Lấy thân nuôi rồng – Chương 62

Chương 62: Tự do

Lý Nhược Toàn thấy Đậu Hoàng Hậu buồn bã thì vội vàng tiến lên trêu ghẹo nói: “Mẫu hậu không trách nhi thần mới dám nói thật. Mấy ngày trước đại ca mới cho người tặng con hai thất vải tơ tằm cực hảo hạng, nhi thần sợ mẫu thân nhìn thấy sẽ trách nhi thần và ca ca xa xỉ, nên không dám mang ra dùng. Hiện giờ nếu mẫu hậu đồng ý thì nhi thần mới dám lớn mật may quần áo mới.”

Đậu Hoàng Hậu bị nàng chọc cười: “Ta có hà khắc như vậy bao giờ chứ? Ngươi cũng lớn rồi, thích mấy thứ tươi sáng cũng là bình thường, hơn nữa ngươi là công chúa. Người khác đắp núi vàng núi bạc lên người mà có ai nói gì, đáng thương con ta là công chúa mà muốn mặc quần áo tươi sáng chút còn sợ người ta nói.” Nói xong bà ta chỉ thấy chua xót, ánh mắt nhìn con trai cả cũng nhu hòa hơn: “Cũng may có ngươi còn nhớ tới muội muội và đệ đệ của mình. Ngươi cũng lớn rồi, cũng coi như có thể vì ta phân ưu, nếu lại cưới được một nàng dâu như ý thì ta chẳng còn phải lo lắng gì nữa.”

Lý Tri Mân vẫn khó mà biểu lộ tình cảm hoặc phản ứng gì đối với người mẹ này nhưng vì hắn vốn vậy nên chẳng ai ngạc nhiên. Lý Tri Phác và Lý Nhược Toàn vội vàng tiến lên an ủi hoàng hậu, không khí cũng vì thế mà hòa thuận hơn.

Khó có được hôm nay Đậu Hoàng Hậu không dạy dỗ con cả, em trai và em gái hắn cũng cực kỳ thân thiết nhưng Lý Tri Mân lại vẫn cứ trưng ra một bộ dáng đang đi vào cõi thần tiên kia, lúc nào cũng thất thần. Cũng may hắn luôn như thế nên Đậu Hoàng Hậu cũng không để bụng, lại dặn dò hắn phải liên hệ nhiều với Đậu gia rồi mới thả hắn ra khỏi cung. Lý Nhược Toàn cùng Lý Tri Phác đứng dậy tiễn Lý Tri Mân một đoạn.

Tết Thượng Nguyên ở trong cung mới qua không bao lâu, còn có rất nhiều đèn màu vẫn chưa hoàn toàn được hạ xuống, tỏa ánh sáng lờ mờ. Lý Nhược Toàn nói với Lý Tri Mân: “Mấy ngày trước đại ca không ở ta cũng giúp huynh thả đèn lồng. Ngày đó phụ hoàng mẫu hậu phá lệ để ta ra ngoài cung đi dạo, thật là vui, trên đường thật là nhiều người.”

Mắt Lý Nhược Toàn sáng lấp lánh khi nói chuyện với Lý Tri Mân. Nàng ta dần dần trưởng thành, cũng biết anh em ruột chính là người để mình dựa vào, hiện giờ anh cả có tiến bộ nên nàng ta tự nhiên cũng rất vui sướng mà thao thao bất tuyệt nói những gì biết được bên ngoài cung.

Lý Tri Mân lại nhìn chằm chằm cung nữ đang thu hoa đăng ở phía trước đến thất thần. Qua hồi lâu hắn mới chậm rãi hỏi Lý Nhược Toàn: “Muội cảm thấy nếu làm một phàm phụ ở nhân gian thì có tự tại hơn không? Trong cung nhiều quy củ như vậy.”

Lý Nhược Toàn ngẩn ra nhìn hắn sau đó che miệng cười nói: “Sao đại ca lại nói lời này? Trong cung tuy nhiều quy củ nhưng cũng là cuộc sống hoàn hảo, nếu không thì làm sao có được thành tựu chứ? Chúng ta sinh ra trong gia đình đế vương, tự nhiên không giống người khác. Nếu có người nói dân gian tự do tự tại kẻ đó đúng là không hiểu biết. Nhũ mẫu đã nói với ta phụ nhân ở dân gian chỉ có thể viết vài hữ, phần lớn đều nuôi lớn rồi đính hôn, gả chồng thì phải hầu hạ bố mẹ chồng, nuôi con, nào có một ngày nào được tự tại? Vui buồn cả đời đều là người khác cho, nếu gia cảnh khốn đốn chút thì còn phải thêu thùa, mỗi miếng ăn đều phải tự mình làm lụng mà ra, há có ngày nào nhàn nhã. Kể cả nữ tử trong gia đình thế tộc cũng chỉ có mấy ngày khi chưa kết hôn là thống khoái chút. Thân phận vinh quang chỉ là vật ngoài thân, nhưng đối với nữ tử lại quan trọng. Ta là công chúa, tuy không thể hoàn toàn bừa bãi nhưng ra vào có người hầu hạ, gả chồng không cần phụng dưỡng cha mẹ chồng, so với nữ nhân khác đã tốt lắm rồi. Không nói cái khác, chỉ nói đại ca trước đó vài ngày tặng tơ lụa cho ta, chỉ cần hơi mạnh đã rách, giặt không được vài lần là không mặc được nữa. Huynh xem nữ tử nhà bình dân làm sao dám mặc quần áo quý giá bậc này chứ?” Nàng ta nhíu mày, nhớ tới chính mình nên hiển nhiên cũng có chút tự thương hại.

Lý Tri Phác ở bên cạnh cười an ủi nói: “Muội muội không cần lo lắng, có ta cùng đại ca che chở muội rồi mà.”

Lý Nhược Toàn bật cười, lại nhìn Lý Tri Mân, nhìn khuôn mặt anh tuấn lạnh băng của hắn dưới ánh đèn giống như có vô số tâm sự, hoàn toàn khác với cái người ít nói trước kia. Trong lòng nàng ta bỗng nhiên hối hận trước kia bị mẫu hậu lải nhải ảnh hưởng nên không thân cận với người anh này. Hiện giờ trưởng thành hơn nàng mới phát hiện đại ca cũng không có chỗ nào không đúng, mà mẫu hậu cũng không phải lúc nào cũng đúng. Nhưng dù nàng nỗ lực thế nào thì cũng không thể thân thiết được với Lý Tri Mân, trên người hắn luôn có một loại lãnh đạm không cho người khác đến gần, ngay cả đối với người thân hắn cũng không cởi mở. Trong lòng nàng ta khẽ thở dài, nỗ lực cùng hắn cải thiện mối quan hệ: “Đại ca cũng nên chú ý thân mình, có một số việc cũng không phải một lần là xong.”

Lý Tri Mân hoàn hồn nhìn Lý Nhược Toàn nói: “Muội muội nói đúng.” Sau đó hắn hỏi Lý Nhược Toàn và Lý Tri Phác mấy câu về học hành rồi nói: “Lần này từ đất phong bên kia về ta có mang theo ít thổ sản, ta sẽ cho người mang qua cho hai đứa. Nếu có yêu cầu gì chỉ cần nói với ta là được.”

Lý Tri Phác và Lý Nhược Toàn vội cười cảm ơn, lại khách sáo hai câu mới ra khỏi cung. Lý Tri Mân trở lại vương phủ, Lam Tranh hầu hạ hắn thay đổi áo quần áo. Hôm nay nàng ở trong cung bị mất mặt vô cùng, tuy đã tu luyện nhiều năm nhưng vẫn cảm thấy hổ thẹn nên cứ thế lạnh mặt mà hầu hạ Vương gia, thấy đám Đinh Hương đi lên hầu hạ nàng ta cũng tìm cái cớ đi xuống.

Lý Tri Mân cũng không thèm để ý, hắn không thấy Triệu Phác Chân thì thuận miệng hỏi: “Triệu Phác Chân đâu?”

Mấy nô tì đứng nhìn nhau, cảm thấy kinh ngạc. Từ khi Lý Tri Mân ở đất phong trở về bắt đầu vắng vẻ Triệu Phác Chân. Lẽ ra lần này Vương gia lập công lớn, mọi người đi theo đều được thưởng công mới phải. Nhưng ngoài phong thưởng trong cung Triệu Phác Chân không nhận được phong thưởng của Vương gia bên này. Người sáng suốt đều hiểu chắc Triệu thượng cung đã đắc tội Vương gia rồi. Triệu Phác Chân cũng tránh không xuất hiện trước mặt Vương gia mà Văn Đồng đi theo lại giữ kín như bưng không ai biết Triệu Phác Chân làm sao lại bị thất sủng.

Đinh Hương do dự mở miệng: “Chắc đang ở Hoa Chương Lâu bên kia chỉnh lý sách.”

Lý Tri Mân không nói gì, chỉ thay đổi quần áo rồi không ở trong viện nghỉ mà đi ra ngoài. Hắn không để người đi theo mà tự mình tới Hoa Chương Lâu.

Đèn ở đây quả nhiên đang sáng, bọn tỳ nữ thay phiên trông coi trong lâu hẳn đã đi nghỉ ngơi. Lý Tri Mân đi vào thì thấy Triệu Phác Chân đang thấp giọng nói chuyện, tới gần song cửa sổ mới nghe thấy hình như nàng đang đọc sách.

“Có con thú trên núi, hình thể như con dê, lại có bốn tai, chín đuôi, mắt ở trên lưng. Trên lưng có mắt à, hình dáng giống con dê, chín cái đuôi, bốn lỗ tai…… Ngươi nhìn xem giống hay không?” Tiểu nha đầu bỗng nhiên không nhịn được mà tự mình cười khanh khách. Là ai ở bên trong? Lý Tri Mân xuyên qua song cửa sổ nhìn thấy Triệu Phác Chân đang ở bên trong một mình, tay cầm bút vẽ, trên bàn là một con mèo trắng trên trán có túm lông đen, cái đuôi đen nhánh đang nhìn chằm chằm đồ vật chủ nhân đang vẽ. Nó chẳng hề để ý mà meo meo hai tiếng.

Lý Tri Mân đẩy cửa vào, con mèo nhỏ meo meo hai tiếng rồi khẽ nhảy ra. Triệu Phác Chân quay đầu lại thấy hắn thì vội muốn hành lễ. Lý Tri Mân cũng không nói lời nào mà tự đi xem bức vẽ trên giấy. Nét bút ít ỏi nhưng đã nhìn ra một con quái thú hình dê, chín đuôi, bốn tai, cúi đầu giương sừng, quả nhiên một bộ không biết sợ. Hắn lật giở, nhìn thấy trên bàn có một quyển giấy, đều là vẽ dị thú trong  《 Sơn Hải Kinh 》, nét bút có chút ngắn gọn, chỉ vài nét giống như tùy tay vẽ nhưng vô cùng tinh tế, thậm chí có một con chim tước mang theo ngọn lửa hừng hực giống như sắp bay lên. Hắn lật đống tranh vẽ, miệng mang theo một tia trào phúng hỏi: “Ngươi có vẻ rất tự đắc nhỉ?”

Triệu Phác Chân cúi đầu không nói lời nào, Lý Tri Mân lại bị áp lực rất nhiều ngày, ngọn lửa đó một lần nữa trào ra khiến một người luôn bình tĩnh như hắn bị thiêu đến ngũ tạng lục phủ đều bén lửa, không sao áp chế được. Ngay cả em gái của hắn, công chúa của một nước còn biết một phụ nhân dân gian không dễ thế mà tiểu nha đầu này lại không thèm con đường gấm vóc mình vạch cho nàng mà muốn rời khỏi mình. Rốt cuộc nàng thật sự muốn làm một phàm phụ, hay thấy đi theo mình nguy hiểm nên mới chọn con đường khác để đi? Đáng tiếc nàng cho rằng có thể dễ dàng thoát được như vậy sao? Nàng cứ thế chắc chắn mình sẽ không giết nàng sao?

Ngờ vực và tức giận tràn ngập trong lòng, hắn trào phúng nói: “Ngươi có biết ở dân gian một tờ giấy Ngọc Đường này cũng tốn mười văn tiền không? Bởi vậy một gia đình thường chỉ đủ tiền cho một đứa con đi đọc sách, nữ nhi thường chỉ được học chút kỹ năng may vá để sau này phụng dưỡng cha mẹ chồng, sinh con đẻ cái.”

Hắn nhìn quần áo tơ lụa Triệu Phác Chân đang mặc trên người cùng với chuỗi ngọc bội trên cổ và tiếp tục nói: “Không nói áo cơm trang sức người bình thường không đeo nổi, chỉ nói tới sách mà ngươi đọc mấy năm nay nếu tới dân gian rồi cũng có ích gì nữa đâu? Chẳng phải mấy năm đọc sách đều đi đứt ư? Chẳng lẽ ngươi còn thật lòng cam tâm tình nguyện đi làm phàm phụ, mỗi ngày lo liệu việc nhà, phụng dưỡng cha mẹ chồng, sinh nhi dục nữ sao? Nhân sinh trên đời không làm được việc lớn, không để lại dấu vết thì không phải đã phụ ơn trời cao ban cho thiên phú này ư?”

Triệu Phác Chân cúi đầu biết Vương gia đang nổi nóng nên một câu cũng không dám nói. Lý Tri Mân nói xong cũng bình tĩnh lại, cảm thấy mình thất thố, lại thấy còn mèo nhỏ đang trừng mắt nhìn bọn họ từ cửa sổ thì hít sâu một hơi, không nói chuyện nữa mà phất tay áo đi ra ngoài.

Aizzz, Triệu Phác Chân thật vất vả mới điều chỉnh được tâm tình rối rắm, cả người cũng nhũn ra.

Tống Triêm rốt cuộc cũng “Thăm người thân, thăm bạn” trở về. Ông ta nhìn thấy bộ dáng chưa gượng dậy nổi của tiểu nha đầu thì hỏi nàng: “Tiểu nha đầu lập công lớn thế này sao còn không vui?”

Triệu Phác Chân mặt ủ mày ê mà vẽ, cũng không đáp. Một lát sau nàng mới hỏi Tống Triêm: “Tiên sinh, ngài đọc sách là vì có ích sao?”

Tống Triêm ngẩn ra: “Cái gì có ích?”

Triệu Phác Chân nói: “Chẳng lẽ đọc sách không phải bởi vì thích mới đọc sao? Lúc tiên sinh đọc sách chẳng lẽ là vì dùng được nên mới đọc ư?” Mấy ngày nay nàng cảm thấy hổ thẹn với Vương gia, nhưng trong tâm lại ẩn ẩn kháng cự. Vì cái gì phải làm điều to tát mới gọi là không uổng phí cuộc đời này? Chẳng lẽ đọc sách thấy vui vẻ thì không gọi là có thu hoạch sao?

Vấn đề đơn giản nhưng Tống Triêm lại nhíu mày, rơi vào suy nghĩ khổ sở. Ông ta vắt hết óc nghĩ lúc mình đọc sách đã nghĩ gì, sau hồi lâu mới chần chờ nói: “Tự nhiên là thích mới đọc sách…… Nhưng những kiến thức thu được ta cũng muốn dùng để gây dựng thành tựu…… Mà vì muốn gây dựng thành tựu nên ta sẽ lại càng đọc và học nhiều hơn……”

Triệu Phác Chân chần chờ hồi lâu: “Nhưng chẳng nhẽ cứ phải leo lên chỗ cao mới là có thành tựu sao? Ta không thể đọc sách cho mình, học vẽ tranh để ghi lại nhân thế, làm một tục nhân bình thường được sao? Chẳng lẽ như vậy là không có chút giá trị nào? Cuộc sống như vậy không đáng khen ư? Thí dụ như hoa sen ở trong khe núi, không người thưởng thức, lúc nở hoa vẫn tươi đẹp mà, hà tất nhất định phải nở trước mặt người, để được họ khen mới tính là nhân sinh viên mãn sao?”

Tống Triêm rốt cuộc mới phản ứng lại, ông ta vuốt chòm râu rung đùi đắc ý tự cho là đã đoán được mấu chốt: “Đóa hoa sen mộc mạc trồi lên trong khe núi, bên cạnh không có ai mà vẫn nở tươi đẹp. Nhưng Vương gia dạy dỗ bồi dưỡng ngươi cũng không phải để ngươi vùi mình trong núi sâu không người thưởng thức! Ngươi là người có ích, tiểu nha đầu à, người ở trên tự nhiên hy vọng cấp dưới thi triển hết tài hoa, đây chính là thuật dùng người…… Nếu dốc lòng bồi dưỡng nhưng ngươi lại không muốn thi triển hết sở học thì tự nhiên hắn sẽ thấy khó hiểu và khó chịu.”

Trong lòng Triệu Phác Chân nghĩ: Ba việc lớn là yêu cầu hắn đưa ra, liệu có đủ mấy năm nay hắn dốc lòng bồi dưỡng không?

Chỉ nói đến việc thứ nhất này trên thực tế cũng là Vương gia và Tống Triêm sắp xếp lâu ngày mới hoàn thành. Nàng chẳng qua đóng vai trò rất nhỏ trong đó. Nếu hai việc sau cũng thế thì nàng cũng có chút chột dạ khi nói đã trả xong hết ân tình bồi dưỡng mấy năm nay của Tần Vương.

Kể từ hôm đó, nàng đối với Tần Vương hoặc nhiều hoặc ít đều thấy áy náy chột dạ.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Tư 2019
H B T N S B C
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
2930  
error: Alert: Content is protected !!