Nhiệt độ cơ thể của ác ma – Chương 35

Trong lòng Bạch Ngọc Đồng cảm thấy quái dị khó hiểu. Lúc này Bối Dao hỏi cô ta: “Tôi có thể vào gặp Bùi Xuyên không?”

Giọng nói của thiếu nữ ngọt ngào, bởi vì mang theo nghẹn ngào nên có một loại mềm mại khác. Bạch Ngọc Đồng thầm hận, nghĩ thầm không biết cái tên kế huynh kia đã chết hay vẫn sống, vạn nhất hắn bị lây bệnh cũng biến thành chó điên thì đúng là túm được ai cắn người đó.

Cô ta và mẹ không dám tới hỏi, vừa hay có Bối Dao tới cửa. Vì thế Bạch Ngọc Đồng nghiêng người để Bối Dao tiến vào.

Hai mẹ con Tào Lị liếc nhau, đều không hé răng. Bọn họ nhìn Bối Dao đi đến trước cánh cửa đóng chặt kia.

Thiếu nữ uốn ngón tay gõ lên cửa: “Bùi Xuyên, anh có khỏe không?”

Bùi Xuyên đang ngây người nhin trần nhà vội bật dậy: “Em tới làm cái gì?”

Bối Dao áp lực khóc nức nở: “Em đến xem anh có bị thương không, chúng ta đi bệnh viện xem có được không?”

Bùi Xuyên thấp giọng nói: “Em đi đi, anh không có việc gì.”

Trong lòng Bối Dao vừa lo lắng lại khổ sở, không sao đi được. Bùi Xuyên biết cô còn ở bên ngoài, mà mẹ con Tào Lị hẳn là cũng ở bên ngoài.

Bùi Xuyên nhìn hai cái chân giả bị hỏng ném ở chân tường, nhắm mắt lại. Bởi vì phần bị thương vừa vặn là cẳng chân nên lúc những người kia nhìn qua ống quần bị rách của hắn thì chỉ nhìn thấy cái chân giả lạnh lẽo chứ không phải miệng vết thương dữ tợn.

Căn phòng này giống như một cái lồng giam, mất đi đôi chân giả thì thậm chí ra khỏi phòng hắn cũng không thể tự mình đi được.

“Bùi Xuyên.” Bối Dao cất giọng nhẹ nhàng. Cô dán ở bên cửa nhưng lại không biết nói gì nữa.

Bùi Xuyên kỳ thật không cần sự thương hại của cô. Hắn và Bối Dao sớm cách xa một năm, trong thời gian này hắn sống như một người bình thường, cũng đi học, cũng làm việc. Hắn còn học chơi bóng, đánh bài, kiên trì luyện quyền anh. Hắn hy vọng lúc gặp lại Bối Dao cô sẽ chỉ thấy bộ dạng bình thường khỏe mạnh của hắn.

Hắn khát vọng trở thành một người đàn ông bình thường, mạnh mẽ chứ không phải một kẻ tàn phế cần dựa vào sự đồng tình và thân cận của cô như hồi nhỏ.

Nhưng một khi chân giả bị hỏng thì hắn muốn bò dậy khỏi mặt đất cũng phải cố hết sức. Bùi Xuyên biết nếu không ra mở cửa thì thứ chờ đợi hắn chính là Bùi Hạo Bân trở về dẫn hắn đi kiểm tra.

Hắn không muốn có kết cục như vậy. Nhiều năm nay, người cha đẻ của hắn chưa từng xem qua phần chân cụt của hắn.

Bùi Xuyên lấy di động ra gọi: “Vương Triển, chân giả hỏng rồi, đến đây đón tôi.”

Bùi Xuyên không phải người ngồi chờ chết. Sau một lát hắn dịch đến mép giường, lấy xe lăn đã lâu không dùng ra.

Đây là chiếc xe Bùi gia mua cho hắn lúc hắn 14, 15 tuổi, thực sự không bằng chiếc xe lăn hắn đang để trong chung cư. Nhưng hắn dựa vào lực cánh tay vẫn có thể dễ dàng ngồi lên.

Bây giờ là mùa thu, chăn trên giường hắn vẫn là chăn đơn vì thế hắn đem nó kéo xuống, đắp lên chân. Hắn điều khiển xe lăn, đem chân giả trong góc cất vào hòm giữ đồ, rồi khóa vào trong ngăn tủ.

Làm xong hết những việc này thì chỉ còn lại đôi tay dính máu con chó hoang kia.

Bùi Xuyên rũ mắt, mở ấm nước trong phòng ra. Nước rất nóng, là Tào Lị vì tỏ vẻ “Quan tâm” mà đun nước sôi để vào phòng cho hắn. Bùi Xuyên không chờ nước nguội bởi vì Bối Dao đã đứng bên ngoài phòng hắn lâu lắm rồi. Hắn đổ nước vào ly. Nước theo ngón tay hắn nhẹ nhàng chảy xuống, ngón tay hắn nhẹ run lên, nhưng Bùi Xuyên vẫn không rên một câu, chỉ bắt tay vào rửa sạch.

Thu thập xong hắn mới đi ra mở cửa.

Bối Dao không nghĩ tới cánh cửa trước mặt sẽ được mở ra. Trong mắt cô còn có nước mắt, giống giọt sương trên ngọn cây vào lúc sáng sớm.

Sắc môi thiếu niên trắng bệch, hắn nhìn thoáng qua Bối Dao nói: “Em về nhà đi, anh không sao.”

Hắn cũng quen rồi, không phải sao?

Tào Lị kinh ngạc khi thấy Bùi Xuyên đi ra nhưng bà ta cũng không biết phải nói gì. Phản ứng của Bạch Ngọc Đồng thì trực tiếp hơn nhiều. Cô ta vẫn biết Bùi Xuyên không có hai chân nhưng mỗi lần nhìn thấy thì hắn đều đi chân giả nên trông không khác gì người thường.

Đây là lần đầu tiên cô ta nhìn thấy Bùi Xuyên ngồi ở trên xe lăn nên cô ta chân thực hiểu được hắn là một kẻ tàn phế.

Nhưng tên tàn phế này lại không dễ sống chung. Đến nay cô ta vẫn nhớ bộ dáng thê thảm của con chó hoang kia, thế nên cũng không dám mở miệng châm chọc Bùi Xuyên.

Rất nhanh chuông cửa đã vang lên, lần này Bùi Xuyên không nhìn bất kỳ ai, hắn đẩy xe đi qua mở cửa. Ngón tay hắn thon dài hữu lực, nhưng trong lòng bàn tay lại là từng vệt sưng đỏ không ai thấy.

Ngoài cửa đúng là Vương Triển.

Vương Triển mặc áo blouse trắng, đang thở dốc. Ông ta đã phóng bạt mạng một đường đến rồi lại chạy hộc tốc đi lên.

“Bùi Xuyên?”

Bùi Xuyên gật gật đầu, Vương Triển hiểu ý mà đẩy hắn đi.

Hai mẹ con Tào Lị vẫn không mở miệng. Lúc hắn tới khiến cả nhà an tĩnh, lúc đi cũng thế, giống một vị khách qua đường.

Bùi Hạo Bân còn đang làm nhiệm vụ chưa trở về, Bùi Xuyên cũng không còn là đứa nhỏ không làm được gì hết. Hắn có năng lực tự sắp xếp đường lui cho mình, để bản thân thẳng sống lưng mà rời khỏi tiểu khu.

Bối Dao xoa xoa nước mắt, không nói gì mà chỉ đi theo phía sau bọn họ.

Vương Triển kinh ngạc quay đầu lại nhìn. Đối với việc riêng của Bùi Xuyên, vị bác sĩ này mặc kệ. Nhưng cô gái nhỏ xinh đẹp kia khó mà khiến người ta coi nhẹ. Có điều vị khách hàng vốn tính tình rất tệ này của ông ta lại không đuổi cô ấy đi, vì thế ông ta cũng chỉ có thể coi như không thấy.

Đưa xe lăn của Bùi Xuyên xuống lầu là việc cực kỳ khó khăn. Huống chi Bùi Xuyên cũng không phải kẻ gầy yếu. Vương Triển lại là thư sinh, phải vác theo cả người và xe thì quả thực quá sức gian nan.

Khu trung cư cũ của bọn họ không trang bị thang máy, lúc xuống đến lầu hai, Vương Triển nâng xe lăn đã phải cố hết sức, tay cũng run lên khiến xe lăn lao xuống dưới. Vương Triển sợ tới mức nhảy dựng lên, nhưng Bùi Xuyên lại vươn một tay túm được lan can, ổn đình chiếc xe lăn và cơ thể.

Ấy vậy mà biểu tình của hắn lại đột nhiên cứng ngắc. Bởi vì động tác này khiến cái chăn che trên chân hắn rơi xuống.

Một bàn tay khác của hắn chỉ kịp túm lấy góc chăn, trong nháy mắt đó hắn chọn buông tay cầm lan can, nguyện ý bị ngã xuống cũng không muốn chăn bị xốc lên, để lộ ống quần trống rỗng.

Một mùi đinh hương vòng đến, đôi tay mảnh khảnh nhỏ bé của cô kéo lấy cái chăn kéo nó lên trên giúp hắn che lại hai chân.

Hắn rũ mắt, đối mặt với đôi mắt to tròn và đôi môi hồng nộn của cô.

Cô nhấp môi, nỗ lực muốn giúp bác sĩ Vương đem cái xe lăn nâng lên nhưng Bùi Xuyên đã cầm bàn tay tinh tế của cô kéo ra khỏi cái xe lăn của hắn. Vương Triển nhẹ nhàng thở dài, nhận mệnh mà đem hết sức lực bú sữa ra giúp vị đại gia này xuống lầu.

~

Cuối tháng chín, bóng đêm lặng yên buông xuống.

Vương Triển hỗ trợ người cung cấp chân giả chuẩn bị tốt một bộ chân giả cho Bùi Xuyên. Mấy năm nay Bùi Xuyên cao hơn, số liệu của phần chân cụt cũng thay đổi. Là bác sĩ chủ trị cho Bùi Xuyên nên Vương Triển rất rõ ràng tình huống của hắn.

Đoàn người bận bận rộn rộn đến 8 giờ rưỡi tối, lúc thành phố đã lên đèn mới xong. Đợi Bùi Xuyên lắp chân giả mới rồi Vương Triển mới thở một hơi. Nhưng bác sĩ Vương vẫn nhịn không được quở trách nói: “Cậu đã làm gì mà đến chân giả cũng hỏng được vậy?”

Chân giả của Bùi Xuyên là loại không thấm nước, là loại tốt nhất trong nước, nhưng hỏng đến trình độ này thì không biết là chuyện đáng sợ tới mức nào.

“Giết một con chó hoang.”

Vương Triển nghẹn họng nhìn trân trối, còn tưởng hắn đang nói đùa: “Cái, cái gì?” Sau đó ông ta nhanh chóng nói: “Để tôi kiểm tra thân thể cho cậu.”

Bùi Xuyên vẫy tay từ chối nói: “Chỗ khác không bị cắn.”

Bùi Xuyên cũng cảm thấy buồn cười. Cái chân giả đó thế mà lại cứu hắn một mạng. Lúc hắn xuống giường bệnh, Vương Triển lại nói: “Cô bé kia vẫn ở bên ngoài chờ đó.”

Cũng không biết tên nhóc hỗn trướng này có ý gì mà để con gái nhà người ta đi theo một đường đến đây.

Bùi Xuyên thấp giọng “Ừ” một tiếng. Hắn biết.

Hắn đẩy cửa ra, đêm mùa thu có chút lạnh, ánh đèn thành phố sáng chói, còn Bối Dao thì quy quy củ củ ngồi trên ghế màu xanh của bệnh viện. Vừa nhìn thấy hắn đi ra cô đã mở to mắt, khẩn trương mà nhìn chằm chằm hắn.

Hắn đi qua hỏi cô: “Lạnh không?”

Bối Dao lắc đầu, cô sợ hãi hỏi kết quả kiểm tra, giọng nói vẫn run run: “Anh không sao chứ?”

Bùi Xuyên nói: “Không có việc gì.”

Cô há miệng thở dốc một hơi. Chuyện xảy ra ngày hôm nay cơ hồ đã đảo lộn nhận thức nhiều năm của cô. Lòng người ấm lạnh, Bùi Xuyên sớm đã nhìn thông thấu, chỉ có cô là vẫn hồn nhiên vui sướng, hy vọng hắn trở thành một người tốt.

Nhưng mỗi người đều đối xử với hắn như thế, hắn có lý do gì để làm người tốt chứ? Cha mẹ của đám nhỏ đều hoảng hốt lo cho con mình, ngay cả Triệu Chi Lan cũng bị đứa con trai ruột là Bối Quân dọa đến gần như hôn mê bất tỉnh.

Bối Dao khổ sở cực kỳ, cô cảm thấy hổ thẹn. Khi còn nhỏ cô thấy thế giới này tốt đẹp bao nhiêu, thế nhưng có những việc lại khiến một thiếu nữ như cô phải trưởng thành.

Lúc này đã khá trễ rồi. Trước khi ra cửa Bối Dao đã nói với Bối Lập Tài cô sẽ về muộn. Nhưng xe từ bệnh viện về nhà cũng không nhiều nên cô phải chờ rất lâu. Bùi Xuyên không lái xe tới, hắn cũng không để Vương Triển đưa mình về.

Hắn mang theo Bối Dao đi về phía trước.

Gió đêm nhẹ nhàng, thiếu niên đút tay vào túi mà đi. Bùi Xuyên luôn ít lời, nếu không ai nói chuyện với hắn thì hắn có thể một mình an an tĩnh tĩnh qua cả ngày.

Ánh trăng ló ra, treo cao trên bầu trời đêm.

Bối Dao chậm rãi đi theo hắn, đôi mắt vẫn còn hơi hồng hồng. Cô càng nghĩ càng khổ sở. Nếu Bùi Xuyên không cùng cô trở về thì có phải cô cũng đã đánh mất hắn trong những năm tháng này không?

Có một số việc, không liên quan đến tình yêu ngây thơ.

Cô ngó trái ngó phải, nhìn thấy một ông già bán bóng bay. Bối Dao nói: “Bùi Xuyên, anh chờ em chút.”

Bùi Xuyên đứng yên tại chỗ, nhìn cô chạy chậm qua chỗ ông già kia mua một quả bóng bay. Ông già đưa cho cô một quả bóng bay hình con chuồn chuồn. Cô cầm lấy nó rồi chạy về phía hắn.

Rất nhiều đứa trẻ đều nhìn cô và quả bóng cô cầm trong tay. Cô cất tiếng mang theo nghẹn ngào nhưng vẫn mềm mại của mình nói: “Bùi Xuyên, anh duỗi tay ra đi.”

Hắn nắm chặt tay, rồi mới vươn tay trái ra, không cho cô thấy vết sưng đỏ còn chưa khỏi trong lòng bàn tay.

Bối Dao đem quả bóng bay cột lên tay hắn, rồi thắt nút lại. Quả bóng đáng thương kia bị thổi bay giữa bọn họ, buồn cười cực kỳ. Thế nhưng Bùi Xuyên cũng không cởi nó xuống. Con chuồn chuồn bị thổi bay nhẹ nhàng lắc lư, giống như đầu ngón tay cô nhẹ nhàng chạm vào hắn.

Tự tôn trong lòng hắn không đè nén được khát vọng, Bùi Xuyên thấp giọng hỏi: “Em đang làm cái gì?”

Bối Dao nói: “Thực xin lỗi, đều là em không tốt. Một năm nay anh rời nhà, có phải rất khổ sở không?”

Hắn lẳng lặng mà nhìn cô.

Thiếu nữ thấp thỏm mà nở nụ cười, giống như giọt sương rơi xuống cánh hoa, dưới ánh trăng đẹp đến nao lòng. Cô an tĩnh chờ hắn trả lời.

Trong một chớp mắt đó hắn như gột rửa được những bừa bãi và phù hoa của một năm qua, trong lòng lại dâng lên chút chua xót. Hắn nói, “Không có.” Bản tính của hắn vốn đã hư hỏng, lấy đâu ra khổ sở, chỉ là muốn đi thì đi thôi.

Cô nói: “Lúc em còn nhỏ, có một lần suýt nữa thì bị lạc. Mẹ em sau đó buộc một quả bóng trên tay em, nói làm thế thì có thể liếc mắt một cái là nhìn thấy và tìm em về. Bùi Xuyên, thực xin lỗi đã không tìm được anh, anh tha thứ cho em nhé.”

Ánh mắt hắn dừng trên người cô. Đêm thu có chút lạnh, cô mặc một cái áo vàng nhạt tay lỡ, hơi hơi co lại trong gió. Nhưng nụ cười trên mặt cô lại đẹp đẽ hơn bao giờ hết. Cô vươn một bàn tay trắng nõn ra với hắn rồi nói: “Anh đánh em một chút đi, rồi anh tha thứ cho em nhé?” Giống như khi còn nhỏ hắn giận cô vượt qua ranh giới, cô đã nhút nhát sợ sệt hỏi, em cho anh đánh một chút, anh lại tha thứ cho em nhé?

Tiếng gió lọt vào tai hắn, tim hắn mềm một mảnh.

Cô có làm gì sai đâu, cho tới nay chỉ có hắn đối xử với cô không tốt. Cho nên khi phát hiện ra mình thích cô thì đến hắn cũng cảm thấy kinh ngạc. Hắn trở về cũng chỉ vì tham vọng của bản thân. Cô không hề thay đổi, chỉ có hắn là tệ hơn.

Hắn chỉ muốn cầm lấy bàn tay nhỏ này của cô, nhưng hắn lại không làm được. Hắn tuyệt vọng mà nghĩ, xong rồi, hắn càng ngày càng thích cô mất rồi.

Hắn chỉ mở miệng nói: “Về nhà.”

Vô số âm mưu quỷ kế đều không dùng được, cũng không thắng nổi nụ cười chân thành trên mặt cô lúc này. Hóa ra có người chưa từng nghĩ đến chuyện vứt bỏ hắn.

Chiếc xe buýt cuối cùng để về nhà lung lay đến kịp lúc. Bối Dao lần đầu ngủ đến an tâm như vậy. Bùi Xuyên ngồi ở bên người cô, cửa sổ mở một cái khe hẹp. Con đường này hơi tối, nhưng bóng cây vẫn không che được ánh trăng. Bên ngoài có một cửa hàng đĩa nhạc xưa cũ, mở một bài hát cũng đã cũ. Hắn tập trung lắng nghe thì phát hiện đó là bài 《 ánh trăng nhạc nhẹ 》của Lý Khắc Cần. Hắn nghiêng đầu nhìn cô, cô đang rũ lông mi dài mà ngủ say sưa không hề phòng bị ——

……

Tiếng hát du dương vang lên.

Trong lòng hắn chua xót, rồi lại may mắn vì còn chưa thực sự tổn thương cô.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Sáu 2019
H B T N S B C
 12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
error: Content is protected !!