Kỵ sĩ của ma nữ – Chương 3

Hắn không có vì vậy mà nao núng mà bước nhanh xông lên trước, nàng muốn tấn công hắn nhưng cậy gậy gắp than bỗng chốc đã bị hắn bắt lấy, cứng rắn đoạt trở về.

Sức lực của nam nhân kia thật là lớn, biết mình không thắng được hắn, nàng kinh hãi thở gấp, chỉ đành buông tay, cầm lấy váy xoay người vòng qua phía lò sưởi chạy ra ngoài. Động tác của nàng rất nhanh nhưng nam nhân phía sau trong chớp mắt đã ôm nàng ngã xuống đất. Nàng sợ tới mức ra sức giãy dụa, quay người liên tục dùng tay đánh hắn, lại thét lên chói tai.

“Nha, ngươi cái đồ ngu ngốc này! Ngu ngốc!”

“Yên lặng! Câm miệng!” Hắn gào lên với nàng, nhưng nàng giãy dụa quá lợi hại, hắn không thể không bắt lấy hai tay của nàng, đè lại hai chân của nàng, đem nàng áp chế trên mặt đất, nhưng nàng còn đang hét lên chói tai vì hoảng sợ và phẫn nộ.

“Đừng thiêu chết ta! Ngươi biết ta không phải phù thủy, giống như người vừa nói với những người kia, ta chỉ là đọc nhiều sách mà thôi — ”

Nữ nhân này thật sự rất ầm ĩ, hắn chỉ có thể đem hai tay của nàng kéo đến trên đầu để chế trụ, còn một tay rảnh thì hắn bịt miệng nàng để ngăn tiếng gào thét.

“Người phụ nữ đáng chết này! Câm miệng! Ta sẽ không thiêu chết ngươi!”

Một câu này, cuối cùng cũng khiến nàng yên tĩnh lại. Nàng thở phì phò, trừng to hai mắt nhìn hắn.

“Ta sẽ không thiêu chết ngươi,” hắn vạn phần khó chịu trừng lại nàng, thấp giọng uy hiếp: “Nhưng ta không cam đoan những người khác sẽ không, nếu ngươi không phải là phù thủy thì đừng có mà thét chói tai như một mụ phù thủy nữa!”

Nàng dở khóc dở cười tiếp tục trừng mắt nhìn hắn.

“Im lặng thì tốt, nếu ngươi còn gào rống như quỷ khóc thì ta sẽ quẳng người ra ngoài thành để những thôn dân ngu xuẩn kia xử lý ngươi!”

Uy hiếp của hắn phi thường hữu hiệu, nàng không tiếp tục giãy dụa nữa.

Nam nhân nhẹ nhàng thở ra, ngừng nửa ngày, mới đem tay buông ra.

Nàng không có kêu, ngoan ngoãn ngậm miệng. Xác định nàng sẽ không kêu tiếp, lúc này hắn mới tức giận buông nàng ra, đứng lên.

Trong nháy mắt nàng cũng bò dậy, dùng cả tay và chân bò ra cách hắn ba thước.

“Thực là vận cứt chó mà!” Hắn khó chịu mắng .

Nàng khẩn trương nhìn nam nhân to con kia ở trước mặt nàng đi qua đi lại, một bên tự vò rối mái tóc đen của mình.

Không giống những nam nhân khác, hắn không có để râu, nhưng ngược lại điều này lại khiến những đường nét sắc cạnh trên mặt hắn càng thêm rõ ràng, nhìn vạn phần hung ác lãnh khốc.

Tuy rằng hắn nói sẽ không thiêu chết nàng, nhưng nàng cũng không thật sự tin tưởng lời của. Nàng vụng trộm đứng lên, nhanh chóng nhìn xung quanh, tìm kiếm đường ra, nhưng căn phòng âm u này là làm bằng đá, nóc nhà cũng được làm cao, trên tường đá treo thảm với có hình chiếc búa và thanh kiếm, còn có vài tấm khiên để ở một bên, một cái ghế vĩ đại được ở đài cao phía đằng xa, hai cái bàn dài trống được để ở hai bên phòng, ở giữa phòng còn treo rất nhiều chùm giá cắm nến rủ xuống.

Nàng rất nhanh đã nhận ra nơi này là một tòa đại sảnh, đại sảnh của kỵ sĩ, hơn nữa nơi này còn là một tòa thành.

Đợi chút, hắn vừa rồi có phải nói đây là thành của hắn hay không?

Trong đầu nàng một mảnh hỗn loạn, nhưng hắn vừa mới quả thật khiêng nàng trèo lên một tòa tháp, chính lúc này nàng mới lĩnh ngộ ra cái gã chết tiệt trước mặt này là một kỵ sĩ, một vị lĩnh chủ, chứ không phải cường đạo hặc thợ săn phù thủy.

“Ngươi có một tòa thành, thế nhưng còn cướp bóc ta?” Lời này là nàng không kịp nghĩ đã thốt ra.

Nàng kịp thời hoàn hồn, nghĩ ngăn cản chính mình đã là không kịp.

Nam nhân trước mắt đột nhiên dừng lại bước chân, hai tay chống nạnh đứng ở trước mặt nàng, tức giận trừng mắt nàng.

“Ta có cho ngươi nói chuyện sao?”

Đương nhiên không có, nàng nghe vậy lập tức ngậm miệng, nhưng hắn chính là đứng ở nơi đó cùng nàng mắt to trừng mắt nhỏ, nàng dè dặt cẩn trọng nhìn hắn, cơ hồ có thể nghe thấy âm thanh hắn di chuyển đầu.

Thân phận của cái gã này biến đổi cũng chẳng làm tình cảnh của nàng tốt lên. Thành chủ và thủ lĩnh kỵ sĩ là những người mê tín, họ cũng sẽ thiêu chết nàng, mặc dù vừa nãy hắn đã nói là hắn sẽ không làm như thế nhưng nàng không tin tưởng hắn lắm. Có điều làm người thì luôn ôm ấp chút hy vọng.

Nàng biết, nam nhân này có ý định không rõ ràng nên nàng không biết phải làm sao. Nàng nhẫn nại nửa ngày, cuối cùng vẫn là nhịn không được mở miệng, tận lực khiêm nhường mà nói.

“Đại nhân —— ”

Nàng vừa cất lời gân xanh trên trán hắn liền nổi lên. Nàng vội xách váy, khom lưng quỳ gối, trấn định nói: “Ta tin tưởng ngài cũng biết những chuyện này chỉ là trùng hợp thôi. Tôi không biết rốt cuộc ngài nghe được những gì nhưng tôi chỉ là một người phụ nữ bình thường thôi. Bề ngoài cùng giọng nói của tôi rất dễ khiến người ta hiểu lầm, cho nên tôi mới ở một mình ở trong rừng rậm…”

Nàng khẩn trương nhìn nam nhân đang nhíu cặp mày rậm kia, liếm đôi môi khô khốc nói: “Tôi không biết ma thuật, cũng chưa từng làm hại ai, nếu ngài cho phép thì tôi xin được trở về nhà của mình. Đương nhiên, tôi có thể tự mình đi về, không cần làm phiền ngài —— ”

Lúc này hắn nâng tay lên, ngăn lời nàng, lạnh giọng nói.

“Mùa thu năm trước, có một đứa bé trai đi lạc trong rừng rậm.”

Nàng nghe vậy, tim đột ngột nhảy lên, cẩn thận nhìn hắn nói: “Đại nhân, đứa bé kia bị lạc đường lúc trời đã đổ tuyết, tôi chỉ có thể thu lưu nó. Tôi không có dụ dỗ hoặc bắt cóc hắn, qua mùa đông thì hắn liền rời khỏi đó về nhà. Lần cuối cùng tôi nhìn thấy hắn thì hắn còn vui vẻ lắm mà.”

Hai tay hắn chống thắt lưng, vẻ mặt lạnh lùng nhìn xuống nàng.

“Ngươi thu lưu kia nam hài.”

Nàng ở trong lòng rủa thầm, nhưng vẫn gật đầu trả lời.

“Đúng vậy.”

“Đứa nhỏ đó trước đó đã bị nhiễm ôn dịch.” Hắn lạnh giọng chỉ ra.

Nàng biến sắc, rũ mắt cúi đầu, càng thêm khiêm nhường cẩn thận nói: “Lúc hắn phát sốt, tôi cũng không để ý lắm, chỉ cho hắn uống ít canh nóng. Tôi còn cho rằng hắn sẽ chết nhưng hắn lại tự khỏi —” nàng chưa dứt lời thì nam nhân kia đột nhiên vươn tay ra nắm lấy cổ nàng, bắt buộc nàng ngẩng đầu, hàm dưới của hắn nghiến lại, trừng mắt nhìn nàng, giọng nói lạnh lùng cất lên: “Ngươi cảm thấy ta ngốc sao?”

Nàng sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, nhìn khuôn mặt đáng ghê tởm của nam nhân kia dán sát đến.

“Đương nhiên… Đương nhiên phải, đại nhân.” Nàng có chút không thở nổi, nhưng vẫn cực lực trấn định rồi bồi thêm một câu: “Nhưng có khi, có một số người liền kháng được ôn dịch mà sống sót.”

“Ngươi nói chính hắn tự khỏe lại?” Hắn khóe mắt híp lại.

“Đúng vậy.” Nàng trấn định đáp lời.

“Ngươi cái gì cũng không làm?” Hắn tức giận hỏi lại.

“Tôi cái gì cũng không có làm.” Nàng mắt cũng không chớp nói.

Hắn căm tức nhìn nàng, biểu cảm hung ác cùng cặp mắt đen lãnh khốc kia khiến nàng rất muốn lui về sau, nhưng hắn vẫn như cũ gắt gao nắm lấy cổ và cằm nàng, ngón cái và ngón trỏ đâm vào da thịt nàng làm nàng đau đến ứa lệ.

“Nói cho ta, ngươi có biết trị liệu ôn dịch không?”

Hơi thở ồ ồ của nam nhân lần lượt phun trên mặt nàng, đau đớn cùng sợ hãi, khiến nàng vô pháp khống chế mà sợ run, nhưng nàng vẫn kiên trì trả lời.

“Tôi không biết…”

“Sách trong phòng ngươi không ghi lại cách xử lý như thế nào sao?”

“Không có…” Nàng phát run mở miệng.

Nam nhân lại nhếch môi thành một đường, khóe mắt híp lại, thở sâu hỏi lại: “Cho nên nếu ta đem đứa bé kia đến cùng ngươi đối chất, hắn cũng sẽ nói giống ngươi sao?”

“Đương nhiên.” Nàng kiên trì nói.

“Ta không tin ngươi.” Hắn siết chặt bàn tay to, càng thêm dùng sức nắm lấy cằm nàng nói: “Ngươi nhất định đã trị cho đứa bé kia.”

“Tôi không có…” Nàng khẩn trương kiên trì nói: “Hắn chính là tự khỏi, đại nhân kiến thức rộng rãi, cần phải biết, có khi có một số người chính là có thể chống đỡ ôn dịch, sống sót, chúng ta đều không biết là do nguyên nhân gì.”

Phẫn nộ nổi lên trong đáy đôi mắt đen của hắn.

Trong một khoảng khắc này, vô số ý niệm kinh khủng lướt qua trong đầu nàng.

Nàng biết chỉ cần hắn muốn thì có thể dễ dàng siết gãy cổ nàng giống như bẻ một cây lúa mạch.

Ngay lúc nàng cho rằng chính mình khó thoát khỏi cái chết thì hắn đột nhiên mắng một tiếng, buông lỏng tay ra, nàng thở phì phò, lui về sau một bước, lại không dám lùi quá xa vì sợ chọc giận hắn.

Nam nhân mặc áo giáp kia nghiến chặt răng, nâng tay cào qua mái tóc đen.

Sắc mặt hắn mệt mỏi khiến nàng sửng sốt, hắn lại hơi nhếch môi, con ngươi đen co rút lại.

Nàng rất muốn xoay người chạy trốn, nhưng nàng biết nếu hắn không đồng ý thì nàng không có khả năng chạy trốn khỏi tòa thành này, cho nên nàng nơm nớp lo sợ đứng ở tại chỗ, nhìn hắn, chờ xử lý.

Một lúc sau nam nhân đó cúi đầu thấp rủa một câu rồi hướng nàng vẫy vẫy tay nói.

“Quên đi, ngươi đi đi.”

Nàng sửng sốt, trong chớp mắt hoài nghi vận may của chính mình.

Nàng không động đậy, khiến hắn khó chịu khẽ quát lên: “Đừng để ta phải nói lần thứ hai, thừa dịp những người bên ngoài còn chưa có phản ứng thì ngươi tìm cách cút thật xa đi!”

Nghe vậy, nàng phục hồi lại tinh thần, phát hiện chính mình đang đưa tay bảo vệ đầu. Lúc này nàng vội xách váy, xoay người rời khỏi đó.

Nàng lao ra khỏi đại sảnh âm u kia, chạy vội xuống lầu.

Ra khỏi cầu thang hẹp là quảng trường nhỏ lúc trước, mà mấy gian nhà ở xung quanh quảng trường vẫn đang đóng chặt cửa sổ.

Nàng biết lúc này mình hoảng loạn chạy thì sẽ hỏng việc thế nên nàng bắt buộc chính mình dừng bước, thẳng lưng trấn định đi băng qua quảng trường, lại nhìn đến cánh cửa thành kia thế mà đã bị người ta đóng lại.

Đáng giận.

Tòa thành này có tường thành dày, cửa thành là một cái cầu treo vĩ đại có thể nâng lên hạ xuống. Tuy rằng hiện tại nó đang được hạ xuống nhưng cửa thành trong ngoài có khóa bằng sắt to, khóa sắt bên ngoài được mở nhưng bên trong lại bị khóa.

Miệng khóa bằng sắt nối với một sợi xích sắt, sợi xích đó xuyên qua tường đá phía trên rồi nối với một cái trục kéo trên mặt đất. Nếu muốn mở cửa thì phải xoay cái trục đó để cuốn xích sắt lên.

Chỉ nhìn một mắt, nàng cũng biết một mình nàng thì không có khả năng kéo được cái trục đó nhưng nàng vẫn nhịn không được tự đi thử.

Nàng cầm lấy tầm cầm của trục kéo kia nhưng nó quá nặng, nàng dùng hết sức lực từ khi bú sữa cũng không làm cho nó mảy may di động. Nàng có thể cảm thấy vô số ánh mắt ở phía sau những cánh cửa sổ kia đang nhìn lén nàng làm ho nàng túa mồ hôi lạnh, lông tơ sau gáy đều dựng đứng lên.

Ủng hộ Rừng Hổ Phách

Mong các bạn ủng hộ để Amber duy trì trang web. Nếu không có Paypal thì có thể:
1. Chuyển khoản tới: Hoang Mai Nhung - 0021002033624 - Vietcombank.
2. Chuyển qua Momo
3. Gửi thẻ cào điện thoại Vietel
Chân thành cảm ơn!

Rừng Hổ Phách

Lịch

Tháng Mười 2018
H B T N S B C
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  
error: Content is protected !!