Nhiệt độ cơ thể của ác ma – Chương 72

Khi thành phố C vào mùa xuân, Hoắc Húc đến Bối gia.

Người ra mở cửa là một đứa nhỏ khoẻ mạnh kháu khỉnh. Hoắc Húc cúi đầu thấy đứa nhóc có đôi mắt tròn tròn, đường nét khuôn mặt thanh tú hơn những đứa trẻ khác, mắt cũng cực kỳ linh động.

Đứa nhóc có ba phần giống với Bối Dao nên lúc Hoắc Húc nhìn thằng bé lập tức nhớ tới thiếu nữ động lòng người kia. Hắn nhịn không được muốn duỗi tay sờ đầu hắn.

Bối Quân nhớ kỹ mẹ đã dạy không được tiếp xúc với người lạ nên thằng bé vội tránh thoát. Hoắc Húc cũng vẫn chưa đến mức so đo với một đứa nhỏ, mà hắn cũng không tức giận.

Triệu Chi Lan xoa xoa tay ở trên tạp dề, đi từ phòng bếp ra hỏi: “Ai đó?”

Vừa thấy người tới là Hoắc Húc thì sắc mặt Triệu Chi Lan đã không tốt lắm nhưng người tới dù sao cũng là khách. Lần trước hắn giúp bọn họ, nên bà cũng không tiện đuổi hắn đi: “Ngồi đi, trong nhà có chút loạn, cậu đừng để ý.”

Hoắc Húc bước vào thì đại khái đánh giá nhà của Bối Dao một lần. Phòng ở rất cũ, gần hai mươi năm. Nóc nhà có chỗ thấm nước, để lại vết loang lổ trên trần nhà màu trắng.

Đồ đạc đều là hàng rẻ tiền, cả cái phòng này còn không đáng giá bằng một bộ sô pha của nhà hắn. Hoắc Húc nhìn tài liệu thì biết Bối gia nghèo, nhưng lúc trực tiếp đến hắn vẫn kinh ngạc. Trong lòng hắn đã có tính toán, vì thế hắn lễ phép mà chào hỏi vợ chồng Triệu Chi Lan: “Chào dì, chào chú.”

Triệu Chi Lan biết đây là kẻ có tiền, tuy bà không đến mức rụt rè nhưng vẫn cảm thấy không được tự nhiên mà rót một chén nước mời Hoắc Húc.

Bối Lập Tài cũng ở đó nhưng ông không giỏi giao tiếp, chỉ gật đầu rồi ngồi xuống.

Hoắc Húc nói: “Chuyện lúc trước thật xin lỗi, là cháu không tốt. Nhưng dì Triệu, dì hẳn cũng nhìn ra cháu rất thích Bối Dao.”

Sắc mặt Triệu Chi Lan không tốt lắm: “Chuyện của người trẻ tuổi chúng tôi không tiện quản. Mấy cô cậu không phải thích tự do yêu đương sao?” Ý bà chính là nếu cậu thích thì theo đuổi Bối Dao đi, tới chỗ chúng tôi làm gì?

Hoắc Húc nói: “Cháu vẫn theo đuổi cô ấy nhưng Bối Dao không chấp nhận. Khoảng thời gian trước cháu mới biết được cô ấy đã có bạn trai.”

Triệu Chi Lan trừng mắt thật lớn. Hoắc Húc nghĩ thầm, quả nhiên bố mẹ cô không biết.

Hoắc Húc nói tiếp: “Bạn trai cô ấy tên là Bùi Xuyên, khi còn nhỏ cẳng chân bị tội phạm chặt đứt. Cháu không có ý xem thường người tàn tật nhưng gần đây anh ta mới ra tù. Cháu thật sự thích con gái cô chú, sợ cô ấy chịu tổn thương, dù sao …… cũng đã từng ngồi tù……” Nói đến đây, Hoắc Húc không cần nhiều lời nữa.

Triệu Chi Lan nghe được tên “Bùi Xuyên” thì mặt đã trầm xuống.

Hoắc Húc nói: “Nhà cháu ở thành phố B có chút địa vị, nếu Bối Dao có thể làm vợ cháu thì cháu nhất định sẽ chăm sóc cho cô ấy thật tốt.”

Bối Lập Tài lúc này nhíu mày mở miệng: “Hoắc tiên sinh, đây đều là chuyện của nhà chúng tôi. Vợ tôi nói không sai, Dao Dao thích ai là tự do của con bé.”

Kỳ thật Bối Lập Tài và Triệu Chi Lan cũng tức giận trong lòng. Bọn họ không hài lòng với Bùi Xuyên nhưng điều đó không có nghĩa là bọn họ có thể tiếp nhận Hoắc Húc. Chuyện của Bùi Xuyên có thể để sau, Hoắc Húc có tư cách gì mà quản?

Hoắc Húc nhíu mày. Từ nhỏ đến lớn hắn chính là con trời, lúc này đột nhiên bị người ta bài xích thì có chút tức giận. Hắn đã kiên nhẫn mà thương lượng với người nhà cô, nhưng sao bọn họ không có chút cảm kích nào thế này?

Nếu hắn có thể theo đuổi được Bối Dao thì việc gì phải đến đây nữa?

Nụ cười khách khí trên mặt Hoắc Húc không duy trì được nữa: “Có lẽ hai người hiểu lầm gì đó rồi. Hôm nay cháu tới không phải để thương lượng. Cháu muốn cưới Bối Dao, để cô ấy cùng một tên tàn phế ở bên nhau mới là khiến cô ấy chậm trễ cả đời. Hai người không ngại thì tìm hiểu xem Hoắc gia là ai, nếu không thể đồng ý thì cháu nói thẳng, đến tháng năm hai người chờ mà dự lễ đính hôn của cháu và Bối Dao đi.”

Triệu Chi Lan đã bao giờ gặp loại người này! Những người dân nhỏ bé như họ lần đầu tiên mới bị người ta uy hiếp trắng trợn đến thế. Bà không thể nhẫn ma quát: “Cút ngay khỏi nhà tôi! Nhà cậu có tiền thì thế nào? Tôi không tin các người có thể một tay che trời.”

Hoắc Húc cười lạnh: “Vậy thử xem.”

~

Bùi Xuyên đã mua lại căn hộ chung cư cũ của nhà hắn. Lúc này hắn đang ngồi trong đó uống trà.

Trịnh Hàng biết hắn đã ra tù thì cũng tới gặp một lần. Nhưng Trịnh Hàng đã bắt đầu tiếp nhận công ty gia đình nên rất bận, chỉ có Kim Tử Dương còn rất rảnh. Hắn lo lắng Bùi Xuyên đối chọi với Hoắc Húc có nguy hiểm nên thường đến đây đảm nhiệm chức vụ nhân viên đưa tin.

“Xuyên ca, Xuyên ca! Dì Triệu và chú Bối bị công ty đuổi việc rồi!”

Bối gia không có tiền, Hoắc Húc tạo áp lực cho họ thì đầu tiên sẽ chặt đứt sinh kế của cả nhà họ.

Kim Tử Dương nói: “Không giúp à?”

Bùi Xuyên nói: “Ừ.”

Ngón tay Bùi Xuyên vuốt ve chén trà. Hắn biết mình đê tiện, nhưng lúc này không thể giúp, cần chờ chút nữa, vẫn chưa đến thời điểm.

Triệu Chi Lan và Bối Lập Tài đồng thời bị giảm biên chế. Lúc này họ mới biết được quyền thế đến tột cùng có ý nghĩa gì. Người ta thực sự có thể một tay che trời. Công ty mà hai người làm việc hai mươi mấy năm, đảo mắt một cái đã không chút nể tình mà đuổi việc bọn họ.

Bối Quân và Bối Dao đều đang đi học, Triệu Chi Lan nhìn sổ tiết kiệm rỗng tuếch, trong lòng nôn nóng. Lần đầu tiên bà thấy hận một người như vậy.

Nhưng không có tiền, cũng không thể làm bà thỏa hiệp. Con gái mới là bảo bối vô giá, có ai chưa từng nghèo chứ? Cùng lắm thì hai người chậm rãi tìm công việc thôi.

Nhưng vài ngày nay đi tìm việc mà không có chỗ nào muốn thuê bà. Cuối cùng Triệu Chi Lan cắn răng hỏi có thiếu người dọn vệ sinh không. Ngày đầu tiên người ta đồng ý nhưng ngày hôm sau đã lại sa thải bà.

Triệu Chi Lan chạy suốt một ngày, buổi tối mệt đến không được, Bối Lập Tài cũng mệt mỏi.

Lúc này điện thoại nhà họ lại vang lên, Hoắc Húc ở đầu bên kia không nhanh không chậm nói: “Dì đã nghĩ thông suốt chưa? Ở bên đó cưới hỏi có tập tục gì, tôi đều sẽ chuẩn bị tốt.”

Triệu Chi Lan tức giận đến mức lập tức muốn dập máy.

Còn Hoắc Húc chỉ lạnh nhạt nói: “Xem ra dì vẫn chưa nghĩ thông suốt! Tôi thấy con trai dì rất đáng yêu. Không bằng để tôi hỏi xem thằng bé có chịu nhận người anh rể này không nhé?”

Tay Triệu Chi Lan run lên: “Cậu muốn làm gì? Đến tột cùng là cậu muốn làm cái gì?”

Lúc này người dập máy là Hoắc Húc.

Triệu Chi Lan từ nhỏ đã dạy con gái làm người phải có cốt khí, ngẩng đầu ưỡn ngực, không thể luồn cúi. Nhưng hiện tại bà mới hiểu thế giới này quá tàn khốc. Bởi vì cuộc điện thoại kia, bởi vì gần đây bị Hoắc Húc bức đến tuyệt cảnh nên bà sợ hãi không dám cho Bối Quân đi học. Cả nhà cũng không ra khỏi cửa, chỉ ngốc ở trong phòng.

Tiền không có, con cũng có thể xảy ra chuyện. Dây thần kinh mạnh mẽ cứng cỏi của Triệu Chi Lan cuối cùng bị chặt đứt.

Lúc này Bùi Xuyên đến tiểu khu.

Gió đêm thực lạnh, tiểu khu này vẫn giống như hồi nhỏ hắn biết.

Hắn tiến lên gõ cửa, Triệu Chi Lan cảnh giác hỏi: “Ai?”

Bùi Xuyên nói: “Dì Triệu, là cháu, Bùi Xuyên.”

Triệu Chi Lan cuối cùng vẫn mở cửa cho hắn, chẳng qua sắc mặt bà không được tốt cho lắm. Bùi Xuyên trầm mặc, trực tiếp đem tư liệu đến cho Triệu Chi Lan xem.

Triệu Chi Lan và Bối Lập Tài xem xong thì sắc mặt đều thay đổi. Bọn họ không phải đồ ngốc, tên Hoắc Húc đó rõ ràng đã có người yêu nhưng còn muốn kết hôn với Dao Dao. Đây đã không phải chuyện tốt gì, huống chi Hoắc gia còn có bối cảnh phức tạp khiến người ta sợ hãi. Trong lòng Triệu Chi Lan run lên.

Bùi Xuyên sửa sang lại đống tài liệu này để vợ chồng họ nhìn đến cuối là có thể hiểu được Hoắc Húc muốn làm cái gì!

Hắn muốn một cô vợ làm tấm chắn cho mình.

Triệu Chi Lan rất tuyệt vọng. Mấy ngày này bà giống con thú khốn cùng, không ngừng giãy giụa. Nếu Hoắc Húc thích Bối Dao thì cho dù cuối cùng đấu không thì bà cũng biết Hoắc Húc sẽ đối xử tốt với Dao Dao. Nhưng hắn lại muốn đặt con bé vào nơi nguy hiểm nhất!

Triệu Chi Lan che miệng, rơi lệ đầy mặt. Bà nên làm sao đây, phải làm sao đây?

Sắ mặt Bối Lập Tài xanh mét. Ở nhà ông vốn ít nói, lúc này lại bình tĩnh mở miệng: “Bùi Xuyên, cậu đem những thứ này đến đây để làm gì?”

Dù cho bây giờ là mùa xuân nhưng bên ngoài vẫn lạnh lẽo như cũ. Lúc này trời đã đổ mưa nhỏ. Hạt mưa như lông trâu khiến trời đất càng lạnh hơn.

Bùi Xuyên ngước mắt, nhìn vào đôi mắt của Bối Lập Tài: “Cháu có thể giúp mọi người, cháu yêu Dao Dao…….”

Lời còn chưa dứt, Triệu Chi Lan đã đỏ mắt cho hắn một cái tát. Cái tát này không chút nể nang, khiến khuôn mặt hắn lệch hẳn đi. Bùi Xuyên trầm mặc, một lát sau hắn quay đầu lại nhìn Triệu Chi Lan, khó khăn mở miệng nói: “Cháu yêu Dao Dao.”

Triệu Chi Lan tức chết rồi! Bà không quan tâm, bà muốn đánh người.

Bùi Xuyên đứng không nhúc nhích, mà Bối Lập Tài cũng tức giận đến không nhẹ. Có điều dù sao ông vẫn còn có lý trí. Ông lôi kéo Triệu Chi Lan ra sau mình rồi nói: “Cậu đừng nháo, chuyện đã đủ rối loạn rồi.”

Sắc trời yên lặng trầm xuống, Bùi Xuyên rũ mắt, động tác thong thả mà quỳ xuống trước mặt bọn họ.

Mưa nhỏ tí tách tí tách, trong phòng Bối Quân đang ngủ say.

Không khí chợt an tĩnh.

Bùi Xuyên không có cẳng chân, phần hai tấc dưới đầu gối hắn đã bị chặt đứt.

Hắn chống tay xuống đất, cánh tay nổi gân xanh. Tư thế hắn quỳ rất chật vật, nhưng hắn lại rất bình tĩnh. Đời này đây là lần đầu tiên hắn chật vật như thế trước mặt người ngoài.

Mặt Triệu Chi Lan cứng lại, đến Bối Lập Tài cũng không nói gì. Hai vợ chồng lẳng lặng mà nhìn Bùi Xuyên.

Bùi Xuyên nói: “Cháu biết mình không có tư cách, cháu biết mình nhân lúc cháy mà mà đi hôi của là đê tiện, nhưng cháu yêu cô ấy.”

Giọng hắn trầm thấp, giống như đêm tối, khàn khàn mà rõ ràng: “Cháu thực xin lỗi.”

Triệu Chi Lan cắn răng, quay đầu đi chỗ khác.

Bùi Xuyên biết, mặc kệ hắn làm gì cũng không thể đả động bọn họ. Rốt cuộc là cha mẹ, cho dù thế nào cũng khó mà tiếp nhận chuyện con gái mình và một kẻ tàn phế ở bên nhau.

Hắn đứng dậy, rũ mắt nói: “Hoắc Húc đã rất gấp rồi, nếu mọi người không đáp ứng thì hắn sẽ bất chấp tất cả. Thời gian đã không còn nhiều lắm. Dì Triệu, chú Bối, cách duy nhất để bảo vệ Dao Dao là để cô ấy…… kết hôn. Có vậy Khương Hoa Quỳnh mới có thể tin tưởng cô ấy và Hoắc Húc không có quan hệ gì.”

Triệu Chi Lan cả giận nói: “Vậy thì cũng không thể chọn anh!”

Đối với bà thì Bùi Xuyên nhân lúc cháy nhà đi hôi của và Hoắc Húc cũng chẳng khác gì nhau!

Bùi Xuyên vẫn trầm mặc, từ trong áo lấy ra vài thứ. Đầu tiên là thẻ ngân hàng, hắn nói: “Mật mã của thẻ là ngày sinh của Dao Dao, tổng cộng trong này có 588 vạn, là số tài sản hiện giờ cháu có.”

Thứ hai là giấy nhậm chức nhà khoa học của viện nghiên cứu quốc gia. Bùi Xuyên thấp giọng nói: “Đây là giấy nhậm chức của cháu. Cháu sẽ không để Dao Dao mất mặt.”

Lúc Triệu Chi Lan nghe thấy 588 vạn thì cảm thấy như đang nằm mơ. Sau đó lại nhìn thấy giấy chứng nhận nhà khoa học của viện nghiên cứu thì Triệu Chi Lan xác định rồi, bà chắc chắn là đang nằm mơ.

Bà thừa nhận, trong nháy mắt bà bị dọa phát khiếp. Hắn không phải mới ra tù sao!

Bùi Xuyên đem đồ vật để trên bàn, đẩy đến trước mặt Triệu Chi Lan: “Hiện tại cháu chỉ có những thứ này, nhưng về sau cháu sẽ càng đối xử tốt với Dao Dao hơn. Cháu sẽ không để cô ấy chịu khổ. Cháu sẽ bảo vệ cô ấy, cũng có thể giải quyết khốn cảnh của mọi người. Trong năm nay Hoắc Húc sẽ biến mất trong cuộc sống của mọi người.”

Lúc hắn nói những lời cuồng vọng này thì vô cùng kiên định và bình tĩnh, thậm chí là khiêm tốn nhún nhường.

Bối Lập Tài đưa tay lên lau mặt, nặng nề thở dài một tiếng.

~

Lúc Bùi Xuyên đi ra khỏi Bối gia thì trời đổ mưa nhỏ khiến mặt đường ướt đẫm. Hắn đem cuốn sổ hộ khẩu của nhà Bối Dao cẩn thận đặt trong túi áo áo, một đường đi ra ngoài. Kim Tử Dương dừng xe ở bên ngoài tiểu khu, kích động mà hỏi: “Thế nào, thế nào?”

Bùi Xuyên gật đầu.

Trong mắt hắn là cảm xúc phức tạp, có vui mừng như điên, cũng có trầm mặc thấp thỏm.

Dì Triệu đưa hộ khẩu cho hắn nhưng vẫn hận không thể cắn một miếng thịt trên người hắn xuống. Bọn họ hiểu rõ Bùi Xuyên là lựa chọn duy nhất của bọn họ lúc này. Ngoài Bùi Xuyên, sẽ không ai không muốn sống mà trực tiếp đối đầu với Hoắc gia.

Triệu Chi Lan lạnh mặt, không hề có vui mừng của mẹ vợ khi nhìn con rể, thậm chí còn không thèm nhìn hắn nói: “Chỗ Dao Dao, anh tự đi mà nói với nó.”

Bùi Xuyên cất giọng khàn khàn: “Vâng.”

Hiện tại mọi người đều biết, Hoắc Húc đưa ra thời hạn cuối cùng là tháng năm. Hiện tại đã là tháng tư, còn hai mươi ngày nữa thôi. Trong thời gian này Bùi Xuyên và Bối Dao phải kết hôn, hôn lễ có thể làm sau nhưng giấy đăng ký kết hôn thì phải lấy ngay.

Bùi Xuyên biết lần này hắn thắng.

Thứ hắn trân trọng nhất đời này đã được đến tay.

Bùi Xuyên lên xe, Kim Tử Dương lúc này mới thấy mặt hắn: “Xuyên ca, mặt anh……”

Dấu bàn tay trên mặt hắn vẫn chưa tan đi. Triệu Chi Lan xuống tay đúng là không chút nể tình. Bùi Xuyên nhấp nhấp môi. Cầu hôn bảo bối nhà người ta thì thế này đã là gì.

Lúc hắn tới gặp dì Triệu thì hắn đã biết sẽ phải chịu mắng, chịu đánh, cho nên hắn vẫn rất bình tĩnh. Nhưng tiếp theo đó, chuyện mà hắn phải đối mặt khiến hắn không thể nào bình tĩnh nổi. Hắn rũ mắt xuống, nắm chặt nắm tay.

Hắn phải mở miệng nói với Bối Dao thế nào đây để cô đồng ý kết hôn với hắn?

Bối Dao mới 21 tuổi, vẫn còn ở độ tuổi tò mò với thế giới. Bạn cùng trang lứa với cô đều đang đọc sách, yêu đương, hắn làm sao để mở miệng nói với cô đây? Làm sao nói hắn mặc kệ Hoắc Húc bức cha mẹ cô đến không còn đường lui, chỉ vì muốn cô ở bên hắn cả đời chứ?

Cô còn chưa học xong đại học đâu.

Nhưng việc gì phải đối mặt thì Bùi Xuyên vẫn dũng cảm đối mặt.

~

Đây là lần thứ hai Bùi Xuyên đi vào B đại. Lần đầu tiên tới trường học, không trung đã hạ tuyết, mặt hồ kết băng. Lúc đó cô mới 17 tuổi, trong mắt toàn là ý cười hồn nhiên.

Khi đó Bùi Xuyên mang theo tâm tình quyết biệt mà cùng cô nhìn một màn tuyết kia. Nhưng hiện giờ mùa xuân đã đến, vườn trường là một mảnh sức sống bừng bừng. Từng nhóm sinh viên xuyên qua vườn trường mà đi, ngẫu nhiên sẽ nhìn lướt qua người đàn ông trẻ tuổi đang đứng dưới tàng cây hạnh.

Tuổi tác Bùi Xuyên không khác bọn họ mấy, chỉ là trong mắt hắn lãnh đạm, diện mạo tuấn tú mang theo khí chất khác biệt.

Hắn khác với những bông hoa trong nhà kính đang tràn đầy khát vọng đối với cuộc sống kia. Hắn an tĩnh lại trầm mặc, tròng mắt đen sâu thẳm. Tóm lại hắn có loại cảm giác kỳ quái, chỉ cần nhìn cũng biết hắn không phải sinh viên đang đọc sách. Bùi Xuyên có vẻ quá thành thục. Mà lúc này hắn đang đợi Bối Dao.

Lúc Bối Dao đi ra, liếc mắt một cái là nhìn thấy Bùi Xuyên. Bối Dao nhón chân, tiếng nói thực nhẹ, trong mắt mang theo ý cười: “Anh cúi thấp đầu một chút.”

Hắn dừng một chút rồi cúi đầu.

Bối Dao nhẹ nhàng phủi mấy nhánh hạnh hoa trên đầu hắn xuống. Cánh hoa màu trắng rơi trên lòng bàn tay cô. Bối Dao chớp chớp mắt, chọc hắn nói: “Ngày xuân, hạnh hoa thổi đầy đầu. Trên đường ruộng, thiếu niên nhà ai rất phong lưu.”

Hắn bỗng nhiên ngước mắt nhìn cô, bởi vì câu thơ này của Bối Dao khiến tim hắn đập nhanh. Bài thơ cô đọc chính là 《 tư thượng giới · ngày xuân du 》của Vi Trang.

Cổ Bùi Xuyên khô khốc, hắn hỏi cô: “Mấy câu tiếp là gì?”

Cô nghĩ nghĩ, tự hỏi trong chốc lát, mới nhớ tới ý tứ của hai câu tiếp theo. Cô cho rằng Bùi Xuyên ngồi tù mấy năm nên sẽ không biết bài thơ này. Nhưng cô cũng không nghĩ nhiều chỉ mang theo thái độ phổ cập giáo dục mà nghiêm trang nói cho hắn: “Hai câu tiếp theo là ‘ thiếp muốn đem thân gả đi, cả đời vui. Nhưng vô tình bị từ chối, không thể xấu hổ hơn. ’”

Hắn biết rõ cô chẳng biết gì nhưng vẫn quyến luyến sự ấm áp cô vô tình mang đến lúc này, Bùi Xuyên nhẹ tay nhẹ chân mà vuốt má cô đáp: “Ừ.”

Bối Dao nói: “Anh biết ý tứ của nó sao?”

Bùi Xuyên nói: “Biết.”

Bối Dao cắn môi, gương mặt ửng hồng. Bài thơ kia nói về câu truyện xưa của một cô gái nguyện ý gả, vĩnh viễn không hối hận. Cô vốn cho rằng Bùi Xuyên không biết, nay cô lại có chút thẹn thùng, sợ hắn hiểu lầm. Vì thế cô nhỏ giọng giải thích: “Em chỉ đọc thơ, còn thơ là người khác viết, em không có ý gì khác.”

Cô cảm thấy, không thể tạo áp lực cho anh bạn trai mẫn cảm của mình được. Nói đến cả đời bây giờ có vẻ còn quá sớm.

Trong lòng hắn hơi mất mát, chờ mong tan đi khiến hắn thanh tỉnh một chút, sau đó từ từ gặm cắn nỗi khổ sở ngọt ngào trong lòng.

Cô không muốn gả sao? Thật là xin lỗi, Dao Dao.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Sáu 2019
H B T N S B C
 12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
error: Content is protected !!