Thợ may thế kỷ 19 – Chương 129

Chương 129

“Nếu Eloise không cần em nữa thì lát theo chị tới khách sạn nhé.” Louise mặc một chiếc áo khoác dài tay loe màu vàng nhạt bằng nhung da hươu, tóc tết thành bím dài rồi búi sau đầu. Cô đang ngồi trong phòng khách lật sổ sách của khách sạn.

Cô nghiêng đầu nhìn Thomas đang ăn macaroni sốt kem.

Hôm qua cậu mới về nhà ngủ có một đêm, ai ngờ xui xẻo vì căn nhà này không có lò sưởi, ống khói cũng không dẫn qua đây. Trời tuyết nên lạnh đến run người và lúc này cậu còn hắt hơi mấy cái.

Thomas gật đầu bảo được và nói rằng đi đâu chơi với cậu cũng như nhau thôi.

“Năm nay lạ thật, mới vậy mà đã lạnh sớm thế này rồi.”

Người giúp việc trong nhà đang cho mèo ăn, nghe vậy lập tức nói phải rồi đi lấy thêm chăn cho Thomas.

Eloise thay đồ xong bước ra khỏi phòng và ngồi xuống đối diện Thomas. Cô cầm chiếc bình đồng rót thêm nước vào cốc và nghe Thomas lẩm bẩm làm nũng đòi chuyển sang nhà lớn hơn. Cậu nói loại nhà liền kề có hai ba tầng, hơn chục phòng, tiền thuê mỗi tuần khoảng một trăm đô, một tháng ba bốn trăm đô la. Ở đó có hệ thống sưởi tốt hơn, rộng rãi hơn, trong nhà còn có chỗ cho người hầu ở lại, thậm chí có thể thuê cả gác cổng lẫn đầu bếp chuyên trách.

Mức giá này với Eloise hiện giờ chẳng đáng là bao nhưng sở dĩ cô vẫn cố ở tạm căn nhà này cũng chỉ để tiết kiệm khoản tiền ấy.

“Thật ra chị đã để ý một mảnh đất ở khu Uptown từ lâu rồi. Chỗ đó trước kia là một cối xay bột, bỏ hoang nhiều năm, nhưng vị trí cực đẹp, diện tích cũng vừa phải. Chúng ta có thể xây một căn nhà riêng kiểu townhouse, trước sau còn chừa được cả vườn hoa. Chỉ cần qua một con phố là tới Công viên Trung tâm.”

Chỉ là giá mảnh đất ấy gần ngang với tòa nhà định cải tạo thành bách hóa của công ty, niêm yết tận hai mươi ba nghìn tám trăm đô.

Louise nghe xong lập tức hỏi ngân hàng có thể cho vay bao nhiêu.

Eloise suy nghĩ rồi đáp: “Nếu dùng tài khoản của em để vay thì trước tiên phải trả khoảng bốn năm nghìn đô tiền đặt cọc, phần còn lại trả hết trong vòng năm năm là được.”

Nghe vậy, Louise gập sổ sách lại và gần như không cần suy nghĩ: “Mua luôn mảnh đất đó đi, chị góp một nửa. Nhà mình tự xây một căn, sau này khỏi phải trả tiền thuê cho ai nữa.”

Chiếc thìa trong tay Thomas rơi lạch cạch xuống đĩa sau đó cậu quay đầu hỏi Louise: “Mở khách sạn kiếm được nhiều tiền vậy sao?”

Louise bật cười lắc đầu: “Em tưởng mấy năm chị làm ở khách sạn Leeds là làm không công à?”

Mấy tháng nay cô đã khống chế toàn bộ chi phí vận hành khách sạn xuống mức thấp nhất có thể duy trì, đồng thời dần sửa sang cơ sở vật chất, lắp thêm hệ thống nước nóng sưởi ấm, tăng giá phòng và tuyển thêm nhân viên. Hiện giờ tiền phòng, ăn uống và các khoản lặt vặt khác cộng lại cho ra lợi nhuận gộp tầm bốn lần tổng chi phí. Mỗi tháng lợi nhuận ròng hơn một nghìn năm trăm đô.

Chỉ riêng vài tháng này Louise đã tích góp được mấy nghìn đô trong tay.

Sau khi đầu tư một phần vào quỹ chung, Eloise vẫn còn tài sản cá nhân khoảng sáu bảy nghìn đô vì thế chỉ trong bữa sáng, Eloise và Louise đã bàn xong. Đợi hai ngày nữa xử lý xong công việc họ sẽ cùng tới công ty bất động sản xem thử mảnh đất ấy còn hay không.

Dĩ nhiên ở thời này phụ nữ chưa kết hôn muốn mua tài sản rất phiền phức. Ngoài việc nhờ luật sư đứng ra bảo lãnh dưới danh nghĩa kinh doanh thì những cách khác đều chẳng dễ dàng gì. Họ định mua mảnh đất đó dưới tên Terry bởi bà là một góa phụ trung niên, các quyền lợi cơ bản được xã hội công nhận hơn những cô gái trẻ.

Sắp đến trưa nên Eloise và Louise lần lượt rời khỏi nhà.

Louise dẫn Thomas tới khách sạn để cậu làm quen môi trường và phụ giúp công việc.

Còn Eloise thì ở cửa hàng chuẩn bị bản thiết kế cho phu nhân Benjamin, đồng thời kiểm tra lại kế hoạch buổi trình diễn thời trang mà Bahrton đã sắp xếp theo ý tưởng cô viết ra. Gần trưa, cô cùng Bahrton ngồi xe tới nhà hàng Snow Palm để gặp những thợ may được mời.

Trước cổng chính nhà hàng Snow Palm, Irene bước xuống xe ngựa và từ xa đã nhìn thấy xe nhà Howard. Cô liếc một cái là nhận ra ngay và chỉ suy nghĩ một chút đã biết chắc hẳn người này cũng được mời.

Irene cảm thấy rất kỳ lạ. Theo những gì cô biết thì lúc lão Howard vừa qua đời không lâu, Raymond và em trai Halls còn đang mâu thuẫn. Khi ấy Eloise đã được thăng lên vị trí trợ lý nhưng vẫn muốn nghỉ việc. Cô không chỉ tự lập ra riêng mà còn kéo đi không ít người trong tiệm.

Chuyện này xét thế nào cũng hơi thiếu tình nghĩa, người ngoài cũng thường nói cô không biết điều. Tiệm may Howard chịu cho cô vị trí như vậy mà cô lại không biết quý trọng. Thế nhưng lúc này lại thấy Raymond mang thần sắc bình thường, dường như chẳng hề để bụng, thậm chí còn sẵn lòng qua lại với Eloise.

Irene hiểu rất rõ loại người như Raymond sẽ coi chuyện cũ như chưa từng xảy ra. Dù sao khách hàng hiện giờ của Eloise đều là nhân vật quyền cao chức trọng, bản thân cô lại có thế lực riêng nên anh ta sẽ muốn nhân cơ hội tận dụng quen biết cũ để liên hệ.

“Tiểu thư Tonks cũng được mời à?”

Raymond chủ động chào hỏi Irene và cười híp mắt nói Halls không có thời gian nên mình chỉ đành đi một chuyến.

Irene và Raymond được người phục vụ dẫn lên lầu. Hai người vừa đi vừa trò chuyện về nội dung thư mời, chủ đề là buổi trình diễn thời trang. Trong lòng họ đều hiểu rõ Eloise đang muốn liên hợp với họ để chống lại sự chèn ép của phía Sharif. Đồng thời cô sẽ dùng buổi trình diễn thời trang để tạo thanh thế, tranh giành sự chú ý của các quý bà và tiểu thư thượng lưu.

Vào mỗi quý, khi các tiểu thư và phu nhân xem trình diễn thời trang rồi đặt trước trang phục cho mùa tiếp theo thì sẽ chẳng còn “phần nước canh dư thừa” nào để chia cho các tiệm may khác nữa.

Bahrton và các nhân viên khách sạn đang sắp xếp chỗ ngồi cho khách. Eloise thì đứng trên ban công cạnh cửa sổ nói chuyện với Jeanne, xung quanh là một vòng những thợ may độc lập hoặc chủ tiệm may, tất cả đều đang chúc mừng cô thành lập công ty thời trang.

“Giấy phép kinh doanh phải hai ngày nữa mới được cấp, lúc đó chúc mừng tôi cũng chưa muộn.”

Sự hợp tác giữa Eloise và Antony có thể nói là vô cùng thành công khi xét tới thành quả mấy tháng gần đây. Nó khiến những chủ tiệm may này động lòng và quanh co dò hỏi kinh nghiệm để bắt chước con đường cô đã đi.

“Chuyện đó thì đơn giản thôi nhưng quan trọng nhất là phải tạo quan hệ tốt với nhà máy, nhất định phải tìm được ông chủ xưởng đáng tin.”

Khi nghe Eloise nói như vậy, Raymond không nhịn được ngẩn người.

Vốn Antony là thông gia với anh nhưng từ sau khi hợp tác với Eloise thì người này dần giữ khoảng cách. Ngay cả chuyện Raymond muốn để Hafeklin tới nhà máy làm quản lý cũng bị Antony từ chối.

Có thể thấy Antony sợ Eloise cho rằng ông ta là loại gió chiều nào xoay chiều ấy.

Rốt cuộc phải kiếm được bao nhiêu tiền mới đáng để Antony làm vậy chứ? Con số ấy chắc chắn không nhỏ.

Raymond nhớ tới lần trước, lúc cậu ấm nhà Sharif nhằm vào Eloise và muốn cắt nguồn hàng của cô thì quản sự ở trang viên Morgan từng nói chuyện với anh và bảo đó là ý của phu nhân Morgan. Họ muốn anh ta giúp đỡ.

Khi đó anh ta cực kỳ tò mò, rốt cuộc Eloise đã làm cách nào mà có thể giữ thể diện lớn đến vậy trước mặt những phu nhân cao tầng kia.

Bahrton tính toán sơ qua, trong 20-30 tấm thiệp mời gửi ra ngoài thì chín phần đều tới tham dự. Thấy đã đến giờ nên cậu bảo người phục vụ dọn món.

Nhà hàng thời này luôn bày nguyên một bộ dao nĩa đầy đủ trước mặt mỗi khách. Người phục vụ bưng khay bạc và lần lượt mang món cho từng vị khách, mỗi khi đổi món lại thay thêm một bộ dụng cụ ăn khác.

Sau đó, Bahrton và Eloise còn phải tới nhà hát gặp ông chủ rạp Youvi cùng nhà viết kịch Grandin — những người đã sớm đạt được thỏa thuận hợp tác với họ.

Dựa theo số lượng trang phục diễn lần này, Grandin cần thiết kế tình cảnh sân khấu cho ba mươi diễn viên. Còn Youvi thì phải dùng các mối quan hệ của mình để giúp Eloise tuyển tổng cộng tám mươi nữ diễn viên làm người mẫu.

Trên đường đi, Eloise không nhịn được cảm thán. Trong buổi trình diễn thời trang lần này cô gần như đã huy động hết toàn bộ các mối quan hệ và tài nguyên tích lũy được.

Eloise vừa sử dụng dao nĩa để cắt đồ ăn vừa trình bày ý tưởng của mình với mọi người một cách đơn giản.

“Làm buổi trình diễn thời trang thì chắc ai cũng biết đại khái là thế nào rồi, nhưng khái niệm lần này tôi muốn làm sẽ hơi khác trước đây.”

Ý của Eloise là mỗi quý sau này cô sẽ chỉ định một chủ đề thiết kế để tổ chức buổi diễn. Người tham gia cần chuẩn bị trang phục xuân theo hai cấp độ: may sẵn và lễ phục thiết kế riêng để các vị khách nhận thiệp mời hạng hội viên và hạng khách quý lựa chọn.

Là bên tổ chức, đầu tiên cô sẽ phụ trách chuẩn bị địa điểm.

Theo dự tính của cô, tầng một của nhà hàng Snow Palm có sảnh rất lớn, đủ để dựng sân khấu, chia khu vực ghế ngồi bằng vách ngăn. Trang phục thiết kế riêng sẽ được trình diễn bằng hình thức kịch tình huống, còn dòng may sẵn thì dùng catwalk thông thường.

Cô sẽ thuê địa điểm, trang trí sàn diễn, mời nhà viết kịch Grandin hỗ trợ dàn dựng sân khấu, liên hệ người mẫu và dàn nhạc.

Thứ hai là khách hàng.

Bên tổ chức sẽ chịu trách nhiệm gửi thư mời tới các quý bà, tiểu thư danh gia vọng tộc ở New York cùng các nhà giàu và nhân vật nổi tiếng sau đó chia thành ghế khách quý và ghế hội viên.

Ghế khách quý dự kiến mời ba mươi người, chủ yếu là các phu nhân và tiểu thư thế gia, ví dụ như phu nhân Morgan, phu nhân Charon, phu nhân Foger, phu nhân Fesseau.

Ghế hội viên mời năm mươi người, chủ yếu thuộc tầng lớp như phu nhân Herpa, phu nhân Hippowa, phu nhân Hale, phu nhân Nangoriton.

Tiếp đó cô bắt đầu nói về yêu cầu đối với trang phục. Chủ đề thiết kế đầu xuân mùa này chỉ có một câu: “Vườn hoa cung điện Trianon.”

Mọi người phải dựa trên chủ đề này để phát huy trí tưởng tượng mà thiết kế. (Hãy đọc truyện này tại trang RHP) Trang phục tham gia trình diễn sẽ chia thành hai tuyến: thiết kế độc bản và dòng may sẵn.

Thiết kế độc bản dành cho khách quý.

Trang phục may sẵn dành cho khách hội viên.

Khoảng cách giá cả giữa hai loại sẽ chênh nhau gấp mười lần nên thiết kế nhất định cũng phải có khác biệt rõ rệt. Sau khi hoàn thiện bản thiết kế cần nộp cho Eloise là bên tổ chức để xét duyệt.

Tiếp đó, cô bắt đầu nói về phương thức giao dịch.

Khi khách mời tới nơi sẽ xuất trình thiệp mời và người phục vụ sẽ dựa theo danh hiệu hội viên hay khách quý trên thiệp để sắp xếp chỗ ngồi.

Những bộ thiết kế độc bản và trang phục may sẵn sẽ được trình diễn và được người mẫu mặc theo từng khung giờ khác nhau. Họ sẽ tới khu khách quý để họ đấu giá và chọn mua trước.

Hội viên không được tham gia đấu giá mấy bộ này mà chỉ có thể chờ chọn mua dòng may sẵn.

Đối với trang phục may sẵn được trình diễn sau đó, khách sẽ nhận được một cuốn danh mục ghi rõ cửa hàng cung cấp từng mẫu đồ để người có hứng thú trực tiếp liên hệ với tiệm may lấy hàng. Không quan trọng một kiểu bán được bao nhiêu bộ, coi như mượn buổi diễn này để kéo khách cho cửa hàng của họ.

Tuy nhiên nếu tổng mức tiêu dùng cộng dồn tại tất cả các cửa hàng tham gia vượt quá ba nghìn đô thì sau khi bên tổ chức thống kê sẽ gửi thư mời nâng hạng ghế cho khách mời tại kỳ trình diễn tiếp theo. Cho dù hội viên được mời có giàu có hay nổi tiếng đến đâu, muốn nâng hạng cũng phải ngoan ngoãn tiêu dùng đủ cấp bậc trước đã.

Thậm chí hội viên cũng không phải muốn đến là được. Hoặc phải do bên tổ chức mời, hoặc do hội viên cũ giới thiệu.

Suy cho cùng, Eloise muốn tách biệt vợ thương nhân, phu nhân nghị viên thành phố với những nhân vật lớn như phu nhân Benjamin để tránh khách quý cảm thấy bị hạ thấp đẳng cấp còn hội viên lại thấy ngưỡng cửa quá thấp.

Thiết lập ngưỡng cửa như vậy còn có thể kích thích ham muốn tiêu dùng của khách hội viên, đồng thời đảm bảo lợi ích cho những cửa hàng chỉ làm dòng may sẵn — một công đôi việc.

Muốn làm hàng xa xỉ, muốn xây dựng thương hiệu thì nói cho cùng logic vận hành chính là giúp xã hội dùng phương thức đơn giản và trực quan nhất là ăn mặc để phân chia con người, văn hóa, giai cấp và tầng lớp xã hội.

Nghe đến đây các thợ may đều cảm thấy kế hoạch này gần như không có sơ hở và bắt đầu hỏi Eloise xem mỗi cửa hàng được bao nhiêu suất trang phục, có cần đóng phí tham gia không.

Eloise lấy chính cửa hàng của mình làm ví dụ. Tiệm của cô dự định tung ra mười bộ thiết kế độc bản và không làm dòng may sẵn. Mỗi cửa hàng không được vượt quá mười bộ, ít thì một hai bộ cũng được. Còn phí tham gia thì chỉ tượng trưng thu một trăm đô tiền đặt cọc mỗi người, rút lui sẽ hoàn trả.

Dù những thợ may được mời có nam có nữ, tuổi tác khác nhau nhưng đa phần đều có tiếng tăm riêng, có nghề sở trường của mình chứ không phải loại vô danh tiểu tốt.

Nhưng sau khi nghe chi tiết kế hoạch, ước lượng quy mô hoành tráng của nó thì ai nấy đều bắt đầu cân nhắc năng lực bản thân.

Chất lượng của trang phục thiết kế độc bản nhất định phải khác biệt với dòng may sẵn. Dù đối tượng khách hàng khác nhau nhưng dòng may sẵn cũng phải có trình độ nhất định. Không phải ai cũng có đủ năng lực và tự tin để cân bằng cả hai.

Sau bữa ăn, Eloise phát bản kế hoạch cho mọi người truyền tay nhau đọc. Irene cầm được một bản và xác nhận phạm vi yếu tố chủ đề của buổi trình diễn xong thì trong đầu đã có ý tưởng.

Sau đó các thợ may dựa theo năng lực bản thân mà tới chỗ Bahrton đăng ký số lượng và nộp phí tham gia. Có người chỉ muốn làm dòng may sẵn, có người vừa làm may sẵn vừa muốn thử sức với thiết kế độc bản.

Raymond suy nghĩ một lúc rồi đăng ký mỗi loại ba suất.

Eloise thống kê lại và thấy tổng cộng có ba mươi bộ thiết kế độc bản và năm mươi bộ may sẵn.

Sau khi xác định số lượng cụ thể, Bahrton đi thương lượng với quản lý nhà hàng Snow Palm về giá thuê địa điểm cũng như các dịch vụ mà họ có thể cung cấp như dựng sân khấu, phục vụ đồ ăn và số lượng nhân viên phục vụ.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Viettel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng 2 2024
H B T N S B C
 1234
567891011
12131415161718
19202122232425
26272829  
DMCA.com Protection Status