Kỵ sĩ của ma nữ – Quyển trung – Chương 20

Mấy ngày nay, nàng phát hiện Lysa hóa ra biết chữ, nên mới tỏ mò mở miệng hỏi phát hiện hóa ra cha của Sebastian và Lysa cũng là kỵ sĩ nhưng không có lãnh địa của riêng mình.

“Ngươi là tiểu thư?” Nàng có chút kinh ngạc, nữ hài này tuy rằng nhát gan chút, nhưng nàng cùng Sophia đều chăm chỉ, việc gì cũng làm.

Lysa thẹn thùng nói: “Phụ thân chính là một kỹ sĩ hạ cấp bình thường, bởi vì ở trong chiến tranh vì cứu lão Nam Tước mới bị chặt đứt chân. Lão Nam Tước liền ngoại lệ để ca ca làm người hầu, mà ca ca sau này cũng trở thành kỵ sĩ, lại nguyện trung thành. Mẫu thân vẫn luôn ở lại trong thôn.”

Lysa cầm vải chà lau trên giá sắt, vừa làm vừa nói: “Ta biết chữ là do phụ thân dạy. Sau khi ông bị chặt chân thì hầu hết thời gian đều ở nhà dạy ta học chữ.”

“Ngươi chính là tiểu thư.” Sophia ôm một thùng nến đã làm tốt đi đến nói: “Người bình thường làm gì biết chữ, như ta đây đâu có biết chữ đâu.”

Khải nhìn Sophia một cái, nữ hài kia xem ra không có tâm cơ nhưng trong giọng nói vẫn có chút ghen tị.

Lysa nắm chặt khăn trong tay, có chút xấu hổ.

Khải có thể thấy giữa hai nữ hài có chút kỳ quái, hiển nhiên Lysa cũng biết Sophia cùng Sebastian ở cùng nhau.

Lysa thoạt nhìn có chút áy náy, Khải cũng không có nói nhiều lời mà chỉ bảo Lysa đem thùng nến xuống cho Anna. Nàng và Sophia cùng nhau đem ngọn nến từng cái cắm lên trên giá nến, giả vờ lơ đãng nói.

“Sophia, mấy ngày hôm nay ta thấy đội trưởng đi theo ngươi.”

Sophia nghe vậy, thì sắc mặt cứng đờ, trắng xanh. Khải giả vờ không chú ý, chỉ tiếp tục đem nến cắm lên, hỏi.

“Hắn quấy rầy ngươi sao?”

Sophia cầm chặt ngọn nến trong tay, rũ mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn chuyển từ trắng sang hồng, “Không có.”

Khải đứng thẳng dậy, hỏi: “Hắn bắt buộc ngươi sao?”

Sophia mặt đỏ tai hồng trầm mặc, không dám ngẩng đầu.

“Ngươi không cần thiết phải sợ hãi.” Khải đi đến trước mặt nàng, nhẹ chạm lên cánh tay nàng, “Ngươi không có làm sai gì cả.”

Ban đầu Sophia không nói gì, chỉ cắn môi, cúi đầu. Qua nửa ngày, nàng mới hít vào một hơi, dùng giọng thật nhỏ, lại lắp bắp nói: “Hắn… Không có… Không bắt buộc ta… Lúc đầu… Có lẽ… Nhưng… Sau đó… Hắn… Tốt lắm… Đối ta tốt lắm…”

Nhĩn nữ hài vẻ mặt đỏ bừng, cúi đầu thì nàng bỗng nhiên hiểu nữ hài này thật sự muốn ở bên vị đội trưởng kia. Trong nháy mắt, Khải muốn cảnh cáo nàng.

Tuy rằng mấy ngày nay, nàng vụng trộm quan sát thì thấy vị đội trưởng kia đối với Sophia quả thật tương đối đặc biệt. Tầm mắt của hắn thường đảo quanh Sophia, mà lúc nàng cần thì hắn vẫn tiến lên hỗ trợ. Bất quá hắn cũng cơ hồ đem nữ hài này trở thành vật sở hữu, không có lúc nào hắn không tỏ ý cho người khác biết nàng là nữ nhân của hắn, cắt đứt mọi ý niệm đến gần nàng của những nam nhân khác.

Nhưng Khải đã nhìn thấy nhiều chuyện, quý tộc kỵ sĩ đem nữ hài đùa bỡn rồi sau đó xoay người bỏ mặc, mà nữ hài tử bị bỏ mặc thường sống vô cùng bi thảm. Nếu họ không mang thai thì còn tốt nhưng nếu hoài đứa nhỏ thì giống như đã bị đóng dấu, giống như mẫu thân của Bonn vậy.

Có rất ít nam nhân có thể dễ dàng tha thứ cho chuyện này bởi vì người bình thường cơ hồ không nuôi nổi con mình chứu đừng nói con người khác.

Nàng muốn cảnh cáo Sophia nhưng rồi nàng nhớ tới lời Sophia nói với Lysa.

Ngươi chính là tiểu thư.

Lysa là quý tộc, Sebastian cũng thế hơn nữa sợ rằng không có ai hiểu rõ điều đó hơn hắn. Sebastian đối với thân phận kỵ sĩ luôn cảm thấy tự hào. Đối với thân phận cùng giai cấp, hắn cũng coi trọng hơn bất kỳ ai.

Giống như Bonn nói, Sophia rất rõ ràng mình đang làm cái gì. Sophia biết Sebastian sẽ không cưới một nữ nhân thân phận thấp hơn hắn cho nên mới hâm mộ Lysa là tiểu thư, nhưng vô luận như thế nào, đó cũng không phải là chuyện nàng có thể nhúng tay vào. Nữ hài này đã lún sâu vào chuyện này rồi.

Nàng đoán việc duy nhất mình có thể làm bây giờ là quan sát sự tình phát triển và cố gắng thu thập hậu quả.

Cảm giác vô lực trầm trọng quấn lấy nàng nhưng một ý niệm lại đột nhiên này ra trong đầu.

“Sophia, ngươi có muốn học chữ không?”

Nữ hài kia sửng sốt, ngẩng đầu lên.

“Nếu lần này thu hoạch tốt lắm, đại nhân sẽ càng cần nhiều người biết chữ và hiểu được ý nghĩa, nếu ngươi muốn ta có thể dạy ngươi.”

“Dạy ta?” Sophia kinh ngạc nhìn nàng: “Ta sao?”

“Ân.” Khải nhìn nàng, nói: “Ngươi muốn học sao?”

Sophia há miệng thở dốc, chần chờ, rồi sau đó nàng nắm chặt hai tay, cố lấy dũng khí, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng, gật gật đầu: “Ta muốn.”

Dạy Sophia biết chữ cũng không thay đổi được gì, Sebastian sẽ không vì thế mà thay đổi ý nghĩ của hắn mà Sophia cũng không trở thành quý tộc nhưng so với bất kỳ ai nàng đều rõ ràng sức mạnh của tri thức. Ngay cả khi nam nhân kia không thể thay đổi ý thức giai cấp của mình thì ít nhất nàng có thể cho Sophia nhiều lựa chọn hơn để nuôi sống bản thân và nuôi sống đứa nhỏ có thể xuất hiện sau này.

Phòng ở trong thôn trong vài ngày đã được quét dọn sạch sẽ.

Mọi người bắt đầu lục tục chuyển đến trong thôn, trong mấy ngày cuối cùng của mùa hạ, mọi người đều đến lĩnh hạt giống, xuống ruộng gieo trồng. Ruộng đất hoang vu đã lâu lại được cày bừa, dựng rào chắn. Các nam nhân đồng tâm hiệp lực đem ruộng đất cày xới cho tốt, rồi cùng nhau chặt gỗ tu sửa phòng ở.

Vì để hỗ trợ, mỗi ngày Bonn vẫn dẫn người đi đến trong ruộng hỗ trợ. Nhìn một khối lại một khối ruộng được cày tốt, nhìn mọi thứ bắt đầu đi theo quy luật, mầm cây bắt đầu nhú lên trên đồng ruộng thật khiến người ta vô cùng phấn chấn.

Thời tiết vẫn khi nắng khi mưa nhưng cũng không ảnh hưởng đến tinh thần tích cực của mọi người. Trong ruộng lúc nào cũng có thể nhìn thấy người đang bận rộn khom lưng làm cỏ, cày ruộng, bắt sâu.

Bonn thậm chí có thể nhìn thấy tươi cười trên mặt mọi người, mỗi khi hắn đi qua những người đó đều sẽ gật đầu với hắn, không tự giác mỉm cười.

Một ngày này, hắn cưỡi ngựa tuần tra qua ruộng lúa quay trở về tòa thành thì thấy bọn nhỏ đang đứng xếp hàng ở quảng trường, chờ hắn tới gần mới phát hiện bọn họ đang xếp hàng để Khải cắt tóc.

“Chuyện gì đây?” Hắn xuống ngựa, hỏi Anthony.

“Phu nhân nói cắt tóc đi thì không cho rận phát triển.” Anthony nói cho hắn.

Hắn thấy trên đầu nam hài tóc đã cắt cụt giống như cây cỏ mới nhú trong mùa xuân. Louis là một trong những người đầu tiên nhận hạt giống đi gieo trồng, hắn đoán đứa nhỏ kia từ trước đến giờ đều không thích trông coi ngựa, ngược lại chính Anthony lại tiếp nhận công việc đó.

Bọn nhỏ tuổi còn bé vui vẻ vây quanh nàng, rủ rỉ rù rì vuốt tóc của nhau, tiếng cười vang lên không ngớt.

Nhóm nam hài bị cắt tóc nhưng nữ hài lại tránh được một kiếp, có điều đều phải buộc hoặc tết lên chứ không được tùy ý để rối nữa.

“Vì sao nữ hài có thể không cần cắt?” Hắn tò mò hỏi lại.

Anthony nắm dây cương, lẩm bẩm nói: “Phu nhân nói các nàng biết giữ sạch sẽ hơn.”

Lời này khiến hắn không tự giác nhếch miệng.

Sau khi đám nam hài cắt tóc xong trông đúng là nhẹ nhàng khoan khoái hơn nhiều, động tác của nàng vừa mau vừa thuần thục, mà hắn thấy không thiếu binh lính cũng đứng từ xa nhìn lại. Không nghĩ nhiều, hắn đi lên phía trước, đứng ở phía sau mấy đứa nhỏ.

Ban đầu nàng cũng không chú ý mà chỉ chuyên tâm xử lý cho tiểu quỷ này nhưng sau đó nàng thấy hắn thì sửng sốt, nhướng mày với hắn. Hắn cũng nhướng mày và vẫn đứng xếp hàng.

Ý cười tràn ra trong mắt nàng. Nàng kéo tầm mắt từ trên người hắn về, tiếp tục xử lý tóc cho tiểu quỷ đang ngồi trước mặt, một đứa lại một đứa. Cuối cùng cũng đến lượt hắn.

Nàng ngửa đầu nhìn hắn, cười hỏi.

“Đại nhân của ta, ngài cần ta phục vụ cái gì nào?”

Hắn cúi đầu nhìn xuống nàng, mở miệng.

“Ta nghĩ, ta cũng cần tu bổ đầu tóc một chút.”

Khải nhìn hắn, nhịn cười nói: “Như vậy thì xin mời ngài ngồi xuống đây.”

Hắn ngoan ngoãn ngồi xuống, nàng rũ cái khăn ở trên tay, đem cái khăn đang quấn cho một nam hài cởi ra quấn vào cổ cho hắn.

“Đại nhân muốn cắt ngắn bao nhiêu?” Nàng cầm lược chải mái tóc đen hỗn độn của hắn, ghé vào lỗ tai hắn hỏi.

“Nàng muốn cắt ngắn bao nhiêu thì cắt.” Hắn nói.

Nàng ngừng lại một chút, hỏi lại: “Chàng xác định?”

Hắn nhìn mấy nam hài tóc cắt cụt ngủn trước mặt và đám binh lính ở xa xa, mở miệng.

“Ta xác định.”

Nàng nghe vậy thì không hỏi nhiều nữa mà tiếp tục chải tóc cho hắn rồi bắt đầu cắt. Trong lúc cắt nàng không hề đụng tới hắn nhưng hắn có thể cảm giác được hô hấp, nhiệt độ cơ thể, cùng mùi hương trên người nàng.

Bầu trời phía trên có mây trắng chậm rãi thổi qua, tiếng kéo sắt vang lên quanh hắn, thỉnh thoảng hắn có thể nhìn thấy chính tóc của mình rơi xuống. Nàng cắt liên tục không dừng lại, nói không chừng nàng sẽ cắt tóc hắn trụi lủi mất thôi. Nhưng hắn không hề khẩn trương mà lại có một loại thả lỏng không hiểu được.

Mấy tháng trước, quảng trường này tràn ngập phân gà phân ngựa, còn có người phóng uế bên tường, bọ chét và muỗi thì khắp nơi đều có, mà cái mùi thối đáng sợ giống như vĩnh viễn không biến mất. Nhưng bây giờ, quảng trường từng dơ bẩn thì nay đã sạch sẽ đến nỗi có thể nhìn thấy khe hở giữa những viên gạch. Hắn có thể cảm giác được gió nhẹ phất qua, có thể nghe thấy tiếng mọi người làm việc, còn có mùi đồ ăn tỏa ra từ phòng bếp.

Mọi thứ đều ngay ngắn có trật tự, kể cả trong thời kỳ lão quái vật kia thống trị thì nơi này cũng chưa từng sạch sẽ sáng ngời thế này.

Mọi người đi qua lại trong quảng trường nhìn thấy hắn thì đều sửng sốt. Nhưng hắn không để ý đến bọn họ, chỉ ngồi yên tĩnh ở đó để nàng xử lý đám tóc đen cho mình.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Mười 2018
H B T N S B C
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  
error: Content is protected !!