Nhiệt độ cơ thể của ác ma – Chương 77

Trong đêm tối mưa to giàn giụa, Hoắc Húc chạy suốt đêm từ thành phố B tới thành phố C, thân thể cha hắn là Hoắc Nhiên không tốt, hiện tại công ty đều là do Hoắc Húc quản.

Hắn mệt mỏi xoa xoa thái Dương. Sau khi đến thành phố C, Hoắc Húc đến khách sạn trước. Hắn mới ngồi xuống nghỉ ngơi thì một dãy số xa lạ gọi đến. Lấy thân phận của hắn ngày thường thì sẽ không nhận cuộc gọi từ số lạ, nhưng Thiệu Nguyệt cẩn thận, mỗi lần đều dùng điện thoại công cộng hoặc di động của người khác gọi cho hắn nên Hoắc Húc nhân nhượng mà nhận cuộc gọi này.

“A Húc, là em.” Thiệu Nguyệt nói, “Lần trước anh nói với em là tháng năm có thể thuyết phục được cô ta, hiện tại đã là tháng 5, tình hình thế nào rồi?”

Hoắc Húc nhíu nhíu mày. Tuy hắn là con riêng nhưng Hoắc Nhiên yêu mẹ hắn, bởi thế hắn mới có được ngày lành.

Hắn ở công ty vất vả cả ngày, lại phải suốt đêm ngồi máy bay đến đây, lúc này đã vô cùng mệt mỏi. Lúc nghe thấy giọng điệu thúc giục của Thiệu Nguyệt thì Hoắc Húc theo bản năng sinh ra chút không kiên nhẫn.

Nhưng rốt cuộc đây là người hắn quý trọng từ thời niên thiếu, vì thế Hoắc Húc nói: “Bọn họ không muốn đáp ứng cũng phải đáp ứng, anh đã an bài tốt ở thành phố C rồi.”

Thiệu Nguyệt nhẹ nhàng thở ra, lại nói: “A Húc, trong khoảng thời gian này vất vả cho anh rồi, cảm ơn anh đã vì chúng ta mà làm mọi thứ.”

Hoắc Húc mệt mỏi lên tiếng.

Thiệu Nguyệt nghĩ đến việc hắn sắp cưới đứa con gái kia thì trong lòng chua loét. Nói thế nào nhỉ? Trong cơn mưa to ngày trước, lúc đó chỉ thoáng gặp qua Bối Dao nhưng không chỉ Hoắc Húc mà cả cô ta cũng kinh diễm. Sau này nằm trên bàn phẫu thuật chỉnh hình, Thiệu Nguyệt vẫn hâm mộ dung nhan không thể bắt bẻ được của Bối Dao. Cô ta sợ gây ra ác cảm cho Hoắc Húc nên cuối cùng cũng không dám phẫu thuật giống Bối Dao nửa phần.

Thiệu Nguyệt sợ người đàn bà điên là Khương Hoa Quỳnh, cô ta muốn sống, nhưng cũng không cam lòng Hoắc thiếu gia mà cô ta đã giữ nhiều năm như thế đi cưới người khác. Càng đừng nói đến chuyện đứa con gái kia còn trẻ tuổi và xinh đẹp hơn cô ta nhiều. Theo bản năng Thiệu Nguyệt cảm thấy sợ hãi.

Cô ta lại mở miệng, giọng điệu đã mềm mại thậm chí mang theo khóc nức nở: “A Húc, em cứ nghĩ đến những việc anh làm cho em thì lại rất khó chịu. Em thật muốn ở bên cạnh anh, cùng anh ở bên nhau, chứ không phải trơ mắt nhìn anh cưới cô gái kia. Em rất hối hận vì đã để anh làm như thế.”

Đàn ông vốn thích ăn mềm không ăn cứng. Nghe thấy Thiệu Nguyệt khóc nức nở thì tâm tình Hoắc Húc không còn tệ nữa. Hắn vội dỗ dành: “Là anh nói ra chủ ý này, có liên quan gì đến em đâu?”

Thiệu Nguyệt nghẹn ngào: “Nhưng em sợ hãi, em cũng biết ghen, liệu anh có diễn giả thành thật mà yêu cô ta, không cần em nữa không?”

Hoắc Húc ngẩn người, trong đầu nhớ tới khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn, đẹp như cảnh xuân kia. Đôi mắt của Bối Dao như hai viên ngọc, ấm áp lại động lòng người.

Thiệu Nguyệt nói: “A Húc?”

Hoắc Húc cũng không biết vì sao mình lại cảm thấy hoảng loạn. Hắn phủ nhận: “Anh đương nhiên sẽ không thích cô ta, anh chỉ yêu em. Em đã vì anh mà làm nhiều như thế, đừng suy nghĩ vớ vẩn.”

Thiệu Nguyệt nín khóc mỉm cười, làm nũng nói: “Vậy anh không được chạm vào cô ta! Nếu anh muốn……, Có thể tới tìm em.”

Hoắc Húc nói: “Đương nhiên.”

Sau khi kết thúc cuộc gọi này, Hoắc Húc không buồn ngủ, ngược lại càng thêm bực bội. Hắn biết Bối Dao vô tội, nhưng Thiệu Nguyệt thì sao? Thiệu Nguyệt cũng vô tội, cô ấy còn thậm chí vì hắn thiếu chút nữa bị Hoắc Nam Sơn nhúng chàm! Còn bị hủy dung.

Thiệu Nguyệt ở bên cạnh hắn tám năm, là người phụ nữ của những năm tháng thiếu niên của hắn. Huống chi, Khương Hoa Quỳnh cũng không xác định được nguyên nhân chết của Hoắc Nam Sơn. Mấy năm nay bà ta điều tra vẫn không có kết quả. Nhưng nếu hắn và Thiệu Nguyệt ở bên nhau thì bà ta có lẽ sẽ nổi điên mà giết cả hai người. Chỉ có cùng Bối Dao ở bên nhau mới có thể giải thích được lý do hắn đến thành phố C vào một năm kia.

Nếu nhất định phải làm ra một lựa chọn, hắn chỉ có thể đem Bối Dao kéo xuống nước, huống chi…… Hoắc Húc nghĩ nghĩ, Bối Dao không nhất định có nguy hiểm không phải sao? Hắn sẽ cố gắng bảo vệ cô, Khương Hoa Quỳnh có lẽ sẽ không cảm thấy hắn hại chết Hoắc Nam Sơn nữa.

Hắn bực bội đốt một điếu thuốc,nhớ tới ngày mai hơn phân nửa có thể định ra việc hôn nhân với Bối Dao thì ngoài sầu lo vô biên lại có thêm một tia mong chờ nho nhỏ.

Trong không trung có một tia chớp xẹt qua, ngay sau đó sấm chớp rền vang.

*

Tia chớp lập loè một cái, lại bị bức màn màu đỏ che mất.

Lúc Bối Dao tắm rửa xong đi ra thì nhìn thấy Bùi Xuyên ngủ dưới đất. Hắn không tiếng động tìm một bộ chăn đệm từ tủ quần áo đem trải dưới nền nhà.

Nghe thấy tiếng Bối Dao đi ra, hắn dừng một chút, ngón tay nắm chặt lấy tấm chăn, chẳng những không vuốt phẳng mặt nệm mà còn khiến nó loạn hơn.

Cô hỏi: “Bùi Xuyên, anh đang làm cái gì thế?”

Bùi Xuyên rũ mắt: “Lúc trước anh đã đồng ý với em, cho dù kết hôn rồi anh vẫn sẽ tôn trọng tự do của em như trước. Em vẫn đi học, mà anh sẽ không chạm vào em.”

Toàn bộ ngượng ngùng trong lòng Bối Dao biến mất, thay vào đó là tức giận ngút trời. Trước khi kết hôn hắn không có cảm giác an toàn, không tin cô thì thôi, nhưng sao kết hôn rồi hắn còn thế chứ?

Chẳng lẽ về sau cô sẽ cùng hắn ly hôn rồi gả cho người khác chắc? Hắn đem bản thân hắn trở thành cái gì chứ? Cái tấm ván để cô vượt qua nguy hiểm hả? Để cô dùng xong liền ném hả?

Cô cũng không đến nỗi mặt dày không cảm thấy gì, người ta không dám chạm vào cô thì cô cũng không thể sấn đến đúng không?

Vì thế Bối Dao tức giận: “Thế vì sao anh lại ngủ dưới đất? Bên ngoài có sô pha đó.”

Sắc môi hắn trắng bệch: “Nếu em……” Hắn cất tiếng khàn khàn, giống như thật gian nan, “Không hy vọng anh ở trong này thì anh sẽ ra ngoài ngủ.”

Cô tức giận đến mức muốn đấm chết hắn, đêm tân hôn còn phân giường, mệt hắn cũng nghĩ ra được. Tính cô không dễ tức giận, nhưng một khi đã tức thì không dễ dỗ dành, vì thế cô nói: “Tùy anh.”

Bối Dao không mang áo ngủ, có điều cô có mang theo mấy cái khăn đỏ thẫm vì thế cô vòng qua giường lớn lấy mấy cái khăn. Lúc đi ngang qua, Bùi Xuyên ngước mắt: Một đôi đùi ngọc thon dài trắng nõn. Cô không mặc cái quần mùa hè kia.

Ánh mắt hắn nóng lên, nhưng lại nhớ tới cô hỏi hắn vì sao không ra ngủ ở sô pha thì lại buồn. Hắn không thể cách cô gần một chút ư? Hắn mím môi, có chút chua xót khổ sở, rốt cuộc cũng không muốn vi phạm ý nguyện của cô nên chậm rãi đi ra ngoài.

Trước khi ra khỏi phòng Bùi Xuyên nhịn không được quay đầu lại thấy cô đang ngồi trên ghế nhỏ lau tóc. Mái tóc dài tẩm ướt áo sơ mi, hình dáng trước ngực như ẩn như hiện, cô lại không thèm nhìn hắn, mà quay mặt đi chỗ khác. Hắn cảm thấy cô đang tức giận.

Từ nhỏ đến lớn cô đều nghe lời và ngoan ngoãn, hiếm khi tức giận, cũng không mang thù. Nhưng hiện tại cô không thèm nhìn hắn, Bùi Xuyên nắm chặt tay, sợ hắn ở lại khiến cô càng thêm tức giận nên chỉ có thể đi ra ngoài.

Bối Dao tức giận một cách vui vẻ. Được rồi, không ngủ cùng thì không ngủ cùng, sau này anh có cầu cũng không được!

Phòng khách không thể ấm áp như phòng ngủ, hắn ngay lập tức đã cảm nhận được đêm xuân lạnh lẽo.

Bùi Xuyên ngồi trên ghế sô pha, bên ngoài là sấm sét ầm ầm. Rõ ràng trước kia có một mình thì không thấy gì, nhưng hiện tại mới ở cùng cô một lát mà trong phòng ngủ đã ấm áp đến mức khiến người ta quyến luyến.

Không biết hắn đã ngồi bên ngoài bao lâu, ánh đèn bên trong cuối cùng cũng tắt. Hắn cứ ngồi như thế trong bóng tối, trái tim đau đến khó chịu.

Hắn nhớ ra cô còn chưa sấy tóc, vì thế Bùi Xuyên đứng lên, thấy cửa phòng không khóa thì vội nói: “Dao Dao, tóc ướt không thể đi ngủ.”

Bối Dao nói: “Không phải anh muốn tôn trọng tự do của em hả? Em muốn đi ngủ.”

Hắn biết cô đang tức giận mới nói thế nhưng trong lòng vẫn bị đâm một chút, trái tim siết lại.

Hắn đi vào thấy ánh sáng nhàn nhạt hắt vào cửa sổ, trên giường phồng lên một khối nho nhỏ, hắn sờ tóc cô thì thấy hơi ẩm, lại lạnh, quả nhiên vẫn còn ướt.

Cô còn đang tức nên rút tóc mình về, không cho hắn chạm vào.

Hắn nào đã từng bị cô kháng cự như vậy.

Bàn tay hắn vắng vẻ, trống không. Bùi Xuyên đã sớm biết khi mình đối mặt với người ngoài thì có thể bày mưu lập kế nhưng ở trước mặt cô, cảm xúc của hắn đều bị cô nắm trong tay.

Hắn thấp giọng hỏi: “Anh chọc em tức giận sao?”

Bối Dao cắn răng, không nói lời nào.

Cô cũng không dễ dàng tức giận, chẳng qua từ đầu đến giờ cô nỗ lực đến gần hắn nhưng hắn hoặc là lùi về sau, hoặc là không tín nhiệm cô.

Thời gian lâu rồi, cô cũng thấy tủi thân. Đêm tân hôn quan trọng như vậy, cô lại càng tủi thân hơn.

Cô không nói lời nào, mà hắn lại nghe được tiếng hít thở không có quy luật. Bùi Xuyên vội vàng bật đèn, cô theo bản năng kéo chăn che đi, nhưng quá muộn, hắn vẫn nhìn thấy nước mắt trên khóe mắt cô.

Trong lòng cô rất buồn.

Hắn giữ chặt chăn, cầm lấy bàn tay cô để ở bên ngoài, thấy tay cô lạnh lẽo thì vội ôm lấy để trên mặt mình, vô cùng thống khổ dỗ dành: “Là anh không tốt, làm Dao Dao khổ sở. Em đừng khóc, nếu em tức thì đánh anh cũng được?”

Hắn cầm bàn tay nhỏ kia đánh lên mặt mình một chút. Nhưng Bùi Xuyên đâu biết, con gái đã không dỗ thì thôi, một khi dỗ rồi thì tủi thân sẽ vỡ tràn đê.

Cô rút tay mình về, ngồi dậy từ trên giường: “Anh không tốt, một chút cũng không tốt. Nếu anh không thích em thì không cần kết hôn với em! Nếu anh không tin em thật lòng muốn gả cho anh thì ngày mai chúng ta liền có thể ly……”

Hắn che miệng cô lại, tay run rẩy khẩn cầu: “Đừng nói.”

Cô chớp chớp mắt, nước mắt từ hốc mắt lăn ra, rơi trên mu bàn tay hắn, trong lòng nóng đến thủng một cái lỗ.

“Cầu xin em đừng nói lời đó. Em làm gì cũng được, đánh anh, mắng anh cũng được nhưng hai chữ này tuyệt đối không thể nói. Cho dù bởi vì tức giận, cho dù vui đùa nhưng đừng bao giờ nói.” Đây là điểm mấu chốt của hắn mà hắn không chịu nổi.

Cô nhẹ giọng nức nở, gật gật đầu.

Bùi Xuyên buông tay ra, lại lau khô nước mắt trên mặt cô. Hắn đứng lên, đi lấy máy sấy tóc, trở về sấy tóc cho cô.

Tiếng máy sấy tóc vang lên, hòa với tiếng sấm sét bên ngoài. Có đôi khi màn trời sẽ chợt sáng lên, hắn luồn tay qua mái tóc mềm mại của cô, để máy sấy thổi gió ấm áp qua.

Sau đó hắn lại vươn tay lau sạch nước mắt cho cô.

Bùi Xuyên mở miệng, giọng nói đặc biệt trầm thấp trong đêm. Hắn đem trái tim mình mở ra trước mặt cô: “Dao Dao, anh không phải không tin em, trên đời này không có ai cam tâm tình nguyện chờ anh 8 năm như em. Lúc anh quyết định tự thú thì đã biết đời này khó có thể ở bên em. Một kẻ tàn phế lại từng đi tù như anh, lấy cái gì mà bảo hộ em cả đời chứ?”

Hắn nói: “Lúc tuổi trẻ hăng hái, chúng ta luôn cảm thấy mình có thể trả giá hết thảy, nhưng nếu chờ vài năm nữa, lúc đó em trưởng thành hơn rồi thấy hối hận thì làm sao đây? Khi đó em nhớ đến một kẻ tàn tật đã nhúng chàm em khiến cả đời này em không quên được thì anh lấy cái gì bồi thường cho em chứ? Anh có tự sát cũng không hết tội.”

Cô cắn môi: “Em sẽ không hối hận.”

Hắn nói: “Năm nay em mới 21 tuổi, những cô gái cùng tuổi với em hiện tại vẫn đang đi học. Bọn họ có cuộc sống của mình, với họ thì kết hôn là một việc xa vời. Bọn họ sẽ đi xem ca nhạc, đi du lịch khắp nơi, cũng sẽ giống em, tức giận thì sẽ xúc động không kiêng dè.”

Cô há miệng thở dốc.

Hắn ôn nhu mà sờ sờ má cô: “Đừng nóng vội phủ nhận, Dao Dao, một người trưởng thành phải trải qua rất nhiều việc. Anh may mắn vì em có thể có mong ước của mình, điều này chứng tỏ cực khổ trên đời cách em rất xa.”

Mà hắn thì đã trải qua quá nhiều cực khổ cùng tuyệt vọng, bị bắt cóc, bị chặt đứt chân, cha mẹ ly hôn, không có người nhận nuôi, phải ngồi tù…… Quá nhiều, quá nhiều chuyện hắc ám, cho dù trong lòng bị người ta đâm một đao thì lời nói ra cũng vẫn phải cân nhắc xem có nên nói hay không.

Cuộc sống của bọn họ vốn không phải cùng một quỹ đạo. Cô giống như mặt trời nhỏ, sáng lấp lánh lại ấm nóng.

Bùi Xuyên nói: “Dao Dao, ba mẹ anh ly hôn là vì thân thể tàn tật của anh. Người phụ nữ sinh ra anh còn không thể chấp nhận cơ thể thiếu sót này. Vì thế anh sợ hãi, có một ngày em cũng sẽ vì việc này mà rời bỏ anh.”

Cô siết chặt tấm chăn đỏ thẫm, thấp giọng nói: “Em sẽ không, thực xin lỗi.”

Hắn nói: “Không cần xin lỗi, có quá nhiều thứ anh không thể cho em, nếu có thể thì anh tình nguyện mình có một thân thể hoàn chỉnh. Em gả cho anh là thiệt thòi cho em. Vì thế anh luôn hy vọng em được tự do vui sướng, hạnh phúc. Một người đàn ông tốt sẽ khiến người phụ nữ của mình càng ngày càng vui vẻ, ngây thơ. Chỉ có đàn ông xấu mới khiến phụ nữ phải hung dữ. Anh hy vọng qua vài thập niên nữa em vẫn có thể muốn nói gì thì nói, muốn làm gì thì làm vì đã có anh ở bên.”

“Anh rất thích em, rất rất thích, thích đến nỗi anh luôn nói với mình rằng kỳ thật em không thích anh đến thế. Nếu không ngày nào đó em rời bỏ anh thì anh cũng chết mất.”

Cô ôm lấy eo hắn, mang theo giọng mũi nói: “Em không rời đi, em cùng anh cả đời.”

Hắn cười cười nói: “Được.”

Bối Dao lại tiếp lời: “Bây giờ em không cáu nữa, nhưng trong lòng rầu rĩ, có chút khổ sở. Bùi Xuyên, bọn họ không cần anh, bọn họ đều vứt bỏ anh là vì không biết anh tốt thế nào. Anh xem, em biết anh tốt nên em đâu bỏ đi được.”

Đây là lần đầu tiên trong nhiều năm như vậy cô nghe thấy Bùi Xuyên nói ra những lời chua xót trong lòng, cũng là lần đầu tiên Bối Dao biết nguyên nhân bố mẹ hắn ly hôn.

Bởi vì cơ thể tàn tật của hắn……

Cái này đối với Bùi Xuyên mà nói thì chính là nỗi đau cả đời không tiêu tan.

Cô nói: “Bên ngoài đang mưa, rất lạnh đúng không?”

Hắn đáp: “Ừ.”

Cô rúc vào lòng hắn, cũng ôn nhu cất giọng: “Ở chỗ này ấm áp nha.”

Hắn không nói một lời, buông máy sấy tóc, ngón tay thon dài luồn vào tóc cô.

Cô muốn nói hắn không cần sờ, tóc đã khô rồi, sấy lâu thế sao có thể vẫn ướt chứ? Nhưng ngay sau đó cô lại cảm thấy tay hắn có chút dùng sức khiến cô ngẩng đầu lên, mà hắn cũng cúi người hôn lên môi cô.

Hắn đang nói cho cô không phải hắn không muốn, mà kỳ thực hắn rất rất muốn. Bàn tay hắn luồn trong tóc cô càng dùng sức hơn, khiến cô không chịu nổi mà rên hừ hừ.

Hắn cơ hồ thở dài, tắt đèn rồi đi đến bên người cô. Quả nhiên thực ấm áp.

Hắn đè lên người cô, bên ngoài mưa vẫn rơi, tiếng sấm lại chỉ dừng bên ngoài không truyền vào được.

Cô thực mềm, da thịt mềm, tiếng nói cũng mềm.

Hắn run nhè nhẹ mà mở hai chiếc cúc áo trước ngực cô nhưng mở mãi không được.

Cô cũng không có sức lực, tiếng nói giống như có thể chảy ra nước: “Bùi Xuyên, ngủ không được mang chân giả.”

Hắn nhẹ nhàng sờ sờ tóc cô, có chút ôn nhu cùng chua xót đáp “Ừ.”

“Anh cởi chân giả ra đi.”

Trong bóng đêm, hắn sờ soạng mà cởi bỏ chân giả, chống cả người, đem chúng để dưới chân giường.

Lúc hắn nằm trở về thì trong ngực đã có thêm một cô gái nhỏ nhắn. Lần đầu tiên Bùi Xuyên để lộ cơ thể tàn khuyết trước mặt cô. Thân thể hắn cứng đờ đến không được. Hắn biết Bối Dao có thể cảm nhận được sự khác biệt của cơ thể hắn.

Bùi Xuyên cảm thấy may mắn vì ban đêm nên cô không nhìn thấy gì cả.

Nhưng cô lại nhỏ giọng nói: “Cho em sờ sờ nhé? Em không sợ.”

Hai người đều biết cô đang nói đến cái gì, nhưng hắn ôm chặt lấy cô, lắc lắc đầu nói, “Khó coi, chỗ đó bị thương.”

Cô nhẹ nhàng “Ách” một tiếng, ngoan đến không chịu được. Bùi Xuyên lần đầu tiên hiểu được cái gì gọi là “cô vợ nhỏ”.

Hắn cởi áo của chính mình, đem tay nhỏ của cô đặt lên ngực, để cô cảm nhận trái tim hắn đang đập cực nhanh, lồng ngực rắn chắc cứ nhảy bang bang.

Hắn hôn lên mái tóc mềm mại của cô, chìm trong ôn nhu hương, ngữ khí cũng ôn nhu đến kỳ cục: “Anh cho em sờ trái tim anh.”

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Sáu 2019
H B T N S B C
 12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
error: Alert: Content is protected !!