thể lại quá mức đau đớn, cả người đắm chìm ở trong bi thương, hoàn toàn không có chú ý động tĩnh phía sau. Hơn nữa nàng rõ ràng biết nam nhân kia sẽ thủ nàng cho nên hoàn toàn không nghĩ tới sẽ có người xông tới, thẳng đến lúc tiếng kim loại rơi xuống đất vang lên thì nàng mới hoàn hồn.

Nàng quay đầu thì thấy Bonn đang đứng ở trên bờ.

Bởi vì quá mức khiếp sợ, Khải ngừng thở, trong lúc nhất thời đã quên mất cần phải làm gì, chỉ có thể kinh ngạc ngốc nhìn nam nhân kia.

Hắn không nên ở trong này, sao hắn lại ở đây được?

Nàng cách một tầng hơi nước nhìn hắn, còn tưởng rằng bản thân mình quá mức khát vọng nên mới xuất hiện ảo giác. Nhưng nam nhân kia lại đem y phục còn lại cởi hết ra, sau đó xuống nước, đi về phía nàng.

Hắn di chuyển tạo thành sóng nước, táp vào trên người nàng.

Theo hắn tới gần, khuôn mặt hắn trở nên càng ngày càng rõ ràng, trên mặt của hắn còn có vết thương do đánh nhau, khóe miệng cũng vẫn còn vết máu. Khuôn mặt hắn nghiêm nghị nhưng đôi mắt lại ôn nhu, thứ mà nàng nghĩ cả đời này sẽ không còn được thấy, được chạm vào.

Trên cổ tráng kiện của hắn đeo một chuỗi vòng, khiến tất cả nước suối hắc ám phải thối lui.

Cả trái tim nàng đập thật nhanh nhưng tầm mắt lại mơ hồ.

Đột nhiên, nàng tỉnh táo lại, nhớ tới bộ dạng xấu xí của chính mình, nhớ tới việc mình đã làm nên vội xoay người muốn chạy trốn, khiến bọt nước văng khắp nơi. Nhưng hắn đến gần nàng thật nhanh, nàng mới rời khỏi chỗ đứng thì hắn đã đem nàng ôm vào trong lòng, mang theo nàng nổi lên mặt nước.

“Hư… Hư…” Hắn ở trong nước suối ôm lấy nàng, cánh tay cường tráng giống như một cái kìm sắt vây lấy nàng, phòng ngừa nàng lại trốn chạy nhưng lại cũng không dám làm đau nàng. Hắn cúi đầu, dán lên mái tóc ướt đẫm của nàng, ở bên tai nàng nhỏ giọng trấn an: “Không có việc gì… Không có việc gì…”

Khải thở phì phò, cầm lấy cánh tay hắn, nước mắt nóng bỏng tuôn rơi.

“Đừng chạy, đừng khóc…” Hắn mở tay ra, đè lên trái tim đang đập kinh hoảng của nàng nói: “Không có việc gì … Không có việc gì… Ta sẽ không làm nàng bị thương…”

Hắn lần nữa trấn an nàng, lại không chịu buông nàng ra. Khải không có biện pháp, chỉ có thể ngửa mặt lên trời rưng rưng nhìn ánh trăng.

“Ta sẽ không… Nàng đừng sợ, đừng kích động, đừng làm mình bị thương… Đừng làm mình bị thương nữa…”

Giọng nói khàn khàn kia ở bên tai nàng nhẹ nhàng thủ thỉ, khiến tim nàng dần chậm lại.

“Không có việc gì.” Hắn nói.

Nhưng câu này chỉ khiến nước mắt nàng càng chảy nhanh hơn.

“Hư…”

Hắn ở trong nước ôm lấy nàng, dùng bàn tay to vỗ về nàng. Ánh trăng nhàn nhạt rơi xuống, chiếu vào trên mặt nước dập dờn.

Thân thể của nàng vẫn xấu xí như cũ, nước đen theo bọc mủ trên người nàng chảy ra, tan rã dưới ánh trăng, nhưng hắn không để ý, chỉ ôm lấy nàng.

Dòng nước lưu chuyển, chạc cây lá lẳng lặng duỗi thân dưới tán cây rừng, thế giới lại yên tĩnh xuống, chỉ còn lại tiếng hô hấp và tiếng tim hắn đập.

Hắn ôm nàng chậm rãi lùi về sau, trở lại khối đá màu trắng ở giữa con suối. Khải không biết hắn suy nghĩ cái gì, nàng vô pháp nghĩ cho rõ ràng bởi vì cái ôm của hắn thật ấm áp, cảm giác cũng thật tốt. Mà sau khi xảy ra những việc này thì nàng đã quá mức mệt mỏi và quá mức khát vọng.

Nàng không thể tin được hắn lại xuất hiện ở đây, hơn nữa còn đang ôm nàng như là hoàn toàn không để ý đến những mụn mủ đáng sợ trên người nàng, giống như không sợ hãi năng lực của nàng.

Phù thủy, ma nữ, vu bà.

Mọi người đều gọi những nữ nhân có dị năng như nàng bằng những cái tên đó, còn cho rằng các nàng tàn nhẫn mà vô tình, bán đứng linh hồn cho ác ma, cùng ma quỷ giao hoan, còn có thể lừa gạt những người đi trong rừng rậm, sau đó đem họ nấu lên thành canh uống.

Tòa thánh thậm chí còn cổ vũ mọi người truy sát phù thủy, treo tiền thưởng lớn để thợ săn phù thủy săn lùng họ.

Hắn biết rõ những điều đó nhưng vẫn ở bên cạnh nàng, vốc nước ấm lên vai lên ngực nàng để nước suối và ánh trăng trị hết những mụn mủ xấu xí trên người nàng.

Nước rất ấm áp, nhưng động tác của hắn còn khiến tâm nàng ấm hơn.

Hắn hôn lên tóc và mặt của nàng.

Khải kinh hoảng muốn ngăn cản hắn nhưng hắn vẫn ôm lấy thắt lưng nàng khiến nàng chỉ có thể xoay mặt né tránh. Nhưng hắn không từ bỏ mà vẫn cúi đầu hôn lên cổ và đầu vai nàng khiến cả người nàng run lên.

Động tác của hắn thật ôn nhu. Sau đó hắn tiếp tục vốc nước lên, một lần lại một lần, dè dặt cẩn trọng tẩy trừ đầu vai, cổ, lỗ tai, sau gáy cùng khuôn mặt nàng.

Hắn cùng nàng ngâm ở trong ôn tuyền, đắm mình ở dưới ánh trăng, tẩy trừ làm sạch thân thể của nàng, thẳng đến khi những mụn mủ ghê tởm này biến mất từng cái một, thẳng đến khi nước không còn đen, hắc khí bị tiêu tán hết, ánh trăng sáng ngời chiếu lên da thịt trắng nõn của nàng mới thôi.

Dù vậy, nước mắt vẫn chảy đầy hốc mắt nàng, mà nàng vẫn không dám quay đầu nhìn hắn.

Lúc Bonn muốn xoay người nàng lại thì nàng lại khẩn trương lên, lại muốn chạy trốn. Hắn giống như hiểu được ý nghĩ của nàng, biết nàng sợ hãi nên ở bên tai nàng nói nhỏ.

“Nàng nói nàng sẽ chờ ta.”

Nàng cả người cứng đờ, nước mắt lã chã.

Hắn chậm rãi xoay người nàng lại, nâng mặt nàng, nhìn vào mắt nàng rồi nhỏ giọng mở miệng: “Nàng đã đáp ứng rồi.”

Nước mắt tràn mi chảy xuống khuôn mặt trắng nõn của nàng.

“Chàng không hiểu… Ta…” Nàng tưởng rằng sau những gì nhìn thấy ở Sói bảo hắn vẫn chưa hiểu rõ nên nàng khẽ run giọng nói nhỏ: “Ta là… phù thủy…”

“Ta biết, nàng đã nói rồi.” Bonn nhắc nhở nàng, lấy ngón cái vỗ về cánh môi ướt át của nàng, dưới ánh trăng nhìn chằm chằm tiểu nữ nhân trước mắt, mở miệng: “Ta không quan tâm.”

Một chuỗi nước mắt lại ngã nhào.

Hắn cúi đầu hôn lên giọt lệ của nàng, kiên định nói: “Nàng là thê tử của ta, ta không quan tâm nàng có phải là phù thủy hay không, ta cũng không để ý bộ dáng của nàng. Mặc kệ xảy ra chuyện gì thì nàng vẫn là vợ của ta.”

“Nhưng … Ta… Chàng không biết…” Nàng rũ mắt, run giọng nói rõ: “Ta giết… Giết cái kia… quái vật…”

“Ta đúng là không biết, trên đời này có rất nhiều việc ta không biết nhưng ta biết nàng.” Bonn nhìn nàng lệ đầy mặt, đau lòng nói: “Qua mấy ngày này, bất luận nàng làm cái gì đều là có đạo lý. Nếu nàng làm thế thì tất nhiên là vì không thể không làm. Huống hồ muốn giết người thì có rất nhiều phương pháp, nàng lại lựa phương pháp tệ nhất. Nàng đem tất cả năng lượng của hắn chuyển qua người mình nên mới mọc ra mụn mủ này đúng không?”

Khải khiếp sợ ngước mắt nhìn nam nhân trước mặt.

“Sao …. chàng biết?”

“Giống như nàng đã trị hết vết thương của ta vậy thôi. Nàng cũng hấp thu vết thương của ta, khiến vết thương liền lại nhưng nó lại chuyển đến trên người nàng. Nàng cũng hấp thu năng lượng dơ bẩn của hắn lên người mình.”

Nàng không nghĩ tới hắn lại có thể nghĩ thông chuyện này.

“Nói với ta.” Bonn nhìn nàng, nói: “Nàng nói nàng sẽ đem mọi chuyện ta muốn biết nói cho ta nghe.”

Nhớ tới khi đó, trong lòng hắn co rút nhanh, hàm dưới cắn chặt hỏi: “Nói với ta, vì sao nàng vẫn muốn rời khỏi ta?”

Đúng vậy, nàng đã hứa hẹn là sẽ chờ hắn về thì nàng sẽ nói cho hắn biết tất cả nhưng nàng không nghĩ sự tình sẽ đi đến bước này, không nghĩ tới có một ngày nàng sẽ dùng năng lực của mình để cướp đi một sinh mệnh khác.

Nhưng nàng đã hứa, mà nàng cũng không muốn giấu hắn.

Cuộc hôn nhân này đối với hắn là không công bằng, bởi vì ngay từ đầu nàng đã không thẳng thắn mới có thể khiến hắn cưới một phù thủy.

Nàng run run, hít vào một hơi thật sâu, nhìn hắn rồi mở miệng.

“Hắn là… Người kia, hắn… Đã sớm chết rồi…”

Khải rưng rưng nghẹn ngào nói cho hắn: “Hắn thoạt nhìn còn sống, nhưng đó là vì tên yêu quái kia đã lột da hắn, mặc lên người. Cái thứ kia … Rất tà ác… Hắn vốn… đã từng là người… Nhưng hắn quá mức khát cầu sức mạnh, bỏ qua nhân tâm, cho nên mới muốn ăn thịt đồng loại, cắn nuốt hết những thứ có thể cho hắn sức mạnh… Đến cuối cùng, ngay cả linh hồn hắn cũng bị hư thối, chỉ còn tà ác cùng dơ bẩn… Trừ những thứ này ra thì cái gì cũng không còn…”

“Nàng muốn cứu hắn.”

“Ta không biết, ta hi vọng, ta cho rằng có lẽ còn có thể…” Nàng nhíu mày, nhìn hắn, thống khổ mà dồn dập nói: “Hắn cũng giống ta, chàng hiểu không? Người kia từng là phù thủy.”

Hắn há mồm muốn nói nhưng nàng nói thật nhanh, đau khổ và sầu lo đọng lại lâu ngày cứ thế mà tuôn ra.

“Lúc sức mạnh của hắn tràn về phía ta, ta thấy được trí nhớ vụn vặt của hắn. Linh từng nói năng lực của ta là một loại tai họa. Nàng ấy nói không sai, mẫu thân từ nhỏ đã cảnh cáo ta, không thể làm như thế, không thể cứu vớt người chết, không thể cướp lấy năng lượng không thuộc về mình, cũng không được phép để người khác biết ta có thể làm được những điều này. Năm đó ta rời khỏi Venice, là vì ta nhịn không được mà cứu giúp mọi người ở trong cứu tế viện và có kẻ đã phát hiện ra năng lực của ta. Ta có thể lợi dụng năng lực của đại địa và ánh trăng, ta có thể trị hết bệnh tật, ta có thể kéo dài sinh mệnh. Thế nên tòa thánh, quốc vương, quý tộc, thương nhân, tất cả những kẻ muốn sống sót đều nghĩ cách cướp đoạt ta, những người bảo vệ ta thì chết đi còn có những kẻ vì tiền tài mà bán đứng ta.”

Nàng nói rất vội vàng, bởi vì kích động nên cơ hồ không thở nổi.

“Ta vì sao lại rời khỏi chàng ư?” Khải thống khổ nhìn hắn, nước mắt lại chảy ra, “Bởi vì những kẻ ở Venice còn đang tìm ta, muốn cướp lấy sức mạnh mà ta có, không chỉ là khả năng chữa bệnh mà là tất cả. Hơn nữa ta còn bởi vì… Bởi vì…”

Khải run lên, sắc mặt tái nhợt, sợ hãi nói: “Có lẽ tương lai một ngày nào đó, ta cũng có khả năng sẽ giống như thứ kia, không khống chế được, sa đọa, biến thành một …… ác ma khác.”

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Mười 2018
H B T N S B C
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  
error: Content is protected !!