Kỵ sĩ của ma nữ – Chương 16

Nàng nhỏ giọng an ủi bọn họ, nói cho bọn họ hết thảy đều không có việc gì, ôn nhu cổ vũ cùng khen ngợi. Không biết có phải hắn nhìn nhầm hay không nhưng sau khi nàng trấn an, tựa hồ tình huống của mỗi người đều tốt lên một chút, có đứa nhỏ vốn phát sốt khóc nức nở cũng được nàng vuốt ve mà yên tĩnh ngủ.

Trong nháy mắt, hắn cơ hồ cảm thấy bàn tay nhỏ bé của nàng thật sự mang đi thống khổ của bọn họ. Tiếng hít thở nặng nề, tiếng khóc nức nở không thoải mái, tiếng ho khổ sở đều chậm rãi biến mất dưới sự đụng chạm của nàng.

Không có những thanh âm nhiễu loạn lòng người, mọi người có vẻ trấn định hơn rất nhiều.

Charlotte đúng lúc này đến.

Nhìn thấy hắn, Charlotte liền phát hoảng, vội cúi đầu quỳ gối vấn an hắn.

“Đại nhân.”

Nghe một câu này, nữ nhân kia mới vội quay đầu, hắn thấy trên mặt nàng có nỗi kinh ngạc, biết nàng đến lúc này, mới phát hiện có người khác ở trong này.

Nàng quá mức mệt mỏi, không chú ý tới hắn đi theo phía sau.

Trong nháy mắt, trong đáy mắt nữ nhân kia xẹt qua một chút khẩn trương cùng bất an, nhưng nàng rất nhanh trấn định lại, cùng Charlotte nói những chuyện phải chú ý.

Tiếp theo nàng ở cái bàn dài sờ soạng một chút, cuối cùng mới hít một hơi thật sâu, hướng hắn đi tới, ngửa đầu nhìn hắn, nói.

“Đại nhân, ta cảm thấy ta ở lại chỗ này cũng tốt.”

“Ta không nghĩ thế.” Hắn mặt không biểu cảm nói.

Cái miệng phấn nộn nhỏ nhắn của nàng động đậy một chút, nhưng không có nói gì mà ngậm lại, trong mắt có ảo não cùng thỏa hiệp.

Hắn nghiêng người, ý bảo nàng đi trước.

Nàng mím môi, biết không nên cùng hắn tranh cãi, liền đi qua bên người hắn đến chỗ rửa tay. Hắn chờ nàng rửa tay xong thì tiếp tục đi theo phía sau nàng xuống lầu, xuyên qua nội đình, tiến vào tháp thành chủ, từng bước một bò lên trên.

Rõ ràng nàng ở trên xe đã ngủ nhưng chân nàng vẫn xi cà que như cũ.

Trên thực tế, sau khi chiếu cố bệnh nhân thì chân của nàng càng có vẻ xi cà que hơn, việc bò lên từng bậc cầu thang đối với nàng có vẻ càng dị thường khó khăn.

Mắt cá chân yếu ớt của nàng khiến hắn vô cùng khó chịu, trong lòng hắn thấy ngứa ngáy.

Ngọn lửa trong tháp yên tĩnh thiêu đốt, tiếng bước chân của hai người quanh quẩn ở trong đó.

“Bonn.”

Câu nói này, không hiểu sao liền xông ra khỏi miệng hắn.

“Bonn, là tên của ta.”

Nàng trầm mặc, tiếp tục chậm rãi đi lên trên. Sự yên tĩnh trầm mặc đó không biết vì sao lại khiến đầu vai hắn cứng lại.

Nữ nhân trước mắt đang đỡ tường, đi lên trên từng bậc một, sau đó hắn thấy nàng không quay đầu lại nhưng vẫn nói.

“Ngươi là nam tước, ta cần phải gọi ngươi là đại nhân hoặc tước gia.”

Cái danh hiệu đáng chết đó cho tới bây giờ cũng không phải thứ hắn muốn.

Hắn mím môi, đi theo nàng tiếp tục hướng lên trên, ở một bậc cuối cùng, nàng trượt chân, hắn tiến lên đỡ lấy nàng, dứt khoát bế nàng dậy, sải bước đi về phía trước.

Nàng nhẹ thở gấp một tiếng, lúc hắn xuyên qua đại sảnh liền kích động tóm lấy đầu vai hắn ổn định chính mình.

“Đại nhân —— ”

Nàng vốn định bảo hắn thả nàng xuống nhưng lại thấy gương mặt buộc chặt của hắn.

Hắn nhìn thẳng phía trước, nhìn cũng không nhìn nàng một cái, môi mỏng nhếch, mày rậm nhíu chặt, một bộ lão đại ta đang khó chịu. Nàng thức thời ngậm miệng, chỉ có thể mặc hắn ôm nàng, sải bước xuyên qua sảnh phòng rộng rãi, đi đến một tầng tháp khác có cầu thang xoắn, hai ba bước đã vào trong phòng, lúc này mới thả nàng xuống đất.

Nàng kinh hồn nhìn hắn, không rõ hắn muốn làm cái gì. Nàng vốn định thối lui về sau nhưng tay hắn vẫn nắm chặt lấy thắt lưng của nàng.

“Ta gọi Bonn.” Hắn nhíu mày, cúi đầu trừng mắt nhìn nàng nói: “Sau này, ngươi gọi ta là Bonn là được rồi, không cần gọi đại nhân hay tước gia.”

Cái này không hợp quy củ, nàng không nên gọi thẳng tên hắn, như thế không tốt. Nếu làm thế thì sẽ khiến khoảng cách giữa hắn và nàng trở nên thân mật. Hắn không phải ngừoi thuộc cùng giai cấp với nàng, hơn nữa nàng cũng không thích quý tộc.

Nhưng nàng có thể cảm giác được hắn khó chịu, cũng không hiểu sao trở nên khẩn trương. Trong đôi mắt thâm u của hắn có sự tức giận, mỏi mệt cùng thống khổ, làm trái tim nàng cũng như bị ai đó siết lại.

Ngóng nhìn nam nhân cao lớn này, cổ họng nàng không hiểu sao co rút lại.

“Bonn nghĩ là anh hùng sao?”

Thẳng đến khi nghe thấy giọng khàn khàn của chính mình quanh quẩn trong căn phòng, nàng mới phát hiện chính mình nói cái gì.

Hắn ngạc nhiên nhìn nàng, rồi sau đó khóe mắt buộc chặt mới chậm rãi thả lỏng, khóe miệng cũng thư giãn.

“Đúng, chính là anh hùng.”

Đó là một nụ cười chợt lóe lên, làm cho các đường nét trên gương mặt hắn cũng mềm hóa khiến nàng suýt chút nữa đưa tay vuốt ve mặt hắn.

Nàng bị nỗi xúc động bất thình lình này làm phát hoảng, vội vàng nắm chặt tay, ngăn lại chính mình nhưng lại không thể khống chế mình mặt đỏ tim đập.

Trong nháy mắt con ngươi của hắn bỗng nhiên sâu thẳm. Trong khoảnh khắc đó, nàng còn tưởng rằng hắn sẽ cúi đầu hôn nàng, môi hắn dựa vào thật gần, gần đến nỗi nàng cơ hồ có thể cảm nhận hơi thở của hắn.

Nhưng giây tiếp theo hắn lại rút bàn tay trên lưng nàng về, đột nhiên thối lui, chỉ từ đai lưng lấy xuống một trùm chìa khóa đưa cho nàng.

“Đây là chìa khóa của toàn bộ tòa thành này, ngươi cầm đi. Ta đã gọi người đun nước, một lát nữa các nàng sẽ đem nước lên, ta còn có việc phải xử lý, ngươi tắm xong liền đi ngủ đi.”

Nói xong hắn xoay người đi xuống lầu.

Tim Khải đập mạnh và loạn nhịp trừng mắt nhìn bóng lưng hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng nháy mắt đều nóng lên, chỉ cảm thấy hai chân có chút hư nhuyễn. Nàng vỗ về trái tim đang chạy như điên, nửa ngày mới phục hồi lại tinh thần.

Trong tay nàng, chùm chìa khóa kia nặng trịch. Tuy rằng hắn nói với người ngoài nàng là tổng quản nhưng nàng chưa từng nghĩ tới nam nhân này lại thật sự đem chìa khóa của cả thành cho nàng.

Nàng không nghĩ tới hắn sẽ thật sự tín nhiệm nàng.

Cúi đầu nhìn chùm chìa khóa kia, trong lòng dâng lên một cỗ cảm xúc không phân biệt được, chỉ có thể đem nó nắm chặt, xoay người đẩy cửa đi vào trong phòng.

Đêm hôm đó, nàng tắm xong rồi lên giường nằm, lúc nửa tỉnh nửa mê thì thấy hắn vào cửa.

Khải mơ mơ màng màng mở mắt ra, thấy nam nhân kia ở trong phòng di chuyển, nàng mệt mỏi khép mắt lại, trong lúc nửa tỉnh nửa mộng nghe động tĩnh hắn.

Tiếng nước nhẹ nhàng vang lên, nàng lúc đó mới biết hắn đang tắm, dùng nước nàng đã dùng rồi mà tắm.

Trong phút chốc, một trận xấu hổ lúng túng trèo lên người nàng, nhưng nàng mệt đến không sao tỉnh táo lại mà ngăn cản hắn. Thật vất vả mới mở mắt ra thì thấy hắn đang từ từ nhắm mắt, nửa nằm ở trong bồn tắm thở ra một ngụm.

Sự mệt mỏi khó diễn tả bằng lời bò đầy trên mặt hắn.

Vốn đang xấu hổ lúng túng, nhưng cảm xúc đó bởi vì khuôn mặt mệt mỏi kia mà lặng lẽ tiêu tán.

Cũng chính lúc này, nàng mới nghĩ đến nam nhân này kỳ thực còn cần nghỉ ngơi hơn nàng, chỉ là hắn vẫn liên tục cố gắng chống đỡ.

Hắn là thành chủ, là đại nhân của nơi này, hắn không thể làm cho người ta thấy bộ dạng mệt mỏi của hắn.

Ngay khi nàng cho rằng hắn vẫn sẽ ngồi yên trong thùng tắm thì hắn lại bắt đầu nâng tay xoa xoa mặt, cọ rửa thân mình rồi rất nhanh đứng lên, cầm khăn lông vội vàng đem thân thể lau khô.

Hắn thật sự rất gầy, nàng mơ hồ nghĩ, nam nhân này cần phải ăn nhiều hơn.

Đúng lúc này, hắn đã đi tới, thổi tắt đèn, lên giường.

Nàng chậm nửa nhịp mới ý thức được là hắn không có mặc quần áo. Nhưng nam nhân này cái gì cũng không làm, chỉ nằm lên giường rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Hắn mệt mỏi mà nàng cũng thế.

Cho nên nàng không nghĩ nhiều nữa, thả lỏng bản thân cũng chìm vào giấc ngủ

 

Trời mưa.

Hạt mưa tí tách liên tục rơi xuống, sau ngày hai người về thì mưa không ngừng.

Lúc ban đầu, nàng còn chưa có tâm tư chú ý nam nhân kia mỗi ngày đến ngoài thành làm cái gì, nàng chỉ chiếu cố bệnh nhân ôn dịch trong thành thì cũng đủ bận đến mờ mắt rồi.

Trời mưa nhiều ngày, hơi ẩm quá nặng, không chỉ người bệnh không thoải mái mà người khỏe cũng có vấn đề về da.

Nơi này là phương bắc, bình thường thập phần khô ráo, không dễ đổ mưa như vậy, nhưng ba năm nay, khí hậu đại biến, nước mưa cứ rơi không ngừng, mọi người không quen hơi ẩm lớn như vậy nên cũng không biết ứng phó thế nào.

Nàng điều chế một chút thuốc trị ngứa da, để Sophia mang cho người khác lau người.

Sophia bởi vì việc của Jerry nên thái độ đối với nàng cũng tốt hơn nhiều, tuy rằng vẫn sợ nàng nhưng ít nhất thì cũng không nhìn thấy nàng là trốn thật xa nữa.

Lúc vừa mới chuyển đến ngủ ở tháp thành chủ, mỗi đêm nàng đều không tự chủ được lo lắng, sợ hắn ban đêm sẽ động tay động chân với nàng, nhưng sau đó nàng rất nhanh phát hiện, nam nhân kia căn bản chẳng để ý tới nàng.

Hắn cùng nàng đều bận rộn, một khi lên giường là đều ngủ luôn.

Hai người tuy rằng xài chung một cái giường nhưng lúc nàng tỉnh thì hắn đã rời khỏi, mỗi khi nàng chuẩn đi ngủ thì hắn vẫn còn nhíu mày lật xem bộ sách cũ bám đầy bụi.

Nàng biết không phải vị thành chủ nào cũng đều biết chữ, cũng không phải mỗi kỵ sĩ đều được giáo dục, nhưng hắn hiển nhiên không phải là một trong số đó.

Lúc mưa rơi liên tiếp được bảy ngày, nàng sợ lương thực sẽ bị ẩm, nên cho người đem đồ ăn đều chuyển tới một tòa tháp khác, lại đem than đá cùng tảng đá đã được đốt nóng đi vào để bảo trì không gian khô ráo bên trong.

Bởi vì trong thành củi lửa không đủ, nàng cùng vài vị nữ phó đều thay phiên nhau đi đến bên ngoài nhặt cành củi về hong khô. Nhóm nam hài ban ngày đều bị hắn lôi ra ngoài, vì vậy nàng và đám nữ phó phải tự lập tự cường, trừ bỏ lục tìm cành khô cùng thu thập rau dại có thể ăn, nấm và trứng chim thì còn thuận tiện hái một ít bạc hà có thể hạ sốt, bồ công anh và cam cúc để trở về đun lấy nước lau người cho bệnh nhân.

Trời mưa không ngừng, nàng không dám trực tiếp đem chỗ dược thảo nhổ được trước đó trồng vào trong đất, sợ chúng bị úng. Nàng đành tìm lọ sành để trồng tạm, xếp ở bên trong nhà, hi vọng chúng nó có thể chống đỡ được.

Có một ngày, nàng ra khỏi thành đi hái thuốc, từ xa xa nhìn thấy mấy người đang làm việc trên đồng ruộng. Tuy rằng khoảng cách rất xa nhưng nàng vẫn nhận ra hắn.

Hắn đứng thẳng ở đó trông hoàn toàn không giống mọi người.

Nhóm người vì vất vả lao động nên lưng còng xuống nhưng hắn thì vẫn đứng thẳng tắp, hơn nữa quần áo trên người hắn cũng không giống những người kia.

Hắn vẫn mặc bộ áo giáp nặng nề, thắt lưng vẫn đeo trường kiếm. Ăn mặc như vậy trong hoàn cảnh đó thật là ngu ngốc nhưng nàng biết rõ vì sao hắn phải làm thế.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Mười 2018
H B T N S B C
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  
error: Content is protected !!