Ánh trăng sáng trước mặt – Chương 51

Tần Tình cùng Trì Hành gần đây đang đòi chia tay nhưng theo kinh nghiệm trong quá khứ thì rất có thể chỉ là Tần Tình ở trong ký túc xá nói nói mà thôi, còn nhân vật chính còn lại có khi không biết.

Trước đây cũng thế này. Trì Hành chọc cô nàng tức giận nên cô nàng liền ở trong ký túc xá thề rằng mình phải cứng rắn một lần, muốn kiên quyết cùng Trì Hành chia tay. Nhưng chỉ được vài ngày thì Tần Tình lại tự mình không nhịn được mà chủ động cùng Trì Hành hòa hảo. Trì Hành thậm chí không biết cô đã có ý niệm chia tay.

Triệu An Chi cho rằng lần này cũng thế, có khác thì là thời gian giận dỗi lần này dài hơn mà thôi. Tần Tình đối với Trì Hành cuối cùng cũng cứng rắn hơn chút.

Trương Văn Ngọc lại không nghĩ như vậy mà lôi kéo Triệu An Chi tới chỗ ngoặt hành lang rồi hỏi: “Cậu thật không thích hợp, trước kia cậu không thích xen vào chuyện tình cảm của Tần Tình, hiện tại làm sao vậy?”

Triệu An Chi chu chu môi, có chút không biết mở miệng như thế nào. Hiện tại tâm tình của cô cũng rất mâu thuẫn. Không biết vì sao mà ở thời điểm này Trì Hành tựa hồ để ý Tần Tình hơn Triệu An Chi thấy từ trước đến giờ. Điều này khiến Triệu An Chi không dám xuống tay đi chia rẽ hai người. Nhưng lúc bọn họ cãi nhau thì Triệu An Chi vẫn không nhịn được mở miệng nhắc nhở Tần Tình rằng Trì Hành không để bụng cùng không thèm để ý đến cô ấy. Cô cũng không quên nhắc đến cô bạn gái cũ Lâm Quỳnh đạo hạnh thâm hậu của hắn, để đỡ cho Tần Tình bị người ta đánh tới cửa mới biết có một nhân vật như vậy cắm một chân vào.

“Mình từng thấy Trì Hành cùng Lâm Quỳnh ở một chỗ, không phải hai bọn họ có hành động quá đà gì nhưng mình cứ nghĩ đến lúc hắn ở bên Tần Tình có bộ dáng gì, mà ở bên Lâm Quỳnh có bộ dáng gì thì lại không thoải mái.”

Triệu An Chi nói xong thì cũng có chút chột dạ, tuy rằng những lời này, mỗi một chữ, mỗi một cái dấu chấm câu đều là thật sự, nhưng thời gian lại không đúng, cũng không phải hoàn toàn phát sinh gần đây. Cái này làm cho cô cảm thấy như mình đang giở trò bịp bợm, thay đổi thị phi.

Trương Văn Ngọc trầm ngâm một lát, nói thẳng: “Cậu muốn bọn họ chia tay?”

Triệu An chi trầm mặc, đây đúng là việc cô còn đang rối rắm.

Trương Văn Ngọc nói: “Cậu có thể ngẫu nhiên nhắc nhở Tần Tình nhưng không cần lúc nào cũng nhúng tay. Như thế đối với cậu hay Tần Tình đều không tốt.”

Trương Văn Ngọc nói có chút thẳng thắn, nghe vào tai không dễ chịu gì nhưng Triệu An Chi biết cô ấy chỉ là ăn ngay nói thật.

Triệu An Chi cảm thấy có chút khó chịu, lại có chút nhụt chí, thở dài nói: “Mình cũng không biết phải làm gì, nhưng mình luôn cảm thấy nếu không làm gì, cứ trơ mắt nhìn Tần Tình lún sâu thì cuối cùng sẽ bị người ta tổn thương. Nếu hiện tại ngăn cản thì cô ấy còn có cơ hội gặp được người thích hợp nhất ở năm tháng đẹp đẽ nhất của tuổi hoa.”

Trương Văn Ngọc hồ nghi mà quét mắt nhìn cô, hỏi: “Cậu nói cái gì mà thương tâm chứ?”

Triệu An Chi biết mình nói lỡ miệng, lúc này cô giống như bị người ta bóp lấy cổ, một chút âm thanh đều không nói ra lời, sau một lúc lâu mới chần chờ nói: “Mình nằm mộng……”

Triệu An chi lúc này mới phát hiện mình vẫn luôn đi lầm đường rồi. Chuyện nhiều lần trọng sinh này ở trong mắt người khác có lẽ chỉ là lời vô căn cứ, nhưng cô không cần phải khiến người khác tin chuyện vô lý này, thậm chí cô không cần nói nhiều mà chỉ cần đem những chuyện có liên quan đến Tần Tình kể hết với Trương Văn Ngọc, mặc kệ cô ấy có tin không nhưng cô ấy vẫn có thể giúp bày kế. Nhưng thế cô cũng không cần một mình đau khổ giãy giụa, tiến thoái lưỡng nan.

Trương Văn Ngọc quả nhiên không tin: “Chỉ nằm mơ mà cậu đã định án tử hình cho Trì Hành rồi hả?” Nhưng nói thì nói thế, tròng mắt cô nàng lại xoay lên, nói tiếp: “Mình cảm thấy Tần Tình lần này là nghiêm túc.”

Triệu An Chi hỏi: “Vì sao?”

Trương Văn Ngọc nói: “Cậu đừng xem thường sức ảnh hưởng của mình với Tần Tình. Một Triệu An Chi luôn không xen vào việc tình cảm của người khác nay lại nhịn không được bắt đầu bình luận về Trì Hành thì cậu thử nghĩ xem hắn có bao nhiêu xong đời? Nói cách khác thì điều đó chứng tỏ Trì Hành có bao nhiêu không thích Tần Tình? Tần Tình khẳng định sẽ nghĩ như vậy, cô nàng lần này thật sự rất nghiêm túc. Mình đoán bọn họ lần này sẽ thật sự chia tay. Nhưng nếu lần này bọn họ không chia tay hoặc lại quay lại thì cậu không cần giống trước đây mà cắm một chân vào. Lúc nào nên nói thì nói, không nên nói thì cứ trầm mặc. Cảm tình của con người biến đổi nhiều, cậu không thể đảm bảo rời khỏi Trì Hành thì Tần Tình còn tìm được người mà cô ấy động tâm nữa. Cậu cũng không thể bảo đảm Tần Tình sẽ không hối hận, sẽ không bởi vậy mà sinh khúc mắc với cậu. Mình biết quan hệ của hai người rất tốt, cô ấy cũng sẽ không trách cứ cậu nhưng nhân tâm là không thể đoán trước. Cậu không nên bức cô ấy đến mức đó.”

Triệu An chi nghe xong thì thật lâu không nói nên lời, cô bị Trương Văn Ngọc thuyết phục rồi. Sự tình cũng đúng như Trương Văn Ngọc sở liệu, Tần Tình cùng Trì Hành thật sự chia tay. Lúc ngẫu nhiên gặp trên đường, ánh mắt Trì Hành sâu thẳm, nhưng Tần Tình lại nhìn thẳng, ưỡn ngực hóp bụng, khí vũ hiên ngang mà quyết đoán đi qua. Tuy rằng vừa đi qua khỏi tầm mắt của Trì Hành thì lưng cô nàng lại cong, vai cũng sụp, nhưng biểu hiện này vẫn khiến người ta ngạc nhiên.

Tần Tình chủ động đề nghị chia tay, kết quả mỗi ngày đều la hét mình bị thất tình, thường nhìn chằm chằm Triệu An Chi, sâu kín mà nói một câu “Theo đuổi người khác không có kết quả đâu”. Triệu An Chi nhớ tới trước khi trọng sinh, trước khi chia tay với Trì Hành, Tần Tình tựa hồ cũng nói với cô câu này. Điều này khiến cô đang theo đuổi Hà Trạch Sinh cũng thấy có chút cảm khái.

Nghỉ lễ 1/5 vừa đến, Tần Tình liền bay về nhà, nói muốn ăn đồ ăn mẹ nấu để dưỡng thương. Trương Văn Ngọc thế mà cũng hẹn với bạn học trung học đi du lịch. Đáng thương cho Triệu An Chi còn phải hoàn thành bản thảo, lẻ loi lưu lại ký túc xá.

Trong kỳ nghỉ, thư viện cũng nghỉ một ngày, không có động lực ra cửa nên Triệu An Chi từ sáng sớm đã rời khỏi giường nhưng không ra cửa, dựa vào chút đồ ăn vặt mà ngồi trước máy tính vẽ cả ngày. Đến 9 giờ rưỡi cô mới lấy lại tinh thần thì thấy đói bụng không chịu nổi, đại buổi tối 9 giờ rưỡi mới lấy lại tinh thần thì đã đói bụng không chịu được, đặc biệt muốn ăn chút đồ có hương vị.

Triệu An Chi ở trước bàn rối rắm vài phút, sau đó vẫn mang theo bóp tiền và chìa khóa ra cửa, tính toán tự mình đi ăn một bữa ăn khuya, cũng coi như khao chính mình hôm nay đã làm việc cần mẫn, chẳng phải rất tuyệt sao?

Triệu An Chi liếc qua gương để ngắm bản thân trước khi ra ngoài. Mùa hè thì cái trán chính là nơi ra nhiều dầu trên mặt, hơn nữa hôm nay cô ở trước máy tính bò một ngày, dầu ra càng nghiêm trọng, tóc mái dính vào trên trán, có chút lôi thôi. Cô do dự một lát, nhưng nghĩ đến đây là kỳ nghỉ, mọi người trong trường đều đã về nhà hoặc đi ra ngoài chơi, cô ra ngoài một chuyến chắc sẽ không gặp ai. Vì thế cô liền quyết định ăn xong bữa ăn khuya sẽ trở về tắm rửa. Tóc mái nếu đã như vậy thì trang điểm cũng khỏi luôn đi. Hơn nữa đây là cô đi một mình ra ngoài nên son môi cũng không thèm bôi, cứ thế hứng thú bừng bừng mà ra cửa, sau đó lại gặp trúng Hà Trạch Sinh ở trước ký túc xá của anh.

Triệu An Chi bị cái câu “Trang điểm đẹp đi vòng vòng không ai xem, không gội đầu ra cửa tất gặp người quen” đánh cho trọng thương, quả thực cô chỉ muốn che mặt phóng qua không để anh biết.

Nhưng một cái liếc mắt qua khe hở ngón tay đã khiến cô theo bản năng mà dừng lại.

Mặt Hà Trạch Sinh rất đỏ, từ xưa đến nay anh chính là tiểu bạch kiểm tiêu chuẩn, làn da nói như ngọc thì đúng là như ngọc, vừa trắng vừa mịn, không có chút huyết sắc nào. Kể cả Triệu An Chi cũng chỉ gặp qua bộ dáng phơi đến đen của anh mấy năm sau, chứ chưa từng thấy khuôn mặt ửng hồng này của anh bao giờ.

Triệu An Chi cảm thấy có chút không thích hợp, ý niệm này một khi đã hiện ra thì chuyện che mặt cũng bị cô ném ra sau đầu.

“Hà Trạch Sinh, anh làm sao vậy? Uống rượu sao?”

Hà Trạch Sinh tựa hồ có chút mê hoặc, nghe xong lời này thì nhìn Triệu An Chi một hồi lâu mới tựa hồ nhận ra cô là ai, lắc lắc đầu, nói: “Không uống.”

Lúc nói lời này, mặt anh vẫn là bộ dáng khúc gỗ kia, không cười chút nào nhưng lại cho người ta cảm giác ngoan ngoãn không bình thường.

Triệu An Chi càng lo lắng hơn, luôn cảm thấy chỗ nào đó không đúng. Cô nhón chân đi qua muốn sờ trán anh. Nhưng động tác mới làm được một nửa thì Hà Trạch Sinh liền chủ động cong lưng, đem khuôn mặt ửng hồng đưa đến trước mặt cô. Triệu An Chi đột nhiên nhìn thấy khuôn mặt anh phóng đại lên thì có chút luống cuống, trái tim giống như đập lỡ một nhịp, mặt cũng đỏ lên theo. Triệu An Chi cố ép mình trấn định lại, nhìn Hà Trạch Sinh nhắm mắt lại ngoan ngoãn chờ mình thử độ ấm trên trán thì ma xui quỷ khiến thế nào lại đưa hai tay ra ôm lấy khuôn mặt nóng bỏng của anh, dán cái trán của mình lên. Nhiệt độ nóng bỏng truyền từ trán cô đến, chóp mũi chạm vào chóp mũi, Triệu An Chi rõ ràng mà cảm nhận được hơi thở nóng cháy của đối phương phả vào người cô, giống như muốn đem cả người cô nướng cháy vậy.

Trán anh rất nóng, chắc chắn là bị sốt cao không nghi ngờ gì nữa. Nhận thức này lập tức lôi Triệu An chi ra khỏi bầu không khí mờ ám, hoàn toàn bỏ qua cả đôi mắt đang trợn to nhìn cô của Hà Trạch Sinh. Đôi mắt kia như mê mang như thanh tỉnh, còn có chút tâm động không muốn người ta biết.

Triệu An Chi quyết đoán nói: “Anh bị sốt thành thế này thì phải đi bệnh viện thôi.”

Hà Trạch Sinh phục hồi tinh thần lại, nói: “Anh đang muốn đi đây.”

Triệu An Chi không hề cố kỵ mà đỡ lấy tay anh, lôi kéo anh đi ra ngoài, nói: “Được, để em bồi anh một chuyến.”

Bởi vì mới vừa rồi quá đỗi ái muội thân mật nên bàn tay Triệu An Chi đỡ anh giống như có lửa đốt, làm tim Hà Trạch Sinh đập như sấm, cố ý muốn đẩy tay cô ra.

Triệu An Chi tự nhận là đã rèn luyện ra được trái tim rất khỏe mạnh, mới một vài bước cô đã nhận ra bước chân anh rất phù phiếm, không có lực như ngày thường lên cũng không để ý mà khuyên anh: “Được rồi, em sợ anh té xỉu, việc gấp không câu nệ, anh không cần để ý đến việc em đỡ anh.”

Hà Trạch Sinh muốn nói là cô hiểu lầm rồi nhưng lại sợ cô hỏi vặn lại nên đành nghẹn một câu kia về, thay bằng câu: “Có người đón anh rồi, em không cần đi theo anh đâu.”

Triệu An Chi cảm thấy đây anh lấy cớ đuổi cô đi, nếu là bình thường thì cô sẽ tùy anh nhưng hôm nay Hà Trạch Sinh bệnh thành như vậy, kể cả anh chỉ là đồng học thì cô cũng không bỏ anh được.

“Được, người nọ đón anh ở đâu? Em đưa anh qua đó rồi sẽ đi.”

Nghĩ khác Triệu An Chi, Hà Trạch Sinh chỉ là không muốn làm phiền cô phải đi một chuyến vào buổi tối chứ không phải kháng cự việc cô đi cùng, vì thế lúc này anh ngoan ngoãn nói: “Ở bệnh viện.”

Câu này vừa nói xong Hà Trạch Sinh liền cảm thấy có chút không đúng rồi, vừa chuyển đầu qua nhìn Triệu An Chi đang như cười như không thì có chút ủy khuất nói: “Anh không lừa em.”

“Được rồi, được rồi, anh không gạt em.” Triệu An Chi nói có lệ hai câu, sau đó vội đưa Hà Trạch Sinh mang lên xe, sợ chậm một bước anh xỉu thì phiền to.

Ánh trăng sáng trước mặt – Chương 50

Triệu An Chi cùng Hà Trạch Sinh vừa ăn đồ ăn, vừa trò chuyện. Hai người lúc thì nói chút chuyện âm nhạc lúc lại nói chuyện kỳ thú, thỉnh thoảng lại bàn về thế giới truyện tranh và nhiều thứ khác. Người bên cạnh người nghe kiểu gì cũng thấy không đúng, nhưng hai người kia cứ tự mình vui vẻ, đắc ý vô cùng.

Ban đầu cũng không phải như vậy, nhưng làm bằng hữu nhiều năm, lại cùng ở trong cộng đồng sáng tác, hai người vô tình mà hiểu hết những sở thích của nhau. Lâu dần mưa dầm thấm đất, dù không thể nói là tinh thông thì mỗi người cũng được coi là bước nửa chân vào lĩnh vực của nhau, tự nhiên người khác không thể so được.

Bọn họ một khi đã nói chuyện thì sẽ tự tạo ra một thế giới nhỏ của riêng mình, người khác không thể chen vào. Lúc này có người đề nghị: “Còn một giờ nữa mới xuất phát tiếp, bằng không chúng ta tới chơi mấy ván giết người sói đi?”

Triệu An Chi không có ý kiến, ở trong trò chơi này, cô tuy rằng không tính là chơi giỏi nhưng vẫn được coi là đồng đội đáng tin cậy. Nhưng Hà Trạch Sinh thì trước nay ít lời, không biết anh có biết chơi hay không? Nghĩ đến đây, Triệu An Chi liếc xéo anh một cái.

Hà Trạch Sinh hiện tại tâm tình không tồi, ở trong mắt anh, Triệu An Chi tựa hồ đã từ bỏ những ý tưởng không thực tế kia, tự nhiên lui về làm bạn bè. Cái này làm cho anh cảm thấy tự tại, cũng làm anh thấy thả lỏng. Bày ra bộ mặt lạnh với cô, rồi lần lượt đẩy người ra xa đối với Hà Trạch Sinh mà nói cũng không phải dễ dàng. Anh không có nhiều bạn, Triệu An Chi với anh mà nói là một phần không thể tùy tiện nói bỏ là bỏ. Mà hiện tại Triệu An Chi chính mình nghĩ thông thì bọn họ sẽ trở lại như trước, nhẹ nhàng mà khoái khoái hoạt hoạt.

Triệu An Chi không dự đoán được Hà Trạch Sinh lại nghĩ như thế. Cô chỉ là không muốn nhắc lại mẫu thuẫn thôi, dù sao trước đây cô đã oanh oanh liệt liệt bày tỏ như thế, bây giờ lại ngoan ngoan ngoãn ngoãn ở bên cạnh anh thì trừ bỏ Hà Trạch Sinh, có ai không biết cô thích anh, muốn đả động anh chứ?

Thấy Triệu An Chi liếc xéo mình một cái, Hà Trạch Sinh còn có tâm tình vui đùa: “Em nhìn anh làm gì? Anh rất lợi hại nhé.”

Triệu An chi nhấp miệng cười, tiếng cười có bảy phần đáng yêu, ba phần trêu chọc.

Bài của trò giết người sói có người mang đến, mọi người phân cho nhau xong thì liền bắt đầu chơi. Ván thứ nhất Triệu An Chi bốc được vai thôn dân. Nhưng vừa mới vào ván thì cô đã hay tin mình ‘bị giết’. Trừ Triệu An Chi ra thì những người còn lại đều khá quen thuộc nên kết quả Triệu An Chi là người đầu tiên bị khai đao. Ý tứ trong này có chút vi diệu nhưng Triệu An Chi cũng không nói gì mà chỉ cười tủm tỉm rồi lưu lại di ngôn, đem từng người trong trò chơi phân tích một lần. Cô lần lươt nói ra ý kiến của mình về việc ai là người sói, cùng ai là đồng đảng, nhận tiện kiến nghị với già làng xin một cái huy chương sau đó vinh quang mà chết.

Triệu An Chi phân tích nói có sách mách có chứng nên tình huống rõ ràng hơn một chút, đám người tốt một khi ý nghĩ đã minh bạch thì người sói cũng không còn chỗ trốn, cuối cùng thua đến nước chảy mây trôi.

Một ván này đi qua, số người có hảo cảm với Triệu An Chi liền nhiều hơn. Chơi trò chơi thì cũng không có gì mà lợi thế hay không, chỉ xem là cô có chơi giỏi không, có nhiệt tình không thì trong mắt những người không nghĩ ngợi gì nhiều thì cô sẽ trở thành bạn chơi cùng tốt.

Ván này Hà Trạch Sinh là phù thủy, xuống tay hạ độc người vừa chuẩn vừa tàn nhẫn, nhanh chóng kết thúc trò chơi. Triệu An Chi vỗ vỗ vai anh, một bộ khen ngợi nói: “Có thể a, đồng chí Hà Trạch Sinh biểu hiện rất tốt trong vòng này.”

Hà Trạch Sinh môi hơi hơi nhếch lên, tuy rằng Triệu An Chi chỉ nói một chút di ngôn, nhưng hoàn toàn khởi động tác dụng quét sạch nên anh chỉ rụt rè nói: “Đồng chí Triệu An Chi, em cũng không tồi.”

Hai người không khen nhau được lâu thì ván mới đã bắt đầu. Triệu An Chi lúc này là thợ săn, là thần bài có thân phận, thế nên ngay đêm đầu tiên cô đã nửa đùa nửa thật mà nhắc nhở một câu: “Nhắc nhở một chút, tôi có đao bảo hộ.”

Ván vừa rồi tuy rằng cô chết sớm nhưng ở bên cạnh nhìn toàn cục cô cũng phát hiện ra vài người chơi không tốt lắm, hoặc những người mới không am hiểu. Vô luận như thế nào, cô nhắc nhở một câu cũng không phạm luật, còn có thể khéo léo thử một chút xem ai là người không vừa mắt cô trong số này.

Ai biết thượng đế lại đẩy cô vào hoàn cảnh không có đất dụng võ, cô thật nghẹn khuất a, sao lại bị phù thủy độc chết, còn vì bị bệnh quáng gà nữa chứ?

Triệu An Chi theo luật thì phải nói ra lời trăn trối, sau khi cân nhắc lợi hại thì Triệu An Chi nhảy ra tin tức như sau: “Tôi là một cái thợ săn, tối hôm qua bị phù thủy độc chết. Cũng may nhà tiên tri Hà Trạch Sinh làm rất tốt, bên trên thì đuổi người sói bên dưới thì đọc lời tiên đoán. Trên tay phù thủy có một lọ giải dược, nhà tiên tri còn có thể đoán hai lần nữa, lưu lại manh mối. Phù thủy trốn thật kỹ, cần tìm người kích nàng ra, cướp lấy đồ trong tay.” (Đoạn này rất khó hiểu, ta chỉ edit đại khái thế này.)

Một ván này cuối cùng vẫn thắng nhưng không dễ dàng mới có súng mà lại không thể dùng nên Triệu An Chi vẫn thấy buồn bực. Sau khi kết thúc, cô liền cố ý hỏi xem phù thủy là ai, phát hiện đó là người sói của ván đầu tiên thì trong lòng có chút không thoải mái.

Hà Trạch Sinh lại đã đi đầu đặt câu hỏi: “Cao Viện, cậu độc Triệu An Chi làm gì?”

Cao Viện và Cao Viễn tên giống nhau nhưng cũng không phải thân thích gì nhưng bởi vì có duyên phận này mà quan hệ của hai người rất không tồi.

Nghe Hà Trạch Sinh hỏi như vậy, Cao Viễn liền cảm thấy không khí có chút không đúng, nên nhanh chóng để ý đến hai người bọn họ.

Cao Viện lại chỉ cười đáp lời: “Tôi thấy cô ấy nói có đao bảo hộ thì cảm thấy chỉ là ra vẻ, tưởng cô ấy là người sói nên mới hạ độc. Nhưng hóa ra lại sai người, thực xin lỗi a, tôi cũng không quen chơi cái này.”

Triệu An Chi vừa nghe được câu “Có chút ra vẻ” kia thì mày liền nhíu lại, khẳng định Cao Viện này có địch ý với mình. Tuy rằng lúc cô cùng ban bè chơi trò người sói, thỉnh thoảng cũng sẽ nói người nào đó làm ra vẻ. Nhưng đó chỉ là giữa bạn bè thân với nhau thôi, còn cô và Cao Viện thì có thân thiết gì? Một chút cảm tình đều không có.

Triệu An Chi không muốn cùng cô ta nhiều lời. Cô đoán được đại khái lý do Cao Viện nhắm vào mình nên càng cảm thấy không cần phải dây dưa nhiều với cô nàng. Triệu An Chi thích Hà Trạch Sinh, đó là việc của cô và anh, không cần phải vì Cao Viện cũng thích Hà Trạch Sinh nên phải phản ứng lại những việc cô ta làm. Đỡ cho vòng tới vòng lui lại thành cô với Cao Viện có dây dưa, vậy thì thật khôi hài.

Hà Trạch Sinh lại không khách khí với Cao Viện, nói: “Nga, vậy cậu cũng không cần loạn đánh một hồi như vậy.”

Những lời này khiến nụ cười của Cao Viện cứng đờ lại, Cao Viễn thấy thế thì vội nhảy ra giảng hòa, nói: “Được rồi, mau chơi tiếp ván nữa đi.”

Hà Trạch Sinh nhìn hắn một cái, không phản bác.

Một ván này Triệu An Chi bắt được lá bài sói, ánh mắt đảo qua Cao Viện đang nhắm mắt, kiên định mà hạ đao với Hà Trạch Sinh.

Nói không mang theo Cao Viện chơi thì liền không mang theo cô ta. Hai ván trước cô đều bị giết sớm nên Triệu An Chi nghẹn một hồi liền chém giết không chê vào đâu được nhưng kết quả lại thua trong tay Cao Viện. Cô ta bốc điuợc lá bài tiên tri, liền tra sát Triệu An Chi.

Cao Viện lên tiếng giải thích thật chẳng ra gì, nhưng có Hà Trạch Sinh bổ sung thêm một chút nên cơ bản xác định Triệu An Chi chính là người sói. Mắt thấy không lật được tình thế, Triệu An Chi chỉ đơn giản bùng nổ, diệt cảnh sát, ngăn cản người này lên tiếng.

Một ván này cuối cùng thua nhưng đám thắng cũng rất vất vả. Triệu An Chi buồn bực hỏng rồi, bị giết, đầu độc và cả ván này nữa, Cao Viện để ý đến cô như thế sao? Nếu bọn họ là người quen của nhau thì đây có thể coi là ngươi đến ta đi, nhưng cô và Cao Viện này thì mới gặp lần đầu nên chuyện này thật sự quá phận. Triệu An Chi không muốn chơi, cô sợ tiếp tục nữa thì cô sẽ thật sự tranh chấp với cô ta mất, thế này thật mất phong độ nha.

Một ván kết thúc, Triệu An Chi chủ động đứng lên, nói: “Tôi sẽ làm thượng đế.”

Cao Viễn là người thận trọng, hắn cũng cảm thấy Cao Viện có chút quá phận. Thấy Triệu An Chi chủ động đưa ra yêu cầu làm thượng đế thì hắn lập tức đồng ý luôn. Nhưng Hà Trạch Sinh lại ném bài lên bàn nói: “Không chơi nữa, cũng sắp đến giờ rồi, mọi người chuẩn bị để đi tiếp thôi.”

Những người khác đang chơi cao hứng, nghe vậy thì có chút không vui. Cao Viễn ngẩn người, nhìn thời gian thì phát hiện đúng là đã đến giờ. Hắn làm đội trưởng nên cũng phải lo cho mọi người, không thể chỉ để ý đến vài người ở đây, thế nên hắn cũng đồng ý với Hà Trạch Sinh.

Thấy Cao Viễn đi gọi mọi người tập hợp, Hà Trạch Sinh xách xách cái túi của Triệu An Chi, nói: “Em đã thu dọn hết đồ chưa?”

Triệu An Chi ngây người một chút, sau một lúc lâu mới “A?” một tiếng.

Hà Trạch Sinh không chút khách khí mà chụp cái ót cô.

“Đợi chút đi theo anh. Núi có chút cao, anh rất nghi ngờ là em sẽ tụt lại phía sau.”

Loại thật mật này đã lâu không thấy. Triệu An Chi cúi đầu, nhẹ nhàng “Ân” một tiếng. Điều này ngược lại khiến Hà Trạch Sinh ngượng ngùng, cảm giác lòng bàn tay nóng lên, hoài nghi có phải cú đánh vào ót cô vừa rồi quá mạnh rồi không.

Hai người không được tự nhiên nhưng vẫn gắt gao dán một khối, người khác căn bản không chen vào được. Cao Viện miễn cưỡng thử gợi chuyện hai lần nhưng cuối cùng đành mang sắc mặt khó coi mà tụt lại phía sau.

Đọc đường đi này, Hà Trạch Sinh gắt gao nhìn chằm chằm Triệu An Chi, mắt thấy cô càng đi càng chậm thì anh cũng thả chậm tốc độ, từ nhóm đầu sa đọa một đường thành cuối nhóm giữa. Anh đeo ba lô của Triệu An Chi ở phía sau, còn thường giúp Triệu An Chi trên đường. Cảnh này trong mắt người khác đúng là một đôi tình nhân.

Triệu An Chi cũng không nghĩ nhiều, chỉ là được Hà Trạch Sinh tay mắt lanh lẹ đỡ vài lần thì trong tiềm thức càng ỷ lại vào anh hơn.

Chờ mọi người từ trên núi đi xuống thì đã là buổi tối, hơn hai mươi người lại cũng không quen thuộc nên cuối cùng liền tan, tự đi ăn cơm chiều. Cao Viễn còn muốn gọi Hà Trạch Sinh cùng đi với bọn họ nhưng anh cự tuyệt.

“Mình ăn với Triệu An Chi.”

Triệu An Chi cảm thấy hôm nay Hà Trạch Sinh thuận mắt cực kỳ.

Ánh trăng sáng trước mặt – Chương 39

Triệu An Chi dưỡng bệnh khỏi thì Trương Văn Ngọc cũng được nghỉ nên cô muốn tìm cơ hội gặp riêng cô ấy để tán gẫu một chút.

Trương Văn Ngọc bồi Triệu An Chi trở về căn nhà thuê của cô và Tần Tình, còn mua một ít đồ ăn. Triệu An Chi ngồi ở trên sô pha, cảm thấy hứng thú nói: “Mình thế nào lại không biết cậu sẽ nấu cơm nhỉ?”

Trương Văn Ngọc đem đồ ăn đổ ra chậu, cười nói: “Chuyện cậu không biết còn nhiều lắm.”

Triệu An Chi chớp chớp mắt, hỏi: “Như là chuyện của cậu và anh họ mình hả?”

Trương Văn Ngọc bị câu nói này làm cứng người, hỏi: “Hôm nay cậu sẽ không bỏ qua cho mình đúng không?”

Triệu An Chi nhún nhún vai, vẻ mặt vô tội mà nhìn về phía cô nàng.

“Được, cậu cứ hỏi đi.”

Dù sao những rau củ cần phải làm cũng phải ngâm nước một lúc nên Trương Văn Ngọc đem cánh gà ra xử lý trước, ướp gia vị rồi nhân lúc chờ đồ ăn ngấm thì đi đến phòng khách, tới ngồi bên cạnh Triệu An Chi.

“Cùng với cậu suy đoán cũng không sai biệt lắm.”

Triệu An Chi ngồi xếp bằng ngồi ở trên sô pha, dùng tay chống mặt, chuyển hướng Trương Văn Ngọc, nói: “Cậu thích Triệu Miểu Miểu.” Lời này chính là ý khẳng định.

Trương Văn Ngọc nhìn móng tay, một bộ không thèm để ý bộ dáng, gật gật đầu.

“Mình nhớ rõ từng hỏi cậu, cậu cũng nói sẽ không thích người như anh ấy, sao đột nhiên lại đổi ý vậy?”

Trương Văn Ngọc bắt đầu rối rắm mà đùa bỡn ngón tay bản thân: “Mình cũng muốn biết, vốn dĩ thật sự chỉ là bằng hữu ở bên nhau, nhưng nhiều năm như vậy, cậu cũng thấy mình và anh họ cậu xác thật thực hợp ý nhau nhưng không phải kiểu hợp giữa nam và nữ. Mình không coi anh ta làm nam nhân, mà anh ta cũng không coi mình là nữ nhân.”

“Nhưng là,” Trương Văn Ngọc tạm dừng một chút, nói: “Nhưng mà con người ta động tâm cũng đâu biết lúc nào, làm sao khống chế. Rõ ràng ở chung với nhau nhiều năm yên ổn như vậy nhưng chỉ trong nháy mắt lại không thể tránh khỏi tâm động. Thích bạn thân đúng là không phải cảm giác tốt, mình không biết phải làm sao, cũng không muốn mất đi người bạn này nhưng mình sắp nhịn không được nữa. Cậu cảm thấy mình nên làm thế nào?”

Trong đầu Triệu An Chi hiện lên bộ dáng một lần thấy hai người lén lút gọi điện thoại, lại nghĩ tới Triệu Miểu Miểu đời này đã lâu không có quen bạn gái thì cảm thấy hấp dẫn.

“Nhân sinh khổ đoản, mình cảm thấy……”

“Cậu cảm thấy mình có thể thử một lần đúng không?” Đôi mắt Trương Văn Ngọc đều sáng ngời, làm sao Triệu An Chi dám nói không chứ?

“Mình chỉ hy vọng phương thức của cậu có thể ôn hòa một chút.” Một lần kinh hách như lần trước là quá đủ rồi, tốt nhất không cần lặp lại.

Triệu An Chi nghĩ nghĩ, lại nói: “Khó có được một lần cậu xuống bếp, chỉ có chúng ta ăn thì quá đáng tiếc, có muốn mình gọi Triệu Miểu Miểu qua không?”

Trương Văn Ngọc nhấp miệng liều mạng gật đầu, giống con hamster nhỏ đang ăn vụng lương thực vậy.

Triệu An Chi cảm thấy tình yêu thật là đáng sợ, ngự tỷ đều có thể bị biến trở thành một thiếu nữ ngọt ngào.

Triệu Miểu Miểu ngoan ngoãn tới, còn mang theo mấy vại bia, nói là Trương Văn Ngọc kêu hắn mang. Triệu An Chi vừa khỏi bệnh nên không uống rượu, chỉ dùng bữa ăn canh. Còn lại Triệu Miểu Miểu cùng Trương Văn Ngọc ngươi một vại ta một chai uống hết. Uống xong rồi hai người còn chưa tận hứng mà muốn đi ra ngoài uống tiếp.

Triệu An Chi nhìn thế thì đành lắc đầu, trên một phương diện nào đó thì hai người bọn họ xác thực đúng là cực kỳ ăn ý.

Đem hai người tiễn đi, Triệu An Chi mới nhớ ra mình còn chưa thảo luận việc của Tần Tình với Trương Văn Ngọc. Hồi tưởng lại bộ dáng hưng phấn quá độ sau khi uống rượu của Trương Văn Ngọc thì Triệu An Chi quyết định trực tiếp nói với Tần Tình thì hơn.

Cũng không biết Tần Tình rốt cuộc đang đi du ngoạn ở đâu mà cô gọi điện thoại thế nào cũng không được. Triệu An Chi trước tiên lên WeChat, phát hiện cô nàng hôm nay cũng không có up thông tin mới, lại nói với tính cách của Tần Tình thì khả năng lớn nhất là cô nàng đang ở một chỗ không có tín hiệu.

Triệu An Chi đành phải đem hết thảy mình biết chia sẻ qua WeChat với Tần Tình, hy vọng đối phương có thể nhanh chóng nhìn thấy, nhanh chóng biết rõ chân tướng sự tình. Chỉ có như vậy, chờ lúc cô trở về quá khứ mới biết mình phải làm gì.

Việc của Trương Văn Ngọc và Tần Tình đều chỉ có thể tạm thời làm đến đây. Triệu An Chi mở ra khung chat của Lương Trình, có chút do dự không biết mở lời thế nào thì thấy đối phương đã chủ động nhắn tin tới.

Trước sau không liên hệ được với Tần Tình, Lương Trình chỉ có thể nhìn sư huynh sau khi đi thăm bệnh về thì càng lâm vào tình trạng thất tình. Tuy rằng chuyện bạn trai của Triệu An Chi đã được Hà Trạch Sinh chính mắt xác nhận hơn phân nửa, nhưng dựa vào hai lần hôn môi và tình cảm nhiều năm mới nhận ra của sư huynh, Lương Trình quyết định lại tự mình giúp anh xác nhận một lần.

Huống chi, kể cả Triệu An Chi thật sự đang có bạn trai thì tình yêu cũng có những giai đoạn khác nhau. Vận khí tốt thì có lẽ đối phương đang ở trong giai đoạn chán nản, rối rắm không biết có nên chia tay hay không? Không cần Hà Trạch Sinh bỏ qua đạo đức mà chen chân vào, chỉ cần anh chú ý thật kỹ, kịp thời bổ sung vị trí thì xác xuất có thể thành công theo đuổi người trong lòng là cực cao.

Lương Trình nghĩ đến đây, càng thêm cảm thấy sư huynh còn có thể cứu chữa, chỉ cần có thể cho anh một cơ hội để xác nhận, vì thế hắn mới đi chọc WeChat của Triệu An Chi.

“Học muội, tôi không liên lạc được với Tần Tình, chắc cô nàng đang đi với Trì Hành tới vùng núi nào đó rồi. Bởi vì trước khi liên hoan cần chọn địa điểm, cho nên tôi muốn thống kê nhân số, Tần Tình lại không thèm trả lời nên chỉ có thể hỏi cậu, thế hai người có đi không?”

Nghe đến buổi gặp mặt mấu chốt kia, Triệu An Chi ngẩn người. Cô hồi tưởng một chút, trong trí nhớ của mình, Lương Trình tuy rằng cũng biết chuyện của Hà Trạch Sinh cùng Trương Vi Oánh nhưng cũng không phải biết tỉ mỉ. Đương nhiên cũng có khả năng hắn không muốn nhiều lời. Mà buổi gặp mặt bạn học kia tùy biến thành trò khôi hài, nhưng rõ ràng cũng khiến cô cảm kích, chắc cô hẳn là nên đi.

Lương Trình thấy đối phương chuyển từ đang nhắn tin thành yên lặng, rồi lại biến thành đang nhắn tin, nhưng trước sau không nói một lời thì trong lòng có chút nóng nảy.

“Hà sư huynh cũng tới, cũng nhiều người muốn gặp sư huynh. Cậu hẳn là cũng nhiều năm không gặp anh ấy, vậy đến một lần đi.”

Lương Trình làm bộ không biết bọn họ trước hai ngày mới gặp nhau, một lòng đóng vai bạn học nhiệt tình.

Triệu An Chi lại đang nghĩ tới việc khác, hai lần trước Hà Trạch Sinh không xuất hiện tại buổi gặp mặt, sao lần này lại đi chứ? Chẳng lẽ Trương Vi Oánh học tỷ cũng tới?

Nếu là chuyện này thì lần gặp gỡ sắp tới có khả năng sẽ cho cô thêm nhiều thông tin, vì thế cô càng phải đến.

Huống chi, trong cuộc gặp mặt còn có người ghét Hà Trạch Sinh, Triệu An Chi nhớ mang máng đó là một nam sinh khoa toán. Hà Trạch Sinh cùng Trương Vi Oánh cùng nhau xuất hiện ở buổi gặp mặt thì ai biết được tên kia có nói chút gì khiến người ta không chịu được không. Triệu An Chi cái khác làm không được, nhưng cô ít nhất có thể hỗ trợ đập cái chén, khiến tên kia thanh tỉnh ra.

Nghĩ đến đây, Triệu An Chi hồi phục nói: “Mình sẽ đi, nhưng Tần Tình thì mình phải chờ hỏi cô ấy đã.” Ai biết được sau khi biết được những chuyện rối rắm kia, Tần Tình có còn tâm tình mà đi tham gia sự kiện này không?

Vốn dĩ thật vất vả tranh thủ thuyết phục Triệu An Chi đồng ý, Lương Trình đang muốn hưng phấn nhưng nhìn thấy nửa câu sau thì lại vội vàng hỏi: “Tần Tình gặp phải chuyện phiền toái gì sao?”

Ấn theo tính cách của Tần Tình thì cô nàng tuyệt sẽ không vắng mặt trong hoạt động này, lại liên hệ với việc mấy ngày nay không liên lạc được với cô nàng thì Lương Trình có chút lo lắng.

Triệu An Chi kinh ngạc với sự mẫn cảm của Lương Trình nhưng không định nhiều lời mà chỉ có thể hàm hồ đáp lại.

Đến ngày thứ năm của kỳ nghỉ Quốc khánh, trước ngày họp mặt bạn học hai ngày, Tần Tình rốt cuộc có trả lời. Cô nàng chỉ trả lời một câu ngắn gọn: “Mình đã biết, trở về lại nói.”

Sau đó cô ấy lại up ảnh và tin tức như bình thường, giống như thanh niên mới ra khỏi khu hoang sơ về với văn minh và Internet vậy. Ảnh cô up lên vô cùng đẹp, cái sau đẹp hơn cái trước nhưng không có một ảnh nào chụp người. Triệu An Chi có thể cảm nhận ra sự khác biệt trong bầu không khí gió êm sóng lặng này.

Tần Tình không ở trước mặt, Triệu An Chi cũng không có gì để làm, việc của Hà Trạch Sinh cũng có chút tin tức và giải pháp, cho nên cuối cùng Triệu An Chi cũng có thời gian tới quan tâm việc của chính mình.

Triệu An Chi cuối cùng vẫn xuất ngoại, nhưng lần này thành tích của cô tốt hơn lần trước, thi đậu trường tốt hơn, mà học phí cũng phải trả ít hơn. Cô cũng không có lưu lạc đến mức phải vay tiền Nghiêm thúc. Trừ bỏ Trần Thiếu Phương cùng Triệu Mân cấp cho cô một khoản tiền ban đầu, còn lại Triệu An Chi dựa vào vẽ tranh cùng tiền quảng cáo mà tự trả tiền học xong tiến sĩ cho mình, về nước còn tìm được việc làm.

Đây là việc vui hoàn toàn ngoài ý muốn, kể cả lúc trước Triệu An Chi biết chuyện mình trọng sinh sẽ mang đến thay đổi nhưng đây là lần đầu tiên cô thật sự nhận thấy sự thay đổi này đi theo hướng mà cô mong muốn.

Cái này làm cho sự tin tưởng của cô lớn lên. Một đời này cô không từ bỏ vẽ tranh, nhưng công việc hiện tại quá mức bận rộn khiến cô tựa hồ không thể kham nổi nữa. Trước khi trở lại hiện tại lần này, cô đang phân vân không biết nên từ chức hay bỏ vẽ. Triệu An Chi đối mặt với lựa chọn này thì không biết nói gì. Một bên là sự yêu thích cô vẫn theo đuổi nhưng chưa bao giờ coi là công việc chính, một bên là công việc lương cao ổn định nhưng khiến người ta rụng tóc sớm. Nếu phải lựa chọn thì cô sẽ chọn cái gì chứ?

Vấn đề này tựa như những câu hỏi khiến toàn thể nam giới đều phải thống khổ vạn phần “Giữ người lớn, hay giữ em bé”, “Cứu mẹ hay cứu bạn gái”, khiến người ta rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan.

Triệu An Chi tạm thời lựa chọn trốn tránh, dù sao cô cũng còn cách buổi họp mặt bạn học có một ngày nữa thôi.

Triệu An Chi lật xem Weibo, phát hiện những năm gần đây cô và Hà Trạch Sinh tương tác không ít. Cô thấy một cái video, tựa hồ là ghi âm, xem như một hoạt động hiếm thấy của Hà Trạch Sinh đối với fan. Cái video này là fan cắt, Triệu An Chi có chút tò mò, liền click vào xem.

Nền của video toàn bộ là đen, chỉ xuất hiện một ít biểu tượng cảm xúc hoặc những câu hỏi kèm theo câu trả lời của Hà Trạch Sinh đã được biên tập lại cho phù hợp.

Triệu An Chi nhìn thấy Hà Trạch Sinh vừa mở miệng nói thì đã có một loạt người réo gọi “Chỉ nghe giọng này thôi, Ma ca có là đại thúc tang thương thì ta cũng nhận a”. Thật có chút buồn cười. Hà Trạch Sinh người này lạnh lùng đến quả thực không thể hiểu được, nhiều năm như vậy không bị cám dỗ cũng thật không dễ dàng.

Hà Trạch Sinh còn trả lời một câu hỏi: “…… Nếu tôi thích một người thì sẽ biểu hiện thế nào sao? Ân, cái này thật khó, tôi chắc sẽ không nói nên câu thích ai đó, có lẽ sẽ thỉnh cô ấy đặt tên cho ca khúc tôi viết, rồi tặng nó như một lễ vật?”

Triệu An Chi nghe thì cảm thấy cũng thật lãng mạn.

Ánh trăng sáng trước mặt – Chương 38

Lương Trình, đem áo blouse trắng cởi xuống rồi bỏ vào trong ngăn tủ, móc di động ra gọi cho Hà Trạch Sinh.

“Sư huynh, là em.”

“Làm sao vậy?”

“Anh đoán xem em vừa thấy ai?”

“Cậu đi mà đoán, tôi không đoán.”

Lương Trình thấy Hà Trạch Sinh hờ hững, giống như muốn ngắt điện thoại ngay thì vội vàng nói: “Em thấy Triệu học muội.”

Giọng nói đầu dây bên kia lập tức trở nên dồn dập: “Ở bệnh viện của cậu sao? Cô ấy bị bệnh sao?”

Lương Trình nghẹn họng, một lúc sau mới nói: “Em không để ý lắm, hình như vậy. Thấy cô ấy đang truyền nước, có thể làm nằm viện.”

“Cậu thấy cô ấy ở khoa nào, có nghiêm trọng không?”

Lương Trình cảm giác mình đúng là không có tí não nào, đành nói: “Thấy trong thang máy…… Cô ấy còn có thể đi, chắc không quá nghiêm trọng, nhưng đây không phải trọng điểm em muốn nói……”

“Tôi nhớ rõ cậu và Trương Văn Ngọc làm cùng một bệnh viện. Cậu có thể hỏi cô ấy một chút không?”

Lương Trình nói: “Hỏi thì được……”

Hà Trạch Sinh nói: “Cậu còn cái gì muốn nói?”

“Lúc em thấy học muội thì cô ấy đang ôm một nam nhân……”

Đầu dây bên kia trầm mặc.

Lương Trình đành phải tiếp tục nói: “Anh cũng người bệnh ấy mà, có lẽ đó chỉ là người nhà a, cũng có thể là bằng hữu a. Hơn nữa lúc sinh bệnh con người ta thường yếu ớt, ôm cũng có khi chỉ là một tìm kiếm một chút an ủi, không hẳn là người yêu mới ôm nhau, anh có hiểu không?”

“…… Ân.”

Sau khi an ủi linh hồn bé nhỏ yếu ớt của sư huynh, Lương Trình mới tận hết sức mà đả kích: “Nhưng, em chỉ nói nhưng thôi, anh cũng phải chuẩn bị tâm lý cho thật tốt. Em xem nam nhân kia cũng không lớn hơn học muội bao nhiêu, diện mạo cũng không giống, khả năng cũng có thể là bạn trai. Nếu anh muốn thì em có thể đi hỏi Tần Tình một chút.”

Kỳ thật trong lòng Lương Trình đang âm thầm mắng nhiếc cái vị sư huynh này, vừa cao to, đẹp trai lại thông minh nhưng trong chuyện tình cảm cứ rối tung rối mù. Đã hôn người ta hai lần thế mà qua nhiều năm thế mới phát hiện ra tâm ý của mình. Gấp đến độ quân sư quạt mo là hắn còn nhận ra chuyện này sớm trước mấy năm, xác định vững chắc việc phải tác thành cho hai người. Hiện tại thì tốt rồi, tiểu học muội hư hư thực thực mà có đối tượng, sư huynh lúc này mới hiểu được tâm ý của mình, thì mắt thấy có khả năng có duyên không phận, chỉ là phận bèo nước khiến hắn vô cùng buồn bực a.

Hà Trạch Sinh có chút chần chờ, nhưng vẫn nói: “Cậu cũng đừng hỏi lộ liễu quá.” Anh không muốn cô biết.

Lương Trình thở dài, cảm thấy đây đúng là một nhiệm vụ lao tâm và lao lực a.

***

Triệu An Chi khôi phục thật tốt, sau đó cô mạnh mẽ đuổi Triệu Miểu Miểu về nhà, không để hắn canh bên giường nữa. Còn Trương Văn Ngọc, Triệu An Chi cũng chỉ cùng cô nói vui vài câu, nói lúc nào xuất viện sẽ nhờ cô nàng. Thấy bóng dáng hai người rời đi với nhau, Triệu An Chi cười cười.

Hôm sau Triệu An Chi bị điện thoại đánh thức dậy, cái này cũng không thể trách người gọi điện, bởi lúc này đã 8 giờ rưỡi rồi, mặt trời cũng đã lên lưng trời mà cô vẫn ngủ nướng.

“Xin chào.” Triệu An Chi còn chưa mở mắt, cũng không nhìn màn hình xem ai gọi đến, trong giọng nói vẫn còn lộ rõ vẻ ngái ngủ. Người ở đầu dây bên kia đúng là hiểu biết nàng, chỉ vừa nghe đã hỏi: “Anh đánh thức em hả?”

Triệu An Chi ngáp một cái, nói: “Không có, em cũng thức dậy rồi, anh là ai a?”

Đối phương tựa hồ thở dài: “Anh là Nghiêm Tử An. A di nói em bị bệnh, bây giờ thấy thế nào rồi? Có người ở bên cạnh chăm sóc em không?”

Triệu An Chi lập tức tỉnh táo, vô cùng cung kính mà cầm di động, một bộ giống như đang lâm đại địch. Sau khi bày ra tư thế này cô mới phát hiện mình và Nghiêm Tử An không giống trước đây nữa, không cần khẩn trương.

“Không quá nghiêm trọng, anh họ em và bạn em đều ở trong bệnh viện với em, anh nói mẹ không cần lo lắng.”

“Ân…… Vậy kỳ nghỉ này em có về không?”

Triệu An Chi có chút kinh ngạc khi đối phương hỏi vấn đề này, nhưng nghĩ lại thì quan hệ của bọn họ lúc này hẳn là không tồi nên cô thành thật trả lời: “Chờ bệnh tốt hơn thì còn phải mất một hai ngày nữa, coi như mất nửa kỳ nghỉ rồi, nếu lại về nữa thì quá mệt mỏi.”

Đối phương tựa hồ có chút thất vọng.

Sự trầm mặc nhất thời khiến Triệu An Chi có chút xấu hổ, liền hỏi: “Anh có về không?”

“Ân. Nghe nói em về, còn tưởng có thể gặp nhau.”

Không biết vì sao, Triệu An Chi nghe xong thì cảm thấy có chút vi diệu, nhưng lúc cảm thấy không được tự nhiên thì lại có người mở phòng bệnh nên cô vội vàng nói: “Y tá tới kiểm tra phòng, em ngắt máy đây.”

Triệu An Chi vừa quay đầu thì thấy “Hộ sĩ” Hà Trạch Sinh đứng ngơ ngác ở cửa. Đối với Triệu An Chi mà nói thì Hà Trạch Sinh quả thực trong một ngày mà già đi năm tuổi. Một người lý ra cả ngày ở trong bệnh viện, sao da lại phơi đen thế kia. Tóc anh thì sau 5 năm vẫn như vậy, khiến người ta sinh ra vài phần thân thiết.

Triệu An Chi hoảng sợ phát hiện, cô bất quá chỉ nhìn anh một phút đồng hồ mà thôi nhưng lại nhanh chóng quen với diện mạo mới này, hơn nữa còn cảm thấy anh đẹp trai hơn chứ. Cô thở dài, nghĩ hóa ra một người sinh ra đã đẹp thì đúng là muốn làm gì thì làm.

Lúc đầu Hà Trạch Sinh chỉ muốn trộm nhìn một cái, tuy rằng Trương Văn Ngọc nói Triệu An Chi chỉ bị bệnh nhỏ nhưng anh vẫn không yên lòng. Mạch máu của cô thật mỏng manh, điều này anh rất rõ bởi vì hồi trước đi học anh đã từng mấy lần phải đưa cô tới phòng y tế.

Nhưng đi đến cửa phòng bệnh, nhìn cô nghiêm túc nói chuyện điện thoại thì anh lại muốn vào nói vài câu. Hà Trạch Sinh biết mình không nên làm thế này, trước khi xác định cô có bạn trai hay không thì anh không nên đến gần cô.

Anh sợ tình cảm của mình bộc lộ ra ngoài.

Triệu An Chi thấy Hà Trạch Sinh thì có chút hối hận ngày hôm qua vì quan tâm đến việc của Tần Tình cùng Trương Văn Ngọc nên quên mất không tìm hiểu chuyện của anh.

Nhưng thấy anh đến thăm cô nghĩ chắc quan hệ của bọn họ cũng không tệ lắm. Cũng phải thôi, cô và Nghiêm Tử An còn có thể trở thành bạn bè thì làm gì có đạo lý lại cách xa Hà Trạch Sinh.

Triệu An Chi vẫy tay với anh, vỗ vỗ mép giường ý bảo anh ngồi xuống. Hà Trạch Sinh giống một người máy tay chân cứng đờ, đi thế nào cũng không thích hợp, miễn cưỡng lắm mới đi đến ngồi cạnh cô.

Hà Trạch Sinh hỏi tình hình bệnh tình của Triệu An Chi mà cô thì đem lời Trương Văn Ngọc nói thuật lại một lượt.

Hà Trạch Sinh nghe xong liền đứng dậy, giống như không muốn ở lâu. Triệu An Chi vội vàng duỗi tay kéo tay anh.

Hà Trạch Sinh cứng đờ tại chỗ, mà Triệu An Chi lại bị tay anh hoàn toàn hấp dẫn toàn bộ lực chú ý. Trên bàn tay phải của Hà Trạch Sinh có vài vết sẹo, không nhìn kỹ thì không nhận ra. Triệu An Chi nhịn không được vươn đầu ngón tay sờ sờ những vết sẹo mờ nhạt kia.

Năm ngón tay của Hà Trạch Sinh co lại, lỗ tai không tự giác mà đỏ lên. Cái hành động này đối với anh quá là ái muội. Tay trái anh nắm thành quyền, che miệng ho hai tiếng mới cúi đầu muốn nói gì đó nhưng lại thấy Triệu An Chi đang khóc.

Không phải cái loại khóc lóc thảm thiết, mà cô khóc vô cùng nhã nhặn, cũng làm người ta cô cùng đau lòng. Hà Trạch Sinh lần đầu tiên mới biết cái gì gọi là nước mắt vương trên lông mi.

Lông mi của Triệu An Chi vẫn luôn rất dài, giờ phút này cô rũ mắt mà khóc khiến giọt nước mắt vương trên lông mi, theo sợi lông mi run rẩy, muốn rơi xuống.

Giọt nước mắt kia rơi xuống lòng bàn tay anh, khiến toàn bộ bàn tay đều không thể tránh khỏi cảm thấy nóng bỏng.

Hà Trạch Sinh dùng tay trái thay cô lau nước mắt, thấy vẻ mặt cô ủy khuất thì nhẹ giọng hỏi: “Em khóc cái gì chứ?”

Triệu An Chi khóc nức nở mang theo chút phẫn hận cùng bất lực: “Vì sao anh không nghe lời? Em đã nói rất nhiều lần, nói anh không cần xông lên, không cần làm anh hùng, chỉ cần tránh xa là được. Sao anh không nghe lời?”

Hà Trạch Sinh tựa hồ bắt được chút ý niệm nhưng không đợi anh suy nghĩ cẩn thận thì Triệu An Chi lại khóc ròng nói: “Anh luôn như vậy, chưa bao giờ đem lời em nói để trong lòng. Em rất muốn giúp anh nhưng trong lòng anh em chả quan trọng tí nào, bảo em làm sao giúp anh đây?”

Hà Trạch Sinh thấy Triệu An Chi bị kích động thì nửa ngồi xổm xuống, đảm bảo cô có thể nhìn thấy mặt mình, rồi dùng tay trái không ngừng vỗ về cánh tay phải của cô.

Hà Trạch Sinh còn không kịp mở miệng an ủi cô thì cửa phòng bệnh lại bị mở ra.

Người tới là Triệu Miểu Miểu.

Triệu Miểu Miểu vừa vào cửa liền thấy có một nam nhân xa lạ đang vuốt cánh tay muội muội nhà mình thì bước nhanh đến, đến nơi rồi còn thấy Triệu An Chi đang khóc. Triệu Miểu Miểu mạnh mẽ đẩy Hà Trạch Sinh ra, đem Triệu An Chi ôm vào trong lòng. Được anh họ ôm vào ngực, cảm xúc của Triệu An Chi liền hỏng rồi, cứ thế khóc mãi.

Thể chất của Hà Trạch Sinh tuyệt đối không hề kém Triệu Miểu Miểu nhưng từ ánh mắt đầu tiên thấy Triệu Miểu Miểu vào cửa thì anh đã nghĩ đến người bạn trai không xác định mà Lương Trình kể đến, lập tức cảm thấy mất tự tin, vì thế mới dễ dàng bị Triệu Miểu Miểu đẩy ra.

Hà Trạch Sinh đứng lên, lui về phía sau một bước, thấy Triệu Miểu Miểu đã làm cái việc mình muốn làm nên đành chật vật xoay người đi ra khỏi phòng bệnh.

Triệu Miểu Miểu thấy Hà Trạch Sinh đi rồi liền đem toàn bộ tâm thần đều đặt ở việc an ủi Triệu An Chi: “Em sao thế? Hôm qua thì đi bắt gian, hôm nay thì khóc. Xem ra gần đây em bận lắm nha.”

Triệu An Chi thật vất vả mới bình tĩnh trở lại, lại bị hắn làm cho tức đến nấc cụt, cũng may chỉ một lát là ngừng.

Triệu Miểu Miểu hỏi: “Người vừa rồi là bạn trai cũ của em hả?”

Giọng Triệu An Chi còn chút nghèn nghẹn: “Ở đâu ra bạn trai cũ của em thế?”

Triệu Miểu Miểu nói: “Đó chính là người em thích hả?”

Triệu An Chi lấy tờ giấy, xì nước mũi, lại thấy Triệu Miểu Miểu lộ ra vẻ mặt ghét bỏ thì càng ủy khuất, cắn răng nói: “Em có thích ai cũng không thích anh ta. Em chỉ tức giận vì anh ta không chịu nghe lời em nói, không biết tự bảo vệ mình.”

Triệu Miểu Miểu thấy cái mũi cô hồng hồng, đôi mắt cũng hồng hồng thế mà quay đầu đã hùng hổ mắng người thì càng xác định ý tưởng kia. Cũng cần gì hỏi lại, mày mắt cô đều lộ ra bốn chữ ‘cô thích anh ta’.

Triệu Miểu Miểu vỗ vỗ đầu nàng, nói: “Nếu sự tình đã xảy ra, không còn cách xoay chuyển thì tức giận để làm gì, dưỡng bệnh cho tốt mới phải chứ?”

Triệu An Chi trừng mắt thật lớn, đúng vậy, chuyện này còn có thể thay đổi. Chỉ cần cô có thể trở lại quá khứ lần nữa, trở lại trước khi Hà Trạch Sinh xảy ra chuyện thì vẫn còn cơ hội thay đổi tất cả.

Còn việc hiện tại cô phải làm là tìm hiểu nguyên nhân vì sao việc đó phát sinh, điều vẫn luôn không thay đổi ở đây là gì?

Cô phải tìm được nó, phá hủy nó, thay đổi nó.

Ánh trăng sáng trước mặt – Chương 37

Lúc Triệu An Chi tỉnh lại thì thấy chính là cảnh tượng này: Tần Tình, Trương Văn Ngọc cùng Triệu Miểu Miểu đều ngồi vây quanh mép giường của cô. Tần Tình nhìn di động, cũng không biết là đang ngẩn người hay đang tự hỏi còn Trương Văn Ngọc cùng Triệu Miểu Miểu thì đang mắt đi mày lại không rõ.
Triệu An Chi đành phải nói một câu kinh điển như trên ti vi.
“Nước.”
Sau đó mấy người kia đột nhiên trở nên sống động hơn.
Tần Tình đứng dậy trước tiên để đi rót nước cho cô. Trương Văn Ngọc thì nói qua cho cô về tình hình hiện tại của cô, về cơ bản là không có chuyện gì lớn, chỉ cần nằm truyền nước hai ngày là được.
Triệu Miểu Miểu hỏi: “Có muốn ăn gì không?”
Triệu An Chi tùy tiện nói vài thứ, tống cổ hắn đi mua, lại chuyển hướng Trương Văn Ngọc nói: “Cậu còn phải trực ban đúng không?”
Ánh mắt Trương Văn Ngọc theo sát Triệu Miểu Miểu vừa đi ra cửa, nghe thấy lời này thì ngây người một chút, gật gật đầu, nói: “Tan tầm mình sẽ qua đây thăm cậu. Nghỉ ngơi đi nhé.”
Triệu An Chi mẫn cảm mà nhận thấy được cái gì đó, liền nói: “Cậu yên tâm đi, mình sẽ bảo anh họ mình ở lại bồi mình.”
Trương Văn Ngọc lảo đảo một cái.
Tần Tình lập tức hướng hai người quăng một ánh mắt hồ nghi, còn Trương Văn Ngọc lập tức cụp đuôi chạy mất dạng.
Tần Tình chuyển hướng Triệu An Chi, hỏi: “Các cậu giấu cái gì không cho mình biết hả?”
Triệu An Chi có chút suy yếu, cười một chút, lại ho hai tiếng mới trả lời: “Mình cũng tình cờ phát hiện ra thôi, hiện tại còn chưa xác định, chờ mình xác định sẽ nói cho cậu biết.”
Tần Tình dịch chăn cho cô, nói: “Được rồi, chờ lúc nào cậu khỏe lại thì nói.”
Triệu An Chi cười cười, đột nhiên nhớ tới Trì Hành không có ở đây, lần trước Tần Tình nói hắn đ thăm người bệnh.
“Trì Hành đâu?”
“Anh ấy có người quen nằm viện nên đang đi thăm.”
Câu trả lời cũng giống lần trước. Nhưng lần trước Triệu An Chi không tò mò còn lúc này thì cô hỏi: “Người bạn này cậu có quen không? Cậu đã gặp qua chưa?”
Tần Tình cười một chút, nói: “Chưa gặp cũng không quen lắm. Anh ấy nói không phải người quan trọng, chỉ là đi thăm cho phải phép. Nhưng có chuyện gì? Bình thường cậu cũng đâu có quan tâm tới mấy chuyện này.”
Triệu An Chi cũng không biết nên nói như thế nào, lần trước lúc Tần Tình nói chuyện này thì tựa hồ rất tức giận, sắc mặt cũng không tốt, nhưng lần này lại thật bình tĩnh.
Triệu An Chi không có bộ não siêu cấp, không thể suy tính lúc nào trọng sinh đã xảy ra biến cố gì, chỉ có thể thừa nhận sự thật hiện tại.
Triệu Miểu Miểu đã trở lại, Triệu An Chi cũng khuyên bảo Tần Tình như lần trước, rằng cô ấy không cần vì mình mà thay đổi kế hoạch đi du lịch. Tần Tình cũng biết Triệu An Chi không có vấn đề nghiêm trọng, bên cạnh lại có người thân nên so với lần trước thì dễ dàng bị thuyết phục hơn.
Tần Tình đi rồi thì chỉ còn lại mình Triệu Miểu Miểu. Triệu An Chi chỉ cảm thấy mình lực bất tòng tâm. Cô không biết Triệu Miểu Miểu hiện tại ở trong tình trạng nào, cũng không dám mở miệng dò hỏi chuyện hắn cùng Trương Văn Ngọc. Nếu chỉ có mình Trương Văn Ngọc động tâm thì việc cô chủ động nói ra cũng không quá tốt.
“Ca, có phải anh đang thất tình không?”
Triệu Miểu Miểu đang mở hộp cháo cho cô, nghe vậy thì bất mãn nói: “Em sốt đến mê sảng rồi hả? Biết rõ anh đây ế chỏng ế trơ ra còn mở miệng trào phúng. Đúng là đồ vô ơn, đồ con sói mắt trắng.”
Được, lúc này thảm hơn rồi, đến bạn gái còn không có: “Sao lại không có bạn gái nha?” Tuy rằng bị đá rất nhiều lần, nhưng Triệu An Chi nhớ rõ, giá thị trường của anh họ cô cũng không tồi mà.
Triệu Miểu Miểu đem cái muỗng đưa cho cô, để cô nhân lúc cháo còn nóng thì ăn ngay, sau đó lập tức kêu khổ: “Đừng nói nữa, toàn là do công việc hiện nay của ta a. Nếu không phải cuối tuần còn có thể cùng em và Trương Văn Ngọc uống chút rượu, thì người phụ nữ duy nhất mà anh nhìn thấy chính là bác gái ở bếp ăn của công ty. Em có biết anh thương tâm khổ sở thế nào không?”
Triệu An Chi cảm giác giác năng lực nhìn mặt đoán việc của mình đã gia tăng rất nhiều lần. Từ biểu hiện của Triệu Miểu Miểu khi nói chuyện thì hắn đối với Trương Văn Ngọc hẳn là tạm thời không có tình yêu nam nữ, nhưng phần quen thuộc và thân mật này cũng đáng để cân nhắc.
Triệu An Chi không tiếp tục nói lời khách sáo nữa, đem cháo uống xong rồi nằm trên giường ngủ. Dù sao thì cô cũng đang bị bệnh, vừa rồi suy nghĩ nhiều cũng thật hao tổn tâm sức.
Triệu Miểu Miểu chỉnh lại chăn cho cô, dọn dẹp đồ đạc một chút.
Lúc Triệu An Chi tỉnh lại thì không thấy Triệu Miểu Miểu đâu, cũng không thấy giấy nhắn để lại nên cô đoán rằng hắn chỉ ra ngoài trong chốc lát. Cô đứng dậy đi đến bên cửa sổ, có người ngồi ở ghế dài phía dưới, cũng đang truyền nước giống cô.
Nữ hài kia có một mái tóc dài, lúc hơi hơi cúi đầu thì tóc che toàn bộ mặt. Lúc cô ta ngẩng đầu thì lộ ra một gương mặt mà Triệu An Chi mới gặp qua không lâu.
Trong chớp nhoáng, trong đầu Triệu An Chi lướt qua một ý tưởng, dù chỉ là võ đoán, không có căn cứ nhưng hiện tại nàng muốn đi chứng minh nó có căn cứ hay không.
Triệu An Chi đẩy gậy treo bình truyền của mình xuống lầu. Tháng mười ở Bình Giang đã có chút lạnh, trên người nàng chỉ một kiện áo bệnh nhân hơi mỏng, nên vừa ra khỏi thang máy thì đã cảm thấy một trận gió lạnh thổi tới.
Triệu An Chi đi qua, ngồi xuống bên người cô gái kia. Lâm quỳnh nhìn cô một cái, thần sắc có chút tái nhợt, nhưng hoàn toàn là do nguyên nhân sinh lý. Lâm quỳnh không biết tại sao nhiều chỗ trống vậy mà Triệu An Chi lại nhất quyết phải ngồi bên cạnh mình làm gì, nhưng cô ta cũng không nói gì.
Triệu An Chi quyết định mở đầu bằng một câu nói dối: “Tôi thấy cô và Trì Hành.”
Nghe thấy cái tên này, mặt Lâm Quỳnh mới có chút ửng đỏ, khiến cô ta thoạt nhìn có sức sống hơn chút.
“Tôi không quen biết cô. Cô là bạn của anh ấy sao? Hay là bạn của bạn gái anh ta?” Đây là thừa nhận sao? Nhưng đối phương bình tĩnh ngoài dự kiến của cô a. Triệu An Chi vốn dĩ không muốn đem Tần Tình cuốn vào, nhưng rõ ràng là đối phương đã đoán được.
“Tôi là bạn của Tần Tình. Chuyện này tôi chưa nói với cô ấy.”
Lâm Quỳnh tựa hồ biết Triệu An Chi muốn hỏi cái gì, chủ động mở miệng nói: “Không biết cô có biết không nhưng tôi là bạn gái cũ của Trì Hành. Chúng tôi ở bên nhau không lâu nhưng thật sự rất vui vẻ. Tôi biết anh ấy đối với tôi vẫn là khó quên, bởi vì lúc đó là tôi nói chia tay trước.”
Triệu An Chi cảm thấy tính xâm lược của đối phương rất mạnh, cũng không giống vẻ nhu nhược thoạt nhìn trên mặt.
Mà Lâm Quỳnh cũng không có che giấu ý nghĩ của bản thân, tiếp tục nói: “Lúc ấy chia tay không có nguyên nhân gì khác, chỉ là cảm tình phai nhạt, nhưng hiện tại tôi mới phát hiện vòng tới vòng lui tôi vẫn thích anh ấy nhất. Tôi không biết anh ấy và cô bạn gái nhỏ của mình lại ở bên nhau lâu như vậy nên lần này bị bệnh mới gọi anh ấy tới thăm mình. Cho dù chỉ còn là bạn bè thì anh ấy cũng thường xuyên tới thăm tôi.”
Triệu An Chi nhìn bộ dạng nhất thời sáng rỡ của cô ta thì không biết việc cô ta làm có sạch sẽ như thế không.
Lâm Quỳnh cười nói: “Sao vậy, cô không tin tôi à? Vậy cũng tùy cô. Dù sao sau khi biết anh ấy có bạn gái thì tôi cũng không làm ra hành vi quá đáng nào. Cô yên tâm, tôi sẽ không làm tiểu tam, tôi sẽ chờ anh ấy chia tay rồi sẽ lại cùng anh ấy ở bên nhau. Cô không cần phải nói thêm gì, đây vốn không phải cuộc chiến của nữ nhân mà chỉ là quyết định của nam nhân thôi.”
Triệu An Chi nói: “Cô lấy đâu ra tự tin lớn như vậy chứ? Cô có biết Trì Hành hiện tại đang đi đâu không? Anh ta và Tần Tình đang đi du lịch, mà cô thì đang nằm viện. Chắc là vì bệnh của cô cũng không đặc biệt nghiêm trọng nên anh ta cũng không quan tâm lắm. Đây cũng là một loại lựa chọn, một loại thái độ, không phải sao?”
Lâm Quỳnh không chút nào để ý, phản kích nói: “Theo ý tôi thì đây chỉ là một kiểu áy náy thôi. Tôi thấy rõ ràng là anh ấy còn thích tôi, giống như trước đây vậy, chỉ là anh ấy chưa nhận ra thôi. Lúc tình cảm không còn thì cách tốt nhất không phải kéo dài nó mà là kết thúc nó. Lúc Trì Hành ý thức được người mình thích rốt cuộc là ai thì anh ấy sẽ đưa ra lựa chọn chính xác và quay lại bên tôi.”
Triệu An Chi đột nhiên cười. Cô cảm thấy mình đã bị bộ dạng bình tĩnh của đối phương che mắt, ngay từ đầu tin lời nàng ta đã là sai rồi.
“Cô đúng là am hiểu việc tránh nặng tìm nhẹ, không dễ dàng làm những chuyện sẽ bị lên án nhưng tâm tư của cô cũng không sạch sẽ như cô nói. Cô là bạn gái cũ của Trì Hành, hai người khẳng định có rất nhiều bạn chung. Lúc cô có ý định quay lại với anh ta thì cô có một vạn cơ hội để thăm dò hiện tại Trì Hành có phải độc thân hay không. Nhưng cô không làm thế, mà lại lấy một loại thân phận hoàn toàn vô tội để đi trêu chọc bạn trai của người khác, rồi lại còn nói cái gì mà chỉ làm bạn. Cô thực thông minh, nhưng cô không đáng tin. Cô nói Trì Hành thích cô có lẽ chỉ vì để Tần Tình chủ động rời khỏi, cho cô một cái thanh danh trong sạch phải không?”
Lâm Quỳnh hơi hơi mỉm cười: “Có lẽ cô nói đúng phần nào. Nhưng việc Trì Hành thích tôi thì tôi nghĩ cô không cần hoài nghi.”
Triệu An chi lạnh lùng nói: “Tôi còn có việc, đi trước.”
Cô đi trong gió lạnh đầu thu, gần như run bần bật. Lâm Quỳnh có lẽ chỉ đang dùng chiến thuật tâm lý, nhưng cũng có lẽ đây là lời khuyên giải chân thành của kẻ thắng. Triệu An Chi không thể ức chế mà đau lòng cho Tần Tình, trong tình yêu cô ấy dũng cảm tiến lên như vậy nhưng một lần lại một lần bị khi dễ.
Nếu chỉ có một lần thì Triệu An Chi sẽ rối rắm, sẽ do dự, không biết có nên đem chuyện này nói cho Tần Tình không. Nhưng hiện tại, Triệu An Chi quyết định đem hết thảy những gì nàng biết nói cho Tần Tình, hy vọng cô ấy biết được chân tướng. Nếu chân tướng này không tốt đẹp như vậy, thì khi có cơ hội quay trở về quá khứ, Triệu An Chi sẽ nỗ lực vì cô ấy thay đổi quỹ đạo vận mệnh.
Triệu An Chi chậm rãi đi đến thang máy, cửa thang máy mở, để lộ khuôn mặt nôn nóng của Triệu Miểu Miểu. Nhìn thấy Triệu An Chi, tâm tình Triệu Miểu Miểu mới bình phục. Hắn hỏi: “Em đi đâu? Di động cũng không mang theo.”
Triệu Miểu Miểu còn cầm một cái áo khoác trên tay, vừa thấy Triệu An Chi thì liền đi lên choàng áo cho cô. Triệu An Chi quá lạnh, cái áo kia lại lạnh băng, vừa khoác lên cũng không ấm lên chút nào. Cô vươn tay ôm lấy Triệu Miểu Miểu, chôn ở trong ngực ấm áp của hắn, rầu rĩ nói: “Em đi bắt gian.”
Đúng lúc này thang máy mở ra, bên ngoài là một nam nhân mặc áo blouse trắng, nhìn bọn họ rồi lộ ra biểu tình kinh ngạc. Triệu Miểu Miểu nhìn thấy, nhưng chỉ cho rằng đối phương hiểu lầm, cũng không có tâm tư để ý mà chỉ lo an ủi tâm tình của Triệu An Chi.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Viettel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng 7 2026
H B T N S B C
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031  
DMCA.com Protection Status