Kỵ sĩ của ma nữ – Chương 5

Nàng mở cửa sổ để kiểm tra bệnh nhân.

Trong phòng nằm mười mấy người, trừ bỏ người lớn còn có bốn đứa trẻ.

Trù nương của hắn cũng nằm ở đằng kia. Trên thực tế bà chính là người đầu tiên phát bệnh.

Không khí trong phòng thật tệ, đại bộ phận bệnh nhân đều ho khan, ốm yếu nằm ở trên thảm.

Nàng xem xét tình huống của mỗi người một chút, lúc này đang nhìn đến một gã quái vật cao lớn như quả núi. Một  mình hắn chiếm tới hai cái giường. Nàng nhìn hắn nhiều hơn, tên đó do bị đói mà cả người gầy chỉ còn da bọc xương nhưng kể cả chỉ còn cái khung xương thì tình hình của hắn vẫn rất khả quan.

Nàng không nói nhiều lời mà chỉ quay đầu ý bảo hắn cùng nhau đi ra.

Đi ra ngoài cửa rồi nàng mới kéo cái khăn tay xuống nhìn hắn nói.

“Nơi này không được, ở chỗ này của ngươi có phòng nào tương đối thông gió không?”

Hắn nâng tay chỉ vào một phòng ở gần cửa thành.

“Nơi đó.”

Nàng quay đầu nhìn lại, rồi trực tiếp xoay người đi qua xem xét, không quên tiện tay ở trên đường cầm lên một cái chổi nằm ở góc tường thành.

Hắn lại đuổi kịp, chỉ thấy nàng bước không ngừng nhưng vẫn quay đầu nhìn hắn, nói: “Trước ngươi gọi người đi nấu nước sôi.”

Hắn nhíu mày, nhưng vì sự kiên trì của nàng mà xoay người hướng tới phòng bếp, giương giọng mở miệng: “Sophia, nấu nồi nước sôi lại đây!”

Nàng vừa lòng gật đầu, lại quay đầu, xuyên qua quảng trường, trèo lên tòa tháp.

Nữ nhân kia bắt đầu bước một chân một lên cầu thang, tám phần là do trước kia chân nàng đã từng chịu tổn thương. Khi nàng đi đứng bình thường thì không nhận ra nhưng khi nàng bắt đầu đi lên cầu thang thì có thể nhìn thấy chân phải của nàng phải cố sức hơn. Nàng cẩn thận cầm lấy cây chổi để chống rồi đỡ tường đi lên trên. Hắn có thể nhìn thấy chân nàng dưới làn váy nhưng nàng mặc vớ đen nên hắn không nhìn ra có gì không đúng.

Nàng trèo lên tòa tháp kia, ở bên mặt hướng ra ngoài của nó thì chỉ mở vài ô trống để phóng tên nhưng mặt hướng bên trong thành thì lại có mấy cái cửa sổ cao bằng nửa người. Nàng đem cửa sổ mở ra, không khí lành lạnh lập tức tiến vào, cả ánh mặt trời ấm áp cũng vậy.

Hắn nhìn nàng giống nữ vương đi vòng quanh kiểm tra phòng, rồi sau gật gật đầu, nói với hắn.

“Nơi này tốt lắm, ánh sáng đầy đủ, cũng thông gió. Ta sẽ đem nơi này quét sạch sẽ, ngươi còn có giường sạch và quần áo không? Nếu có thì bảo người mang đến đây. Nếu không có thì mau cho người đi giặt sạch sẽ. Quần áo của bệnh nhân và giường chiếu cần mỗi ngày tẩy rửa, tẩy xong còn phải nấu qua nước sôi. Ta cần thảo dược trong phòng mình, cồn thuốc cùng ngân châm, ta tin ngươi biết chúng ở đâu.”

Hắn biết, bất quá hắn vẫn mở miệng hỏi một câu.

“Cồn thuốc là cái gì?”

“Trong phòng có những bình thủy tinh chứa chất lỏng, ta cần bình chứa cỏ đuôi chuột, oải hương và mê điệt hương (Rosemary) còn có dương cam cúc (một loại hoa cúc mọc nhiều ở Trung Âu) ——” thấy hắn nhướng mày, nàng dừng một chút, hiển nhiên phát hiện hắn nghe không hiểu nàng đang nói cái gì, liền sửa lời nói: “Quên đi, ngươi cầm toàn bộ đến đây là được, cẩn thận đừng để vỡ.”

Hắn xoay người đi thì lại nghe thấy nàng gọi hắn.

“Đại nhân.”

Hắn dừng bước, quay đầu lại.

Tiểu nữ nhân bá đạo kia, nhìn hắn cường điệu.

“Ta không phải phù thủy, sẽ không làm tà thuật, ngài biết chứ?”

Hắn cũng nhìn ra được lo lắng trong mắt nàng, cho nên hắn mở miệng.

“Ta biết.”

Nam nhân kia đi rồi.

Nghe tiếng bước chân hắn xuống lầu, chậm rãi đi xa, nàng vẫn như cũ có chút khẩn trương, cơ hồ có chút choáng váng, hoa mắt, hoài nghi chính mình lỗ mãng đưa đến một cục diện rối rắm, mà khi nàng vội vàng hít sâu, trấn định chính mình thì nàng nghe được giọng hắn ở quảng trường phía dưới vang lên.

Nàng vụng trộm theo cửa sổ thăm dò bên dưới. Hắn ở quảng trường đang nói chuyện với vài người hầu bị hắn gọi ra.

Nàng nghe được một vài từ kiểu như là ….. Không phải phù thủy, tổng quản, phải nghe mệnh lệnh của nàng.

Tốt lắm.

Hắn đang nói rõ sự tình với mọi người khiến nàng nhẹ nhàng thở ra.

Không bao lâu sau một vị gã sai vặt dắt ra một con ngựa, hắn xoay người lên ngựa, cưỡi ngựa đi mất.

Rồi sau đó nàng thấy hai người hầu gái khiêng một nồi nước từ cánh cửa đi ra, nồi nước kia lượn lờ khói trắng, đúng là nước sôi nàng cần.

Nàng cho rằng các nàng sẽ trực tiếp đem nước khiêng lên, thế là bắt đầu quét rác.

Ai biết chờ nàng đem những cục nến, bấc đèn vương vãi đầy trên đất từ lâu dọn sạch sẽ vẫn không thấy có người lên. Nàng lại đi ra xem thì mới phát hiện nồi nước sôi kia bị đặt ở cửa tháp, còn hai cô hầu gái kia thì chả thấy đâu nữa.

Nàng trợn trừng mắt, biết các nàng vẫn sợ mình cho nên đành đi xuống lầu.

Nồi nước kia quá nặng, hơn nữa còn đang bốc hơi nước, nàng không có khả năng dễ dàng đem nó lên lầu mà không làm đổ. Nàng thở sâu, đi đến ngoài cửa.

Vài người đang quét dọn ở quảng trường vừa thấy nàng đi ra, lập tức lại như chạy trốn như chim vỡ tổ.

Nàng trấn định nhìn cử sổ khép chặt thì mời nhận ra đó là phòng của vị hầu gái mới vừa rồi khiêng nồi nước ra thì cố lấy dũng khí, đi xuyên qua quảng trường, đi lên phía trước gõ gõ cửa.

Trong cửa truyền đến tiếng hít thở nhanh kinh hãi, nhưng không có người mở cửa.

Giống như nàng nghĩ, những người này sợ nàng, so với nàng sợ bọn họ thì nhiều hơn.

Nàng không mất công gõ cửa nữa mà trực tiếp mở miệng giương giọng: “Ta biết đại nhân mới vừa rồi đã nói với các ngươi ta là tổng quản mới tới, ta cần có người khiêng nồi nước lên trên tháp. Các ngươi phải giúp ta, hay là các ngươi muốn cãi lại lệnh của đại nhân?”

Nàng không thích uy hiếp người khác, nhưng nàng thật sự cần hỗ trợ.

Bên trong cửa một mảnh yên tĩnh, nàng đợi nửa ngày, rồi cuối cùng cánh cửa cũng được mở ra.

Một cô hầu gái sắc mặt tái nhợt đứng ở đằng sau cửa, một người khác đứng sau cô ta, co rúm lại run run.

Hai người đều không lớn tuổi, chỉ tầm mười bốn, mười lăm tuổi, tuy rằng đã mở cửa, nhưng vẻ mặt hai người vẫn hoảng sợ, lắp ba lắp bắp nói: “Tiểu thư… Phu nhân… Thực xin lỗi… Ta… Ách… Chúng ta không phải…”

Thấy các nàng đều có bộ dạng muốn khóc, nàng âm thầm thở dài, mặt không biểu cảm mở miệng hỏi.

“Ngươi tên là gì?”

“Sophia…”

“Còn ngươi?” Nàng nhíu mày hỏi

Một nữ hài khác nhát gan nói.

“Ly, Lysa…”

Nàng nhìn hai nữ hài tử cũng không còn nhỏ nữa nói: “Ta gọi là Khải. Lời đại nhân nói các người đều nghe rõ phải không?”

Hai cái nữ hài sợ hãi gật đầu.

“Một khi đã như vậy, hiện tại đi giúp ta đem nồi nước kia khiêng lên lầu.”

“Vâng.” Các nàng đồng thanh đáp lời, giống hai con bồ câu nhỏ, vội vàng đi ra, khi bước qua người nàng, cả hai đều cố sống cố chết né tránh, giống như sợ đụng tới nàng thì sẽ ngay lập tức trúng độc mà chết vậy.

Nàng không có sức đi quản hành động của họ nên chỉ có thể âm thầm thở dài, xoay người đi trở về tháp lâu, sai các nàng hỗ trợ dọn dẹp sạch sẽ căn phòng kia còn dùng nước sôi lau sàn gỗ, rồi sau đó chuyển cái bàn và ván giường đến.

Sau khi hỏi nàng mới biết hai cô gái nhỏ đó đã mười lăm, mười sáu tuổi rồi.

Bên trong tòa thành này không có chăm đệm sạch, mà nàng cũng không thấy kỳ quái. Nàng đến sảnh chính của chủ thành đem kéo thảm treo tường xuống, đem đến trải trên sàn gỗ của căn phòng. Hành động của nàng khiến hai cô bé kia thất kinh, bất quá bọn họ tuyệt không dám ngăn cản nàng.

Gã sai vặt ở chuồng ngựa là một cậu bé tầm mười hai tuổi, nàng vốn tưởng hắn phải lớn hơn nhưng đến gần mới phát hiện hắn vẫn còn nhỏ, chỉ là người cao lớn, nhưng cũng rất gầy, giống một cái cây cao khẳng khiu.

Nàng thấy hắn đang trốn ở trong chuồng ngựa thì ra lệnh cho hắn cùng hỗ trợ đem người bệnh đến trong căn phòng mới dọn dẹp, lại bảo hai cô bé kia đi đun một nồi nước sôi khác.

Nàng trong lúc đó cũng gọi đến thêm mấy đứa nhỏ gầy yếu, mặt mũi nhem nhuốc ở mấy phòng khác đến cùng hỗ trợ.

Không bao lâu sau, nàng phát hiện người trong thành đã sớm bị bệnh hết, người lớn tuổi nhất trong số những người không bị bệnh, còn có thể làm việc là Sophia mười sáu tuổi.

Nàng không rõ tại sao chuyện lại như vậy nhưng đúng là ngoài vài người bệnh là người lớn thì còn lại đều là mấy đứa trẻ choai choai cùng tuổi hoặc mấy đứa bé nhỏ hơn.

Hơn nữa bọn họ dù là nam hay nữ đều vô cùng bẩn, mặc kệ là tòa thành này, hoặc mấy đứa nhỏ này hoặc những bệnh nhân trong kia, toàn bộ đều cần phải được tắm rửa qua một lần.

Rất nhanh, nàng nhận thấy tình huống của tòa thành này so với nàng nghĩ còn thảm thiết hơn.

Nàng biết nạn đói cùng ôn dịch bên ngoài khu rừng rất nghiêm trọng nhưng lại không biết sự tình đã nghiêm trọng đến mức này. Chờ nàng hoàn hồn thì đã muốn cuốn tay áo, sai người múc nước cọ rửa bên trong quảng trường, sau đó yêu cầu bọn họ phải đi tắm rửa sạch sẽ.

Vừa nghe đến phải tắm rửa, cơ hồ không có người nguyện ý, người nơi này không có thói quen tắm rửa. Một năm tắm rửa một hai lần là chuyện bình thường nhưng nàng vẫn kiên trì yêu cầu.

Mấy đứa nhỏ nhóm mặt có vẻ giận, nhưng toàn cũng không dám phản kháng, trừ bỏ thủ vệ Anderson.

“Ngươi không thể ra lệnh cho chúng ta!” Cậu thiếu niên kia khiêu khích nói.

Anderson là người cường tráng nhất trong số mọi người, hắn thậm chí còn cao hơn nàng nửa cái đầu.

Nàng ngửa đầy nhìn cậu thiếu niên cao lớn kia, nhíu mày cất giọng lạnh lùng nói: “Ta không có ra lệnh cho các ngươi, ta chỉ muốn nói nếu không tắm rửa sạch sẽ thì người tiếp theo nằm ở trong kia sẽ là các ngươi.”

Câu nói này khiến bọn nhỏ sợ đến hít thở không thông.

Nàng chậm nửa nhịp mới phát hiện chính mình nói sai rồi, một câu uy hiếp này, rất giống lời nguyền rủa, khiến ngay cả Anderson có ý đồ phản kháng cũng đổi thành sắc mặt trắng bệch.   mặt.

“Ngươi không thể… Không thể nguyền rủa ta… Ta cũng không nói là không tắm…” Anderson lui một bước, lắp ba lắp bắp kháng nghị, giọng nói cũng run run.

“Ta không nguyền rủa ngươi.” Nàng vội vàng giải thích, nhưng đã không còn kịp rồi.

Cậu thiếu niên kia hoàn toàn là bộ dạng bị kinh hách, mà Louis ở bên cạnh nhanh chóng cởi quần áo, chạy tới bên cạnh giếng nước đem chính mình tẩy sạch sẽ, mấy đứa bé trai khác cũng vội vàng làm theo, liên tiếp chạy tới, sợ động tác quá chậm sẽ bị nàng nguyền rủa.

Rồi đến cả Anderson tính tình bướng bỉnh cũng cởi quần áo đi đến giếng nước.

Nàng chẳng còn biết nói gì, chỉ có thể âm thầm thở dài, tự nhận xui xẻo quay đầu, lúc này mới nhìn đến cậu thiếu niên tóc vàng mắt xanh đứng ở một bên.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Mười 2018
H B T N S B C
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  
error: Content is protected !!