Hái sao 3 – Chương 10.10

Gia Hàng không uống rượu mà chỉ uống nước trái cây với hai đứa nhỏ. Cô nói: “Tôi không chỉ là tiểu nhân mà còn là phụ nữ. Chẳng phải phụ nữ và tiểu nhân đều khó ở chung sao? Anh không phải nói quân tử trả thù mười năm chưa muộn ư? Thiếu tướng Lý, về sau đừng kích thích tôi nữa, nếu có lần sau tôi sẽ không để cả nhà vui vẻ thế này đâu.” Trong mắt cô xẹt qua một tia sát khí, sau đó cô lại cười tươi như hoa khiến Lý Nam cho rằng mình hoa mắt.

“Cái trò bỉ ổi này mà cô cũng làm được.”

“Bỉ ổi thì cũng khiến vợ anh cười như hoa, không cần nói cảm ơn, chuyện nhỏ chẳng tốn sức gì.” Gia Hàng làm một động tác như đang gõ nhanh trên bàn phím.

Lý Nam tức muốn ói máu, anh ta thật muốn nhào lên hung hăng bóp cổ cô nàng xem cô ta còn dám tự tiện làm bậy thế không. Nhưng đương nhiên việc này là không thể, anh ta chậm rãi ổn định lửa giận, sau đó nghĩ may mà bọn họ ít có dịp chạm mặt trong công việc, nếu không quả là đáng sợ. Anh ta khâm phục Trác Thiệu Hoa từ nội tâm, đúng là kẻ dũng cảm!

Giống như đọc được suy nghĩ của anh ta, Trác Thiệu Hoa mỉm cười gật đầu khiến Lý Nam cứng đờ người.

Lý Đại Soái và ông Trác Minh đua uống rượu, khuôn mặt buồn bực của Trác Dương cũng đã giãn ra, vợ Lý Nam thì vuốt ve vòng ngọc trên tay, mặt ửng đỏ, bà Âu Xán thì nhìn Phàm Phàm, Luyến Nhi mà cười thấy răng không thấy mắt. Trác Thiệu Hoa cụp mi rũ mắt, trong mắt chỉ có Gia Hàng, Luyến Nhi vỗ tay nhỏ hát bài thiếu nhi: “Hạt đậu nành, rau mầm mùa xuân, rau hẹ cắt khúc, rau cần bẻ ngọn, măng tây xếp chung, bẻ hai nhánh tỏi, giá đỗ bỏ rễ, dưa chuột thái sợi, thật là đẹp, thật là ngon……”

“Thiếu tướng Lý có mong ước gì cho năm sau?” Gia Hàng sợ Lý Nam cô đơn nên thân thiết hỏi.

“Sang năm tôi muốn sinh một thằng nhóc béo.” Anh ta chẳng thể làm gì cô nàng vậy chẳng nhẽ con trai anh ta không làm được gì con gái cô ta sao? Xem ai mới là người cười đến cùng.

“Luyến Nhi, tới đây, chúc bác cầu được ước thấy nào.” Gia Hàng vẫy tay với Luyến Nhi.

Không biết làm sao mà nhìn đứa nhỏ phấn nộn đang đi về phía mình, Lý Nam đột nhiên rùng mình.

( 3 ) Bay cao

Một màn cuối cùng của vở《đưa mũ phượng》đang diễn ra trên sân khấu. Trong khán phòng trang nhã có ghế khắc hoa, trên bàn ở sân khấu là mũ phượng chói mắt lộng lẫy dưới ánh đèn. Màn hình ở hai bên sân khấu bắt đầu vang lên tiếng hát, giọng hát uyển chuyển quẩn quanh không trung.

Trác Dật Phàm che miệng, lặng lẽ ngáp một cái, ánh mắt vừa chuyển đã nhìn Khang Vũ Y. Cô đã duy trì tư thế này từ đầu vở diễn tới giờ, mắt không chớp nhìn chằm chằm sân khấu, biểu tình biến hóa theo cốt truyện. Máu mủ quả thật là thần kỳ, cho dù cô chưa từng gặp được người bà ngoại trong truyền thuyết kia nhưng trong xương cốt lại có tài năng diễn kịch của bà mình.

Sân khấu mới dựng, người xem kịch chủ yếu là những người có thú vui cao nhã. Sân khấu cũng không lớn, nhưng tinh xảo, có một cửa lớn và một cửa sổ đều mô phỏng theo sân khấu kịch cổ đại. Khi đặt mình trong đó người ta sẽ có cảm giác không thật. Vở diễn này cũng mới dựng, trang phục cũng là mới may, vừa hết một đoạn lời kịch kinh điển trong《 bích ngọc trâm 》thì chỉ thấy một vạt váy áo lòe loẹt đi tới. Bà mẹ chồng bên tai cài hoa đi về phía con dâu, hát đoạn kinh điển “Con dâu là thịt trong lòng bàn tay của ta, A Lâm là thịt trên mu bàn tay của ta, lòng bàn tay và mu bàn tay đều là thịt……”

Trác Dật Phàm lại ngáp một cái, lần này cậu không che giấu tốt khiến Khang Vũ Y quay đầu băn khoăn nói: “Còn có vài phần nữa là kết thúc rồi.” Vở kịch này cô đã xem rất nhiều lần, nhiều phiên bản, mỗi cảnh bên trong, mỗi câu hát cô đều thuộc như lòng bàn tay.

“Anh không vội.” Trác Dật Phàm hơi quẫn nhưng lại quyến luyến sự săn sóc của cô, “Bà ngoại em thường diễn nhân vật gì? Mẹ chồng ư?”

Khang Vũ Y xì cười: “Bà ấy là ngôi sao, cả đời chỉ diễn thiếu nữ xinh đẹp.”

Trác Dật Phàm đột nhiên nghĩ đến hình ảnh thiếu nữ trang điểm dày cộp để che nếp nhăn đã thấy không khỏe, vội vàng ngừng nghĩ ngợi.

“Aizzz, kỳ thật cũng không phải việc to tát gì, sao A Lâm kia không thể thẳng thắn thành thật một chút. Chỉ tội Lý tiểu thư phải chịu nhiều thiệt thòi như vậy. Em rất ghét đàn ông nói dối.” Đạm mạc nói xong lời này Khang Vũ Y vẫn đắm chìm trong vở diễn.

“Nếu…… Nếu đó là lời nói dối có ý tốt thì sao?” Trác Dật Phàm sờ sờ mũi hỏi.

“Người thật lòng chẳng ai muốn bị người khác lừa gạt, cho dù có ý tốt thì cảm giác bị lừa gạt cũng không dễ chịu. Anh không thoải mái sao?” Khang Vũ Y phát hiện sắc mặt Trác Dật Phàm đột nhiên thay đổi.

“Có lẽ, chỗ này chán quá.”

Aizzz, đúng là tự làm tự chịu, Trác Dật Phàm chán nản thầm nghĩ.

Sau khi vở kịch kết thúc, phố xá ầm ĩ cũng đã vắng lặng, Khang Vũ Y nhìn nhìn trời, đút tay vào túi áo. Đêm xuân tháng 3 vẫn còn lạnh.

“Í, đó không phải bạn học của anh sao?” Khang Vũ Y nhìn thấy hai người đứng ở góc đường, từ bóng dáng thì thấy không khác gì sinh đôi, cả hai đều cơ bắp và cường tráng. Trác Dật Phàm và bọn họ thân thiết cực kỳ, như hình với bóng, lúc ở trường căn bản là không rời nhau. Cô nói “Em luôn cảm thấy bọn họ thích hợp học thể chất hơn, hắc hắc!” Nói xấu người khác sau lưng khiến cô hơi ngượng.

Vốn dĩ hai người kia đều đã trưởng thành, dù chưa phải ông chú nhưng cũng không kém là bao, vậy mà còn phải trà trộn vào đại học giả vờ cưa sừng làm nghé, chỉ vì để tiện cho công việc. Trác Dật Phàm làm bộ không phát hiện ra hai người họ, thế mà hai tên kia còn không biết tự giác đi lên nhiệt tình chào hỏi: “Trác Dật Phàm, khéo quá!”

Có thể không khéo sao, hai người đặc biệt đợi ở đây mà! Anh cười cười hỏi: “Hai người cũng tới xem kịch à?”

Hai người kia liếc trắng mắt đáp: “Chúng tôi mà vào đó thì người ta lại tưởng là nhà hát mới thuê bảo vệ. Ha ha, bọn tôi không ngủ được nên ra ngoài đi dạo thôi.”

“A, các anh là……” Khang Vũ Y giật mình che miệng lại. (Gay ý mà)

Hai người kia trăm miệng một lời: “Tuyệt đối không phải, chúng tôi chỉ là bạn học, là anh em tốt.” Hai đôi mắt hình viên đạn bắn về phía Trác Dật Phàm, đều do tên này mà bọn họ bị hiểu nhầm, trong sạch của đàn ông mất hết rồi.

Khang Vũ Y thè lưỡi, đỏ mặt, vội vàng ngẩng đầu nhìn trời nói: “Tàu thăm dò mặt trăng số 6 đã cất cánh mấy ngày rồi nhỉ? Năm ngày rồi thì phải? Trác Diệc Tâm chính là thần tượng của em đó, bộ dáng cô ấy mặc trang phục của phi hành gia khiến em nhớ tới Anne Hathaway của phim《Interstellar 》. Trác Diệc Tâm là nữ phi hành gia đầu tiên của Trung Quốc, thật ghê gớm, khi còn nhỏ nhất định là cô ấy học khủng lắm.”

Trác Dật Phàm trầm mặc, con nhóc kia hồi nhỏ quả thực là khủng nhưng không phải là học khủng. Nó đi nhà trẻ bị đuổi 2 lần, học tiểu học bị đuổi một lần, bởi vì nó mà mẹ anh dù tung hoành ngang dọc nhiều năm nhưng cứ thấy giáo viên là nói lắp.

Hai người đàn ông bên cạnh còn tranh thủ bỏ đá xuống giếng: “Trác Dật Phàm cũng họ Trác đó, có khi 500 năm trước bọn họ là người một nhà, chờ cô ấy quay lại địa cầu, chúng tôi phải xin chữ ký mới được.”

Khang Vũ Y mang vẻ mặt chờ mong mà nhìn anh, Trác Dật Phàm ngẩng đầu nhìn trời, đầu hơi hơi đau.

Chuyện yêu đương của anh có vẻ khá thuận lợi, tuy một tuần chỉ được gặp nhau một hai lần. Anh còn phải đến đại học, gặp gỡ tiền bối, còn phải viết các loại báo cáo, thời gian quả thật thiếu đến đáng thương. Cho tới nay ba mẹ cũng không gây áp lực gì, mọi việc anh làm đều là vì thích.

Ông nội cũng vui mừng nói: “Trác gia rốt cuộc cũng có một phần tử trí thức.”

Mẹ thì may mắn nói: “Còn may không thành đứa hư.”

Không ai trong gia đình biết về tình yêu của anh, cũng không ai hỏi. Nếu anh chịu nói thì bọn họ sẽ nghe, nếu anh không muốn nói thì gia đình cũng sẽ không hỏi.

Năng lực của Vũ Y thực sự siêu quần, cô ấy lại xinh đẹp nên người nào đã gặp rồi thì khó mà không thích. Ở trước mặt anh cô cũng không ra vẻ, quan tâm viết rõ trên mặt. Ở chung hơn nửa năm qua, phần tình cảm này đã sâu đến nỗi anh bắt đầu lo được lo mất.

Lúc này Gia Hàng cũng đang dùng kính viễn vọng ngắm mặt trăng, rất giống một người yêu thích nghiên cứu thiên văn chuyên nghiệp. Kính viễn vọng là do Trác Dật Phàm mua cho mẹ khi Luyến Nhi xác định sẽ lên mặt trăng.

“Cũng không biết hiện tại Luyến Nhi đang làm gì?” Gia Hàng xem đến mắt đau mà vẫn chẳng thấy mặt trăng có thêm người nào.

Trong tin tức có phát sóng trực tiếp, Luyến Nhi mới vừa gội đầu trên phi thuyền, hiện tại chuẩn bị ra ngoài làm thí nghiệm. Bề mặt của mặt trăng gồ ghề lồi lõm, giống khuôn mặt nhiều dầu của một thiếu niên dậy thì.

Trác Dật Phàm do dự nhưng vẫn không nói với mẹ về tâm tình của mình. Mẹ anh rất thích hợp cho việc kết bè đi cướp của, cũng không biết giấu cảm xúc, có thế nào thì dùng thế ấy. Nhưng nếu nói đến tư vấn tình cảm thì có cảm giác đang đi nhầm chỗ. Tuy rất nhiều người cảm thấy ba mẹ anh ân ái nhưng đó là ngoại lệ, không thể dựa vào đó làm tham chiếu được.

 

Lần tiếp theo anh gặp Khang Vũ Y đã là một tuần sau. Đại hội đại biểu toàn quốc mời một vị anh hùng về hàng không vũ trụ tới diễn thuyết, còn cô là người chủ trì. Trong hội trường toàn là người, Trác Dật Phàm đứng ở cuối cùng. Trên sân khấu, cô giống như một viên ngọc bắt mắt, khiến người ta không rời được.

Diễn thuyết kết thúc, cô lướt qua đám đông đi về phía anh. Anh nhìn thấy nhớ nhung trong mắt cô thì không khỏi đau lòng nói: “Lát em muốn ăn cái gì?”

“Xiên nướng được không?” Dù sao cũng là cô sinh viên nhỏ, ngẫu nhiên cũng sẽ thèm ăn. Anh không nỡ cự tuyệt vì thế dắt cô đến hàng bán xiên nướng. Vừa mới ngồi xuống thì hai anh bạn học “chắc nịch” cũng ngồi cạnh bàn bọn họ, nhìn bọn họ cười ha ha.

“Sao đến đâu cũng không thoát được hai người này thế nhỉ?” Thật vất vả mới chờ tới lúc hai người hẹn hò, Khang Vũ Y nhịn không được thì thầm với Trác Dật Phàm.

Hai người kia buồn bực hai mặt nhìn nhau, lại bị ghét bỏ rồi. Bọn họ cũng thực bất đắc dĩ mà, đây là công việc, công việc, công việc!

“Em cứ coi như bọn họ không tồn tại là được.” Trác Dật Phàm không thích xiên nướng nhưng cùng người yêu ngồi một bàn, anh một miếng em một miếng quả là ngọt ngào. Anh cầm một xiên nấm hương, bôi nước sốt rồi đưa cho Vũ Y nói, “Mọi người bảo ba em là bộ trưởng bộ giáo dục Khang Kiếm phải không?” Anh làm như tò mò hỏi.

Khang Vũ Y trừng mắt thật lớn, nửa miếng nấm hương cắn dở tắc ở miệng, nhìn qua có chút buồn cười. Cô lắp bắp: “Anh…… Để ý sao?” Cô rất là khẩn trương.

“Không ngại, chỉ là anh hơi áp lực.” Anh ăn ngay nói thật. Vì anh đã gặp bộ trưởng Khang Kiếm, cũng là một người đàn ông anh tuấn nhưng lại khác với ba anh.

“Ba ba em là người tốt, người em thích thì ông ấy cũng sẽ thích.” Khang Vũ Y nói trắng ra: “Có lẽ ông ấy sẽ coi anh như quân địch ảo, nhưng ông ấy không nỡ khiến em khổ sở, hơn nữa em có mẹ làm đồng minh rồi. Ở nhà của em thì mẹ là nhất.” Hai câu sau cô thì thầm bên tai anh.

Trác Dật Phàm hơi hơi mỉm cười, giúp cô lau nước sốt bên miệng nói: “Thế thì anh yên tâm rồi. À, anh cũng nói về ba ba anh, ông ấy là ……”

Cô nắm lấy tay anh, dịu dàng thắm thiết nói: “Bất kể ông ấy là ai em đều không ngại.”

“Nếu là Trác Thiệu Hoa thì sao?” Anh ngừng thở.

“Ha, đúng vậy, ông ấy cũng họ Trác, là người một nhà với anh 500 năm trước. Nếu là ông ấy thì càng tốt, em cũng có thể giống Trác Diệc Tâm, đi vào phi thuyền lên vũ trụ, một bước lên trời.” Cô chỉ chỉ không trung.

Hai người đàn ông ở bàn bên cạnh bi ai nghĩ cô gái này ngốc hay là vô tư đây, nhiều manh mối như vậy, chỉ cần tùy tiện nối lại đã ra “Chân tướng” mà.

“Lát nữa anh đưa em đến một chỗ.”

“Vâng!” Khó lắm mới gặp được một lần nên cô cũng muốn ở bên anh lâu hơn.

Hai người ngồi trên xe buýt dành cho khách du lịch, một vị khách gần đó cất giọng mềm mai nói chuyện. Người đó hẳn là du khách từ Giang Nam, cô nghe thật thân thiết còn anh lại chẳng hiểu gì cả. Cô dịch từng câu cho anh, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ, nhộn nhạo nhảy múa trong xe.

“Rất nhiều người già ở Bắc Kinh cũng chưa thấy cảnh thượng cờ đâu. Bắc Kinh quá lớn.” Cô nhìn đại lộ Trường An thẳng tắp ở bên ngoài nói, “Rất nhiều người xem thượng cờ, trên thực tế chỉ vì muốn ngắm tư thế oai hùng của những người lính.”

“Đúng vậy, đều là những anh chàng đẹp trai.” Anh nhìn chằm chằm trạm đỗ xe rồi kéo cô xuống, không nói với cô lần đầu tiên thấy lễ thượng cờ anh cũng đã chấn động.

Ven đường có tường đỏ ngói xanh, rất nhiều du khách nước ngoài cầm máy ảnh chụp không ngừng. Anh nói: “Chúng ta chơi một trò nhỏ về địa điểm đặt chính phủ của các nước, anh hỏi em đáp nhé?”

Khang Vũ Y tự tin tràn đầy nói: “Không thành vấn đề.”

“Nước Mỹ?” “Nhà Trắng!”

“Nước Anh?” “Số 10 Downing Street!”

“Nga?” “Điện Krem-lin!”

“Hàn Quốc?” “Nhà xanh!”

“Trung Quốc?”

Cô dừng lại, chỉ vào phía trước nói, “Ở đàng kia!”

“Nhà anh cũng ở đó, đến uống một chén trà nhé!”

Không hề có báo trước, cũng không có lúng túng, anh rất tự nhiên, giọng điệu bình tĩnh giống như đang nói về thời tiết.

“Ba anh thật sự là Trác……” Cô không dám nói ra cái tên kia, mặt chậm rãi đỏ lên, sau đó lại xanh mét.

“Em đã bảo là em không ngại mà.” Anh dùng ánh mắt tủi thân nhìn cô.

“Thì em tưởng anh đang đùa.”

“Anh chưa bao giờ nói đùa với em.” Anh nghiêm túc nói, “Còn có một việc, em nghe xong có lẽ sẽ rất vui. Trác Diệc Tâm có quan hệ với anh vào 500 năm trước hay không thì anh không rõ, nhưng hiện tại con bé đúng là em gái ruột của anh. Em muốn bao nhiêu chữ ký đều được, ảnh khi còn nhỏ của nó anh cũng có thể đưa cho em.”

Khang Vũ Y vỗ trán, không được, cô sắp hôn mê rồi, giống như đang ngồi trên ghế xoay 360°. Đây có khác nào cảm giác đang bay đâu. Nói thật, chuyến bay cao này chẳng thoải mái gì cả nhưng vì sao cô lại không thấy hối hận chứ? Có thể là bởi vì người đi cùng cô là Trác Dật Phàm! Vì thế cô nói: “Về sau, không được gạt em nữa.”

Trác Dật Phàm nắm lấy tay cô, thở dài như trút được gánh nặng.

HOÀN

*Nếu bạn thích các truyện trong nhà Rừng Hổ Phách, hãy ủng hộ để Amber duy trì trang web nhé:

Nếu bạn không có Paypal thì có thể:

1.Chuyển khoản qua tài khoản: Hoang Mai Nhung – 0021002033624 – Vietcombank

2.Chuyển qua Momo

3. Gửi thẻ cào Vietel

Hái sao 3 – Chương 10.9

Trong phòng lò sưởi mở rất lớn, quả thực có thể nói là nóng. Vợ anh ta mặc váy liền áo bằng nhung, đang cắm bình hoa bách hợp. Nhìn thấy anh ta, cô rất vui vẻ vì không nghĩ anh ta lại về sớm như thế. Sau đó cô làm nũng mà vểnh môi lên, nói là cuối năm thật mệt. Anh ta an ủi tiến lên ôm cô vào lòng, cởi áo ngoài hỏi: “Ba đâu?”

“Ba đang trộn nhân sủi cảo, dì Trác thì nướng bánh kem.”

Lý Nam có chút ngoài ý muốn, thông thường chỉ có lúc trong nhà có khách quý thì Lý Đại Soái mới chịu tự mình xuống bếp làm nhân sủi cảo. Ông ấy ghét bỏ nhân do dì giúp việc làm nên mới như vậy.

Trong phòng bếp hơi nước khắp nơi, có thể nhìn thấy đồ ăn đã chín hoặc chín một nửa được bày đầy. Lý Đại Soái đang thái thái, băm băm, tinh khí mười phần. Nhân thịt dê dưa chuột, chính là món sở trường của Lý Đại Soái, cũng là món ông thích ăn nhất. Thịt dê phải chọn phần eo, có nạc có mỡ, còn có chút gân, ăn vào mềm dẻo, tươi ngon nhiều nước. Thái thịt xong phải bỏ vào một bát nước hoa tiêu để khử tanh, còn khiến thịt tươi hơn. Dưa chuột xắt sợi mỏng, trộn cùng thịt, cho thêm hành, gừng, tôm nõn, nước tương, muối rồi quậy với nhau. Đảo nhân cũng cần kỹ thuật, một tay nắm miệng nồi, một tay khác trộn theo một hướng, dùng sức càng đều thì nhân càng ngon.

Mấy năm nay tay nghề Lý Đại Soái không hề tụt hậu chút nào, Lý Nam nuốt nuốt nước miếng hỏi: “Ba, hôm nay có ai tới ăn cơm ư?”

Lý Đại Soái lắc lắc cánh tay nhức mỏi. Ông già thật rồi, mới làm một lát đã thở hổn hển, miệng nói, “Nhà bác Trác của con.”

Còn may là bác Trác chứ không phải cậu Trác, Lý Nam tự mình an ủi mà nhíu mày, nhìn thoáng qua Trác Dương lúc này vẫn đang nghiêm túc tạo hình bánh kem. Biết bà ta đang dựng tai nghe, anh ta nói: “Khi nào con cần đi đón người?”

“Không cần, bọn họ tự lái xe tới.”

“Lái xe vẫn là lính cần vụ đi theo bác Trác ư?” Lý Nam đột nhiên có loại dự cảm không lành nên cố ý hỏi thêm một câu.

Trộn nhân xong, Lý Đại Soái tưởng tượng đến thịt dê và dưa chuột quyện vào nhau, cái mùi vị thơm nồng này quả là mất hồn, không lời nào tả siết. Ông vừa lòng đến híp mắt lại, vì thế cũng bỏ qua biểu tình bỗng nhiên nghiêm túc của Lý Nam nói: “Không phải, ông ấy và Thiệu hoa cùng tới, hẳn là lính cần vụ của Thiệu Hoa lái xe.”

Trác Thiệu Hoa tới đây vậy Gia Hàng khẳng định cũng đi theo, Lý Nam cảm thấy tết này tốt nhất không cần mong đợi gì. Nhưng anh ta vẫn cố vớt vát: “Dì không làm được nhiều món mà giờ nhiều người như thế dì có làm được không?”

“Đúng thế, tôi bảo ông ấy đi nhà hàng nhưng ông ấy không nghe.” Trác Dương giống như tìm được tri âm, kích động nói, “Nhìn xem, cả phòng đều khói dầu, có nhà ai ăn tết mà còn lăn lộn thế này chứ?”

Lý Đại Soái đặt mạnh cái nồi trong tay xuống thớt. Vài thập niên trong quân doanh quả là không phải nói suông, tuy ông ta đã về hưu nhưng dư uy vẫn còn sót lại, “Ra nhà hàng ăn cơm mà gọi là ăn tết sao? Lúc nào thì ăn đồ lúc ấy, ăn tết thì phải có bộ dáng của ăn tết, cả nhà vui vẻ quây quần, ăn cái gì không quan trọng, vui vẻ mới là thật. Bà cũng một đống tuổi rồi, sao lại không hiểu mấy cái này chứ? Nhà của chúng ta lần đầu tiên định cư ở Bắc Kinh, nhà Thiệu Hoa cũng mới dọn từ Nam Kinh tới Bắc Kinh, năm rồi anh trai bà cũng mới nghỉ hưu. Lý ra năm vừa rồi muốn tụ tập một chỗ nhưng không có cơ hội, bây giờ quả là cơ hội khó mà có được! Thôi bà cũng đừng có làm cái đám đồ ăn nhìn thì đẹp nhưng ăn không được đó nữa, mau đi dọn trái cây, kẹo bánh và chuẩn bị mấy bao lì xì đi. Nữ chủ nhân nên có bộ dáng của nữ chủ nhân chứ.”

“Lúc nào ăn đồ lúc ấy là nhận thức lạc hậu của nông dân, hiện tại là thời đại mới……” Những lời còn lại bà Trác Dương đành nuốt xuống vì bị Lý Đại Soái trừng mắt nhìn. Trong lòng bà ta yên lặng nhớ tới ông Án Nam Phi. Lúc trước vào dịp tết bọn họ luôn tìm một hòn đảo nhiệt đới nhỏ để ở vài ngày, để chân trần đi trên cát, ăn tôm hùm, cá sống, uống sâm-banh…… Nhưng chuyện cũ như sương khói, bà Trác Dương rũ mi mắt, đành chấp nhận hiện thực, không tình nguyện đi ra phòng khách.

 

Lý Nam đứng trên ban công hút nửa hộp thuốc, không phải vì giải buồn mà vì muốn cổ vũ bản thân. Không phải anh ta không rộng lượng mà ai bảo Gia hàng chọn lúc này để tới cửa chứ.

Lúc này cửa bị một đứa nhỏ mặc áo nhỏ màu đỏ ríu rít nói không ngừng đẩy mở. Cô nhóc không cao tới đầu gối Lý Nam đang ngửa đầu, hai mắt to đen lúng liếng không hề sợ hãi nhìn anh ta hỏi: “Bác là bác ư?”

Chẳng cần xét nghiệm DNA, vừa nhìn đã biết đứa nhỏ này là do Gia Hàng sinh ra. Lý Nam ứng phó có lệ bằng cách vỗ vỗ đầu đứa nhỏ sau đó nhìn ra bên ngoài. Trác Thiệu Hoa và Gia Hàng đều mặc áo khoác màu nhạt, đi giày đen, trên cổ là khăn quàng màu đỏ, hợp với quần áo màu đỏ trên người hai đứa nhỏ. Đây là sợ người khác không biết bọn họ là một nhà sao? Lý Nam che miệng, ê hết cả hàm răng.

Nhưng trong trường hợp này anh ta vẫn phải làm đủ lễ nghĩa. Lý Nam hàn huyên với vợ chồng Trác Thiệu Hoa vài câu, sau đó rất nhiệt tình mà đón vợ chồng ông Trác Minh và bà Âu Xán đi phía sau. Lý Đại Soái và bà Trác Dương cũng vội vàng từ bên trong ra ngoài, vợ Lý Nam dịu dàng đón tiếp mọi người, mang điểm tâm lên rồi lại cho hai đứa nhỏ bao lì xì. Hai đứa nhỏ đưa hai tay ra nhận, cất giọng giòn vang nói lời cảm ơn, sau đó trịnh trọng bỏ vào túi tiền. Vợ Lý Nam cười cười sau đó thoáng nhìn anh ta, nén tiếng thở dài.

Trong lòng Lý Nam không nhận Trác gia là thân thích. Lúc Lý Đại Soái cưới bà Trác Dương anh ta cả kinh cho rằng cha mình bị ma nhập. Hai người bọn họ rõ ràng là người của hai thế giới, chẳng có điểm chung nào. Nhưng Lý Đại Soái vừa ý thế nên ngoài tôn trọng ra thì anh ta còn có thể làm gì? Chỉ có thể nói anh ta không hiểu được thế giới tình cảm của Lý Đại Soái. Trác gia đối với bọn họ cũng chỉ có lễ phép, chắc bên đó cũng bất đắc dĩ.

Lý Đại Soái xây một nhà kính để trồng rau ở sân sau. Nó cực kỳ xa hoa, có thể điều tiết nhiệt độ. Vào mùa đông mà có vài cây đậu côve và mấy dây bầu đang leo um tùm, lá cây hình tim dày đặc, hoa bầu trắng muốt đang nở, tản ra mùi hương nhàn nhạt. Mới uống xong một ngụm trà Lý Đại Soái đã nhiệt tình mời ông Trác Minh đi vườn rau nhìn. Phàm Phàm có chút tò mò nên cũng đi theo. Bà Trác Dương không có hứng thú với cái này, lát nữa bà còn phải chuẩn bị salad, làm mì ý thịt băm. Bà Âu Xán thấy bóng dáng cô đơn của bà Trác Dương thì có chút không đành lòng nên cũng đi theo.

Ở lại phòng khách chỉ có 5 người, vợ Lý Nam và Gia Hàng không thân nên chỉ chọn chút đề tài an toàn để nói, thời tiết, trang điểm, thời trang. Gia Hàng không nói nhiều, nhưng lại cho người khác cảm giác cô là người nghe chăm chú. Lý Nam và Trác Thiệu Hoa có đề tài để nói nhưng anh ta lại không muốn nói. Anh ta cầm chén trà xanh nóng hổi như cầm chén rượu mà lắc lắc một cách lười nhác, mắt nhìn TV chăm chú. Trong TV đang phát một tiết mục giám định đồ quý, anh ta xem không chớp mắt. Trác Thiệu Hoa lại giống như không cảm nhận được chủ nhà không chu đáo, khuôn mặt tuấn lãng của anh mang theo nụ cười khéo léo, lúc thì nhìn TV, lúc lại nhìn Gia Hàng, rồi lại nhìn Luyến Nhi đang một mình chơi đồ hàng. Anh như đang ngồi trong phòng khách nhà mình, tự tại, lại hưởng thụ thời khắc nhàn nhã khó có này.

Lý Nam liếc qua một cái, trong lòng hừ lạnh một tiếng: Da mặt cũng dày quá đi!

“Cái này là rau xanh có hoa vàng, xào với trứng gà thơm ơi là thơm, còn có cả đậu phụ, bác nếm thử đi.” Cái tay béo của Luyến Nhi đột nhiên đưa tới bên miệng Lý Nam. Hai người mắt to trừng mắt nhỏ, mười giây sau Lý Nam đầu hàng, nhìn về phía Trác Thiệu Hoa. Trác Thiệu Hoa nhướng mày giống như chờ mong mà nhìn anh ta.

“Trong tay con bé đang cầm đồ ăn, anh mua nếm thử đi.” Vợ Lý Nam nhắc nhở. Gia Hàng thì mở to mắt, bộ dạng hưng phấn như đang xem diễn. Lý Nam hoàn toàn hóa đá, để anh ta chơi đồ hàng với một đứa nhóc con ư? Nhưng nếu anh ta không phối hợp thì đứa nhỏ đã giơ tay đến mỏi này sợ là sẽ khóc mất. Đây là sự thật trần trụi, máu chảy đầm đìa, anh ta thề…… Lý Nam cứng đờ mà cúi đầu, buộc chính mình ăn xong một đám không khí, sau đó còn đánh giá nói “Ăn rất ngon”. Lúc này Luyến Nhi mới vừa lòng đi rưả nồi chén.

“Thiếu tướng Lý rất tình cảm.” Trác Thiệu Hoa khen anh ta từ đáy lòng còn Gia Hàng thì nhịn cười đến khóe miệng run rẩy.

Gân xanh trên cổ Lý Nam gồ lên, anh ta chẳng muốn ở đây thêm tí nào nên phun qua kẽ răng một câu: “Xin lỗi không tiếp được!” sau đó quay đầu đi ra ngoài. Không khí bên ngoài lạnh lẽo, tuyết đang bay, đứng một lát mặt đã đông lạnh đến tê rần. Lý Nam cúi đầu sờ hộp thuốc, đáng chết, áo khoác để trong phòng.

“Anh đang tìm cái này ư?”

Anh ta quay đầu lại nhìn Gia Hàng đang đứng trên hàng lang giơ hộp thuốc lá và bật lửa về phía anh ta. Anh ta thở một hơi khói trắng, lạnh lùng cười nói: “Trung tá Gia còn hiểu tôi quá đấy, đáng tiếc tôi lại chẳng hiểu cô. Tôi cho rằng cô sẽ không tới.”

“Vì sao tôi lại không tới?” Không tới thì quá không lễ phép, Lý Đại Soái nhiệt tình như vậy cơ mà.

Lý Nam đi qua đón lấy hộp thuốc và bật lửa trong tay cô, rút một điếu đưa lên mũi ngửi nói: “Tôi không nghĩ cô muốn nhìn thấy tôi. Nhìn thấy tôi cô sẽ nhớ tới chuyện xảy ra ở Hongkong, cũng chẳng phải việc vui sướng gì. Cô không phải kẻ thích tự ngược đãi bản thân vậy tội gì phải dày vò bản thân vào lúc tết nhất chứ?”

Bang, ngọn lửa chợt lóe, Lý Nam ngậm thuốc lá, châm thuốc rồi hung hăng hít một ngụm. Anh ta sảng khoái nói, “Đúng rồi, năm rồi cô có đi thăm Paul không, có mua hoa tươi gì đó không? Hiện tại ban đêm còn khóc không hả? À, Loan Tiêu hiện tại là đồng nghiệp của cô rồi.” Anh ta đánh giá Gia Hàng từ đầu tới chân rồi bĩu môi nói, “Nhìn cô chẳng có tí nữ tính nào vậy mà vận đào hoa đỏ khiến mấy cô gái khác đố kỵ muốn chết. Tôi không thể không bội phục Trác Thiệu Hoa độ lượng, nhưng anh ta có thật sự độ lượng hay giả bộ độ lượng, hoặc căn bản không thèm để ý thì cũng khó nói. Rốt cuộc lúc hai người kết hôn cũng không phải đơn giản gì.”

Không có tức giận như sấm sét, Gia Hàng bình tĩnh khiến Lý Nam dựng lông tơ cả người. Cô chỉ nở nụ cười nhạt nói: “Thiếu tướng Lý, có lời nào muốn nói thì anh mau nói đi, năm sau sợ là không còn cơ hội nữa đâu.”

“Đừng giả vờ văn nhã, bộ dạng cô giương nanh múa vuốt tôi cũng không phải chưa thấy.” Lý Nam bày sẵn trận địa để đón địch.

Gia Hàng hổ thẹn cúi đầu: “Lần đó là tôi xúc động, thiếu tướng Lý đại nhân đại lượng đừng so đo với tôi. Tôi chính là như thế, không thể chịu kích thích, một khi đã bị kích thích thì sẽ không khống chế được bản thân. Tính này tôi cũng không đổi được, phải làm sao chứ?”

“Cô…… Cô muốn làm gì?” Lý Nam ngửi được hơi thở nguy hiểm nên phòng vệ mà trừng mắt nhìn cô. Gia Hàng vô tội mà “à“ một tiếng rồi nói, “Tôi chỉ ra ngoài đưa thuốc cho anh. Trong tiết mục vừa rồi có một món trang sức bằng ngọc mà chị dâu rất thích, muốn gọi anh vào cùng xem.”

“Thứ đồ lừa gạt đó thì có gì đẹp.” Lý Nam đã từng đến biên giới Trung Quốc và Miến Điện làm nhiệm vụ, bắt giữ một đám buôn lậu ngọc. Đồ thu được đều là ngọc nguyên khối, nhìn qua cực kỳ bình thường nhưng nếu là người sành sỏi thì chỉ cần liếc một cái đã nhìn ra giá trị. Một mảnh bé tí cũng cả trăm vạn, anh ta nghe xong thì tặc lưỡi. Nghe người thạo nghề nói ngọc này sau khi được cắt, tạo thành trang sức thì chỉ cần một món nhỏ cũng bán được hơn trăm vạn đến cả chục triệu tệ. Lý Nam nhìn ra đống ngọc kia mà thành phẩm thì giá trị lên đến cả trăm triệu. Mọi người đều nói ngọc dưỡng người, nhưng ở trong mắt Lý Nam thì tất cả đều bị thổi phồng lên.

Gia Hàng nghiền ngẫm mà cong khóe miệng nói: “Vậy anh có muốn vào không?”

Đây là nhà anh ta, anh ta muốn thì vào. Lý Nam giành trước mà vào phòng, tiết mục kia đã kết thúc, vợ anh ta thay đổi sang kênh ca nhạc đón xuân. Trước kia cô cũng là khách quen của mấy chương trình thế này nhưng năm nay cô chỉ có thể ngồi trên sô pha, cánh màn hình nhìn mọi người. Năm tháng quả là không buông tha người!

Mãi đến khi đồ ăn lên bàn thì u ám giữa mày vợ Lý Nam mới tan một chút. Lý Nam bị lời của Gia Hàng khiến cho tâm tình khẩn trương. Lúc này không thấy gì anh ta mới chậm rãi thả lỏng, cho rằng mình nghĩ nhiều, trước mặt trưởng bối hai bên Gia Hàng có thể làm gì anh ta chứ?

Trên bàn cơm tất niên là một đĩa thịt đông tây nam bắc kết hợp, còn có đồ ăn Hoài Dương, sủi cảo Đông Bắc, và cả cơm Tây chẳng ăn nhập gì với đồ Trung Quốc nhưng cái đó không quan trọng, cả nhà vui vẻ là được. Lý Đại Soái lấy rượu Mao Đài bảo bối ra tuyên bố muốn uống với ông Trác Minh tới không say không về mà ông Trác Minh cũng đồng ý. Lúc chén rượu mới vừa được rót đầy thì lính cần vụ đã tiến vào báo cáo là bên ngoài nhận được điện thoại nói thiếu tướng Lý Nam mua hai món đồ ở Trân Bảo Các, người ta giao hàng đến tận nhà.

Lý Nam sửng sốt, hôm nay anh ta có đi mua gì đâu! Lính cần vụ nói là đồ được trả trực tiếp ở trên mạng. Lý Nam theo bản năng mà nhìn về phía Chư Hàng, nhưng chỉ thấy cô buồn bực nhún vai nhìn anh ta.

Vào tối trừ tịch, trên đường đâu có bao nhiêu người mà Trân Bảo Các còn bán ra được món đồ mấy chục vạn khiến nhân viên trông cửa hàng cười không khép được miệng. Chờ Lý Nam ký tên rồi anh ta vui vẻ hô to: “Chúc anh phát tài, ngày càng tấn tới.”

Lý Nam nhìn một chuỗi số “0” trên mặt hóa đơn thì trước mắt tối sầm. Hai hộp gỗ đàn được đóng gói tinh xảo, hương khí cổ xưa quẩn quanh mũi. Anh ta mở hộp thì thấy bên trong là vòng ngọc xanh biếc trong sáng, còn một cái khác là một mặt dây chuyền cũng bằng ngọc, hình giọt nước trong suốt.

“Trơi ơi, bất ngờ quá.” Vợ Lý Nam không thể áp được vui sướng trong lòng, nhảy dựng lên ôm chặt lấy anh ta, hôn chụt một cái nói, “Đây là món quà năm mới tốt nhất em nhận được.”

“Mặt dây chuyền kia là cho dì Trác sao?” Lý Đại Soái híp híp mắt, trầm giọng hỏi như thể nếu Lý Nam dám nói không thì ông ta sẽ lập tức đập cho con trai mình một cái.

Trác Dương rất ngạc nhiên, tuy bà cũng chẳng phải thích đồ ngọc lắm nhưng đã là quà thì ai mà bỏ được vì thế bà hỏi: “Tôi cũng có sao?”

“Dì Trác, năm mới vui vẻ!” Trước mắt bao người, Lý Nam cơ hồ phải dùng hết toàn lực mới nén được lửa giận trong lòng. Thật là đau lòng mà, tiền thưởng của hai lần lập công với tiền thưởng cuối năm đều bay sạch, còn chưa kịp nhìn thấy đã hết rồi.

“Lão Trác không ngờ phải không? Con trai tôi còn có một mặt này đấy, so với bố nó thì đúng là hơn đứt rồi. Thiệu Hoa, cậu lạc hậu quá đấy.” Lý Đại Soái đắc ý nói.

Trác Thiệu Hoa xin lỗi mà nhìn bà Âu Xán và Gia Hàng nói: “Về sau con nhất định sẽ học tập anh Nam. Anh Nam, kính anh một ly.” Anh đứng dậy bưng chén rượu.

Rượu chả còn mùi rượu nữa, mà có mùi hoàng liên, Lý Nam ngửa cổ uống một ly này mà thấy chua xót. Lúc giả vờ rót rượu, anh ta vòng đến bên người Gia Hàng, dùng ánh mắt mắng cô: “Tiểu nhân!”

Hái sao 3 – Chương 10.8

Sáng sớm một ngày tháng 9, Gia Hàng mặc một thân đồng phục giáo viên mới tinh đứng ở cửa đại học quốc phòng. Ánh mặt trời như bụi vàng vui sướng nhảy nhót, tán cây ngô đồng to rộng, ánh nắng xuyên qua đó quả thực chói mắt.

“Thủ trưởng, lần đầu tiên em nhìn thấy anh chính là ở chỗ đó. Em và Tiểu Ngải tới chỗ này gặp đồng hương, còn anh thì bước ra từ trong xe.” Cô chỉ vào cửa lớn nói.

Hái sao 3 – Chương 10.7

Anh biết cô giãy dụa vì cái gì, chính anh cũng chẳng thể nói gì, chẳng thể làm gì, chỉ có thể chờ thời gian phá bỏ sợi dây vô hình kia. Anh ôm chặt lấy cô không buông tay.

“Nhà hàng Thái Lan này mới khai trương, tối nay anh có muốn thử không?” Gia Hàng lấy ra một tờ giấy màu trong đống giấy sặc sỡ.

“Đồ Thái thích dùng cà ri, buổi chiều anh phải đi họp, nói rất nhiều nên muốn ăn chút cháo.”

Gia Hàng thấy môi thủ trưởng khô, thời tiết cũng chậm rãi nóng lên nên ăn cháo vào buổi tối cũng tốt.

“Nhưng chỉ ăn cháo là không được, phải ăn thêm chút gì đó.”

“Ừ. Có bộ phim nào hay ư?” Anh đã thích ứng với cương vị mới, công việc đã đi vào quỹ đạo nên thời gian cũng nhiều hơn trước.

“Vài bộ phim thanh xuân, mánh lới tuyên truyền rất bạo dạn, các nhà phê bình điện ảnh đoán trước là vé sẽ bán rất tốt.”

“Em muốn xem bộ nào?”

“Phim thanh xuân tiết tấu chậm, em sẽ ngủ gật mất. Nếu Ngô Tá mà thấy thì cậu ta sẽ thất vọng lắm. Cuối tháng có một phim hành động, em muốn xem phim đó.”

“Được!” Cô nhóc này cũng đang nỗ lực, thế là đủ rồi!

Lật đến cùng của đống giấy kia thì người phía sau đã yên lặng. Cô vừa quay đầu lại đã thấy anh nhắm mắt ngủ gật.

“Anh ngủ ư?”

“Ừ!”

“Có mằm mơ không?”

“Có!”

“Mơ thấy cái gì?”

“Ăn thịt?”

“Ăn thịt gì?” Vừa dứt lời Gia Hàng đã âm thầm cắn môi.

Đáp án quả thực như cô đoán: “Thịt heo.” Người đang ngủ gaạt chậm rãi mở mắt, nhìn lỗ tai cô đỏ ửng thì bổ sung thêm: “Thịt heo kho tàu.”

Bây giờ thì đến ngón chân Gia Hàng cũng đỏ lên, gió hoàng hôn thổi nhẹ qua người sau đó hốc mắt cô tự nhiên ướt. Có một loại rung động không gì sánh kịp đang len lỏi ở trong không khí, đã lâu không thấy nhưng lại khiến cô khiếp đảm! Có đôi khi cô cảm thấy anh yêu cô nhiều hơn, có đôi khi lại thấy mình yêu anh nhiều hơn. Nhưng đa phần cô cảm thấy bình đẳng mới là hạnh phúc thật sự, nhưng đi đâu mà kiếm thước đo bây giờ?

 

Cuối tháng sáu, việc trang hoàng kết thúc. Đầu tháng bảy, kế hoạch chuyển nhà chính thức được khởi động, trong phòng bếp rốt cuộc cũng truyền tới mùi đồ ăn, cải trắng và củ cải đã được gieo trong vườn. Phàm Phàm và Luyến Nhi đã quen thuộc với quang cảnh xung quanh, vì thế nhà bọn họ lần đầu tiên tổ chức tiệc gia đình. Những người tham dự bao gồm: Một nhà Gia Doanh, ông Án Nam Phi và vợ chồng ông Trác Minh. Ngày hôm sau Thành Công mang theo Diệp Diệp tới. Diệp Diệp và Luyến Nhi rút sạch đống củ cải mới nhú khiến chồng thím Đường lại phải gieo hạt lại.

Cuối tháng bảy, Gia Hàng nhận được điện thoại của trường học nói thủ tục chuyển trường của Phàm Phàm đã xong, để cô đi qua lấy. Cuối cùng hai người cũng quyết định chọn trường ở giữa GAH và nhà. Ngôi trường kia dạy song ngữ, phương thức linh hoạt, đặc biệt rất coi trọng sở trường của học sinh. Hiệu trưởng nghe nói Trác Dật Phàm có thiên phú vẽ tranh lại biết thằng bé chuyển tới thì vội hứa hẹn sẽ sắp xếp ngoại khóa. Nếu Gia Hàng đồng ý thì Luyến Nhi cũng có thể theo học ở mẫu giáo của trường luôn.

Vì cùng đường đi làm nên Trác Thiệu Hoa để Ngô Tá nghỉ ngơi, anh thuận tiện sẽ đưa Gia Hàng đi cùng, cô xong việc sẽ tự lái xe về. Việc tắc đường khá phổ biến ở Bắc Kinh, mới sáng sớm cũng có thể tắc đến chật như nêm cối, có chút khiến người ta không chịu được. Tần Nhất Minh nhìn đồng hồ, muốn phóng còi lên nóc xe sau đó đi đường đặc biệt.

“Sáng hôm nay cũng không có việc gì khẩn cấp, đừng gây chú ý quá. Cậu xem người ta có thể chờ thì chúng ta cũng chờ được.” Trác Thiệu Hoa ôn hòa nói với Tần Nhất Minh.

“Anh là thủ trưởng, không phải người ta.” Tần Nhất Minh vẫn muốn kiên trì, người quá nhiều thì an toàn của thủ trưởng khó mà đảm bảo.

“Sai rồi, đầu tiên tôi là người ta rồi mới tới thủ trưởng.” Trong giọng nói của Trác Thiệu Hoa mang theo ý cười, lại có thâm ý kinh người. Gia Hàng nghe xong thì chăm chú nhìn thủ trưởng ngồi thẳng tắp ở bên cạnh. Đột nhiên cô cảm thấy hơi ấm len lỏi trong cơ thể biến thành nước sông cuồn cuộn, càng lúc càng cao, giống như sắp vỡ đê.

Cho tới nay thủ trưởng đều là người ít bày tỏ tình cảm, bốn lá thư kia hình như là lần đầu tiên anh nói nhiều với cô như thế. Bốn lá thư đó và cả Phàm Phàm…… Cô đã hiểu, hiểu hết. Cô đến Hongkong sẽ xảy ra chuyện gì, với tính cách của cô sẽ ngờ vực, rối rắm thế nào…… Thủ trưởng đều có thể biết trước. Dù vậy, anh vẫn chẳng thể ngăn cản, đây là do vận mệnh an bài, anh chỉ có thể đón nhận. Vì thế thư là tiếng lòng của anh, còn Phàm Phàm là kết tinh tình yêu của bọn họ, anh muốn cô nhìn thấy, nghe được và hiểu rằng tình yêu của anh vẫn ở bên cạnh cô, chưa từng đi xa.

Vào buổi tối đó anh từ Bắc Kinh chạy về Nam Kinh rồi đứng dưới sân hút thuốc, có phải anh đang lấy dũng khí, lo lắng cô sẽ xa cách, lo lắng giữa họ có vết rạn nứt hay không…… Trong lòng cô quả là có rào cản, bị người yêu thương nhất lừa gạt, lợi dụng khiến cô thương tâm. Nhưng trong đáy lòng anh cũng có bất đắc dĩ và đau đớn nói không nên lời. Nói ra thì khó chịu của cô nhỏ bé không đáng kể gì. Cô là người trải qua sinh tử nên không thể tính toán chi li, cũng không thể quá so đo.

Chu sư huynh đã về nhà, nếu anh ta có biết thì cũng sẽ không trách tội cô để lộ tin tức. Hứa Như Vân có một bài hát gọi là《 đột nhiên muốn yêu anh 》,trong đó có câu: Trong sinh mệnh của em vẫn luôn có một rạp phim, chiếu ra tâm tình của em và cả mộng tưởng, khát vọng. Người có vé vào cửa có nhiều người là thân nhân, bạn bè hoặc người xa lạ, nhưng không nghĩ tới người đầu tiên đi vào suất chiếu tình yêu lại là anh…… Đúng vậy, rạp chiếu phim thật tối, người lại nhiều, nhưng thủ trưởng đứng ở nơi bắt mắt nhất, chỉ cần cô ngẩng đầu là có thể nhìn thấy.

Thật không hiểu cô còn muốn oán trách cái gì, cô phải cảm tạ trời xanh nhân từ, cảm tạ giờ phút này cô vừa nhấc tay là có thể nắm lấy tay anh.

“Thủ trưởng……” Mắt Gia Hàng cong lên nói, “Em muốn nói với anh hai việc.”

Trác Thiệu Hoa quay mặt lại nhìn thấy tươi cười trên mặt cô, trong nắng sớm thật lóa mắt. Đã thật lâu anh không nhìn thấy một Gia Hàng tràn đầy sức sống thế này, điều này khiến tim anh không tự chủ được mà run rẩy.

Tần Nhất Minh ngồi ghế trước theo bản năng nhìn vế phía tài xế. Nếu vợ chồng thủ trưởng muốn nói chuyện riêng thì có phải bọn họ nên xuống xe không? Tài xế nhìn ra hàng xe chỉnh tề bên ngoài mà bĩu môi, hết hy vọng đi, coi mình như không khí thôi.

“Em không muốn trốn nữa, em muốn trở lại giang hồ, nhưng không phải vì tranh ngôi võ lâm minh chủ hay bá chủ gì. Em chỉ muốn đến đại học quốc phòng dạy học, muốn mở lớp thu đệ tử, đem những gì mình biết dốc túi dạy cho người khác. Như vậy trong giang hồ sau này có việc gì thì để bọn họ tự đi giải quyết.”

Đuôi lông mày của Trác Thiệu Hoa hơi nhếch lên, một tầng ánh sáng nhu hòa từ đáy mắt lan ra. Trước kia muốn cô ẩn mình ở 536 quả là sai lầm, thế nên cô mới không thể trốn được. Vậy chẳng bằng đi ra ngoài, thênh thang dưới ánh mặt trời. Bất kể là ở đại học Nam Kinh hay ở đại học K cô đều được coi là một giáo viên ưu tú và chuyên nghiệp. Có sinh viên thì sự chú ý tập trung trên người cô sẽ bị phân tán, cô không cần cố tình rời khỏi cuộc chiến trên internet nữa, và sẽ có bình yên chân chính thuộc về mình.

“Được!” Đến hơi thở của anh cũng chậm lại.

“Một chuyện khác……” Gia Hàng xoa tay trên đầu gối, mặt quay ra ngoài xe, Trác Thiệu Hoa nhìn thấy ngực cô phập phồng nhanh chóng.

“Anh đang nghe đây.” Giống như sợ dọa đến cô nên anh cố tình nói thật thấp.

Cuối cùng cô vẫn quay mặt lại nhìn anh, ánh mắt nhìn cúc áo thứ hai trên ngực anh nói, “Em và anh đều là quân nhân, thiên chức là phải phục tùng mệnh lệnh, không thể từ chối, không thể đưa ra điều kiện, không thể lấy cớ, không thể có tình cảm chen vào. Đa phần chúng ta đều phục tùng mệnh lệnh, không có lựa chọn. Nhưng ở bên anh là lựa chọn của em chứ không phải mệnh lệnh.”

Cô dũng cảm nhìn vào mắt anh không biết anh có hiểu ý cô không? Cùng anh kết hôn, không phải bởi vì cô mang thai Phàm Phàm nên không thể không gả. Mấy năm nay ở bên nhau, không phải bởi vì địa vị của anh hay vì thói quen; cô từ Hongkong về nhà, đồng ý đi Bắc Kinh với anh không phải vì cho Phàm Phàm và Luyến Nhi một ngôi nhà hoàn chỉnh. Cô từng có lựa chọn khác, cô từng mâu thuẫn và dao động, nhưng đây là lựa chọn duy nhất của cô, vì cô yêu anh!

Trác Thiệu Hoa cảm khái, cũng xúc động nắm lấy tay cô. Trong một chớp mắt kia mũi anh chua lên. Nếu trên phím đàn có âm thanh thì sao khi đặt trong hộp lại không nghe thấy gì? Nếu âm thanh nằm trên mỗi ngón tay thì vì sao bạn lại không lắng nghe chúng? Anh biết cuộc sống không phức tạp như thế, nó hẳn là rất tự nhiên. Cuối cùng anh cũng nghe được tiếng lòng cô chảy tới.

“Anh vẫn luôn chờ em lựa chọn.” Anh ôn nhu nói.

Gia Hàng không chớp mắt, cô lạc trong đôi mắt màu hổ phách của anh.

Đống xe cộ ùn ùn rốt cuộc cũng thoáng hơn, Tần Nhất Minh và tài xế nhìn thẳng phía trước, không hẹn mà cùng thở phào một hơi, làm bộ vừa rồi không nghe không thấy cái gì.

 

So với Trác Thiệu Hoa đang vui vẻ bừng bừng thì Lý Nam quả thật như bị sét đánh ngang tai, “Loan Tiêu, cậu đang đùa hả? Dạ Kiếm chuẩn bị được thưởng huân chương hạng nhất, là vinh dự lớn thế nào, tương lai như hoa như gấm, sao cậu lại muốn đi dạy cái quỷ gì mà sách với không sách chứ?”

Loan Tiêu vẫn không vội không gấp cười nói: “Không phải cái quỷ gì sách với không sách mà là em dạy chiến tranh tâm lý học, còn có xạ kích.”

Lý Nam vung tay: “Đừng nói với tôi mấy từ đó, cậu đừng quên mình là Cao Lĩnh.”

“Anh Nam, em không làm Cao Lĩnh được. Em…… Cầm súng là run tay. Hiện tại em chỉ có lý luận, không có cách nào đi thực chiến.” Cảm xúc của anh ta đã sớm bình tĩnh, nhưng muốn chính miệng mình thừa nhận thì quả là không dễ chịu.

“Tại sao lại như vậy, cậu bị cái gì đó kích thích ư?” Lý Nam nhẹ nhíu mày nói, “Không phải cậu hiểu tâm lý học sao? Mau tự mình điều tiết đi!”

Loan Tiêu bật cười: “Em học tâm lý, có thể tự mình phân tích nhưng không phải tâm bệnh nào cũng có thể chữa khỏi.”

Trong mắt Lý Nam đột nhiên có sát khí hỏi: “Là Gia Hàng kia nói gì với cậu ư?”

“Không liên quan gì tới trung tá Gia, là tâm lý của em không đủ kiên cường.” Anh ta vẫn không thể quên ánh mắt bi thương của Gia Hàng khi nói đến Paul. Không phải anh ta thấy áy náy mà chỉ là không thể đối diện được. Có lẽ kỹ năng ngắm bắn của anh ta rất tốt, nhưng tâm lý lại không thành thục như anh ta tưởng. Từ trước chẳng qua anh ta còn chưa gặp được cô thôi.

Lý Nam càng thêm chắc chắn về suy đoán trong lòng, anh ta nghiến răng nghiến lợi mà thề: “Nếu cậu bị cô ta hủy hoại thì tôi nhất định sẽ tính sổ với cô ta đến cùng.”

Loan Tiêu dở khóc dở cười nói: “So với cô ấy em vừa cao vừa khỏe hơn, là ai hủy ai đây? Hiện tại em cũng đâu tính là hủy, anh hùng vẫn có nơi dụng võ, em vẫn ở quân khu mà. Hơn nữa em đâu thể cả đời làm tay súng bắn tỉa đâu, em chẳng qua là rút lui sớm một chút.”

Lý Nam chắp tay sau lưng ,thùng thùng mà đi hai vòng quanh văn phòng, sau đó vọt tới trước mặt Loan Tiêu, chỉ tay vào anh nói: “Cậu thành thật cho tôi, có phải cậu…… cậu có ý gì với cô ta không?”

Loan Tiêu cười cười, không thừa nhận cũng không phủ nhận. Lý Nam ngửa mặt lên trời rống giận: “Cậu ngu hả, cô ta có chồng rồi đó!”

“Cô ấy có chồng rồi thì sao, em cũng đâu muốn ở bên cô ấy cả đời, thậm chí em còn chẳng nói cho cô ấy biết. Anh đừng đố kỵ em, tuy em yêu thầm, anh cũng có thể nói cô ấy không xinh đẹp, không hiền huệ nhưng cô ấy có nghĩa khí. Nếu có một ngày em ở nơi xa lạc đường, cô ấy mà biết thì nhất định sẽ lặn lội đường xa tới mang em về. Em rất kiêu ngạo vì người em yêu thầm là cô ấy. Anh cũng từng yêu thầm đúng không? Cái gì mà eo thon nhỏ, mông vểnh, mặt nhọn, làn da như sữa bò, khóc và cười đều đáng yêu, mang ra ngoài cực kỳ có mặt mũi, nhưng sau khi anh đi làm nhiệm vụ về đứng trước mặt cô ấy thì thế nào? Chẳng phải cô ấy á một tiếng rồi hôn mê luôn sao?!”

Lý Nam tức muốn chết, sao anh ta lại có một tên cấp dưới thế này, cậu ta chạy từ viện tâm thần nào ra chứ?

“Cậu đang cười nhạo tôi hả?”

“Tuyệt đối không, em đang kể sự thật, không phải anh nói chị dâu không tốt sao? Nếu chị ấy gan dạ, kiên cường và sáng suốt được bằng nửa trung tá Gia thì có phải anh sẽ nghĩ tới việc sinh một đứa nhỏ giống anh không?”

Rốt cuộc Loan Tiêu vẫn là người học tâm lý, một kim là đâm đúng chỗ đau. Lý Nam trầm mặc, có lẽ thế, có đôi khi anh ta cũng thật hâm mộ cái tên Trác Thiệu Hoa kia, một trai một gái, phấn nộn như hai cục bông. Nghe nói con trai cậu ta có thiên phú vẽ tranh, con gái thì thích máy bay. Nếu anh ta mà sinh con trai thì nhất định phải dạy nó bắn súng, làm một anh bộ đội đặc chủng giỏi nhất. Lý Nam nhếch môi cười nói: “Loan Tiêu, cậu muốn dạy học thì đi đi vậy!” Ai cũng có chí của mình, anh ta chẳng thể ngăn cản.

“Cảm ơn anh, cảm ơn thiếu tướng Lý.” Loan Tiêu chân thành nói.

“Không cần cảm ơn tôi, đây là quyết định của cậu. Cậu không thấy tiếc nuối thì tôi cũng thế.”

 

Bí thư Thành cảm thấy đáng tiếc nói với Trác Thiệu Hoa: “Sao cậu không khuyên con bé, tôi cũng không phải không đồng ý điều nó tới Bắc Kinh, vì sao một hai phải đi đường vòng thế?”

“Chuyện trong nhà cháu còn có thể nói dăm ba câu, còn chuyện công việc thì cô ấy là cấp dưới của bác, cháu không thể vượt cấp được.”

Bí thư Thành xụ mặt nói: “Tên vô lại, cậu ghi hận lúc trước tôi không màng ý kiến của cậu mà kiên quyết phái con bé tới Hongkong ư?”

Trác Thiệu Hoa khiêm tốn nói: “Cháu làm gì dám mang thù, cháu chỉ giỏi học tập thôi.”

“Đừng giả vờ thiện lương, tôi biết cậu rất là thâm nho!” Bí thư Thành vẫn ký hai chữ “Đồng ý” lên thư xin điều động của Gia Hàng rồi nói, “Bảo con bé dạy học có tâm chút, tôi chờ học sinh của con bé tới Kỳ Binh Mạng đó. Đúng rồi, Gia Hàng thật sự chưa thấy cái USB kia của Paul hả?”

Trác Thiệu Hoa đón lấy tờ đơn, nhìn nhìn rồi nói: “Nếu cô ấy đã thấy thì khẳng định sẽ nói.”

Bí thư Thành chép miệng, thở dài: “Có chút đáng tiếc.”

Trác Thiệu Hoa nghiêm trang nói: “Chưa từng có được thì cũng chưa từng mất đi.”

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Chín 2019
H B T N S B C
 1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
30  
error: Alert: Content is protected !!