Thợ may thế kỷ 19 – Chương 137

Chương 137

Tiếng bánh xe gần như lấn át giọng nói của cô nhưng Winston vẫn nhạy bén nghe thấy. Anh buông tay ra và vuốt ve gáy của cô, cằm khẽ cọ trên đỉnh đầu và nghe được tiếng thở dốc rất khẽ.

“Em có thể từ chối mà.” Anh cười nhẹ.

Nghe vậy Eloise cảm thấy hơi thẹn. Cô tháo chiếc nhẫn trên tay xuống và giơ ngay trước mắt anh rồi kéo giãn khoảng cách: “Nó không còn ở trên tay tôi nữa, tiếp tục nữa là không đạo đức đấy.”

Cô nhét chiếc nhẫn vào túi áo trước ngực anh. Đầu ngón tay dừng lại trên lớp vải mềm mượt kia một lát. Sau đó, dưới ánh sáng mờ tối, cô cảm nhận được hơi thở hỗn loạn từ đối diện. Gương mặt anh vì lời cô nói mà ửng đỏ.

Winston không nói gì.

Anh không đánh giá giới hạn đạo đức của chính mình.

Xe ngựa vừa dừng lại và Eloise lập tức đứng dậy bước ra ngoài. Gió lạnh ập tới xua tan mùi mực in đậm đặc còn vương trên người cô.

Cô quay đầu, một tay giữ cửa xe và tức giận nói: “Từ bây giờ, trừ khi tôi tìm anh, nếu không anh không được xuất hiện trước mặt tôi. Trừ khi tôi chủ động thân thiết thì anh không được làm thế với tôi, có hiểu không?”

Trong xe, sức nặng trên đùi đã biến mất và anh bắt đầu vô thức hồi tưởng lại cảm giác lướt qua vừa nãy. Sau đó anh ngẩng đầu nhìn cô và cố gắng hiểu những lời cô vừa nói.

Anh chớp mắt nghĩ: Ý cô là anh phải giống như một người hầu, được gọi thì tới, bị đuổi thì đi sao? Không thể nào. Anh biết chuyện đó là không thể. Nhưng Eloise không thích người không nghe lời, cho nên dù chỉ giả vờ thì anh cũng phải giả vờ cho giống.

“Vậy cũng được.”

Giáng Sinh sắp đến và Eloise đang bận rộn với công tác chuẩn bị cuối cùng. Trước khi bắt đầu dựng sàn diễn thời trang tại nhà hàng Snow Palm thì nơi này còn diễn ra một buổi dạ vũ sau hội diễn thuyết quy tụ giới tinh anh của New York.

Trang phục của phu nhân Benjamin và phu nhân Bronte đã trở thành tâm điểm trên mặt báo.

“…Còn phu nhân Bronte kia cứ đắc ý tự cho mình là đẹp nhất đám đông nhưng đến cả thợ may mình dùng là người nước nào cũng không biết.”

Fanny che miệng cười trộm. Cô lật tờ báo trong tay, trên đó có rất nhiều nhà phê bình đang công kích phu nhân Bronte, nói bà ta có dấu hiệu “thông đồng với địch”, lại còn ăn mặc xa hoa phung phí.

Ngược lại, phu nhân Benjamin được khen là kín đáo mà tao nhã, quần áo trên người đều dùng nguyên liệu nội địa. Trong thời kỳ kinh tế suy thoái, điều đó càng dễ lấy lòng dân thường và tầng lớp công thương. Ít nhất các thương nhân dệt may ở New York đều đồng loạt tham gia chỉ trích những quý bà chỉ dùng hàng ngoại.

Giới thượng lưu không thiếu tiền tài quyền thế, nên lại càng coi trọng danh tiếng hơn bất cứ thứ gì.

Eloise phủ vải lên toàn bộ những bộ lễ phục dùng cho buổi trình diễn đã hoàn thành trong tiệm may.

Bên cạnh, Bahrton đang báo cáo tiến độ dựng sân khấu.

“Các lễ phục và đạo cụ khác đã lần lượt được chuyển tới kho chứa mà nhà hàng Snow Palm dành riêng cho chúng ta. Em và anh Benjamin còn thuê người canh giữ ở đó cả ngày lẫn đêm.”

Eloise ngửa đầu tựa vào ghế và nhắm mắt suy nghĩ.

“Bên trung tâm thương mại thì sao?”

Bahrton lại mở sổ ghi chép: “Đã thanh toán xong cho bên thợ mộc, các tủ trưng bày đang được lắp ráp. Đợi tường mới xây khô hẳn là có thể bắt đầu trang trí. Sau khi thiệp mời buổi trình diễn được gửi đi đã có rất nhiều khách mời hồi âm tiện thể mời chị tham gia dạ vũ. Theo lệ cũ em đã thay chị từ chối hết. Nhưng sáng nay phu nhân Benjamin có nhắn người đưa lời tới và muốn mời chị tới trang viên tham dự tiệc riêng.”

“Lúc nào?” Eloise tính toán chắc bà ấy muốn bàn chuyện lễ đính hôn của John. Với tình hình bên ngoài thì phu nhân Benjamin muốn gặp cô cũng không có gì bất ngờ.

“Tối mai.” Bahrton đáp.

Eloise gật đầu.

Lần này là một buổi tụ họp nhỏ, với khách mời là những người thân cận nhất. Khách khứa chưa đến ba mươi người, đều là những người có quan hệ gần gũi với vợ chồng nhà Benjamin.

Eloise tới khá sớm và cùng Nasha tham quan vài bức tượng và tranh sơn dầu khổ lớn đặt ở sảnh ngang cạnh phòng ăn — những thứ không tiện di chuyển đi nơi khác.

Trời vẫn chưa tối hẳn. Đèn đường chiếu sáng khu vườn phủ đầy băng tuyết, còn những đóa hoa được chăm sóc trong nhà kính gần đó vẫn nở rực rỡ. Các quý bà trong sảnh ngang tụm năm tụm ba trò chuyện, thỉnh thoảng lại tới bắt chuyện với họ.

Phần lớn trong số họ đều đã nhận được thiệp mời của Eloise và đều có ý định tham dự, thậm chí còn khá mong chờ.

Eloise vẫn chuyên nghiệp như thường lệ. Mỗi khi có người hỏi cô đều kiên nhẫn giải thích từng chuyện một. Mãi tới khi một hầu gái bước tới ghé tai nói gì đó cô mới đi theo người kia rời khỏi.

Phía trong sảnh ngang là khu vực của các quý ông. Ông Benjamin đang đánh cờ tán gẫu với vài người bạn già, xung quanh là một vòng con cháu thế hệ thứ hai.

Phu nhân Benjamin đứng cạnh bồn hoa và thấy Eloise tới thì ra hiệu cho cô đi tới.

“Phu nhân tìm tôi?”

Phu nhân Benjamin đánh giá cô từ trên xuống dưới một lượt rồi nhìn sang một chàng trai trẻ ngồi đối diện John và cảm thấy cũng khá xứng đôi.

Thế là bà gật đầu và nói với Eloise: “Tôi nhớ năm nay cô cũng không còn nhỏ nữa, đã đến lúc nên nghĩ tới chuyện cả đời rồi. Hơn nữa, với cô mà nói thì thân phận đã kết hôn sẽ thuận tiện hơn nhiều khi giao thiệp trong giới.”

Vẻ mặt bà rất nghiêm túc. Bà cho rằng sự nhạy bén của Eloise trước tình thế bên ngoài không nên bị chôn vùi vì thế lại tiếp tục: “Cậu Bingley kia là một nghị viên, quan hệ trong nhà cũng rộng rãi và có thể giúp ích cho sự nghiệp của cô.”

Phu nhân Benjamin nghĩ tới điều các cô gái trẻ thời nay quan tâm và bổ sung thêm: “Nhân phẩm… cũng không tệ, tính cách khá thật thà. Nếu cô muốn thì có thể thử tiếp xúc xem sao. Nếu do tôi giới thiệu chắc chắn cậu ta không dám bạc đãi cô đâu.”

Những người có quan hệ thân thiết với gia tộc Benjamin và được phu nhân Benjamin công nhận thì dù trong hôn nhân hay sự nghiệp đều có thể nhận được sự nâng đỡ của bà.

Một gia tộc lôi kéo thế lực cũng chỉ bằng những cách như thế. Phu nhân Benjamin đã quen làm mai cho đám thanh niên quen biết và bà cho rằng chuyện này là lẽ đương nhiên, cũng là một phần trách nhiệm của mình.

Eloise cứng họng ngây ra. Dù biết cách để một vòng tròn xã hội tiếp nhận người mới thường là thông qua hôn nhân, nhưng cô thật sự không ngờ phu nhân Benjamin lại nghiêm túc suy nghĩ cho mình như vậy. Bà ấy không hề tùy tiện nhét cho cô một người tầm thường vớ vẩn nào đó.

Cô đưa mắt nhìn sang và giả vờ đánh giá chàng trai kia vài lần sau đó đang định nghĩ lời từ chối thì phía sau chợt vang lên tiếng bước chân.

“Eloise! Tôi tìm cô nãy giờ, hóa ra cô ở đây à! Hai người đang nói gì vậy…”

Chỉ nghe giọng thôi cũng nhận ra đó là phu nhân Morgan.

Phu nhân Benjamin cũng không giấu bà ấy và quay người giới thiệu anh chàng Bingley kia sau đó giải thích là mình đang muốn làm mai cho Eloise.

Không ngờ Isabella lập tức lộ vẻ mặt kỳ quái. Bà kéo Eloise qua, rồi bắt đầu chê bai chàng trai vô tội kia: “Cậu Bingley tuy nhìn chẳng có khuyết điểm gì lớn, nhưng khí chất hơi tầm thường, gu thẩm mỹ cũng chẳng ra sao, không biết ăn mặc lại chẳng có sở thích chung với cô. Huống chi nhà cậu ta xã giao quá nhiều, phiền phức chết được. (Truyện này của trang runghophach.com) Eloise à, so ra thì con trai tôi tốt hơn nhiều. Việc nhiều lời ít, tóc dày lại không có tính khí gì. Sở thích duy nhất của nó chính là cô. Nó sống cũng rất độc lập, suốt ngày treo cái mặt khó ở như muốn gây sự với thiên hạ nên chẳng có mấy bạn bè, người khác cũng không dám dây vào. Vì thế cô chẳng cần bận tâm chuyện quan hệ xã giao. Còn nữa, đống trang sức của bà Bingley già kia xấu đến đau lòng. Có cho cô thừa kế chắc cô cũng không biết phối kiểu gì. Nhưng tôi thì khác, mấy món bảo bối của tôi đẹp lắm. Quan trọng nhất là cậu Bingley kia không đẹp trai bằng con trai tôi! Dung mạo của chồng chính là vinh quang của người vợ, chuyện này tuyệt đối không thể qua loa được! Không thì mười hai mươi năm sau có hối hận cũng không kịp đâu…”

Phu nhân Benjamin đứng bên cạnh nghe mà đầu óc mù mịt, còn Isabella vẫn khoác tay Eloise và tận tình khuyên bảo với tốc độ cực nhanh như sợ cô không nghe lọt tai.

Isabella nói một hơi xong mới quay sang nhìn phu nhân Benjamin và nhíu mày: “Em nói xem em ảnh rỗi không có việc gì làm hay sao mà đi làm mai lung tung thế. Người thông minh như em mà ngay cả chuyện đó cũng không nhìn ra được sao? Winston hai mươi mấy tuổi đầu rồi mà em còn định giới thiệu đàn ông cho cô người yêu bé nhỏ của nó…”

“Em…” Phu nhân Benjamin lắp bắp. Phải mất một lúc bà mới mới hiểu Isabella đang nói cái gì. Khí thế hùng hổ của bà ấy quả thật dọa người.

“Em có biết gì đâu. Chuyện từ lúc nào vậy?” Phu nhân Benjamin nhìn về phía Eloise mới vừa đứng và đầy nghi hoặc. Winston? Cô nàng này? Họ quen nhau à? Đây là chuyện thằng nhóc đó làm ra được sao?

“Em chẳng cần biết. Tuy tụi nó tạm thời chưa đính hôn, nhưng chỉ cần tôi cố thêm chút nữa là nhanh thôi!”

Nhưng Eloise đã nhân lúc phu nhân Morgan cãi nhau mà chuồn đi từ lâu. Cô lén lút chạy đi tìm Naha để tránh phiền toái.

Mãi đến lúc yến tiệc bắt đầu hai người mới xuất hiện.

Theo chỗ ngồi do người hầu sắp xếp, Eloise ngồi cạnh cậu Bingley còn Winston thì tới sát giờ tiệc và ngồi chếch đối diện cô qua chiếc bàn dài.

Bên cạnh, John đang bị một đám người lớn trong nhà trêu chọc và hỏi anh với Nasha định đi đâu hưởng tuần trăng mật.

Tiếng người ồn ào náo nhiệt. Cậu Bingley nhìn cách sắp xếp chỗ ngồi thì làm đúng theo quy tắc xã giao và nghiêng đầu nói chuyện với Eloise.

Eloise cũng vô cùng thoải mái trò chuyện qua lại rất tự nhiên, tay còn chăm chú dùng thìa bạc gỡ cá chấm nước sốt ăn.

Cô không hề ngẩng đầu lên.

Sau bữa tối đương nhiên không thể thiếu phần khiêu vũ. Nhạc công kéo đàn trong phòng nhảy nhỏ và theo phép lịch sự xã giao, cậu Bingley lại định mời Eloise nhảy.

“Tôi còn có việc nên sẽ không ở lại. Ngài Bingley cứ tự nhiên nhé.”

Cô lịch sự chào tạm biệt mọi người, chúc ngủ ngon vài vị phu nhân rồi nhận áo khoác từ tay người hầu sau đó bước ra hành lang và lên xe ngựa. Nhưng cô không vội rời đi mà lặng lẽ chờ một lúc trong đêm tuyết rơi. Quả nhiên qua một lát thì cửa xe bị người bên ngoài mở ra.

Winston không nói một lời mà ngồi xuống ghế đối diện. Anh tháo chiếc mũ ống xuống và cố hết sức giữ vẻ bình thường, đến chút ghen tuông cũng không dám để lộ ra vì sợ cô sẽ không thích. Nhưng cũng vì không nhận thấy bất kỳ cảm xúc nào từ vẻ mặt của anh nên ánh mắt Eloise dần mang theo ý trêu chọc.

Thấy vậy, Winston cũng nhận ra cô đang cố tình trêu mình. Anh ấp ủ thật lâu nhưng cuối cùng vẫn hơi tức giận: “Sao không ở lại nhảy? Chẳng phải em nói chuyện với cậu ta rất vui sao?”

“Anh đang để ý chuyện tôi nói chuyện với anh ta à? Anh thấy khó chịu sao?” Eloise duỗi mũi chân và cực kỳ bất lịch sự chạm vào ống quần anh, còn khẽ chọc chọc.

Anh đưa tay nắm lấy mũi chân cô rồi dời sang một bên. Dáng vẻ ấy càng khiến người ta muốn trêu thêm.

“Tôi không thích nhảy.” Cô dừng một chút rồi nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

“Nhưng sau này anh phải quen đi thôi. Bên cạnh tôi có rất nhiều đàn ông, dù là đối tác công việc hay những mối quan hệ khác.”

Anh nghe vậy thì im lặng cúi đầu lấy một cục than gỗ nhét vào lò sưởi nhỏ trên xe. Xe ngựa chậm rãi chuyển bánh.

Eloise rút chân về.

“Hôm nay phu nhân Benjamin nói muốn tìm chồng cho tôi. Bà ấy bảo thân phận đã kết hôn sẽ thích hợp hơn cho việc giao thiệp xã hội. Nhưng làm chồng tôi thì lợi ích nhiều lắm. Không dám nói chuyện khác nhưng vài trăm năm sau có lẽ người ta sẽ chẳng còn nhớ kẻ cầm quyền hiện tại là ai, nhưng nhất định sẽ có người nhớ rằng tôi từng sống ở thời đại này và đã làm những gì. Khi hậu thế nhắc tới tôi cũng sẽ nhớ tới vật phụ thuộc của tôi — tức là chồng tôi. Vậy nên…” cô kết luận, “Anh có muốn kết hôn với tôi không?”

Im lặng.

Một khoảng im lặng thật dài.

Trong bóng tối chỉ còn tiếng bánh xe lặp đi lặp lại. Khóe mắt anh thoáng thấy ngọn lửa nhảy nhót trong lò sưởi nhỏ. Nhờ ánh lửa ấy anh mới dần lấy lại suy nghĩ giữa cảm giác tương phản mãnh liệt rồi tiếp tục nhìn chằm chằm vào mắt Eloise như muốn xuyên qua đó để thấy rõ ý nghĩ trong đầu cô.

“Nếu trở thành chồng em sẽ không còn bị em đùa giỡn nữa… thì tôi đồng ý.”

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Viettel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng 2 2024
H B T N S B C
 1234
567891011
12131415161718
19202122232425
26272829  
DMCA.com Protection Status