Nhiệt độ cơ thể của ác ma – Chương 66

 

Hai năm đi qua, mỗi người đều ăn mặc khác nhưng tính cách thì vẫn vậy.

 

Kim Tử Dương chưa từng tới chỗ nào như “Nhà giam số 7″ nên đến cái đèn trên tường hắn cũng hận không thể sờ vào.

 

Trong mắt bọn họ không có nửa điểm xem thường Bùi Xuyên. Bùi Xuyên cùng bọn họ chạm chạm nắm tay, Trịnh Hàng nói: “Anh đừng nhìn Kim Tử Dương hiện tại cao hứng đến hận không thể lật nóc nhà, lúc trước anh xảy ra chuyện cậu ta thiếu chút nữa là ngồi trên đường mà khóc đó.”

 

Kim Tử Dương xù lông: “Ai khóc, Trịnh Hàng cậu nói ai thế!”

 

Bối Dao cười.

 

Trong phòng chỉ có một cô gái là cô, lúc cười rộ lên giống như gió mùa xuân tươi đẹp. Cô cũng không biết tình bạn của đàn ông là thế nào, đôi mắt hạnh chỉ tò mò mà nhìn. Bùi Xuyên có chút bất đắc dĩ nhưng rồi lại nhịn không được cười cười.

 

Nói thật, lúc nhìn thấy đám người Kim Tử Dương, cảm giác cũng như cách xa lâu ngày gặp lại.

 

Bùi Xuyên thấy Quý Vĩ vẫn còn đeo cặp sách, ôm《 năm ba 》, thì hỏi “Quý Vĩ, vẫn đang ôn thi đại học sao?”

 

Quý Vĩ gật gật đầu, sau đó lại gãi gãi đầu: “Năm nay là lần thứ ba em thi đại học, em cảm thấy lần này chắc chắn có thể thi đậu.”

 

Tất cả mọi người đều không cười nhạo hắn. Trên thực tế, Quý Vĩ không thông minh, trời sinh không thích hợp học tập nhưng hắn thích học tập, thích một cách đơn thuần, cả đời không thay đổi.

 

Đám đàn ông ở đó nên Bối Dao cũng ngượng ngùng không tiện cùng Bùi Xuyên nói chuyện, chỉ lẳng lặng đứng ở một bên.

 

Cô hiếm khi thấy hắn cười, nhưng hôm nay cô nhìn ra được Bùi Xuyên rất là vui.

 

Trịnh Hàng là người tinh mắt nhất, thấy đám bọn họ đến đây thăm Bùi Xuyên đều đi tay không. Tuy trong túi họ có tiền nhưng chẳng thể đưa. Bọn họ đều biết Bùi Xuyên rất thích Bối Dao, không có lý gì ở trước mặt cô gái hắn thích lại đưa tiền cho hắn, dù gì cũng phải đợi đến lúc cô không ở đó. Vì thế Trịnh Hàng lôi kéo Kim Tử Dương và Quý Vĩ đi ra ngoài, vừa đi vừa nói chuyện: “Chúng ta đi quanh xem chút, Xuyên ca, anh nói chuyện với Bối Dao chút.”

 

Chờ bọn họ đều đi rồi, hắn nhìn về phía cô gái nhỏ đang đứng ở một bên gọi: “Dao Dao.”

 

Cô có chút ngượng ngùng, nhưng vẫn đi qua, ngồi xuống ghế đối diện hắn. Bọn họ đều không tiện hỏi hắn nhưng cô lại muốn biết: ” Bùi Xuyên, cảnh ngục nói tối hôm qua anh đánh nhau, vì sao thế?”

 

Đôi mắt đen nhánh của hắn nhìn cô, sau một lúc lâu mới nói: “Không có gì, ngục giam vốn dĩ đã loạn, ở cùng một chỗ không tránh khỏi xung đột.”

 

Cô chỉ quan tâm một việc: “Có người bắt nạt anh sao?”

 

Cô gái ngốc này vẫn nghĩ hắn còn là đứa nhỏ lúc xưa, bị người ta ấn trên đất mà không có khả năng kháng cự sao? Ánh mắt hắn nhu hòa, nói: “Không có, em đừng suy nghĩ vớ vẩn.”

 

Nhìn đôi mắt long lanh của cô, hắn đành phải thấp giọng giải thích: “Là anh đánh hắn, cho nên anh mới bị xử phạt, anh không bị bắt nạt, hiểu chưa?”

 

Lúc này cô mới thở nhẹ ra, gật gật đầu. Bối Dao biết ngục giam loạn, hơn nữa cô lại ở cách hắn rất xa, cũng không biết cuộc sống của hắn ở trong này là thế nào.

 

Cô ngước mắt, ngẩng đầu nhỏ, cắn môi ngượng ngùng mà cười nói: “Bùi Xuyên, ôm một cái.” Cô muốn gặp hắn là không dễ dàng gì.

 

Hắn mới bị nhốt, cả người chưa tắm rửa nên đành nhẹ nhàng sờ sờ tóc cô: “Ngoan, trên người anh dơ.”

 

Lúc này cô nhớ tới cái túi mình mang đến đây, lần trước cô đến không mang gì cho hắn, mà người đàn ông này kiêu ngạo như thế, hắn sẽ không cầm một đồng nào của cô. Cô cúi đầu lấy quần áo từ trong túi ra, vì là lần đầu tiên mua quần áo cho nam nên má cô đỏ bừng nói: “Anh nhìn xem có thích không?”

 

Ánh mắt hắn nhìn đống quần áo, trong lòng có chua xót. Nhưng Bùi Xuyên cũng không thể ở trước mặt cô thay quần áo. Trên đời này có rất nhiều biến số mà đời này hắn để ý nhất chính là thân thể không lành lặn mà đến mẹ ruột cũng ghét bỏ của mình. Có điều hắn cũng không đành lòng để cô thất vọng, vì thế hắn nhận lấy nói: “Ừ, rất đẹp.”

 

Thế là cô mỉm cười vui mừng.

 

Bối Dao kỳ thật cũng không chấp nhất với chuyện ôm và hôn môi. Cô chỉ cảm thấy ở bên trong này rất khổ sở, hắn sẽ cần một cái ôm. Cô càng thích cảm giác cùng hắn ở bên nhau hơn.

 

Hắn trầm mặc ít lời, cho dù cô nói cái gì hắn cũng vui, trong mắt đều chỉ có bóng dáng của cô. Bùi Xuyên cũng không đánh gãy lời cô nói chuyện, cũng không nói hắn đã chịu khổ gì, nhưng cô biết hắn ở chỗ này đều là vì cô.

 

Bọn họ còn chưa nói được bao lâu thì bên ngoài vang lên tiếng bang bang, còn có tiếng cảnh ngục quát lớn.

 

Bối Dao quay đầu lại, Bùi Xuyên nói: “Chúng ta đi ra ngoài nhìn xem.”

 

Bối Dao mở cửa thì thấy bên ngoài loạn thành một đoàn. Kim thiếu đang đánh một người đàn ông trung niên, mà người kia chính là tù nhân của “Nhà giam số 7″. Kim Tử Dương bị cảnh ngục khống chế, nhưng vẫn mắng lời thô tục: “Tiểu gia đánh ông đó thì làm sao, có bản lĩnh thì ông đánh trả đi, ha ha ha đồ não tàn, mau đánh lại đi!”

 

Lời hắn nói đúng là khó nghe khiến người đàn ông đầu quấn băn kia tức giận đến phát run. Trịnh Hàng lại nhân lúc này chạy qua đạp ông ta một cái.

 

Người đàn ông trung niên: “……”

 

Trịnh Hàng cũng bị túm.

 

Quý Vĩ thì mặt mũi mờ mịt đứng ở một bên, Kim Tử Dương bị kéo đi, nhưng vẫn không cam lòng lấy chìa khóa từ trong túi quần ra ném vào người kia. Ai ngờ hắn lại ném không chính xác, chìa khóa rơi đúng lên người Bối Dao. Bùi Xuyên lạnh mặt bắt lấy chìa khóa kia quát: “Đủ rồi, ầm ĩ cái gì!”

 

Mấy người đều không dám hé răng nữa.

 

Cảnh ngục cũng cảm thấy chẳng biết nói gì nữa. Mấy tên thiếu gia này vừa vào đã đánh người, hơn nữa cũng không tiện xử lý. Người ta đâu phải tù nhân, quản thế nào chứ? Nhà giam này cũng không liên quan gì tới những tù nhân bình thường, nhưng dù thế nào cũng không thể mặc kệ được.

 

Phạm nhân trong lúc cải tạo không thể đánh người vì thế người đàn ông trung niên kia chỉ có thể nhẫn. Kim Tử Dương thấy thế thì vui muốn chết, còn hận chưa đánh đủ. Cùng lắm thì bị nhốt mấy ngày, còn nếu tên kia dám đánh trả thì ông ta sẽ bị xử phạt nặng.

 

Bối Dao cũng không biết sao mới có một lát mà bên ngoài đã đánh đấm tưng bừng rồi. Còn cảnh ngục cuối cùng đành phải nói: “Ở chỗ này đánh nhau thì về sau không được vào thăm tù nữa!”

 

Vài người cuối cùng cũng an tĩnh như gà. Kim Tử Dương không phục, còn muốn nói chuyện, nhưng Bùi Xuyên đã trầm mặt: “Kim Tử Dương, cậu đi với tôi.”

 

Bùi Xuyên nhìn về phía Bối Dao, lúc hắn nói chuyện với cô thì giọng hòa hoãn nhiều, có chút dỗ dành: “Dao Dao, em ra bên ngoài được không, anh muốn nói chuyện với cậu ta.”

 

Bối Dao gật gật đầu. Cô vừa đi thì Kim Tử Dương đã nói: “Xuyên ca, em giúp anh giáo huấn con rùa đen kia.”

 

Bùi Xuyên lạnh mặt: “Cậu cũng muốn ngồi tù hả?”

 

Kim Tử Dương không phục: “Tối hôm qua ông ta cố ý chọc giận anh, hại anh bị nhốt lại.”

 

Bọn họ ra ngoài gặp Thành Tranh Hải, ông ta nói người đàn ông trung niên kia tên là Hướng Lỗi. Ông ta cố ý đàm luận về Bối Dao trước ngày thăm tù. Lần trước thăm tù, Hướng Lỗi cũng có người đến thăm, ông ta nhìn qua cửa sổ thấy Bối Dao.

 

Lời tối qua Hướng Lỗi nói rất khó nhe, nói cái gì mà không biết chừng bên ngoài Bối Dao có người đàn ông khác, cố ý đến xem Bùi Xuyên thảm cỡ nào thôi. Loại đàn bà xinh đẹp thế này có mấy người có thể chờ đàn ông đến khi ra tù chứ? Vợ của ông ta không phải cũng chạy rồi sao?

 

Ban đầu Bùi Xuyên vẫn làm việc, không nói một lời. Sau đó Hướng Lỗi càng nói càng quá phận, thậm chí nói: “Mấy người không biết đâu, đứa con gái kia mặc áo lông vũ (áo phao đó) mà cũng có thể nhìn ra dáng người không tồi. Ha ha ha, cô ta sẽ để thằng nhóc tàn tật này chạm vào chắc? Thực sự lại có loại đàn bà ‘mộ tàn’ (thích người tàn tật) này ư?”

 

Bảng điều khiển đang làm dở trên tay Bùi Xuyên lập tức đập lên đầu Hướng Lỗi. Trong ngục là một trận hỗn loạn, bác sĩ cũng được gọi đến để cấp cứu. Hướng Lỗi nằm trên mặt đất lăn lộn kêu lên đau đớn, Bùi Xuyên trực tiếp bị nhốt lại.

 

Thành Tranh Hải nói: “Biết rõ hắn đang chọc giận cậu mà cậu vẫn động thủ là sao?”

 

Bùi Xuyên mím môi thật chặt, không nói một lời. Hôm nay Thành Tranh Hải chính là nói chuyện này với đám Kim Tử Dương mà Kim Tử Dương không nhịn được nên đã xuống tay. Cái gì chứ, Xuyên ca không thể đánh Hướng Lỗi nhưng bọn họ thì có thể!

 

Bùi Xuyên nhắm mắt: “Đừng gây chuyện.”

 

Kim Tử Dương còn muốn nói cái gì nhưng Bùi Xuyên đã thấp giọng nói: “Mấy năm nay tôi không thể gây chuyện được. ”

 

Hắn muốn ra ngoài sớm, muốn làm một người đàn ông tốt, muốn canh ở bên cạnh cô.

 

Lần đầu tiên Kim Tử Dương thấy bộ dáng này của Bùi Xuyên thì tức khắc an tĩnh lại.

 

Bùi Xuyên biết, tâm huyết của đàn ông không thể ném đi thế nên hắn mới đập vỡ đầu Hướng Lỗi. Nhưng hôm nay gặp Dao Dao hắn mới hiểu ra trên đời này, bất kỳ nhiệt huyết tự trọng gì đều không quan trọng bằng cô.

 

Nếu Thành Tranh Hải không cầu tình giúp thì hắn còn bị nhốt lại, không được gặp cô đâu. Từ khi ăn tết đến mùa xuân này hắn mong ngày mong đêm đều chỉ muốn nhìn cô một cái.

 

Hôm nay ở phòng tạm giam hắn vô cùng tuyệt vọng, sợ cô thất vọng vì hắn gây chuyện, sợ cô đi rồi không quay lại.

 

Bùi Xuyên nói: “Kim Tử Dương, tôi có việc muốn cầu cậu.”

 

Bùi Xuyên sống hai mươi năm, lần đầu tiên dùng đến chữ “Cầu” này. Kim Tử Dương có chút hoảng: “Ai ai, mọi người đều là huynh đệ, có cái gì anh nói là được, làm gì mà cầu hay không chứ.”

 

Bùi Xuyên bình tĩnh nói: “Trước khi vào tù tôi có làm xong một phần mềm hoàn chỉnh, USB tôi đặt ở chỗ giám đốc của Khuynh Thế. Tôi sẽ nói mật mã cho cậu, cậu hãy cầm đi bán. Nếu cậu cần thì đưa ra cái giá, công ty cậu mua cũng được.”

 

Kim Tử Dương nói: “Xuyên ca, anh thiếu tiền thì em có, những thứ đó để lại đi.”

 

Bùi Xuyên kiên trì nói: “Cậu cứ đi lấy, sau đó bán đi. Phần mềm đó hẳn có thể bán 300 vạn, cũng không phải phần mềm có hại gì. Sau khi cậu bán xong thì nghĩ cách mỗi tháng trợ cấp cho dì Triệu Chi Lan, rút thăm trúng thưởng cũng được, công ty phát phúc lợi cũng được, tóm lại không cần cho bà biết tiền là do tôi đưa.”

 

Kim Tử Dương lúng ta lúng túng nói: “Vâng.”

 

Bùi Xuyên nói: “Cảm ơn.”

 

Thời gian thăm tù rất nhanh đã trôi qua. Lúc đoàn người rời đi, Bùi Xuyên đứng nhìn theo. Bối Dao đi thật xa rồi còn quay đầu lại cười vẫy tay với hắn. Bùi Xuyên nhìn khẩu hình môi cô, cô nói ——  lần sau em lại đến gặp anh.

 

Hắn cong cong môi, trong mắt thực ôn nhu.

 

~

Đám Kim Tử Dương bị cảnh ngục dạy dỗ một trận, cũng bị phạt tiền, cuối cùng đành xám xịt đi về.

 

Nhưng mà hắn không hề hối hận, Kim Tử Dương càng nghĩ càng cảm thấy mình chưa đánh thoải mái.

 

Trịnh Hàng hỏi hắn: “Xuyên ca tìm cậu nói gì đó?”

 

Kim Tử Dương nói: “Tôi cũng không ngờ anh ấy bảo tôi bán phần mềm, đưa tiền cho mẹ của Bối Dao. Hơn nữa Xuyên ca cũng quá khách khí rồi, còn nói cái gì mà ‘cầu’, anh ấy muốn làm cái gì chứ?”

 

Trịnh Hàng nhìn bóng dáng thiếu nữa đang rời đi. Mùa xuân tới rồi, cây cối đang nảy mầm, chỗ cô đi qua, hoa dại nở rộ một đường.

 

Trịnh Hàng nói: “Cậu đã từng thấy Xuyên ca cầu ai bao giờ chưa?”

 

“Đúng là không thấy bao giờ.”

 

Quen nhau ba năm, xương cốt Bùi Xuyên cứng hơn bất kỳ ai, làm gì có chuyện xin người khác.

 

Trịnh Hàng nhẹ giọng nói: “Anh ấy chẳng qua là đau lòng.”

 

Kim Tử Dương không rõ, nhưng Trịnh Hàng chỉ nhìn đã hiểu. Nghe nói Bối Dao đang học y, đó là ngành học vất vả, việc học cũng nhiều. Một cô gái như Bối Dao vốn dĩ phải có cuộc sống tốt nhất, nhưng quần áo cô mặc lại kém xa những cô gái khác.

 

Một cô gái vốn nên được che chở thật tốt lại khăng khăng một mực chờ hắn. Lúc Xuyên ca có tiền, muốn cho cô cái gì cũng khôgn dám. Bây giờ nghèo túng rồi, có đau lòng cô cũng không có chỗ phát tiết.

 

Lúc Bùi Xuyên làm những thứ này, chưa bao giờ nghĩ đến nhận được báo đáp. Cho nên hắn để Kim Tử Dương dùng con đường khác cấp cho bọn họ. Mặc kệ về sau Bối Dao gả cho ai, toàn bộ Bối gia đều sẽ không có gánh nặng.

 

Người đàn ông này đau lòng Bối Dao đến không có cách nào mới có thể bẻ gãy tự tôn của mình đi cầu Kim Tử Dương, để cô có thể sống tốt hơn một chút.

 

Kim Tử Dương nói: “Hắc hắc, tuy rằng tôi chẳng hiểu cậu đang nói cái gì nhưng Trình Hàng nè, cậu nói có phải Xuyên ca tín nhiệm tôi nhất không? Nếu không vì sao anh ấy không tìm cậu, cũng không tìm Quý Vĩ mà chỉ giao nhiệm vụ quan trọng này cho tôi vậy?”

 

Khóe miệng Trịnh Hàng hơi giật giật, có chút thẹn quá thành giận.

 

Vì sao không giao cho Quý Vĩ ư, rất đơn giản, nếu để hắn nghĩ biện pháp không tiếng động tặng một đống tiền lớn cho người ta thì khẳng định hắn sẽ chẳng biết phải làm sao. Chỉ cần hắn không phá đám đã là tốt lắm rồi.

 

Còn vì sao…… Không cho Trịnh Hàng đi ư? Trịnh Hàng khụ khụ, bên tai đều đỏ. Đương nhiên là bởi vì, năm lớp 11 kia hắn từng…… có ý với Bối Dao. Xuyên ca tuy rằng không nói gì nhưng có người đàn ông nào không ngại việc này chứ?

 

Có điều chuyện này cũng không thể nói cho Kim Tử Dương được vì thế Trịnh Hàng cắn răng: “Cái này có cái gì mà tín nhiệm hay không tín nhiệm, khẳng định là bởi vì nhà cậu có công ty tổng bộ ở thành phố C.”

 

Kim Tử Dương nghĩ nghĩ, sau đó cũng tiếp nhận cách nói này.

 

~

Nữ sĩ Triệu Chi Lan cảm thấy năm 2010 này vận khí của mình cực tốt, mà công ty này cũng thật tốt. Trước kia bà bốc được phiếu tham gia trại hè, hiện tại công ty lại tổ chức rút thăm trúng thưởng ăn mừng quý này thành tích tốt.

 

Triệu nữ sĩ không có dã tâm gì, bà nghĩ thầm dù sao rút thăm ấy mà, cho dù chỉ được một cái khăn lông hay một bao giấy cũng tốt rồi.

 

Vì thế bà vô cùng hào hứng đi rút thăm trúng thưởng. Mấy đồng sự rút trước bà hoặc nhiều hoặc ít đều trúng cái gì đó, hoặc là xà phòng, có người còn được 50 đồng tiền thưởng.

 

Triệu Chi Lan thầm nghĩ, 50 đồng tiền, vận may không tồi nhỉ.

 

Kết quả bà sờ soạng được một tờ phiếu đưa qua, đầu kia lại có người nói: “Oa, chị Triệu, phần thưởng hạng nhất chị nhặt mất rồi! Vận may của chị không phải bình thường đâu nhé.”

 

Triệu Chi Lan hỏi: “Phần thưởng hạng nhất là gì?”

 

“Lì xì của chính lão tổng công ty chúng ta, 12 vạn tiền mặt!”

 

Triệu Chi Lan: “……” Đời này bà chết cũng muốn chết ở cái công ty này!

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Sáu 2019
H B T N S B C
 12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
error: Alert: Content is protected !!