Kỵ sĩ của ma nữ – Chương 15

Nói gì đi nữa thì kể cả hắn có kiên trì muốn cưỡi ngựa thì cũng chả có gì lạ, đó là cung cách của quý tộc nhưng làm như thế thì thật ngu ngốc. Lần trước hắn mang không nhiều đồ, nhưng lần này hắn có một xe đầy đồ, trở về cũng mất một đoạn đường dài, muốn con ngựa này kéo nhiều đồ như thế lại còn phải chở hai người bọn họ trên lưng thì đúng là quá tra tấn nó. Sau này hắn còn phải dựa vào con ngựa này để cùng nhau cày ruộng, nếu ngồi ở trên xe thì gánh nặng đối với nó sẽ nhỏ hơn chút.

Lúc nàng chậm rì rì đi đến bên cạnh xe, hắn khom lưng đưa tay kéo nàng lên.

“Đợi chút, vị trí này quá nhỏ, ta không có khả năng —— ”

“Đừng lằng nhằng, ngươi đương nhiên có thể —— cứt chó thật!”

Hắn đem nàng cứng rắn đặt ở bên người, lại cố xê dịch nhưng mới phát hiện nàng nói là thật. Cái mông của nàng so với tưởng tượng của hắn còn muốn đầy đặn hơn rất nhiều. Lúc đầu hắn còn tưởng rằng đó là do váy của nàng nên muốn đè ép điều chỉnh lại, nhưng tay to vừa sờ lên thì mới phát hiện không phải vải dệt.

Hắn tuy rằng đã gầy đi nhiều nhưng khung xương hắn lớn, không có nhiều chỗ còn lại cho nàng, hơn nữa thanh kiếm hắn đeo trên lưng cũng chiếm chỗ khiến nàng chỉ còn đủ chỗ để đặt nửa mông.

Nữ nhân có cái mông phi thường no đủ lại co dãn, khiến hắn cầm đầy một tay.

“Sao mông ngươi lại to thế?” lời này tự dưng lại bật ra khỏi miệng hắn.

Nàng hít vào một ngụm khí, vẻ mặt đỏ bừng hất tay hắn ra.

“Đây là kích cỡ bình thường có được không? Ta cũng đâu có bị đói!” Nàng vừa thẹn vừa giận nói: “Ta không có khả năng ngồi thế này một đường trở về đâu! Đem kiếm của ngươi cởi xuống!”

“Không được.” Hắn phục hồi tinh thần lại, nói: “Chúng ta mang theo một xe lương thực, tuy rằng ta đã cầm vải bố che khuất, nhưng vẫn có khả năng ở giữa đường gặp cường đạo, nếu sự tình thật sự phát sinh, ngươi không sẽ hi vọng lúc chúng ta bị tấn công mà trong tay ta lại không có kiếm chứ.”

Nàng nghe vậy thì trừng mắt nhìn hắn, rồi mới sửa lời nói: “Thế thì ít nhất ngươi cũng chuyển nó ra phía trước một chút đi.”

Đề nghị này cuối cùng cũng tương đối khả thi, hắn liền kéo thanh kiếm ra phía trước một chút. Lúc này nàng mới cầm váy, cùng hắn cứng rắn chen chúc ở trên tấm ván nhỏ hẹp. Cái mông đầy đặn của nàng gắt gao dán vào bên cạnh hắn.

Cảm giác thật không thoải mái nhưng hai người cũng không có lựa chọn khác.

Hắn khẽ kéo dây cương, ra roi con ngựa đi tới, lôi kéo xe kéo, chạy vào trong màn sương trắng.

Nàng không nói lời gì nữa, vẫn duy trì trầm mặc.

Hắn ngậm miệng, yên lặng xuyên quan màn sương mù.

Khi bọn hắn rời khỏi rừng rậm, lại đi qua ngôi nhà của hai anh em kia, nàng nhịn không được nhìn quanh bốn phía, nhưng không nhìn thấy hai đứa bé đó đâu.

Hắn biết nàng đang tìm cái gì, không khỏi nói: “Đừng tìm nữa, bọn họ sẽ không đi ra đâu.”

Bởi vì bị hắn nhìn ra ý đồ nên nàng có chút quẫn bách, cuối cùng vẫn nói: “Ngươi làm sao biết bọn họ không sẽ đi ra?”

Hắn nghe xong, chỉ hỏi lại: “Nếu lần đầu tiên ngươi nhìn thấy ta thì ngươi có đi ra không?”

Nàng ngẩn ra, hiểu mọi chuyện mới thành thật trả lời.

“Sẽ không.”

Hắn là kỵ sĩ, một vị quý tộc, thông thường chỉ biết lấy đi chứ sẽ không cho ai cái gì, lúc bình thường thì còn tốt nhưng hiện nay thì một người như hắn chỉ em mọi người chạy còn không kịp.

Hắn tiếp tục giục ngựa chậm rãi đi trước, đi qua nông trại kia cùng với cánh đồng hoang phế, một lát sau nàng nhịn không được nói: “Ta không nghĩ ở trong nông trại đó còn có ai khác ngoài hai đứa trẻ kia.”

“Ta biết.” Hắn giật giật giây cương nói: “Cho nên ta muốn hắn đem đồ vật thu dọn rồi mang theo em gái tới trong tòa thành gặp ta.”

Lời này khiến nàng sửng sốt một chút lại cũng khiến nàng trầm mặc một hồi lâu.

Nhưng hắn nghĩ nàng sẽ không an tĩnh như vậy đâu.

Quả nhiên không lâu sau, nàng lại hỏi.

“Ngươi cảm thấy bọn họ sẽ đến sao?”

“Đói bụng thì sẽ đến thôi.” Hắn nói.

Đáp án ngắn gọn nhưng thực tế này khiến nàng chẳng nói được gì, chỉ yên tĩnh nhìn phía trước.

Lúc này con ngựa không thể chạy băng băng như trước, đường về cũng có vẻ xa hơn, nhưng hắn có thể ngửi được mùi hương trên người nàng bay tới.

Mới đầu, nàng vẫn ngồi thẳng tắp, nhưng con đường về chẳng có gì mới lạ, toàn cảnh yên tĩnh mà hoang vắng, đã thế xe chạy lại lắc lư có quy luật khiến nàng cuối cùng không tự giác thả lỏng thắt lưng.

Nàng mệt mỏi.

Nữ nhân này đã lâu lắm không có ngủ tốt, cả đêm qua ngủ bù cũng không thể giúp nàng phục hồi ngay lập tức. Hắn thấy nàng vụng trộm che miệng ngáp dài, thân thể cứng ngắc cũng không tự giác vụng trộm dựa vào hắn, không đến nửa đường, nàng đã bắt đầu gật đầu liên tục vì buồn ngủ, có một lần còn suýt ngã xuống xe, may mà nàng kịp thời tỉnh táo lại, vội vàng ngồi thẳng, nhưng không bao lâu sau chuyện lại lặp lại.

Vài lần như thế làm hắn không nhịn được dứt khoát đem nàng ôm lên đùi mình.

Nàng liền phát hoảng, kinh hoảng muốn nhảy lên, nhưng hắn nắm chặt lấy thắt lưng nàng.

“Đừng náo loạn, muốn ngủ thì ngủ đi.” Hắn trừng mắt nhìn nàng nói.

Cái miệng phấn nộn nhỏ nhắn của nàng động đậy một chút, nhưng không nói gì. Nàng đại khái cũng biết lúc này mà lại kháng nghị thì ngu xuẩn biết bao, nàng đúng là căn bản không mở nổi mắt.

Tuy rằng nàng cực lực duy trì thanh tỉnh, nhưng không được bao lâu thì nàng lại bắt đầu gật đầu như đảo tỏi, đến cuối cùng mới nhận thua ngã vào trên vai hắn, ngủ đến bất tỉnh nhân sự.

Họ chậm rãi chạy qua còn đường dài, mùi hương tỏa ra từ tiểu nữ nhân trong lòng cũng khiến lực chú ý của hắn bị dời đi một chút. Tuy rằng nàng có cặp mông đầy đặn, nhưng cũng không quá nặng, hiển nhiên là trên người nàng thịt đều tập trung ở chỗ cần to. Ý niệm này vừa nảy ra thì dục vọng dưới khố lại bỗng nhiên bộc phát. Hắn rủa thầm một tiếng, vội đem tâm tư dời đi.

Nếu vận khí tốt, lương thực của nàng có thể giúp bọn họ chống đỡ được đến khi yến mạch chín. Hắn chỉ hy vọng Sebastian có thể mang theo đậu trở về kịp để cho hắn đem đậu gieo xuống ruộng. Nếu mọi việc đều thuận lợi thì tình huống sẽ có cơ hội chuyển tốt.

Đồng ruộng hoang vắng không người trồng trọt tuy rằng cũng là vấn đề nhưng hắn tạm thời không cần thiết lo lắng đến chuyện này. Hắn thật hy vọng mình nhớ được càng nhiều những chuyện liên quan đến cày ruộng càng tốt nhưng những trí nhớ đó đã quá xa vời rồi.

Hắn cần nhiều người cày ruộng hơn nhưng lại không thể bức bách họ. Nếu nói hắn ở trong quân đội học được điều gì thì đó chính là thời điểm ăn không đủ no, đói đến sắp chết thì mọi người miễn cưỡng còn có thể nhẫn nại nhưng nếu đã ăn không đủ no, còn bị mạnh mẽ áp bách thì tạo phản sẽ là chuyện tất nhiên.

Những vấn đề phức tạp khiến đầu hắn bắt đầu đau.

Hắn nắm chặt dây cương, hít vào một hơi, lại ngửi được hương thơm ngọt ngào trên người nàng, giống như hơi thở của rừng rậm, không hiểu sao giúp thần kinh căng thẳng của hắn thả lỏng lại, khiến hắn phải cúi đầu nhìn nàng.

Gió lạnh thổi qua mặt nàng, đem khuôn mặt tái nhợt nhỏ nhắn của nàng thổi tới hồng lên.

Nhìn khuôn mặt nàng ngủ say, trong lòng hắn không hiểu sao dâng lên một cảm giác kỳ quái.

Trời mới biết, những người bên trong tào thành, bao gồm cả hắn, chẳng có ai đối xử tử tế với nàng.

Nàng kỳ thực có thể tiếp tục giấu diếm hầm chứa đồ ăn của mình, ở cái thế đạo này người ta giấu thức ăn còn không kịp, nàng lại đem chúng nó giao ra, giao ra để hắn nuôi nấng những người có khả năng sẽ tổn thương nàng.

Nếu đây không gọi là thiện lương, thì hắn không biết cái gì mới là thiện lương nữa.

Hắn cẩn thận cầm áo choàng đem nàng bọc lại, bao lấy thân thể bé bỏng đơn bạc của nàng, trong lòng rõ ràng biết nữ nhân này cơ hồ chính là điều may mắn duy nhất trong vòng hơn một năm qua của hắn.

Hắn chỉ hy vọng vận may của hắn có thể tiếp tục kéo dài.

Khải tỉnh dậy trong ánh lửa lay động.

Nàng chớp mắt, xem làn da ngăm đen trước mắt cùng với động mạch đang đập mạnh, quá nửa ngày mới phản ứng lại là hắn đã mang nàng về tới tòa thành, mà nam nhân này đang ôm nàng đi lên lầu.

Hắn dùng áo choàng đem nàng bao lại, để nàng gối lên vai hắn.

Hắn đi qua một cái cửa sổ trên tháp, nàng mới thấy ngoài trời đã tối rồi.

“Thả ta xuống.” Nàng ngáp dài, khẽ kéo vạt áo hắn, nói: “Ta phải đi kiểm tra tình huống của bệnh nhân.”

“Bọn họ đều tốt lắm.”

“Ngươi không phải bọn hắn.” Nàng kiên trì, nói: “Thả ta xuống.”

Tuy rằng nàng nói chuyện rất nhỏ nhưng hắn nghe được sự cố chấp trong đó, rồi sau đó nàng bắt đầu uốn éo như con sâu lông khiến hắn không thể không dừng bước.

Hắn nhíu mày, rũ mắt trừng nàng.

“Ta đi… Xem một chút là tốt rồi…”

Nàng vừa nói vừa ngáp, một bên còn xoa đôi mắt đang nhập nhèm buồn ngủ.

Đột nhiên hắn phát hiện ra nàng sẽ không cứ thế buông tha nên đành thả nàng xuống.

Nàng đứng xuống còn có chút bất ổn nhưng rất nhanh đã đỡ tường, cẩn thận đi xuống lầu.

Hắn cũng không rõ nguyên nhân gì nhưng cũng đi theo phía sau hắn.

Bên ngoài tháp thành chủ, bọn người hầu đang vội vàng khuân vác đồ hai người mang về, lúc thấy hắn cùng nàng lại xuất hiện, thì tất cả đều dừng động tác, kinh ngạc nhìn hai người giống như vừa rồi bọn họ thấy hắn ôm nàng từ trên xe xuống.

Hắn nhíu mày hướng bọn họ nhìn lại, khiến những người đó nhanh chóng đem tầm mắt dời đi.

Có lẽ là bởi vì đã quen, hoặc là chính là mệt đến không còn lực đi chú ý cái khác nên nàng không có chú ý thần sắc quái dị của đám người hầu, chỉ che miệng ngáp, chậm rì rì xuyên qua đình viện, đi đến tháp cửa thành.

Lysa đang chiếu cố bệnh nhân trong tháp, thấy nàng cùng hắn thì sửng sốt một chút.

Khải chịu đựng cơn buồn ngủ, hỏi cô bé kia về tình huống của mọi người. Lysa một bên nhìn lén vị đại nhân phía sau nàng, một bên thành thật trả lời.

Trù nương thì ăn cái gì cũng phun ra, thợ mộc Paul thì có đàm ho không đi ra, vài cái vệ binh của hắn thì vẫn có bộ dạng như sắp chết kia, chỉ có bọn nhỏ là tình huống bắt đầu tốt lên.

Nàng bảo Lysa đi tìm Charlotte đến thay ca.

Rồi sau đó hắn thấy nàng đến thuyết phục lão trù nương ngoan cố ăn chút gì đó, thay Paul vỗ đàm, lại đi đến bên mỗi người, vuốt ve trán và ngực của bọn họ, giúp bọn họ xoa dầu thảo dược.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Mười 2018
H B T N S B C
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  
error: Alert: Content is protected !!