Kỵ sĩ của ma nữ – Chương 6

Đứa bé đó từ trên tường thành đi xuống, vừa đi vừa nhìn nàng, Khải chờ hắn biểu đạt ý kiến, nhưng thiếu niên tóc vàng này chỉ gật đầu với nàng rồi xoay người hướng giếng nước đi đến.

Thấy thế, nàng lại nhẹ nhàng thở ra, nàng nghe được những đứa nhỏ khác gọi hắn là Anthony.

Anthony thoạt nhìn tương đối trầm ổn, nhưng nàng biết, so với Anderson hoạt bát vui vẻ thì Anthony có sức ảnh hưởng hơn, chỉ cần nó phản kháng thì những đứa khác cũng sẽ nghe theo.

Nàng vừa mới phát hiện, thủ vệ cầm trường mâu ở trên tường thành đều là hình nhân mặc y phục của người, mà cậu thiếu niên đó lại đảm nhiệm vị trí di chuyển những hình nộm này.

Hiển nhiên là khi cái tên cường đạo đại nhân kia không ở đây thì Anthony là người đứng đầu.

Biết chính mình tạm thời qua được một cửa, nàng thở sâu, hướng nhóm nữ hài đang co lại một đống như những con thỏ nhỏ đang sưởi ấm, bảo Sophia dẫn các nàng gánh nước giếng vào trong phòng bếp tự tắm rửa.

Nàng biết trong phòng còn có người đang trốn tránh, nhưng nàng hoài nghi nơi này thật sự không có người lớn ở.

Nàng dùng nước ấm giúp bệnh nhân lau thân thể, lại sai mấy đứa lớn tuổi dùng cáng, cẩn thận mang họ đến trong tháp trị liệu.

Riêng cái tên giống người rừng cao lớn kia thì quá nặng, nàng không nghĩ dựa vào mấy đứa trẻ này có thể nâng hắn lên, nên nàng quyết định đợi tên nam nhân kia trở về thì tính sau, tạm thời cứ để hắn ở lại trong phòng bệnh cũ.

Lúc nàng đem bệnh nhân di chuyển hết thì mặt trời đã ngả về tây, mà nàng phát hiện trong phòng bếp, duy nhất còn lại chỉ có yến mạch cho ngựa ăn, cùng một khối thịt khô mốc meo, mấy cây củ cải khô quắt và vài cây bắp cải đang muối.

Trong căn phòng trống rỗng đó thậm chí một bát bột mì cũng không có.

Nàng trợn mắt há hốc mồm nhìn phòng bếp nghèo nàn kia, hơn nửa ngày cũng không nói ra lời. Sau đó nàng lại cầu nguyện cái vị thủ lĩnh một nghèo hai trắng kia, triệt để dọn sạch phòng ở của nàng, hơn nữa nhớ đem cái nồi canh thịt kia đến đây.

Trời biết, đêm qua hắn có mang cái nồi canh kia của nàng đem đổ hết hay không. Nàng hy vọng không phải thế, cũng hy vọng hắn biết phải mang toàn bộ đồ ăn mà nàng có đem về đây.

Lúc hắn cưỡi ngựa đi đến cây cầu trục trước cửa thành thì ẩn ẩn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng. nhưng trong lúc nhất thời lại không biết nguyên nhân ở đâu.

Tuy rằng hắn rõ ràng biết thủ lĩnh phụ cận chỗ này cũng giống hắn ốc còn không mang nổi mình ốc, nhưng không ai biết được, những người đó có phải hay không có cái ý định muốn cướp bóc. Mùa thu năm trước, cái tên Karl đáng chết liền phái người đến đoạt lấy chút hoa màu thưa thớt trong ruộng của hắn.

Hắn cẩn thận chú ý sự tình các loại.

Cần trục ở cửa thành theo sự phân phó của hắn đã treo lên, những hình nộm hắn đặt ở trên tường trông cũng giống như binh lính bình thường. Chúng nó là do Anthony liên tục thay đổi vị trí, tòa thành bên trong thoạt nhìn thật bình tĩnh, trong phòng bếp có khói trắng bay ra, không thấy có dấu hiệu gì là bị công kích.

Anderson thấy hắn đến thì nâng cần trục, hạ cầu treo xuống.

Sắc trời đã có chút tối, trên tòa tháp trên cổng thành đã đốt đèn đuốc.

Đây là điểm duy nhất không giống ngày hôm qua.

Hắn đã đem phù thủy kia, không đúng, cô gái kia để lại trong thành.

Hắn không nghĩ nàng có thể tạo thành vấn đề gì lớn, khi hắn đến nơi khác thì những kẻ tự xưng là phù thủy thường chỉ là những người có chút tiểu xảo, lừa gạt lợi dụng người khác để ăn uống.

Nhìn chăm chú vào cửa sổ căn phòng đá lộ ra ánh đèn đuốc, hắn đoán cô gái kia đã tìm được nến thừa. Tuy rằng trong thành quả thật vẫn có nến có thể cung ứng, nhưng đó chẳng qua là vì hai năm nay đói khát, khiến nhiều người chết đi.

Có lẽ hắn cảm thấy có gì không đúng cũng là vì bên trong tháp này có ánh đèn.

Hắn cưỡi ngựa vào thành, xuyên qua bên dưới tòa tháp, cảnh giác chú ý lỗ hổng phía trên, trong thời chiến thì từ đây có thể đổ xuống dầu nóng hoặc phóng tên công kích địch nhân.

Giờ phút này không thấy có động tĩnh gì, hắn cũng không phát hiện ra sát khí.

Nhưng vẫn có chỗ không đúng, cảm giác không thích hợp kia khiến hắn chau mày lại.

Cưỡi ngựa qua dưới tòa tháp, hắn đi đến quảng trường mới xuống ngựa, lúc này mới thấy Louis chậm rì rì đi từ trong chuồng ngựa ra, đứa nhỏ xem ra có chút rầu rĩ không vui, nhưng hắn vẫn thường như vậy.

Hắn bảo Louis tới hỗ trợ đem những thứ trên xe kéo xuống dưới, Anderson cùng Anthony cũng tự động tiến lên đây hỗ trợ.

Trong phòng bếp sáng đèn đuốc, hắn bưng nồi canh thịt đã nguội lạnh đẩy cửa vào liền thấy Sophia đang nấu một nồi cháo yến mạch, thứ duy nhất hiện nay bọn họ có thể nấu để ăn. Hắn đưa nồi canh thịt trong tay cho cô bé.

“Đem canh thịt này thêm vào đi.”

Sophia thấy nồi canh thịt kia thì mở to mắt, ngoan ngoãn đi đến đón lấy, “Vâng, đại nhân.”

“Cái người phụ nữ kia, ý ta ta là, tổng quản mới đang ở đâu?”

“Ách… Nàng ở trong tháp của chủ thành ở phía sau…” Sophia khiếp sợ nói.

Hắn nghe vậy, xoay người rời khỏi phòng bếp, đi về phía tháp thành chủ, vừa đi vừa nghĩ làm sao để nói hắn lại lần nữa cướp hết đồ của nàng. Hoặc là hắn chẳng cần phải nói gì, đầu năm nay chuyện cướp bóc là chuyện quá bình thường?

Hắn cần đồ ăn, nàng có đồ ăn, chỉ đơn giản như thế thôi, hơn nữa nàng đang ở trên lãnh địa của hắn, mọi thu hoạch của nàng đều có một phần của hắn. Nhiều năm qua nàng đều không có nộp lên một đồng, hắn chỉ là đang thu hồi lại những gì nàng đã thu được trước đây mà thôi.

Nhưng là, lương tâm đáng chết của hắn lại cố tình ngóc đầu dậy, nhắc nhở hắn về tinh thần kỵ sĩ, đồng thời chỉ trích hắn ti bỉ.

Hắn tức giận đem ý nghĩ trong đầu đẩy ra.

Tinh thần kỵ sĩ chỉ là cái rắm.

Hắn hừ lạnh một tiếng, đối với việc chỉ cười nhạt, sải bước vòng qua tháp thành chủ, lại thấy ở mảnh đất trống phía sau một cảnh thật kỳ quái.

Nữ nhân kia không biết từ đâu tìm được một cái vạc bằng sắt, đang đặt tại hậu viện của hắn mà đốt lửa đun, còn mình thì đang đứng ở trên ghế nhỏ, trong tay là một cây gậy dài, đang quấy liên tục cái vạc đang sôi sùng sục.

Củi lửa ở bên dưới vạc sắt đang cháy rừng rực, ánh lửa từ dưới hắt lên mặt nàng, hơi nước từ trong vạc bốc lên, trên khuôn mặt nàng đậu từng giọt mồ hôi lớn, khiến cho mái tóc trắng đen của nàng bết lại dính vào cổ. Nàng quấy cái vạc kia cần dùng sức, thế nên mới nghiến răng nghiến lợi, gương mặt vặn vẹo, thoạt nhìn càng thêm khủng bố.

Nữ nhân trước mắt, rõ ràng trông không khác gì phù thủy đang nấu thuốc độc.

“Trời ạ! Ngươi đang làm cái chết tiệt gì vậy?”

Nàng liền phát hoảng, suýt chút nữa là rớt từ trên cái ghế nhỏ xuống, hắn rất là muốn nhìn nàng ngã xuống dưới nhưng vẫn theo phản xạ bước lên đỡ nàng.

Nàng vỗ về ngực thở phì phò, một lần nữa đứng vững trên ghế, đưa tay đem tóc dính bết trên mặt trên cổ hất ra đằng sau, tức giận nhìn hắn nói: “Ta đang làm gì ư? Ngươi nhìn không không thấy sao còn hỏi? Ta đương nhiên là đang giặt quần áo.”

“Giặt quần áo?” Hắn rút tay đang đặt trên lưng nàng lại, hồ nghi nhíu mày, quay đầu nhìn vào trong nồi thì mới phát hiện ra bên trong là một đoàn quần áo, vải dệt và xà phòng.

“Còn có cả chăn đệm nữa.” Nàng trừng mắt nhìn hắn nói.

“Ngươi làm gì mà đem mấy cái này đến đây nấu?” Nữ nhân này là điên rồi sao?

“Bởi vì trong thành của ngươi không có y phục và chăn đệm sạch sẽ chứ sao!” Nàng đem hai tay khoanh trước ngực, nhìn hắn nói: “Ta đã nói với ngươi là quần áo của bệnh nhân đã dùng cùng với chăn đệm đều phải nấu qua nước sôi. Những vết bẩn nhiều năm này nếu chỉ dùng nước giếng và nước suối mà giặt là không sạch được! Hơn nữa chúng cần được nấu lên để tiêu độc!”

Chữ “Độc” này vừa mới nói ra thì hai người đều nghe thấy từ xa vọng đến tiếng hút không khí.

Ông trời ạ, hắn thật sự là chịu đủ mấy đứa tiểu quỷ thích nghe lén này lắm rồi!

Hắn nhíu mày, đã thấy nàng cơ hồ cũng đang trợn trừng mắt, rồi sau đó giậm chân, nhanh chóng quay đầu hướng đến người đang trốn ở lầu hai của tháp thành chủ mà hét to.

“Đáng chết! Ta không phải là phù thủy!”

Hắn trừng mắt nhìn nữ nhân đang điên tiết kia, nhịn không được mở miệng: “Nếu ngươi không muốn làm cho người ta nghĩ ngươi là phù thủy thì đừng làm mấy chuyện kỳ cục này nữa.”

“Ta chính là đang giặt quần áo!” Nàng quay đầu hung ác gào lên với hắn.

“Ngươi thoạt nhìn không giống đang giặt quần áo, mà giống đang nấu một cái nồi canh xương người để làm tà thuật.”

Nàng ngẩng cái cằm khéo léo, đôi tay đang khoanh trước ngực nắm chặt lại, cắn răng nói: “Đại nhân, nếu ngài không nói mấy câu kiểu đó, cá nhân ta sẽ vô cùng cảm kích. Mặt khác, để ta nhắc nhở ngài, ta hiện tại là tổng quản của ngài, nếu ta là phù thủy thì sẽ chỉ làm cho tình cảnh của ngài thêm gian nan mà thôi. Ta tin tưởng chúng ta đều không muốn thợ săn phù thủy đến đây đi? Giờ này khắc này, ngài đã có quá nhiều phiền toái rồi.”

Trong chớp mắt, hắn thật sự cảm thấy trong mắt nàng toát ra ánh lửa.

Hơn nữa, nàng nói đúng, hắn cũng không muốn lại có thêm phiền toái.

Cho nên hắn chỉ có thể gật đầu thô giọng nói: “Đừng lo lắng, ta đương nhiên sẽ không tự tìm phiền toái.”

“Tốt lắm. Giờ chúng ta đã thống nhất được thì tin tưởng rằng ngài sẽ không để ý ta tiếp tục giặt tẩy nồi quần áo này.” Nói xong, nàng xoay người, không hề để ý tới hắn, chỉ tiếp tục nắm chặt cây gậy gỗ đang đặt trong cái nồi sôi sùng sục, một lần nữa dùng sức quấy lên.

Qua một hồi lâu hắn mới phát hiện nàng đã kết thúc cuộc nói chuyện này.

Bởi vì không có mấy người dám đối với hắn như thế nên hắn hơi sửng sốt một chút, nữ nhân này chỉ kém không vung tay bảo hắn lui xuống nữa thôi.

Hắn cần phải chỉnh đốn thái độ vô lễ của nàng nhưng trên tay hắn vẫn còn dính mồ hôi trên áo nàng. Y phục cả người nàng đều đã ướt đẫm mồ hôi từ sớm.

Nhìn nữ nhân đang cố sức quấy cái vạc, hắn dở khóc dở cười, không biết nói gì, chỉ có thể xoay người rời khỏi. Lúc hắn hướng quảng trường phía trước tháp thành chủ đi đến thì mới phát hiện toàn bộ gạch trên sân đều được cọ rửa, những ô gạch bẩn bám đầy rêu xanh đều không không thấy.

Chính là lúc này hắn mới phát hiện ra cảm giác không đúng vừa nãy là từ chỗ nào đến.

Nam nhân có chút hoài nghi hai mắt của mình, nhịn không được nhìn một đường ra ngoài cửa thành, vô luận là thông đạo dưới tòa tháp ngoài cửa thành hoặc cần trục của cầu treo bên ngoài hoặc cầu đá ở bên ngoài, tất cả đều được cọ rửa sạch sẽ.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Mười 2018
H B T N S B C
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  
error: Content is protected !!