Hải thượng hoa đình – Chương 50

Tâm tình của Phùng Khác Chi hôm nay vốn đang rất sung sướng. Buổi tối hôm kết thúc thi đua quân sự, anh đưa cô về thì bị cô từ chối không dạy lớp học buổi tối nữa mà suy sụp. Giờ thì sự việc đó đã dễ dàng bị anh hóa giải.

Kỳ thật căn bản anh cũng không cần lao lực gì, chỉ cần để Dương Văn Xương biết ý anh là được, còn lại thì đám người Dương Văn Xương đều sẽ thay anh làm thỏa đáng.

Sự tình cứ thế được giải quyết, con gái nhà họ Mạnh quả nhiên lại đồng ý trở về tiếp tục giảng dạy.

Kỳ thật Phùng Khác Chi cũng không cần cố chấp duy trì lớp học buổi tối. Đó chẳng qua là vì lúc trước anh muốn tiếp cận cô nên mới lập ra, xét thấy quan hệ của hai người trước mắt càng lúc càng tốt thì lớp học buổi tối cũng mất đi tác dụng ban đầu của nó.

Chẳng qua, đây lại là yêu cầu chính cô nói ra khiến anh đang thỏa thuê mãn nguyện cảm thấy vô cùng ngoài ý muốn, hơn nữa lúc cô nói ra yêu cầu Phùng Khác Chi cảm giác được ý đồ cách xa mình của cô —— đây không phải điều anh có khả năng chịu đựng. Rồi sau đó mới có hành động của đám Dương Văn Xương.

Mọi chuyện sau đó lại nằm trong tầm khống chế của anh. Phùng Khác Chi đã lên kế hoạch, chờ quan hệ giữa hai người thân cận chút nữa anh sẽ đề nghị cô không cần dạy tiếp, miễn cho cô quá sức vất vả —— đây xác thực cũng là ý tưởng chân thật của anh.

Tất nhiên là anh cũng không ngốc, vẫn có thể đoán được cô tuy đồng ý tiếp tục dạy nhưng khẳng định trong lòng sẽ mang bất mãn với anh cho nên hôm nay anh mới cố ý không tới đón cô mà để lão Diêm thay thế.

Trước anh cứ tránh đi, chờ thêm mấy ngày cô nguôi giận thì mới lộ diện dỗ dành, như vậy thì sẽ không có việc gì. Nghĩ thế cho nên tâm tình hôm nay của anh vô cùng tốt.

Vấn đề được giải quyết, tối hôm qua trong đêm khuya tĩnh lặng anh nằm ở trên giường nhớ đến tình cảnh hôm đó anh đưa cô về. Cô ở trong xe ngủ mất, dung nhan điềm tĩnh, đôi mắt nhắm lại, hai cánh môi hơi mở không hề có chút phòng vệ giống như một đóa hoa hồng mang theo mật ngọt, đang dụ dỗ ong bướm đến nhấm nháp.

Trời biết bộ dạng lúc đó của cô có bao nhiêu thơm ngọt ngon miệng. Lúc đắp áo lên cho cô, anh thậm chí còn cảm nhận được hơi thở ấm áp của cô nhẹ nhàng phất qua mặt anh.

Cái cảm giác tê dại ngứa ngáy đó khiến anh say mê. Anh chỉ cần tiến gần thêm chút là có thể âu yếm cô. Dù sao cô cũng không biết, càng không thể cự tuyệt làm anh mất mặt.

Nhưng cuối cùng, không biết vì cái gì anh lại không dám làm xằng bậy khi cô có thể ngủ một cách điềm nhiên như thế trong xe anh.

Cuối cùng anh vẫn xuống xe, chạy đến ven đường hóng gió. Sự lịch thiệp phong độ của anh cũng không duy trì được lâu, sự tình phát sinh trong hẻm tối kia khiến mỗi lần nhớ lại anh lại càng nhiệt huyết sôi trào, dư vị vô cùng.

Kỳ thật anh cũng không biết rốt cuộc là bắt đầu từ khi nào thì Mạnh Lan Đình đã đi vào trong mắt, trong lòng anh. Anh luôn nghĩ làm thế nào có được cô, tốt nhất là cưới cô để người nhà vừa lòng, mà chính mình cũng hân hoan.

Ngay từ đầu đại khái là do cô có hôn ước với anh, mà sau khi anh tỏ vẻ vì đại cục nên mới miễn cưỡng đồng ý cưới cô còn cô không những không gật đầu mà thậm chí hung hăng trào phúng anh một trận.

Cái này cũng thôi, anh là một người đàn ông trưởng thành nên không đi so đo với cô gái nhỏ. Nhưng sau đó Hề Tùng Chu lại gia nhập.

Cái này thì trăm triệu lần không thể được. Nếu anh để người bị cướp đi mất thì Phùng Khác Chi anh chính là bị chê cười rồi còn gì.

Tưởng tượng đến ngày sau vạn nhất có hội họp gia đình mà mình phải gọi cô là biểu thẩm, mà có khi cô còn ở trước mặt biểu thúc thêm mắm thêm muối miêu tả việc người cháu như anh muốn cưới cô nhưng lại bị cô cự tuyệt thì Phùng Khác Chi lập tức hãi hùng khiếp vía, căn bản không thể chịu đựng được.

Cũng may hiện tại sự tình tiến triển thật sự thuận lợi. Đêm đó ở ngõ nhỏ, một màn anh đem cô vây ở ven tường kỳ thật cũng không phải do anh cố ý.

Lúc ấy cô nói xong đã đi, cái loại ý đồ rõ ràng muốn phân giới hạn với anh vốn đã chọc anh nóng nảy. Đúng lúc đó anh duỗi tay đỡ eo cô, dựa vào thật gần khiến anh có thể tinh tường ngửi được mùi hương u nhã trên tóc cô, dưới cơn xúc động anh nhịn không được cứ thế hù dọa cô một chút.

Nói thực ra, phản ứng ngay lúc đó của cô làm anh thấy vô cùng thỏa mãn và hưng phấn.

Trực giác của Phùng Khác Chi nói cho anh rằng Mạnh Lan Đình hẳn là sắp lâm vào mị lực của anh khi theo đuổi cô rồi. Mà anh cũng không hề hoài nghi lực hấp dẫn của mình đối với phụ nữ.

Năm anh mười ba tuổi, lúc vẫn còn là một thiếu niên ngây ngô thì anh đã bắt đầu nhận được sự ái mộ đến từ người khác phái, thậm chí cả sự câu dẫn.

Ấn tượng khắc sâu trong lòng anh là một người họ hàng xa mà anh phải gọi là chị dâu. Cô ta câu dẫn anh một cách trần trụi. Đó cũng là lần đầu tiên trong cuộc đời Phùng Khác Chi nhìn thấy thân thể của phụ nữ.

Trắng bóng, toàn thịt.

Bây giờ nhớ lại vẫn khiến anh cảm thấy ghê tởm. Vì thế mấy năm nay đối với những người phụ nữ bên ngoài, ngoại trừ các chị nhà mình thì anh chẳng thèm liếc mắt nhìn ai.

Chỉ cần anh nguyện ý, bằng vào gia thế cùng điều kiện tự thân của anh thì trên đời này ước chừng không có người phụ nữa nào anh không chiếm được.

Vị hôn thê cũ đến từ Mạnh gia này tự nhiên cũng không ngoại lệ. Khoảng thời gian trước, sau khi kết thúc một ngày huấn luyện với cường độ lớn, vào ban đêm anh nằm trên giường ở căn phòng trong Bộ Tư Lệnh ngủ không được và không hiểu sao lại nghĩ tới bộ dạng cô khi cởi bỏ quần áo.

Đêm đó ở nhà máy cũ ở Tào Độ, cảnh tượng một giọt mồ hôi chậm rãi thấm vào xiêm y trước ngực của cô vẫn khiến anh không sao quên được.

Cô cũng là người đầu tiên khiến anh sinh ra ảo tưởng như thế. Anh không thấy ghê tởm mà ngược lại cảm thấy một sự hưng phấn lớn lao.

Phùng Khác Chi tin tưởng, chỉ cần anh nỗ lực hơn thì cuối cùng sẽ đại công cáo thành, lúc đó chắc cũng không lâu nữa.

Nhưng anh không nghĩ tới mình chỉ không ở Bộ Tư Lệnh có một buổi mà mọi thứ đã mất khống chế.

Vợ của Dương Văn Xương là loại cọp mẹ gì anh cũng từng nghe thấy. Tuy rằng Trương Khuê Phát có nói trong điện thoại là Dương thái thái rất nhanh đã bị ngăn chặn, còn xin lỗi Mạnh tiểu thư nhưng nghĩ đến kinh hách và tủi thân cô phải chịu lúc đó là Phùng Khác Chi đã hận không thể một phát bắn chết người đàn bàn đanh đá kia để giúp cô hết giận.

Anh lái xe, một đường bão táp mà đi đến Bộ Tư Lệnh.

……

Lão Diêm chở Mạnh Lan Đình rời khỏi Bộ Tư Lệnh Hiến Binh. Trên đường trở về, thỉnh thoảng ông ta nhìn trộm thì thấy cả người cô cứng còng, không nói một lời. Nhớ tới một màn kia thì chính ông cũng không dám lên tiếng.

Chạy được một nửa thì bỗng nhiên ông nhìn thấy trong màn đêm đối diện có một chiếc xe ô tô. Đèn xe sáng lóa, tốc độ lao cực nhanh. Dựa vào cảm giác thì ông ta đoán chắc là Cửu công tử nghe tin mà đến vì thế ông vội lóe đèn xe, thả chậm tốc độ mà đỗ xe ven đường.

Quả nhiên, chiếc xe kia nhanh như chớp chạy tới gần đó, “Két” một tiếng dừng lại, Cửu công tử từ trong xe bước xuống dưới.

“Chú Diêm, Lan Đình đâu ——” Anh chạy như bay mà đến.

Lão Diêm lặng lẽ chỉ chỉ phía sau mình, cảm thấy có chút gì không thích hợp. Ông ta nghĩ nghĩ rồi chợt hiểu ra. Từ khi nào mà công tử nhà mình lại gọi trực tiếp khuê danh của Mạnh tiểu thư như thế chứ?

“Lan Đình! Là tôi!” Phùng Khác Chi mở cửa sau, khom lưng đi vào ngồi.

“Cô ngàn vạn đừng nóng giận! Cô muốn thế nào chỉ cần nói với tôi, tôi nhất định sẽ thay cô trút giận!”

Mạnh Lan Đình ngước mắt lên, quay mặt lại nhìn chằm chằm vào anh không nói gì.

Sau gáy Phùng Khác Chi chảy ra một tầng mồ hôi.

“Là tôi sai! Đêm nay tôi nên tự mình đưa cô đi, rồi ở lại đó cùng cô! Tôi bảo đảm sẽ không có lần sau! Lan Đình cô tha thứ cho tôi đi……”

“Phùng công tử nói quá lời.” Mạnh Lan Đình rốt cuộc mở miệng, giọng nói bình tĩnh. “Chẳng qua là chút hiểu lầm thôi. Dương thái thái đã xin lỗi tôi rồi, không có việc gì đâu. Giờ tôi muốn đi về.”

Phùng Khác Chi vốn cho rằng cô sẽ khóc như hoa lê gặp mưa rồi cáo trạng với mình, hoặc sẽ ở trạng thái cực đoan khác là giận chó đánh mèo mà tức giận với mình nhưng không nghĩ tới cô lại nhẹ nhàng bâng quơ như không có chuyện gì như thế.

Sau khi sửng sốt anh mới phản ứng lại, vội vàng nói: “Được. Vậy cô ngồi xe tôi đi, tôi đưa cô về!”

“Không cần. Chú Diêm lái xe rất tốt, vẫn nên để ông ấy đưa tôi về đi.” Mạnh Lan Đình chuyển hướng qua lão Diêm nói: “Chú Diêm, làm phiền chú đưa tôi về.”

Lão Diêm vừa đáp lời vừa nhìn Phùng Khác Chi, dùng ánh mắt mà trưng cầu ý anh.

Mạnh Lan Đình dựa vào ghế ngồi, sườn mặt quay về bên kia, nhắm mắt lại không nói chuyện nữa, mặt mang theo mệt mỏi nhàn nhạt.

Phùng Khác Chi chần chờ một lát rốt cuộc nói: “Cũng được.”

Anh chuyển hướng nói với lão Diêm: “Chú lái xe cẩn thận một chút.”

Lão Diêm gật đầu: “Cửu công tử yên tâm!”

Phùng Khác Chi rời khỏi ghế sau, đóng cửa cẩn thận rồi đứng ở ven đường thất thần nhìn theo lão Diêm lái xe rời đi rồi mới trở lại xe mình.

Anh vốn tưởng rằng chuyện này sẽ khó giải quyết nhưng không nghĩ đến mọi việc cứ thế dễ như trở bàn tay đã qua đi. Gặp phải chuyện này anh cũng không còn tâm tư mà tiếp tục đi về nên chỉ tiếp tục lái xe tới Bộ Tư Lệnh.

Dương Văn Xương biết bà vợ mình tối nay đã gây đại họa nên nào có dám đi mà vẫn chờ ở Bộ Tư Lệnh. Rốt cuộc chờ đến Phùng Khác Chi tới thì ông ta lập tức mang theo vợ mình đi đến bồi tội.

Dương thái thái thì một phen nước mũi một phen nước mắt, chỉ kém không có quỳ xuống xin tha. Mặt mũi Phùng Khác Chi âm trầm bước qua hai người đó.

Dương Văn Xương đã làm việc với vị Phùng gia công tử này được nửa năm, nhiều ít cũng nắm được phong cách làm việc của anh. Như thế này chứng tỏ cậu ta thấy không đáng để so đo với bọn họ. Điều này khiến ông ta như được đại xá mà nhanh chóng mang theo bà vợ đã nhũn chân của mình chạy ra khỏi Bộ Tư Lệnh.

Phùng Khác Chi đi vào văn phòng mình, gọi điện thoại về thì biết lão Diêm đã đưa cô an toàn về Chu gia. Sau đó anh treo điện thoại rồi dựa đầu vào trên giường.

Cô không trách cứ, cũng không tức giận khiến Phùng Khác Chi cảm thấy may mắn. Nhưng sau khi suy nghĩ kỹ, nhớ tới sự bình tĩnh khác thường hôm nay của cô thì trong lòng anh lại thấy có điểm không thích hợp.

Anh đứng dậy gọi điện thoại. Rất nhanh thư ký Trương ở lại trực ban đêm đã đi tới.

“Buổi tối ngoài việc Dương thái thái nháo ra thì còn có chuyện gì khác không?”

Thư ký Trương cẩn thận nhìn anh một cái: “Mấy hiến binh nói chuyện Phùng công tử ngài phát tiền cho bọn họ đi học, có lẽ đã bị Mạnh tiểu thư phát hiện ra rồi……”

Phùng Khác Chi đang uống nước, một ngụm nước ở trong miệng chưa kịp nuốt hết thì đã sặc.

“Trương Khuê Phát, anh con mẹ nó cố ý chỉnh tôi phải không? Sao lúc gọi điện thoại anh không nói?”

Trương Khuê Phát thấy anh lập tức nhảy lên, mặt nghẹn đến mức đỏ bừng, ánh mắt dữ tợn thì sợ tới mức lui về phía sau vài bước, cuống quít xua tay: “Phùng công tử, cậu cũng không thể oan uổng tôi được! Tôi đang nói chuyện với cậu trong điện thoại thì cậu đã cắt ngang bỏ đi —”

Phùng Khác Chi túm lấy chìa khóa xe, vội vàng vọt ra ngoài.

“Ai ai! Phùng công tử, cậu từ từ đã! Tôi còn chưa nói xong! Còn có chuyện này nữa! Chuyện bao tửu lâu cô ấy đại khái cũng biết rồi……”

Trương Khuê Phát đuổi theo, thấy người đã đi mất hút không còn bóng dáng thì sửng sốt một lát, trong lòng rất nhanh đã làm ra quyết định.

Ngày mai ông ta phải xin nghỉ bệnh. Mấy ngày này đánh chết ông ta cũng không thể tới Bộ Tư Lệnh được.

……

Mạnh Lan Đình trở lại Chu gia thì thấy đèn trong thư phòng của giáo sư Chu vẫn sáng. Cô nhẹ nhàng gõ cửa đi vào. Giáo sư Chu đang viết bản thảo cười nói: “Dạy học xong đã về rồi sao? Cháu sớm đi ngủ đi.”

Mạnh Lan Đình đứng ở một bên không động đậy. Rốt cuộc giáo sư Chu ngẩng đầu, nghi hoặc hỏi: “Làm sao vậy Lan Đình? Cháu có việc gì sao?”

Mạnh Lan Đình gật gật đầu: “Vâng. Bá phụ, từ ngày mai cháu có thể không dạy lớp học buổi tối của Bộ Tư Lệnh Hiến Binh được không?”

Giáo sư Chu nao nao hỏi: “Làm sao vậy? Bên kia xảy ra chuyện gì sao?”

Mạnh Lan Đình lắc đầu: “Không có việc gì. Chỉ là vấn đề của cháu thôi. Kỳ thật cháu vốn đã không muốn đi, gần đây cháu cảm thấy việc này càng ngày càng không thích hợp với mình. Cháu xin lỗi đã phụ sự kỳ vọng của bác.”

Giáo sư Chu liếc mắt đánh giá cô một cái rồi nói: “Được. Ngày mai ta sẽ liên hệ với vị thư ký Trương kia. Nếu bọn họ vẫn cần giáo viên thì ta sẽ phái người khác đi thay cháu.”

“Cảm ơn bá phụ. Thật sự xin lỗi đã gây thêm phiền toái cho bác.”

Giáo sư Chu lắc lắc đầu: “Cũng trách ta đã không hỏi ý cháu mà đưa ra sắp xếp. Một cô gái trẻ như cháu qua bên kia dạy học thì đúng là không quá tiện.”

Lan Đình thấp giọng nói lời cảm tạ. “Cháu ra ngoài trước. Bá phụ cũng đi nghỉ sớm.”

“Lan Đình!”

Mạnh Lan Đình đi tới cửa thì nghe thấy tiếng giáo sư Chu gọi nên quay đầu lại.

“Sau này gặp phải chuyện tương tự, nếu cháu có ý kiến gì thì cứ nói không cần cố kỵ điều gì, có hiểu không?” Giáo sư Chu mỉm cười nhìn cô, thần sắc từ ái.

Mạnh Lan Đình cảm thấy mũi đau xót, trên mặt lộ ra tươi cười: “Cháu đã biết. Cảm ơn bá phụ.”

Giáo sư Chu gật đầu: “Đi nghỉ ngơi đi.”

Mạnh Lan Đình từ thư phòng ra ngoài thì thấy Chu thái thái đứng ở cửa, trên mặt mang theo lo lắng hỏi cô có chuyện gì.

Mạnh Lan Đình lại giải thích một lần rồi mới rửa mặt rồi trở về phòng. Giáo sư Chu cũng kết thúc công việc, cùng Chu thái thái trở về phòng ngủ.

Phòng khách tắt đèn, mọi thứ an tĩnh lại. Mạnh Lan Đình nằm ở trên giường, chỉ cảm thấy mệt mỏi đến cực điểm, giống như nhắm mắt lại là có thể lập tức đi ngủ nhưng tinh thần cô lại giống như đang nướng trên than hồng không ngừng lăn lộn nóng rực.

Rạng sáng lúc bốn giờ cô đã tỉnh lại, rốt cuộc cũng ngủ không yên. Ở trên giường nằm hơn một giờ, lúc hơn 5 giờ ngoài cửa sổ bắt đầu có tia sáng. Lúc này cô ngồi dậy, rửa mặt mặc quần áo, ra khỏi phòng cầm theo một cái ly tráng men rón rén đi qua phòng ngủ của hai vợ chồng giáo sư Chu, qua phòng khách rồi nhẹ nhàng mở cửa ra ngoài.

Vợ chồng giáo sư Chu quen dậy sớm, chút nữa là sẽ thức dậy rồi.

Ở hẻm Khẩu Bắc, cách một con phố có một cửa hàng bán sữa đậu và bánh quẩy, bánh nướng, mỗi ngày chưa đến 5 giờ đã mở cửa. Giáo sư Chu thích ăn cái này nên Chu thái thái thường dậy sớm chút đi mua.

Sáng nay sương mù dày đặc tràn ngập, đầu tường trên mái hiên bao phủ một tầng sương mù trắng, ngoài mười mét đã không nhìn rõ gì mà hàng xóm phần lớn vẫn say giấc nồng.

Mạnh Lan Đình dẫm lên con hẻm nhỏ ướt dầm dề đầy sương sớm mà đi. Đến đầu ngõ nhỏ thì đột nhiên cô nghe được có người gọi mình một tiếng: “Lan Đình!”

Cô dừng bước thấy Phùng Khác Chi vòng ra từ sau cây cột điện. Anh vẫn mặc bộ quần áo tối qua, tóc đã bị sương mù tẩm ướt, từng lọn buông xuống trán, hai mắt anh đỏ ngầu, đáy mắt mang theo tơ máu. Gần cột điện, trên mặt đất đầy tàn thuốc lá, có vẻ như anh đã ở đây một lúc lâu rồi.

Nhìn thấy cô xuất hiện, anh giống như nhẹ nhàng thở ra, mặt lộ vẻ vui mừng.

“Tối qua anh ở đây đợi em một đêm! Cuối cùng cũng đợi được em đi ra!”

“Có việc anh không biết vào gõ cửa sao?” Mạnh Lan Đình lạnh lùng mà nói.

Anh lộ ra biểu tình không được tự nhiên, hơi hơi khụ một tiếng rồi duỗi tay tóm lấy tay cô kéo đi về phía trước.

“Em lên xe trước đã rồi hẵng nói!”

Gần đây đều là các hộ gia đình, Mạnh Lan Đình cũng không dám gây ra động tĩnh quá lớn. Cô giãy giụa vài cái, thấy tránh không thoát còn khiến anh nắm càng chặt thì cũng không giãy nữa mà để mặc anh kéo mình tới chiếc xe đang đỗ ven đường dày đặc sương mù kia.

Phùng Khác Chi để cô ngồi vào còn mình cũng nhanh chóng ngồi vào theo rồi đóng cửa xe lại.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Năm 2019
H B T N S B C
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031  
error: Alert: Content is protected !!