Nhiệt độ cơ thể của ác ma – Chương 87

Gió biển nhu hòa thổi, cửa sổ không đóng kín mít để lộ một khe hở, sa màn tung bay.

 

Cô chưa nói được hay không, hiển nhiên đã buồn ngủ cực kỳ, giống như giây tiếp theo sẽ lập tức ngủ luôn.

 

Trong lúc mơ mơ màng màng Bối Dao cảm thấy có người đang cởi quần áo của mình, cô nhẹ giọng hỏi: “Bùi Xuyên?”

 

Hắn thấp giọng đáp: “Ừ.”

 

Lúc hắn cùng cô mười ngón tay đan vào nhau, Bối Dao sờ thấy lòng bàn tay hắn đều là mồ hôi.

Cô đã thanh tỉnh vài phần, vì thế mở to mắt và chỉ thấy trước mặt là một đôi mắt đen nhánh, bên trong phản chiếu bóng dáng mình. Trong mắt hắn có ba phần sắc dục, bảy phần tình cảm, trên trán thấm một lớp mồ hôi mỏng, ánh mắt cũng không lý trí như ngày thường nữa.

 

Giọng hắn khàn khàn: “Có thể chứ?”

 

Có rượu vào thì lá gan lớn hơn hẳn, vì thế cô lung tung gật gật đầu.

 

Hắn hôn đến che trời lấp đất, cô nghe được tiếng hắn cởi thắt lưng. Bối Dao nhìn bức màn cửa sổ tung bay, trì độn mà mở miệng: “Em có cần bịt mắt không?”

 

“Không cần.”

 

“À.” Vậy cô được nhìn rồi. Cô quay đầu lại, lập tức có một nụ hôn rơi lên mắt, mà cô cũng theo bản năng nhắm mắt lại.

 

Sau đó có chút đau. Cô không rõ vì sao lại thấy hơi đau. Thực không thoải mái, nếu là ngày thường, Bối Dao sẽ tạm chấp nhận một chút nhưng hiện tại cô uống say vì thế cũng hơi cáu. Hắn vẫn không cho cô xem mà.

 

Cô xoắn đến xoắn đi.

 

Người đàn ông phía trên lại đè nặng cả người cô, gầm nhẹ: “Dao Dao!”

 

Cô đáng thương vô cùng, nhỏ giọng nói: “Đau.”

 

Bùi Xuyên cũng cứng lại rồi. Hai người đều không có kinh nghiệm, hắn cũng không tốt hơn cô là bao nhiêu nhưng khẳng định là thoải mái hơn cô nhiều.

 

Bối Dao nói: “Anh đi ra ngoài đi.”

 

Đây đúng là vô cớ gây rối mà. Hắn trầm mặc không hé răng, nếu còn chưa bắt đầu thì dễ nói, nhưng hiện tại hắn không xuống ngựa được. Bùi Xuyên một mặt thở phì phò, một mặt không thèm nghe cô.

 

Lần đầu tiên rất nhanh, cái loại cảm giác này quá mức xa lạ, kích thích đến xương cốt cũng tê dại, không thể tự khống chế.

 

Xong việc sắc mặt Bùi Xuyên có chút cứng đờ. Nhưng cô gái nhỏ lại thêm dầu vào lửa, nức nở nói: “Không thoải mái, em muốn đi ngủ.”

 

Cô nói không thoải mái kia kìa.

 

Dù cho hắn từng vô cùng tự ti nhưng người đàn ông nào chấp nhận được lời này? Bùi Xuyên cắn răng năn nỉ: “Thử lại được không?”

 

Bối Dao nói không cần.

 

Trên trán hắn đều là mồ hôi, nhấp môi, dừng một chút rồi lại hôn xuống.

 

Sa màn tung bay.

 

Cuối cùng cô cũng cảm thấy một chút tư vị xa lạ, cũng không phải quá khó chịu. Nước mắt như giọt thủy tinh tràn ra, không phân biệt được ngày hay đêm. Trong lúc hốt hoảng, cô nghe thấy một tiếng nói trầm thấp “Anh yêu em”.

 

*

Bùi Xuyên tỉnh dậy rất sớm, hoặc phải nói cả đêm qua hắn không ngủ. Ban đầu là hưng phấn, sau đó cũng là hưng phấn.

 

Có lẽ lần đầu tiên hắn cảm thấy là nét bút hỏng, nhưng thời gian rửa nhục sau đó quá mức dài, còn phải dỗ dành cô.

 

Ấy vậy mà trời vừa sáng hắn đã phát hiện không ổn. Bối Dao có chút nóng, cô ngủ mà mặt đỏ ửng lên. Bùi Xuyên sờ sờ trán cô, thấy nhiệt độ cao hơn cơ thể mình nhiều.

 

Bùi Xuyên bất chấp rửa mặt, vội vàng tìm bác sĩ. Một vị bác sĩ tóc vàng mắt xanh đến giúp Bối Dao kiểm tra thân thể, còn cô vẫn sốt không tỉnh.

 

Vị bác sĩ người ngoại quốc ý kia cười cười kiểu tôi biết mà sau đó mở miệng: “Tối hôm qua vui lắm hả?” Cô ta nói tiếng Anh, mà Bùi Xuyên là học bá tiêu chuẩn vì thế cũng chẳng có vấn đề gì khi giao tiếp.

 

Có điều một người lãnh đạm trầm ổn như Bùi Xuyên nghe thấy thế cũng không nhịn được mà đỏ mặt đến tận cổ.

 

Nữ bác sĩ huýt sáo một tiếng: “Không cần lo lắng như thế, vợ anh không hợp khí hậu, tối qua còn ăn hải sản, nên hơi dị ứng.”

 

Bác sĩ vén chăn lên, Bối Dao vẫn nhắm mắt nằm trên giường. Bác sĩ nhìn nhìn cánh tay của cô: “Dị ứng nổi chấm đỏ lên rồi.”

 

Trên cánh tay trắng nõn của cô rõ ràng xuất hiện rất nhiều chấm nhỏ, mà càng nhiều hơn chính là dấu hôn. Bác sĩ không lưu tình chút nào cười ra tiếng.

 

Bùi Xuyên cực lực chống đỡ hỏi: “Vợ tôi đang phát sốt.”

 

“A a đúng, phát sốt, cái này phải trách anh. Sau khi kết thúc chuyện phòng the phải rửa sạch cơ thể cho cô ấy, hiểu không? Anh đã không tiết chế lại còn không chịu tắm rửa ngay, cô ấy bị thế này còn đỡ đấy.”

 

Sắc mặt Bùi Xuyên lúc đỏ lúc trắng, rất khó nhìn. Cái này hắn thật sự không biết, hiện tại thương tiếc cô vợ nhỏ lại không nói nên lời.

 

Bác sĩ thấy hắn bộ dạng thê thảm thì trêu chọc mà ngó ngó thân dưới của hắn rồi hận không thể huýt sáo. Nhưng cô gái nhỏ nhìn cũng thật đáng thương vì thế bác sĩ nói: “Tôi giúp cô ấy lau người hay anh làm đây?”

 

Bùi Xuyên nói: “Để tôi.”

 

“Được, vậy anh tự làm đi, tôi kê thuốc giảm sốt cho cô ấy. Tôi thấy anh đau lòng nhưng anh yêu tâm không quá nghiêm trọng đâu. Chỉ là không hợp khí hậu nên cơn sốt có thể lặp lại, nếu ở đây không đỡ thì phải mang cô ấy về nhà.”

 

*

Giữa trưa Bối Dao mới mơ mơ màng màng tỉnh, hô hấp nặng nhọc.

 

Bùi Xuyên ở bên cạnh cô, đôi mắt không chớp chút nào. Thấy cô tỉnh hắn vội vàng nói: “Anh để khách sạn hâm nóng cháo rồi, em ăn chút gì nhé.”

 

Bối Dao biết mình bị sốt, bởi vì hô hấp của cô nóng bỏng.

 

Bối Dao chậm nửa nhịp mới nhớ tới chuyện hôm qua. Cô chậm rãi đỏ mặt, nhưng vì đang sốt rồi nên nhìn cũng không rõ. Cô cũng không oán trách Bùi Xuyên, rốt cuộc cái này vốn chính là sinh hoạt vợ chồng bình thường.

 

Chỉ là hoàn cảnh bên này quả thật không thích hợp với cơ thể cô.

 

Bùi Xuyên đút cô ăn xong lại để Bối Dao ngồi ở trên ghế mây xem biển trời phía xa. Biển rộng nhìn vô tận, cô lại bệnh đến uể oải không có tinh thần, ánh mắt có chút hâm mộ. Một màn này quả thực khiến tim Bùi Xuyên như bị đặt trên lò nướng. Hắn mở miệng hứa hẹn: “Chờ em tốt hơn chút, chúng ta sẽ đi chơi lướt sóng nhé?”

 

Bối Dao giơ tay sờ sờ mặt hắn: “Không có việc gì, em không đi, em ở đây với anh.”

 

Hắn chua xót, cầm tay cô: “Đều tại anh không tốt.”

 

Bùi Xuyên tỉ mỉ chăm sóc cho cô, không dám để cô ăn đồ linh tinh nữa mà tìm đầu bếp Trung Quốc đến nấ cho cô ăn.

 

Nhưng  giống như bác sĩ nói, mấy ngày này Bối Dao cứ sốt lặp đi lặp lại. Bùi Xuyên không có cách nào chờ cô khỏi ốm hẳn nên chỉ có thể mang Bối Dao về trước thời hạn. Hắn thậm chí cũng bất chấp Hoắc Húc và Khương Hoa Quỳnh ở trong nước đang đánh nhau đến long trời lở đất. Đây là sự khủng hoảng chỉ có Bối Dao mới có thể mang đến cho hắn.

 

Về nước rồi Bối Dao còn có chút tiếc nuối. Cô cảm thấy thực mất mặt, rõ ràng là xin nghỉ dài hạn để đi hưởng tuần trăng mật, kết quả lăn lộn một đêm đã khiến cô phát sốt, không thể cứ ở nước ngoài đợi.

 

Hai người xuống máy bay xong thì Bùi Xuyên trực tiếp mang cô về thành phố C. Dù sao cũng là cố hương, đối với người sống xa quê thì vẫn là nơi dưỡng bệnh tốt nhất.

 

Lúc trước Bùi Xuyên đã mua chung cư ở đây, hiện tại Bối gia không có một bóng người, Triệu Chi Lan và Bối Lập Tài đều không ở đây. Trong nhà Bối Dao đã lâu không quét tước nên cô muốn về xem nhưng Bùi Xuyên lại ngăn: “Anh đi quét dọn trước, sau đó em về sau cũng được.”

 

Hắn không mời người dọn vệ sinh mà để Bối Dao ở chung cư bên kia ngủ, còn mình tự về tiểu khu cũ, xắn tay áo giúp cô quét dọn nhà.

 

Tiểu khu cũ ngày xưa vẫn là bộ dáng đó. Bùi Xuyên cầm chìa khóa Bối Dao đưa để mở cửa Bối gia, sau đó ánh mắt lập tức co rút lại.

 

Có người đã đến Bối gia, còn để lại dấu chân trên nền nhà đóng bụi. Những chỗ khác trong nhà không ai đụng, nhưng phòng của Bối Dao lại bị lục đến rối loạn.

 

Khuê phòng cô từng ở hỗn loạn, chăn trên giường cũng lung tung, giống như có người đã ngủ đêm ở đây. Lấy trình độ yêu chiều của Triệu Chi Lan đối với con gái thì lúc người nhà họ rời khỏi đây sẽ không để phòng cô loạn thế này. Tâm tư Bùi Xuyên thâm trầm, hắn lập tức đoán được đã có việc gì xảy ra.

 

Tuy là người ít bộc lộ tâm tư nhưng Bùi Xuyên đã giận đến mức nắm tay đều run rẩy. Những chỗ khác trong Bối gia đều không bị động đến, đồ vật đáng giá cũng không thiếu, chỉ có đồ của cô vợ nhỏ nũng nịu của hắn là bị người ta lật qua.

 

Bùi Xuyên nhịn xuống cơn tức giận dang dâng trào rồi gọi điện cho Bối Dao: “Trong phòng em có thứ gì quan trọng không?”

 

Lúc Bối Dao nhận được điện thoại thì vẫn chưa phản ứng lại: “Làm sao vậy? Không có gì đáng giá cả.”

 

Bùi Xuyên không muốn để cô biết nên dù máu nóng dồn lên nhưng giọng nói vẫn như thường. Hắn cười nói: “Không có việc gì, anh chỉ hỏi chút thôi. Tối em muốn ăn gì? Anh về sẽ nấu cho em ăn.”

 

Bối Dao gác điện thoại rồi mới nhớ đến một chuyện, vì thế vội vàng gọi điện cho Bùi Xuyên: “Anh đang làm gì thế?”

 

“Anh sửa sang lại phòng cho em.”

 

Chớp mắt một cái, da đầu Bối Dao tê dại: “Không cần quét dọn phòng em được không?”

 

“Làm sao vậy?”

 

Cô vừa nhớ tới thứ bị cô bỏ quên nhiều năm. Đó là cuốn vở nhỏ ghi bí mật trọng sinh vì thế vội vàng nói: “Anh mau về đi, em cũng không muốn về nhà, em ở đây có chút không thoải mái.”

 

Cuốn vở kia không thể để Bùi Xuyên biết được. Tuy lấy sự tôn trọng của Bùi Xuyên dành cho cô thì hắn sẽ không mở cái rương nhỏ.

 

Bùi Xuyên nghe cô nói không thoải mái thì vội đáp: “Anh lập tức đến.”

 

Nhưng lúc Bùi Xuyên khép cửa thì cũng tiện tay đem chăn và khăn trải giường của cô cuộn lại ném đi. Hắn phải dùng hết sức mới có thể khắc chế không lập tức đi thọc chết Hoắc Húc.

 

*

Đầu tháng 6, tin tức lớn nhất thành phố B chính là Hoắc gia hoàn toàn xuống dốc.

 

Hai đại cổ đông đều cố bán tống bán tháo cổ phần trên tay, thực là một trò khôi hài. Cơ nghiệp trăm năm cứ thế xong đời.

Tại một ngôi biệt thự ở thành phố C, Hoắc Húc nhìn người phụ nữ đang quỳ trên đất, đôi tay bị trói quặt ra sau. Hắn dùng giày da nâng cằm cô ta lên, đánh giá vẻ chật vật của cô ta.

 

Thiệu Nguyệt mặt mũi bầm dập, răng cũng gãy một cái. Cô ta vẫn luôn run rẩy, mà Hoắc Húc thì điên rồi.

 

Vào tháng 5 cô ta vốn dĩ đã có thể trốn, nhưng sau đó lại bị Hoắc Húc bắt trở về. Buổi tối ngày hôm đó cô ta bị Hoắc Húc cho người trói lại, châm chọc mà nói: “Không phải cô nói muốn ở bên tôi cả đời sao? Hoắc gia còn chưa đổ mà cô đã vội làm đào binh, đây là tình yêu của Thiệu Nguyệt cô hả?”

 

Lúc ấy Thiệu Nguyệt cười vô cùng miễn cưỡng: “Hoắc Húc, anh nghe em nói……”

 

Hắn lập tức cho cô ta một bạt tai: “Cô không cần phải nói, ở bên cạnh tôi là đủ rồi.”

 

Thiệu Nguyệt biết hắn cũng bị tình thế bức đến điên rồi, lúc này cô ta có nói cái gì thì cũng không có tác dụng. Cô ta chỉ có thể ôm hi vọng cuối cùng mà cầu hắn: “Chúng ta cùng nhau trốn đi được không? Khương Hoa Quỳnh sẽ không bỏ qua cho anh, Hoắc gia chống không được bao lâu nữa đâu. Khi còn trẻ bà ta dốc sức ở Hoắc gia nhiều năm như thế, bên trong hơn phân nửa đều là người của bà ta, chúng ta cùng nhau trốn đi thì sẽ có được một đường sống.”

 

Lúc ấy Hoắc Húc giống như đã bị cô ta thuyết phục, bán đi tất cả cổ phần trên tay. Hắn đem sản nghiệp trên tay cũng bán hết, toàn bộ của cải đáng giá của Hoắc gia hắn cũng mang đi. Lúc đó hắn quả thật không tính toán đối đầu với Khương Hoa Quỳnh nữa. Nhưng lúc Thiệu Nguyệt vừa nhìn thấy một đường hy vọng thì Hoắc Húc lại dùng một cuộn dây thừng trói cô ta lại.

 

Thiệu Nguyệt thét chói tai: “Anh muốn làm gì?”

 

“Làm cái gì sao? Nếu không phải bởi vì con tiện nhân như cô thì Hoắc gia sẽ có ngày này sao? Cô yên tâm, tôi còn sống ngày nào thì ngày đó cô đừng mong được sống yên. Còn nếu tôi chết thì cô sẽ cùng đi với tôi.”

 

Vốn đã muốn xuất ngoại, chuẩn bị xong xuôi nhưng không biết vì sao Hoắc Húc lại đột nhiên nổi điên. Sau khi đến thành phố C thăm Bối gia trở về hắn liền thay đổi, cả người ngây ngốc, trong lòng ôm một cuốn vở nhỏ, cứ thế vừa khóc vừa cười giống như điên dại.

 

Thiệu Nguyệt bây giờ rất sợ hắn, chỉ dám rúc trong góc tường.

 

Cuốn vở nhỏ kia là loại vở để trẻ con luyện chữ. Hắn cất cuốn vở thật cẩn thận, và không nhắc đến chuyện xuất ngoại nữa.

 

Thiệu Nguyệt đánh bạo hỏi hắn: “Anh không ra nước ngoài nữa sao?”

 

Mọi người đều biết rằng cho dù ra nước ngoài thì cũng phải sống cuộc đời trốn chui trốn nhủi, không biết lúc nào Khương Hoa Quỳnh sẽ tìm đến giết. Chẳng qua chỉ là có đường sống vẫn hơn. Có điều Hoắc Húc đến Bối gia một chuyến xong lại không muốn đi nữa!

 

Hoắc Húc ngồi xổm xuống trước mặt cô ta: “Vì sao tôi phải đi? Đây rõ ràng đều là của tôi, Hoắc gia và cả Bối Dao nữa đều là của tôi.”

 

Hắn lạnh lùng cười: “Tôi không cam lòng, tên tàn phế kia đáng bị vạn người phỉ nhổ, cô có biết hắn vốn dĩ nên biến thành thế nào không?”

 

Thiệu Nguyệt dùng ánh mắt nhìn bệnh nhân tâm thần mà nhìn hắn.

 

Hoắc Húc cho cô ta một cái bạt tai: “Hắn vốn dĩ nên là phần tử phản xã hội, vợ tôi hiện tại bị hắn mang đi. Tôi đi rồi vẫn sẽ phải lo lắng cả đời, còn hắn cái gì cũng có, cô nói làm sao tôi có thể không tức giận cho được?”

 

Thiệu Nguyệt kinh sợ không thôi.

 

Hoắc Húc nói tiếp: “Tôi đã nói mà, sao tôi lại vừa nhìn thấy Bối Dao đã thích. Hóa ra từ đầu tôi đã nên thích cô ấy, chỉ là tôi làm sai quá nhiều, đời này cô ấy không chịu tha thứ cho tôi nên mới để tên tàn phế kia được lợi. Thiệu Nguyệt, lần đầu tiên tôi cảm thấy cô thực đáng chết.”

 

Thiệu Nguyệt cảm thấy Hoắc Húc có vấn đề về thần kinh rồi, nhưng Hoắc Húc lại cảm thấy đời này của hắn chưa từng thanh tỉnh thế này.

 

Thống khổ mất mát, nhưng vẫn thấy rõ hiện thực.

 

Trên cuốn vở của Bối Dao hẳn chính là ký ức kiếp trước của cô. Kỳ thật không sai, ngay từ đầu hắn quả thật muốn Bối Dao thay thế Thiệu Nguyệt, chẳng qua không phải chỉ vì bảo vệ Thiệu Nguyệt mà là vì chính mình. Cho dù Hoắc Húc không biết sự việc phát sinh sau đó nhưng hắn có thể đoán được kiếp trước hắn cuối cùng sẽ thích Bối Dao, chắc chắn cũng hối hận.

 

Vốn dĩ nên rời đi, nhưng hắn không muốn rời đi. Bùi Xuyên thủ đoạn tàn nhẫn hại hắn thành như vậy, hắn dựa vào cái gì mà phải đem người phụ nữ âu yếm chắp tay nhường cho kẻ khác chứ?

 

Hoắc Húc đã sớm hối hận, dù cho ngay từ đầu hắn làm sai, nhưng vì sao đời này Bối Dao đến liếc mắt cũng không thèm nhìn hắn một cái?

 

Hắn không chiếm được thì Bùi Xuyên cũng đừng hòng có được. Hoắc Húc chán ghét mà nhìn Thiệu Nguyệt.

 

Hắn lại vui vẻ nghĩ, nếu Bùi Xuyên biết ngay từ đầu Bối Dao nguyện ý đón nhận tên tàn phế như hắn là vì ân tình thì biểu tình sẽ xuất sắc lắm đây.

 

Bùi Xuyên rất sợ Bối Dao không yêu hắn. Chưa bao giờ chân chính có được, đối với loại người như Bùi Xuyên mới là địa ngục.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Sáu 2019
H B T N S B C
 12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
error: Content is protected !!